CÕI ĐÁ VÀNG (Nguyễn Thị Thanh Sâm): chương 1-20

CHƯƠNG XVII

– Không cái chết nào giống cái chết nào cả, bởi vì những khuôn mặt không bao giờ trùng nhau cả. Tao nghĩ đó cũng là kỳ công của Thượng Đế vậy.

– Thế nhưng mày không thấy cái dáng điệu khóc than nhếch nhác của người sống thì lại giống y hệt nhau, người nào cũng giống người nào. Đó cũng lại là một kỳ công của Thượng Đế như mày nói nữa. Tao nghĩ rằng điều đó chứng tỏ Ngài muốn rằng trong sự đau khổ mọi người đều bình đẳng.

Mặt trăng đã lên cao khi Huỳnh và Trần đi lên đến đỉnh ngọn đồi. Họ vừa đi thăm những xác chết vì máy banh oanh tạc trong ngày. Ăn cơm xong họ rủ nhau đi, có tất cả năm người chết, trong số có một đứa bé bị chết cháy. Hình ảnh đứa bé co quắp đen thui, da thịt nứt nẻ khiến họ gây gây ớn lạnh.

Từ chiều cho đến khi trăng lên, họ đã đi đến từng nơi một, hai người cùng có cảm tưởng mình là những chứng nhân khốn khổ. Họ nhìn ngắm xem xét từng nạn nhân, từng vết đạn đục khoét mang đi sự sống của con người, có những người quen và không quen, những người sáng nay còn chào hỏi, còn bao nhiêu dự tính ước mơ, bây giờ nằm im lìm không cử động, không còn biết đến ai nữa. Những người nằm xuống phó mặc cuộc đời, cuộc đời tai ác chứa chấp cùng một lúc sự sống và sự hủy diệt.

Huỳnh và Trần tìm thấy trên khuôn mặt người chết sự bình thản triết lý được rút ra từ cõi sống và trên vẻ mặt khóc than đau khổ vật vã của những người còn sống, nỗi kinh hoàng huyền nhiệm của sự chết.

Cho đến khi lòng đã quá đủ hoang tàn ngao ngán, họ rủ nhau đi lên ngọn đồi vì trăng đã lên cao, tỏa xuống khắp thung lũng một ánh sáng mờ ảo vuốt ve, có một lời kêu gọi âm thầm quyến rũ từ phía những rừng hoang bao la như ánh trăng đã lùa tới từ những vùng xa xôi ngút ngàn đó. Ngọn đồi họ đi lên mọc tuyền một thứ cây tràm thoai thoải từ đồi nọ qua đồi kia, lá cây bé nhỏ, thuôn dài như hình chiếc thuyền loáng bạc dưới trăng.

Vài đóm lửa hắt hiu mông lung dưới thung lũng chập chờn khi ẩn khi hiện trong sương. Một cánh chim vút ngang qua đồi, đôi cánh nhỏ vẫy vẫy rồi khép lại chao nghiêng, vạch một đường bay mộng mị đơn côi mất hút trong ánh trăng nhòa nhạt xa vời.

Trần và Huỳnh cùng cảm thấy buồn rầu nhưng ánh trăng quá dịu dàng hư ảo khiến lòng họ dịu bớt phần nào những ám ảnh chết chóc đen tối. Trần lên tiếng hỏi bạn:

– Thế mai mày về rồi đấy à?

Huỳnh thong thả ngồi xuống bên một bụi tràm, anh ngắt một chiếc lá, đưa vào miệng, nhằn nát, vị đắng của lá tràm tê lạnh đầu lưỡi anh, mùi thơm khuynh diệp nồng hắc khiến anh thấy dễ chịu. Anh bảo Trần:

– Ngồi xuống đây một lát mày. Ngồi xuống đây, nghĩ rằng mình còn sống, còn được ngồi giữa một đêm trăng, còn nhận biết rằng mình là hư vô và hư vô là mình. Như thế này đã là hạnh phúc lắm rồi. Ừ, mày ngồi thế trông được đấy, để ánh trăng soi vào mặt, một bộ mặt nguyên lành chưa bị bom đạn cày nát, thế là đã đẹp với trăng lắm rồi. Đêm như đêm nay tao thấy có lắm điều huy hoắc, mày có tao và tao có mày, cả hai đứa đều còn đủ mặt mũi tay chân, lại có nguyên cả một đêm trăng kỳ dị. Tao có nhiều chuyện cần nói với mày. Ngày hôm nay, có lúc tao tưởng không còn nói gì với mày được nữa. Bây giờ biết chắc là có thể nói đủ mọi chuyện với nhau. Đời kể cũng tuyệt vời đấy chứ mày.

Trần bật cười:

– Thằng này say trăng đến nơi rồi. Mày lảm nhảm gì thế? Hôm nay tao mới thấy mày nói hơi nhiều. Vì trăng hay vì thoát chết trận mưa bom ban ngày đấy?

– Cả hai mày ạ. Mày không thể biết được tao sợ chết đến chừng nào, tao sợ một mình, mặc dầu sống giữa đám đông tao vẫn không bớt cô đơn, tao hay gắt gỏng với mọi người là vì thế. Chết là phải đi một mình rồi, không còn ai ở bên để nói chuyện, để gắt gỏng, để phiền hà, để yêu thương thì cũng vậy. Đêm nay, mày thấy đó, những người kia nằm im lìm chờ sáng mai mọi người còn sống tụ tập đến tiễn đưa thân xác của họ làm một chuyến độc hành đi về với cát bụi. Buồn biết bao!

– Tao thì cho là thoát, được nghỉ ngơi linh hồn và thể xác nhọc nhằn. Chả sợ gì cho mệt xác, sống hay chết cũng vậy thôi, cả hai đều tuyệt diệu như nhau cả. Tao háo hức với đời sống cũng như nghĩ đến cái chết tao cảm thấy tò mò đến cực độ. Chắc nó phải có một cái gì đó khiến cho khi sinh ra con người phải khóc, thế mà khi chết đi con người lại mỉm cười. Mày có thấy mặt những người chết khi nãy không? Tao thấy hình như họ mỉm cười.

Huỳnh nói, giọng mơ hồ:

– Mỉm cười à? Ừ, tại sao lại không mỉm cười nhỉ? À này Trần, mày có định cưới vợ không đấy?

Trần chưng hửng ngạc nhiên, nhưng cũng phá ra cười:

– Ồ cái thằng này, hôm nay mày làm sao thế? Đang không lại nói chuyện cưới vợ trong một lúc như thế này. Mày có điên không?

Huỳnh nghiêm trang:

– Không, tao nói thật đấy. Mấy hôm nay bận nhiều việc quá nên tao chưa có dịp nói với mày về chuyện bác Thị nhắn mày về chuyện đó.

– Cô tao nhắn à, có chuyện gì thế?

– Bác Thị vừa đi Huế về bảo tao tin cho mày biết cụ của mày sắp cho con bé cháu của mày đi cùng với cô bé Thương về nhà bác Thị để gặp mày. Cụ bảo muốn lo chuyện vợ chồng cho mày và Thương sớm chừng nào hay chừng ấy vì cụ đã già quá rồi.

Trần chép miệng:

– Lại chuyện đó à. Tao cứ tưởng mẹ tao nói là nói vậy thôi chứ. Ai ngờ bây giờ lại làm như chuyện thật. Phiền quá!

– Sao lại phiền? Tao thấy cụ cũng có lý. Cụ đã già mà mày là con một, cụ không lo sao được. Vả lại tao nghe bác Thị bảo Thương rất dịu dàng, hiền hậu, và đẹp nữa.

– Rất đẹp chứ không phải đẹp mà thôi. Ngày còn bé tí nó đã có những nét thật kiều diễm thanh thoát của một thiếu nữ rồi.

– Vậy thì còn chờ đợi gì mà mày không bằng lòng, lại bảo rằng phiền?

Trần có vẻ bứt rứt không yên:

– Không phải phiền mà thôi đâu, tao e rằng sẽ phải khổ tâm nữa là khác.

– Tại sao lại khổ tâm? Mày nghĩ không thể nào yêu được Thương hay sao?

– Không phải thế, trái lại là khác. Thương rất đáng yêu, tao chắc rằng ba năm qua nàng đã trở thành một cô gái yêu kiều quyến rũ nữa. Mẹ tao không bao giờ lầm lẫn khi quyết định một việc gì, cụ đã chọn Thương tất đã phải hoàn toàn. Nhưng tao bây giờ không thể chấp thuận chuyện đó được nữa.

– Tại sao không? Bộ mày bảo đi như thế này rồi không thằng nào tính chuyện vợ con gì cả hay sao?

– Có chứ, tao đang tính chuyện lấy vợ đây, nhưng chắc chắn không phải là Thương, thế mới có chuyện.

– Như vậy nghĩa là sao? Lại rắc rối rồi, mày đang yêu một nàng nữ cán bộ nào rồi đấy phỏng? Thảo nào tao thấy vừa đi chỉnh huấn về, đau một trận suýt chết xong mà mặt mũi thằng này cứ sáng rực cả lên. Chẳng bù với hôm sắp đi chỉnh huấn, tao ngồi ở nhà cứ lo ngay ngáy, cứ sợ mày có việc gì.

Trần cười:

– Hôm đó mày trông mặt mũi tao u ám lắm hả?

– Còn hơn thế nữa, khi nghe mày trở về và đau nặng tao lại càng lo hơn vì tao biết mày sẽ chẳng nên trò trống gì với cái lớp chỉnh huấn ấy, mày đau nặng chứng tỏ điều ấy. Thế nhưng khi gặp mặt mày thì tao thấy mày vui vẻ sung sướng hơn bao giờ hết, cái mới lạ.

– Chẳng có gì là lạ. Mày nói đúng, lớp chỉnh huấn không thành công với tao hay ngược lại thì cũng thế. Nhưng mày có điều quên không nghĩ tới là cổ nhân có dạy “không thành công thì thành nhân,” đó là điều tao mong đạt đến nhất. Mày thấy tao vui vẻ sung sướng à? Phải nói là thanh thản nhẹ nhàng thì đúng hơn. Vì tao đã giải thoát được nhiều điều. Trong đó, điều đáng kể là tao không còn tức giận hằn học nữa, chẳng hạn trước kia tao ghét đắng bọn thằng Trương, thằng Việt Dũng, bây giờ tao thương xót chúng nó, tao thấy chúng nó khốn khổ hơn mình nhiều, chúng nó tội nghiệp ở chỗ chúng nó đành lòng qui thuận chịu bọc mình vào lớp vỏ cứng, kệch cỡm thảm hại, chúng nó sợ xây xát, sợ đủ thứ. Còn mình, không sợ cái gì nữa cả, tao thấy tao thênh thang, đó là lý do đủ để thấy mình yên ổn, ít nhất đối với chính mình. Chưa nói đến nhu cầu của một cuộc dự phóng, với điều đó tao chấp nhận sự sống chết ngang nhau một cách bình yên vô cùng. Thật ra thì tao những muốn phá vỡ tan hoang tất cả nhưng để làm gì mới được chứ.

– Được rồi, đâu còn có đó. Bây giờ hãy nói về nàng của mày đi. Tao muốn biết chuyện đã xảy ra như thế nào?

– À, còn chuyện ấy nữa, mấy hôm nay tao cũng định nói với mày nhưng chưa có dịp. Tao đang yêu mến một người đàn bà và tao định lấy nàng làm vợ.

Huỳnh sốt ruột:

– Thì cứ nói phứt ra là người nào để tao còn xem ra sao chứ, cứ ấm ớ hoài, mày chối nguây nguẩy không chịu lấy cô bé Thương là tao biết rồi. Vậy nàng tên gì, làm cơ quan nào ở phân khu?

Trần bật cười:

– Sao mày lại nghĩ rằng nàng phải ở phân khu kia, tại sao không là ở đây?

– Vì mày vừa ở đó về, mày ở chiến khu này ba năm nay mày có chú ý đến cô nào đâu, mà ở đây có ma nào nên thân để có thể yêu được.

– Vậy mà người ấy ở đây, và là một người mày không bao giờ ngờ tới. Bởi vì dưới mắt mọi người thì nàng không bằng ai hết. Nàng chỉ có giá trị với riêng tao thôi. Đối với tao nàng rất đẹp và chỉ có một mình tao nhìn thấy được vẻ đẹp đó mà thôi. Chính vì thế mà tao gắn bó đời tao với nàng. Mày nóng muốn biết nàng là ai phải không? Tao nói đây: đó là chị Hiếu.

– Hả? Mày nói sao? Chị Hiếu à?

– Không thể tưởng tượng được phải không? Tao cũng thế. Trước kia nếu tao nghe một chuyện tương tự như thế này, chắc tao phải cười nôn ruột. Đời lắm chuyện lạ lùng, sự có mặt của mình cũng đã là chuyện lạ rồi. Vậy thì có gì đâu mà mày phải hoảng hốt lên.

– Đúng vậy, tao hơi hoảng một chút, nhưng không sao, chuyện xảy ra từ bao giờ?

– Mới đây thôi, trong thời kỳ tao đau nặng.

– À, tao hiểu rồi.

– Không, mày không hiểu đâu. Hiếu đã thức trắng đêm này qua đêm khác để lo cho tao, nhưng không phải vì thế mà tao yêu nàng. Nếu tao mang ơn Hiếu về chuyện giúp đỡ săn sóc trong khi tao đau ốm thì sự trả ơn bằng một mối tình không khác gì một sự bội phản. Vì đó không phải là căn bản để giữ cho bền chặt một mối tình. Tình của tao đối với Hiếu chính vì nàng là hiện thân cho một nỗi bất hạnh cô độc to lớn vô cùng. Điều đó phản ảnh tâm tư của tao trong những ngày đi chỉnh huấn, trên đường về từ phân khu, trong những cơn sốt mê man một mình tao đơn độc giữa bao nhiêu sự giằng xé của thể xác lẫn tâm hồn.

Tao nói điều này mày cứ việc cười nếu mày thích, chính vì đôi mắt lé của nàng mà tao yêu thương nàng vô cùng. Tao những muốn hôn lên đôi mắt ấy không biết bao nhiêu lần và mong gìn giữ nó mãi trong đời tao. Đôi mắt của một người bị lé nó luôn có một vẻ trơ trọi cô độc lạ lùng, ai cũng có thể thấy rõ điều đó; một đôi mắt bình thường chúng nó luôn luôn cùng nhau nhìn về một hướng nào đó, chúng biểu lộ một sự đồng điệu, vui buồn có nhau. Trên khuôn mặt của một người có đôi mắt lé, thiếu vắng hẳn điều đó, nó lỗi điệu và tỏ rõ sự lạc lõng bơ vơ. Mày cười rồi đấy nhé, tao biết mà, điều đó đáng cười lắm, mà cũng đáng khóc nữa, cái đó còn tùy. Có một đêm tao vùng vẫy một cách tuyệt vọng để ra khỏi một cơn mơ quái ác, cho đến khi tao hét lên một tiếng mở choàng mắt ra được, mồ hôi toát ra ướt đẫm cả người, tao vẫn còn nguyên cảm giác kinh hoàng của sự cô đơn đến cùng cực. Lúc ấy khuôn mặt và đôi mắt lé của Hiếu cúi xuống nhìn tao đầy vẻ lo âu thương cảm. Tức thì tao cảm thấy chan hòa một nỗi xót xa an ủi khiến tâm trí tao dịu lại ngay. Tao thấy trong đôi mắt bất toàn ấy một nỗi lạc loài rộng lớn mênh mông bao trùm cả nỗi đơn độc của tao.

Nó có ma lực của một nhân duyên đã được an bài, cái nhân duyên nối liền một vực thẳm này đến một vực thẳm kia.

Đột nhiên Trần ngừng lại.

Từ ngọn đồi trước mặt, một tiếng chim lạ bỗng trỗi lên véo von réo rắt như những sợi tơ trăng ngâm lên rồi thốt nhiên im bặt như có sự lầm lẫn nào đó. Cả hai người bạn cùng yên lặng lắng tai nghe, ngỡ ngàng. Không khí trong suốt như được lọc từ một thiên thể khác.

Một ngôi sao băng ngang cuối trời nghe như có tiếng xé lụa trong không trung.

Tiếng Trần cười khẩy:

– Tao kể xong rồi đó, mày khuyên can gì tao không?

Giọng Huỳnh xa vắng:

– Mỗi con người đều tha hồ tưởng rằng mình đã chọn lựa, kỳ thật họ đã chọn lựa đúng cái căn phần của mình. Vậy thì tao có gì để khuyên can mày, khuyên can cái gì mới được chứ? Có điều, tao muốn nói với mày, chúng ta, ít nhất là mày và tao, đã đi từ mất mát này đến mất mát kia, dần dần sẽ không còn có gì để mà gìn giữ nữa, thêm hay bớt những mối bận tâm rồi cũng thế thôi. Từ đầu con đường, chúng ta đã đa mang thật nhiều, hành trang nặng trĩu cả vai, không những thế, lại còn ham hố nhặt nhạnh thêm ở dọc đường, rồi khi đến cuối đường, bỗng ngơ ngẩn thấy mình nhẹ tênh. Cuối cùng mình vẫn chỉ là mình, không thể là gì khác. Thực tế mà nói, để qua một bên những rắc rối không tránh khỏi với gia đình và xã hội đối với một mối tình kỳ quặc như thế, đừng quên mày là một đảng viên, Đảng theo dõi chặt chẽ tư tưởng, hành động cho đến tình cảm của mày. Một mối tình ngoại lệ được xem như một cách vượt rào, nó kéo theo những suy luận triền miên để đi đến những kết luận không ngờ nổi. Nhưng kết luận ấy nó giản dị hơn những điều mày đã kể cho tao nghe đêm nay nhiều. Nó giản dị như một viên sỏi quăng xuống bể lặn mất tăm vậy đó. Dĩ nhiên mày cũng hiểu rằng mối tình của mày và chị Hiếu sẽ đi đến đâu rồi. Dù sao, tao cũng không muốn thấy mày lâm vào tình cảnh khốn khó, nhưng nghĩ cho cùng, tao muốn hay không cũng vậy thôi.

– Rồi sẽ ra sao, đối với tao cũng không cần thiết nữa, có quá nhiều điều trước đây tao đã tưởng quan hệ lắm, bây giờ chỉ thoáng qua như không có gì cả. Mày nói cái gì căn phần đó, đúng là điều tao cảm thấy, thôi thế để đến đâu hay đến đấy.

– Còn một điều nữa, bây giờ tao phải về trả lời với bác Thị như thế nào đây?

Trần cắn môi ngẫm nghĩ:

– Kể ra thì việc đó không có gì khó, được rồi, mày cứ thưa với cô Thị là tao sẽ về, lúc nào thuận tiện tao sẽ báo trước. Từ chối sự thăm viếng của những người thân trong gia đình là chuyện vô lý, vả lại chính tao cũng mong muốn cuộc thăm viếng này. Xa nhà kể cũng lâu lắm rồi, dù sao Thể My và Thương là những khuôn mặt thân thiết gợi lại cho tao những ngày êm ấm trong gia đình, đó là quãng thời gian quá đẹp đến nỗi không lòng nào không mong gặp lại.

Huỳnh càu nhàu:

– Có trời mới theo kịp những chuyện trên trời dưới biển của mày, rồi ra khốn khổ đấy con ạ.

Trần cười tươi tỉnh, mắt sáng ngời bóng trăng:

– Sao dạo này mày không bảo tao như trước mày thường bảo: “Hãy cứ được như thế, và đừng khốn khổ như tao?”

Huỳnh vụt đứng dậy, sờ tay lên vai áo ẩm ướt sương đêm, giọng nói bỗng trở nên cộc cằn, gắt gỏng:

– Thôi đi về, thằng quỷ này, mới đau dậy ngồi mãi đây, muốn chết đấy hả?

Nói xong Huỳnh cắm cúi bước đi, vẻ bực dọc. Trần đứng dậy đi theo bạn, ngửa mặt nhìn trăng, chàng nhảy chân sáo theo cạnh Huỳnh, hai tay đút vào túi quần, miệng huýt sáo một điệu nhạc nhảy nhót, lang thang giữa trời khuya.

Huỳnh vẫn lầm lì bước, đầu cúi xuống vẻ lắng nghe, nét mặt anh dần trở nên dịu dàng, tiếng huýt sáo của Trần như quấn quýt lấy người anh, anh mỉm cười một mình trong khi bước qua một lối rẽ có bóng tre che khuất bóng trăng dẫn xuống căn nhà bên kia triền núi.

—->Chương 18

This entry was posted in 3.Truyện dài - Tiểu thuyết, Nguyễn Thị Thanh Sâm and tagged , . Bookmark the permalink.

Ý kiến - Trả lời

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s