Xóa Bỏ Hận Thù, Khép Lại Quá Khứ (Kb. Ngụy Saigon)

Đảng kêu gọi xoá bỏ hận thù, khép lại quá khứ mà từng ngày từng giờ trên miền đất quê hương đau khổ, hằng trăm ngàn, hằng triệu đảng viên theo lịnh đảng ngước nhìn lá cờ máu từ trong tim ngùn ngụt lửa hận thù hát bài tiến quân ca. Vẫn ngoác mồm vung nắm đấm thề phanh thây uống máu quân thù. Mà Quân Thù là ai nhỉ? Đó chỉ là những người Việt Nam khốn khổ và tội nghiệp.

Lúc nầy coi bộ đảng phỉ “bức xúc” dữ dội. Bị tapi tơi bời khói lửa. Bị tấn công từ trong ra ngoài. Nào là cú tăng bào vô úy. Nào là mặt trận Cờ Vàng tràn ngập rồi thêm cú dự luật nhân quyền thọt cho ngất ngư con tàu đi. Mặt trận nào cũng tơi bời khói lửa không hiểu các thế lực phản động trong nước, ngoài nước có hiệp đồng bình chủng hay không mà coi bộ nhuần nhuyển dễ sợ. Gậy ông đập lưng ông. Cũng tiền pháo hậu xung. Cũng công đồn đả viện. Công kiên chiến. Rồi tấn công biển người. Đặc biệt là chiến thuật nở hoa mà “đại tướng thợ may” văn tiến dũng hay xài. Tức là đưa hàng trăm ngàn người về Saigon rồi từ đó bung ra khắp hướng tấn công dồn dập. Cú nào cũng có thể đưa đảng và nhà nước ta hui nhị tì. Sức mạnh chuyên chính vô sản coi bộ không ăn thua gì. Chả ai tè cái sức mạnh đó nữa. Sau bao nhiêu năm làm trời làm đất cứ tưởng cho an trí là mọi việc xong xuôi. Bộ chỉ có mình đảng là ngầu sao ta. Nầy nhé 21 năm bị an trí ở Nghĩa Hành khỉ ho cò gáy. Không súng, không lựu đạn, không xe tăng, không hỏa tiển. Âm thầm, cô độc, nhẫn nại mà khiến cho đảng và nhà nước ta té đái. Quíu cò lương. Phải lui một bước để xoa dịu tình hình thế giới phan văn khỏ đã nói những gì nhẩy?. Xin sự từ bi hỉ xã của một bậc cao tăng suốt đời phụng sự Phật Pháp. Cú Cờ Vàng thì quả thật đây là một đòn tối độc wánh vào tử huyệt của chúng thêm quả đấm dự luật nhân quyền thì đảng tối tăm mày mặt. Nhưng đã là những tay ma giáo có bằng cấp. Đã từng tự xưng là đỉnh cao trí tuệ loài khỉ thì không lẽ chịu thua. Dễ gì. Cho nên đảng ta “bức xúc” đưa ra những chiêu bài nào là Đại đoàn kết, Quên quá khứ, Xóa bỏ hận thù, Hướng về tương lai. Bây giờ sẵn mùa xuân đang về trên tổ quốc quang vinh lại rảnh rổi hội hè đình đám để tui đi qua hết mấy cái chiêu bài nầy như là một món quà xuân muộn “dâng” lên đảng để đảng ta đọc chơi đỡ buồn trong tiết trời mùa xuân con khỉ.

Đảng kêu gọi xóa bỏ hận thù là nghĩa lý gì dzậy ta? Ai hận ai thù ai? Nếu mà đảng ta thù hận ai thì coi như xong rồi. Đi mò tôm hết rồi thì đâu cần kêu gọi xóa bỏ hận thù. Thế thì chỉ có đám nào đó, thế lực nào đó, tổ chức nào đó… có một mối thù bất cộng đái thiên và đang làm cho đảng xính vính bỏ ăn bỏ ngủ, bỏ mẹ mồ côi nên đảng mới ngọt ngào dụ khị xóa bỏ hận thù. Đảng mà đề nghị cái gì thì phải coi chừng. Đảng ta có cú đâm lén vang danh sông núi nức tiếng giang hồ. Nhưng khoan nói về cú đâm lén để coi đảng ta làm gì mà quần chúng thù hận ngút trời đảng ta. Đảng ta thường huênh hoang là người tổ chức những cuộc kháng chiến thần thánh đánh tan ba tay đế quốc sừng sỏ rượt đám NGỤY chạy có cờ thống nhất đất nước, đem lại thanh bình tự do no ấm cho toàn dân. Như thế thì đảng là người ơn của nhân dân ta. Cớ sao có kẻ lại hận thù đảng. Kỳ thật. Nhưng đảng làm gì mà gây hận thù mãi đến giờ nầy kỷ niệm 74 năm thành lập đảng mà chưa chuyên chính giết hết cái đám phản động để bây giờ còn lạy lục năn nĩ chúng nó xóa cho cái thù cái hận nữa. Nhưng chuyện gì mà chúng nó thù hận dai dẳng thế?. Có gì đâu. Đảng ta chả có con mẹ gì hết. Chỉ có mỗi cái mồm láo lếu. Chả có súng, chả có đạn ngay đôi dép râu (lốp) còn không có để mà mang vào chân nữa thì nói gì đến kháng chiến khiến chán. Thế nhưng bởi đảng là tập hợp của một lũ đầu trộm đuôi cướp đứng đầu là hồ chí minh tay cáo già của đám du thủ du thực bắt được mánh làm tay sai cho thế lực đỏ. Được KGB huấn luyện và đưa về để hoạt động cho sự bành trướng của cộng đảng Nga sô. Thuở mà Mao xếnh xáng còn bị Tưởng xì thẩu rượt chạy có cờ thì cáo hồ và tay sai bèn chơi cái tình dụ khị hòa hợp hòa giải. Lập chính phủ liên hiệp để mà nắm lấy chính quyền. Kết quả là Phan văn Hùm, Tạ thu Thâu, Phạm Quỳnh, Ngô đình Khôi, Khái Hưng Trần Khánh Dzư…. đi mò tôm ráo trọi. Còn Nguyễn Hải Thần, còn Nhất Linh Nguyễn Tường Tam, Vũ hồng Khanh… chạy bán sống bán chết và biết bao nhiêu chiến sĩ thuộc các đảng phái quốc gia đã chết dưới tay của hồ và bè lũ . Riêng cụ Phan bội Châu thì cáo hồ âu yếm gọi mật thám Tây bắt bỏ bóp không phải vài ba năm mà tới hết cuộc đời lận. Cả Quốc Trưởng Bảo Đại cũng chẩu qua tuốt Hồng Kông mới hoàn hồn. Rồi khi Mao xếnh xáng làm chủ Trung Hoa lục địa năm 1949 thì coi như xong. Đảng ta khoẻ thiệt là khoẻ. Có sẵn Hồng quân Trung cộng, súng đạn đầy đủ từ Nga là coi như đảng ta dzớt đẹp miền Bắc. Tạm thời nhả Miền Nam ra chờ đó. Khi chiếm được miền Bắc thì hồ và đảng ta bèn lấy màn sắt màn tre ra che lại mặc tình mà thao túng. Khi củng cố xong nội bộ thì hồ và đảng ta bắt đầu ra tay. Cải cách ruộng đất trên toàn lãnh thổ miền Bắc. Chỉ cần làm chủ vài sào ruộng thôi là đủ để đảng ta đấu tố tưng bừng. Hằng triệu người đã chết chỉ vì tư hữu có chút ruộng. Chim không dám kêu , chó không dám sủa người người không dám ngẩng mặt, không dám ho, không dám dám nói. Một màu tang ngút trời khắp miền Bắc đau khổ tội tình.

Sau cú nầy thì đảng ta xóa sổ bộ đời gần hai triệu đồng bào. Dzậy thì ai thù ai hận ai dzậy ta?. Mối thù nầy có thể bỏ qua được không ta?. Sẵn trớn dzớt luôn cái đám văn nghệ sĩ dám chỉ trích đảng ta. Từ đấy đảng ta phom phom trên đường không còn ai cản tay khều chưn đảng ta nữa hết. Từ đấy sạch bóng quân thù phản động nhưng đảng ta chưa yên tâm bèn dòm ngó trong đám đồng chí. Rèn cán chỉnh quân đưa một đám đồng chí từng phơi gan cho đảng du chơi địa phủ. Một số cho vào Hỏa Lò gỡ ghẻ để gậm nhắm tình đồng chítình nhà thổ. Sẵn đó chơi luôn cái đám xét lại tả khuynh hữu khoát. Một đống đảng viên vào tù, ra sân bắn phơi thây. Đảng ta thiệt là sáng tạo tài tình. Thà giết lầm hơn bỏ sót! Tận diệt như nhổ cỏ phải nhổ tận gốc để không còn kẻ thù chỉ còn phe ta một mình một chợ. Từ đây chỉ còn mỗi một tiếng hót. Trung với đảng. Thằng nào không trung dzí đảng là coi như đi mò tôm. Thiệt là chuyên chính. Thiệt là vô sản các nước đoàn kết lại.

Nhưng chết hết rồi tại sao còn kẻ thù? Dễ gì biết. Sau khi đã diệt gọn địa chủ , dzớt đẹp bần nông chơi luôn đồng chí thì từ đây đảng phẻ re ngủ đã luôn trên chiến thắng. Kẻ thù nào cũng đánh thắng, không phải là kẻ thù đảng cũng chơi luôn. Bấy giờ đảng ta lỏ mắt vào Nam. Theo dõi bước chân của hai triệu đồng bào di cư với lời nguyền sẽ lấy máu chúng bây. Đảng theo lịnh của quốc tế vô sản làm nghĩa vụ vô sản thế giới. Gởi người vượt Trường Sơn để giải phóng miền Nam. Lúc đảng ta đem quân đánh Tây Ninh năm 1960 đánh Đồng Xoài , Bình Giả năm 1964 thì chưa có lính Mỹ xuất hiện ở Miền Nam. Thế nhưng đảng ta vờ vịt láo lếu chống Mỹ cứu nước, giải phóng đồng bào miền Nam ruột thịt. Để coi sơ sơ đảng ta chôn sống có hơn 5 ngàn đồng bào ở Huế năm Mậu Thân. Tang tóc bao trùm cả cố đô Huế. Nhà nào cũng có người thân bị giết. Khăn sô trắng cả kinh thành Huế. Tiếng vật vã than khóc dậy trời xanh. Hằng năm cứ dịp Xuân về thì nhà nhà đám giỗ, người người đám giỗ. Giỗ khắp nơi không riêng gì Huế mà tràn lan khắp cả Miền Nam. Chín cây số Đại lộ kinh hoàng từ Triệu Phong đến bờ bắc sông Mỹ Chánh thây người chết chật cả con đường. Từ An Lộc tới suối Tàu Ô hàng nghìn người dân An Lộc chạy lánh nạn đã làm bia cho đảng ta thực tập tác xạ. Đảng ta có thể gật gù phán rằng chiến tranh mà. Cũng được đi, chiến tranh mà!

Chiến tranh do đảng phát động nên đảng tự do bắn giết thế thì ai hận thù ai. Thôi bây giờ nói chuyện sau chiến tranh. Bước được dép râu vào Saigon là đảng bảo rằng đánh người chạy đi không đánh người chạy lại. Khoan hồng nhân đạo tạo điều kiện cho những người chống đảng trở về lòng dân tộc. Nghe quá đã. Đã từ lỗ tai đến lỗ đít. Đã thật chứ , cả miền Nam hồ hởi phấn khởi trước tinh thần mã thượng của đảng ta. Nhưng thấy dzậy mà không phải dzậy.

Việc đầu tiên là phân loại đám NGỤY: NGỤY QUÂN, NGỤY QUYỀN và NGỤY DÂN. NGỤY tất chả có ai là khỏi. Bắt đầu đảng dzớt từ từ. Sau khi dụ được hằng trăm ngàn NGỤY quân và NGỤY quyền dzô hộp thì đảng ta bắt đầu cuộc tắm máu kinh hoàng trên khắp cả Miền Nam thân yêu. Bao nhiêu chiến sĩ VNCH đã nằm xuống trong tính bạo ngược trả thù đê hèn của cộng sản. Bao nhiêu chiến sĩ sống sót với thân tàn ma dại bệnh tật đầy mình sống lây lất từng ngày chờ chết. Cả những người đã nằm xuống trước ngày miền Nam thất thủ đảng cũng không bỏ qua. Đào mồ bốc mả. Ôi tiếng hờn ai oán khắp trời xanh. Còn NGỤY dân thì đảng tính sao? Dễ như ăn cơm sườn không có xương. Có quyết định hẳn hòi. Ngụy quân cấp bậc từ thiếu tá trở lên, cảnh sát từ trung úy trở lên, NGỤY quyền chức vụ từ chủ sự trở lên tịch thu nhà cửa, tài sản. Tống cổ vợ con họ đi kinh tế mới. Còn những NGỤY dân khác thì đảng thích nhà nào là đảng dzớt đẹp nhà đó, chơi hai lần đổi tiền là NGỤY dân trắng tay. Wánh Tư sản Mại bản là toàn dân húp cháo rùa. Ôi thôi đây là chiến thắng lẫy lừng nhất vinh quang nhất của đảng ta. Dzí AK 47 đuổi nó chạy ra biển đông một số làm mồi cho cá, số khác tới bờ sau khi bị hải tặc dập dùi, số khác không bao giờ được thấy đất liền. Nhà nhà đau thương. Tang tóc khắp cả miền Nam. Cả một cơn Đại Hồng Thủy đổ xuống miền Nam. Miền Nam yêu dấu có tội tình gì. Chỉ có mỗi tội là yêu tự do yêu dân chủ từ khước lòng khoan hồng độ lượng của đảng mà ra cớ sự.

Chuyện của đảng quá dài làm sao kể hết những đau thương uất hận. Đọc quyển hồi ký của Linh Mục Nguyễn Hữu Lễ tới đoạn bị đánh đập, bị kiên giam tui không thể nào đọc hết. Có một nhà tù nào mà giam con người trần truồng hằng mấy năm trời trong tiết trời lạnh lẻo của miền Bắc ? Chỉ có nhà tù của cộng sản VN. Thứ nhà tù chết tiệt dã man nhất trên trần đời. Nước mắt nào khóc thương cho hơn 30 triệu dân Miền Nam bị đảng tàn sát dã man vô nhân đạo. Có lời lẽ nào để bào chữa cho hành động thú vật mất nhân tính của đảng cộng sản. Có lòng từ bi hỉ xả nào để có thể xóa bỏ hận thù đây.

Giờ đây sau những mất mát đau đớn thương đau Người Việt Tự Do chúng ta đã đi lại từ đầu để có những ngày tự do đáng sống cho ra người thì đảng lại dở trò dụ dỗ . Xóa bỏ hận thù, quên quá khứ!.

Nhưng làm sao mà quên những tháng ngày trần gian tủi nhục chồng thì tù đày vợ ở nhà bị đảng đày đoạ, bốc lột đến tận xương tủy. Một số phải bán thân vì không còn con đường nào khác. Con cái thì lăn lộn ở những bãi rác, cõng gạch, bán vé số, đi ăn xin, nhặt bao ny lông, một số bị tan xác vì chất nổ. Một số cũng đi vào đường mãi dâm khi còn vị thành niên. Gia đình nào cũng có người bị đảng hành hình, trốn chạy đụng hải tặc trên đường tìm tự do. Những người không ra đi được tiếp tục sống nốt những ngày tủi nhục dưới gót giày cai trị dã man của cộng sản.

Làm thế nào để quên quá khứ khi mà Saigon dấu yêu vẫn còn bị gọi dưới tên thành phố hcm, vẫn còn nam kỳ khởi nghĩa tiêu Công Lý, đồng khởi vùng lên mất Tự Do. Vẫn còn những cái tên gây máu lửa ngày nào võ thị năm, võ thị sáu, nguyễn văn trổi, nguyễn thị gừng, vỏ thị riềng, nguyễn thị nghệ, vỏ văn tần, thêm mấy biểu tượng của đồ tể lê duẩn, trường chinh, lê đức thọ. Vẫn còn lê hồng phong, năm cội, lê minh xuân, nào là 3 tháng hai chết tiệt. Thêm cái nhà trưng bày tội ác của Mỹ Ngụy thì làm sao quên đây mấy cha. Nhà cửa vẫn chiếm lấy, con cái của NGỤY thì vẫn bị vấn đề lý lịch đè nặng trong cuộc đời. Nghĩa trang quân đội vẫn hoang tàn đổ nát. Thương phế binh VNCH vẫn sống lây lất trong nghèo khổ vẫn bị sỉ nhục mỗi ngày.

Hãy nói cho tui biết làm thế nào để quên quá khứ và xóa bỏ hận thù khi mà cuộc đời, con người, nhân phẩm dân miền Nam đã và đang bị đảng chà đạp hằng mấy chục năm trời và không thấy một chút ánh sáng cuối đường hầm. Đảng đang kẹt vì lẽ sống còn mà đảng hô hào đưa chiêu bài mỵ dân. Xóa bỏ hận thù quên quá khứ để tô điểm cho đảng một bộ mặt nhân quyền, nhân ái, nhân bản. Kinh nghiệm hằng 74 năm từ lúc bọn thổ phỉ thành lập đảng. Lừa bịp dụ dỗ rồi sau đó tàn sát không nương tay. Bởi vậy câu nói :

Đừng nghe những gì CS nói
Mà hãy nhìn kỷ những gì CS làm

vẫn còn giá trị tuyệt đối. Tin đảng là có ngày xuống hố cả nút, có ngày hui nhị tỳ mà chưa biết tại sao. Nầy nhé mới đây phan văn khỏ thủ tướng của vc đã làm ra vẻ hối hận cầu xin Đức Tăng Thống Hòa Thượng Thích Huyền Quang lấy tấm lòng từ bi hỉ xả mà quên quá khứ xóa bỏ hận thù để cùng nhau xây dựng đất nước. Chỉ vài tháng sau thôi bọn chúng một lần nữa đã phản bội những lời đã nói đã hứa. Bắt giam các Hòa Thượng Thích Huyền Quang và Thích Quảng Độ cùng các Thượng Tọa trong ban chấp hành Viện Hoá Đạo. Chỉ những kẻ mang tính bạo ngược tinh thần mới đồng loả cùng kẻ ác kêu gọi xoá bỏ hận thù và quên quá khứ.

Vẳng đâu đây tiếng hát vang vọng từ ngày nào bài Lửa Máu Hận Thù của nhạc sĩ Thục Vũ và cũng chính vì bài hát nầy mà nhạc sĩ Thục Vũ đã bị đảng ta giết chết trong tù. Vậy thì thử hát lại lần nữa coi có “Xóa bỏ hận thù và Khép lại quá khứ” được không?

Giặc từ miền Bắc vô đây
Bàn tay nhuốm máu đồng bào
Giặc từ miền Bắc vô đây
Bàn tay nhuốm máu anh em
Hận thù đó cất cao trong lòng người
Hận thù đó cất cao trong lòng anh lòng em
… Hận thù giặc đỏ giết hại dân mình tàn sát anh em.

Không bao giờ xóa bỏ hận thù khép lại quá khứ với người cộng sản. Chỉ có mỗi một con đường là phải tận diệt đảng cộng sản VN bằng mọi cách bằng mọi giá kể cả đem máu mình mà đáp đền non sông.

Toàn dân nghe chăng.
Sơn hà rung chuyển
Hận thù đằng đằng.
Nên Hòa hay Chiến

QUYẾT CHIẾN!

Chỉ có con đường quyết chiến để loại bỏ kẻ ác là đảng cộng sản VN ra khỏi dòng sinh mệnh của người Việt yêu hòa bình yêu tự do và dân chủ.

 NguySaiGon
22-09-2005

This entry was posted in Bình-luận - Quan-điểm, KB NguySaigon, Vui cười-Phiếm-luận. Bookmark the permalink.