KHÔNG! ANH KHÔNG CHẾT ĐÂU EM! (Nguyễn Khắp Nơi)

(Viết theo lời kể của Cố Thiếu Úy Hoàng Văn Soát, khóa 2/72 Thủ Đức.)

-1-

Anh lên lon giữa hai hàng nến chong

Anh lên lon giữa hai hàng nến chong

Trên quan tài buồn là hình chụp Sinh Viên Sĩ Quan Hoàng Văn Soát – Khóa 2/72 Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức.
Đầu quan tài là cặp lon Thiếu Úy truy thăng,
Giữa là Huy Chương Anh Dũng Bội Tinh với Nhành Dương Liễu được truy tặng.
Phía dưới là Quyết Định của Bộ Tổng Tham Mưu Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa.
(bị che lấp bởi bó hoa phúng điếu):

TRONG CUỘC HÀNH QUÂN TẠI CÁI CÁO, TỈNH CHƯƠNG THIỆN,

VÀO LÚC 10 GIỜ SÁNG NGÀY 19 THÁNG 12 NĂM 1973,
CHUẨN ÚY HOÀNG VĂN SOÁT,
ĐẠI ĐỘI PHÓ ĐẠI ĐỘI 1 – TIỂU ĐOÀN 419 ĐỊA PHƯƠNG QUÂN
ĐÃ ANH DŨNG HY SINH VÌ TỔ QUỐC.

BỘ TỔNG THAM MƯU QUÂN LỰC VIỆT NAM CỘNG HÒA QUYẾT ĐỊNH:

TRUY THĂNG CHUẨN ÚY HOÀNG VĂN SOÁT CẤP BẬC THIỂU ÚY,
TRUY TẶNG CỐ THIẾU ÚY HOÀNG VĂN SOÁT
ANH DŨNG BỘI TINH VỚI NHÀNH DƯƠNG LIỄU.

Từ ngày di cư vào Nam năm 1954, gia đình tôi chọn Xóm Mới, Quận Gò Vấp, tỉnh Gia Định, làm nơi trú ngụ. Những ngày tháng tươi vui nhất của đời tôi bắt đầu ở đây. Bố tôi làm việc cho chính phủ của Tổng Thống Ngô Đình Diệm, mẹ tôi buôn bán lặt vặt phụ thêm cho gia đình tám anh em chúng tôi. Từ bậc Tiểu học cho tới Trung học Đệ Nhất Cấp, tôi học ở trường Chân Phước Liêm, Gò Vấp, tới khi lên lớp Đệ Nhị, vì trường cũ không có Đệ Nhị Cấp, nên tôi và các bạn cùng lớp phải khăn gói lên học ở trường Lê Bảo Tịnh ở Saigòn. Hàng ngày đạp xe đạp qua những con đường của thành phố Saigòn, tôi thích nhất là xem những bảng quảng cáo của những rạp xi nê, những chương trình đại nhạc hội “Tùng Lâm, Xuân Phát” hoặc chương trình tuyển lựa ca sĩ . . . Đương nhiên là tôi không có tiền để đi xem những phim đang chiếu hay những chương trình ca nhạc rồi, nhưng chỉ cần xem những bảng quảng cáo này là tôi cũng thuộc được tên tuổi của những tài tử ngoại quốc, những gương mặt của các ca sĩ và nhất là khuôn mặt dài tiếu lâm của Nghệ sĩ hài hước Tùng Lâm, khổ người mập tròn của Khả Năng, ốm nhom của Phi Thoàn và cao lỏng nhỏng của Xuân Phát.

Tôi đậu bằng Tú Tài, cũng là lúc mà chiến truờng miền Nam sôi động, tôi theo giấc mộng đời trai tang bồng hồ thỉ, muốn gia nhập truờng Võ Bị Đà Lạt, nhưng bố tôi lại khuyên: “Đằng nào cũng phải tòng chinh cứu nước, nhưng nếu học làm …Đại Phu, thì vừa cứu nước lại vừa cứu được những mạng người nữa”. Tôi nghe có lý, qua học lớp Dự Bị Y Khoa ở phân khoa Khoa Học. Học được nửa năm, chán quá, tôi đổi qua học Luật.

Thời giờ rảnh rang, tôi đi kèm trẻ tư gia, có ít tiền còm, mỗi lần học xong, tôi rủ bạn bè ra “Hồ Con Rùa” vừa uống cà phê hút thuốc vừa bàn chuyện thế sự thăng trầm. Sẵn có người bạn phải về trường Thánh Mẫu đón cô em gái, rủ tôi tháp tùng, tôi cũng hứng chí xách xe chạy theo cho vui.

hoangvansoat2

Tan trường, đám học sinh túa ra như bầy ong vỡ tổ, cô em gái của Trung đi với một đám bạn áo dài trắng tinh làm cho tôi hoa cả mắt. Với các mác . . . sinh viên năm thứ hai, tôi có vẻ cũng có chút ít giá trị với các cô lắm, cô nào cũng hỏi tôi . . . học đại học có khó lắm hay không? Tôi vui vẻ trả lời . . . Đại Học có nghĩa là . . . học đại ấy mà, học sao thì học, không cần đến trường đến lớp mỗi ngày, miễn là cuối năm thi đậu là được. Cũng nhờ câu trả lời vô duyên như vậy mà tôi làm quen được với một cô áo dài trắng tên Trang, bạn học cùng lớp với em gái của Trung.

Quen thân nhau rồi, những chiều cuối tuần, tôi thường mời Trang đi dạo phố phường Saigòn, cùng nhau thưởng thức những ly kem ngọt ngào vừa nói chuyện tương lai thật là vui. Cuối năm, tôi bận học thi bỏ cả dậy kèm, Trang cũng phải lo thi Tú Tài, chúng tôi hẹn qua kỳ mới gặp lại nhau. Thời gian này cũng là lúc Việt Cộng gia tăng xâm nhập đánh chiếm Miền Nam, những trận đánh ở Quảng Trị, An Lộc diễn ra thật ác liệt, tôi và đám bạn bè vừa học vừa lo theo dõi tình hình chiến trường, có đứa nóng lòng cứu nước, bỏ học ngang xương để nhập ngũ, đứa khác ráng tập trung học hành chờ thi xong mới đăng lính.

Tôi thi xong thì cũng đến tuổi nhập ngũ rồi.

Trình diện ở Quân Vụ Thị Trấn, tôi được đưa về Quang Trung học ba tháng rồi mới nhập trường Võ Khoa Thủ Đức, học khóa 2/72. Theo quy luật của trường Thủ Đức, trong thời gian “Tân Khóa Sinh”, chúng tôi chưa phải là nguời lính thực thụ, nên phải ở lại quân trường học cho xong, nhưng mỗi Chủ Nhật, chúng tôi được ra Khu Tiếp Tân để đón cha mẹ anh em bạn bè lên thăm, Trang cũng đã lên thăm thôi trong tà áo dài trắng thật quen thuộc.

hoangvansoat3

Khóa đàn anh 1/72 ra trường vào tháng 11, toàn bộ các Tân Chuẩn Úy đều được bổ sung cho chiến trường, không có ai về văn phòng cả, khóa 2/72 của chúng tôi cũng theo chân đàn anh như vậy thôi, nhưng thay vì mãn khóa ngay sau đó, chúng tôi lại được đưa đi chiến dịch Bình Định Nông Thôn ở Tây Ninh.

Ra trường vào, tôi chọn lính . . . Ông Địa, tức là lính Địa Phương Quân. Nói là địa phương quân chứ tôi được lệnh về trình diện Tiểu Đoàn 419 Địa Phương Quân Biệt Lập, đóng ở Chương Thiện lận, trong khi địa phương của tôi là ở xóm đạo Xóm Mới Gò Vấp.

Tôi tới căn cứ trình diện vào đầu năm 1973, thì tiểu đoàn đang đi hành quân ở Mỹ Tào, sĩ quan hậu cứ nhận lệnh của Tiểu đoàn trưởng đưa tôi ra vùng hành quân ngay để nhận đơn vị. Quần áo ủi hồ còn láng coóng, tôi được đưa tới kho quân trang để nhận ba lô, cái nón sắt và những đồ đạc khác như dây ba chạc, poncho, xẻng cá nhân, băng cá nhân . . . rồi qua kho súng nhận khẩu súng lục Colt 45 hai băng đạn và vài trái lựu đạn. Ra tới bãi đậu xe, tôi thấy một toán lính nữa cũng mới được bổ sung về tiểu đoàn giống như tôi và một số lớn những thùng đạn đủ cỡ chất đầy trên xe. Trước khi xe chạy, tôi được phát thêm cho một ổ bánh mì thịt, vài bao gạo sấy, thịt hộp. Ông Thượng sĩ Thường vụ nói:

“Thiếu úy . . . hên lắm mới được tiếp tế nhiều như vầy đó . . .”

Xe GMC chạy khoảng hai tiếng đồng hồ thì tới khu vực hành quân, súng còn đang nổ tứ bề, tôi được đưa tới trình diện Thiếu tá Đoàn Anh Cường, Tiểu đoàn trưởng của Tiểu đoàn 42. Tôi đứng nghiêm chào vị chỉ huy mới, ông cũng chào lại tôi và nói ngay:

“Tiểu đoàn đang hành quân, mọi chuyện sẽ nói sau.”

Ông nhìn bộ đồ trận ủi hồ của tôi kèm thêm đôi giầy MAP đánh xi ra bóng lưỡng mà lắc đầu:

“Chú mặc đồ như thế này thì . . . đánh trận với ai?”

Ông hối Hạ sĩ thủ kho mang cho tôi đôi giầy bố, nói tiếp:

“Vùng này tối ngày lội sình, chú phải mang giầy bố mới chịu được, mang giầy MAP té lên té xuống tối ngày, chưa chết vì đạn Việt cộng cũng đã té gẩy cổ mà chết. Chú thay đôi giầy này đi, rồi để đôi giầy MAP lại đây, chừng nào về phép sẽ lấy lại.”

Tôi lo thay giầy thì Thiếu tá Cường đã hối hả mở bản đồ, chỉ cho tôi biết địa điểm đang đóng quân của Tiểu đoàn, rồi giới thiệu tôi với Trung úy Tính, đại đội trưởng đại đội 1, vị chỉ huy trực tiếp của tôi. Tôi được phát cho cặp ống nhòm và cái bản đồ rồi cùng Trung úy Tính lội bộ về khu đóng quân của đại đội.

Vừa đi, Trung úy Tính vừa giải thích cho tôi về mục đích của cuộc hành quân đang tiếp diễn. Trận chiến kéo dài từ ngày hôm qua, tiểu đoàn phải chiếm bằng được khu xóm nhà lá phía trước mặt, nơi này được tin tình báo cho biết đó kho chứa gạo và vũ khí của trung đoàn chủ lực địa phương của đám Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam. Bọn chúng bố trí rất chặt chẽ, nên lính mình đánh từ hôm qua mà chưa tiến chiếm được mục tiêu. Trung đội 1 tấn công vào tới bìa làng thì bị thiệt hại nặng, Trung đội trưởng tử thương, hôm nay tôi sẽ nhận trung đội này để tiếp tục tấn công vào mặt trái của kho vũ khí.

Tới vị trí đóng quân của Đại đội, Trung Sĩ Hai là Trung đội phó tạm thời chỉ huy trung đội, đã được thông báo trước, nên đã đưa hai người lính về chờ tôi tại đây để cùng về nơi đóng quân của trung đội. Chiến trường vùng IV, nhất là vùng Chương Thiện, đầy những sông rạch và sình lầy, tôi theo hai người lính lội qua những con lạch nhỏ, bước đi trên những cây cầu khỉ, hai người lính là dân địa phương, quanh năm họ đi lại trên những con mương, những chiếc cầu như vậy, nên họ đi rất nhanh và vững vàng, còn tôi, tôi lội sình chưa quen, cứ lúng túng với đôi giầy bố. Tới con rạch lớn, nước hơi cao, chúng tôi phải lội qua, hai người lính nhìn bộ đồ láng coóng của tôi mà nói:

“Uổng bộ đồ . . . día của Thiếu úy quá!”

Qua cây cầu khỉ, đế giầy bố bám vững vàng vào những thân cây tràm làm cầu, tôi thầm cảm ơn ông Tiểu đoàn truởng đã lo cho tôi đôi giầy bố, nhưng mới bước được vài bước, tôi đã mất thăng bằng mà ngã nhào xuống nước, hai người lính phải nhào theo xuống nước mà kềm chặt tôi mà cùng lội vào bờ. Cuộc đời chinh chiến của tôi thật là ướt át.

Trung sĩ Hai cùng ba Tiểu đội trưởng và tiểu đội đại liên đã chờ sẵn để trình diện tôi chờ lệnh. Tôi đưa Hai về chỉ huy Tiểu đội 1 và 2 đang nằm bên trái, phần tôi lo điều động tiểu đội 3 và đại liên. Theo lệnh của Đại đội trưởng, tôi cho tất cả trung đội dàn hàng ngang sửa soạn tấn công tiếp.

hoangvansoat4

Trước khi tấn công, pháo binh của Tiểu khu đã dập liên tiếp vào khu làng trước mặt. Trung úy Tính cho tôi biết, sau khi đại bác bắn tới trái 6, trung đội của tôi sẽ phải xung phong chiếm mục tiêu ngay, trung đội 2 và 3 sẽ tấn công ở bên cánh phải và đích thân ông sẽ cùng trung đội 4 tấn công bên cánh trái.

Tôi báo cho cả trung đội biết rồi hồi hộp nằm úp mặt xuống đất đếm từng trái đại bác, ngoài sự tưởng tượng của tôi, cả trung đội đã cùng nhau ngồi dậy vừa đưa ngón tay vừa há miệng đếm từng trái nổ. Tôi quê mặt vội ngồi lên, cũng đưa ngón tay ra đếm, tay kia rút khẩu súng Colt lên đạn cầm sẵn trên tay, mắt đăm đăm quan sát vùng trước mặt sau mỗi trái đạn. Tim tôi đập liên hồi, vì tôi biết rằng, chỉ cần đếm dư một trái đạn, tôi sẽ đưa cả trung đội ra phía trước mà lãnh nguyên trái đại bác kế tiếp, cả bọn sẽ chết không còn một mạng.

Trái đại bác thứ sáu vừa nổ, tôi vùng dậy hướng mũi súng về phía trước, hô lớn:

“Xung phong”

Đám lính lúp xúp vừa chạy vừa bắn liên hồi.

Tôi băng mình lướt tới thật nhanh, khổ nỗi cái nón sắt gài chưa được chặt, nó cứ xộc xệch trên đầu, tôi phải đưa tay lên giữ cái nón sắt, tay kia cầm khẩu súng ngắn. Chạy được vài bước nữa, cặp mắt kiếng của tôi bị mờ đi vì mồ hôi của tôi chẩy ra quá nhiều, nhỏ tỏng tỏng vào kiếng. Tôi không còn tay nào để giữ cặp kiếng cho khỏi bị rơi xuống đất, và cũng không có cách nào để lau cặp kiếng cho dễ nhìn, đành cứ theo phản ứng tự nhiên mà chạy tới.

Bọn Việt Cộng ở đâu túa ra nhiều quá, đám nào chết cứ chết, đám còn lại chắc ở dưới hầm sâu hơn, nên không bị trúng đạn. Bọn chúng bắn trả lại chúng tôi lia lịa, đã có vài người lính bị ngã xuống, cuối cùng, chính tôi cũng bị bắn ngay chiếc mũ sắt, cũng may là cái nón sắt của tôi không thắt chặt, nên cái nón sắt chỉ bị nhổng lên rồi rơi xuống đất, chứ không thì sợi dây mũ sẽ chẹt vào cổ tôi mà làm cho tôi bị nghẹt thở.

Tôi ra hiệu cho trung đội ngừng tấn công tìm chỗ núp, phần tôi vội gọi máy báo cho đại đội biết tình hình. Cánh quân của Trung úy Tính cũng bị khựng lại, nhưng ông đã lại ra lệnh tiếp tục tấn công, vì tất cả đang ở đồng trống, nếu không chiếm được mục tiêu sẽ bị tiêu diệt hết.

Tôi cột chặt dây mũ, lấy khăn lau mắt kiếng rồi dùng khăn này mà cột chặt hai gọng kiếng sát với đầu rồi ra lệnh cho cả trung đội sẵn sàng, sau khi tôi đếm đến tiếng thứ ba thì bắt đầu xung phong tiếp.

Cả trung đội của tôi đã nhào vào bìa làng, bọn Việt cộng từ những miệng hầm đổ ra vừa cầm súng vừa cầm dao nhào ra tấn công chúng tôi, tứ phía súng nổ vang trời. Bọn Việt cộng ào ra nhiều quá, lần đầu tiên tôi thấy những tên lính Việt cộng đội nón tai bèo cầm súng AK. Trung đội của tôi không đủ người để đánh cận chiến với bọn chúng, tôi lùi ra bờ làng nhử cho đám Việt cộng đuổi theo rồ hô đám đại liên bắn quét vào bọn chúng. Bọn Việt cộng vội vàng chạy bạt về phía của đại đội, chúng tôi vội vùng lên tung từng trái lựu đạn phá vỡ những cái hầm hố của bọn này để chúng không còn đường về nữa rồi mới truy kích bọn Việt cộng.

—>xem tiếp

Advertisements
This entry was posted in Hồi-ký - Bút-ký, Một thời để nhớ, Nguyễn Khắp Nơi, Người Lính VNCH. Bookmark the permalink.