CÕI ĐÁ VÀNG (Nguyễn Thị Thanh Sâm): chương 1-20

CHƯƠNG VIII

Có một cái gì đó, trong không gian và thời gian này, như một cơn vây khốn tâm thức của một thứ bệnh lý lạ lùng.

Có một ngẫu nhĩ nào đó, len vào những ngõ ngách vô thường đã tạo nên vĩnh cửu, và đồng thời mang lại cơn cuồng nộ phong ba nối liền vực sâu và đời sống.

Trần đã trải qua những cơn bão táp của tâm hồn trong suốt thời kỳ cùng anh em đồng chí học tập, thảo luận, tìm tòi mổ xẻ từng ni tấc cái hình hài dĩ vãng mang nặng di sản truyền thống chứa đựng bao nhiêu căn bệnh xấu xa của con người. Người ta thúc giục nó, dồn ép nó với những điều cám dỗ có khả năng thần bí như mụ phù thủy mặc áo thụng đen cưỡi cái chổi bay quanh khu rừng đen tối.

Trần chia sẻ cùng các bạn những ray rứt, dằn vặt, tự cấu xé mình, tự lột xác mình để khai sinh con người mới, để làu làu trong sạch xứng đáng với người chiến sĩ xã hội ngày mai.

Nhưng trái với các bạn của chàng, họ như bị thôi miên, tâm trí họ đờ đẫn như đang bị trong vòng hấp lực của một mê cung, càng ngày Trần càng kinh ngạc nhận thấy mình tỉnh táo một cách lạ lùng. Những điều tiếp nhận được càng khiến cho tinh thần chàng có những cảm ứng mới mẻ thì thân thể chàng cũng bị suy nhược dần đi.

Trong khi thân thể chàng bị ảnh hưởng của sự dồn ép thì tâm hồn chàng mở rộng một cuộc tao phùng của non cao và biển sâu, của yêu thương và thù hận, của thiện và ác, của hư và thực, và trên hết những cái đó là cơn tao ngộ của Con Người và Cuộc Đời.

Khi thấu triệt những điều đó, chàng chỉ còn lại một niềm đau, thương xót anh em đồng đội, đau xót bởi chính nỗi bất lực của mình.

Lần lượt, chàng chứng kiến các đồng chí của chàng sau khi tự đày đọa thân mình bằng những buổi moi óc nghiền ngẫm những tội lỗi tưởng tượng, sản phẩm của giáo điều, đã đua nhau làm bản tự thú, kiểm thảo, kể lể những điều vặt vãnh từ hồi còn bé dại, nào ăn cắp tiền của cha mẹ để đi đánh đáo, kết luận: ăn cắp và đánh bạc (đánh đáo là một hình thức đánh bạc) là ảnh hưởng thối nát của thực dân phong kiến thấm sâu vào máu; nào một hôm thấy một đứa con gái ngủ hớ hênh bỗng thấy lòng tà dâm nổi dậy, kết luận: tà dâm là tội lỗi của giai cấp tiểu tư sản chỉ muốn hưởng thụ; nào thuở nhỏ đã có lần đánh đập một đứa bé con nhà nghèo khổ ở bên cạnh nhà mình, kết luận: đó là ý thức ỷ mạnh hiếp yếu, ỷ giàu hiếp nghèo, căn bệnh của đế quốc tư bản.

Có trăm ngàn những lời tự thú ngây thơ tội nghiệp nọ trên những bàn tay cầm viết run rẩy sợ hãi của những chiến sĩ mà mới đây khi đối diện với địch quân, chính những bàn tay đó đã ghì chặt thép súng trên vai nhả từng tràng thịnh nộ chính khí vào quân cướp nước.

Lòng Trần thắt lại khi thấy hiện lên vẻ ngơ ngác, kinh hãi, đớn hèn trên khuôn mặt những đồng chí đã từng hiên ngang bao nhiêu, cương nghị bao nhiêu, dũng cảm bao nhiêu, trong cuộc chiến tranh đầy gian lao nguy hiểm mà họ đã hồn nhiên chấp nhận cho căn phần của họ.

Họ đã yếu hèn hẳn đi vì kinh hoảng trước mớ lý thuyết tự nó không chứa đựng gì nhiều nhưng những luận lý của cán bộ lãnh đạo chỉnh huấn đã phù phép cho nó trở thành bén ngót như những móng diều hâu sà xuống quắp lấy thân phận của họ. Cơn hôn mê biện chứng pháp làm cho họ lảo đảo, ngờ nghệch không còn nhớ mình là ai nữa, vội vàng chối bỏ chính mình.

Là lý tưởng đó ru? Có phải vì đó mà con người đã phải rời bỏ một giòng sông, xa lìa một thành phố, từ biệt một lũy tre làng, một cánh đồng vàng óng để ra đi, đến ngồi nơi xó rừng này, moi móc kể lể những điều lặt vặt, những chuyện ngồi lê đôi mách, tự dằn vặt mình, tự dìm sâu mình vào ác mộng?

Là lý tưởng đó ru? Khi những người con trai ngày nào ra đi đầu ngẩng cao lên đầy kiêu hãnh bởi Tổ quốc, kiêu hãnh bởi nòi giống, kiêu hãnh bởi chính con người tràn đầy sức sống của mình, giờ đây mặt cúi gầm ngượng ngùng đau khổ, ân hận đã trót mang trong mình giòng máu luân lưu của bao đời ông cha hủ lậu, phong kiến, thối nát, xấu xa.

Cái gì đã khiến cho con người vừa mới đây ra đi với một tấm lòng quả cảm, chính trực, không khuất phục trước kẻ thù, không sờn lòng trước gian nguy, mà giờ đây lại trở nên cuống quýt, khốn nạn tội nghiệp như những tên hề vô tài bất tướng, sử dụng những ngón nghề tiểu xảo để mong được yên thân, bịa đặt ra những tội lỗi tưởng tượng một cách vụng về để chứng tỏ lòng khẩn trương thành thực của mình.

Chỉ còn vài ngày nữa là bế mạc khóa chỉnh huấn này, do những hiện tượng đó người ta ghi nhận đã đạt được những thành công đáng kể. Nhưng mãi cho đến đêm qua sự thành công mới thật hoàn toàn vượt quá mức mong mỏi của cán bộ lãnh đạo. Sự tốt đẹp đó xuất hiện dưới hình thức của bản tự kiểm thảo được xem như điển hình của đồng chí Lưu về những tiết lộ ghê gớm của anh ta.

Lưu người gốc miền Nam Trung phần; khuôn mặt nhọn, xanh mét vì thiếu máu, đôi mắt mở to có vẻ sợ hãi tiều tụy, nụ cười gượng gạo trên đôi môi mỏng dúm dó, đôi lúc bất chợt mím lại khiến người đối diện áy náy tưởng mình có làm điều gì phật ý y, dáng người trung bình mảnh khảnh, gầy yếu. Y là một cán bộ đại đội, được xem như một đảng viên nhiều thiện chí, tận tụy với công việc của mình, điều đó được chứng tỏ ngay suốt khóa chỉnh huấn, y luôn luôn tỏ ra bận rộn, bề bộn với những mớ tài liệu học tập, và lăng xăng điếu đóm bên cạnh các cán bộ phụ trách huấn luyện cả ngày.

Từ ba hôm nay, cử chỉ của Lưu đã có vẻ khác thường. Y thờ thẫn, ít nói, có vẻ trầm ngâm suy nghĩ, y ghi chép liên miên, nét mặt có vẻ âm u ngay cả những khi ăn uống. Cho đến đêm qua giữa buổi họp kiểm thảo, bỗng nhiên y khóc rống lên, giọng y ồ ồ, y thở phì phò như tiếng nghẹt thở của một con heo bị cắt tiết, càng lúc y càng thét lên, rồi y rên rỉ xin được thú tội. Sự xung động đó thoạt tiên làm mọi người kinh ngạc, sau chuyển qua những cảm giác hỗn độn, vừa buồn cười khó chịu, vừa nôn nao bất ổn. Trần cũng cùng chung cảm giác đó, chàng cảm thấy mình là một chứng nhân khốn khổ, tai chàng lùng bùng, chàng muốn lẩn tránh nhưng không thể được, chàng vẫn phải ngồi đó, mắt mở to mà không nhìn thấy gì rõ rệt, chỉ loáng thoáng thấy một hình thù gầy gò vật vã rên siết, tai chàng mơ hồ nghe những lời thú tội, những tiếng nói đứt quãng, như từ dưới địa ngục vẳng lên.

Qua gương mặt kinh hoàng nhão nhoẹt đầy nước mắt và tiếng Lưu nghẹn ngào kể lể, Trần trông thấy y một mình đi trên con đường cheo leo quanh sườn núi, bên rìa là vực thẳm trùng điệp cây lá tối om, người y nóng nảy bồn chồn vì đã quá trưa mà chưa đến trạm nghỉ, chợt y thấy xuất hiện trên đường núi một nữ cán bộ mặc quần áo toàn đen; vai mang một túi vải đi ngược lại phía y. Khi đến gần y hỏi người nữ cán bộ đường đến trạm có còn xa không, cô gái trả lời nếu đi mau thì một giờ đồng hồ là đến nơi; y nhăn mặt xem lại đồng hồ; đã quá một giờ trưa, y nói với cô gái tôi mệt và đói qua, cô ta có vẻ thương hại nói trong xắc tôi có mang theo đồ ăn đi đường, nếu mệt anh ngồi nghỉ ăn một tí rồi tiếp tục đi. Lưu mừng rỡ nhận lời ngay, y cùng cô gái chọn một gốc cây to bóng mát rợp ngồi xuống, cô nữ cán bộ nhanh nhẹn lấy trong xắc ra một đòn bánh tét, tháo lớp dây lạt bó ở ngoài, lột lớp lá chuối bọc chiếc bánh và bắt đầu cắn một đầu dây lạt vào răng, tay cầm đầu kia thong thả quấn sợi dây quanh chiếc bánh nếp có nhân thịt mỡ và đậu xanh, xắt ra từng khoanh bánh một. Cô ta trạc ngoài hai mươi tuổi, nước da bánh mật, khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt nhỏ và sắc, cái nhìn vui vẻ nồng nàn. Bất giác Lưu cảm thấy thèm thuồng, mùi thơm từ chiếc bánh bốc lên, môi người con gái hé ra phô bày hàm răng khỏe mạnh, trắng bóng cắn chặt sợi dây căng thẳng, thân thể cô gái tròn trĩnh đậm đà nhịp nhàng chuyển động dưới lớp áo quần vải đen, cảnh tượng ấy kích thích mãnh liệt trí tưởng tượng của y. Người y rạo rực, máu dồn ứ lên đầu khiến mắt y hoa lên, ngầu đỏ. Y nhìn chằm chặp người con gái không chớp mắt, y không gần đàn bà đã lâu lắm rồi và đây là một dịp hãn hữu y ngồi với một người con gái ở nơi vắng vẻ như thế này. Giờ này không thể có ai qua lại cả, trời âm u nóng bức, y cảm thấy sự thèm khát ghê gớm nổi dậy. Y nhích lại gần cô gái một chút. Thấy động, người con gái ngước mắt lên nhìn bắt gặp đôi mắt đỏ ngầu khác thường của y hau háu nhìn mình, như linh cảm một sự gì không hay, cô gái thảng thốt rú lên một tiếng, buông rơi khúc bánh. Tiếng rú của người con gái làm y bừng dậy một cảm giác rừng rú dã man, máu trong cơ thể y rần rật bốc lên làm mờ tất cả mọi vật trước mắt. Y chồm tới lao mình vào người con gái. Cô ta chống cự dữ dội, cào cấu cắn xé y. Máu nóng từ những chỗ bị cô ta cấu xé tuôn ra khiến y càng hăng tiết, y đưa hai tay nắm chặt vai cô gái lắc thật mạnh khiến đầu cô gái bị đập vào gốc cây nhiều lượt cho đến lúc cô ta đuối sức dần, lả người nằm yên không cựa quậy nữa, để mặc cho y như con dã thú vồ ngấu nghiến con mồi của mình.

Cho đến khi y thấy mình ngồi dậy, chung quanh mọi sự ngổn ngang, người con gái lõa lồ nằm úp mặt xuống đất vùi đầu trong đống lá khô im lặng không nhúc nhích, những miếng bánh rơi vãi tứ tung dính đầy rác và bụi vì cuộc vật lộn, đồ vật trong cái xắc mở ngỏ của cô ta rơi vãi tung tóe: mấy cái bánh, một khúc thịt dồi, một con dao nhọn, vài quyển sách mang đề tựa “Nguyên lý chủ nghĩa Lê-nin” và “Trường kỳ kháng chiến nhất định thắng lợi” v.v.

Khu rừng hoàn toàn chìm đắm trong giấc ngủ trưa. Đột nhiên sự yên lặng nặng nề khiến y kinh hoảng, lượng máu vừa dâng lên trong người y như rút xuống dạt về nơi nào không biết. Người con gái cựa mình rên một tiếng nhỏ rồi nằm im, y cảm thấy run sợ, nếu việc này bị phát giác, ừ nếu việc ghê tởm này bị phát giác, người con gái sẽ không tha thứ cho y, cô ta sẽ không để yên, y không dám nghĩ thêm nữa, y sợ hãi đến điên cuồng, trí óc y đâm ra mê muội; y cúi xuống, mắt y đụng phải con dao, cầm chắc trên tay giơ cao lên với tất cả sức mạnh, y đâm thẳng xuống lưng người con gái; một tiếng thét rùng rợn rú lên, thân thể người con gái bật ra rướn lên rồi rơi sấp xuống, một cánh tay duỗi ra, những ngón tay co quắp quều quào níu lấy mặt đất. Y rút vội con dao ra, máu phún lên đầy mặt y nóng hổi tanh nồng, như say máu y tiếp tục đâm mãi cho đến khi cái xác nát nhừ không còn cựa quậy. Y buông con dao xuống đất; người y rời rã choáng váng; y ngồi dựa vào gốc cây thở dốc. Bộ quân phục xám trên mình y đầy máu, y cởi áo lau những vết máu bê bết lẫn mồ hồi trên mặt, y cảm thấy đói ngấu, y quơ vội khúc bánh đầy bụi và miếng thịt dồi cho vào miệng nuốt lấy nuốt để.

Những ngày sau đó, hình ảnh cô gái và xác chết đẫm máu của cô ta vẫn theo dõi ám ảnh y, cả khi ăn khi ngủ không lúc nào yên. Óc tưởng tượng của y vẽ ra những hình phạt khủng khiếp, y muốn rời bỏ kháng chiến, trở về đầu hàng giặc, xa lánh hẳn vùng đất này. Mấy lần y đi về hướng có đồn giặc, mang theo cả vũ khí cùng tài liệu kháng chiến, nhưng chưa có trường hợp thuận tiện nào để y có thể đi thoát.

Thú xong, Lưu lại khóc rống lên rồi ngã ra ngất lịm, mọi người, sau những giây phút lặng im nín thở theo dõi lời tự thú gây sự chú trọng đặc biệt đó, bây giờ lại xôn xao, kẻ thở phào bàn tán nho nhỏ, người lo cứu chữa vẩy nước lã vào mặt y. Y tỉnh lại, có vẻ bình tĩnh hơn, ngồi im lặng ủ rũ, đầu cúi gục xuống.

Bấy giờ đã vào khoảng ba giờ khuya, ngọn đèn dầu chập chờn leo lét tranh tối tranh sáng gây một quang cảnh ảm đạm.

Người cán bộ lãnh đạo chỉnh huấn chờ cho mọi người bớt xao động, cất tiếng nói:

– Các đồng chí, qua lời thú của đồng chí Lưu hôm nay, chúng ta thấy đồng chí Lưu đã phạm tội hiếp dâm, giết người và toan tính theo giặc, mang vũ khí và tài liệu cho giặc, coi như đồng chí ấy đã phạm tội phản quốc. Nhờ ơn Đảng soi sáng, đồng chí Lưu đã được chỉnh huấn, đã ý thức được rằng những tội ác đó không phải là do nơi đồng chí mà ra, chúng đã nảy sinh bởi giòng máu phong kiến thối nát của cha ông để lại, do sự hấp thụ nền giáo dục của thực dân đế quốc mà ra. Tính chất tiểu tư sản đã ăn sâu bám chặt vào xương tủy gây nên biết bao sự xấu xa ghê tởm. Ngày nay nhờ sự giáo dục kiên trì và lòng thương yêu của Đảng mà đồng chí Lưu đã tự banh da mở thịt phơi trần tất cả mọi sự xấu xa ghê tởm; từ nay đồng chí Lưu có thể yên ổn tinh thần bởi vì đồng chí đã tự nguyện lột xác, cái xác xấu xa giòi bọ của phong kiến thực dân đế quốc đã chết hẳn, từ nay đồng chí đã trở thành một con người mới, Đảng sẽ nâng đỡ dìu dắt cho con người mới tái sinh của đồng chí Lưu.

Người cán bộ ngưng một giây, đảo mắt nhìn khắp gian phòng hội:

– Đêm nay các đồng chí đã chứng kiến sự thành công to lớn của đồng chí Lưu, hơn một tháng nay các đồng chí đều đã tích cực học tập, biểu lộ thiện chí gội rửa tàn tích tiểu tư sản, phong kiến, nhưng đêm nay trường hợp đồng chí Lưu xem như điển hình cho khóa chỉnh huấn của chúng ta. Chỉ còn ba hôm nữa là bế mạc, tôi mong rằng sẽ còn có những đồng chí khác nêu thêm những thành tích tranh đấu bản thân vẻ vang hơn nữa. Đêm nay, thế là đủ. Tôi cho phép các đồng chí giải tán và chúc tranh đấu thắng lợi.

Mọi người lục tục đứng dậy giải tán, Trần cảm thấy ngây ngây ớn lạnh, khó chịu trong người. Ra đến ngoài, gió rừng đêm thổi tạt vào mặt không mang lại sự mát mẻ dễ chịu nào. Chàng phóng tầm mắt nhìn vào khoảng rừng tối câm trước mặt, tiếng chim từ quy từ đó đều đều vọng lại, âm điệu ảo não buồn tênh.

Trong đêm tối mịt mùng, tiếng chim rừng đêm như một chiếc cầu nối liền nỗi hoang vu trong cùng thẳm tâm hồn chàng.

—->Chương 9

This entry was posted in 3.Truyện dài - Tiểu thuyết, Nguyễn Thị Thanh Sâm and tagged , . Bookmark the permalink.

Ý kiến - Trả lời

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s