ĐỜI MỘT PHÓNG VIÊN….: Phần II (Văn Bia)

CHƯƠNG 44

Ngàn Trang Nhựt Ký

Lâu đài tình ái có vì em
Ba năm ròng rã đón săn tìm
Trang trải trên ngàn trang nhựt ký
Thổn thức ghi mỗi ngày của tim.
Nhựt ký đầu trang đã viết yêu
Giữa trang nhựt ký chép yêu nhiều
Cuối trang nhựt ký đề yêu quá
Suốt cả ngàn trang ngập chữ yêu.
Trang đầu anh viết: Gặp nàng tiên
Năm em mười sáu nữ sinh hiền
Đi học đạp xe, tà áo trắng
Phất phơ vẫy gọi anh liên miên.
Rồi mỗi ngày qua mỗi mệt mê
Nón lá nghiêng che mái tóc thề
Hôm nào tưởng thấy cười hay liếc
Hồn tôi bay tận chín tầng mây.
Vắng tà áo trắng suốt bãi trường
Nhựt ký tô buồn những nhớ thương
Cô gái rời xa ngôi Hoài Đức
Bỏ trường bỏ lại lắm vấn vương.
Có lần ở khúc quẹo Cầu Ngang
Nơi sầu riêng lẫn giữa vườn măng
Bỗng tà áo trắng đâu vờn đến…
Nhựt ký tôi đầy mấy chục trang.
Năm nào đi lễ Đêm Nô-En
Nàng vắng nơi hàng ghế phía bên
Giáng-Sinh hôm đó buồn thê thảm
Tưởng Chúa nay chê Máng Cỏ hèn.
Nhưng đến giờ Mình Thánh Chúa trao
Trong đoàn ca nữ ở lầu cao
Đi xuống… Ôi Trời! Tôi hoa mắt.
Nhựt ký Sinh-Nhựt ấy đẹp sao!
Năm em mười tám, mộng anh thành.
Nhựt ký đâu rồi, em hỏi anh?
…Anh đốt vì e trang nhựt ký
Yêu thua anh trực diện tư tình.
Cũng vừa mâu thuẫn làm sao ấy
(Làm sao em hiểu nổi nỗi lòng anh)
Anh đốt vì ghen trang nhựt ký
Yêu hơn anh trực diện tư tình.

(Trích trong tập thơ Ngàn Dặm Tương Tư)

—->Chương 45

Advertisements
This entry was posted in Hồi-ký - Bút-ký, Một thời để nhớ, Nền Đệ I Cộng Hoà, Phóng viên Văn Bia. Bookmark the permalink.