TRÊN VÒM TRỜI LỬA ĐẠN (KQ Vĩnh Hiếu): Cá Lóc và Đàn Vịt Trời

chuongI_nhungphivu-khoquenCá Lóc và Đàn Vịt Trời
Kỷ niệm một chuyến bay trên vùng đất thành phố
Ban Mê Thuột cao nguyên đất đỏ.

o O o

Ngồi trên ghế bay của chiếc trực thăng võ trang tôi nhìn xuống bên dưới. Vùng đất cao nguyên giữa Ban Mê Thuộtt và Pleiku trùng điệp núi rừng, chạy dài đến tận chân trời. Những trảng cỏ lớn nhỏ màu xanh lá mạ nằm rải rác xen kẽ giữa mặt rừng cây dày đặc. Trước mũi tàu là một dãy đồi thấp, chạy từ Đông sang Tây, mọc cỏ xanh úa vàng. Dọc theo trên đỉnh đóng những căn cứ hỏa lực, hình tam giác phơi màu đất đỏ.

-Mãnh Hổ đây Charlie!… hai bạn tới đâu rồi

Tiếng của chiếc Charlie vang trên tần số. Cao trên dãy đồi trọc, chiếc trực thăng của Đại úy Sơn Thái Huyền chở bộ chì huy bộ binh của Trung đoàn 53/SĐ 23, nhỏ như một chấm đen. Xa trông như một con chim ưng đơn độc đang xõa cánh trên bầu trời hanh nắng.

-Charlie! đây Mãnh Hổ!.. Tôi đã đến vùng,., thấy Charlie rồi!..

-OK!…hai Hổ bay vòng chờ đi,..tôi đang tìm bãi đáp…Hổ chờ tôi sẽ có chỉ thị!..

Tôi giao tay lái cho người hoa tiêu vụ, rồi móc điếu thuốc ra hút. Bay vòng chờ trên trời là “nghề” của trực thăng võ trang, cất cánh đến vùng trước làm an ninh bãi đáp xong bay vòng trên trời chờ,. chờ hợp đoàn chở quân đến. Hợp đoàn thả quân xong về bốc thêm lính, trực thăng võ trang ở lại vùng…bay vòng vòng,…chờ!..Đi yễm trợ Charlie tìm bãi đáp,..bay vòng chờ!..Hầu như gần hết nửa thời gian trên trời của tôi là bay vòng chờ, và tôi đã quá quen thuộc với cái chờ đến ê ẩm cả người, chờ đến dài cả cổ này!

Để đối phó với thời gian nhàm chán trên trời cao, tôi thường lợi dụng những giây phút này để ngủ dưỡng sức nếu sau một đêm nào lỡ quá trớn ăn chơi.

Hai chiếc trực thăng võ trang bay vòng trên trời chờ cũng đã hơn mười lăm phút thì có tiếng của Đại úy Huyền vang lên trong máy

-Hổ!…Charlie!..

Đang gật gà gật gù trong tiếng động ì ầm của động cơ tôi giật mình ngồi dậy:

-Tôi nghe!

-Hai bạn về lại Ban Mê Thuột đáp, “stand-by”, có gì tôi gọi…Phi vụ thả toán hôm nay có thể hủy bỏ!.

-OK!…Hổ nghe năm! về L.19 đáp…

Ra dấu cho người hoa tiêu phụ quay trở về tôi dựa người vào lưng ghế lim dim tiếp tục….Lúc này phi vụ bị hủy bỏ không hề làm tôi ngạc nhiên. Đây là giai đoạn cuộc chiến đang ngưng đọng. Đã mấy tuần lễ không có một cuộc hành quân nào lớn, cũng như có sự quấy phá nào của địch. Có lẽ chúng đang âm thầm chuẩn bị mở một mặt trận nào sắp đến chăng?

Biệt đội 215 Thần Tượng được cơ hội nghỉ ngơi, nhàn hạ trong căn trại B-50 của Lôi Hổ đóng ngay phi trường L-19 ngay sát nách thành phố đất đỏ. Đêm đêm anh em tụ tập binh xập xám, hay lang thang rong chơi ngoài phố…

Hai chiếc trực thăng võ trang kéo nhau bay về. Ban Mê Thuột mờ mờ ẩn hiện qua lóp khói mù của những đám cháy rừng rải rác…..

Trước mặt tôi hiện ra một hồ nước lấp lánh phản chiếu ánh mặt trời, nằm ngay giữa rừng cây cao. Tôi ngồi dậy vươn vai xong kéo “gunsight” (máy nhắm bắn hỏa tiễn) xuống trước mặt. Đã mấy ngày này không có dịp tác xạ, tôi muốn điều chỉnh lại độ chính xác của hai bó “rocket”.

-Hố 2!..Sơn!..chờ chút nghe! Tôi muốn thử súng xuống cái hồ trước mặt này…

Bay chiếc võ trang số hai là Trung úy Bùi Hữu Sơn, tự là Sơn “mực”, một phi công trong phi đội võ trang Mãnh Hổ của tôi.

-Ok!… Nghe năm!

Khi trảng cỏ vừa hiện ra trước mũi tàu, tôi đẩy cần lái . Chiếc trực thăng chúi mũi lao xuống. Đợi cho trung tâm hồ nước vào giữa những vòng tròn sáng, tôi bấm nút:

-Xoẹt!..Trái hỏa tiễn rít lên rời dàn phóng!

Oành!… Mặt hồ đang yên tĩnh nổ bung lên một cột nước cao trắng xóa. Khói trắng cùng hơi nước quyện lẩn tạo thành một đám mây nhỏ là đà trên mặt nước.

Một đàn vịt trời đang tung tăng bơi lội vụt bay tung lên tứ phía như một đàn ong vỡ tổ. Chiếc trực thăng sẵn trớn lao xuống thấp. Trên mặt hồ ngay chồ trái hỏa tiễn vừa nổ, hàng chục con vịt bị trúng miểng hay bị sức ép chết, nổi lều bều. Một sự kiện quá “bất ngờ” xãy ra ngoài chủ ý của tôi.

-Hố 2,…Sơn.., bạn bay trên cao chờ nghe- tôi nói trên tần số riêng của Mãnh Hổ. Hổ 1 xuống vớt vài con vịt tối mời anh em biệt đội ra phố nhậu.

-Ok..! Anh bạn Hổ 2 của tôi trả lời tuy ngắn gọn, nhưng tôi nghe trong giọng nói như chất chứa một âm hưởng đồng tình.

Cho chiếc trực thăng hạ cao độ, bay đến ngay giữa hồ. Những làn khói trắng xám đang còn ngun ngún bốc lên từ đáy nước. Hai người mê vô xạ thủ ngồi phía sau nghe tôi nói, nhào ra sát cửa, láo nháo:

-Trời!..Vịt!..vịt chết nhiều quá!..Lẹ lên!..“Ông thầy” hạ thấp thấp xuống tụi tui vớt cho!..Vịt này nhậu hết sẫy! Lẹ lên!..Vừa nói hai anh vừa chắc lưỡi như đang thấy mấy đĩa vịt luộc bốc khói ngay trước mặt.

-Ok!..Từ từ, có gì mà la toáng lên vây!..Mẹ,..nó chết rồi nằm đó chạy đi đâu!?

Miệng vừa nói, tay vừa đem chiếc trực thăng “hover” ngay trên đầu những xác vịt đang nhấp nhô trên sóng nước.

-Phước, mày phải lấy cái thùng đạn ra sẵn để đựng chứ để khơi khơi trên sàn vậy à!?

Trung sĩ Phước tự “Phước chìa khóa”, một xạ thủ lâu năm trong nghề, leo hẳn ra ngoài đứng trên chiếc càng trực thăng. Một tay anh níu vào thành tàu, tay kia vẫy vẫy ra dấu hiệu trong một thái độ nôn nóng… ít nhất cũng cả ba bốn chục con vịt trong những bộ lông đủ màu, nổi lềnh bềnh trên mặt hồ như những cụm bèo trôi giạt. Tôi hạ dần con tàu thật thấp. Trong một hành động thành thạo, Phước ngồi hẳn trên càng tàu, níu tay anh cơ phi, tay kia lượm từng con vất lên sàn tàu. Găp những con vịt nào chỉ còn lại bộ lông bèo nhèo, hay phanh thây phanh bụng, anh ta vứt tỏm lại xuống hồ. Trong vài ba phút, trên sàn ngổn ngang đầy những vịt, lông lá máu me lẫn với bùn đen trông như một bãi chiến trường đẫm máu.

Sức gió của cánh quạt quay vùn vụt trên lưng chiếc trực thăng lơ lửng thổi ào ào xuống tạo thành một sức ép liên tục trên mặt hồ. Nước dạt lên bãi cỏ xung quanh, mặt hồ còn trơ lại bùn non đen xám. Đột nhiên, hàng trăm con cá to nhỏ đủ loại đang uốn éo vung vẫy ngay dưới bụng chiếc trực thăng. Tôi quá đổi ngạc nhiên, trợn trừng mắt nhìn. Ở những hồ nước cạn không dấu chân người, có lẽ cá được tự do sinh sôi nẩy nở. Nhìn những con cá đủ loại, vàng óng hay đen đủi, to cỡ bắp chân, nhỏ như cườm tay vùng vẫy bơi trước mắt, tôi liên tưởng tới nồi canh chua bốc khói!.. “Tay đã nhúng chàm” tôi la trong “intercom”:

-Chờ đợi gì nữa!..Lấy thêm thùng đạn nữa để đựng cá…Nhanh lên!

Thùng đạn liên của súng “mini-gun”, dung lượng cỡ sáu chục lít, lý tưởng để dùng trong lúc này, mê vô và xạ thủ đang dùng làm ghế ngồi.

Trung sĩ Phước ngồi trên càng tàu cúi gập người xuống vói tay chụp mấy con cá to béo ngậy vảy xanh vàng óng ánh đang bơi ngoằng ngoèo trong bùn. Khó khăn lắm anh với chụp được một con, chưa kịp liệng lên sàn thì con cá trơn tuột vuột tay rớt tỏm lại xuống mặt bùn. Ngồi trên ghế bay đang cố ghìm chiếc trực thăng đong đưa trên mặt nước. Thấy không xong, tôi hét lớn:

-Một đứa nào nhảy mẹ xuống hồ đi!..làm cho lẹ còn phải vế, lở Charlie kêu thì thí mẹ tao!..

Nghe tôi nói, Phước vội vã cỡi phăng bộ đồ bay, còn lại chiêc quần xà lỏn, nhảy ùm xuống nước. Bùn lên gần tới đầu gối. Phước nhanh nhẹn vồ những con cá lớn, dùng hai tay nắm chặt anh chuyền lên cho anh xạ thủ bỏ vào thùng đạn Một anh trên, một anh dưới trong những cừ động nhịp nhàng. Trong chốc lát thùng đạn đã đầy ắp.

Trên trời cao chiếc số hai kiên nhẫn bay vòng quanh hồ chờ đợi trong sự im lặng “đồng lõa”.

-Thôi!..thôi!..lên đi…đủ rồi! Tao dọt đây!.

Hai anh không chịu nghe, ham hố níu kéo thêm một hai con nữa rồi mới nhảy lên sàn tàu. Tôi vội vã đẩy cần lái, con tàu lấm đầy bùn đen chổng mông lướt trên mặt hồ một đoạn rồi vươn lên, vượt qua khỏi những ngọn cây bìa rừng.

Chiếc trực thăng đã lên cao độ, sau đuôi chiếc số hai của Trung úy Son “mực” bám theo. Gió phầng phậc thổi vào trong khoang tàu cửa mở toang, bốc lên một mùi vị tanh tưởi. Đưa cho cho người hoa tiêu phụ cầm lái, tôi quay người nhìn trên sàn tàu. Một cảnh tượng “hãi hùng” chưa từng thấy: ngồi trên hai thùng đạn, Trung sĩ Phước lấm bùn đen từ đầu tới chân như một thằng mọi đen, anh mê vô cũng không “sạch sẽ” gì hơn. Bùn, máu, lông vịt vương vải khắp mọi nơi!

Tôi hốt hoảng:

-Trời đất ơi, phải làm sao chứ không thể nào về đáp phi trường như thế này được!

Phước nhe răng ra cười như đã quá quen thuộc trong những vụ xé rào:

-Ông đừng lo, trên đường về tôi biết có con suối, ông đáp xuống cho tụi tôi hai phút là xong. Tụi tui sẽ chùi rửa sạch sẽ ông đừng lo!

Nói xong anh lại nhe răng ra cười khoái chí.

Vài phút sau, tôi theo ngón tay của Phước, kế bên một buôn Thượng nhỏ chừng vài chục ngôi nhà chòi, một con suối uốn uốn éo hai bên bờ cây xanh mọc xum xuê. Tôi hạ cao độ, chiếc trực thăng chưa kịp chạm đất, hai anh “mọi đen” nhanh như cắt phóng xuống đất, tay vung vẫy hai cái áo mai-dô cũ mèm làm khăn lau, chạy vội đến con suối cạn. Bên bờ những cô gái Thượng đang giặt giũ tắm rửa, thỗn thện trong bộ ngực căng phồng, hoảng sợ vứt đồ bỏ chạy như bị ma đuổi.

Tôi không dằn lòng được bật cười thành tiếng. Trên trời cao anh bạn đồng nghiệp của tôi đang bay vòng bỗng dưng sà xuống thấp, lượn sát bên đám thiếu nữ Thượng đang chạy.

Từ giây phút trái hỏa tiễn “vô tình” rơi trên đầu đàn vịt “vô tội” đến khi chiếc tàu được lau chùi sạch sẽ kéo dài không hơn hai mươi phút đồng hồ, nhưng tôi cảm tưởng như hai mươi thế kỷ.

Hai chiếc tàu trực thăng võ trang đang từ từ hạ cao độ. Thị trấn Ban Mê Thuột im lìm sưởi ấm dưới ánh nắng trưa của miền cao nguyên đất đỏ. Trên khoang tàu, những con cá quẩy mạnh trong thùng đạn gây nên những âm thanh lạ tai. Hai anh phụ tá đưa mắt nhìn nhau, nhe răng cười.

Chiều hôm đó, một số anh em của biệt đội được tôi mời đến nhà một người bạn gái làm việc cho vũ trường Biên Thùy để tham dự buổi tiệc bất ngờ.

Trên nền gạch bông chùi bóng láng ngay giữa phòng khách trải một tấm chiếu thật rộng bày đầy những chai bia cùng những thức ăn bốc khói: canh chua cá lóc, cá kho tộ, vịt kho măng, vịt luộc chấm mắm gừng…Mọi người no say trong tiếng cười nói vui vẻ…uống cạn ly đầy, rót đầy ly cạn...

Buổi tiệc kéo dài đến đêm. Chờ tất cả mọi người ra về tôi leo lên gường vật mình ngủ vùi trong cơn say.

Trong giấc mê mệt tôi mơ màng nghe tiếng ai thì thào bên tai: “Anh!..anh!..dậy…dậy,..hình như có trộm…anh…”. Mở hắn mắt ra, người còn đang choáng váng vì hơi men, tôi ngồi dậy lắng tai nghe tiếng lộp cộp văng vẳng từ sau nhà bếp. Thò tay dưới gối lấy cây súng P.38, tôi bước xuống giường trên người độc chiếc quần xì líp. Trong bóng tối mờ mờ của ngọn đèn nhỏ ở góc phòng tôi nép mình đến bên cửa xuống nhà bếp. Tiếng lộp cộp lại vang lên. Tôi đưa khẩu súng lên ngang vai ngón tay trỏ ép chặt cò súng. Giữa nhà trên và nhà bếp là một khoảng nhỏ tráng xi-măng dùng để giặt giũ rửa chén bát, để thùng đạn lớn chứa những con cá lóc. Trong ánh sáng của ánh trăng rằm, hai ba con cá đang nằm lăn lóc trên mặt đất thỉnh thoảng dãy đành đạch, đập vào thành cống kêu lộp cộp. Tôi thở phào quay người trở lại giường, chui vào mùng ngủ tiếp:

– Ngủ đi em!…không ai cả…mấy con cá.

Nói xong tôi kéo người bạn gái vào lòng rồi hôn nhẹ lên đôi môi đang mở rộng.

vinhhieu_sign

Trở Về Mục Lục

This entry was posted in 1.Hồi-ký - Bút-ký, 2.Một thời để nhớ, KQ Vĩnh Hiếu, Người Lính VNCH, Vĩnh Hiếu. Bookmark the permalink.

Ý kiến - Trả lời

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s