ĐỜI MỘT PHÓNG VIÊN….: Phần II (Văn Bia)

CHƯƠNG 25

Mấy đời bánh đúc có xương
Mấy đời bọn Thực biết thương dân mình

Cho ai còn tin tưởng có ngoại quốc nào thương dân mình, Tây hay Tàu, Mỹ hay Nga, tôi xin viết tặng bài sau đây.

Trẻ con hát đồng dao RA RO:

RA RO nhà cửa ra tro
RO RA khắp nước ốm o dân ghiền.

Chợ quận nào ở khắp Việt Nam thời Pháp thuộc đều không mấy khác chợ quận Lái Thiêu của tôi. Dọc theo các dãy phố, rải rác thấy những bảng nhỏ đề chữ RA, những bảng nhỏ khác đề chữ RO. Chữ RA là viết tắt Régie Alcool = Quan Quản Rượu. Chữ RO là viết tắt Régie Opium = Quan Quản Á Phiện. Tiệm treo bảng RA là chỗ bán rượu. Con nít vô mua cũng được, chết ráng chịu. Tiệm treo bảng RO là nơi bán á phiện, bên trong ngăn ra nhiều phòng nhỏ như phòng ngủ tí hon để dân ghiền vô đó nằm hút. Không nơi nào có để bảng cấm trẻ em hay hạn định tuổi tác như các tiệm rượu và chỗ bán thuốc lá ở Mỹ, nơi nhà nước còn biết lo sức khỏe cho dân họ.

Ai muốn vô hút không bị cấm. Vợ tôi kể chuyện hồi sáu bảy tuổi thường được ba má nàng sai ra ngoài tiệm mua một vài xị đế. Dọc đường về cũng tọc mạch nếm thử lai rai. Do vậy mà quen với rượu sớm. Vì rượu và á phiện bán tự do tràn lan, dân tộc Việt Nam bị đầu độc, số người ghiền nhan nhản khắp nơi.

Thực Dân Pháp giết lần dân tộc Việt Nam giống hệt cách Hoa Kỳ hơn một thế kỷ trước đây đã sát hại dân Da Đỏ tàn lụi mau lẹ. Ngoài việc mang rượu tới cho dân bản xứ Da Đỏ, bọn thực dân Hoa Kỳ còn chơi trò độc địa ác đức tặng áo quần và mền chiếu của những người mắc bịnh đậu mùa (Trái Trời). Mỹ đã dùng loại vũ khí vi trùng (sinh vật) nầy giết gần tiệt nòi dân bản xứ.

Lớp ký giả thời tôi trở về trước, hầu như không ai không nghiện á phiện. Ít nhứt ai cũng thử qua một vài lần, may mà không ghiền. Có những nhà báo luôn luôn mặc đồ Tây lớn, xách cạt-táp giống má chín hay công chức to, như ông Hoàng Phố hay Cao Minh Chiếm, tôi không ngờ họ đều biết hút như những văn nhân ký giả xơ xác trông qua đã biết ngay là đệ tử của nàng Tiên Nâu. Chủ báo như ông Nam Đình thì có bàn khay đèn ngay tại tòa soạn, trong phòng riêng của ông. Mỗi ngày không biết ông làm mấy cữ. Thỉnh thoảng ông Cao Minh Chiếm cũng chui vào đó. Tướng mạo thi sĩ Hồ Dzếnh ốm o như ông Nam Đình, có vẻ đồng hạng dân hút mà sao không thấy vô ké lần nào. Hồ Dzếnh có nụ cười buồn buồn trầm ngâm muôn thuở, nếu mập mạp có thể ví hiền như Phật. Ông là người Minh Hương, không trách ông hướng về nước Tàu, mà lại là Tàu Cộng. Năm 1950, Mao Trạch Đông đã thống trị toàn Trung Quốc. Nhắc tới ông nầy thì Hồ Dzếnh gọi ” Le Grand Mao ” (Chủ Tịch Mao vĩ đại). Tôi không ngạc nhiên khi hay tin Hồ Dzếnh ra định cư ngoài Bắc. Tôi rất cám ơn ông đã mách đường cho tôi kéo dài được nghề cầm viết. Tôi sẽ nhắc tới sau.

—->Chương 26

Advertisements
This entry was posted in Hồi-ký - Bút-ký, Một thời để nhớ, Nền Đệ I Cộng Hoà, Phóng viên Văn Bia. Bookmark the permalink.