PHẢN TỈNH – PHẢN KHÁNG (Minh Võ): Bùi Tín

phantinhphankhangChương 14
Bùi Tín, Thành Tín
hay
Bội Tín Thất Tín?

Cựu đại tá Cộng Sản Bùi Tín, khi làm báo lấy bút hiệu Thành Tín (1). Tháng 9 năm 1990 ông sang Pháp dự Liên Hoan của báo “Humanité” (Nhân Đạo) của đảng Cộng Sản Pháp rồi xin gia hạn ở lại thêm một thời gian để “chữa bệnh”. Sau đó ông gửi về nước bản kiến nghị 12 điểm gọi là “Kiến nghị của một công dân”. Bản kiến nghị được Đài BBC truyền đi đã gây dư luận xôn xao trong nước cũng như ở hải ngoại. Nhà cầm quyền Cộng Sản nghe nhức nhối lắm. Mai Chí Thọ, bộ trưởng bộ Nội Vụ thời ấy gọi ông là tên phản bội, thất tín. Đứa cháu ngoại ông tên Quỳnh Anh 8 tuổi nghe người lớn nói chuyện với nhau sao đó đã viết thư cho ông: “Ông Thất Tín ơi, con vẫn tin ông Thành Tín và nhớ ông Thành Tín lắm.”

Bùi Tín là ai, đã nói gì khiến Cộng Sản gọi ông là bội tín, thất tín? Người quốc gia ở hải ngoại có nghĩ ông thành tín không?

Sơ lược tiểu sử :

Bùi Tín sinh ngày 29 tháng 12 năm 1927 tại Hà-nội, con ông Bùi Bằng Đoàn, một trong những thượng thư thanh liêm của nội các Ngô Đình Diệm (1933), hơn ông này 20 tuổi. Ông Đoàn đã bị ông Hồ chiêu dụ, khi ông ta không thuyết phục được ông Ngô Đình Diệm cộng tác trong chức vụ bộ trưởng nội vụ, chính phủ Liên Hiệp hồi 1945. Ông Hồ rất quý trọng ông Đoàn và giao cho chức chủ tịch ủy ban thường vụ quốc hội Việt Minh đầu tiên cho đến khi qua đời (từ 1946 đến 1954). Cộng Sản đã để một con đường ở Hà Đông mang tên Bùi Bằng Đoàn, sau này tình cờ gia đình con ông lại đến ở trên con đường này. Bùi Tín là con thứ 8 trong gia đình 10 chị em gồm 2 trai và 8 gái. Ông là trưởng nam. Ông có một người em gái út, tên Bùi Bội Sơn sống ở miền Nam có chồng là công chức trong chính phủ Việt Nam Cộng Hòa, sau 1975 cả gia đình đã sang định cư ở Mỹ –năm 1992 gia đình bà ở San Diego.

Từ 1941 đến 1945 Bùi Tín theo học trường Khải Định, tức Quốc Học Huế, do ông Ngô Đình Khả, thân phụ của Tổng Thống Ngô Đình Diệm sáng lập, lúc ấy hiệu trưởng và phần đông giáo sư là người Pháp. Khi Việt Minh cướp chính quyền và vua Bảo Đại đã thoái vị, Bùi Tín vào lính “cụ Hồ” và được “cụ Hồ”, lúc ấy đã chiêu dụ được ông Bùi Bằng Đoàn, cho theo học truờng Quân Chính “Đỗ Hữu Vị”. Ông Hồ là hiệu truởng danh dự của trường.

Năm 1956 ông thành hôn với một nữ giáo viên ở vùng Nghệ An là nơi ông đóng quân. Ông bà chỉ có 2 con, một trai, một gái: Bùi Tân Vinh, kỹ sư cơ khí, đã cùng vợ vượt biên tìm tự do. Và Bùi Bạch Liên, bác sĩ gây mê, mẹ của bé Quỳnh Anh nói trên, còn ở lại Việt Nam. Ông đi bộ đội từ 1945 đến 1982 thì giải ngũ. Gia nhập đảng Cộng Sản từ 1946 đến tháng 3 -1991 thì bị khai trừ.

Trong một bài báo trả lời luận điệu của Bùi Biên Thùy đả kích ông, Bùi Tín cho biết sau khi ông Ngô Đình Diệm và ông Kennedy bị ám sát cuối năm 1963, Hà-nội chuyển từ chiến tranh đặc biệt sang chiến tranh cục bộ (2) đối với miền Nam; bộ quốc phòng đã cử ông cùng với 11 người khác vào chiến trường miền Nam “để phổ biến nghị quyết mới (3) và nghiên cứu tình hình tại chỗ.”

Trước đó ít tháng ông đã thi đậu cử nhân luật, năm 36 tuổi. Đầu năm 1973 ông được cử làm ủy viên chính thức kiêm phát ngôn viên phái đoàn quân sự Hà-nội trong ủy ban quân sự bốn bên. Vẫn theo bài báo nói trên, ông đã được chỉ định gần hai chục lần tham gia đoàn đại biểu quân sự cao cấp công tác tại một số nước trong khối Cộng Sản cũng như một số nước thuộc thế giới thứ ba như Aán Độ, Nam Dương… Từ 1972 đến 1981 ông là phó tổng biên tập, tờ Quân Đội Nhân Dân. Từ 1986 ông là phó tổng biên tập tờ nhật báo Nhân Dân, cơ quan chính thức của đảng Cộng Sản V.N.

Chính ông cho biết trong nhiều bài báo, hay cuộc phỏng vấn trên đài, cũng như trong cuốn hồi ký Hoa Xuyên Tuyết: Ông là sĩ quan cao cấp nhất trong số mấy sĩ quan cao cấp của Cộng Sản đại diện đoàn quân “giải phóng” chấp nhận lời đầu hàng của tổng thống một ngày Dương Văn Minh, mặc dầu một vài sĩ quan Cộng Sản đã lên tiếng phủ nhận điều đó, nói rằng người nhận sự đầu hàng là trung tá Bùi Văn Tùng. Về phía thế giới tự do không ai đặt vấn đề này vì khi ông phát biểu như vậy thì đại tướng Dương Văn Minh cũng đang có mặt ở ngoại ô Paris và những nhà báo ngoại quốc có mặt tại dinh Độc Lập ngày 30-4-75 không ai lên tiếng cải chính hay phủ nhận. Hơn nữa độc giả tập san “Le Point” ở Pháp lúc ấy còn được xem hình ông đứng trước mặt tướng Dương Văn Minh, có thủ tướng Vũ Văn Mẫu và mấy vị bộ trưởng ở bên.

Đáp lời mời của đảng Cộng Sản Pháp ông tới Paris, lần đầu tiên trong đời, để dự đại hội liên hoan “Fête de l’Humanité” (4) của đảng Cộng Sản Pháp vào trung tuần tháng 9 năm 1990, ông lấy cớ bị đau tim xin ở lại thêm 2 tháng để chữa bệnh. Trong thời gian đó ông đã soạn thảo bản “kiến nghị của một công dân” 12 điểm gửi cho lãnh đạo ở Hà-nội qua tòa đại sứ Việt Cộng ở Paris. Đồng thời, qua trung gian bà Judy Stow, trưởng ban Việt Ngữ đài BBC và ông Đỗ Văn, tức Đỗ Doãn Qũy, biên tập viên của đài này, mà ông đã có dịp gặp ở Hà-nội cách đó không lâu, ông đã cho phổ biến bản kiến nghị trong nhiều buổi phát thanh bắt đầu từ ngày 28 tháng 11 năm 1990. Đồng thời ông cũng trả lời hàng loạt câu hỏi của Đỗ Văn kéo dài 200 phút trên làn sóng điện qua 16 buổi phát thanh liên tiếp. Cuộc phỏng vấn dài này, được phát đi từ cuối tháng 11 đến giữa tháng 12 đã kéo chú ý của thính giả tại quốc nội cũng như quốc ngoại.

Từ đây bắt đầu một giai đoạn náo động của cuộc đời viên đại tá đã từng được coi như một anh hùng của “chủ nghĩa xã hội”. Ngoài các đài phát thanh Anh, Pháp, Thụy Sĩ, Mặc Tư Khoa, các tờ báo lớn như Washington Post, New York Times, International Herald Tribune ở Mỹ, Le Point, Le Figaro ở Pháp; The Guardian ở Anh, The Nation ở Thái Lan… đã nói đến hiện tượng Bùi Tín như là một biến cố có ý nghĩa vào lúc các chế độ Cộng Sản tại Đông Aâu đang theo nhau sụp đổ. Các hãng thông tấn AP, Reuter cũng loan tin và bình luận về bản kiến nghị của Bùi Tín. Người ta chú ý nhiều đến bài phóng sự phỏng vấn của Michel Tauriac trên tập san Le Point ở Paris với hàng tít lớn: “Người anh hùng của Hà-nội đang sống trong một căn phòng bồi ở Paris: Câu chuyện buồn thảm của Bùi Tín, người đã vỡ mộng, và để mất 40 năm đời mình”. Tờ International Herald Tribune thì nhấn mạnh đến việc Bùi Tín gợi ý một chính phủ hòa giải dân tộc trong đó có cả những người chống cộng đã chạy ra ngoại quốc, mặc dầu những người này cảm thấy khó mà có thể hợp tác với Cộng Sản, kể cả những người có đầu óc cởi mở và đã quay lại phê bình chỉ trích Cộng Sản như Bùi Tín. Nhưng tờ báo cũng cho rằng Bùi Tín đã nói lên nguyện vọng sâu xa nhất của hàng triệu người dân Việt Nam.

Trong số phản ứng của cộng đồng người Việt ở Hải ngoại sớm nhất người ta chú ý đến những tờ Độc Lập ở Đức với bài phân tích của ông Trần Đình Nam, tờ Thông Luận của nhóm các ông Phạm Ngọc Lân, Trần Thanh Hiệp, Nguyễn Gia Kiểng ở Paris, và tờ Thời Luận của Đỗ Tiến Đức ở Los Angeles. Một độc giả đã gửi cho Thông Luận một lá thư dài (5) nói đại ý ông ta về thăm quê hương thì thấy dân ở trong nước rất phấn khởi khi nghe Bùi Tín trên đài. Họ đặt kỳ vọng ở những cán bộ dũng cảm dám hy sinh làm một việc liều lĩnh nhưng vô cùng cần thiết để thay đổi cái chế độ thối nát này. Vị độc giả đó nói rằng “trong nước nhân dân đã sẵn sàng hành động. Nhưng tiếc thay chưa thấy bóng dáng một tổ chức chính trị anh minh dũng cảm nào xuất hiện để gánh lấy trách nhiệm nặng nề của lịch sử V.N..”

Còn ký giả Nguyễn Anh Tuấn của tờ Thời Luận (6) thì viết:

“Sở dĩ ý kiến của Bùi Tín được đa số đồng bào bàn tán sôi nổi vì những điều mà ông đề nghị, như đổi tên nước, đổi tên đảng, bầu cử lại quốc hội mới, mời người Việt hải ngoại về tham gia việc nước, có thể nói là rất táo bạo, rất nguy hiểm đối với tác giả của nó. Vì tất cả những điều phạm húy đó xưa rày chưa có một đảng viên nào dám nghĩ tới, chứ đừng nói là thốt ra thành lời, và lại còn công khai phổ biến trước dư luận quốc tế và quốc nội như trường hợp của Bùi Tín.”

Phản ứng của ngành truyền thông bên ngoài có chiều thuận lợi ban đầu đó sẽ giảm đi vào năm sau. Nhưng phản ứng của báo chí đảng trong nước thì bất lợi và gay gắt ngay từ đầu. Người ta không đếm xỉa gì đến những đề nghị của Bùi Tín, hơn nữa còn đả kích kịch liệt, gọi đó là những sự xuyên tạc, tâng công, tự đề cao và “thất tín”, phản bội…

Báo Quân Đội Nhân Dân ở Hà-nội đã cho đăng bài của một giáo sư Trần Nhâm nào đó lên án “hành vi bán Chúa của tên Giuda” Bùi Tín. “Phải chăng đại tá Bùi Tín là một nhà dân chủ hay chỉ là một tên bịp?” …”anh ta không chỉ đại diện cho riêng mình, mà là đại diện cho cả một khuynh hướng cơ hội chủ nghĩa mang theo tâm trạng hoang mang, dao động, hoảng hốt qua tình hình sụp đổ của các nước xã hội chủ nghĩa ở Đông Aâu và Liên Xô.”

Báo Hà-nội Mới số 16-2-1992 đăng bài của Bùi Biên Thùy nhan đề: “Những luận điệu xuyên tạc và bịp bợm của Bùi Tín” tố cáo Bùi Tín đủ điều, phủ nhận những gì ông nêu lên trong các bài báo ngoại ngữ ở Pháp, ở Mỹ.

Báo Tuổi Trẻ ở Saigon thì đăng bài của Bùi Văn Tùng chứng minh ông ta mới là người bắt tướng Dương Văn Minh đầu hàng chứ không phải Bùi Tín. Tác giả bài báo đã dẫn chứng tác phẩm của chính Bùi Tín là cuốn “Saigon trong ánh chớp chói lọi của lịch sử”, 1978, rồi kết luận: “Ai có thể tin rằng Bùi Tín, một nhà báo, lại có thể bắt nổi một tổng thống để rồi buộc tổng thống ấy đầu hàng không điều kiện?” (7)

Giữa tháng 3 năm 1991, nghĩa là một tuần sau khi bị đảng Cộng Sản Việt Nam chính thức khai trừ, Bùi Tín đã viết một bài yêu cầu phổ biến khẩn cấp. Nội dung đề cao tư tưởng cách mạng dân chủ tư sản của các nước Đông Aâu và kêu gọi thành lập một chính đảng đối lập có cái tên “Đảng Độc Lập Tự Do” chẳng hạn”. “Đảng này có thể tiếp nhận những người Cộng Sản tự nguyện rời đảng Cộng Sản để gia nhập. Đảng đăng ký hoạt động hợp pháp với ý thức chính trị xây dựng đất nước, vừa đoàn kết hợp tác, vừa ganh đua với đảng Cộng Sản…”

Ngày 22-6-1991, nghĩa là 2 ngày trước đại hội VII, (đã được hoãn đi hoãn lại nhiều lần, sau cùng mới ấn định dứt khoát là ngày 24-6-91) người ta thấy trên tờ Le Monde một bài báo của Bùi Tín kêu gọi các đảng viên trong nước tiếp tục công cuộc dân chủ hóa (chấm dứt việc đảng tiếm quyền cai trị) và xét đến việc có nên “dứt khoát từ bỏ cái chủ nghĩa duy ý chí” (Bùi Tín có ý nói “xã hội chủ nghĩa” hiện hành) đã gây ra biết bao thất bại không?

Không biết đây có phải là một sự trùng hợp nào đó không, mà chỉ một tuần sau ngày đám bảo thủ ở Liên Xô thất bại trong cuộc đảo chính lật Gorbachev (19-8-1991), Bùi Tín đã tuyên bố trên đài Quốc Tế Pháp RFI ở Paris hướng về Việt Nam rằng ông đã dứt khoát từ bỏ đảng Cộng Sản Việt Nam. Ít ngày sau qua bài phỏng vấn của chủ bút báo Phụ Nữ Diễn Đàn, ông cũng xác nhận điều đó với đồng bào ở Hải Ngoại. Ông còn nói sẵn sàng hợp tác với người quốc gia chống cộng để “tranh đấu cho nền dân chủ thực sự, chấm dứt độc quyền lãnh đạo của đảng Cộng Sản Việt Nam.” (8)

Gần một năm sau kể từ ngày bản “kiến nghị của một công dân” được phổ biến rộng rãi, Bùi Tín được một nhóm người Mỹ mời sang Hoa Kỳ. Điều không hay cho ông trước con mắt của cộng đồng Việt Nam là khi đặt chân lên đất Mỹ chiều ngày 15-10-1991, ông đã được sử gia thiên tả Stanley Karnow đón về ở nhà ông ở khu Potomac, tiểu bang Maryland, sát thủ đô Washington, gần một tuần lễ. Sau đó ông đi New York, Boston, San Francisco, San Diego, Los Angeles rồi trở lại Washington. Thượng tuần tháng 11 ông trở lại Paris.

Trong 5 ngày đầu tiên, ở thủ đô Mỹ, theo sự hướng dẫn sắp xếp của các ông Stanley Karnow, Đoàn Văn Toại, và tổ chức Asia Society ông đã đọc nhiều diễn văn, trả lời nhiều cuộc phỏng vấn của đài phát thanh và báo chí, hội họp với hết nhóm nọ đến nhóm kia, đi thăm viện bảo tàng, viện đại học, ngũ giác đài, tường trình ở quốc hội… Ông nói với ký giả Chử Bá Anh rằng mỗi ngày ông chỉ ngủ được 3 giờ. Theo ông Chử Bá Anh thì bài diễn văn đã đuợc ông soạn thảo ở Paris thật cẩn thận, khi sang Hoa Kỳ nhiều cố vấn đã góp ý sửa đi sửa lại và không còn giống nguyên bản nữa. Phải chăng vì vậy mà cộng đồng Người Việt hải ngoại sau đó rất bất mãn với ông về việc ông khẳng định với một số nghị sĩ và dân biểu quốc Hội Mỹ rằng không còn tù binh Mỹ ở Việt Nam, nhất là việc ông khuyến cáo Mỹ nên bỏ cấm vận và sớm bình thường hóa quan hệ ngoại giao với Hà-nội, mặc dầu ông nêu lý do là dân chúng đói khổ quá rồi, cần phải cứu dân. Trong số những người ảnh hưởng tới lập trường của ông chắc chắn là có các ông Đoàn Văn Toại và sử gia thiên tả Stanley Karnow, nguyên là ký giả của tờ Time thiên tả. Trong “Vietnam, A History”, và nhất là “Vietnam A Television History”, một bộ phim 13 tập, ông này đã ca tụng Hồ Chí Minh và Cộng Sản miền Bắc, mạt sát chính quyền miền Nam trước 75. (9)

Đến San Francisco Bùi Tín lại được các ông Bùi Duy Tâm và Trần Văn Ân đón tiếp long trọng trước sự hiện diện của “cựu quốc trưởng” Nguyễn Khánh, và tướng Nguyễn Khắc Bình, nguyên tổng giám đốc cảnh sát và Trung Ương Tình Báo thời tổng thống Thiệu. Sự việc này càng làm Bùi Tín mất tín nhiệm hơn nữa. Nhiều tờ báo ở Cali đã lên tiếng phê bình ông và cả những người tiếp xúc với ông. Nhiều đoàn thể, trước kia hoan nghênh ông nay cảm thấy thất vọng, họ hủy bỏ các cuộc tiếp xúc dự trù dành cho ông.

Trong số những người Việt Nam đến dự các buổi thuyết trình của ông Tín ở vùng Washington có một số người tên tuổi như các cựu đại sứ Bùi Diễm, Trần Kim Phượng, các ông Phạm Dương Hiển, Lê Xuân Khoa, Phạm Trung Kiên, Nguyễn Đình Hùng, Nguyễn Ngọc Bích, Lê Văn của đài VOA, và ông Lê Văn Ba, chủ tịch liên hội Việt Nam vùng thủ đô… Các ông Lê Văn, Lê Văn Ba và Nguyễn Ngọc Bích đều lên tiếng chê trách Bùi Tín, đại ý nói ông này phát biểu không khác gì lập trường của Hà-nội về hai vấn đề then chốt: không còn tù binh Mỹ ở Việt Nam; Hoa Kỳ nên bãi bỏ cấm vận cho Việt Nam. Vì vậy, khi trở về Pháp rồi, hoạt động của Bùi Tín ít được cộng đồng Việt Nam hải ngoại quan tâm như trước. Ngoài một vài cuộc tiếp xúc trong phạm vi nhỏ, ông thu hẹp hoạt động của ông vào những bài viết cho một số báo Việt ngữ như Phụ Nữ Diễn Đàn, Người Việt, Thế Kỷ 21, Ngày Nay… và mấy tác phẩm ông cho xuất bản sau đó tiếp theo cuốn hồi ký Hoa Xuyên Tuyết đã hoàn thành trước khi ông sang Mỹ, như “Mặt Thật”, “Về Ba Ông Thánh”, “Mây Mù Thế Kỷ”….

Vào hạ tuần tháng 6 năm 1992 người ta có thấy Bùi Tín xuất hiện trong một cuộc hội thảo của “Ủy Ban Dân Chủ” ở Paris. Theo ông Nguyễn Đăng Dương cho biết trong số báo 102 Phụ Nữ Diễn Đàn, tháng 7 năm 1992 thì cuộc hội thảo này có mục đích tiến dần tới một “hội nghị hiệp thương ba phe” hậu thuẫn cho nhân dân trong nước. Trong ban tổ chức và thành phần diễn giả có các ông Đinh Văn Hoàng (tiến sĩ, nguyên phó khoa trưởng trường đại học khoa học Saigon, đứng đầu ban tổ chức), Nguyễn Văn Trần, Tôn Thất Long, Phạm Trọng Chánh, … và Bùi Tín. Ngoài ra, theo Diễn Đàn Phụ Nữ, còn có một số bài tham luận từ xa gửi tới để đọc hay tóm tắt trong hội nghị của một số nhân vật không đích thân tới dự được. Ba phe mà người ta nói đến ở đây là: Phe đối lập trong nước như Nguyễn Đan Quế, Nguyễn Hộ, Nguyễn Ngọc Đạt, Nguyễn Ngọc Lan..…và một số nhà tu như Lê Mạnh Phát, Thích Huyền Quang, Thích Quảng Độ, Chân Tín. Tuy nhiên danh sách dự trù này không được đem bàn trong cuộc hội thảo vì “sợ gây tranh cãi dai dẳng”. Phe thứ hai là chính quyền Cộng Sản trong nước. Và phe thứ ba là cộng đồng người Việt Hải Ngoại.

Ông Võ Long Triều (10) cũng có mặt trong cuộc hội thảo này. Ông cho rằng các diễn giả chưa có chương trình cụ thể và chưa dứt khoát đủ với Cộng Sản. Nếu có hành động dứt khoát tích cực ông sẽ góp một phần lương của ông. Ông Võ Long Triều đã tường thuật về cuộc hội thảo này trên làn sóng điện của đài Quốc Tế Pháp RFI, chương tình Việt Ngữ. Trong đó ông đã nói nhiều về diễn giả Bùi Tín: “Đại tá Bùi Tín, bằng giọng hùng hồn, đầy sức thuyết phục, bằng lời lẽ rõ ràng, đưa ra một khuôn mẫu mà theo ông có thể làm nền tảng cho một giải pháp mai sau.” Sang phần kế tiếp của chương này chúng tôi sẽ trở lại với những lời phát biểu của Bùi Tín, đã được Võ Long Triều trích dẫn.

Đầu năm 1999 vừa qua Bùi Tín lại kéo chú ý của độc giả Việt Nam ở hải ngoại bằng cái mà ông gọi là “một cuộc phỏng vấn thật đặc sắc”. Đối tượng của ông là Võ Nguyên Giáp và Phạm Văn Đồng. Trong bài báo ông đã gián tiếp kết tội hai ông này về cái chết của hàng triệu đồng bào trong một cuộc chiến đẫm máu, và cuộc bỏ nước ra đi của hơn triệu người, trong số đó một phần quan trọng đã bỏ mình trong lòng biển cả. Ông cũng tiết lộ là “hai đại lão khai quốc công thần của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa” này ngày nay “hay đến thăm chùa, thắp hương trước tượng Phật, và còn thỉnh thoảng ở trong nhà ngồi thiền trước bàn thờ Phật hàng giờ….”

Phải chăng ông muốn nói hai ông này đã sám hối, theo cách nói của linh mục Chân Tín, (11) và ngỏ ý mong đồng bào xóa tội cho hai ông, trong đó có một người có thể coi như bạn ông? Đúng ra không phải vậy. Bùi Tín muốn hai ông phải trả lời hai câu hỏi hạch tội của ông ta, và còn nói: im lặng cũng là một câu trả lời có ý nghĩa. Như vậy Bùi Tín đã dồn hai ông này vào cái thế kẹt, khó ăn khó nói với quốc dân rồi, trừ phi Võ Nguyên Giáp dám tập trung tàn lực của viên tướng già đứng lên đối đầu với phe bảo thủ đang nắm toàn quyền. Có lẽ đã hết kỳ vọng ở anh hùng Điện Biên rồi ông Tín mới tung ra lời thách đố như vậy.

Mấy điểm chính trong tác phẩm và lời phát biểu của Bùi Tín:

1. Trong số 12 điểm của “bản kiến nghị của một công dân”: chúng tôi chỉ nêu lên đây 4 điểm đáng chú ý:

* Điểm 3: Bùi Tín cho rằng đã có đổi mới nhưng chưa đủ.

* Điểm 4: Hai điểm chiến lược là xây dựng cnxh và bảo vệ tổ quốc xhcn không còn hợp thời nữa. Nhiệm vụ chiến lược bây giờ là xây dựïng và phát triển đất nước.

* Điểm 6: Tuy cnxh trên thế giới cũng như ở Việt Nam đã phạm nhiều sai lầm, nhưng nó cũng làm nên sức mạnh trong chiến tranh giải phóng. Vì vậy bác bỏ hoàn toàn cnxh cũng sai, mà cứ theo con đuờng cũ cũng sai. Phải tìm ra một hướng mới.

* Điểm 7: Nên đổi tên nước là Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, và tên đảng thành Đảng Lao Động Việt Nam.

2. Trong số những ý kiến Bùi Tín nêu lên trong các cuộc phỏng vấn, nhất là cuộc phỏng vấn dài 200 phút dành cho phái viên đài BBC chúng tôi cũng chỉ xin chọn ghi lại đây vài ý nổi bật.

Về giới lãnh đạo:

“Phần lớn họ sống giản dị, họ có những nỗi lo cho đất nước. Đặc quyền đặc lợi ở số đông họ nếu có cũng thật ra không có gì to lớn so với các nơi khác. Về quá khứ của họ tôi thật sự tôn trọng, họ đã vào tù ra tội trong hoạt động cách mạng, nhưng họ có những hạn chế khách quan về trình độ văn hóa.”…”Đó không phải là tội lỗi của họ. Chúng ta không thể đòi hỏi hơn, cho nên lên án, chê trách, phê phán là không thực tế.”

Về tiềm năng lãnh đạo trong nước:

“…tôi nghĩ ở Việt Nam nhân tài không thiếu. Thay đổi quan niệm cho thật thích hợp với nhân tài và thay đổi cách tuyển chọn nhân tài thì sẽ tìm ra, và có thể tìm ra không ít.”

Đáp câu hỏi có sợ bị lên án là chống đảng, bất mãn,phản động không? Ông nói rất lâu, đại ý:

“Tôi không chống đảng, tôi yêu lý tưởng của đảng: công bằng xã hội, giải phóng con người trên thế giới đại đồng…Tôi không bất mãn…vì tôi quen sống giản dị. Cả gia tài tôi chỉ có một chiếc xe đạp đáng giá bằng 200 quan… Không gì hấp dẫn và sung sướng bằng được sống trên quê hương mình, giữa bè bạn mình ở trong nước. Cho nên tôi dứt khoát sẽ trở về trong vài tháng…Dù biết rằng sẽ bị trừng phạt…bị kỷ luật, tôi vẫn trở về và chấp nhận mọi hậu quả về việc mình làm.”

Về nỗi đau buồn sau khi chiếm được miền Nam:

“Nỗi đau thứ hai của tôi là chủ trương hòa giải và hòa hợp dân tộc được công bố hồi đó, nhưng cuối cùng cũng không được thực hiện trên cơ bản.”

Về di chúc của ông Hồ bị cắt xén:

“Vấn đề này rất lớn….Ông Vũ Kỳ cùng với tôi đưa ra…, toàn bộ di chúc của cụ Hồ Chí Minh, một cách đầy đủ ra trước quốc dân. Di chúc này không thể cắt xén đi được.”

Bùi Tín nói ông làm vậy vì hai lý do: ông Hồ có dặn phải chính đốn lại đảng, phải giảm thuế cho đồng bào, cho nông dân.

“Quốc hội năm ngoái đã quyết định giảm thuế 50% mỗi năm cho nông dân và giảm trong hai năm. Cái đó cũng là một việc do chúng tôi làm và đã đạt được kết quả tốt đẹp.”

Về nguồn gốc và triển vọng của bản kiến nghị:

“Trước kia chúng tôi có tật xấu không quen nghĩ khác, ngược những điều đã được quyết định một cách chính thức.” “…Thế nhưng vào lúc ấy có người thấy sai nhưng không dám nói”

Về việc xây dựng đất nước, ông nói nên xây ngôi nhà trên nền tảng đoàn kết toàn dân, cởi mở, dân chủ, đối thoại với nhau.

“Ngôi nhà ấy phải mở rộng cửa ra bên ngoài theo cả bốn hướng… Phải tiếp thu nguồn gió mát tức những nghiệp quý của tất cả các nước có chế độ chính trị khác nhau,,,”

Về liên hệ chính trị của mình:

“Tôi không thuộc một tổ chức, không tham gia một nhóm chính trị nào ở bên ngoài cả. Tôi vẫn tự coi mình là đảng viên chân chính. Điều này có làm cho tôi sống chật vật, tôi rất lẻ loi, rất cô đơn, nhưng tôi cam chịu….Nhưng do quan hệ xã hội rất rộng rãi của một người làm báo, có thể nói tôi quen thân với anh chị em phóng viên các báo..đài…Tôi có rất nhiều bạn bè tốt hiện đã về hưu hay còn ở trong quân đội và các cơ quan nhà nước. Tôi cũng quen biết hầu hết các đại biểu quốc hội, bộ trưởng, thứ trưởng… Tôi thấy một số người cũng có một vài chính kiến mong muốn như tôi. Họ đều ở trong hoàn cảnh khó nói lên chính kiến của mình.”

Trả lời Đỗ Văn về vị thế của đảng Cộng Sản V.N. và chế độ xã hội chủ nghĩa:

“…Còn bảo đảng Cộng Sản hiện nay không còn đủ khả năng lãnh đạo nên xuống đài, nhường chỗ cho tổ chức khác lãnh đạo, thì không thực tế và nguy hiểm. Vì hiện nay không có tổ chức chính trị nào khác cả. Cũng có thể nói, hầu hết những người ưu tú trong công nhân, nông dân, trí thức và quân đội đều đã ở trong đảng cả. Đây là một thực tế hiển nhiên cần phải nhận rõ.”…”Chủ nghĩa tư bản với bất công xã hội, chênh lệch quá đáng giữa người giầu và người nghèo, bóc lột lao động quy mô lớn, là việc không thể chấp nhận được. Chỉ nên chọn chủ nghĩa xã hội, chủ nghĩa xã hội như thế nào, là một vấn đề còn phải ra công nghiên cứu kỹ….

“Trào lưu xhcn hiện nay rất rộng”…

Ông kể ra một lô hình thức xhcn ở những nước: Bắc Âu, Miến Điện, Ấn Độ, Pháp… chứng tỏ ông hiểu cnxh khác với những người lãnh đạo đảng Cộng Sản trong nước. Ông còn nhấn mạnh:

“Rồi cũng phải dứt khoát từ bỏ những sai lầm trong xây dựng xhcn ở nước ta trước đây: coi nhẹ sức sản xuất, cải tạo quan hệ sản xuất một cách vội vàng, gò ép, tệ quan liêu bao cấp….”

Trả lới Chử Bá Anh: Ngày 7-9-1991, nghĩa là 10 tuần lễ sau đại hội VII của đảng và 3 tuần sau khi cuộc đảo chính lật tổng thống Gorbachev của Liên Xô thất bại, ông Bùi Tín đã dành cho chủ bút Chử Bá Anh của nguyệt san Phụ Nữ Diễn Đàn 60 phút phỏng vấn, trả lời về 5 vấn đề, trong đó có đại hội đảng và cuộc đảo chính hụt nói trên.

Về đại hội VII:

“Trước hết đây là một đại hội rất độc đoán. Tất cả các ý kiến xây dựng có hiểu biết đều bị gạt bỏ….Chính trị thì vẫn chế độ độc đảng, vẫn giữ con đường của chủ nghĩa xã hội. Cái mới là do lập luận không có lý, cho nên họ chỉ đưa ra được lý do con đường xã hội chủ nghĩa là con đường duy nhất đúng đắn vì đã do bác Hồ lựa chọn. Họ lại lợi dụng uy tín còn lại của ông Hồ Chí Minh trong nhân dân để bảo vệ con đường đã bế tắc.”…Tất cả 146 ủy viên trung ương đảng được bầu (100 cũ, 46 mới) “đều là những người bảo thủ cũ kỹ”. “Tất cả 13 ủy viên bộ chính trị đều giống nhau ở tư tưởng bảo thủ, giáo điều không biết phục thiện. Ông Võ Văn Kiệt và ông Phan Văn Khải có chút ít quan điểm cởi mở về kinh tế, nhưng căn bản vẫn là bảo thủ cả về kinh tế và chính trị.”

Về sự sụp đổ của các nước Đông Âu:

“Chủ nghĩa Mác, chủ nghĩa Lê-nin, chủ nghĩa xã hội trên thực tế đã phá sản. Đó là điều tất yếu. Nó đã tỏ ra không còn có thể đổi mới được, không thể phục thiện được nữa.”

– Ông có định trở về nước không?

– Tôi nhất định sẽ trở về nước. Tôi không hề xin cư trú chính trị.

– Tôi chỉ mong là những người lãnh đạo ở V.N. sẽ thức thời nếu họ hiểu rõ cái xu thế tất yếu đó, họ sớm từ bỏ độc quyền, thì may ra họ còn có thể vớt vát được chút ít. Nếu không thì họ sẽ thất bại một cách thảm hại và nhục nhã.

Về việc từ bỏ đảng:

“Tôi không còn là đảng viên Cộng Sản. Đã 15 năm nay tôi hoài nghi và mất niềm tin ở chủ nghĩa Mác Lê-nin, ở đảng Cộng Sản. Trước đây tôi còn ở lại trong đảng là nhằm để thức tỉnh một số đảng viên lương thiện còn ở trong đảng, nay họ đã khai trừ tôi, tôi không chút băn khoăn luyến tiếc. Như vậy lại càng tốt cho tôi.”

Trả lời câu hỏi: “Nếu các hội đoàn quốc gia hải ngoại mời hợp tác, ông có tham gia?”

– Tôi sẵn sàng hợp tác với tất cả những tổ chức hoặc cá nhân cùng chung một chính kiến là đoàn kết toàn dân, đấu tranh cho nền dân chủ thực sự, chấm dứt độc quyền lãnh đạo của đảng Cộng Sản VN.”…”Chúng ta phải giữ lập trường đa nguyên…Tôi nghĩ là trong mặt trận chung, đã là dân chủ thì phải tôn trọng nhau và phải có quan điểm đa nguyên về chính kiến.”

Ông Chử Bá Anh hỏi Bùi Tín tổng cộng 27 câu hỏi, thời lượng một tiếng đồng hồ. Ở đây chúng tôi chép lại nguyên văn câu hỏi thứ 18 và toàn bộ câu trả lời của ông Bùi Tín, vì nhận thấy chỗ tế nhị, phức tạp của vấn đề: xem ra lập trường của ông không thống nhất, nhưng đọc kỹ thì thấy không phải ông không có cơ sở:

– CBA: “Ông nói rằng lập trường của ông trước sau vẫn thống nhất, nhưng có hai điểm căn bản khác nhau. Đó là khi ông viết bản kiến nghị thì ông nhân danh đảng viên đảng Cộng Sản V.N., và ngày nay khi chúng tôi đang phỏng vấn ông thì ông lại ở một cương vị khác, vì ông đã tuyên bố dứt khoát là từ bỏ tư cách đảng viên của đảng Cộng Sản V.N. rồi. Và như thế có phải đã có sự khác biệt về lập trường ở nơi ông không?”

– Bùi Tín: “Tôi đã nói rõ là tôi hoàn toàn mất tin tưởng ở sự lãnh đạo của đảng từ lâu rồi, có thể nói là từ 15 năm nay. Tôi đã thử kiến nghị bao nhiêu lần mà họ không tiếp thu, họ tỏ ra rất là ngoan cố. Kiến nghị tháng 11 năm ngoái là tôi thử một lần cuối cùng. Khi viết bản kiến nghị tôi phải lấy danh nghĩa đảng viên và nhấn mạnh tôi là đảng viên đảng Cộng Sản, cốt là để giữ mối quan hệ với những đảng viên mà tôi đã nói là những đảng viên lương thiện trong đảng, bởi vì có làm nên được chuyện gì trong nước thì chủ yếu vẫn là nhân dân và một phần đảng viên cùng hợp sức với nhau mà làm–một phần mà tôi nói đó là độ 1/10 đảng viên lương thiện.–Cho nên , nếu tôi tự ý ra khỏi đảng thì tôi mất thế đứng của tôi, nhất là người ta sẽ bảo tôi là phản bội, người ta sẽ bảo tôi là kẻ bỏ trốn, kẻ hèn nhát bỏ chạy. Thế cho nên tôi chờ cái quyết định họ khai trừ tôi. Như vậy các đảng viên thuộc thành phần lương thiện thấy rằng tôi đã không phụ họ. Tôi không hề có sự luyến tiếc hay kiện cáo gì, khi những người lãnh đạo đảng Cộng Sản đã đẩy tôi đi. –Họ là những người không phục thiện. Tôi đã cố lấy lương tâm để thuyết phục mà họ không nghe, đấy là trách nhệm của họ. Điều đó tôi không băn khoăn gì cả, vì vậy tôi nói vẫn thống nhất lập trường là thế. Từ trước tới nay tôi vẫn theo đuổi con đường đấu tranh cho dân chủ cho đa nguyên. Khi còn ở trong nước cũng như khi mới sang đây, không tiện tổ chức một tổ chức chính trị mới, bởi vì điều đó rất nguy hiểm trong điều kiện hiện nay, họ sẽ kết tội tôi về những tội nặng nhất là phản bội tổ quốc để mà ngăn chặn tôi. Cho nên con đường, chiến thuật tôi đi như thế là thích hợp.

Về việc làm trong quá khứ, Bùi Tín nhận khuyết điểm:

“Tôi là người sống rất ngay thẳng, trung thực. Tôi nhìn nhận là đã đóng góp vào những phần tội lỗi của đảng Cộng Sản khi tôi có chức có quyền. Thế nhưng tôi đã sớm tách rời họ, có một khoảng cách với họ, và chính vì thế họ chỉ xử dụng tôi bằng cách tận dụng những khả năng của tôi nhưng luôn luôn nghi ngờ tôi, vừa sử dụng, vừa hạn chế, vừa kiểm soát tôi.”

Sau khi Liên Xô sụp đổ và truớc khi sang Mỹ theo lời mời của một số nhân vật Mỹ, như đã nói trên, Bùi Tín có viết một bài báo nhan đề “Sự phản bội của một cuộc cách mạng.”:

“Tính cách mỉa mai và bi thảm của tình trạng này là chính những người Cộng Sản đã hoàn tất công tác mà bộ máy chiến tranh của Mỹ đã chỉ làm được một phần trong thời chiến: Họ đã nghiền nát đất nước Việt Nam và như vậy đã phung phí những thành quả mà một triệu quân sĩ của chúng tôi và hàng hà sa số người dân đã hy sinh tính mạng để đạt được.” Và: “Tôi tin chắc rằng tôi có thể hoạt động ở bên trong một cách kín đáo, cùng với những người khác chia sẻ những lo âu của tôi để thuyết phục các lãnh tụ rằng cần phải có những cải tổ sâu rộng. Tôi đã lầm. Đảng Cộng Sản bị ám ảnh bởi việc lo tự bảo vệ nhất định không chịu chấp nhận những bất đồng ý kiến….” …”lúc đó tôi không có ý định đào ngũ và quả thật tôi muốn trở lại Hà-nội để tiếp tục cuộc vận động của tôi. Nhưng các thân hữu của tôi cho biết tôi sẽ không được an toàn sau khi tôi đã bị tố cáo là tên phản bội và bị khai trừ ra khỏi đảng Cộng Sản.” …”Mặc dù tôi đã bị khai trừ nhưng tôi không dứt khoát thù nghịch đảng c.s.V.N. trong đó có một số nhỏ đảng viên quyết tâm lương thiện, nhìn xa trông rộng và họ thấy rằng cần phải thực sự đổi mới.”

Về thành phần lãnh đạo mới sau đại hội VII:

“Mục đích của những người này là bám lấy chức vụ của họ. Vì thế cho nên viễn tượng có được một cuộc đổi mới toàn diện thực là mơ hồ.”

Trong bài tường thuật trên đài phát thanh Quốc Tế Pháp RFI về cuộc hội thảo về giải pháp ba thành phần nói trên, ông Võ Long Triều đã trích dẫn một đoạn vắn bài thuyết trình của Bùi Tín mà ông cho rằng rất hùng hồn, mạnh mẽ: “… Giải pháp đó phải chuyển biến từ độc đảng sang đa nguyên, đa đảng, hợp với lòng dân, hợp với bộ phận lương thiện còn ở trong đảng Cộng Sản, hợp với cộng đồng Việt Nam ở hải ngoại, hợp với sự mong nuốn của thế giới. Một giải pháp không cần bạo lực, không gây hỗn loạn, xung đột, đổ máu. Nhưng nó vẫn mang tính chất cách mạng sâu sắc.”

Ông Võ Long Triều nói, theo Bùi Tín thì trở ngại lớn nhất là lãnh đạo ở Hà-nội cố bám lấy quyền lực vì họ cảm thấy họ mắc nợ với đất nước quá nhiều, toàn nợ máu. Họ bị dồn vào chân tường để cố thủ. Để giải tỏa nỗi lo sợ của họ, những người dân chủ phải đánh giá tình hình một cách khoa học, tỉnh táo, công bằng. Ông Triều nói tiếp: “Cũng theo đại tá Bùi Tín, những người du nhập chủ thuyết Cộng Sản vào Việt Nam đều đã qua đời. Những người lãnh đạo hiện nay vừa phạm sai lầm, vừa là nạn nhân, dân chúng có thể xóa bỏ miễn là họ nhận tội và xin lỗi quốc dân.”

1. Từ ngày bỏ nước ra đi Bùi Tín đã có 4 tác phẩm đáng chú ý:

Hoa Xuyên Tuyết (1992), Mặt Thật (1995), Về Ba Ông Thánh, và Mây Mù Thế Kỷ (1998). Ngoài ra ông cũng có một cuốn bằng Anh Ngữ xuất bản ở Luân Đôn: “Following Hô Chi Minh”. Sau đây chúng tôi xin trưng dẫn ít đọan trong 3 cuốn: Hoa Xuyên Tuyết, Mặt Thật và Mâu Mù Thế Kỷ.

A. Hoa Xuyên Tuyết.

Trong tháng đầu năm1992 nhà xuất bản Saigon Press đã tung ra những tờ quảng cáo hấp dẫn cho cuốn hồi ký chính trị này với những câu hỏi giật gân: “Bùi Tín là con bài của Hà-nội? Bùi Tín muốn cứu đảng hay cứu nước? Bùi Tín có còn là Cộng Sản không? Bùi Tín là Yeltsin Việt Nam? Bùi Tín là một tiếng nói cho dân chủ? Hay Bùi Tín là gì khác?” Tờ quảng cáo cũng bảo đây là những chuyện “Thâm cung bí sử” của cấp lãnh đạo Việt Nam. Nguyên cái nhan sách đã thấy có gì mới lạ và kéo chú ý người đọc. Vì vậy cuốn sách này là một trong hai cuốn sách Việt ngữ đầu tiên mà tôi đọc khi mới tới Mỹ chưa được 3 tháng. Cuốn kia là Hoa Địa Ngục, của Nguyễn Chí Thiện. Cả hai cuốn đều có bầy trong ngăn “Sách Việt Ngữ” của một thư viện Mỹ mà tôi lui tới. Hoa Địa Ngục và Hoa Xuyên Tuyết đều gợi nhớ tới hoa máu (“Huyết Hoa”) của Lý Đông A. Nhưng trong ba thứ hoa, thì đối với tôi Hoa Xuyên Tuyết quyến dũ hơn. Có nhiều lý do. Nhưng lý do đáng nói ở đây là vì nó nói lên nỗi lòng của một người đã để phần lớn cuộc đời phục vụ ảo tưởng xhcn, đến nay mới chồi lên được từ băng tuyết. Ngở ngàng, ưu tư, khắc khoải, trăn trở, ân hận, sám hối:

“Từ sau 1975…Đã bao lần tôi thầm thốt lên: Ôi! Số phận của con người! Cuộc chiến tranh đã hao phí hàng triệu sinh linh, đều là con em đất Việt, đồng bào ruột thịt cả. Để làm gì? Để đến nỗi này chăng? Nói là giải phóng đất nước, giải phóng đồng bào, mà sao hàng trăm ngàn người lại phải vào tù…Nhân danh lẽ phải? Nhân danh lẽ công bằng? Nhân danh Cách Mạng? Tôi chẳng sao lý giải nổi nữa! Và cách mạng hy sinh chiến đấu để làm gì? Để sau toàn thắng cuộc sống của dân ta còn lầm than bi đát hơn cả thời chiến tranh…” (tr.12)

“Đã hơn 15 năm nay, cho đến tận hôm nay, khi cầm bút để khởi đầu một cuốn sách, tôi cảm thấy ngày càng rõ ràng và sâu sắc nhân dân Việt Nam đang là cả một khối bất hạnh lớn trên thế gian này. Nỗi đau này không của riêng ai, nó ắt phải có căn nguyên của nó. Hay là ông cha ta đã phạm tội gì tầy đình lắm để con cháu ngày nay phải gánh chịu món nợ tiền kiếp? Ắt không phải như vậy. Đã mấy năm nay tôi cố tìm ra lời giải… (trang 5)

Các bạn hãy coi đây là tâm sự, là lời tâm huyết của một người đi trước nhận tội lỗi của thế hệ mình, của chính mình trước thế hệ trẻ thân yêu và tin cậy.”(trang 6)

Cũng như Vũ Thư Hiên, Bùi Tín đã nói rất nhiều về những nhà lãnh đạo, từ Hồ Chí Minh trở xuống cho đến Nguyễn Văn Linh và cả một số cấp bộ, thứ trưởng và tướng lãnh Cộng Sản. Ông nói một cách bình tĩnh, khen lẫn chê, không hằn học cũng không kiêng nể.

Đối với ông Hồ Chí Minh, ông vẫn giữ tình cảm tốt không nghĩ ông Hồ giả hình, đóng kịch. Mà là “cách ứng xử có văn hóa, có tình cảm thật ở một con người “rất người”, lại lịch lãm.” Về chuyện ông Hồ có vợ Bùi Tín còn viết: “Tôi rất thích thú được nhà sử gia Pháp D. Hemery cho biết ông Hồ đã có thể hai lần có vợ. Đó là cô đảng viên đảng xã hội Marie Brière ở Paris (vào cuối những năm 1920) và cô nữ hộ sinh Tăng Tuyết Minh ở Quảng Châu Trung Quốc tháng 10 năm 1928.”

Nhưng Bùi Tín không dám nói ông Hồ hoàn toàn vô tội trong cải cách ruộng đất, mặc dầu ông bào chữa: do áp lực của các cố vấn Trung Quốc: “…do ý thức sùng bái Trung Quốc rất phổ biến lúc bấy giờ, bởi thái độ mù quáng tự ty mà theo tôi ông Hồ cũng phạm phải.” (trang 112-113)

Về Trường Chinh ông khen là người có nhiều đức tính tốt và rất cẩn thận trong khi viết cũng như nói, nên đã nhận thêm một bí danh là “Thận”, bên cạnh bí danh “Nhân”. Nhưng Bùi Tín cũng thuật lại câu chuyện sau đây thật buồn cười cho thấy ông Đặng Xuân Khu đã mãn nguyện vì những cái rất ư tầm thường: “Một hôm khi kể xong, khi chờ ăn cơm, ông kéo riêng tôi vào buồng ngủ (đây là biệt dinh 1, nơi nghỉ của vua Bảo Đại và gia đình hồi xưa), chỉ chiếc giường có nệm gấm vàng thêu rồng và chăn vàng thêu phượng cùng với hai chiếc gối gấm vàng, chúm miệng lại, nói rất nhỏ như để khoe: Chú vào đây, chú biết không, đây là phòng ngủ, kia là giường, nệm, chăn gối của vua Bảo Đại và hoàng hậu Nam Phương đó! Lúc ấy bà Trường Chinh ngồi ngay trên chiếc ghế ở trong phòng.” (trang 131)

Về Phạm Văn Đồng:

“Tôi có một sự kính trọng và quý mến từ lâu. Ông được cán bộ và nhân dân quý trọng về cách sống giản dị, thái độ ngay thật, có văn hóa…Nhưng nhiều anh chị em trí thức vừa thương lại vừa chê ông vì sự nhu nhược …Tôi đã nghe ông than đến 6 lần: Tôi là thủ tướng nhiều tuổi nhất, nhưng cũng là thủ tướng bất lực nhất! Rồi ông trần tình: Tôi không có quyền, tôi nói mà chẳng ai nghe- Cả đến thay đổi một thứ trưởng, tôi đề nghị thôi mà cũng không được, chưa nói đến chọn bộ trưởng!” (trang 133)

Võ Nguyên Giáp là người được Bùi Tín khen hơn cả.

“Tôi còn nhớ hôm ấy, 7-5-1975…một viên tướng trong ủy ban quân quản ngỏ lời (với ông Giáp): “Thưa anh, chúng tôi có chiếc đàn dương cầm loại tốt lấy được trong căn cứ quân sự, xin để gửi anh chơi thử”. Tôi thấy đại tướng Giáp nổi giận, quắc mắt: Sao lại vậy? Không được! Tôi mà nhận đàn dương cầm thì anh em khác nhận gì. Không được, kỷ luật chiến lợi phẩm phải nghiêm từ trên xuống dưới”. Tôi càng quý thêm ông Giáp hôm ấy.”…Chính tư duy khoa học, giỏi biện chứng pháp Mác xít từ tuổi trẻ đã giúp ông chỉ huy và lãnh đạo quân đội rất nhanh nhậy và sâu sắc…”

Về việc tranh chấp giữa ông Giáp và Lê Duẩn, Bùi Tín viết:

‘Khá đông cán bộ và đảng viên nghĩ rằng, hồi đại hội V ông Giáp bị đưa ra khỏi bộ chính trị là do “sáng kiến” của các ông Lê Duẫn và Lê Đức Thọ, và để cho khỏi quá lộ liễu, ông Giáp bị đưa ra cùng với các vị khác: Nguyễn Văn Linh, Lê Thanh Nghị, Nguyễn Duy Trinh, Trần Quốc Hoàn…theo cách dung dăng dung dẻ, chúng ta cùng nhảy…ra!”

Bùi Tín còn nói nhiều về những nhân vật khác như Nguyễn Văn Linh, Lê Đức Thọ, Đỗ Mười, Nguyễn Cơ Thạch, Hồng Hà… và sau chót là Trần Văn Trà và Trần Xuân Bách. Trần Xuân Bách ban đầu là đàn em của Lê Đức Thọ rất bảo thủ, đã được Thọ đưa vào Bộ Chính Trị nhưng sau lại trở thành người cởi mở, “cấp tiến” đến độ vì thế mà bị loại. Vì vậy tôi ghi lại đây mấy hàng của bùi Tín để độc giả biết qua về nhân vật này.

Trần Xuân Bách là người được Bùi Tín nói đến nhiều nhất (gần 5 trang sách):

“Ông Bách quê ở Hà Nam Ninh, cùng tỉnh với Lê Đức Thọ và Nguyễn Cơ Thạch…Sau khi làm phó bí thư tỉnh ủy ông lên cơ quan trung ương làm trưởng ban tôn giáo của chính phủ…Về sau ông làm chánh văn phòng trung ương đảng. Năm 1980, ông được cử sang Kampuchia làm trưởng đoàn chuyên gia Việt Nam, bí thư đảng ủy của Đoàn. Đây là chức vụ rất quan trọng khi vấn đề xây dựng khối liên minh đặc biệt ba nước Đông Dương được đặt ra. Chính nhiệïm vụ này làm cho ông được ông Lê Đức Thọ, người phụ trách công tác tổ chức (trong đó việc sắp xếp cán bộ là việc lớn nhất), và cũng là người đảm nhận chức vụ giúp đỡ Kampuchia tín nhiệm thêm. Ông được đưa vào bộ chính trị ở đại hội V và vào ban bí thư và bộ chính trị ở đại hội VI (12-1986). Ông là ủy viên bộ chính trị trẻ nhất, ở tuổi 60 hồi ấy. Ngay sau đại hội VI ông được phân công những phần việc sau đây: quan hệ với hai nước Lào, Kampuchia, quan hệ giữa đảng Cộng Sản Việt Nam với các đảng Cộng Sản và công nhân chưa giành được chính quyền, chỉ đạo ban đối ngoại trung ương và ban Việt kiều trung ương. Có một điều ít ai được biết là từ giữa năm 1987 ông được bộ chính trị giao thêm một việc nữa: làm công tác thông tin cho bộ chính trị: nghĩa là thu thập tình hình trong và ngoài nước, đọc các sách báo tin tức từ nước ngoài để tổng hợp và báo cáo cho các ủy viên bộ chính trị khác. Ông tập họp một nhóm nghiên cứu trong văn phòng làm việc của ông gồm có 6 cán bộ chuyên thu thập sách báo các nước (Liên Xô, Trung Quốc, Mỹ, Pháp, Thái Lan, Hồng Kông…), đọc, lược dịch các sách báo tiếng Anh, Pháp, Nga, Hoa…và làm các bản tóm tắt. Ông cũng trực tiếp xử dụng các cơ quan thông tin của ủy ban khoa học xã hội và của thông tấn xã Việt Nam. Văn phòng của ông trở thành nơi có nhiều sách quý và sớm nhất…”…”Do những nguồn thông tin phong phú, mới mẻ và kịp thời như thế, quan điểm của ông Trần Xuân Bách thay đổi “xanh lại, trẻ lại”, theo tôi nghĩ….”….”Ông cho rằng trong xã hội có ba loại nhân vật: nhân vật chính trị, nhân vật khoa học, nhân vật kinh doanh. Ở Việt Nam hiện thiếu nhân vật kinh doanh, cần quan tâm bồi dưỡng….Khủng hoảng kinh tế, xã hội đã đụng tới đáy và đang manh nha khủng hoảng chính trị. Đầu năm 1989, sức mua của đồng tiền giảm 3.300 lần so với năm 1976, tiền phát hành thêm để lưu thông đã đưa khối lượng tiền trong xã hội năm 1988 gấp 175,5 lần so với năm 1980.

“Ông kết luận: hai động lực, hai sức bật trong lịch sử nhân loại là hàng hóa thị trường và dân chủ đa nguyên–ở V.N. cả hai mặt ấy đều chưa thành động lực….

“Cuối năm 1989, khi họp hội nghị trung ương lần thứ 7, ông Trần Xuân Bách đọc tham luận và nhấn mạnh: Phải đi trên hai chân, chân kinh tế đi mạnh vào kinh tế hàng hóa, phát triển thị trường và chân chính trị là đi mạnh vào áp dụng dân chủ rộng rãi, chấp nhận đa nguyên. Ý kiến của ông bị bác bỏ, bị coi là quá khích nguy hiểm. Ông đã tuyên bố bảo lưu ý kiến….” (tr.150-155).

Đó là lý do ông Bách bị thất sủng. Trước khi bị loại khỏi bộ chính trị, ông đã bị những uỷ viên “có quan điểm cứng nhắc, mang tính giáo điều cực đoan nhất”, như Đào Duy Tùng, Nguyễn Đức Bình, Nguyễn Hà Phan, Nông Đức Mạnh phê bình một cách gay gắt.

Về việc thanh trừng đẫm máu trong nội bộ, Bùi Tín có nói đến những nạn nhân Lê Trọng Tấn, hai cha con Phan Bình, Hoàng Văn Thái (bố vợ Võ Điện Biên, con trai Võ Nguyên Giáp)… đã bị đột tử một cách bí mật, mà bạn đọc đã biết qua chương 5 (Vũ Thư Hiên ) của soạn phẩm này. Tuy Bùi Tín không dám khẳng định đó là những vụ ám sát tàn ác và đê tiện, nhưng cách ông trình bày cho thấy đã có nhiều nghi vấn. (trang 191-193)

Về cách mạng Trung Quốc và Mao Trạch Đông:

“Rồi đến cảnh đấu tố trong cách mạng văn hóa vô sản. Rất Tầu nghĩa là ầm ĩ, xô bồ, ồn ào, bát nháo, số đông theo nhau, lôi kéo nhau… Một tỷ người, một tỷ cái đầu tuân theo một hiệu lệnh. Mọi ho hoe chống đối lập tức bị coi là phản bội, đáng nhổ vào mặt, đáng đội mũ lừa dong trên đường để mọi người mắng mỏ, xỉ vả, nguyền rủa.

“Tôi đã thu được biết bao tài liệu Trung Quốc ở Kampuchia, từ hiệp định quân sự ký giữa hai nước hồi 17-7-1976, về công binh Trung Quốc sang xây dựng sân bay Kompong Chang, dài rộng nhất Đông Nam Á; về lời khen của Mao Trạch Đông khi xiết chặt và lắc đi lắc lại bàn tay đẫm máu của Pôn Pốt: “Xin chúc mừng! Hảo, hảo à -Các đồng chí đã lập nên kỳ công của lịch sử, diệt hết bọn tư bản, bọn địa chủ bóc lột, bọn tay sai phản động chỉ trong một thời gian ngắn! Hảo a, hảo a!” Một cuộc cách mạng bằng gậy, bằng vồ, bằng cuốc đập vào đầu hàng triệu con người! Nhân danh chủ nghĩa xã hội, chủ nghĩa Cộng Sản thuần chất, trong sạch nhất, nhân danh chủ nghĩa Mác Lê-nin, những định tạo nên mẫu mực cho cách mạng thế giới.” (trang 201-202)

Về những cuộc thanh trừng những thành phần bị kết tội oan là “chống đảng”, “chống lãnh đạo”, “chống chủ nghĩa xã hội”, “xét lại”, “phản động”, “bị thực dân và đế quốc mua chuộc”… Bùi Tín “thét lên” (trang 158-159):

“Qua cuốn sách này tôi lại xin thét lên một tiếng nói đòi công lý và công bằng xã hội cho các vị sau đây: các tướng Đặng Kim Giang, Nguyễn Vinh, Lê Liêm; các đại tá Đỗ Đức Kiên, Nguyễn Minh Nghĩa, Lê Minh Nghĩa, Nguyễn Hiếu, Phan Hoàng; các giáo sư Bùi Công Trừng, Nguyễn Mạnh Tường, Đào Duy Anh; các nhà báo Hoàng Thế Dũng, Nguyễn Kiến Giang, Quang Hân, Mai Luân, Mai Hiến, Định Chân, Trần Thư, Khắc Tiếp, Hồng Vân….các văn nghệ sĩ Hoàng Cầm, Lê Đạt, Trần Dần, Phùng Quán, Nguyễn Bính, Hữu Loan, Minh Quang, Quang Dũng, Trần Châu, Trần Đinh, Hà Minh Tuân, Việt Phương, Anh Chính, Sỹ Ngọc,Văn Cao, Từ Phác, Đặng Đình Hưng, Trần Lê Văn, Chu Ngọc, Hoàng Tích Linh; bộ trưởng Ung Văn Khiêm; vụ trưởng Vũ Đình Huỳnh; các đại tá Ngọc Bằng, Cao Nham, Đỗ Trường, Nguyễn Trần Thiết bị giữ, bị xét hỏi sau đại hôi đảng toàn quân năm 1986; vụ các vị tướng ở học viện quân sự cấp cao bị chất vấn, điều tra hồi đó (do cục bảo vệ quân đội tiến hành) cũng cần được kết luận công khai, minh bạch, theo đúng thủ tục pháp luật. Vụ ông Tạ Đình Đề, nguyên chỉ huy các lực lượng đặc biệt nội thành, sau ở tổng cục đuờng sắt bị giam giữ quá lâu, ra tòa không kết án được, đến nay vẫn không được kết luận! Trên đây có một số người đã mất; họ nhắm mắt trong oan ức và uất hận. Đây cần được coi là một nỗi đau của mỗi công dân lương thiện. Thật đáng buồn là chưa có một đại biểu quốc hội nào chất vấn nhà nước, và đảng về những vụ vi phạm pháp luật, ngang nhiên xâm phạm quyền công dân như trên. Vậy mà họ cứ nói thao thao bất tuyệt về: lấy dân làm gốc! Sống theo luật pháp! Công bằng xã hội! Con người mới! Con người mới thật sự không bao giờ vô trách nhiệm, mặc kệ những nỗi oan trái và bất công của đồng bào mình. Vì lẽ phải có sự quan tâm chung và cũng vì lẽ: hôm nay họ chà đạp lên quyền sống của anh, thì ngày mai họ sẽ có thể chà đạp lên quyền sống của tôi! Không ai cảm thấy an toàn cả!”

B. Ba năm sau cuốn Hoa Xuyên Tuyết, Bùi Tín cho ra thêm cuốn “Mặt Thật” gồm 4 phần: Cỗ Máy Nghiền. Những Hồ Sơ chưa thể khép. Nomenclature VN. Và Để Cất Cánh. Trong đó ông dùng trí nhớ của mình và những tài liệu mới nhất mà ông có dịp tiếp cận kể từ khi ông rời Việt Nam và bị khai trừ khỏi đảng Cộng Sản, để chứng minh thực chất của chủ nghĩa Mác-Lê-nin, lột mặt nạ của những người trụ cột trong các chính quyền Cộng Sản ở Liên Xô, Trung Quốc, và Việt Nam.

Về cá nhân Mác ông ghi nhận là trong khi tượng Staline bị hạ năm 1956, tượng Lê-nin bị kéo sập năm 1990, kể cả pho tượng cao 6 mét ở thủ đô Ethiopia, thì tượng Mác ở Berlin vẫn không bị phá và ở Tây Đức còn có cả một con đường mang tên Mác. Vì dầu sao người Đức cũng tự hào về những công trình tư tưởng của Mác. Nhưng ông viết:

“Cái sai lầm lớn nhất của Mác có lẽ là ở phần Duy Vật Lịch Sử…Cái sai nữa của Mác là cho rằng chủ nghĩa đế quốc là sự phát triển tột đỉnh của chủ nghĩa tư bản, tới mức phát triển đó là chủ nghĩa tư bản đi xuống để bị diệt vong….Cái sai lớn nữa của Mác là đề cao một chiều bạo lực, và chuyên chính vô sản…Luận điểm về bần cùng hóa tuyệt đối giai cấp công nhân cũng là một luận điểm sai lầm do suy luận chủ quan có tính chất giáo điều…” (12)

Bùi Tín còn viết: “Những thiếu sót khác của chủ nghĩa Mác thì có nhiều…” Nhưng ông cho rằng phần lớn là do sau khi Mác chết người ta đã tâng bốc, thần thánh hóa ông. Chứ nếu ông sống lâu hơn thì “chắc chắn ông đã bổ sung, sửa chữa chủ nghĩa Mác ở rất nhiều điểm rồi.”(trang 23)

Đối với Lê-nin và Stalin Bùi Tín cho rằng hai người này có ảnh hưởng tai hại đối với xã hội Việt Nam trong hơn nửa thế kỷ. Vì Lê-nin hiểu sai Mác, có chỗ hiểu đúng như đấu tranh giai cấp , sử dụng bạo lực thì lại áp dụng một cách cực đoan. Sau khi kể ra hàng loạt những ảnh hưởng tai hại của chủ thuyết Lê-nin Bùi Tín viết:

“Đã đến lúc không thể mù quáng mãi được nữa. Đã đến lúc cần nhìn rõ bộ mặt Lê-nin một cách khách quan, tỉnh táo, đúng như nó có. Trong di chúc của ông Hồ Chí Minh có nói rằng: “Phòng lúc tôi đi gặp cụ Mác, cụ Lê-nin…”nó đánh dấu cả một thời kỳ lịch sử coi học thuyết chuyên chính vô sản là hòn đá tảng của các chính sách lớn, coi đấu tranh giai cấp là sợi chỉ đỏ xuyên suốt sự phát triển của xã hội Việt Nam…Hai điều đó hợp lại thành cỗ máy nghiền nát tình đoàn kết dân tộc, tình nhân ái truyền thống, quyền dân chủ của công dân, nếp sống trong luật pháp…dẫn đến thảm cảnh bần cùng và lạc hậu hiện nay.”

Để chứng tỏ ảnh hưởng của Stalin đối với đảng và xã hội VN đã sâu đậm và tai hại đến chừng nào, tưởng chỉ cần chép lại đây nguyên văn vài câu thơ của nhà thơ chủ chốt của chế độ, ông Tố Hữu, mà Bùi Tín đã trích dẫn nơi trang 28 và 29 tác phẩm của ông:

“Stalin! Stalin!
Yêu ông biết mấy, nghe con tập nói
Tiếng đầu lòng con gọi Stalin!

Và:

“Hoan hô Stalin
Đời đời cây đại thụ
Rợp bóng mát hòa bình
Đứng đầu sóng ngọn gió.”

Bùi Tín cũng nhắc lại trong “Mặt Thật” những tội ác tầy trời của Stalin, điển hình là vụ giết 25 ngàn binh sĩ Balan, rồi đổ vấy cho quân Đức; vụ hơn một nửa ủy viên trung ương đảng bị tống giam và bị xử bắn trong vòng không đầy 4 năm. Tệ hơn nữa 1108 trong số 1956 đại biểu dự đại hội đảng lần thứ 17 bị bắt và bị kết án “phản cách mạng”. (trang 30)

Và Bùi Tín cho rằng chính sách cải tạo vô thời hạn dành cho hàng chục vạn sĩ quan và công chức Việt Nam Cộng Hòa sau 30 tháng 4, 1975 là theo gương Stalin.

Bùi Tín còn nói Hồ Chí Minh cho tiến hành cải cách ruộng đất, không phải chỉ do áp lực của Mao Trạch Đông, mà chính Stalin cũng hạch hỏi tại sao chưa thi hành.(trang 67)

Bùi Tín đã thuật lại trưòng hợp địa chủ Nguyễn Thị Năm bị đấu tố oan trong cải cách ruộng đất ông Hồ có biết nhưng không có hành động gì bênh. Cho nên:

“Ông Hồ Chí Minh có lỗi lớn. Thà rằng ông không biết gì về việc này; và dù không biết, là chủ tịch nước, chủ tịch đảng, ông vẫn phải chịu phần trách nhiệm. Huống hồ ông đã biết rõ cụ thể, ông nhận định là bà Năm bị xử trí oan, thế mà ông vẫn giữ im lặng, ông không can thiệp. Ông đã để mặc cho nước của ông, đảng của ông bị một số kẻ nước ngoài lũng đoạn, lộng hành. Trên thực tế ông đã từ nhiệm vị trí, trách nhiệm của mình……” (trang 39)

Trong đoạn áp chót của phần 1: Bức thư của Phan Chu Trinh, Bùi Tín đã nêu lên những khám phá mới lạ của những nhà sử học Trần Quốc Vượng, rồi Daniel Hemery liên quan đến thân thế thực sự của ông Hồ–theo ông Vượng thì ông Hồ phải là cháu nội của ông Hồ Sĩ TaÏo–rồi dẫn đến một “vấn đề rất lớn về ông Hồ Chí Minh: “ông là người yêu nước theo chủ nghĩa dân tộc, hay là một người Cộng Sản?” Và Bùi Tín khẳng định: “Theo tôi, ông vốn là một người yêu nước….”Bùi Tín còn viết: “Công lao của ông trong sự nghiệp giải phóng dân tộc, giành độc lập cho đất nước là rõ ràng. Khó ai có thể bác bỏ hay phủ nhận được.” (trang 97-98)

Về việc Cộng đảng VN xua quân sang Cambốt năm 1978 và đàn anh Liên Xô xua quân vào Afghanistan Bùi Tín cho là do cùng một chính sách “nghĩa vụ quốc tế”, muốn áp đặt quyền hành trên một nước đàn em.

Mặt Thật ra sau Hoa Xuyên Tuyết 2 năm. Tác giả đã có thêm nhiều dữ kiện về sự tàn bạo của chế độ Cộng Sản tại Liên Xô khiến ông nhớ lại nhiều cái tệ hại hơn về chế độ trong nước.. Trong “Lời Mở Đầu” ông viết: “Nội dung cuốn sách có mang tính chất sám hối, do tác giả đã từng ở trong bộ máy của đảng, nhà nước cầm quyền, từng vừa là thành viên, vừa là nạn nhân của bộ máy ấy. Đây là sự sám hối tự nguyện và tự giác, đối với lương tâm và đồng bào mình, không bị dồn ép bởi bất cứ ai.”

Trong niềm hối hận đó Bùi Tín viết về chủ nghĩa Mác Lê-nin:

“Chủ nghĩa Mác Lê-nin, với học thuyết chuyên chính vô sản, đấu tranh giai cấp, quan hệ quốc tế vô sản…thành cỗ máy nghiền, xéo nát tự do trong mỗi nước, cũng nghiền luôn cả chủ quyền của các nước anh em, các nước “đồng minh” của nhau!” (trang 45)

Về ông Hồ, sau khi kết tội ông ta “có lỗi lớn”, trong vụ bà Nguyễn Thị Năm bị chết oan trong cải cách ruộng đất, Bùi Tín nói về sự lệ thuộc của ông Hồ vào chủ nghĩa Mác Lê và tư tưởng Mao:

“Sùng bái “mặt trời phương Đông”, nể sợ “thiên triều” Bắc Kinh, ông Hồ đã truyền cho những người lãnh đạo khác ở quanh ông, cho cả đảng Cộng Sản, một thái độ thụ động vô lý, mất hết khả năng phản kháng và tự vệ. Chính ông cũng bị cỗ xe Mác Lê-nin và tư tưởng MTĐ đè lên đầu, trong khi cả đảng Cộng Sản và xã hội bị cỗ xe ấy nghiền nát.” (trang 39)

Trong Mặt Thật, Bùi Tín cũng vẫn bênh ông Hồ đôi chút, tuy rằng đã hiểu hơn về cái “nhân ái” của ông Hồ. Bùi Tín bảo “ông thâm hơn”, và “lạt mền mà buộc chặt, khôn thế!” (trang 65) Ông cũng viết: “Thế nhưng ông Hồ không có toàn quyền quyết định. Có một thế lực cao hơn ông! Ông Mao…” Khi nói về sự ác cảm của Stalin đối với ông Hồ, và cho rằng có một thời ông Hồ bị “thất sủng” (13), ông Bùi Tín cũng gián tiếp bào chữa cho ông Hồ, ngụ ý ông Hồ không hoàn toàn chịu trách nhiệm về đảng, và vì ông yêu nước hơn yêu chủ nghĩa Cộng Sản nên mới bị Stalin trù, hay không ưa!

Về sự tàn bạo, quỷ quyệt của các chế độ Cộng Sản ở Việt Nam cũng như ở Liên Xô. Bùi Tín đã thuật chuyện Tạ Đình Đề bị đảng trù thế nào rồi trưng lời họ Tạ nói để dẫn đến trường hợp tương tự xảy ra ở Liên Xô thời Stalin: Họ Tạ nhận xét:

“Khi ra tù, họ có cách khóa mồm các vị và họ giữ chìa khóa. Tài nghệ họ siêu đến vậy đó.” Liền sau đó, Bùi Tín viết:

“Chuyện chẳng khác gì thời Stalin. Cũng trong bộ chỉ huy khởi nghĩa tháng 10, vậy mà sau khi Lê-nin chết, Stalin đày Trotsky đi Alma Ata (rồi Trotsky buộc phải xuất ngoại, nếu không sẽ bị Stalin lấy đầu, để rồi sau vẫn bị Stalin cho người sang tận Mexico để ám sát vào năm 1940). Còn 4 vị còn lại của bộ chỉ huy khởi nghĩa ấy là Boukharine, Zinoviev, Kamenev và Ricốp đều bị xử bắn bởi Stalin vì tội phản nghịch. Điều siêu phàm của KGB là 4 vị này, trước khi chết đều “tự “nhận tội là có ý định ám sát đồng chí Stalin vĩ đại và hô: “Stalin muôn năm”. Có nghĩa là đến khi không còn gì để mất nữa, cuộc đời sắp kết liễu rồi vẫn xin lỗi, ca tụng chính tên đồ tể của mình. Mà đó lại là những nhân vật cách mạng kiên cường nhất, những trí thức cỡ lớn, có trình độ trí thức cao hơn Stalin đến mấy cái đầu!” (trang 145-146)

Tuy kết án chủ nghĩa Mác, nhất là Mác Lê, cho rằng nó đưa đến hậu quả vô cùng tai hại cho xã hội loài người, Bùi Tín vẫn có vẻ bênh cá nhân Mác, Engels, khi viết: “Nếu tỉnh dậy hai ông có thể bàng hoàng, giận dữ nữa, bảo rằng: “chủ thuyết của chúng tôi đâu có đơn giản, thô kệch, phi lý đến như vậy!” Rằng “tư duy chúng tôi đâu có ấu trĩ, cứng đờ như người ta gán ghép một cách tai hại.” Rằng “chúng tôi chỉ muốn cung cấp cho người đương thời một phương pháp luận rất uyển chuyển, thì các người lại coi đó là những nguyên lý cứng nhắc không có sức sống!” Chúng tôi không nhận ra những gì mang tên chúng tôi, vẽ nên mặt mũi của chính chúng tôi. Không! Chúng tôi khác hẳn!” (trang 102, 103)

Trong phần 3, nói về giai cấp mới, giai cấp đặc quyền đặc lợi, Bùi Tín đã nhắc đến hai cuốn sách nổi tiếng của hai nhân vật Cộng Sản ly khai: Milovan Djilas (Nam Tư) với “Giai Cấp Mới” (La Nouvelle Classe) và Maichael Voslensky (Nga) với “Nhóm đặc quyền đặc lợi” (Nomenklatura) và đưa ra bằng chứng về sự lạm dụng chức quyền để làm giầu một cách bất chính và sự tha hóa của các cán bộ Cộng Sản, mà ông cho rằng trong thời chiến tương đối một số đông còn giữ được sự trong sạch, nhưng từ sau khi chiếm trọn miền Nam kể cả những cán bộ này cũng đua nhau làm giầu, giành giật nhau hưởng thụ. Nếu Voslensky đã xếp một nửa triệu cán bộ Cộng Sản Liên Xô ngồi trên đầu 200 triệu dân Liên Xô, thì Bùi Tín đã cho rằng ở Việt Nam cũng có khoảng 50 ngàn gia đình trong số khoảng 10 triệu hộ dân thuộc tầng lớp này, mặc dù ông cho là khó tính cho đúng, ông chỉ căn cứ vào tình hình nơi ông làm việc là toà báo Nhân Dân để ước lượng. Ông cũng cho biết:

“Về nguyên tắc, đại hội đảng cao hơn trung ương, trung ương cao hơn bộ chính trị, Bộ chính trị cao hơn tổng bí thư, nhưng trên thực tế thì ngược lại: tổng bí thư cao hơn bộ chính trị, bộ chính trị cao hơn ban chấp hành trung ương, Ban chấp hành trung ương cao hơn đại hội Đảng! Đây là nền dân chủ của một nhóm người!

Nền dân chủ của một người!”

Nhận xét về những vụ án gần đây Bùi Tín viết:

“Một số đã bị vào tù do không ăn cánh với nhau, ganh tị nhau, sát phạt nhau. Hầu hết số bị tù từ chung thân đến 20 năm, 15 năm,10 năm tù do tham nhũng và hối lộ…là đảng viên, lại là đảng viên có chức cao quyền lớn trong hệ thống chính trị, kinh tế, tài chánh, chính là trong tầng lớp đặc quyền đặc lợi này…

“Việc vào tù của họ cũng có những nét đặc quyền rất khác lạ. Có kẻ sẵn sàng vào tù để che tội cho một số đồng bọn, để được chia lại vàng và ngoại tệ, khi ra tù sẽ là triệu phú đô la, ăn xài suốt đời chúng và đời con cháu chưa hết. Cũng có kẻ danh nghĩa thì “ở tù” mà bản thân vẫn sống xa hoa ẩn dật, do đã biết đút lót hệ thống cai tù. Có đứa đã bị kết án, sau đó đã được đưa ra nước ngoài với tiền của, vàng bạc, thoát thân…” (trang 163-264)

C. Cách đây gần một năm Bùi Tín lại cho ra cuốn “Mây Mù Thế Kỷ”, do nhà “Đa Nguyên” xuất bản, 1998. Ông coi 4 nước Cộng Sản Trung Quốc, Cuba, Bắc Hàn và Việt Nam như đám mây mù của thế kỷ hai mươi còn sót lại sau khi “cái bóng đen khổng lồ chủ nghĩa Mác bao trùm một phần thế giới trong thế kỷ 20 này” đã biến tan ở Liên Xô và Đông Âu. Tác phẩm được viết dưới dạng hỏi đáp. Ông đã để ra trên 300 trang sách trả lời 120 câu hỏi liên quan đến rất nhiều vấn đề về cuộc chiến đã qua cũng như tình hình Việt Nam hiện nay. Chúng tôi xin trích một vài đoạn vắn trong vài chục câu trả lời của Bùi Tín trong cuốn Mây Mù Thế Kỷ này.

Về nguồn gốc cuộc chiến tranh Việt Mỹ:

“…Khi còn trẻ, là binh sĩ và là sĩ quan sơ cấp, tôi cho chiến tranh mà chúng tôi thực hiện là đúng, là chính nghĩa, vì nó nhằm giành và bảo vệ nền độc lập, chống xâm lược, chống chiếm đóng của quân đội nước ngoài trên đất nước tôi. Đơn giản, rõ ràng. Về sau, là người Cộng Sản, tôi thấy đấy còn là cuộc chiến tranh để bảo vệ cả phe xã hội chủ nghĩa, chống lại “sự xâm lược của phe đế quốc” do Mỹ cầm đầu….Tôi đang cầm súng , đứng trên tiền đồn của phe xhcn, của nhân loại tiến bộ, vừa làm nhiệm vụ quốc gia, vừa làm nghĩa vụ quốc tế. Nhưng đến nay tôi đã nghĩ khác trước!” (trang 27-28)

Bùi Tín bắt đầu nghĩ khác kể từ 1975, khi ông được sống ở Saigon trong 4 năm:

“…Chúng tôi đã trực tiếp “khám phá” ra miền Nam, đúng như nó vốn có, không như trước đó được đảng tuyên truyền. …Thêm vào đó, sau 30-4-75, các chính sách sai lầm của đảng … (cải tạo, xóa bỏ vội vã tư bản tư nhân…) gây nên thảm cảnh hơn nửa triệu thuyền nhân…, chiếm đóng quân sự lâu dài ở Kamphuchia….Tiếp đó sự kiện làm nhận thức của tôi chuyển biến mạnh nhất về chiến tranh là sự sụp đổ bức tường Bá Linh, sự tan rã của Liên Bang Xô Viết, sự tiêu hủy đột nhiên của phe xã hội chủ nghĩa ở Đông Âu. …Gần đây, nhiều tài liệu tuyệt mật của thời stalin và đảng Cộng Sản Liên Xô cũ được công bố từ Mát-xcơ-va nói lên sự thật lịch sử, cũng làm đảo lộn một số nhận thức của tôi về chiến tranh, về chính trị.” (trang 28-29)

Được hỏi người Mỹ nhận thức về cuộc chiến tranh như thế nào, Bùi Tín cho biết: “Tôi đọc khá nhiều sách Mỹ, dự một số cuộc hội thảo quân sự ở Chicago, Texas, California, Boston, Virginia…tôi thấy người Mỹ có nhiều quan điểm, nhận thức rất khác nhau, nhiều khi đối chọi nhau.” Ông phê bình thẳng McNamara: “Do đó ông McNamara nhận định: “đảng Cộng Sản Việt Nam tiêu biểu cho chủ nghĩa quốc gia chân chính là chỉ nói được “một cái chân voi”. Ông quên đi cái mặt độc đoán, phi dân chủ, thi hành học thuyết Cộng Sản kiểu Stalin…và như thế là thiếu sáng suốt, thiếu công bằng. Bộ não điện tử sống ở Lầu Năm Góc – như có người đề cao ông McNamara – chẳng lẽ không biết rằng những người lãnh đạo Cộng Sản VN theo học thuyết quốc tế vô sản, ráp tâm thi hành tuyên ngôn Cộng Sản và các chỉ thị của quốc tế Cộng Sản; họ còn coi nghị quyết của đảng Cộng Sản Liên Xô và đảng Cộng Sản Trung Quốc là mẫu mực để tham khảo và thực hiện. Quốc gia chân chính mà như vậy ư? McNamara từng gắn bó với chiến tranh VN, với chính quyền Saigon trên tinh thần đồng minh thân thiết, nay quay ngoắt lại nhận định những người đứng đầu chế độ miền Nam hồi chiến tranh là “cặn bã của cặn bã xã hội” thì thật là quá quắt trong ý đồ phỉ báng rất tùy tiện. (trang 34-35)

Về các tướng lãnh trong quân đội Cộng Sản VN, ông ca tụng các tướng Nguyễn Chí Thanh, Lê Trọng Tấn, đánh giá cao các tướng Trần Văn Trà, Hoàng Minh Thảo, Nguyễn Hữu An. Còn tướng Giáp thì: “đỉnh cao “thiên tài” của ông, công bằng mà nói, là chiến dịch điện biên phủ tháng 1-1954.” Theo Bùi Tín, tướng Giáp chưa hề vào chiến trường miền nam. Tính ông dè dặt, e ngại, an phận, cờ đã đến tay mà không phất…”hồi còn ở trong nước, tôi rất quý mến tướng Giáp. Đến đại hội VI cuối năm 1986, uy tín ông lên khá cao, ông được đại hội toàn quân và một số ngành, địa phương nhắc đến như một nhân vật của tình thế, nhưng ông do dự không quyết đoán. Để trôi qua một cơ hội cực hiếm! Tôi giảm ghê gớm niềm tin ở ông từ đó. Một số sỹ quan cán bộ chê ông là hèn là nhát, không dám bênh vực lẽ phải, công lý, không dám dấn thân cho dân chủ.” (trang 46-47)

Được hỏi nếu Mỹ ném bom phá đê sông Hồng, làm lụt lớn Cộng Sản có bỏ cuộc không, hay nếu cuối năm 1972 Mỹ tiếp tục ném bom, Cộng Sản có nhượng bộ không, Bùi Tín đều quả quyết không khi nào, có chết hàng triệu người Cộng Sản vẫn bằng chân như vại,vì “chính những thảm cảnh ấy là dịp để đối phương dấy lên phong trào chống Mỹ mạnh hơn, tranh thủ thêm viện trợ của các nước xhcn và sự ủng hộ của thế giới …(trang 52)

Bùi Tín cho rằng Mỹ đã sai lầm lớn khi tưởng nếu đánh mạnh thì sẽ lôi Liên Xô và Trung Quốc vào vòng chiến. Thực ra Hànội rất sợ, vì cả Liên Xô lẫn Trung Cộng đều không sẵn sàng đem quân giúp. ” Đọc những tài liệu, hồi ký của Mỹ, gặp các nhà chính trị, quân sự Mỹ, tôi thấy họ hiểu đối phương còn thiếu sâu sắc, có thể nói là hời hợt! (trang 78-83)

Bùi Tín đã xác nhận là Hànội đã không tôn trọng hiệp ước trung lập Ailao để lại hàng chục ngàn quân mà vẫn chối. Chính cái hiệp ước này đã khiến Mỹ không dám đánh chiếm con đuờng mòn HCM mà phần lớn nằm trên đất Lào. Ông nói Việt Cộng chỉ rút tượng trưng, “có lúc quân đội VN ở Lào vẫn còn đến ba, bốn chục ngàn…” (trang 84-85)

Về mục tiêu “giành độc lập và giải phóng miền Nam” thực hiện thống nhất tổ quốc, Bùi Tín cho biết sau khi đã xem xét lại toàn bộ nhận thức của mình sau chiến thắng 75, ông cho rằng thực sự Việt Nam chưa có độc lập vì lệ thuộc vào chủ thuyết ngoại lai Mác Lê. “Hơn nữa chế độ xây dựng trong cả nước từ hơn 20 năm nay còn thua kém chế độ miền Nam trước khi gọi là “giải phóng”! Vậy thì giải phóng để làm gì. Ở miền Nam hồi đó dù chưa thật đầy đủ, đã có nền chính trị dân chủ, đa nguyên đã có nền tư pháp tương đối độc lập, nói chung có tự do tín ngưỡng và tôn giáo, có tự do báo chí ngôn luận. Tất cả đều còn khiếm khuyết, nhưng đã khác xa, tiến bộ hơn cái chế độ độc quyền, một đảng lộng hành, người dân không có quyền dân chủ, tự do báo chí là con số không, tù chính trị còn rên xiết…” (trang 205)

Bùi Tín khá lạc quan khi cho rằng đến nay (1998) “cuộc vận động dân chủ trong nước đã đạt tới một đỉnh cao mới”, những “cơn bão Thái Bình”, sự chia rẽ trong hàng ngũ lãnh đạo.

“Một phó thủ tướng viết hồi ký gọi một đại tướng là “y”… Một thư lưu truyền trong quân đội kể tội “4 tên họ Lê: Lê Duẫn, Lê Đức Thọ, Lê Đức Anh, Lê Khả Phiêu, đòi đưa 4 tên họ Lê này ra trước tòa án quân sự”, cáo giác thủ tướng Phạm Hùng đã đột tử trên bụng bà trần Thị Trung Chiến, hiện là bộ trưởng, ủy viên trung ương đảng…Đảng chẳng còn ra cái thể thống gì nữa.” (trang 285)

Có lẽ Bùi Tín đã coi mình là thành phần cộng đồng Việt Nam Hải Ngoại rồi, nên khi trả lời câu hỏi về nghiên cứu, kiểm điểm công cuộc tranh đấu cho tự do dân chủ ở trong nước, ông đã nói:

“Mỗi công việc Ta làm đều phải lấy đại khối đồng bào trong nước làm đối tượng. Vì đồng bào trong nước là lực lượng chủ lực, đông đảo, chiếm đến 95% số dân Việt ở mọi nơi, lại là lực lượng trực tiếp làm xoay chuyển tình thế, kết thúc chính quyền độc đoán. Tôi thấy các phong trào của cộng đồng TA còn có phần xa cách, chưa nắm kỹ nhận thức, suy nghĩ, ước muốn, tâm tư chung của đồng bào trong nước…..Không bắc cầu nối cho chặt chẽ với trong nước thì kiểu cách chống cộng ở hải ngoại còn rất ít hiệu quả và tác dụng, còn xa cách thực tế, mắc vào bệnh duy ý chí chẳng kém gì những người lãnh đạo Cộng Sản.” (trang 290)

Trả lời 3 câu hỏi về hòa giải hòa hợp, Bùi Tín khẳng định:

“Tôi cũng bác bỏ, phản đối kiểu hòa hợp mà những người lãnh đạo Cộng Sản kêu gọi. Theo họ hòa hợp là cúi đầu phục tùng, chịu sự lãnh đạo của họ. Hòa hợp ấy là hòa hợp giả cầy, kiểu ban ơn, trịch thượng.’ (trang 294)

Ông cũng nói đến những cuộc gặp gỡ giữa những người bạn cu õ thuở xưa, rồi đã từng chống nhau ở hai vùng chiến tuyến đối địch. Nay những người ấy nói chuyện thân tình cởi mở với nhau cùng hát chung một bài hát; như trường hợp chính tác giả với một trung tá VNCH, như trường hợp nhạc sĩ Phạm Duy với nhạc sĩ Kiều Hưng, ca sĩ Mai Huyền với ca sĩ Nam Sơn. Ông viết:

“Thật vui, thật cảm động, khán giả yêu cầu hai anh hát lại hai lần, vỗ tay không ngớt. Có cả những giọt nước mắt. Niềm xúc động về hòa giải hòa hợp dân tộc, giữa hai anh em thù địch. Không ai nói đến các chữ hoà giải hòa hợp, nhưng đích thực là đó.” (trang 297)

Bùi Tín cho rằng cộng đồng người Việt, mà ông bảo trong số đó có nhiều người đã vào quốc tịch Mỹ, nên tuân theo chính sách của chính phủ Mỹ bỏ cấm vận và tái lập quan hệ ngoại giao với Cộng Sản VN, để “tăng thêm sức đấu tranh. Ai vắng mặt sẽ bị thiệt, sẽ tự đứng ngoài quá trình dân chủ hóa VN. Hồi ấy tôi đã có dịp kiến nghị với cộng đồng: nên lập một quỹ và cử người, lập tổ chức chăm lo: …giúp dỡ thương binh, lập học bổng cho các tỉnh thành… góp tu bổ, chùa… nhà thờ.. lập quỹ từ thiện giúp các người bị bệnh hiểm nghèo, hủi (cùi), ho lao…” (trang 304).

“Quan hệ với trong nước là cả một cuộc đấu tranh. Không phải nhất nhất làm theo yêu cầu của chính quyền Cộng Sản, mà là mặc cả, thương lượng, đề ra điều kiện, tương nhượng, có phần lợi này bù cho bất lợi kia, nhưng người có tiền, có vốn, có kiến thức bao giờ cũng ở lợi thế, theo nguyên tắc ai chi tiền người ấy chi phối.” (trang 305)

Cuối cuốn “Mây Mù Thế Kỷ”, nơi phần Phụ Lục, người đọc thấy có bức thư viết tay của Bùi Tín gửi Lê Khả Phiêu, lúc mới lên làm tổng bí thư đảng, sau đại hội 8. Trong bức thư này ông có đề nghị Phiêu họp trung ương đảng

“để giải quyết các vụ án “Nhân Văn Giai Phẩm”, “xét lại chống đảng”, và việc bỏ tù hàng trăm ngàn viên chức sỹ quan chế độ cũ ở miền Nam; sự kiện thuyền nhân bi thảm; việc thu vàng, buôn bãi, bán tàu…với vô vàn nạn nhân thê thảm” (tr.336)

Đôi dòng cảm nghĩ về con người và lập trường của Bùi Tín.

Qua mấy chục trang trên, có thể tóm tắt về con người và lập trường chính trị của Bùi Tín như sau: Bùi Tín sống tuổi ấu thơ trong một gia đình quan đại thần. Lớn lên trong môi trường văn hóa Tây Phương. –Những cán bộ Cộng Sản cao cấp xuất thân từ gia đình công nhân, hay nông dân nghèo sẽ bảo Tín gốc phong kiến, tiêm nhiễm ảnh hưởng thực dân Pháp, từ nhỏ đã quen với nếp sống tiểu tư sản (tạch tạch sè).– Đến lúc trưởng thành đi theo tiếng gọi kháng chiến, rồi gia nhập đảng Cộng Sản. Từ đó từ tư duy đến nếp sống bị đúc khuôn trong ý thức hệ Mác Xít. Vì ngộ nhận cũng như bao trí thức kiệt xuất khác cũng có lúc ngộ nhận, như ông viết, ông đã phục vụ hệ thống mác xít trong một thời gian dài 30 năm. Chỉ cho đến 1975, khi có dịp so sánh hai chế độ miền Nam và miền Bắc ông mới bắt đầu nhận ra mình đã lầm. Và khi có dịp chứng kiến sự sụp đổ của Liên Xô ông mới dứt khoát với quá khứ. Ông công khai nói lên lời sám hối. Hơn thế nữa ông hăng say kêu gọi các đồng chí cũ của ông hãy phá bỏ tư duy cũ, chế độ cũ, thiết lập một chế độ dân chủ đa nguyên. Ông cũng tích cực vận động với các nhân vật có ảnh hưởng trong chính giới và nhân dân Mỹ ủng hộ lập trường đa nguyên của ông. Ông không ngần ngại thẳng thắn phê bình một số người còn nuôi hy vọng lật đổ chế độ Cộng Sản Việt Nam bằng bạo lực. Ông cũng ủng hộ việc Mỹ bỏ cấm vận Việt Nam và tái lập bang giao với Việt Nam. Điều này làm một số người Việt quốc gia ở hải ngoại lúc ấy bất bình. Ông đã cố giải thích lập trường của ông và mong những người chống cộng “cực đoan” nhìn rõ thực tế trong nước và cân nhắc cái lợi cái hại giữa cấm vận và bỏ cấm vận. Lý luận của ông không phải không có cơ sở. Trong bức thư gửi tổng bí thư Lê Khả Phiêu, ông khẳng định ông không có mưu đồ chính trị. Ông chỉ ước mong trong nước có tự do dân chủ, tự do báo chí để ông có thể ra một tờ báo cá nhân hầu cổ võ cho dân chủ đa nguyên. Đa nguyên theo ông hiểu là người Cộng Sản phải tôn trọng những người trước kia mà họ gọi là “ngụy”, và người quốc gia cũng phải tôn trọng quyền bình đẳng của những người Cộng Sản trong chính quyền dân chủ tương lai.

So sánh với tất cả các tác giả được đặt thành một chương trong soạn phẩm này, theo tôi nghĩ, Bùi Tín là người có ảnh hưởng nhất, dám nói mạnh và có lập trường rõ rệt, và cũng là người đưa ra được những giải pháp cụ thể, nhờ được sống ở bên ngoài, tiếp xúc với nhiều nguồn tư tưởng đa dạng, chứng kiến những biến cố có tính quyết định trong cục diện thế giới.

Nếu không lầm, thì đã có lúc Bùi Tín mong mỏi và hy vọng tướng Võ Nguyên Giáp sẽ có thể trở thành một thứ Gorbachev, hay Yeltsin Việt Nam. Có người còn nói tới khả năng có một Bùi Tín làm thủ tướng hay đóng vai Yeltsin. Nhưng sau đại hội VII, ông đã thất vọng và riêng đối với tướng Giáp thì càng ngày càng thất vọng hơn. Chắc ông cũng không ngờ ông đã bị một số người Mỹ và người Việt Quốc gia muốn lợi dụng ông. Thành ra vai trò của ông đã không sáng lên được.

Có một điều cần thêm ở đây là tuy Bùi Tín sám hối và lên án chế độ xhcn ở Việt Nam, cũng như ở Liên Xô dưới thời Stalin, và chế độ Mao ở Trung Quốc, nhưng ông vẫn có vẻ bênh Mác và ông Hồ phần nào. Dầu sao ông và thân phụ ông cũng đã từng hưởng ứng lời kêu gọi của ông Hồ ngay từ đầu, và ông còn đi theo vết chân của ông Hồ chọn chủ nghĩa Mác-xít làm lý tưởng cho đời mình. Hơn nữa chế độ đã ưu đãi gia đình ông. Cha ông chết được lấy tên đặt cho một con đường ở một thành phố sát thủ đô. Riêng ông, tuy không được thăng tướng. Nhưng cũng lần lượt được trao những nhiệm vụ quan trọng, xuất ngoại hơn hai chục lần. Ông đã là một đảng viên tự nguyện, tích cực trong mọi công tác. Nhất là ông luôn nghĩ mình là ngưòi yêu nước thật sự, cũng như ông không nghi ngờ là nhiều đảng viên khác cũng có lòng yêu nước như ông. Ông không muốn mang tiếng là người vô ơn bạc nghĩa. Cũng không muốn nhận mình đã lầm chọn một chủ nghĩa vô nhân. Chính cái tâm trạng đó làm ông hơi lúng túng. Nhưng dầu sao ông đã cố gắng một cách đáng phục để lên án chế độ, và tuyên bố sám hối.

Những người quốc gia rộng lượng có thể ghi nhận sự chân thành của ông khi ông nói “sám hối” và cũng có thể thông cảm với ông phần nào về chuyện ông hãy còn giữ chút cảm tình với Hồ Chí Minh. Bởi vì ai cũng hiểu một người mà từ tư duy đến nếp sống đã bị nhào nặn đúc khuôn trong ba chục năm, nay muốn “lột xác” không khỏi có vấn đề. Hy vọng sau này vào một dịp nào đó chúng ta sẽ được nghe ông nói rõ cảm tình của ông đối với Hồ Chí Minh còn ở mức độ nào.

Tất cả những gì Bùi Tín viết đều chứng minh chủ nghĩa Mác Lê đã tác hại lên toàn xã hội Việt Nam về nhân mạng, nhân phẩm, kinh tế, văn hóa. Vậy thì con người sáng lập ra cái chủ thuyết và chế độ đó, là Mác, và con người đem cái chủ thuyết và chế độ đó về áp đặt lên nhân dân Việt Nam, là Hồ Chí Minh có phải là ân nhân hay tội nhân của dân tộc Việt Nam? Mác chủ trương đấu tranh giai cấp, quả quyết lịch sử là lịch sử đấu tranh giai cấp. Ông cũng chủ trương chuyên chính vô sản, thế giới đại đồng. Quan niệm về tổ quốc được ông coi như chủ nghĩa dân tộc hẹp hòi. Chính Mác đã lên án tôn giáo gọi nó là thuốc phiện ru ngủ dân ngu, không cho họ tỉnh táo đấu tranh cho quyền sống của mình. Bùi Tín đã có kinh nghiệm về tôn giáo, ông đã từng khen mấy dòng tu Công Giáo về công tác nhân đạo mà ông bảo là hơn cán bộ Cộng Sản. Có lẽ đến tuổi này, ông cũng như các ông Đỗ Mười, Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp đã bắt đầu nghĩ đến một cái gì cao xa hơn cái thuần vật chất của cuộc đời theo duy vật biện chứng.

Ông Hồ như ông viết, khi sắp chết vẫn còn bám lấy đuôi áo của các cụ Mác, cụ Lê đòi đi theo. Như vậy ông ta có thực sự vì dân tộc không hay chỉ vì cái lý tưởng–ảo tưởng–của một chủ nghĩa ngoại lai, là kiến tạo một thế giới của vô sản, trong đó vô sản phải chuyên chính, không cho giai cấp nào khác dự phần? Chắc Bùi Tín đã thấy là giai cấp là cái gì không tự nhiên? Lịch sử đâu phải chỉ là đấu tranh giai cấp như Mác chủ trương, lại còn bằng bạo lực nữa? Hơn nữa tuy lý thuyết thì nói vô sản chuyên chính, nhưng thực tế được mấy người vô sản chia sẻ quyền lực với nhóm “nomenklatura”?

Nơi chương 1 (Hoàng Văn Chí) chúng tôi đã trưng nguyên văn lời ông Hồ nói về việc ông ta chọn chủ nghĩa Mác Lê-nin. Lập trường đã như vậy thì trong lòng ông Hồ chỉ có giai cấp chứ không có dân tộc, chỉ có chủ nghĩa quốc tế chứ không có chủ nghĩa quốc gia. Những việc ông làm chỉ vì mục tiêu cuối cùng theo đúng đường lối quốc tế do Liên Xô lãnh đạo, chứ không hề vì mục tiêu hạnh phúc của nhân dân Việt Nam. Chỉ hiểu theo cách đó mới lý giải được tại sao ông Hồ đã đành lòng nghe theo những lãnh tụ Cộng Sản ngoại quốc để làm cải cách ruộng đất, và làm ngơ trước những nỗi oan ức của hàng chục vạn ngưòi trong đó kể cả các đảng viên. Điển hình là mẹ của ba đảng viên: bà Nguyễn Thị Năm mà Bùi Tín đã nêu đích danh.

Có một điều khiến ai đã được đọc tờ “the Nation”, phát hành ở Bangkok, ngày 28-12-1989, nghĩa là 9 tháng trước khi Bùi Tín rời Hà-nội đi Pháp, phải đặt dấu hỏi: Đúng ra chủ trương đa nguyên, đa đảng của Bùi Tín bắt đầu từ khi nào? Tờ báo này đã đăng lời ông nói với ký giả ngoại quốc nhân dịp quốc hội thông qua luật báo chí mới như sau:

“60 năm trước đây đảng Cộng Sản chỉ gồm một nhóm nhỏ, nay đã có tới hai triệu đảng viên, chúng tôi thấy không cần thiết phải có thêm một đảng chính trị nào khác nữa” (14)

Phải chăng câu nói trên chỉ là nói cho hợp với lập trường của tờ Nhân Dân cơ quan chính thức của đảng mà ông là phó tổng biên tập? Còn trong thâm tâm ông đã có ý nghĩ phải có đa nguyên đa đảng? Hoặc giả chỉ đến khi ông thấy Liên Xô tan rã, và ông đã bị khai trừ khỏi đảng ông mới nghĩ đến một nền dân chủ đa đảng cho Việt Nam.

Rất mong Bùi Tín trả lời thắc mắc trên của độc giả.

Chú Thích

(1) Hoa Xuyên Tuyết, tác giả Bùi Tín, Nhân Quyền tái bản lần thứ nhất, năm 1991, tr.74.

(2) Tức từ quấy phá, khuynh đảo sang chiến tranh quy mô rộng lớn hơn. Về định nghĩa phức tạp của “chiến tranh” và các lọai chiến tranh, xin xem chi tiết ở chương tổng kết.

(3) Nghị quyết 9, được giữ bí mật khá lâu, vì là một chuyển hướng thiên hẳn về chủ nghĩa Mao của Trung Quốc, không muốn đàn anh Liên Xô biết, tránh nghi ngờ.

(4) Đại hội Liên Hoan của báo Nhân Đạo, cơ quan của đảng Cộng Sản Pháp.

(5) Thông Luận, tháng 2 1991, mục Độc Giả Viết.

(6) Tháng 12-1990.

(7) Nếu chỉ đọc một bài báo này thì xem ra Bùi Tùng có lý. Nhưng nếu để ý rằng tác giả đã bỏ đi một đoạn dài ở đầu nằm trong tác phẩm của Bùi Tín mà ông ta trích dẫn, thì có thể nghi là có gì không ổn. Và nếu được xem hình chụp Bùi Tín đứng trước tướng Minh, có sự hiện diện của thủ tướng Vũ Văn Mẫu và mấy bộ trưởng khác, rồi được đọc các bài báo khác của chính Bùi Tín nói kỹ về việc này, thì thấy Bùi Tín đáng tin hơn.

(8) Phụ Nữ Diễn Đàn số 93, tháng 10-1991, trang 33.

(9) Xem “Ngô Đình Diệm Lời Khen Tiếng Chê” của Minh Võ, Thông Vũ tái bản lần I, Cali, Oct,1998, chương 11, từ trang 123-137.

(10) Đã từng là bộ trưởng trong chính phủ Nguyễn Cao Kỳ, chủ nhiệm tờ Đại Dân Tộc. Sau tháng 4-1975 ông có bị đi tù một thời gian. Khi sang định cư ở Pháp ông làm cho đài phát thanh Quốc Tế Pháp.

(11) Xin xem chương sau.

(12) Mặt Thật, Saigon Press, 1994, trang 20-21). Từ đây các số trang là từ cuốn Mặt Thật, trừ trường hợp có ghi rõ xuất xứ khác.

(13) Thời gian ông “biến mất” một cách bí mật khoảng 1933-1938.

(14)Theo Hoàng Đông Phố, Phụ Nữ Diễn Đàn số 73.

—>Chương 15: Linh mục Chân Tín có sám hối không?

This entry was posted in 5.Tài-liệu - Biên-khảo, MINH VÕ: Phản-tỉnh - Phản-kháng: Thực hay Hư. Bookmark the permalink.

3 Responses to PHẢN TỈNH – PHẢN KHÁNG (Minh Võ): Bùi Tín

  1. Bình Lục says:

    Bùi Tín tiếp tục bẻ cong sự thật
    Trong số những người thường có những bài viết xuyên tạc về tình hình VN trên mạng internet thì ông Bùi Tín bao giờ cũng là người đi tiên phong. Các bài viết của ông đầy những lời lẽ kích động, đánh tráo lịch sử, bôi nhọ tình hình đất nước.
    Sau một loạt bài viết xuyên tạc về cuộc đời hoạt động của Chủ tịch Hồ Chí Minh, bị dư luận trong và ngoài nước phê phán thì gần đây ông lại viết bài “Về danh hiệu Đảng viên cộng sản”, đăng trên một số mạng điện tử có nội dung phản động ở nước ngoài. Trong bài viết này ông đã chủ ý bẻ cong sự thật ngay ở những dòng đầu tiên khi nói, ông có hơn 40 năm ở trong ĐCS (tháng 3-1991 bị khai trừ ra khỏi ĐCS VN), còn gần 20 năm nay ông là người tự do mà theo ông “không có gì sung sướng bằng”. Ông cho biết, ông hoàn toàn hài lòng vì ông trở nên ”có ích cho dân, cho nước hơn hẳn, khác hẳn trước”.
    Ông nói như thế nghĩa là hơn 40 năm trước đó, trước cái ngày ông sang Pháp rồi bỏ luôn Tổ quốc, ở lại xứ người, ông đã sống không thật, làm không thật, những việc ông làm không có ích cho dân, cho nước bằng hiện nay. Bốn mươi năm, quá nửa đời người, lại ở thời kỳ “bẻ gẫy sừng trâu” như thế thì có thể coi là cả đời rồi còn gì?. Cũng phải nói lại rằng ngày ông bỏ Tổ quốc ra đi (năm 1990), đất nước VN vô cùng khó khăn, lạm phát phi mã tới hơn 700%, người dân bữa đói, bữa no. Ông bảo ông ra đi vì dân, vì nước thì thật là khó thuyết phục quá. Có lẽ động cơ ông ra đi vì ông dự đoán chế độ XHCN ở VN sẽ sụp đổ theo chế độ XHCN ở Liên Xô và Đông Âu. Ông ra đi và hi vọng ngày trở về với một cương vị khác. Nhưng sự thật lại không diễn ra như thế. Ông đã tính sai nước cờ, đành phải chịu tha hương…
    Ông nói ông thương hại “vô vàn bạn bè, người quen, bà con họ hàng” của ông ở trong nước “do hoàn cảnh éo le là chỉ có một mình ĐCS” nên vẫn phải theo…”. Rồi ông tỏ ra hiểu biết hơn để lên lớp cho mọi người nghị quyết nọ, nghị quyết kia, của tổ chức nọ, tổ chức kia… đang lên án ĐCS.
    Thưa ông, hiện nay VN có khoảng 24% dân số (cả nông dân ở vùng sâu, vùng xa) ngồi trước màn hình máy vi tính trong nhà mình “nhấn chuột” chừng dăm, bẩy phút là có những thông tin, số liệu cần tìm ở trong nước và thế giới. Mạng internet phổ cập gần như khắp nước, đúng nghĩa với từ “cần là có”, ngoài ra còn rất nhiều kênh thông tin khác. Do vậy chế độ nào tốt, chế độ nào xấu, đảng nào tốt, đảng nào xấu, đất nước nào có tự do, đất nước nào không có tự do, không phải người dân không biết, và chẳng dễ gì xuyên tạc, lừa mị. Ví dụ như chuyện xả súng vào trường học ở Mỹ, ở Đức… hay gần đây nhất, một số cảnh sát Mỹ đánh dã man một sinh viên VN là lập tức trong nước có đầy đủ thông tin, kể cả vi-đê-ô quay tại hiện trường cảnh đấm, đá của cảnh sát cũng như tiếng kêu cứu của người bị hại…
    Có nhiều kênh thông tin và thông tin thuận lợi như thế nên người dân VN cũng có đủ bản lĩnh để lựa chọn con đường đi, mà không cần ông phải chỉ bảo, lại càng không cần ông thương hại. Còn những lập luận và quan điểm của ông thì mọi người đã rõ, đó là quan điểm chống cộng sản đến cùng.
    Về vai trò của ĐCS VN đối với dân tộc, Tổ quốc này, với nhân dân ta kể cả trong quá khứ, hiện tại và tương lai thì không phải nói thêm nữa, vì ai cũng đã hiểu. Đã từng có hơn 40 năm ở trong Đảng, chắc ông không thể phủ nhận ĐCS VN đã lãnh đạo toàn dân ta đoàn kết, thống nhất, với ý chí “Không có gì quý hơn độc lập, tự do” hoàn thành thắng lợi công cuộc giải phóng dân tộc, giành lại non sông thống nhất, đưa cả nước đi lên chủ nghĩa xã hội. Hơn 30 năm qua, vượt qua biết bao thử thách khó khăn, trong tình hình thế giới có những biến động hết sức phức tạp không có lợi cho phong trào cách mạng, ĐCS VN đã chèo lái con thuyền cách mạng VN vượt qua thác ghềnh, đạt được những thành tựu rất quan trọng, “có ý nghĩa lịch sử” trong công cuộc đổi mới, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Sự thật đó là không thể phủ nhận.
    Ông có đề cập đến chuyện trong Đảng có một số đảng viên “nhạt lý tưởng”, “nhạt niềm tin”, “không sốt sắng trong sinh hoạt đảng” như Tổng bí thư Nông Đức Mạnh đã cảnh báo. Đó là một thực tế. Thậm chí trong Nghị quyết của ĐCS VN còn nói đại ý: Tham nhũng, tiêu cực, quan liêu, lãng phí ở một bộ phận cán bộ, đảng viên rất nghiêm trọng, nếu không được ngăn chặn sẽ là nguy cơ tồn vong của chế độ…
    Nhưng những yếu kém đó không phải bắt nguồn từ bản chất của ĐCS, càng không phải do “chế độ độc đảng” như ông nói, mà đó chỉ là do một bộ phận cán bộ, đảng viên thiếu rèn luyện, phấn đấu, có biểu hiện suy thoái về tư tưởng chính trị và phẩm chất đạo đức, lại bị tác động tiêu cực mặt trái của cơ chế thị trường. Và cũng có cả do buông lỏng quản lý, giáo dục của các tổ chức Đảng. Tuy nhiên, sự yếu kém đó đang được toàn Đảng tập trung khắc phục thông qua cuộc vận động xây dựng và chỉnh đốn Đảng và hơn hai năm qua là Cuộc vận động “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”.
    Mở rộng dân chủ trong Đảng và trong toàn xã hội là vấn đề lâu dài, trọng yếu mà ĐCS VN đã, đang và tiếp tục nỗ lực phấn đấu để từng bước đạt tới. Điều đó cũng dễ hiểu, vì dân chủ là bản chất của xã hội phát triển, là ước mơ của loài người, là thước đo trình độ phát triển của một xã hội. Nghĩa là, nó được thiết lập đồng thời với sự phát triển của đất nước. Ông quá biết đất nước VN bước ra khỏi chiến tranh với cơ sở hạ tầng, nền tảng khoa học kĩ thuật thấp kém đến mức độ nào, nên hiện nay mặc dù là nước có tốc độ tăng trưởng kinh tế cao, khá bền vững, nhưng VN vẫn là nước nghèo, thu nhập bình quân vẫn còn thấp. Đảng, Nhà nước, Chính phủ VN còn đang khắc phục hậu quả do thiên tai và chiến tranh để lại; nỗ lực xóa đói, giảm nghèo, lo đủ ăn, đủ mặc, lo học hành cho người dân, khắc phục tình trạng phân hóa giàu nghèo trong quá trình phát triển, phấn đấu xây dựng một xã hội ngày càng dân chủ và công bằng…
    Dù còn nhiều khiếm khuyết trong tiến trình dân chủ hóa xã hội, xây dựng nền dân chủ xã hội chủ nghĩa, không thể phủ nhận, dưới sự lãnh đạo của ĐCS VN, dân chủ đã là một thực tiễn sống động và đang trên đà phát triển được thể hiện trên các lĩnh vực của đời sống xã hội và là một trong những thành tựu nổi bật của công cuộc đổi mới hơn 20 năm qua. Nếu so sánh với chính mình thì chưa bao giờ VN mạnh như hôm nay, chưa có chế độ nào, đảng nào mang lại độc lập tự do, cơm ăn, áo mặc cho người dân như chế độ XHCN do ĐCS VN lãnh đạo.
    Một thực tế hiển nhiên như thế mà ông bẻ cong ngòi bút, viết rằng: “Hiện nay VN… với những cuộc đàn áp, bắt bớ các chiến sĩ dân chủ, các trí thức yêu nước… đàn áp, đánh đập, bắt giam các giáo dân và Phật tử…”.
    Ông “suy tôn” những nhân vật cơ hội chính trị, có xu hướng chống đối như Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung… là những trí thức yêu nước, thì không ai chấp nhận được. Xin thưa, họ là những người lợi dụng tôn giáo, nhân quyền để làm những việc sai trái vi phạm pháp luật (kể cả đạo lí) VN, nên bị các cơ quan bảo vệ pháp luật khởi tố, bắt giam, xét xử theo luật định. Có lẽ ông là người “đồng cảm” nhất với những người này vì ông và họ có cùng có chung quan điểm và thái độ hằn học, công kích ĐCS và chế độ XHCN ở VN.
    Cũng trong bài viết này, ông đã xúc phạm cả đến mối quan hệ giữa VN và Cộng hòa Pháp vốn đang phát triển rất tốt đẹp. Thế mà ông hằn học nói “Nếu như các người lãnh đạo đảng CS VN mang nguyên cái lập trường cộng sản của họ sang trình bày ở nước Pháp này… họ sẽ lập tức bị công luận lắc đầu, bĩu môi, coi họ là những kẻ bệnh hoạn, man rợ…”.
    Với điều kiện, hoàn cảnh của ông, tôi nghĩ rằng ông nên về thăm, hoặc về lại Tổ quốc an tuổi già, để có điều kiện “mắt thấy, tai nghe” tình hình đất nước. Ở xa đất nước, ông luôn tỏ ra là người “thạo tin” nhưng những bài viết xuyên tạc sự thật, bóp méo thực tế như vậy, làm sao có thể tạo được lòng tin nơi bạn đọc.

    Like

    • Đả đảo Cộng Sản says:

      Xin hỏi ban biên tập Bảo vệ cờ vàng lý do gì lại cho đăng những lời có tính cách tôn vinh CSVN và láo khoét như trên đây? Theo ý tôi, đây là một hành động “tuyên vận miễn phí” cho V+

      Like

    • Trương Vô Kị says:

      Chào anh bạn dư luận viên Bình Lục,

      Vì anh là một dư luận viên của v+, cho nên chắc chắn anh sẽ không dùng tiếng Việt giống chúng tôi, những người Việt Nam thuần túy, mà anh dùng tiếng vẹm, cho nên chúng ta cần có đôi lời nói trước để có thể hiểu nổi nhau. Tuy người Việt Nam chúng tôi là dòng giống anh hùng bất khuất, nhất thời cũng bị đảng v+ vâng lệnh quan thầy Tàu, gian trá lừa lọc đẩy dân tộc chúng tôi vào vòng nội chiến suốt 20 năm, tiêu tốn hơn triệu mạng người để cuối cùng rơi vào cảnh nô lệ, đành chịu cho v+ đô hộ. Nhưng như vậy không có ngĩa là chúng tôi đã phải chịu thúc thủ khoanh tay gục đầu cho v+ cai trị mãi đâu.

      Trong cả thế giới này và trước đây vài năm, có ai biết đến cái giống gọi là “dư luận viên” bao giờ đâu ? Chỉ vì internet ra đời, đem ánh sáng của sự thật đến cho những người bị csản che dấu thông tin khiến cho thế giới cs rúng động, khiếp sợ. Cho nên chúng mới bày ra những trò “phản động” mới như : tường lửa, công an mạng, dư luận viên … nhằm cố sức ngăn chặn, bưng bít thông tin của sự thật. Nếu bọn cs thực sự không che dấu, không dối trá, tại sao chúng phải bưng bít thông tin ?

      Vậy thì, nên xác định lại ngĩa của chữ dư luận để biết anh bạn thuộc loại người nào trước khi vạch ra cho anh thấy anh đang định làm gì nhé.

      Dư luận, theo tiếng Việt (tự điển) chỉ có ngĩa đơn giản là lời bàn luận của một số người. Và thường là những bàn luận DƯ thừa, cho nên người ta hay bảo nhau để “ngồi trên dư luận” hoặc “đạp lên dư luận mà đi”.

      Nhưng vài năm mới đây, các nước cs đã “có những bước sáng tạo đột phá”, ngĩ ra cái trò gọi là “dư luận viên” để đem những loa phường rè rỉ lên mạng.

      Cho nên trước hết phải có lời khen tặng anh bạn đã dũng cảm nhận trách nhiệm vào đây khoác lác. Hẳn anh bạn cũng là một tay đã vượt qua nhiều trường lớp, nhiều kì khảo sát và được “trên” tin tưởng lắm mới giao cho nhiệm vụ vào đây sau khi đã cố hacked vài lần mà không nổi ! Xin vui vẻ chào anh “dư” luận viên.

      Đọc những lời anh bài bác ông Bùi Tín trên đây, tôi thấy anh cần về xin bổ túc thêm vài khóa huấn luyện dư luận viên nữa mới xong :
      Anh nói ông Bùi Tín bẻ cong sự thật ? Hê hê … chính trong những lời anh nói, tôi thấy rõ anh đang cố bẻ cong sự thật đấy :

      – Lời của anh : … ở lại xứ người, ông đã sống không thật, làm không thật, những việc ông làm không có ích cho dân, cho nước bằng hiện nay … Những lời anh nói này quá đúng và ông Bùi Tín cũng công nhận như thế, thế thì ông BT đã bẻ cong sự thật ở cái chỗ nào ? Cho dù là hết đời, nhưng khi ông BT nhìn ra sự thật, ông ta nói như Cựu Tổng bí thư đảng CS Liên xô Mr. Gorbachev : “Tôi đã bỏ một nửa cuộc đời cho lý tưởng CS. Ngày hôm nay tôi phải đau buồn mà nói rằng: Đảng CS chỉ biết tuyên truyền và dối trá.” mấy ông ấy bẻ cong sự thật ở chỗ nào vậy ?

      V+ có một lối dối trá rất khéo, là nói toàn sự thật để rồi luồn vào một vài điều dối trá để đánh lạc hướng dư luận ! Thí dụ : “Quê hương mỗi người chỉ một Như là chỉ một Mẹ thôi “…
      Mẹ thì đúng là chỉ có một, nhưng sao lại chỉ có một quê hương ?

      – Đoạn sau đó chỉ là anh nói liên thiên kết tội ông BT, đáng ra tôi cũng bỏ qua, nhưng thấy tức cười cái lí luận quanh co nên tôi cũng nói vài lời : Anh đặt một giả thiết : CÓ LẼ động cơ ông ra đi vì … rồi anh kết luận chắc nịch : Nhưng sự thật lại không diễn ra như thế. Ông đã tính sai nước cờ, đành phải chịu tha hương …

      Nói thật với anh, đừng nói ông BT không thèm “về” mà cho đến nay, sau 68 năm CƯỚP được chính quyền, 38 năm cướp nốt miền Nam, hàng ngàn người dân Việt vẫn bất chấp sinh mạng để vượt biên làm chứng cho ông BT rằng ông ấy tính đúng cho đời ông sau khi “Hoa Xuyên Tuyết”

      http://www.voatiengviet.com/content/ngay-cang-co-nhieu-nguoi-viet-vuot-bien-sang-australia-ti-nan/1633188.html

      http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=169899&zoneid=5#.Uju5Yz-P1f8

      http://www.viet.rfi.fr/node/81735

      http://vanhoaviet.us/sau-gan-40-nam-nguoi-viet-lai-vuot-bien-bang-duong-bien.html

      – Thế rồi anh nói : Mạng internet phổ cập gần như khắp nước, đúng nghĩa với từ “cần là có” …

      Anh nói đúng đấy, ở Việt Nam mạng internet có khắp nơi thật, nhưng chúng chỉ được dùng để truyền tải những thông tin có lợi cho đảng v+ thôi, phải không anh ? Nếu không phải thì những bọn lập tường lửa, hacking, phá hoại các trang mạng của người Việt Nam chúng tôi (như trang VDCV này) để làm gì ? Bọn côn an mạng theo dõi bắt bớ các bloggers anh có mù mắt không mà không thấy ? Mới rồi đây v+ còn ra ngị định 72 để giới hạn việc thông tin internet, anh giả bộ quên chăng ? Chúng huấn luyện gần 900 dư luận viên các anh để ngồi chơi game ?

      – Rồi anh nói đến những thối nát hiện nay ở VN không phải bắt nguồn từ bản chất của đảng v+ !!! Vậy thì nó bắt nguồn từ đâu ? Trước kia, khi không có v+ thì nước ta không như thế, nay “dưới sự lãnh đạo tài tình của đảng”, nước VN tham nhũng như rươi. trộm cướp, giết người, hiếp dâm, đĩ điếm … tràn lan khắp nước mà anh nói là chỉ do một “bộ phận” (sinh dục) cán bộ ? Nếu chỉ có một “bộ phận” nhỏ sao không xử phạt ? Chẳng phải đó là kết quả của một cuộc “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” triền miên mà thành ra đó sao ?

      – Những việc ông BT đã viết ra về hiện trạng ở VN là đúng sự thật, anh viết rõ như thế thì nên cám ơn anh lắm. Chỉ xin nêu lên một dữ kiện :

      Cứ tính nhẩm cũng thấy : Năm ’75 v+ chiếm được miền Nam (gọi là “thống nhất”), lúc đó miền Nam, theo như lời v+ nói, là do Mĩ nuôi cho nên không chút nợ nần, v+ cũng nói ông Thiệu không đem đi được mười sáu tấn vàng, rồi tiền bán bến bãi cho người Hoa (Tàu Cholon), cướp được bao nhiêu hãng xưởng của miền Nam cũ … rồi mỗi năm các khúc ruột ngàn dặm gửi về vài chục tỉ đô la. Thế mà chẳng biết các đỉnh cao trí tuệ làm ăn thế nào để bây giờ các quan v+ giàu nứt đố đổ vách, mà đất nước nợ như Chúa Chổm, dân ngèo mạt rệp … mất hết tín nhiệm với quốc tế.

      Thật ra, các chiến lược kinh tế của VC chỉ loanh quanh như gà què ăn quẩn cối xay : ăn vạ Mĩ về chất da cam, bán đất cho Tàu, bán tài nguyên Bô xít, đánh thuế xuất khẩu lao động, gái trinh, rồi bịa ra công trình này khác … bây giờ nợ 2 trăm tỉ đô la, người dân có biết đâu, thậm chí còn vào đây cãi dùm cho v+ nữa, đâu ngờ được rằng, nó khen mình một chút, mà mình và con cháu mình mãi mãi lăn lưng ra đóng thuế trả nợ cho nó.
      …..

      Đáng lẽ còn viết dài thêm, nhưng tôi ngĩ đã là hạng người chỉ vì miếng cơm manh áo, cam phận làm loa phường rè rỉ thì có nói thêm nữa cũng bằng thừa. Nhưng anh dư luận viên hãy ngĩ lại xem, tiền v+ trả lương cho anh có đủ để anh phải đóng thuế trả nợ dùm cho những đứa v+ lãnh đạo không ?!

      Like

Comments are closed.