CHIẾN-THẮNG AN-LỘC 1972: Phần III

19 NGÀY TRONG AN LỘC

Ðại úy Ðồng Văn Quan
Ðại Ðội Trưởng Ðại Ðội 4/36 Biệt Ðộng Quân

(Là đơn vị Tổng Trừ Bị cho Quân Khu III, Liên Ðoàn 3 Biệt Ðộng Quân đã có mặt tại An Lộc ngay khi mặt trận này bùng nổ. HIện nay Liên Ðoàn 3 Biệt Ðộng Quân vẫn còn cố thủ An Lộc cùng các lực lượng bạn. Với nhiệm vụ chính là giải vây áp lực của địch cho các đơn vị bạn bằng bất cứ giá nào, ba Tiểu Ðoàn 36, 31 và 52 của Liên Ðoàn 3 Biệt Ðộng Quân đã tạo được những chiến công thần thánh, mang lại những kết quả thật bất ngờ cho chiến trường Quân Khu III.

Qua những sự kiện ấy, chúng ta khẳng định rằng: An Lộc giữ vững được – một phần công trạng là của Liên Ðoàn 3 Biệt Ðộng Quân.

Để chứng minh cho câu nói trên, Diều Hâu xin giới thiệu với độc giả bài hồi ký của Ðại Úy Ðồng Kim Quan, Ðại Ðội Truởng Ðại Ðội 4 thuộc Tiểu Ðoàn 36 LIên Ðoàn 3 Biệt Ðộng Quân thuật lại (qua sự ghi chép của phóng viên Diều Hâu), sau khi đã may mắn được tải thương ra khỏi chiến trường An Lộc.)

Xuất quân

Ngày N lệnh tăng viện cho Bình Long để giải toả áp lực địch được loan ra ngay lúc chúng tôi bao tròn những ly bia sủi bọt. Mấy thằng em la lớn :

– Lại có độ rồi, Ðại Bàng. Mình ế độ lâu quá rồi. Lần này cáp vô chắc … “hết phản”.

Sự hả hê toả đầy trên những gương mặt chai lỳ đang bắt đầu chuyển đỏ. Nỗi lo lắng không nhú lên nổi lúc này, ồn ào lại tiếp tục pha lẫn tiếng lách cách của ly thuỷ tinh chạm.

Gìòng tư tuởng vẫn chảy đều, ngụm bia lạnh, những tiếng cười đùa dấy động một vùng không làm tỉnh được sự nghĩ ngợi đang miên man trong óc tôi.

– “Dô”, Ðại Bàng, tới đâu thì tới, xui lắm mới huề!

Những ly bia vàng ánh lại giơ cao, tụi nhỏ vẫn vô tư hơn bao giờ hết. Dù sao đi nữa, chiến trường vùng III cũng đã quen thuộc với tụi nó. Quá lắm là giống như … vuợt biên chứ gì ! Bất chợt, tôi giơ cao ly rượu còn quá nửa …

– Ờ thì “dô”.

Giấc ngủ tối đó tôi vẫn còn đầy mộng mị.

Chạm mặt với tử thần

10g00 sáng hôm sau, Liên Ðoàn 3 Biệt Ðộng Quân từ Tây Ninh đến An Lộc bằng trực thăng HU1B.

12g00. Tiểu Ðoàn 36 di chuyển đến Quản Lợi. Ra khỏi phía Ðông An Lộc một cây số, tụi tôi chạm địch. Theo tin tình báo, lực lượng quân Bắc Việt là Trung Ðoàn Bộ Binh 272. Tiểu Ðoàn 36 nhận được lệnh giữ con đường này và án ngữ đường vào An Lộc của Việt Cộng.

Mối lo ngại chính bây giờ là dân chúng. Sinh mạng họ không cho phép pháo, phi pháo yểm trợ tối đa. Bọn Việt Cộng chắc rõ nhược điểm này nên chúng khai thác triệt để. Mắt tôi dại hẳn khi thấy những người dân liều lĩnh chạy ra khỏi vòng chiến bị Việt Cộng bắn ngã xấp mặt về phía trước.

Thiếu Tá Tống Viết Lạc, Tiểu Ðoàn Trưởng Tiểu Đoàn 36, tức tối:

– Quân dã man, nó lấy dân làm mộc đỡ đạn mình đây mà.

Gương mặt ông cau lại, chiến đấu bên cạnh ông nhiều, tôi biết ông sắp sửa có quyết định. Mỗi cấp chỉ huy đều có một lối quyết định riêng. Thiếu Tá Lạc luôn luôn có quyết định đúng lúc. Ông quay lại người hạ sĩ quan cầm máy:

– Gọi “gà cố” bảo tụi nó gáy đi.

Mặc dù biết trước, tôi vẫn sững người trước quyết định đột ngột này vì hàng ngàn đân còn đang kẹt lại trong đó. Tôi ấp úng:

– Thưa Thiếu Tá …

Giọng Thiếu Tá Lạc lại vang lên thật bình thản:

– Gọi pháo binh nhưng dặn chỉ bắn khói thôi.

Tôi chợt hiểu, biết địch rất sợ pháo, ông cho pháo binh bắn đạn khói, lợi dụng cơ hội địch trốn pháo, dân sẽ thoát ra. Ðã có tiếng Départ rít lên nghe rõ mồn một. 4 giờ đồng hồ sau, chiến trường nghiêng ngửa rõ rệt. Dân chúng tại Quản Lợi đã được di tản ra gần hết, chúng tôi hoàn thành nhiêm vụ ở giai đoạn đầu: giữ vững Quản Lợi.

Án ngữ đường vào An Lộc của VC là giai đoạn sau của Tiểu Ðoàn 36 trong những ngày kế tiếp 7, 8, 9, 10 tháng 04. Quản Lợi vẫn nguyên vẹn mặc dù 24/24 giờ đều đụng địch. Hình như tử thần đang lảng vảng đâu đây?

T54 xuất hiện

Ngày N-11, sau 5 ngày thất bại, Việt Cộng nhất quyết nhổ cái gai Tiểu Ðoàn 36 bằng chiến thuật biển người đánh vào 3 mặt: Bắc, Ðông và Tây. Áp lực rất nặng, phòng tuyến hai bên chỉ cách nhau 30 thước. Ðợt tấn công đầu, chúng lao vào như những con thú điên được chích thêm thuốc kích thích. Những ổ đại liên, trung liên ở tuyến đầu làm việc rất đắc lực làm chúng không tiến được. Thiếu Tá Tiểu Ðoàn Trưởng lầu bầu :

– Ðánh nhau với lũ điên này bực cả mình, chắc chúng nó điếc hết cả rồi đâu có sợ súng?

Áp lực địch trước mặt vẫn còn nặng, tôi đưa ý kiến với ThiếuTá Tiểu Ðoàn Trưởng xin điều chỉnh cho pháo binh bắn yểm trợ. Ðây là một mạo hiểm lớn nhất của tôi trong gần mười tuổi lính. Cách nhau 30 thước, chệch một ly ông cụ là … cõng rắn cắn gà nhà. Tim tôi bóp lại khi nghĩ đến điều đó. Thiếu Tá Lạc ưng thuận sau một phút nghĩ ngợi. Tôi mím chặt môi, nâng máy điện lên điều chỉnh … Ầm … Ầm …

Xác địch hất tung lên ngang tầm mắt, tôi ngồi bệt xuống đất, những giọt mồ hôi hai bên trán nhỏ xuống thoải mái.

Tiếng Thiếu Tá Lạc loáng thoáng:

– Ðẹp lắm … !

Giữa lúc đó, hơn 10 chiếc T54 từ phía Ðông chạy lại, 50 thước, 40 rồi 30… tiếng hoả tiễn M.72 ở tuyến đầu nổ dội. Một cụm khói cụm bốc lên cao làm hiện ra hình ảnh chiếc T54 lật ngửa trên mặt đất.

Ðoàn T54 quay đầu bỏ chạy không bắn phá. Chính nhờ điểm này chúng tôi mới biết được rằng Bộ Binh và Thiết Kỵ của quân Bắc Việt không được phối hợp với nhau. Nếu có chỉ là sự lừa gạt, bởi vì sau này điều tra một tù binh bị bắt sống trên một chiếc tăng T54 lạc giữa ranh giới Biệt Ðộng Quân và Sư Ðoàn 5, nó đã khai:

– Tôi được tin An Lộc đã giải phóng. T54 vào chỉ để yểm trợ mà thôi.

Cũng nhờ sự không phối hợp chặt chẽ này của quân Bắc Việt, ngày 10/04 phòng tuyến Tiểu Ðoàn 36 nới rộng thêm gần đươc 200 thước.

Gãy cánh

Ngày N-14 Ðại Ðội được lệnh Tiểu Ðoàn Trưởng tiến chiếm lại căn nhà sát phòng tuyến. Toán xung kích 4 người lọt vào nhà sau khi hạ 9 Việt Cộng trong nhà và chung quanh. Hai người của toán xung kích bị thương khi đánh cận chiến trong nhà. Thiếu Úy Nam – Ðại Ðội Phó dẫn người lên tiếp ứng, một quả lựu đạn tung từ nóc nhà xuống, có tiếng thét của Thiếu Úy Nam, người hạ sĩ quan truyền tin giữ máy chết tại chỗ. Nóng lòng bốc lên đến đầu tôi, tôi điều động lực lượng trừ bị của Ðại Ðội ra cứu Thiếu Úy Nam. Ðạn đạo của địch hai bên bắn ra như mưa bấc, chúng tôi bò sát đến căn nhà… một trái lựu đạn nữa nổ tung, tôi nghiến răng bóp cò, hai xác Việt Cộng đổ vật xuống. Tôi cảm thấy đau nhói ở chân phải, tiếng lũ em lép nhép:

– Ðại Bàng ! Ðại Bàng bị rồi.

Tôi ráng gượng :

– Rẻ quá mà tụi bay …

Nỗi lo sợ lại ào đến, mấy thằng em không ai dẫn dắt không biết ra sao? …

Ngày 25 – được tản thương, trực thăng đáp ở phía Nam An Lộc một cây số, vùng đất của lực lượng Dù. Tử thần dường như còn cố với theo tôi một lần nữa, vừa bốc lên, 2 viên AK xuyên qua vào lưng máy bay nghe ê răng nhưng … may quá!

Chúng tôi đang chờ nhảy vào An Lộc bất cứ lúc nào để tiếp tục chiến đấu cạnh đồng đội, đón nhận những ngày sống với tử thần không suy nghĩ.

Ðại úy Ðồng Văn Quan
Ðại Ðội Trưởng Ðại Ðội 4/36 Biệt Ðộng Quân

—->Xem tiếp

Advertisements
This entry was posted in Chiến Thắng An Lộc 1972 (Nhóm quân nhân QLVNCH), Một thời để nhớ, Người Lính VNCH. Bookmark the permalink.