PHIÊN TOÀ DƯỚI ÂM-PHỦ (chu sa lan): Tập I-Chuyện Bên Lề

phientoaduoiamphu_bia_med
PHẦN 1:
CHUYỆN BÊN LỀ

– 1 –
Bên Lề Phiên Tòa

Chiếc Honda Civic đậu ngay trước cửa tiệm rượu. Bình ngồi im chưa vội mở cửa. 5 giờ chiều. Trời cũng gần cuối thu cho nên chỉ còn chút nắng hanh vàng yếu ớt le lói trên tàng cây phong lá vàng hực. Xứ này có bốn mùa rõ rệt song anh thích nhất mùa thu. Trời không lạnh lắm chỉ vừa đủ làm người ta cảm thấy co ro, cô đơn và buồn rầu dịu nhẹ để nhớ nhung và mơ mộng. Không biết nhớ nhung điều gì hoặc cái gì nhưng vẫn là nhớ nhung. Không biết mơ mộng gì nhưng vẫn mơ mộng. Mùa thu với lá vàng bay. Với sương mù lãng đãng trên đỉnh núi xa mà gần, gần mà xa. Ngọn gió thu phong rụng lá vàng. Lá rơi hàng xóm lá bay sang. Lúc còn ở quê hương anh không thể nào hình dung ra hình ảnh trung thực của hai câu trên cho tới khi sống ở một thành phố nhỏ của Ohio. Cứ mỗi lần có gió thổi là lá vàng ở trên cây của nhà hàng xóm lác đác bay đầy trên sân nhà của anh. Mỗi độ thu về toàn vùng lá bắt đầu đổi màu trừ những cây thông vẫn giữ được màu xanh của nó. Màu vàng, màu cam, màu vàng hực, màu đỏ, màu đỏ rực của lửa và màu xanh pha trộn với nhau làm cảnh trí đẹp lạ lùng. Sáng sớm tản bộ trên công viên để nhìn gió thu hiu hắt thổi những chiếc lá vàng rơi hay co ro trong chiếc áo ấm ngồi uống từng ngụm cà phê nóng nhìn cây cối rực màu vàng, xanh và đỏ để nghe lòng nhuốm u hoài của một người phải sống xa quê hương, xứ sở của mình.

Lôi trong túi quần ra cái danh sách mà Hạnh đã nhét vào sáng nay trước khi đi làm, Bình lẩm bẩm.

– Một chai Courvoiser VSOP cho ba của em, một chai Jack Daniel cho ba của anh, một chai rượu vang cho má của anh và má của em… Một hộp thuốc lá ba số năm cho ba của anh còn một gói Dunhill cho ba của em…

Bình lắc đầu mỉm cười thầm nghĩ.

– Ba má mình và ba má vợ theo Tây theo Mỹ uống rượu mắc tiền, còn mình là con cái có bổn phận uống trà đá hoặc sang hơn thời uống Bud Light…

Tối hôm qua trước khi đi ngủ Hạnh còn dặn đi dặn lại là phải mua nước suối Perrier để pha rượu chứ đừng có mua nước pha hiệu khác ba rầy anh ráng mà nghe.

– Thế là đi đứt tuần lương của mình rồi… Tiệc tùng ăn nhậu tốn tiền quá…

Ngày mai, thứ bảy là ngày thôi nôi Phương, đứa con trai đầu lòng của anh. Hạnh đã thảo một kế hoạch to lớn hơn ba tháng trước. Nếu anh không quyết liệt ngăn cản thời nàng đã mời cả nước tới tham dự thôi nôi đứa con trai đầu lòng yêu quí của nàng. Vì thế mà ba của anh và ba của Hạnh mới bảo hai vợ chồng tổ chức rầm rộ cho bạn bè và bà con hai bên tụ họp lại để vừa ăn thôi nôi vừa nhắc nhở lại thời đã qua.

Ngồi im giây lát Bình mới chịu mở cửa xe bước vào tiệm rượu.

– Good evening… How are you doing Mr. Binh?

Bob, chủ tiệm ân cần, vồn vả và lịch sự chào hỏi người khách quen và sộp của mình. Ít có người nào trong khu vực lân cận chịu tốn tiền mua rượu tây, rượu Mỹ với giá ba bốn chục đô la một chai trừ cái ông ” Vietnamese nghèo mà sang” này. Bob còn lịch sự hơn bằng cách đưa tay ra bắt tay ông khách quý. Bắt tay người sắp sửa lột tiền mình Bình cười.

– I’m fine… Thank you… I’m looking for some of your bottles…”

– Be my guest… Sir…

Mặt tươi rói Bob nói một cách lịch sự và lễ độ. Bình lẩm bẩm khi cầm lấy chai Courvoiser VSOP.

– Mua đại một chai 500ml ổng uống không hết mình ké…

Thêm một chai Jack Daniel, một chai rượu vang và một chai champagne, hai kết bia Miller, mấy gói thuốc lá, vài chai Perrier khiến cho anh cảm thấy túi quần của mình nhẹ hều khi ra khỏi tiệm rượu và tiệm tạp hóa. Anh chỉ có mỗi an ủi là ngày mai gặp lại anh chị em hai bên gia đình và bạn bè quen thuộc mà khá lâu chỉ chuyện trò hay thăm hỏi bằng điện thoại.

Đậu xe vào nhà xe xong anh đi ra thùng thơ. Toàn là junk mail hoặc bills ngoại trừ một phong thư là lạ. Nơi góc trái không có tên rõ ràng của người gởi mà chỉ đề ” Diêm Vương Điện – Bồi Thẫm Viện – Phòng Nhân Viên” Phần tên người nhận đúng là tên của anh với địa chỉ chính xác.

– Không biết thằng nào phá mình đây…

Bình lẩm bẩm. Anh nghĩ một thằng nào đó trong số bạn thân đã chọc phá bằng cách gởi cho mình phong thư lạ hoắc. Nhét phong thư kỳ cục vào túi quần anh lúi húi chất rượu và bia vào tủ lạnh trong nhà xe. Nghe tiếng xe anh biết Hạnh đi làm và đón con trai đã về tới. Anh hơi ngạc nhiên khi thấy chiếc Toyota Camry mới tinh theo sau xe của Hạnh.

– Chị Thoa… Anh Đức…

Hạnh reo lớn khi nhận ra vợ chồng Đức Thoa. Đức là bạn vong niên của Bình quen nhau ở Guam hồi năm 75. Hai vợ chồng lớn tuổi song không có con cho nên rất thương bé Phương. Họ ở cách anh nửa giờ lái xe do đó hai gia đình gặp nhau hoài. Bắt tay Bình, Đức cười cười.

– Tụi này tính mai mới tới song nhờ bả không có làm ” ô ” nên tới tối nay để hai đứa mình lai rai vài chai 33 và hót cho đã miệng…

Bình reo với giọng vui mừng như lúc còn nhỏ chờ má đi chợ về mua bánh kẹo cho mình.

– 33… Làm sao mà anh mua được bia 33…

– Thằng bạn thân ở Cali gửi qua cho anh…

Bình tặc lưỡi.

– Bia 33 mà nhâm nhi với khô cá lóc chấm nước mắm me thời hết sẩy…

Đức cười vỗ vai người bạn trẻ hơn mình những mười mấy tuổi.

– Anh có đủ hết. Một kết 33, một kí lô cá lóc và một gói me. Khô này là đặc sản của Cao Lãnh nghe chú…

Bình khều Đức.

– Đi anh… Trời mùa thu lành lạnh như vầy anh em mình nổi lửa than nướng khô lóc lai rai vài chai 33 là sẽ quên hết cái sự đời khốn khó…

Thoa lắc đầu cười nói với Hạnh.

– Nhận được kết bia 33 xong ổng nằng nặc đòi đi gặp chú Bình. Ổng bảo để lâu bia bay mùi mất ngon…

Ngồi quanh cái lò than nhỏ đặt trong góc sân sau Bình và Đức thong thả vừa nướng khô vừa uống bia. Đầu đội nón, cổ quàng khăn, co ro trong chiếc áo len, Đức thong thả hớp ngụm bia dường như để thưởng thức hương vị của bia 33 sau thời gian dài xa vắng.

– Anh thấy ra sao?

Bình lên tiếng hỏi. Đức cười cười.

– Chú phải nếm mới biết được…

Bình từ từ hớp ngụm bia. Thật lâu anh mới lắc đầu nói bằng giọng buồn buồn.

– Ngon thời có ngon nhưng lại không giống như xưa. Không biết có phải bia 33 bây giờ khác hay tại cảm nghĩ của mình khác ngày xưa. Tôi chỉ biết không giống như ngày xưa, cái hương vị mà mình tìm kiếm…

Bóc miếng khô lóc bỏ vào miệng Đức vừa nhai vừa chầm chậm thốt.

– Tất cả đều đổi thay mà chú…

Bình gật đầu trầm tư nghĩ ngợi. Đức hớp ngụm bia nhìn ra ngoài trời đêm mông lung. Dường như có tiếng dế gáy đâu đây. Gió lành lạnh lất lây ngọn cây maple ngoài sân. Hai người uống bia, chuyện vãn tới 11 giờ đêm mới đi ngủ.

—> 2- Lá Thư Mời Từ Âm Phủ

This entry was posted in Chu Sa Lan, Truyện dài - Tiểu thuyết, Vui cười-Phiếm-luận. Bookmark the permalink.

Ý kiến - Trả lời

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s