CÕI ĐÁ VÀNG (Nguyễn Thị Thanh Sâm): chương 1-20

CHƯƠNG XX

Phút ngượng ngập buổi ban đầu qua đi, dần dần Thương đã chuyện trò tự nhiên với Trần, do thái độ ân cần thân ái của Trần khuyến khích. Đêm giao thừa khi cả nhà ngồi quanh bếp lửa nấu bánh tét, Thương kể cho Trần nghe việc nhà, chuyện học hành, chuyện những bà con quen biết cũ ở Huế.

Thương yêu mến Trần từ ngày còn bé, hình ảnh cậu Trần dắt bé Thương và Thể My đi lang thang trên bờ sông, bắt cho hai đứa vài con châu chấu, tìm hái cho hai đứa những chùm dẻ dại. Có những ngày hè lộng lẫy, Trần trèo lên cây phượng vĩ hái xuống cho hai đứa những chùm hoa to đỏ thắm và bao giờ cũng dành cho Thương cành hoa đẹp nhất. Trong giấc mơ của một thời thơ dại, đối với Thương, cậu Trần là người tốt nhất, đẹp nhất, đáng yêu đáng quý nhất.

Năm Thương lên mười bốn tuổi, một hôm cậu Trần ngồi nói chuyện với vài người bạn trai trên hàng hiên trông ra vườn nhãn bên hè nhà, tình cờ Thương đi qua nghe một người bạn trêu chọc Trần về một người con gái nào đó, Thương nghe tiếng cười sung sướng của Trần, giọng Trần say đắm:

– Có phải thế không? Nàng đẹp như trong truyện thần tiên, làm sao ngăn được lòng mình khỏi chết đuối trong đôi mắt trăng sao của nàng.

Nghe đến đó, không hiểu sao Thương thấy xây xẩm mặt mày, Thương muốn bước đi, rời khỏi chỗ ấy, nhưng người Thương lao đao muốn ngã; Thương nép vào một bụi cây ngâu gần đó, gượng níu lấy một cành ngâu, ngồi thụp xuống đất, đầu óc quay cuồng như muốn ngất lịm. Nghe tiếng động Trần quay lại, thấy bụi ngâu rung rinh, Trần gác chân qua thành lan can, nhảy xuống đất đi về phía đó. Trần tìm thấy Thương ngồi nép dưới bụi ngâu, mặt xanh ngắt, run rẩy, hai mắt mở rộng nhìn Trần. Trần kêu to:

– Thương, cháu làm sao thế này, đang chơi trốn bắt với Thể My hả? Sao mặt mày tái ngắt thế này?

Trần đặt tay lên trán lạnh ngắt lấm tấm mồ hôi của Thương:

– Không chừng bị gió rồi đây, chết thật, đau đến nơi mà vẫn còn chơi đuổi nhau cho được. Đi vào nhà với cậu.

Thương theo Trần vào nhà như người mất hồn, cô bé để yên cho mẹ Trần đỡ lên giường nằm, xoa dầu khắp cả người. Cho đến khi mẹ Trần ra khỏi phòng, còn lại một mình, Thương nằm yên để cho nước mắt tuôn dầm ướt đẫm gối, dần dần Thương thấy dễ chịu và ngủ thiếp đi lúc nào không biết.

Sau đó Thương thường nghĩ bâng quơ về cậu Trần và không hiểu được vì sao hôm ấy mình lại như thế. Thương sợ hãi không dám nghĩ rằng mình đã yêu Trần, ai lại như thế, mình còn bé mà, vả lại cậu Trần là cậu mà. Thế nhưng từ đó lòng Thương vẫn buồn bã không đâu, cô bé thường tránh tất cả mọi người. Nhất là những khi Trần hỏi han chăm chút đến Thương, Thương cảm thấy một tình cảm ngổn ngang khó chịu vô cùng.

Nhưng tình trạng đó kéo dài không lâu; thời cuộc biến đổi, Trần rời bỏ gia đình đi kháng chiến. Thương vẫn lặng lẽ sống trong gia đình Trần và càng lớn lên Thương càng thấy mình hiểu biết. Nàng chấp nhận cái buổi chiều ngất lịm bên khóm hoa ngâu như một khám phá tuyệt vời trong cùng thẳm tâm hồn bé nhỏ đơn côi của nàng. Trong thâm tâm nàng hòa hợp mối tình từ buổi thơ ngây với hình ảnh của Trần đã trở nên thánh hóa. Vốn trầm tĩnh ít nói, nàng biểu lộ nỗi nhớ thương sâu đậm với kẻ ra đi bằng cách săn sóc quyến luyến mẹ của Trần.

Cho đến một ngày Thương sửng sốt khi nghe Thể My trêu ghẹo nàng, cho nàng biết mẹ Trần có ý định cưới nàng cho Trần. Ngoài mặt Thương làm ra vẻ bình thản, không quan tâm, nhưng trong lòng nàng xiết bao kinh ngạc, nàng khó có thể ngờ rằng giấc mơ của nàng lại có ngày thành tựu.

Ba năm Trần xa vắng, Thương chỉ biết mơ hồ về Trần qua cô Thị của Trần. Những lúc bà Thị ở nhà quê lên, mẹ Trần kéo bà vào phòng, ở đó hai bà nói chuyện thật nhỏ, vẻ bí mật sợ hãi và sau đó là những giọt nước mắt của mẹ Trần. Đêm đêm tiếng tụng kinh gõ mõ của mẹ Trần thỉnh thoảng điểm một tiếng chuông ngân dài trong ngôi nhà rộng vắng, như tiếng thở dài của người mẹ qua những tháng ngày hiu quạnh. Dần dần, Thương cảm thấy hình ảnh Trần bỗng trở nên hoang đường như một chuyện huyền thoại, vừa thân yêu vô cùng, vừa xa cách biết bao.

Đêm giao thừa này, ngồi nhìn Trần trầm ngâm yên lặng nhíu đôi lông mày sậm nhìn đăm đăm vào bếp lửa bập bùng, khuôn mặt chàng tranh tối tranh sáng trong bóng lửa lung linh vờn múa. Có một cái gì trong tận cùng đáy mắt của chàng, có lúc lóe lên như lằn chớp của một cơn bão tố, có lúc sâu thẳm chìm đắm như một nỗi đau thương kỳ lạ. Ánh mắt đó khiến Thương linh cảm một nỗi cách biệt muôn trùng, nó làm cho nàng thấy lạnh. Nàng cảm thấy mình bé bỏng xiết bao, tội nghiệp xiết bao, lạc lõng xiết bao trong tình yêu đơn giản thơ ngây của nàng.

Lạ lùng làm sao, Trần càng tỏ sự thân thiết trìu mến đối với nàng bao nhiêu, nàng càng cảm thấy những cử chỉ thân thuộc đó minh xác một cách rõ ràng sẽ không bao giờ có sự gì xảy ra giữa hai người khác hơn mối thân tình cậu cháu của những ngày thơ ấu đã đi qua. Rằng giờ đây chỉ còn một mình nàng bơ vơ đứng lại trong dĩ vãng hoa mộng êm đềm của nàng. Người nàng yêu đang ngồi đó, trước mặt nàng mà như đang mất hút vào một cõi trời bao la rộng lớn ngút ngàn vô tăm vô tích.

Cảm giác đó khiến cho nàng đau đớn, nàng tự trấn an mình, cho rằng hạnh phúc được gặp lại chàng quá ư to lớn cho nên nàng đã lo sợ viễn vông như vậy. Trong đời có những hạnh phúc mà người ta không dám tin là có thật.

Với tâm trạng rối bời như thế, bề ngoài Thương vẫn giữ vẻ điềm đạm trả lời những câu hỏi của Trần và yên lặng ngồi nhìn chàng, nghe chàng kể chuyện. Nàng để mặc cho tâm trí mình bị dụ hoặc bởi tiếng nói trầm ấm của Trần, nàng nhìn Thể My đang ôm chặt cánh tay Trần, ngả đầu trên vai Trần thỉnh thoảng lại reo to thích thú:

– Chuyện có thật không hở cậu? Ai lại thế hở cậu? Ai lại đi kháng chiến mà lại thuê mọi cõng đi?

– Có thật đấy cháu ạ, ở ngoài Quảng Bình trẻ con nó có hát câu đồng dao “Ai coi lên núi mà coi, coi bà cán bộ cưỡi voi không bành” đấy.

– Như thế thì có thật rồi còn gì. Chuyện ly kỳ đấy nhỉ, chị Thương nhỉ?

Trần mỉm cười nghĩ thầm, ấy thế mà chàng chỉ mới kể cho các cô cháu của chàng nghe nội cái chuyện cô nữ cán bộ thuê người thiểu số cõng đi thôi đấy, chàng mà kể thêm cái vụ “khô quá cô ơi” cho mà nghe thì phải lăn đùng ra chết giấc. Ai lại kể chuyện đó cho cháu gái nghe bao giờ, chàng nghĩ thấy buồn cười nên lại mỉm cười.

Thể My tò mò nghiêng đầu nhìn chàng:

– Cậu cười cái gì mà có vẻ bí mật thế? Chuyện có thật không nào, hay là cậu cười chúng cháu dễ tin chứ gì?

– Cháu không tin thì thôi, thế nếu cháu đi kháng chiến, cháu có thuê người thiểu số cõng đi không nào, đi bộ đau chân lắm đấy cháu ạ.

– Đời nào cháu làm như thế, đã ra đi vì nước ai lại lẩn tránh đau khổ hiểm nguy bao giờ. Cháu mà được ba mẹ cho phép thì cháu đi phải biết.

– Sao cháu hay nói “phải biết” thế?

– Vâng, cháu quen đi rồi, không những cháu đi kháng chiến mà thôi, mà mấy bà cán bộ trưởng giả thuê người thiểu số cõng đi ấy vô phúc mà gặp phải cháu giữa đường thì phải biết.

Trần vui vui hỏi trêu cháu:

– Ừ, phải biết, thế thì cháu làm gì người ta nào? Cháu xin cô ta cho cháu cõng hộ chứ gì?

– Vâng, có thể là như vậy, để rồi sau đó đi qua cái cầu nào, cháu thả bà ta rơi tõm xuống sông cho bỏ ghét.

– Ơ, trên núi làm gì có sông?

– Thế có gì hả cậu? Thế mấy năm nay cậu bơi ở đâu? Hồi ở nhà ngày nào cậu không ra sông bơi thì cậu không chịu được mà.

– Ờ, ờ, có suối cháu ạ.

Thể My reo to:

– A, suối hả cậu? “Suối mơ bên giòng thu vắng, giòng êm đưa lững lờ ngoài nắng” ấy hả cậu? Thế suối của cậu có đẹp như trong bài “Suối mơ” không hả cậu?

– Đẹp hơn nhiều lắm cháu ạ.

– Thế hả cậu, thế thì tuyệt quá, thế có ai “từng hẹn mùa xưa cùng xây nhà bên suối” không cậu? Và có “đàn nai đùa trong khóm lá vàng tươi” không hở cậu?

Thể My hỏi bằng một giọng liến thoắng dễ thương vô cùng.

– Có đấy cháu ạ. Cậu có vợ chồng một thằng bạn, chúng nó làm một cái nhà bằng tranh trên một cây cao bên bờ suối, phải leo lên nhà bằng một cái thang cây. Trông cứ y như là một cái tổ chim, xinh đáo để.

Thể My ngẩn người, chớp chớp đôi mắt sáng trong:

– Tuyệt diệu, cháu thích một cái nhà như thế lắm. Cậu làm một cái nhà như thế bên bờ suối để cháu xin bà và ba mẹ cho cháu và chị Thương ra ở với cậu đi.

– Không được đâu cháu ạ.

– Tại sao lại không được hả cậu?

Trần làm bộ mặt thảm sầu:

– Cậu chưa nói hết chuyện mà.

Thể My băn khoăn hỏi:

– Có chuyện gì vậy cậu?

Trần cúi mặt, che giấu một ánh mắt tinh nghịch, lấy giọng buồn rầu kể lể:

– Một ngày nọ, có một cơn bão rừng. Bão mạnh lắm làm trốc gốc cái cây to có cái nhà xinh như tổ chim của hai vợ chồng trên đó. Khi ấy người chồng đi công tác vắng, chỉ có người vợ ở nhà mà thôi. Cả cái cây bị ngã ầm xuống giòng suối nước chảy mạnh như thác đổ, cái nhà bị cuốn đi cùng với người vợ trong đó.

Thể My tròn xoe đôi mắt kinh hoàng, hỏi dồn:

– Rồi sao nữa hả cậu?

Thương cũng nín thở, nét mặt căng thẳng lo lắng, nhìn Trần đăm đăm, chờ đợi. Bà Thị đang bổ cau gần đấy cũng dừng tay lắng nghe.

– Khi người chồng trở về, cơn bão đã dứt, trời đã quang, mây đã tạnh, nắng chan hòa lấp lánh trên giòng suối chảy hiền hòa. Người chồng lội ra giữa giòng, leo lên ngồi trên những chạc cây bị đổ xuống, anh ta ngồi đó mãi đến chiều, sau đó anh ta xuôi giòng suối lội theo hướng cái nhà và người vợ bị trôi đi. Từ đó không còn ai trông thấy anh ta đâu nữa.

Bà Thị cúi xuống tiếp tục bổ cau, thở dài kín đáo. Thương cúi đầu yên lặng. Thể My chép miệng:

– Tội nghiệp ghê hả cậu? Thế họ là bạn cậu đấy à?

– Ừ, vậy cháu còn muốn làm nhà bên bờ suối nữa không?

– Thôi, cậu ạ, chuyện buồn quá như thế cháu sợ lắm. Cháu không thích nữa đâu, thôi, về nhà mình mà ở cho rồi.

– Ừ, có thế chứ. Cháu ngoan lắm đó Thể My.

Thể My ngước lên, vừa thoáng bắt gặp một tia tinh quái lóe lên trong mắt Trần. Cô bé buột miệng la to lên:

– Ơ, cậu lại đặt bày nữa rồi, cháu biết cậu muốn dọa cho cháu sợ không dám vòi ở với cậu nữa chứ gì. Cháu không chịu đâu, cháu không thích bị lừa đâu, bắt đền cậu đấy.

Cô bé ôm lấy cánh tay Trần, vùng vằng nũng nịu, Trần cười ha hả thích thú. Cả nhà thấy cảnh tượng ấy đều vui cười. Thương nhẹ nhàng thở ra, cười thoải mái hỏi Trần:

– Thế không có chuyện họ bị trôi đi phải không cậu?

Trần vừa gỡ cánh tay bị Thể My lay giật, vừa vỗ vỗ trên đầu Thảo My, cười nụ:

– Không có đâu Thương ạ, cháu không thích chuyện xảy ra như vậy sao?

Bà Thị cười hiền hậu, xen vào:

– Hỏi hay nhỉ, ai mà thích chuyện xảy ra như vậy. Cái thằng thiệt quá tay, đặt chuyện hay đến nỗi nghe cứ tưởng như thật, làm cô mất công bùi ngùi thương xót nữa chớ.

– Thưa cô, chuyện bịa hay chuyện thật cũng vậy cô ạ. Có khi chuyện thật còn bi thảm hơn nữa kia. Vả lại chuyện như vậy cũng có thể là thật lắm.

Thương bỏ thêm củi vào bếp, lắng nghe tiếng sôi sục của nồi bánh, nàng dịu dàng nói:

– Vâng, thưa cậu, cháu xem truyện cũng biết rằng đời còn có nhiều chuyện đau thương hơn nữa. Nhưng ai lại cậu bịa đặt ra cái chuyện chi buồn quá, đến bây giờ cháu biết là chuyện không có rồi mà cháu vẫn buồn.

Trần cười xí xóa:

– Thôi, cho cậu xin lỗi nhé, tại Thể My nó đòi đi ra kháng chiến cậu nghe sợ toát mồ hôi, cậu phải bịa đặt cho nó nản.

Thể My phụng phịu:

– Thế sao cậu đi được mà cháu đi không được hả cậu? Cháu có nhiều đứa bạn học cùng lớp chúng nó cũng bỏ học ra đi kháng chiến nhiều lắm.

– Ấy chính vì cái chuyện bỏ học ấy mà cậu không muốn cháu dại dột làm cái chuyện như những đứa bạn của cháu đấy.

– Tại sao đi kháng chiến chống Pháp để cứu nước giành độc lập mà cậu lại bảo là dại dột hả cậu? Thế hồi cậu bỏ nhà đi cũng dại dột lắm sao, cậu cũng bỏ học đấy thôi.

Trần thấy rõ ràng mình bị kẹt, cái con bé thật quá tay, thứ này mà học đòi làm cán bộ rồi giở biện chứng pháp ra thì mệt bở hơi tai với nó đấy nhé.

Trần quàng tay ôm ngang vai cháu, giọng chàng trở nên trang nghiêm:

– Cháu nói rất đúng, cũng có thể là hồi cậu ra đi cậu đã làm một việc dại dột, này nhé, bỏ học hành, bỏ mẹ già, bỏ ngôi nhà, thành phố, giòng sông, bỏ lại tất cả những gì yêu quý thiêng liêng nhất, như thế là dại dột quá rồi còn gì. Nhưng cái dại dột của con trai khác với cái dại dột của con gái cháu ạ. Đó là điều cậu muốn nói với cháu. Nếu còn có những thằng con trai ưa dại dột như cậu, cũng chẳng làm sao. Nhưng những đứa con gái như cháu thì lại là chuyện khác.

Thể My vẫn tỏ vẻ không bằng lòng:

– Thế bộ con trai yêu nước được còn con gái thì không hay sao thưa cậu?

Trần kiên nhẫn:

– Có chứ, một ngày nào đó, hoặc ở một lĩnh vực nào đó. Cháu có thể làm những công việc hợp với cháu để đem lại lợi ích cho xã hội, cho Tổ quốc, còn chuyện đánh giặc là chuyện của con trai, mà hiện giờ là lúc chúng ta đang phải đánh giặc.

Thể My đã buồn ngủ díp cả mắt lại nhưng vẫn cố cãi bướng:

– Cháu cũng đánh giặc được vậy.

Trần vuốt ve mái tóc óng ả của cháu, dỗ dành:

– Ừ, thì cháu cũng đánh giặc được. Bây giờ hãy đi ngủ, cô bé anh hùng rơm của cậu.

Thể My ngả đầu trên vai Trần, giọng lè nhè:

– Không, cháu không đi ngủ đâu, cháu còn đợi giao thừa mà.

Ngay lúc đó, từ xa, rất xa, có tiếng chuông nhà thờ đổ hồi vọng lại trong đêm giá rét căm căm. Tiếng chuông vang vọng, dư âm lãng đãng quấn quýt từng hồi, lan tỏa trong không gian, tiếng chuông như thoát ra từ một cõi miền đầy ánh nến nguy nga lộng lẫy. Đâu đây như có tiếng những đôi cánh trắng mỏng manh bay xào xạc, mang theo thông điệp của một năm mới đã bắt đầu.

Mọi người đều ngẩng đầu lên, nghe ngóng hồi hộp. Thể My vùng nhảy lên, la to:

– A, giao thừa rồi!

Cô bé xoay người một vòng, di động ra một vầng ánh sáng rực rỡ của bếp lửa đang reo, nét mặt cô bừng dậy tươi hồng, môi mắt sáng ngời rạng rỡ:

– Cháu phải đi mặt áo Tết đây.

Nói xong cô bé vụt biến mất trong góc tối của căn nhà ngang như một vì tiên bé bỏng trong mơ.

Bà Thị nhìn theo lắc đầu âu yếm:

– Nó đã lớn mà cứ như hồi còn bé, không thay đổi gì cả.

Bà đứng dậy, vươn vai, bảo Trần và Thương:

– Các cháu sửa soạn đón năm mới nhé, cô đi gọi bé Tâm đây.

—->xem tiếp tại đây

Advertisements
This entry was posted in Nguyễn Thị Thanh Sâm, Truyện dài - Tiểu thuyết and tagged , . Bookmark the permalink.