CÕI ĐÁ VÀNG (Nguyễn Thị Thanh Sâm): chương 1-20

CHƯƠNG X

Trần mê man trên giường bệnh suốt nửa tháng trời, chị Hiếu và Quý thay nhau túc trực bên giường bệnh của chàng.

Từ buổi chàng trở về với cơn sốt đang hành hạ đục khoét cơ thể, chàng nằm xuống và như kẻ bị giáng một trận đòn chí tử, cơ hồ chàng không còn trở dậy được nữa. Chàng nói mê sảng từng cơn, người chàng rạc dần đi, hơi thở yếu ớt như muốn lịm dần.

Chị Hiếu và Quý đã có lần nhìn nhau khóc, tuy không nói ra nhưng hai người cùng sợ Trần chết.

Quý buồn thảm ra mặt, vì nó yêu mến Trần như một người anh ruột thịt, còn hơn thế nữa, Trần đối với nó như một thần tượng sáng chói, luôn luôn nó cảm thấy sung sướng, vinh dự, yên ổn khi được ở bên chàng bất cứ nơi nào. Hai tháng Trần đi vắng nó bơ vơ lạc lõng, nó vẫn làm việc, đi liên lạc từ cơ quan này qua cơ quan nọ, nhưng nó không thấy hứng khởi trong công việc, người nó rời rã bần thần mất hẳn tính tình liến thoắng hồn nhiên cố hữu. Khi Trần trở về, nó mừng rỡ vô cùng, nó săn sóc Trần không quản gì cả, nó đau đớn thấy bệnh chàng càng ngày càng trầm trọng.

Cũng như Quý, chị Hiếu cũng âm thầm lo lắng vô cùng, y sĩ của cơ quan đến thăm bệnh Trần mỗi ngày, chị nhìn thấy họ tiêm cho Trần những ống ký ninh ngày này qua ngày khác, họ không có chi hơn nữa, họ làm công việc trị liệu ấy một cách lầm lì bình thản. Chị Hiếu cũng có biết sơ qua về thuốc men và cách điều dưỡng bệnh nhân, cho nên trước bệnh trạng nặng nề của Trần, cách chữa bệnh đơn giản của họ khiến chị càng thêm lo lắng. Chị đã nài xin họ đừng đưa chàng vào bệnh xá của chiến khu.

Đó là những căn nhà dài làm bằng tre, hai đầu có hai cái cửa, suốt ở giữa một lối đi, hai bên là hai dãy sạp bằng tre dọc theo hết chiều dài của căn nhà. Bệnh nhân nằm la liệt trên đó, gió bốn bề lồng lộng thổi tới, qua lại trên những khuôn mặt bệnh nhân vàng bủng xanh xao, mình mẩy ghẻ lở đầy chí rận. Có những người lên cơn sốt đắp những chiếc chăn vá đụp, nằm co quắp rên hừ hừ, nắng từ trên mái lợp tranh thưa thớt chiếu xuống những chấm nắng loang lổ, thành những vệt tròn sáng trên những tấm chăn, những vệt nắng tròn sáng đó còn đậu trên mặt những người bệnh đang trong cơn mê man thoi thóp nữa. Mỗi ngày y sĩ đi trông qua một lần các bệnh nhân, phát cho họ những viên thuốc tròn màu trắng hoặc những viên tròn màu vàng, rất hiếm khi người ta hạ cố chích cho bệnh nhân một ống thuốc ký ninh, đó là một đặc ân. Trần là một đảng viên nên mới được hưởng sự đặc biệt có người đến tận cơ quan riêng mà tiêm thuốc như vậy. Chị Hiếu không lòng dạ nào để người ta đưa Trần vào nằm trong bệnh xá đó được. Ở cùng dưới một mái nhà gần hai năm nay chị cảm thấy một niềm kính mến lẫn quý trọng đối với Trần mặc dầu chàng kém hơn chị hàng mười tuổi. Chàng có một nhân cách cao nhã cách biệt hẳn với những người chung quanh, tuy nhiên phong thái chàng lại rất giản dị hòa hợp được với tất cả mọi người. Tuy sống cùng nhà nhưng rất ít khi họ gặp mặt nhau. Trần và Quý đi công tác luôn có khi đi hàng tháng, chị Hiếu thì bận công việc đi lại mua bán, chị cũng nhận vài công tác do một cơ quan của tỉnh giao phó, liên lạc về những tổ chức trong thành phố, nhận tin tức ở đó mang về chiến khu, những công tác của chị Hiếu không liên hệ gì đến cơ quan của Trần cả. Vì vậy mỗi khi gặp nhau ở nhà, họ chỉ thăm hỏi nhau những chuyện thông thường. Trần rất mến hai bé Hiền và Hòa, mỗi khi rỗi rảnh chàng thường gọi chúng nó lại chuyện trò và tỏ ra quan tâm chú ý đến những câu chuyện không đầu không đuôi của chúng một cách thích thú vô cùng.

Bây giờ là mùa mưa, nước dâng lên vài nơi làm trở ngại sự đi lại trong vùng núi, nên chị Hiếu tạm nghỉ mọi công việc, ở nhà trông nom săn sóc cho Trần.

Ban ngày có khi Trần tỉnh dậy, chàng mở mắt lờ đờ nhìn sửng vào khoảng không, chàng không nói năng với ai cả, dường như chàng không còn biết đến sự có mặt của chị Hiếu và Quý bên cạnh chàng nữa. Phải khó khăn lắm mới đổ cho chàng chút nước cháo. Những lúc Trần tỉnh, chị Hiếu giao cho Quý trông chừng để đi ra ngoài mua bán đôi chút. Nhưng khi cơn mê của chàng bắt đầu từ chiều tối cho đến gần sáng thì bao giờ chị cũng có mặt bên chàng.

Quý còn nhỏ tuổi ban đêm không thể thức được nên chỉ một mình chị thức đêm lo lắng cho Trần.

Hơn nửa tháng rồi bệnh Trần không hề thuyên giảm, lúc tỉnh lúc mê, người chàng nóng như lửa, những khi mê sảng, chàng nói mê luôn, trong cơn mê chàng trăn trở nói luôn miệng:

– Các cháu đắp mộ cho con chim se sẻ đấy à, phải đấy, tội nghiệp con chim nhỏ đáng thương, tôi cũng có một nấm mộ, cái mộ của con chim bé nhỏ vô tội bị đồng loại đánh đuổi, em, em ơi sao mắt em mở to thế, phải rồi em không muốn chết mà, em ơi em ơi, cỏ mọc xanh trên mồ em rồi đấy, mồ thì phải xanh chứ, xanh quá lá say đời, say đi em, say đi em…

Có khi chàng gọi mãi một người con gái nào đó mà có lẽ chàng không biết tên vì chị Hiếu nghe chàng nói lảm nhảm:

– Em, em, tên em là gì em có tên không em, giòng sông nắng sớm, đôi mắt, làn tóc xõa, tà áo trắng trong chiếc đò ngang, tên em đó phải không em. Anh cũng không có tên đâu em, có tên làm gì thêm khổ, thêm khổ, chúng mình không có tên chúng mình yêu nhau suốt đời, suốt đời…nghe em.

Những lúc Trần nói mê chị Hiếu sợ hãi cuống quýt, chị lo bệnh Trần mỗi lúc mỗi tăng, chị lay gọi cho Trần thức tỉnh, nhưng đêm nào cũng vậy, hết cơn mê sảng chàng lại bằn bặt thiếp đi cho đến gần sáng.

Một đêm, Trần có vẻ dễ chịu hơn, nhiệt độ của chàng thấp hơn mọi đêm, chàng nằm yên không dằn dọc nói mê nữa. Chị Hiếu cảm thấy yên lòng, chị ngồi trên một chiếc ghế nơi bàn viết của Trần, chị tựa tay gục đầu xuống bàn nhắm mắt lại một chút. Chị mất ngủ nhiều đêm rồi, chợt chị nghe tiếng Trần trở mình, chị ngồi thẳng dậy, quay lại phía Trần. Trần đang mở mắt, đăm đăm nhìn chị, đôi mắt chàng chiếu ra một tia sáng êm ái dịu dàng, ánh mắt êm như nhung, tiềm ẩn một vẻ buồn thảm thâm trầm khiến chị bỗng dưng xúc động vô cùng, nước mắt chị bỗng trào ra, chị không hiểu tại sao; cổ chị nghẹn ngào, chị trân trối nhìn Trần không biết làm sao cả. Mãi đến khi Trần cất tiếng hỏi:

– Sao chị khóc?

Chị giật mình, ngượng ngùng bối rối, đưa tay quệt nước mắt toan quay đi:

– Để tôi đi hâm cháo lại cho chú.

Chị đứng dậy, Trần gọi giật:

– Em không đói, chị ngồi xuống đó đã.

Cực chẳng đã, Hiếu lại ngồi xuống. Trần hỏi:

– Khuya rồi hở chị?

– Gần sáng rồi chú ạ.

– Gần sáng rồi? Sao chị không đi ngủ?

– Tôi ngồi canh chừng chú.

Trần cười khẽ: “Em làm sao mà phải canh chừng?”

– Chú mê man luôn, vật mình vật mẩy sợ lăn xuống đất thì không nên, nguy hiểm lắm, nên tôi phải thức để canh chừng.

– Thế à, em đau mấy ngày rồi chị?

– Hơn nửa tháng rồi chú ạ, từ khi chú về đến nhà cho đến bây giờ.

Trần như nói một mình: “Hơn nửa tháng, hơn nửa tháng, vậy đêm nào chị cũng thức như thế này à?”

– Vâng, có sao đâu chú, tôi thức quen rồi, thấy chú tỉnh tôi mừng quá, để tôi đi hâm cháo chú ăn một tí cho khỏe.

Chị đứng dậy, đi thẳng xuống bếp.

Trần nằm yên, nghe thân xác trống rỗng, trí não bềnh bồng, miệng đắng ngắt, chàng liếm môi, môi chàng khô khốc, hơi thở nóng âm ỉ. Chàng cố nghĩ một điều gì, cố nhớ một việc gì, không thể được, thôi vậy. Chàng nhắm mắt lại, thấy những sợi tơ trời trắng muốt bay lả tả, lướt thướt trôi qua trước mặt chàng; những sợi tơ quyện lại với nhau thành một đống chỉ rối, nhún nhảy nhịp nhàng, rồi chia ra những hình thù không rõ rệt, bay lơ lửng, có lúc chợt sáng lòe lên, rồi chìm đắm trong những màu sắc mờ ảo biến hóa khôn lường. Rồi thì tất cả những hình ảnh bỗng nhiên xoáy tròn như bị cuốn hút vào một cái vực hình trôn ốc sâu thăm thẳm, chúng xoay tít, những vòng sáng lóe lên rồi kéo dài ra, mất hút.

Trần thấy ngực nặng dần, nặng dần, cơn mê sắp úp chụp lấy chàng. Tiếng chị Hiếu văng vẳng bên tai: “Chú ngủ đấy à?”

Trần cố lên tiếng, cố trả lời chị, nhưng không thể được, những chiếc vòng mỗi lúc một xoay nhanh hơn, như chong chóng, rồi trở nên hỗn loạn, vỡ òa ra như thác đổ, ngọn thác trắng xóa giội xuống ngực chàng ào ạt. Trên đầu ngọn thác, tiếng gọi của chị Hiếu vẫn nghe văng vẳng. Trần cố thu hết tàn lực, hét lên một tiếng, mở bừng mắt ra, cả người chàng ướt đẫm mồ hôi, khuôn mặt chị Hiếu cúi xuống, đầy âu lo, thương cảm.

Nhìn thấy khuôn mặt Hiếu, Trần cảm thấy một niềm yên ổn vô cùng, vực thẳm đã lùi xa, ngọn thác trắng xóa giội xuống ngực chàng không còn nữa, chàng thở mạnh, thấy ngực nhẹ tênh, khuôn mặt người đàn bà cúi xuống như một hình ảnh cứu rỗi, bất giác chàng đưa tay ôm choàng lấy khuôn mặt ấy, ghì sát trên mặt đẫm ướt mồ hôi của chàng một lúc lâu.

Chị Hiếu run như chiếc lá, chị không thể chống cự, chị mê hoảng trong vòng tay nhanh và gọn của người con trai. Hiếu quỳ xuống bên giường, má chị áp sát bên má ướt đẫm của chàng, hơi nóng âm ỉ trong cơn sốt của người chàng thấm qua người Hiếu, trí óc chị mụ mẫm đi trong một thoáng hôn mê. Chợt vòng tay chàng nới lỏng, chàng buông Hiếu ra đột ngột, chị ngẩng mặt lên, thấy nước mắt lại trào ra, một lần nữa Hiếu không biết tại sao.

Hiếu chậm chạp đứng lên, cảm thấy hầu như không đứng vững, tim chị đập từng hồi, chị cố trấn tĩnh, đưa tay vuốt những sợi tóc dính bết mồ hôi của Trần trên má chị. Như một cái máy, Hiếu với lấy chiếc khăn ở đầu giường, quỳ xuống lau mồ hôi trên mặt, trên cổ Trần, nước mắt vẫn đầm đìa trên mặt Hiếu.

Trần nằm yên cho Hiếu lau mặt cho mình, khi Hiếu ngừng tay, định để chiếc khăn lại chỗ cũ, Trần giữ tay nàng lại, chàng giành chiếc khăn trên tay nàng, dịu dàng lau nước mắt cho nàng. Hiếu lặng người, im sửng nhìn Trần, mắt chàng nhìn nàng có một vẻ trìu mến, trẻ thơ gieo vào lòng Hiếu một nỗi hân hoan kỳ lạ nàng chưa từng biết đến bao giờ.

Hiếu nghe tiếng mình thì thầm, như tiếng một người nào khác: “Hãy gắng ăn một tí cháo nhé, tôi đã mang lên rồi.”

—->Chương 11

Advertisements
This entry was posted in Nguyễn Thị Thanh Sâm, Truyện dài - Tiểu thuyết and tagged , . Bookmark the permalink.