Thơ: Tình ca dâng Huế (Trần thị Lai Hồng)

Phuongtruongtientôi sinh ra
với mảnh cuống rún có tên rất lạ
Liễu Cốc Hạ
tuổi thơ nở giữa những mùa tót rạ rơm khô
nên hay thương về đó
nhớ giọng hò ru vời vợi
tâm sự nào kẽo kẹt bốn tao nôi
tao thẳng tao dùi 
tao nhớ tao thương …

ạ ờ ơ ớ ờ … ơi à !
anh nói với em như rìu chém xuống đá
như rạ chém xuống đất
như mật rót vào chai
rứa chự chừ anh đã nghe ai
anh đem em bỏ chốn non đoài
ôi đã thảm chưa !!!

Tranh RU CON (Võ Đình)

Tranh RU CON
(Võ Đình)

từ điệu hò xưa
tôi lớn lên mê say những bài lịch sử
chơi thả đỉa ba ba dưới mái đình La Chữ
từng ngẩn người vì tình tự Cần Vương
Cống Chém An Hoà tưởng máu khởi nghĩa còn loang
khi đuổi bắt trên đường làng tan học
chân chim chợt chùn bước
rợn người nhớ đoạn đầu đài thuở trước
Trần Cao Vân phút chót vẫn ngâm vang
lời khẩu khí
quật cường nêu ý chí

” Chết bởi quốc gia
danh thơm xa ngoài nghìn dặm.”

Ôi !
tự tận cùng ký ức sâu thăm thẳm
trang sử xưa hằn đậm nét thương đau
nước sông Hương nghìn trước với nghìn sau
cuộc dâu bể đã bao lần cau mặt
trong khổ nhục Huế đã từng bất khuất
nêu cao lòng ái quốc
giải khăn sô dành lau khô nước mắt
và Hoàng Thành trầm mặc
vẫn vững tình dân tộc
để gìn vàng giữ ngọc quê hương

Ơi Huế !
trăm nhớ với nghìn thương
hồn lưu lạc vẫn thường về chốn cũ
vành nón bài thơ che nghiêng đò Thừa Phủ
mưa giăng mù chắn lối
guốc mộc gót chân son dẫm bùn lầy lội
lòng xót xa nghĩ tội gái Huyền Trân
đất Ô Lý dẫu tàn phai son phấn
riêng khúc Nam Bình tình đành mang hận
vì nước non nghìn dặm phải ra đi
chôn chặt mối tình si !TCDH3

Ơi Huế !
trong những giấc mơ tôi thấy về Thôn Vỹ
để ngất ngây mùi hoa cau hoa bắp dậy thì
và nghe vọng từ phủ vườn Tuy Lý
giữa những khóm trúc xưa xanh mướt
giọng 
Ngắm Sông Nước
vang vang lời 
Phú Lục
tưởng một thuyền trăng vằng vặc sóng Hương Giang
khúc 
Tứ Đại Cảnh
ngân nga hàng châu ngọc
và điệu 
Nam Bình khoan nhặt tiếng trúc tơ
nào ai trông ai nhớ ai đợi ai chờ
đưa câu
Mái Đẩy
xao xuyến ngọn cờ Phú Văn Lâu !

Ơi Huế !
bao dâu bể oan khiên
sáu vài mười hai nhịp Tràng Tiền
vẫn nối liền kim cổ
bên ni Hoàng Thành tưởng trống Tam Toà còn đổ
vọng về bên tê toà Khâm Sứ
chưa nguôi vong quốc hờn kinh đô thất thủ
thì đã nặng hận thù mồ tập thể Mậu Thân !TCDH4

Huế ! Huế ơi !
Nghìn trùng xa cách tôi vẫn thấy rất gần
Dù cố lý có vạn áng mây Tần chắn lối …
Huế ! Huế ơi !
chim xa bầy thương cây nhớ cội
người xa người tội lắm người ơi !

cuộc đổi đời
dù đá nát vàng phai
nơi đất khách lạc loài
tôi vẫn nhớ mãi thương hoài về Huế.

Trần Thị Lai Hồng

This entry was posted in * Trần Thị Lai Hồng, Thơ and tagged , . Bookmark the permalink.

Ý kiến - Trả lời

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s