ĐỜI MỘT PHÓNG VIÊN….:Phần III (Văn Bia)

CHƯƠNG 62

Chấm dứt Hồi Ký nầy, tôi còn nợ bạn đọc hai loạt bài thuật chuyện vượt biên và du lịch ngoại quốc tôi có hứa. Một chuyện rời bỏ quê hương quá đau đớn, trên biển còn phải chứng kiến tám lần hải tặc cướp ghe hãm hiếp phụ nữ và con gái mới 11, 12 tuổi trước mắt chồng và cha mẹ. Chuyện nữa, trái ngược hẳn lại, mà cũng không có lạc thú tình yêu thật sự, chỉ toàn hưởng sung sướng nhục dục Nhứt Dạ Đế Vương ở Đài Loan, hương lạ Phi Luật Tân, Mã Lai Á, Thái Lan, và địa đàng Mỹ quốc năm 1965.

Đến đoạn cuối Hồi Ký nầy, tôi đâm nghĩ cả hai chuyện trên đều cần phải bỏ vào lãng quên. Không nên ghi lại. Con người của tôi chỉ muốn yêu và thương xuất phát từ trái tim, nên xin được bù đáp bằng hai bài thơ trích từ tập NGÀN DẶM TƯƠNG TƯ của tôi đã đăng trên hai tạp chí Văn Nghệ Tiền PhongPhụ Nữ Diễn Đàn.

Nụ Hôn Mười Năm

(Khi nhận được bức ảnh nàng sau 10 năm xa cách)

Cho anh đặt một nụ hôn nồng
Lên môi tình tứ anh hằng trông
Chiếc hôn này nối liền hôn trước
Dài đến mười năm em nhớ không ?

Ngày anh từ giã để ra đi
Nụ hôn trao tiễn lúc chia ly
Kéo dài mình muốn như vô tận
Dài đã mười năm có thấm chi.

Anh mang dư vị mãi theo mình
Trên đường lưu lạc được dưỡng sinh
Nụ hôn theo chuỗi dài nhung nhớ
Liều thuốc tương tư giữ cuộc tình.

Tin một lòng chân thật thiết tha
Người đi lưu xứ, kẻ quê nhà
Nghìn trùng xa cách đôi bờ bến
Nụ hôn này khắng khít đôi ta.

Nửa vòng trái đất cách ngăn ranh
Ngày đêm thương nhớ cứ vòng quanh
Lúc anh thức giấc em đang ngủ
Anh nhớ về em, em mộng anh.

Khi em dậy sáng, anh vào đêm
Như hình theo bóng sát kề bên
Trời cay nghiệt bắt luôn săn đuổi
Chỉ còn trong mộng được hôn em.

Dai dẳng trong trò cút bắt nhau
Tình chưa phai lợt, tóc thay màu
Mười năm hôn ấy: cầu Ô Thước
Vẫn nối đôi mình, cách biệt đâu ?

Đôi môi trên ảnh đón trông kìa
Nụ hôn này nối tiếp hôn kia
Ngất ngây vun đấp ngôi tình ái
Nụ hôn mười năm của cách chia.

o O o

Trong Ngôi Giáo Đường

Hai dãy hàng ghế trong ngôi giáo đường
Chia đôi tín hữu, chia cả người thương
Từ thuở ấu thơ, kinh còn chưa thuộc
Phải tách quỳ mỗi bên ảnh Cứu Chuộc
Chúa rẽ phân mình, em hữu tả anh.

Từ hàng ghế đầu, năm tháng qua nhanh
Đẩy mình xuống lần ngang hàng ghế giữa
Tóc em đã dài, tình đầu bốc lửa
Anh nhìn ngang hơn nhìn thẳng bàn thờ:
Ngang anh có thiên thần đẹp như mơ
Không sốt sắng vẫn vì em đi lễ
Chúa Nhựt nào trông qua bên hàng ghế
Thấy vắng em, anh thấy mất thiên đường.

Rồi Chúa thương tình hai kẻ yêu đương
Cho anh dắt thiên thần lên cung thánh
Nhẫn cưới trao nhau, ghế quỳ bên cạnh
Ước cuộc đời cứ thế mãi song đôi.
Hôn lễ tan, dòng giữa trở về ngồi.

Thời gian chưa kịp dần dà xua đuổi
Đôi ta xuống tận nơi hàng ghế cuối
Anh đã đưa em trở lại trước bàn thờ
Trong nước mắt, trong thần trí đần ngơ
Sao em ẩn trong quan tài lạnh lẽo
Để mình anh đứng cô đơn teo héo
Bơ vơ lạc lõng giữa chốn thánh đường
Rồi đây trong tuổi đông giá phong sương
Chịu sao nổi suốt quãng đời còn lại !

Lúc xem lễ vẫn quen nhìn bên trái
Mắt đã lờ, được thấy em trong mây
Và anh mơ, mơ được sớm đến ngày
Gặp lại em khi rời hàng ghế chót.

—>Phần IV: Đoạn Cuối Đời Một Phóng Viên

Advertisements
This entry was posted in Hồi-ký - Bút-ký, Một thời để nhớ, Nền Đệ I Cộng Hoà, Phóng viên Văn Bia. Bookmark the permalink.