CÕI ĐÁ VÀNG (Nguyễn Thị Thanh Sâm): chương 1-20

CHƯƠNG XIX

Cuộc hẹn gặp của Trần với gia đình tuy đã định vào tháng chín nhưng mãi đến cuối tháng chạp Trần mới có dịp thu xếp để về gặp Thảo My, cháu gái chàng và Thương, người con gái mà mẹ chàng muốn chàng cưới làm vợ.

Sau trận đau, hơi bình phục chàng đã chỗi dậy nhận công tác đi liên miên vùng này qua vùng nọ. Cuối tháng mười một, cơ quan Trần có lệnh rời chiến khu về trú đóng ở đồng bằng. Ngày Trần và Quý dọn dẹp tài liệu và vật dụng để rời khỏi căn nhà của Hiếu, nhìn vẻ mặt âu sầu lặng lẽ của nàng lòng Trần se sắt, xót xa. Cuộc đời của người đàn bà chàng yêu thật quá đỗi bấp bênh, dạo rày nàng phải nhận thêm công tác vào nội thành nguy hiểm vô cùng. Từ đây cơ quan của Trần rời hẳn miền xuôi, hai người lại càng hiếm hoi có dịp gặp nhau hơn nữa. Tuy chàng cố an ủi nàng, rằng chàng sẽ trở về với nàng luôn, rằng chàng mãi mãi nghĩ đến nàng, nhưng những ngày xa cách chàng vẫn thấy nét mặt buồn rầu cam phận của nàng hiện ra trong trí chàng mỗi khi chiều xuống. Hình ảnh người đàn bà đáng thương lủi thủi đi về một mình trên những nẻo đường kháng chiến in sâu trong tâm khảm chàng, là mối bận tâm lo nghĩ của chàng, khiến lòng chàng mang nặng một nỗi nhớ thương sâu đậm vô cùng mà chàng không hề ngờ tới.

Cơ quan của Trần trú đóng cách nhà bà Thị đi nửa ngày đường và phải qua sông.

Trần rẽ vào lối ngõ nhà cô của chàng, tự nhiên thấy lòng mình rộn ràng xôn xao. Không biết tại không khí buổi chiều cuối năm khiến một kẻ lăn lóc gió sương như chàng bỗng thấy lòng mềm yếu khi sắp đối diện với những khuôn mặt thân thuộc của gia đình, hay tại chàng sắp gặp một người con gái có liên quan đến nhiều vấn đề trong đời chàng hiện tại? Có lẽ cả hai.

Từ ngoài sân, chàng nghe tiếng cọ rửa nồi niêu chén bát lanh canh ở phía cầu ao sau nhà, mùi thơm khói chiều lan tỏa, có tiếng người nói cười vui vẻ bên dãy nhà ngang. Trần đi về phía đó. Chàng nghe một chuỗi cười phá lên trong trẻo, mà chàng đoán là của Thể My cháu gái chàng, cái con bé vẫn như ngày nào, đang không nó cũng reo cười lên được. Tiếp đó, chàng lại nghe tiếng chân chạy đuổi nhau, tiếng bà Thị la lên âu yếm: “Khéo vấp ngã bây giờ, thôi đừng đuổi nó nữa con.”

Trần lách qua cánh cửa bước vào, bà Thị quay lại trông thấy chàng reo lên:

– Đấy, tao nói có sai đâu, đúng là giờ này nó về tới mà.

Thương đang chạy đến góc nhà ăn thông lên nhà trên, thấy Trần vào bỗng đứng dừng lại, bối rối nhìn Trần, mặt đỏ bừng, lúng túng. Nàng mặc một bộ đồ trắng, khoác bên ngoài chiếc áo len màu xanh nhạt.

Trần nhìn sửng sốt, cô bé gái mảnh mai xinh xắn trong trí chàng ba năm về trước, bây giờ đã trở thành một thiếu nữ dung mạo vẹn toàn. Trần đã nghĩ rằng nàng rất đẹp, nhưng không ngờ nàng đẹp đến thế. Thấy Trần ngắm mình, Thương thẹn thùng, nét mi e ấp cúi xuống càng tăng vẻ kiều diễm thanh tú của sống mũi thẳng và cao, khuôn mặt trái xoan trắng ngần như sữa, đôi môi tươi hồng màu nắng mai mím lại trong một vẻ hờn dỗi đáng yêu. Thương đứng đó, quanh người nàng tỏa ra một sức sống dịu dàng tươi mát vô cùng.

Bà Thị thấy Trần ngẩn người đứng ngắm Thương, vẻ hài lòng hiện ra trên khuôn mặt phúc hậu, bà cười nụ kín đáo, vừa định mở miệng nói thì Thể My từ nhà trên phóng xuống như một cơn gió, cô bé reo to lên, ôm chầm lấy Trần:

– Cậu Trần, cậu Trần đây hả?

Trần phì cười, cảm động ôm cháu vào ngực, nhại lại:

– Thể My, Thể My đây hả?

Cả nhà đều cười vì sự ngộ nghĩnh của hai cậu cháu. Trần nắm hai tay cháu dang ra, ngắm cháu từ đầu đến chân, Thể My có một tầm vóc cao lớn hơn Thương, mặc dầu kém Thương hai tuổi. Cô bé có một vẻ đẹp mạnh khỏe tràn đầy sinh lực, hai gò má hồng hào, đôi mắt sáng rỡ tươi cười, cái trán hơi gồ nhưng được mái tóc xõa lơi làm dịu bớt, nét môi đầy đặn dưới sống mũi hơi cong lên, toàn thể gương mặt cô bé biểu lộ sự tinh quái thông minh rất đáng yêu.

– Cháu vẫn nghịch ngợm y như trước, lớn quá rồi còn gì. Ngày cậu đi cháu chỉ mới bằng này này.

Trần đùa nghịch lấy tay làm hiệu thấp sà gần mặt đất. Thể My la to nũng nịu:

– Ôi, cháu không chịu đâu, ngày cậu đi cháu đâu có lùn tịt đến như vậy.

Trần cười vui vẻ, chàng quay lại nhìn Thương, giọng chàng êm ái:

– Thế còn Thương, Thương không mừng cậu Trần ư?

Trần buông Thể My, chìa hai tay về phía Thương:

– Nào, lại đây Thương, đừng làm người lớn với cậu Trần chứ, bộ không phải là bé Thương của cậu đó sao?

Đôi mắt Thương chợt ngời sáng, nàng vụt chạy đến nắm tay Trần, dáng thơ ngây mừng tủi:

– Thưa cậu ạ.

Âm thanh của ba tiếng “thưa cậu ạ” trong như chim hót của Thương bỗng khiến cho Trần thấy tâm hồn bâng khuâng dao động. Những ngày Thương còn bé nàng vẫn chào chàng như vậy mỗi khi chàng đi đâu về. Âm thanh đó làm hiển hiện cả chuỗi ngày niên thiếu êm đềm đã chìm sâu trong tiềm thức, gợi lại tiếng võng đưa kẽo kẹt của buổi trưa hè, hình ảnh giòng sông lấp lánh đã hơn một lần chàng vùng vẫy bơi lội để làn nước mát mơn trớn da thịt trai trẻ của mình, những bài thơ tin yêu trọn vẹn, hàng cây lá biếc trên hè phố xa xưa.

Trần nao nao nắm chặt bàn tay mịn màng ấm áp của Thương, như để xác nhận với chính mình rằng những hình ảnh xưa kia đã có lần có thật.

Giọng chàng đầm ấm:

– Ừ, có thế chứ, tưởng không thèm nhìn cậu nữa. Cậu bây giờ già lắm rồi, kháng chiến mau già lắm cháu ạ.

Thể My liến thoắng cãi cọ:

– Đâu có, cậu già đâu mà già. Cậu đẹp và oai ghê đi. Bà ngoại mà thấy cậu như thế này bà mừng phải biết. Bà nghe cậu bị đau bà khóc quá. Cháu cứ tưởng cậu đen thui và gầy như que củi, tại cháu đi xem ciné nó chiếu dạo thấy người kháng chiến bị bắt đều ốm nhom và đen thui như nhau cả. Ai mà ngờ cậu đẹp cứ như tài tử cinéma ấy thôi. Tụi bạn cháu ở Huế mà được thấy cậu là chúng nó mê phải biết, chúng nó mơ người kháng chiến lắm.

Nói đến đấy Thể My đột ngột ngừng lại, nhìn Thương cười láu lỉnh, đưa tay bụm miệng cười khúc khích:

– À quên, xin lỗi chị Thương nhé.

Đoạn cô phá lên cười vang trêu chọc. Thương đứng im, hai má nàng ửng hồng, nàng nhìn bà Thị, tỏ vẻ cầu cứu.

Bà Thị cười hiền hậu:

– Cái con Thể My cứ nghịch phá chị Thương mày hoài, khi nãy nó cũng vừa trêu Thương như vậy bị Thương đuổi cho bỏ chạy may mà không vấp ngã đấy. Nào, hãy để cậu cháu ngồi xuống cái đã, cứ ríu ra ríu rít như chim cả ngày.

Trần thoáng hiểu vì sao khi chàng mới vào Thương đang chạy đuổi Thể My thấy chàng nàng dừng lại lúng túng đến như vậy.

Chàng ngồi xuống ghế, đánh trống lảng, hỏi bà Thị:

– Mẹ cháu có mạnh không thưa cô? Năm nay cụ phải ăn Tết một mình sao? Thương và Thể My đều về đây cả rồi.

– Mẹ cháu không một mình đâu, năm nay nhà mình trên ấy rộn rịp lắm, anh chị cháu ở Sàigòn mang hết con cái về ăn Tết với cụ. Vì thế hai cháu gái mới về đây với cô cháu mình được đấy.

Trần hỏi:

– Em Tâm đâu rồi thưa cô?

– Nó vừa đi cúng tất niên ở nhà thờ họ ở xóm trên, cháu nghĩ có tội nghiệp cho thằng bé không, mới mười tuổi đầu phải thay mặt cha trong những việc họ việc làng. Tết nhất mà dượng không về được biết làm sao.

Trần chép miệng:

– Tết này dượng khó về được lắm, là cán bộ cao niên, dượng phải đảm nhận công tác tổ chức lễ lạc cho đoàn thể, cho anh em trên ấy, có lẽ phải qua Tết dượng mới về thăm nhà được.

Bà Thị buồn rầu:

– Ấy cô cũng biết thế nên có than thở gì được.

Thể My đến sau lưng ghế Trần, quàng tay ôm lấy cổ chàng, ngả đầu trên vai chàng:

– Ba mẹ cháu ở Sàigòn về mang theo bao nhiêu là quà, thế mà phần cháu ít quá, cái gì bà ngoại và ba mẹ cũng bảo để dành mang ra cho cậu, thế cậu có chia cho cháu không nào?

Trần cười xoa rối đầu tóc cháu:

– Chưa chi đã lo vòi vĩnh, cái con bé chó con của cậu, vẫn chứng nào tật ấy, lớn rồi đấy nhé, không bé bỏng gì nữa đâu, ừ, cậu cho hết đấy, khỏi chia, có bằng lòng không?

Thể My sung sướng vỗ tay nhảy lên reo mừng:

– A, thích quá, cháu không lấy hết của cậu đâu, cháu chỉ xin con búp bê thôi, ai lại cậu là con trai lớn thế kia mà chơi búp bê, mẹ cháu thật kỳ, phải không cậu? Cháu xin con búp bê mấy cũng không được, nhất định đòi gởi cho cậu Trần thôi.

Trần ngơ ngẩn:

– Búp bê à, mẹ gởi búp bê cho cậu à?

– Vâng, búp bê đẹp lắm, búp bê có nhạc nữa cậu ạ, nó biết nhắm mắt mở mắt nữa. Mẹ còm-măng ở bên Tây kia lận.

Con búp bê quả là xinh đẹp thật, mái tóc vàng óng long lanh xõa xuống trán, xuống quanh cổ và đôi tai hồng hào trông thật là ngộ nghĩnh, nó có một nét mặt ngu ngơ lạ lùng, nét mặt biến đổi luôn luôn, khi đặt nằm xuống nó nhắm mắt lại, bình yên chìm sâu trong giấc ngủ hồng, khi bế ngồi lên nó mở mắt ra ngơ ngác dại khờ như sắp thốt lên một tiếng bập bẹ u ơ nào đó. Nó được mặc một chiếc áo màu trời xanh thêu hoa trắng, Thể My vặn một cái nút sau lưng, tức thì một điệu nhạc thảnh thót trỗi lên nhẹ nhàng, những nốt nhạc nhảy nhót như nẩy lên từng giọt âm thanh.

Trần nhắm mắt, điệu nhạc ru đưa chàng với những lời ca thần tiên trong sáng thuở nào:

“Mes amis, la vie est belle
Malgré les peines
Qui nous enchaînent…”

Lòng Trần nao nao, chị Tú của chàng đã gởi con búp bê này vì chị biết lòng đứa em trai của chị vô cùng. Những tháng năm dầu dãi phong sương sẽ được xóa đi trong một thoáng bềnh bồng ru đưa về những ngày thơ ấu vui tươi của hai chị em mà búp bê mang theo điệu nhạc làm thiên thần sứ giả từ miền quê hương bát ngát của những ngày thần tiên, cách biệt hẳn chuyến độc hành đi vào cuộc đời ngút ngàn khói lửa của em trai chị.

Trong khi Thể My và Thương say mê ngắm con búp bê và chăm chú nghe điệu nhạc với những đôi mắt ngời sáng, Trần ngồi yên lặng đọc thư của người chị:

“Em có nhớ ngày em giành con búp bê của chị đang chơi, chị không cho, em nổi xung giựt đứt chiếc hoa tai của chị làm rách mất trái tai bên trái của chị không? Sau này em lớn khôn mỗi khi em nổi giận, chị chỉ cần đưa em xem chiếc trái tai bị rách của chị là em dịu lại ngay. Kỷ niệm buồn và đẹp em nhỉ? Chị gởi con búp bê này cho em do kỷ niệm đó. Em có buồn cười chị lẩn thẩn không? Em bây giờ đã là một chiến sĩ xông pha, can trường cứng cỏi rồi, đâu có còn bé bỏng như những ngày chơi đùa tranh giành đồ chơi với chị nữa. Phần chị thì cũng đã có chồng, có con khôn lớn, những ưu phiền của cuộc đời cũng đã chồng chất đầy trên hai vai chị. Nhưng mỗi khi trở về mái nhà của chúng ta, chị vẫn nhìn thấy rõ ràng hình ảnh tuổi thơ của hai chị em mình nô đùa chạy nhảy lẩn quất sau những khóm cây trong vườn nhà, hoặc ẩn nấp trong những kẹt xó của ngôi nhà thân yêu. Đứa bé gái và thằng em trai nhỏ ngày xưa hình như vẫn còn chơi cút bắt nhau đâu đó. Mỗi khi trở về nhà chúng mình, chị thấy thời gian không hề trôi đi, thời gian đã ngưng đọng lại.

Bao giờ thì em trở lại ngôi nhà của chúng mình em nhỉ? Ba năm em đi xa, mẹ của chúng ta đã già quá đi rồi, vì lo âu phiền não. Cũng may là cháu Thể My và Thương luôn luôn ở bên cạnh mẹ. Chắc cô Thị đã nói với em về ý muốn của mẹ mong em và Thương sẽ thành thân sau này.

Chị nhớ ngày Thương còn bé nó cũng đã thương mến quấn quýt em và khi Thương lớn lên, khi em đi xa, Thương cũng cùng chia sẻ với gia đình ta nỗi lo buồn thương nhớ em. Thương mồ côi và gia đình ta đã là một nơi trú ẩn tốt đẹp che chở cho nó từ tấm bé nên chị nghĩ rằng Thương không còn muốn rời xa mẹ để đi đâu nữa. Tuy nhiên, mẹ muốn để cho em toàn quyền quyết định nên đã dàn xếp cuộc về quê này cho Thương và Thể My về gặp em trong dịp Tết này, mẹ còn bảo…”

Trần gập phong thư, mọi người đã xuống hết nhà dưới, Trần nghe vẳng tiếng bà Thị dặn dò người nhà lo buổi cúng giỗ cuối năm, tiếng Thể My ríu rít chuyện trò với Thương ngoài hàng hiên trước, cô bé đã ôm con búp bê ra ngoài.

Trần nhìn chiếc sập ngổn ngang những đồ vật mẹ và chị gởi cho chàng, có những đôi bít tất bằng len thật nhẹ và thật mỏng để “buổi tối con mang vào mà đi ngủ cho ấm,” mẹ dặn trong thư như thế; lại có một cái gối nhỏ thật mềm, tự tay chị Tú thêu một cái bao gối vẽ hình khuôn mặt ngộ nghĩnh của một đứa bé trai hai mắt nhắm nghiền trong giấc ngủ say, nghiêng má gối trên một cánh bướm màu vàng trong tư thế chập chờn bay.

Trần mỉm cười, thật mẹ và chị không hề biết chiến tranh là gì cả. Trong trí hai người đàn bà thân yêu của chàng có lẽ chiến tranh chỉ là một trò chơi hào hùng mã thượng, hơi có phần nguy hiểm, nhưng vẫn là trò chơi mà đứa con và em của họ đã hồn nhiên đi vào đó, tháng năm qua, mắt vẫn sáng, môi vẫn đỏ, tóc vẫn xanh, hồn vẫn còn nguyên vẹn.

Trần chép miệng:

– Thôi cũng được đi, cứ như thế lại đỡ khổ cho mẹ và chị nhiều. Lại còn chuyện bé Thương nữa, – Trần lại lắc đầu mỉm cười – thế là mẹ và chị không bỏ sót thứ gì cả đấy nhé.

—->Chương 20

Advertisements
This entry was posted in Nguyễn Thị Thanh Sâm, Truyện dài - Tiểu thuyết and tagged , . Bookmark the permalink.