Kim Vân Kiều tân truyện (Hoàng Thị Bích Ti)

Chương II

Từ Vương ông được tha về, trong khi chờ tin Mã Giám Sinh, Thúy Kiều phải đành y hẹn mà lui tới với Thúc Sinh. Đêm đêm, trong căn biệt thự mấy tầng của họ Thúc, đèn hoa rực sáng. Tiếng nhạc vàng trỗi lên. Nơi căn phòng khách sang trọng trang bị đầy đủ máy karaoke, tivi và ê hề bảy món thịt cầy nào là dồi,luộc, chả chìa… với rựa mận và bia rượu. Thúy Kiều diễm lệ, lả lơi dạy chàng họ Thúc từng bước nhảy. Điệu nào cũng khiến cho họ Thúc điên đảo. Nhìn Thúc Sinh cong tay, co chân bước đùi đụi, Thúy Kiều ngao ngán, giọng mất hết kiên nhẫn:

“Thúc Sinh à, anh bước theo em nè! Một . Hai. Ba. Bốn. Đó, như vậy đó! Thẳng người lên! Trời ơi, đừng có gồng! Anh khiêu vũ chứ có phải giả gạo đâu kià!”

Thúc Sinh bẽn lẽn:

“Anh giả gạo quen rồi em ạ! Gớm, nó vận vào người ấy. Bi giờ nàm nại nhá! Anh cố gắng nhá!”

Hết nhảy đầm rồi đến karaoke. Nhạc vàng. Nhạc sến. Tiền chiến. Phản chiến. Tiếng nhạc êm đềm. Du dương. Bản nào Thúc Sinh cũng khỐi. Thỉnh thoảng, Thúy Kiều áy náy, lo lắng:

“Anh Thúc ơi! Mình mở nhạc lớn thế này, lại toàn nhạc vàng đồi trụy, lỡ công an nghe thấy thì chỉ từ chết tới bị thương. Người nào nghe nhạc vàng của chế độ cũ cũng đều bị lên án là phản động.”

Chàng Thúc đang tươi cười hớn hở, mê mẩn trong tiếng nhạc, gạt phăng:

“Vô tư đi em! Chồng của em đang nàm việc nước cơ mà! Kiểm ruyệt đấy! Kiểm ruyệt văn hóa mà nị! Ai dám vào đây mà bảo chồng em phản động xem lào!”

Từ ngày mê đắm Thúy Kiều, Thúc Sinh lơ là luôn cả việc buôn bán trấn lột do vợ nhà giao phó. Những chuyến hàng thu nhập chở về quê nhà Hà Nội thưa dần và ngày càng vơi. Bọn thủ hạ trung tín của Hoạn nương trên dưới thẩy đều bất mãn. Hai gã Khuyển, Ưng thường ra sau hè than thở với nhau:

“Ối, Bác ơi! Đảng và Nhà Nước ơi, ngó xuống mà coi! Chuyến về quê nần lày thu tóm chả được bi nhiêu! Thật chả bỏ công tớ từ Bắc vào Lam, mòn cả dép râu. Chả bù mấy lăm trước, dư dã biết nà bao! Xe đạp, Honda, tivi, tủ nạnh; mấy xe bò, mấy xe Niên – Sô cũng không ‘xử ní’* hết! Đồng chí Tỉnh Ủy nhà mình bây giờ hư hỏng rồi, tư bản rồi! Ối, Bác ơi! Tối ngày cứ nhảy mí nại nhót, có chết không cơ chứ!”

Khuyển rên:

“Cứ xem các đồng chí mấy quận kia ‘nhất trí’* vơ vét thấy mà ham. Các đồng chí ấy nàm việc có kế hoạch đường hoàng, có chính nghĩa đường hoàng, đi đến đâu cứ tha hồ mà vét. Bác dạy có chính nghĩa mới lên trò là thế ấy!”

Ưng mù mờ:

“Chính nghĩa nà sao?”

Khuyển hít hà, chắc lưỡi:

“Chậc…Chậc…Có chính nghĩa thì mí được nòng dân! Chả như Chủ Tịch vì có chính nghĩa giải phóng cho bọn miền Nam lo cơm phè phởn này ra khỏi sự đàn áp của Mỹ ngụy thì toàn dân miền Bắc núc bấy giờ mí đồng nòng đứng nên. Tình yêu đồng bào, tình yêu đất cát mới trào dâng sùng sục. Gớm, nó trào lên tim. Nó dâng lên óc nun núc. Chúng ta vì nghĩa đồng bào, vì lước quên mình. Gài mìn. Đấp mô. Phá cầu. Đốt trường học. Nhà thờ, nhà chúa gì chiến sĩ anh dũng của chúng ta đều đốt tất. Cứ thế cho nên chúng ta đâu cần phải nghĩ suy, nghe nời…tuyên truyền, xúi dục vào Lam nàm cái công việc cứu nguy đồng bào, giải phóng miền Lam để mà ô danh thiên cổ! À, không ….không, tớ muốn lói: nưu…nưu danh thiên cổ chứ nại.”

Ưng xuýt xoa:

“Ối chà! Đằng í ăn nói đanh thép kinh nhỉ! Cứ như nà sĩ phu Bắc Hà ấy! Giỏi thật! Khà..Khà..Đúng nà trên thông thiên văn, dưới tường địa ní… nhỉ! “

Khuyển vênh mặt. Tiểu nhân đắc ý, thao thao nói tiếp:

“Đằng í nghĩ có đúng không, chỉ mỗi cái việc tịch thu sách báo đồi trụy nà đã có tiền r..ồi! Mỗi nần đi xét hộ khẩu, cũng có tiền. Nhà lào có bàn thờ ông bà, phật, chúa đều là thành phần mê tín dị đoan,…n.. nà vô văn hóa. Cái bàn thờ của bọn ngụy cũng hay lắm cơ! Vàng đấy, chúng dấu vàng sau ảnh thờ ấy. Cứ thế mà đạp tất! Đổ mười cái bàn thờ thì cũng kiếm được một cái có dấu vàng. Nhà nào không có ảnh Bác là phản động! Bắt nó mua! Một trăm căn hộ mua một trăm tấm ảnh Bác nà có đủ tiền nhậu chó ghẻ, chó điên, chó dại cả tháng giời! Mao chủ tịch của xứ Trung quốc .. í,.. mỗi nần in sách, nhà nhà đều phải mua một cuốn gối đầu lằm. Với dân số cả tỷ người thì Mao chủ tịch giàu to. Tấm gương kinh doanh đi vào nịch sử ấy của Mao chủ tịch vẫn còn nóng hổi! Đại tư bản nào sánh bằng. Bác của chúng ta nà cánh đàn em của Mao chủ tịch, chả nhẽ n..nàa.. đồ vất đi! Chả nhẽ, bác của chúng ta không có gì để bán sao nại? “

“Ấy nà tớ chỉ mới nói sơ qua những mối nàm ăn nhỏ. Còn những mối nhớn thì khối gi..ì! Đất đai, nhà cửa thiếu chi! Bọn ngụy mí nại bọn Hoa kiều bi giờ nạy bọn mình mà hiến nhà, đi mau mau ra khỏi lước. Nhà của bọn phản quốc bỏ chạy. Nhà của bọn vượt biển. Nhà của tù cải tạo. Nhà của bọn đi kinh tế mới. Chiếm nhà bán nhà. Chiếm đất bán đất. Ai mua đều bán! Tớ quen với đồng chí kia núc mới vào Lam nào có biết bồn cầu nà cái chi chi. Vậy mà thoắt mấy năm, hắn trở thành ông chủ nớn, cơ ngơi vững vàng nắm! Chả rằng thì nà, hắn vớ được một nhà ngụy, đào vườn lên được mấy hộp nhẫn vàng, lại còn tom thêm mớ bàn ghế đắt giá, rồi thì nà ti- vi, tủ nạnh. Thấy bán vàng có ăn, hắn còn thêm nghề quật mả. Cái nghĩa trang Tiều Châu trong phố vô tay hắn xử ní, cả khối vàng bạc í..! Nhờ ơn bác, hắn ‘niên hệ’* được với mí tay đào, vét. Ngày nào cũng đào, cũng quật. Hắn đào được mớ tư trang, xuyến vàng của bà Từ Dũ, nấu lỏng thành vàng đem bán nấy tiền. Sau giải phóng có mấy lăm, hắn giàu sụ trong khi cả bọn miền Lam bất tài ngày nào cũng không có gạo mà ăn.”

Ưng kinh ngạc:

‘Bà Từ Dũ nà ai mà nắm vàng thế kia?”

Khuyển trợn mắt:

“Ối giời! Bà Từ Dũ mà chú mày không biết à?”

Ưng ‘thành thật khai báo’*:

“Không…”

Khuyển đằng hắng:

“Thế đồng chí có biết ‘xưởng đẻ’* Từ Dũ không?”

Ưng gật đầu lia:

“Úi giời! ‘Xưởng đẻ’ thì biết ngay chứ! Tớ nà người cho giăng tấm bảng ‘Nuôi dạy chỉ hai con, để nên người cho tốt’, ngay trước cửa mà nại! ‘Xưởng đẻ’ ấy còn có chỉ tiêu nạo thai, phá thai cao nhất nước. Ai muốn mua con nít thì cứ tới niên hệ ngay trước cổng, tất có người bán con ngay.”

Khuyển đắc ý:

“Đấy, đấy bà Từ Dũ đấy! Bà nà người nập ra ‘xưởng đẻ’* đấy!”

Rồi Khuyển thở hắt:

“Người ta vơ vét hay thế! Còn Tỉnh Ủy nhà mình cứ chả nhạc vàng… mí nại nhạc xanh!”

“Ấy, đồng chí nói thế thì oan cho Tỉnh Ủy nắm! Mấy tháng trước Tỉnh Ủy cũng nao động cực nực, vơ vét cực nực! Chả thế màchẳng bao nâu đã có mấy ‘căn hộ’* rồi. Cô chủ nhà ta dư dã xây nhà nhớn hơn ngoài Hà Lội, còn xây thêm ‘nhà ỉa’* mới nguyên xi,… ‘giải phóng’* những ngày đồng không mông quạnh. Mí nại, thầy u của cô chủ đã mấy mươi lăm tuổi đảng rồi, niệu chừng có ‘khả năng’* chết nay mai. Nương hưu trí có mà chết đói! Ấy thế, may có tiền của trong Lam chở về, bù lại những ngày ông bà vượt Trường Sơn kháng chiến gian khổ.”

“Ôi! Cái ‘sự cố’* của Tỉnh Ủy nhà mình cũng chỉ rằng nà vì con ả Thúy Kiều, dòng dõi ngụy mà lên. Chứ đồng chí nhà ta thuộc thành phần có ní nịch ba đời vô sản bần cố nông. Đồng chí yêu quý của chúng ta nà người của nông thôn, gốc gác nông dân mà ra chứ lào phải là phường tư bản mỹ ngụy bao giờ! Ấy thế thì nhân chuyến về quê lày ta cứ đem chuyện ả Kiều mà mách nại mí cô Thúc. Mọi chuyện để cho bà mí cô ‘xử ní’*! Cô Thúc sẽ ‘niên hệ’* đem ả Kiều ra tòa án nhân dân truy tố ló về cái tội có âm mưu đầu độc tư tưởng, đầu độc ‘phong cách’* của một đảng viên ưu tú lước nhà, đẩy nó đi vùng kinh tế mới cho khuất mắt. Chứ chả nhẽ cứ mà để ló thao túng, ngày đêm xỏ mũi Thúc Sinh thì còn đường kiếm ăn của tớ mí nại đồng chí sẽ vì Thúc Sinh mà trở nên hỏng bét à! Thật nà vô ní! Thật nà đáng ghét! Chả bỏ công chúng ta vượt đường mòn Hồ Chí Minh, vượt Trường Sơn, đào hang khoét vách vào Lam để tìm vàng tí lào cả!”

Âm mưu chia thúy rẽ uyên của hai gã Khuyển, Ưng còn chưa thành thì ngày đi của Thúy Kiều đã bất chợt tới nhanh. Buổi trưa khi Thúy Kiều vừa đèo mớ hàng tới chợ trời thì thấy Mã Giám Sinh nhớn nhác đứng chờ sẵn ở góc đường. Kiều còn chưa kịp leo xuống xe đạp, Sinh đà sớn sác tới nói nhanh:

“Tối nay nghe em! Tám giờ rưởi anh tới nhà đón em. Nếu rủi gặp người quen thì em cứ nói theo anh là hôn phu dìa Tây Ninh ra mắt má chồng nhen em.”

Lòng ngập tràn mừng rỡ, nhưng chợt nhớ đến Thúc Sinh, sợ đêm nay lỡ hai gã Sinh đụng đầu nhau ngay ngõ nhà mình, Thúy Kiều dẫy nẫy:

“Sao phải nói là vợ chồng, cứ bảo bà con là được rồi.”

Chàng Mã nhẹ gắt, giọng có ý hờn lẫy:

“Trời ơi! Mình phải nói láo như dzậy! Với lại anh nói chủ thuyền em là vợ anh. Chỗ quen biết nên ổng mới không lấy mười cây, chứ không thì ổng bắt em chung mười cây đó! Em có mười cây hôn?”

Thúy Kiều tiu nghỉu, giọng yếu xìu:

“Hổng có…”

“Ờ, hổng có thì làm ơn anh nói sao thì nghe dzậy đi! Anh biểu em làm cái gì, em cứ việc làm cho anh. Loạng quạng là bị canh me, ở tù cả đám đó biết hôn?”

“Okay.”

Thấy Thúy Kiều ngoan ngoản, Mã Giám Sinh dịu giọng:

“Bây giờ em làm bộ luần quầng ở đây một hồi rồi chuồn sớm dzìa nhà đợi anh. Đúng tám giờ rưởi anh tới rước em.”

Vừa nói hết câu, chàng Mã lũi nhanh vào trong phố chợ. Thúy Kiều bồi hồi nhìn theo. Lòng bời bời khi nghĩ đến giờ phút xuống thuyền, chia tay với chị em cùng cha mẹ…

Suốt bữa cơm tối với gia đình đêm đó, Thúy Kiều bần thần tư lự ăn không vô. Vương bà nhìn con gái lớn, nước mắt lưng tròng:

“Ăn đi con! Mai này sang tới Mỹ chỉ ăn toàn bơ sữa, hổng có mắm lóc mà ăn…”

Kiều rưng rưng, rán gượng cười:

“Mẹ cứ ‘vô tư’*! Bây giờ bên Mỹ mắm thiếu chi. Con nghe bạn bè ở bển viết thư về kể thức ăn thứ nào cũng có. Gạo thơm đầy tràn, bưng chén cơm lên trắng tươi không có lấy một hạt thóc chứ đừng nói tới sạn, trong khi mình ở ngay miền Nam vựa gạo mà sang lắm cũng chỉ ăn được gạo mốc meo. Những thứ gạo ngon đều xuất khẩu hết rồi, dân đâu có gạo mà ăn!”

Vương ông rầu rầu:

“Nói chi gạo, thanh niên thiếu nữ cũng là ‘khâu xuất khẩu’* ngon lành, bán thân làm nô lệ xuất khẩu lao động cho nước người nữa con ơi! Đến nước này thì các con cũng rán mà tìm cách thoát thân. Chứ phần ba mẹ thì đã hết cách rồi!”

Thúy Vân nghẹn ngào:

“Chị Hai, đồ đạc em đã thu vén cho chị hết rồi. Em có bỏ trong đó mấy gói mì ăn liền, chị ra đi, nhớ… bảo trọng!”

Vương Quang lanh chanh:

“Chị qua tới đảo nhớ biên thư về cho gia đình liền nha.”

Thúy Kiều nhẹ gật, dịu dàng bảo em trai:

“Em ở nhà phải phụ chị Ba mà lo cho ba má! Qua tới Mỹ chị sẽ gửi tiền, gửi quà về cho các em. Xin ba má và hai em đừng thương cảm. Các em dù thương chị mấy ngàn lần, cũng không ngăn nỗi một lần chị đi đâu. Tuy là chân bước ra đi nhưng tâm hồn chị đã để hết lại đây. Mai sau khi đứng lãnh tiền, thấy đô la mới là hay chị dzìa.”

Nghe con gái nói, Vương bà sụt sùi. Nghĩ tới đêm nay thân gái dặm trường, lìa gia đình, xa quê hương, bà không khỏi tức tưởi rơi lệ. Vừa lúc ấy có tiếng gõ cửa, Thúy Kiều hấp tấp bỏ đũa đứng lên, nói:

Chắc là Mã Giám Sinh, để con ra mở cửa.

Mã Giám Sinh lách mình bước vô, hớn hở cúi chào ông bà Vương:

“Dạ, con rể xin chào ba má!”

Vương ông cau mày nín thinh. Thúy Kiều hiểu ý cha, khép nép phân trần:

“Tụi con phải đóng vai vợ chồng để qua mặt người khác ba à!”

Bấy giờ nghe con gái nói, Vương ông mới từ tốn đứng lên, ngậm ngùi nói với Mã Giám Sinh:

“Toàn gia chúng tôi vô cùng cảm kích tri ân cậu có lòng thương tưởng mà cưu mang con gái tôi. Từ nay thân gái dặm trường, vợ chồng tôi xin cậu chăm sóc cho em nó dùm. Thân cát đằng biết cậy nhờ ai. Sau này Kiều nhi sang tới Mỹ và có điều kiện, ơn sâu nghĩa nặng này sau này gia đình tôi xin hậu tạ mấy cây vàng…”

Mã Giám Sinh xua tay, hiên ngang:

“Bác đừng nói chuyện báo ân. Anh hùng cứu vớt mỹ nhân, nề gì. Cũng vì nước mất,nhà tan. Lá rách đùm lá tả tơi là thường!”

Thấy chàng họ Mã nói năng nhỏ nhẹ và đầy nghĩa khí, Vương ông vô cùng đẹp dạ. Lòng ngập tràn cảm khái, Vương ông nắm tay con gái tiển ra tận cửa. Thúy Kiều gạt lệ, quay lưng. Nhìn theo con gái lủi thủi ôm gói hành lý nhỏ, bước xa dần trong con hẻm tối, cả nhà Vương ông cùng sụt sùi rơi lệ…

—>Chương 3

This entry was posted in Thông Biện Tiên Sinh, Vui cười-Phiếm-luận. Bookmark the permalink.