BỐ CÒN LÀ CON NGƯỜI KHÔNG? (Nguyễn Khắp Nơi): bài 6 và kết thúc

(Tiếp theo bài 5:
https://baovecovang2012.wordpress.com/2013/12/16/bo-con-la-con-nguoi-khong-nguyen-khap-noi-bai-5/)

Ngồi trên máy bay, Nga nhắm mắt hồi tưởng lại những năm tháng đã qua . . .

Mười lăm năm về trước, Nga chỉ là đứa bé tám tuổi đầu, chỉ biết ăn học rồi đi ngủ, Mỗi buổi tối, ăn cơm xong, Nga muốn được ngồi cùng bố mẹ xem TV rồi đi ngủ, nhưng người bố lại luôn luôn bận bịu với súng ống với túi đựng rồi vội vã ra đi. Khi bố vừa đi thì mẹ cũng kiếm cớ bắt Nga lên giường ngủ, một lúc sau, mẹ cũng lén đóng cửa bỏ đi đâu không biết, bỏ Nga nằm nhà một mình. Lúc đầu, Nga còn khóc đòi đi theo mẹ, nhưng lần nào cũng bị mẹ lấy củi đánh tàn nhẫn, nên nó không dám đòi đi theo nữa, đành nín khóc nằm trên giường. Căn nhà đã rộng, lại nằm cạnh sông, nên đủ thứ gió thổi những tàn cây dừa đánh qua đánh lại, cọ vào mái nhà vang lên những tiếng động đầy sợ hãi, làm cho Nga khóc thét lên từng hồi, phải bật hết tất cả các đèn điện ở trong nhà lên, vừa run rẩy vì sợ, vừa run rẩy vì lạnh, nó cứ ngồi chịu trận trên giường cho đến gần sáng mẹ mới đẩy cửa về nhà. Nga mừng quá, vừa định chạy ra đón mẹ, nhưng sực nhớ tới trận đòn hồi nửa đêm, nên nó vội vàng nằm xuống đắp chăn kín đầu làm bộ đang ngủ say. Mẹ nó vào phòng kiểm tra mọi thứ, đi ra nhà sau dội nước ào ào tắm rửa rồi mới trở lại phòng. Mẹ nằm một lúc thì bố mới về, dưới ánh trăng còn sót lại chiếu qua cửa sổ, Nga thấy đầu cổ quần áo của bố dính đầy bùn, .mùi hôi tanh xông lên nồng nặc mà Nga không biết đó làm mùi gì? Bố nó ngồi ở sau nhà lâu lắm, không biết làm gì mà không mở đèn . . . sau đó nó nghe tiếng bố đào đất, cào đất rào rạo, một lúc sau mói nghe tiếng bố múc nước tắm rồi đi vào phòng ngủ.

Cho đến một hôm . . . khi bố trở về nhà, nó mắc tiểu quá, nên mới đánh bạo mở cửa bật đèn lên để ra nhà sau đi tiểu. Khi thấy Nga đi xuống, mắt nhắm mắt mở, bước thấp bước cao, bố nó hốt hoảng vơ vét tất cả những gì đang ở trên bàn bỏ vào ngăn kéo rồi nhìn nó cười, hỏi thăm nó: “Con đang đêm thức dậy làm gì? Muốn . . . đi đái hả?”

Mặc dù còn ngái ngủ, Nga vẫn thấy được tấm vải để trên bàn, giống như vải áo của một người nào đó bị xé rách, còn dính đầy máu, trong đó có rất nhiều bông tai, dây chuyền, nhẫn và cả những tờ giấy mầu xanh giống như tiền. Mặc dù bố nó đã dấu cái manh áo vào trong ngăn kéo, nhưng mùi hôi tanh từ trong đó bay ra làm cho nó buồn nôn quá, nó phải chạy cho nhanh vào nhà xí để khỏi nôn ra sàn nhà. Vào đến nơi, Nga nín thở quên cả đi tiểu, nuốt nước miếng liên tiếp cho qua cơn buồn nôn rồi mới dám đi đái. Nó không biết bố nó lấy những thứ đó ở đâu? Nhưng nó biết rằng không nên hỏi và cũng không nên nhìn vào những thứ đó, cho nên, khi đái xong, nó cắm đầu cắm cổ chạy bay về phòng, để bố nó khỏi hỏi và cũng để tránh mùi máu tanh hôi.

Sáng hôm sau, vừa mới thức dậy, nó đi xuống bếp, chưa biết gì đã bị bố nó nắm cổ lôi ra đằng sau nhà, vừa nắm tóc nó vừa túm lấy ngực áo của nó mà trợn mắt thật khủng khiếp hỏi nó:

“Mày có thấy cái gì bố để trên bàn đêm qua hay không?”

Con Nga quá sợ hãi khi bị bố nó lần đầu tiên nắm tóc túm ngực áo mà trợn mắt gằn từng tiếng như sẵn sàng giết chết nó, nó không biết làm gì hơn là lắc đầu lia lịa.

Khi nghe bố nó nói:

“Con nhớ không được nói gì với ai, ngay cả với mẹ, những gì con thấy trên bàn của bố. Đó là vàng mà đồng chí Sư trưởng nhờ bố giữ dùm đấy, con đã . . . đả thông tư tưởng chưa?”

Con Nga sợ tới nín đái, nó bậm môi không dám khóc, chỉ gật gật cái đầu ra vẻ đồng ý. Từ đó, nó học khôn, bất cứ lúc nào, hễ bố mẹ nó hỏi gì, nó đều trả lời là không biết, không nghe, không thấy . . . để có thể sống sót.

Một ngày hãi hùng nữa xẩy ra trong đời Nga, mà cho đến chết nó vẫn không quên . .

Con Nga nghe mẹ nó nói chuyện với bố là sẽ đưa nó về thăm ông bà ngoại ở ngoài Bắc, nó chẳng biết ngoài Bắc là chỗ nào, nhưng được đi ra khỏi căn nhà mà mỗi đêm nó cứ phải ngủ một mình là nó vui lắm rồi. Nhưng cả ngày trời, mẹ nó dẫn nó đi hết chỗ này qua chỗ nọ, rồi vào một căn nhà gặp một người đàn ông trạc tuổi bố nó, hai người vào trong nhà nói chuyện thật lâu, để nó ở ngoài sân một mình. Sau đó, mẹ nó lại dẫn nó về nhà rồi bỏ đi mất đất. Con Nga đã quen ở nhà một mình rồi, nên nó tự động vào bếp tìm xem có cái gì ăn được thì tự nhóm lửa lên mà nấu ăn, rồi lấy sách báo ra đọc, đọc chán thì lên giường ngủ. Gần sáng, Nga chợt thấy đèn bật sáng, rồi bố nó phóng vụt vào, ngã bổ nhào xuống đất, thân hình đầy máu, nó sợ quá, định chạy ra đỡ bố đứng dậy, nhưng kinh nghiệm trong gia đình đã dậy cho nó không nên xuất hiện trong những trường hợp như thế này, nên nó chỉ nằm im, định bụng nếu bố nó kêu cứu, nó sẽ chạy ra giúp. Nhưng bố nó không kêu la gì cả, một lúc sau mới lồm cồm bò dậy, mở tủ lấy áo xé ra băng vào người rồi lấy súng lết vào phòng nằm nghỉ.

Nga vẫn nằm im trên giường chưa biết làm gì, thì bất chợt cửa lại mở, mẹ nó bước vào nhà cùng với người đàn ông đã gặp sáng nay, hai người đều cầm súng, quần áo cũng ướt đẫm như là mới đi lội sông về. Hai người không biết là bố nó đã về nhà đang nằm trong phòng, nên đã nắm tay nhau đi lại trong nhà rất tự nhiên. Nga rất ngạc nhiên khi nghe chính miệng mẹ nó xưng “Em” với người đàn ông này và còn gọi bố nó là “Thằng chồng em”. Con Nga không hiểu chuyện gì đã và sẽ xẩy ra, nên khôn hồn nằm im trên giường không nhúc nhích.

Tới khi nó nghe có tiếng bố mẹ cãi nhau rồi tiếng súng nổ ầm ầm ngay ở trong nhà, nó lại càng sợ hơn nữa, kéo chăn đắp kín cả người. Thật lâu sau, không nghe thấy bất cứ tiếng động nào nữa, nó mới leo xuống giường, rón rén đi ra cửa ló đầu nhìn ra ngoài: Bố nó nằm dựa vào tường, người đàn ông lạ mặt ngã nằm đè lên mẹ nó cách bố nó khoảng chừng hai sải chân, tất cả đều bất động, máu từ trong người vẫn còn chẩy ra ngoài, đóng từng vũng đỏ lòm. Con Nga sợ hơn bao giờ hết, nó đứng bất động nhìn ba xác người một lúc, cho đến khi biết chắc là không còn ai cử động gì nữa, nó mới từ từ bước ra ngoài xem xét: Cả ba người chắc là đã chết thật rồi, vì không ai cử động gì cả, người nào cũng mở mắt nhưng con ngươi đã đứng tròng, không nhìn vào đâu cả. Con Nga sợ ma quá, thét lên một tiếng thật rùng rợn rồi chạy vọt ra ngoài chúi đầu vào lùm cây gần bờ sông.

Đến khi trời đã sáng rõ, Nga mới dám mò về nhà, nhà nó thật là đông người, những người công an đã khiêng tất cả người chết đi đâu hết rồi, đang dội nước rửa sạch máu trong nhà nó. Chẳng ai chú ý đến nó, mãi đến khi nó nắm áo một người công an, hỏi bố mẹ nó đâu? thì người công an này mới dắt nó về nhà của anh ta, cho nó ăn uống, Con Nga ỏ với chú Thìn khoảng một tuần lễ thì mới được chú cho biết, bố nó còn sống, đang ở trong nhà thương, còn mẹ nó thì chết rồi. Trong đầu óc non nớt của Nga, bố mẹ nó chỉ biết có súng đạn, có bắn giết mà thôi, bắn lẫn nhau nữa, chứ không hề có tình cảm gì với nhau cả. Ngay như nó là con độc trong nhà, thế nhưng bố mẹ nó chỉ biết bóp cổ nó, lấy củi đánh nó mà thôi, chứ chưa hề ôm nó mà nựng nịu thương yêu.

Mấy tháng trời sau bố nó mới trở về, ở chung với chú Thìn một thời gian thì bố đưa nó đi về thành phố. Bố nó đi làm trở lại, nhưng không mặc đồ bộ đội nữa, mà mặc quần áo dân thường, đi đâu cũng xách theo một cái cặp da mầu vàng. Mỗi buổi tối, nó để ý, cũng vẫn thấy bố nó ngồi một mình, rót rượu từ chai ra uống, rồi lôi từ trong cặp da ra rất nhiều tiền đếm đi đếm lại, chỉ có khác xưa là những đồng tiền này có mùi mực in chứ không tanh tưởi và dính máu như những vòng vàng và tiền ngày xưa khi nó còn bé. Mỗi khi bố nó dẫn bạn bè về cùng bàn bạc công việc với nhau, nó nghe loáng thoáng họ nói với nhau:

-“Những thằng Ngụy chúng nó lợi hại lắm, phải giết hết chúng nó đi chứ không thể thả một đứa nào cả.”

-“Nếu giết hết thì chúng mình lấy gì mà sống? Phải để cho chúng nó sống nhưng sống thoi thóp, thì gia đình chúng nó mới tiếp tế lên, mình cứ theo dõi, xem đứa nào được tiếp tế nhiều thì cứ theo đó mà về nhà chúng nó mà tìm cách khảo của, thế nào cũng có.”

-“Bọn Ngụy này, mình cứ tưởng chúng nó khôn ngoan lắm, thế mà mình chỉ lừa có một chữ “Mang theo đồ ăn cho ba ngày” thế là cả đám từ trên xuống dưới kéo nhau vào rọ hết.”

-“Thế còn cái đám bán chợ trời thì tính làm sao đây? Bắt nó đóng tiền hàng tháng rồi, nhưng mà đâu có là bao nhiêu?”

-“Cứ đợi đấy. Cứ để cho chúng nó buôn bán, đến khi nào chúng nó thấy làm ăn được, tung hết tiền vốn ra mua hàng, lúc đó mình mới quây lại tịch thu hết hàng hóa, bắt bọn chúng đưa hết lên khu Kinh Tế Mới cho chúng nó chết hết đi, toàn là đám vợ con của tụi Ngụy chứ ai vào đấy nữa. Đứa nào chống lại, cứ bắn chết hết đi.”

Nga không biết “Ngụy” là những ai mà bố nó và những người bạn ghét họ đến thế? Nga định bụng, khi nào có dịp, sẽ hỏi bố nó xem “Ngụy” là ai? Nhưng có một điều mà nó không cần hỏi cũng biết: Những con người Cộng sản như bố nó, chỉ sống trên sự hận thù, lừa lọc và bạo lực súng đạn mà thôi.

Đến khi lớn lên, biết sử dụng máy điện toán, Nga và đám bạn bè toàn là con cháu của những người bạn của bố nó mới rủ nhau mở máy vào những trang mạng để tìm hiểu, Nga mới biết “Ngụy” là những người Lính của Miền Nam, thua trận, bị những người phe miền Bắc của bố nó lừa bắt đi cải tạo để chết ở những nơi rừng rú không ai biết. Một số này đã trốn được ra ngoại quốc, họ thường gởi tiền về nuôi cha mẹ anh em và bạn bè ngày xưa của họ. Nhìn cách thức họ đối xử với nhau, Nga thấy họ thương yêu đùm bọc lẫn nhau, đầy những tình người, khác hẳn với những người như bố nó, lúc nào cũng hận thù và tìm cách bóc lột, đe dọa người dân để lấy tiền. Nga chán ghét cái chế độ lúc nào cũng nói thương yêu nhau nhưng thực sự thì chỉ là lừa dối. Đi ra ngoài đường, vào trong công sở, đâu đâu cũng đầy những khẩu hiệu cơm no áo ấm, đạt chỉ tiêu . . . nhưng đâu đâu cũng nhan nhản những người nghèo khổ không cơm ăn không áo mặc, bên cạnh đó là những kẻ giầu có tiền rừng bạc biển, sống nhờ đút lót, nhờ ăn chia với những người như bố của mình. Một lý do nữa là Nga không biết tại sao những người Cộng sản như bố của mình lại thù ghét những người mà họ gọi là “Ngụy” như vậy? Họ đã thua trận, họ đã rút lui, không hề gây hại gì cho đám người Cộng sản, thế mà đám người Cộng sản này cứ khư khư thù ghét, bôi xấu, căm thù họ. Có thể đó là một thứ mặc cảm tự ti, thua kém. Nga nhớ lại hồi còn đi học, có mấy đứa cùng lớp đã ghét Nga ghê gớm không biết vì lý do gì? Sau này, Nga mới biết ra, chúng nó ghét là vì Nga học giỏi hơn chúng nó, lúc nào cũng được điểm cao, được thầy cô nhắc đến tên. Đã có một ai đó nói với Nga:

“Nói một cách công bằng, đám bộ đội không thể nào thắng Lính Cộng Hòa, vì người Lính Cộng Hòa được rèn luyện đầy đủ, lại có chính nghĩa là chiến đấu chống lại Cộng sản xâm lược. Bọn Việt cộng thắng chỉ nhờ may mắn lúc cuối cùng, vì thế chúng nó sợ bất cứ lúc nào người Lính Cộng Hòa cũng có thể trở lại đánh bại chúng.”

Đó là lý do thứ hai này mà Nga muốn đi ngoại quốc, tìm gặp những người “Ngụy” này, để xem họ . . . ba đầu sáu tay như thế nào mà những người như bố nó sợ hãi họ như vậy. Khi có ý định đi du học, Nga đã vào nhiều trang mạng để tìm xem nơi nào thích hợp cho việc học hành và cho ý định của mình. Bên Mỹ có rất nhiều Lính Cộng Hòa ở, vì người Mỹ, vì lý do nào đó, mà các trang mạng cho rằng, vì mặc cảm đã bỏ rơi người Lính Cộng Hoa, nên đã phải nhận họ qua sống ở Mỹ để coi như là chuộc tội. Thế nhưng cuộc sống ở bên Mỹ ồn ào hơn. Bên Úc, đất rộng người thưa, dân tỵ nạn chỉ rất ít nhưng họ bảo nhau được và rất là chống Cộng. Nga muốn biết họ chống lại những người Cộng sản như thế nào? Có tàn ác, có lừa đảo như Cộng sản hay không? Nếu họ là những người có tình nhân ái thật sự như những gì đã thấy ở trên mạng, Nga có thể nói cho bố của mình nghe, biết đâu chừng bố mình sẽ thay đổi thái độ mà không thù ghét họ nữa, biết đâu chừng bố nó lại . . . ngả hẳn về phe Cộng Hòa thì sao?

Nghi ngợi liên miên, máy bay đã dáp xuống phi trường. người đại diện của công ty du học cầm tấm bảng hiệu đã có mặt sẵn, Nga chỉ việc đi theo họ ra xe bus để về nơi cư ngụ ở East Hawthorn. Mặc dù đã biết, nhưng khi ngồi trong xe bus nhìn ra ngoài, Nga đã rất ngạc nhiên khi thấy đường phố ở bên Úc hầu như không có người đi bộ! Lề đường rất rộng, nhưng . . . chẳng có ai đi bộ cả. Những người lái xe thì . . . chẳng thấy ai nhấn còi xe, đường phố im lặng sạch sẽ, đúng là một xứ tân tiến đáng sống. Điều ngạc nhiên cuối cùng thật là thích thú và cũng là điều mà Nga chưa bao giờ nghĩ tới là:

Khi Nga vừa bước xuống xe, từng đàn chim mầu trắng mỏ cong bay đầy trời, kêu “Kẹc . . . Kẹc . . .” um xùm trời đất. Đàn chim này đậu trắng hết cả cây cối chung quanh, ăn những trái cây nhỏ mầu đỏ, khi đám sinh viên du học của Nga bước xuống xe, chắc là xe và người đã làm kinh động những con chim này, nên chúng mới bay túa lên không. Lần đầu tiên trong đời Nga được thấy những con chim này, nhìn chúng bay lên bay xuống thật là đẹp mắt, bay một lúc, thấy không có động tịnh gì nữa, đàn chim lạ xà xuống ngọn cây ăn tiếp, có con bay đậu ngay trên đường, có con đậu cả lên những cái va ly vừa đem xuống. Nga có biết câu nói “Đất lành chim đậu”. Xứ Úc đúng là đất lành, nên chim chóc mới đến đây mà đậu, mà ăn, mà kêu inh ỏi như thế này. Người dân chung quanh, có thể họ đã quen với đám chim này, chẳng ai đuổi, chẳng ai nhìn, chẳng ai thắc mắc gì tới sự hiện diện của chúng cả. Việt Nam chắc không phải là đất lành, nên Nga chẳng bao giờ thấy có một con chim nào dám bén mảng đến cả, mà dù cho những con chim có gan dạ mà nhào xuống đậu ở bất cứ nơi nào ở Việt Nam, Nga tin chắc rằng chúng nó vừa mới đáp xuống sẽ không bao giờ có dịp để bay lên nữa, vì nó sẽ bị hàng trăm bàn tay đưa ra bắt nó, nhổ lông nó ngay tại chỗ mà làm thịt. Những con chim trắng này làm như chẳng sợ ai cả, chúng cứ ung dung . . . đi bộ ngay trước mặt Nga, có con lại còn nhìn Nga mà kêu . . . “Kẹc . . . Kẹc . . .” làm như chúng muốn hỏi: “Cô là ai vậy? Tại sao lại đến làm phiền chúng tôi đang trong giờ ăn uống nghỉ ngơi như vậy?” Nga say mê ngắm đàn chim trắng, nghe loáng thoáng có những tiếng Click . . . Click, nhìn lại mới thấy những người bạn của mình đang đưa máy lên chụp hình lia lịa:

“Tớ chụp cho cậu nhiều tấm hình lắm, tha hồ mà khoe với . . . chồng nhớ.” (một số các cô gái Việt Nam tinh nghịch, gọi bạn trai là chồng)

Nga mới nhớ ra là mình cũng đang cầm cái điện thoại di động trên tay, nó vội vàng mở máy chụp hình đàn chim để làm kỷ niệm. Đứa bạn gái đứng kế bên ra dấu nhờ Nga chụp hình cho nó. Nga đưa máy hình lên, cô bạn vội vàng sửa lại quần áo, hai bàn tay đưa lên làm dấu hiệu chữ V, môi chúm lại đúng điệu các cô gái trong phim tập Đại Hàn. Lúc này là mùa hè, nhưng khí hậu lại mát mẻ chứ không nóng gay gắt như ở Việt Nam.

Niên học mới của trường Đại Học Royal Melbourne Institute of Technology (RMIT) bắt đầu vào đầu tháng Hai, nên đám sinh viên du học còn được một tuần để đi chơi thăm thành phố Melbourne. Người hướng dẫn viên cho biết, sẽ đưa cả đoàn mười hai người đi thăm một thành phố nhỏ, gọi là Richmond, một trong những thành phố có rất đông người Việt Nam buôn bán và cư ngụ. Vừa bước xuống xe bus, Nga và đám bạn đã thật là ngỡ ngàng: Thành phố thật là nhộn nhịp và thật là đông đảo. Lần này, sự đông đảo không phải tạo ra vì những đàn chim trắng xóa như ngày hôm qua, mà là . . . MỘT RỪNG CỜ VÀNG BA SỌC ĐỎ. Stiker-Cờ-Vàng

Nga đã biết rất rõ, người Việt Tỵ Nạn tại Úc và các nơi trên thế giới dùng lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ của Việt Nam Cộng Hòa ngày xưa để làm hiệu kỳ của Cộng Đồng Việt Nam. Nga đã thấy hình lá cờ này nhiều lần rôi, nhưng đó cũng chỉ là những tấm hình trên mạng mà thôi, bây giờ mới là sự thật. Nga đã có ý định từ khi còn ở Việt Nam, là sẽ tìm cách nào đó để chính mắt nhìn thấy Lá Cở Vàng Ba Sọc Đỏ mà những đứa bạn của Nga đã nói nhỏ cho biết: “Cái thời trước năm 1975 ở Miền Nam, lá cờ này tượng trưng cho sự tự do đấy.” Nhưng buổi đi chơi hôm nay, Nga không ngờ rằng ý nghi trong đầu của Nga đã thành sự thật: Lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ tượng trưng cho sự tự do đang bay phất phới trước mặt, làm cho Nga sửng sốt thiếu điều choáng váng khi thấy lá cờ vàng đầu tiên trong đời.

The-He-Thu-Tu-5-680x1024

Cơn bão tố đã đi qua, Nga bình tĩnh đứng ngắm Lá Cờ Vàng. Điều nhận xét đầu tiên của Nga là mầu vàng của lá cờ, tuy rất sáng, nhưng không có làm cho người ta chói mắt như mầu cờ đỏ. Có vài lá Cờ Vàng nằm khuất trong góc, nhưng nó làm cho cái góc khuất đó sáng lên, trong khi lá cờ đỏ, nếu để ở góc tối, nó sẽ làm cho cái góc tối đó tối đen hơn lên. Lần đầu tiên nhìn thấy lá Cờ Vàng, Nga tự nhiên có cảm tưởng yên tâm hơn, vui vẻ hơn, nó tự nghi:

“Lá Cờ Vàng này đúng là biểu tượng của tự do, an lành đấy. Kể từ nay, lá cờ này là . . . Lá Cờ Của Mình Đấy!”

Người hướng dẫn cho biết, tất cả cứ việc tự do đi dạo trên con đường này, hôm nay là “Hội Chợ Tết Việt Nam” của khu thương mại Richmond, có rất nhiều trò chơi, ca nhạc giả trí và cũng có rất nhiều hàng quán dọc hai bên lề đường, mọi người sẽ tụ tập ở đây lúc 2 giờ chiều để cùng đi về. Nga và đám bạn rủ nhau đi dọc theo con đường để xem người Việt tại Úc sinh hoạt như thế nào. Có rất nhiều cô gái Việt mặc áo dài, đủ kiểu đủ mầu sắc, thật là đẹp, thật là duyên dáng. Không những chỉ có các cô gái Việt, mà còn có các trẻ em và cả các cô gái da trắng cũng mặc áo dài nữa. Ở Việt Nam, áo dài hầu như đã biến mất trên đường phố. Các cô gái Việt đa số mặc áo thung, quần sọc hở chân mang giầy cao gót, đi làm thì mặc quần “Bò” hoặc mặc “Đầm” chứ không còn ai mặc áo dài nữa.

Đi đến giữa đường, Nga thấy người ta tụ tập thật đông đảo, có cả một khán đài, trên đó có cắm thật nhiều cờ Vàng, chắc chắn phải có một chương trình ca nhac gì đó rất hấp dẫn, là người rất thích nghe “Nhạc Vàng”, Nga vội vàng nhập bọn với đám đông, tìm một chỗ gần khán đài để xem cho rõ. Chương trình hình như sắp bắt đầu, hai người MC đứng giữa sân khấu hình như đang chờ một dấu hiệu gì đó ở dưới khán giả để bắt đầu. Nga vừa tìm được một chỗ ngồi thoải mái thì nghe ông MC bắt đầu nói:

Buổi lễ chào mừng năm mới bắt đầu, kính mời quý quan khách và đồng bào cùng đứng lên để làm lễ chào Quốc Kỳ Úc Việt. Kính mời đội Quân Kỳ của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa tiến lên khán đài. Cô MC trẻ tuổi nói lại bằng tiếng Anh.

Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa? Họ . . . còn tồn tại hay sao? Có phải họ là những người mà bố của Nga gọi là “Ngụy” đó hay sao? Nga ngạc nhiên hết sức, cố ngỏng cổ ra mà xem.

Tất cả mọi người cùng đứng lên.

Từ dưới khán đài, một dòng người mặc quần áo thật là lạ mang cờ đi lên khán đài. Người MC lại bắt đầu giới thiệu:

Đi đầu là các chiến binh của Sư Đoàn Nhẩy Dù.

Bốn người mặc quần áo đủ mầu Đỏ pha xanh và đen đội mũ bê rê mầu đỏ đeo đủ thứ trên vai, trên cổ áo bước tới thật đều, trên tay họ cầm những cột cờ với lá cờ thật lớn mầu Xanh biển với năm ngôi sao mầu trắng và hình một lá cờ khác nữa ở góc trên bên trái.

Kế tiếp là các chiến binh của Sư Đoàn Thủy Quân Lục Chiến.

Bốn người mặc quần áo mầu xanh lục với những vằn đen, đội bê rê mầu xanh lá cây, bước đều tới, trên tay họ cầm những lá cờ Vàng ba sọc đỏ.

Kế tiếp là các chiến binh của Sư Đoàn Biệt Động Quân.

Bốn người Lính Cộng Hòa mặc quần áo mầu nâu đậm pha đỏ, xanh lục, đen, mang những lá cờ mầu xanh biển.

Tiếp theo là những người lính khác, mặc những bộ quần áo mà áo và quần may dính vào với nhau, cuối cùng là những người lính mặc quần áo trắng nuốt.

Đây rồi, những người Lính Việt Nam Cộng Hòa, mà những người Cộng Sản gọi là “Ngụy” đây rồi. Những người lính này đã già rồi, tóc của họ đã bạc, dáng đi của họ cũng đã chậm, nhưng nhìn họ thật oai hùng, hiên ngang. Bộ quân phục họ mặc trên người càng làm tăng vẻ oai phong lẫm liệt cho người Lính Cộng Hòa. Trong đầu óc của Nga đã có lời giải đáp cho những thắc mắc của mình về hai phe đối nghịch lần nhau:

“Nhìn những người Lính như thế này, họ phải là người thắng trận chứ không thể là kẻ thua trận. Những người bộ đội như bố nó, nhìn chỉ thấy là một đám thua trận chứ không thể thắng trận được. Đó là lý do mà những người như bố nó thù ghét những người lính Cộng Hòa, gọi họ là “Ngụy” để bôi xấu họ, để che lấp mặc cảm thua kém.”

Trên màn ảnh hiện ra hàng chữ: Quốc Ca Úc Đại Lợi. Lá cờ Úc Đại Lợi mầu xanh biển Khi tiếng nhạc trổi lên thì hàng chữ bằng tiếng Anh cũng hiện ra, tất cả mọi người cùng đồng ca bản Quốc Ca của Úc. Nga nghe tiếng được tiếng không, nên chỉ nhìn hình lá cờ và đọc lời của bàn Quốc ca. Lá cờ mầu xanh biển thật nhẹ nhàng, thoải mái, lời bài ca lại càng nhẹ nhàng, giới thiệu nước Úc có bờ biển bao bọc, có tài nguyên xung túc, mọi người thương yêu lẫn nhau.

Trên màn ảnh lại hiện ra hàng chữ: Quốc Ca Việt Nam Cộng Hòa. Lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ hiện ra, rồi tới những hàng chữ của bài Quốc Ca . . . nhạc bắt đầu trổi lên . . . Từ tất cả mọi nơi, tiếng hát của mọi người bắt đầu vang lên:

“Này công dân ơi, đứng lên đáp lời sông núi,
Đồng lòng cung đi hy sinh thiết gì sông núi,
Vì tương lai quốc dân cùng sông pha khói tên
Làm sao cho núi sông từ nay thêm vững bền . . .”

Lời ca thật nhẹ nhàng nhưng thật là cương quyết. Lạ hơn nữa, lời ca kêu gọi người dân đứng lên vì tương lai quốc dân chứ không vì tương lai của một đảng phái nào.

Du-Học-1 Nga chưa bao giờ được nghe bài quốc ca này, nên không biết đến lúc nào thì bài hát này chấm dứt, nhưng cô muốn bài hát này kéo dài ra nữa để cô có thể so sánh lời ca và nét nhạc với quốc ca nhưng không bao giờ nhắc tới việc bảo vệ tổ quốc mà cô đã phải học thuộc ở Viêt Nam.

Tiếng người xướng ngôn viên lại vang lên:

“Phút mặc niệm để tưởng nhớ đến các bậc tiền nhân, các đấng anh hùng liệt nữ đã có công gây dựng giang sơn và giữ vững bờ cõi. Phút mặc niệm để tưởng nhớ những Quân Dân Cán Chính Việt Nam Cộng Hòa đã hy sinh thân mình để bảo vệ cho sự độc lập tự do và sự vẹn toàn lãnh thổ của Miền Nam Việt Nam. Phút mặc niệm để tưởng nhớ dến những người Việt trên đường vượt thoát chế độ Cộng Sản phi nhân đã bỏ mình nơi rừng sâu nước độc hay trên biển cả mông mênh . . .”

Nga thật sự là ngạc nhiên vì những lời nói này . . . từ ngày lớn lên, cô đã từng đi theo bố tham dự nhiểu buổi lễ của bộ đội, của nhà nước, nhưng chưa bao giờ Nga được nghe những lời nói nào nhắc tới hoặc được chứng kiến một buổi lễ tưởng niệm nào dành cho những người miền Bắc bị chết trong trận chiến mà những người Cộng Sản như bố của Nga cho là để thống nhất đất nước. Số người này, Nga đọc trong những trang web, có thể lên đến cả triệu người gồm cả bộ đội lẫn thường dân. Con số người chết nhiều như vậy nhưng chưa hề được bất cứ ai nhắc nhở tới, mà Nga chỉ nghe nhắc nhở tới việc bảo vệ đảng, sự vững mạnh của đảng Cộng sản, sự đoàn kết nhất trí theo sự lãnh đạo của đảng mà thôi. Buổi lễ chào cờ mà Nga may mắn được tham dự chỉ là buổi chào cờ của hội chợ tết mà còn trang nghiêm, còn có lời tưởng niệm bi hùng như vậy, thì chắc là buổi lễ chính thức để tưởng nhớ những người Lính Cộng Hòa, những người Dân Miền Nam, chắc là còn trang nghiêm, còn bi hùng gấp mấy lần buổi lễ này.

Gần đến ngày nhập học, các hướng dẫn viên của khóa học đã tổ chức buỗi họp mặt để giới thiệu trường lớp, giáo sự và sinh viên mới cũng như cũ với nhau để quen biết và hiểu rõ về cách thức giảng dậy và tham khảo tài liệu của nhà trưởng, gọi là “Open day”. Buổi sinh hoạt này không phải chỉ dành cho những sinh viên du học như Nga, mà còn dành cho những sinh viên sinh để ngay tại nước Úc lần đầu tiên bước vào ngưỡng cửa Đại Học. Con số sinh viên tham dự buổi hội thảo thật là đông đảo, đủ các sắc dân, lần đầu tiên trong đời Nga được nhìn thấy những con người khác nhau: Da Vàng, Da Đen, Da Nâu, Da Trắng . . . Tóc Vàng, Tóc Đỏ, Tóc Đen, Tóc Nâu, Tóc Bạch Kim và Tóc Quăn tít . . . Lần đầu tiên xa nhà, lại đi đến một quốc gia khác với một ngôn ngữ hoàn toàn khác biệt để học, Ngồi giữ đám đông trong giảng đường rộng thênh thang, Nga thấy mình thật bơ vơ lạc lõng, không dám nhìn ai, không dám nói gì với ai, chỉ cố gắng lắng nghe mọi người chung quanh nói chuyện với nhau để tập nghe và để hiểu mà thôi. Ngồi bên phải của Nga là một cô gái tóc đen giống như Nga, không biết cô ta có phải là người Việt giống như mình hay không, hay là dân của xứ nào khác, nhìn mặt cô cũng bỡ ngỡ co mình ngồi gọn lỏn trong trong chiếc ghế, mắt mở lớn ra mà nhìn chung quanh một cách thích thú nhưng cũng thật là e dè. Bên trái của Nga là một chàng trẻ tuổi tóc vàng hoe, anh chàng ngồi mà cao cứ như là một người nào đó đang quỳ ở trên ghế, mặt chàng cũng lớ ngớ, mắt chàng cũng nhin quanh cười vu vơ . . .

Nga mỉm cười một mình: “Thì ra toàn là những thứ láo ngáo sinh viên du học . . . ai cũng xa nhà . . . ai cũng cô đơn đồng cảnh ngộ như mình cả . . .”

Nhìn họ, Nga tự nhiên thấy gần gũi với họ hơn, thông cảm với họ hơn . . . và tự nhiên Nga cảm thấy họ mới là những người bạn của mình. Đang thả tầm mắt nhìn quanh và mải mê suy nghĩ, chợt Nga nghe hình như có tiếng ai nói nho nhỏ bên tai:

“What did he say . . .?”

Nga ngạc nhiên nhìn lại, hóa ra người trẻ tuổi tóc vàng kế bên, mắt anh ta đang chăm chú liếc nhìn lên bục giảng, nơi người giói thiệu chương trình đang nói, đầu của anh ta thì nghiêng về phía Nga mà hỏi nhỏ:

“I can’t cach up with her English . . . Can you hear what did he say? ”

Nga cũng chưa nghe được gì cả, nên vội vàng lắng nghe . . . cả giảng đường đang ồn ào cũng tự động im lặng nhìn người xướng ngôn viên và lắng nghe . . . . . . chắc là chưa ai kịp nghe hoặc là chưa ai kịp hiểu ông ta đã nói gì. Ông xướng ngôn viên nhìn toàn thể giảng đường rồi mỉm cười, chắc là ông đã quen với hoàn cảnh như vậy, nên ông lại bắt đầu nói tiếp:

“G’ Day”

Giọng của ông nghe ồm ồm, ông lại nói nhanh và ngắn nữa, nên cả giảng đường vẫn có vẻ chưa hiểu, vẫn im lặng lắng nghe . . .

Ông lại mỉm cười, lần này ông nói chậm hơn:

“GOOD DAAYYY . . . When you see an English or and American, they will greeting you . . . GOOD MORNING . . . GOOD AFTER NOON . . . but when you come to Australia, the Australian will greeting you . . . GOOD DAAYYY . . . And I just said GOOD DAY to you . . . what would you say back to me and to the one sit next to you?”

Bây giờ tất cả mọi người mới kịp nghe và hiểu ông ta nói gì, thế là mọi người cười ồ lên thích thú và cùng nhau chào lại ông ta:

“GOOD DAY . . . GOOD DAY . . . GOOD DAY . . . ”

Tôi nhìn lại người bạn tóc vàng, anh ta đã hiểu và đang vui vẻ chào Good Day với tôi. Tôi nhìn qua bên phải, cô gái tóc đen cũng đang nhìn tôi cười và chào Good Day. Cả đám bát nháo Trắng Đen Đỏ Vàng, thoạt nhìn thì thấy thật là khác biệt, không thể trộn lẫn được, nhưng khi đứng cạnh nhau, ngồi chung băng ghế với nhau thì lại rất dễ nói chuyện với nhau, rất dễ thông cảm vói nhau và cùng hòa đồng lại thành một mối.

Người xướng ngôn viên bây giờ mới tự giới thiệu, ông tên John, điều hợp viên của chương trình du học của trường Đại Học RMIT. Ông giới thiệu sơ qua về lịch sử thành lập của trường, cách thức giảng bài, ghi bài, tiếp xúc với Giáo Sư, mượn sách của thư viện . . . Ông giải thích rõ ràng, cách học ở Đại Học khác hẳn với cách học ở Trung Hoc: Giáo Sư cho bài học, giảng những điều cần thiết rồi cho bài tập, các bạn phải lắng nghe và đi mượn sách ở thư viện để đọc thêm. Nếu các bạn chưa hiểu rõ, các bạn có thể xin gặp giáo sư để nghe giảng thêm, và cách tốt nhất là các bạn lập ra từng nhóm nhỏ để cùng thảo luận với nhau, vừa có bạn bè vừa hiểu thêm bài học.

Hết phần thảo luận, chúng tôi có mười phút giải lao rồi mới đi thăm chung quanh trường. Cả ba đứa chúng tôi tụm lại tự giới thiệu tên để làm quen với nhau:

Du-Học-2

-“My name is Nga, from Vietnam, please to meet you.”

-“I am Tony, from St Peterberg, Russia, please to meet you.”

-“Ah! you’re from Russia, you should know Staline and Lenin better than us.”

-“Sure, we knew them well, it why we chucked them to the bin and changed our city’ name from Stalinegrad to our beloved name St Petersburg. Your Vietnamese people should follow us to change your city’ name from Ho Chi Minh back to Saigon.”

-“Yes, we will do it when time is up.”

-“My name is Kyung Mi, from South Korea. My country is still separated into to part: The North with Communist party, a country full of advanced technology and well developed economic . . . but in paper only, and The South full of freedom and happiness.”

Thế là chúng tôi quen nhau, cùng học, cùng vui cuộc đời sinh viên xa nhà . . . sau khi ổn định công việc học, tôi đã thu xếp để xin một công việc tạm thời ở một tiệm bán phở vào những giờ không phài đến trường, với hy vọng là tự sinh sống chứ không trông nhờ vào đồng tiền của bố tôi gởi qua.Tôi thật sự không hiểu tại sao khi báo tin mừng này cho bố tôi thì bố lại có vẻ không bằng lòng:

-“Con là con của bố mà tại sao lại phải đi làm công việc rửa chén bưng đồ ăn cho người ta. Con không cần phải làm gì cả, bố sẽ gởi tiền qua cho con sinh sống, mua nhà cho con ở, mua xe hơi cho con đi học. Con chỉ cần học cho giỏi thôi, mọi việc bố sẽ lo hết.”

-“Con tưởng rằng, đối với Cộng sản . . . Lao động là vinh quang . . . con đi làm lao động, sao bố lại không đồng ý? Hơn nữa, con phải học cách sống tự lập chứ đâu phải lúc nào cũng trông nhờ vào bố. Bây giờ con chưa có tiền, chỉ xin nhờ bố giúp đóng tiền học thôi, khi nào ra trường đi làm, con sẽ hoàn lại tiền cho bố. Con không muốn mua nhà, mua xe hơi đâu . . . con không cần những thứ đó đâu bố ơi.”

-“Con cứ đứng tên mua nhà, mua xe . . . dùm cho bố . . . để mai mốt đây . . . bố về hưu . . . bố sẽ sang ở với con . . .”

Cuối năm đó, vào dịp nghi hè, Nga đã tự mua vé máy bay về thăm bố. Mới xa nhà có gần một năm thôi, nhưng cô cảm thấy lạc lõng với đời sống ở Việt Nam với đám Công an đầy dẫy ngoài đường phố, chỉ chờ dịp là bắt người, tạo ra đủ thứ tội cho người dân, để . . . đòi tiền phạt. Ở bên Úc, Nga hiếm khi thấy một người cảnh sát ở ngoài đường. Mỗi lần phải vào một cơ quan nhà nước, cô thấy toàn những gương mặt khó đăm đăm nói năng cắm cẳn, trịch thượng và không bao giờ hỏi người khác có cần giúp điều chi hay không? Trong khi Nga chỉ là một sinh viên du học thôi, mà mỗi lần vào thư viện, cô chưa kịp hỏi mượn sách thì nhân viên thư viện đã tươi cười hỏi tôi:
“Can I help you?”

Và họ giúp Nga đến nơi đến chốn, dù cô có hỏi họ bao nhiêu câu hỏi đi nữa. Nga tự hỏi . . . đến khi nào thì những người làm việc cho nhà nước ở Việt Nam mới có thái độ phục vụ người dân như vậy? Khi học xong rồi, về nước, Nga có giúp gì cho người dân của mình hay không?

Nga có hỏi bố về công việc làm:

“Bố hiện tại có còn phải làm những việc kỳ lạ để kiếm tiền cho đảng, cho nhà nước hay không? Khi nào bố muốn qua Úc thăm con, con sẽ mua vé máy bay cho bố qua.”

Bố của Nga trả lời một cách vui vẻ:

“Bố chỉ làm công việc của một người đảng viên mà thôi . . . bố già rồi, chẳng muốn đi đâu hết . . .”

Thấm thoắt đã bốn năm trời xa xứ . . . Nga đã tốt nghiệp đại học và đang nộp đơn xin đi làm và xin ở lại Úc.

…..

Buổi sáng hôm đó, tôi đang sửa soạn vào trường thì có ai đó bấm chuông nhà tôi. Mở cửa ra, tôi thấy có một toán người trẻ tuổi, trong đó có một cô tóc đen, cô ta chào tôi và nói bằng tiếng Việt:

-“Chào cô, tôi là thông dịch viên của Cảnh sát, chúng tôi có giấy của Tòa án cho phép đến gặp cô, nói chuyện về cha của cô là ông Hoàng Phủ Doãn.”

Tôi tưởng là vì tôi đang xin phép ở lại Úc, hoặc là bố tôi nộp đơn xin du lịch qua Úc, nên Bộ Di Trú mới đến điều tra lý lịch của tôi và hỏi tôi về bố tôi, nên vui vẻ mời tất cả vào nhà.

Toán cảnh sát vào nhà tôi, chỉ có cô gái tóc đen là đứng với tôi mà thôi, còn những người khác, họ không ngồi một chỗ mà chia nhau đi coi khắp nhà của tôi. Tôi ngạc nhiên quá, nhưng chưa kịp hỏi thì một người có vẻ là trưởng toán đã đến bên cạnh, đưa cho tôi một tấm giấy mà nói:

“Chúng tôi được chánh án tòa Melbourne cho phép khám xét nhà của cô và hỏi những câu hỏi liên quan đến can phạm Hoàng Phủ Doãn . . .”

-“Can phạm? Bố tôi suốt đời ở Việt Nam, chưa bao giờ qua Úc . . . tại sao ông lại gọi bố tôi là Can Phạm? Bố tôi làm việc cho nhà nước Việt Nam, nếu có chuyệng gì sai trái, nhà nước và tòa án Việt Nam sẽ xử, tòa án Úc đâu có dính dáng gì tới?”

-“Ông Hoàng Phủ Doãn hiện đang ở Úc, và đã bị cảnh sát úc băt giam vì phạm tội. Ông ta khai có người con gái là cô, nên chúng tôi mới xin phép chánh án tòa án Melbourne để tới xét nhà và nói chuyện với cô.”

Du-Học-3

Tôi như người từ trên trời rơi xuống đất, tôi choáng vang mặt mày khi người Cảnh sát nói bố tôi hiện đang ở Úc và . . . bị bắt? Tôi không hiểu gì cả, bố tôi chưa bao giờ đi đâu ra khỏi Việt Nam, bố tôi là một bộ đội cao cấp, không thể nào làm chuyện gì phi pháp để mà bị bắt như thế này? Chắc là có chuyện gì lầm lẫn đó thôi, tôi vội vàng hỏi lại người Cảnh sát:

-“Bố tôi ở Việt Nam, chưa bao giờ có ý nghi đi ra ngoại quốc, tôi vừa mới nói chuyện với bố tôi cách đây không lâu, không thể nào có chuyện ba tôi qua Úc để bị bắt . . . chắc là quý ông lộn người rồi đó . . . Tên của người Việt nam thường hay giống nhau.”

Người Cảnh sát mời tôi ngồi, mở cặp đưa ra cho tôi một tấm hình và hỏi:

-“Cô có nhận ra ai đây không? Ông ta tên gì?”

-“Có! Đây là hình của bố tôi, Hoàng Phủ Doãn.”

-“Nếu vậy thì mọi chuyện đều đúng hết rồi, ông Doãn hiện đang ở Úc, và chúng tôi đã bắt giữ ông ta vì ông đã phạm pháp.”

-“Ba tôi làm gì mà ông gọi là phạm pháp?”

-“Tôi không thể nói nhiều, chỉ xin hỏi cô vài câu hỏi thôi. Lần cuối cùng cô gặp hoặc nói chuyện điện thoại với bố cô, vào lúc nào? Căn nhà số 13 Vlander Street, Braybrak VIC 3039 (không phải địa chỉ thật) và những căn nhà có hình đây, cô đã có bao giờ đến đó hay chưa? Ai là chủ của những căn nhà này?”

Tôi nhìn những căn nhà mà ông ta đưa cho tôi xem, nhà nào cũng trồng một loại cây cao khoảng một thước, lá nhỏ xanh mướt. Trong hình, nhà nào cũng có rất nhiều cảnh sát đang nhổ hoặc đem những loại cây này bỏ vào bao. Tôi đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác . . . thật sự tôi không hiểu gì cả. Cô thông dịch viên sợ tôi không hiểu câu hỏi, nên đã nhắc lại cho tôi bằng tiếng Việt. Tôi chỉ vào những cây xanh mà nói cô:

-“Những căn nhà này tôi chưa bao giờ biết và cũng chưa bao giờ tới . . . những cây này là . . . cây gì vậy? tại sao căn nhà nào cũng trồng những cây giống nhau vậy?”

Cô thông dịch viên nhìn qua ông trưởng toán, tôi thoáng thấy ông ta làm một dấu hiệu gì đó, nên cô ta trả lời tôi:

Du-Học-5

-“Cây đó là cần sa, mà người Việt Nam gọi là . . . CỎ . . .”

Tôi đã hiểu lơ mơ câu chuyện . . . bố tôi có dính dáng tới việc trồng cần sa ở bên Úc. Trong quá khứ, bố tôi đã từng làm những chuyện mà tôi không bao giờ ngờ tới, nên đối với việc trồng cần sa này, tôi cũng chẳng lấy làm lạ. Nhưng có điều là bố tôi chưa hề bao giờ ra khỏi nước, nếu có tới Úc, tại sao ông không ghé thăm tôi? Tôi ngước lên nhìn ông trưởng toán, trả lời ông:

-“Tôi gặp bố tôi lần cuối là vào năm 2010 khi tôi về thăm ông ở Việt Nam, còn nói chuyện điện thoại thì tuần nào tôi cũng có gọi điện thoại về cho bố tôi, lần cuối là mới Chủ Nhật tuần rồi, ngày 12-12-2013 (không đúng ngày). Tôi xin hỏi, Bố tôi qua Úc hồi nào? Dù bố tôi có qua đây chăng nữa, ông ta cũng không thể nào đứng tên mua những căn nhà này được, vậy thì tại sao bố tôi lại bị bắt? Và tại sao ông lại hỏi tôi về những căn nhà này?.”

-“Chúng tôi đến đây là . . . để hỏi cô, và cô có nhiệm vụ trả lời, chứ chúng tôi không có nhiệm vụ trả lời câu hỏi của cô. Cô có quen biết, gặp mặt những người này bao giờ không?”

Tôi nhin những người trong hình, lắc đầu trả lòi không biết, không quen, không gặp những người này bao giờ. Khi cả toán chào tôi sửa soạn ra về, tôi hỏi ông ta:

-“Tôi xin hỏi . . . bố tôi bị bắt vì tội gì? Hiện bị giam ỏ đâu? Tôi có thể đi thăm bố tôi được không?”

-“Ông Doãn bị bắt vì tội tổ chức và đưa người từ Việt Nam qua Úc trồng cần sa. Ông hiện bị tạm giam ở ngay khám đường Melbourne, chờ ra tòa. Cô có thể đến nơi hoặc gọi điện thoại xin thăm. Good luck cho cô.”

Tôi được chấp thuận đến thăm, nói chuyện với bố tôi tại trại tạm giam Melbourne. Nhìn bố tôi không có vẻ gì là một tù nhân cả, ngoại trừ bộ quần áo tù. Bố tôi mặt mày tươi tỉnh, dáng người béo tròn, tóc bố đã rụng đi nhiều. Gặp tôi, bố có vẻ ngại ngùng:

-“Làm sao mà con biết bố ở đây mà đến thăm?”

-“Cảnh sát Úc đến hỏi cung và cho con biết.”

Nói đến đây, tôi bật khóc, tôi khóc thật nhiều . . . tôi khóc như chưa bao giờ được khóc. Tôi không nhớ lần mẹ tôi chết, tôi đã khóc như thế nào, nhưng lần này tôi khóc như là đã mất một người bố thân yêu:

-“Bố ơi . . . con đã nói với bố nhiều lần rồi . . . Bố có còn là con người không hả bố? Tại sao suốt đời bố chỉ làm những chuyện thất đức, những chuyện giết người thôi vậy hả bố? Bố giết người đi vượt biên, bố đưa người đi xuất khẩu lao động lậu, bố ăn tiền của người chết. Bây giờ bố đưa người từ Việt Nam qua đây trồng cần sa . . . bố có biết là cần sa sẽ hại chết cả một thể hệ hay không? Bố cần tiền à? Tiền bố có nhiều quá rồi, bố có cả triệu triệu đô la Mỹ mà vẫn còn chưa đủ hay sao?

Bố và những người Cộng sản của bố lúc nào cũng mở miệng ra là chế độ Ngụy toàn là những tay hối lộ ăn cắp tiền của dân. Họ có ăn hối lộ, họ có ăn cướp tiền của dân hay không thì con không biết, con chỉ đọc thấy ở trên internet là Tổng Thống Thiệu chết đi không hề để lại cho vợ con một chỉ vàng nào chứ đừng nói 16 tấn vàng.Đa số những ông Tướng của Việt Nam Cộng Hòa qua Mỹ, ông nào cũng phải đi làm đầu tắt mặt tối, có ông phải cùng với vợ đi chiên bánh khoai bán ở ngoài đường . . . nếu họ có ăn cắp tiền của dân, nếu họ có ăn hối lộ, thì tiền của họ sẽ nhiều lắm, sao họ không lấy ra mà xài, lại phải đi làm lụng cực khổ như vậy! Đến khi chết, họ chỉ may mắn được đồng đội đến tiễn đưa mà thôi. Còn bố và các đồng chí của bố, ai cũng xoen xoét cái miệng ra là đạo đức cụ Hồ, đạo đức cách mạng . . . mà tiền ai cũng đầy túi, ai cũng có ít nhất là cả triệu đô la Mỹ, có người lên tới hàng trăm triệu. Ai là người ăn cắp của dân? Ai là người ăn hối lộ? Cộng sản là cái gì? Chỉ là một bọn ăn cướp giết người chứ còn gì nữa! Bố ơi . . . chừng nào bố mới tỉnh ngộ? Chừng nào bố mới trở lại là con người?”

Doãn nhìn đứa con gái đang khóc lóc, đến khi Nga khóc xong, Doãn trả lời con:

-“Chuyện của bố, bố làm. Nếu bố không làm, bố sẽ không thể nào ngồi im được ở vị trí của bố. Mỗi năm, mỗi tháng bố phải nộp tiền cho trung ương đảng, cho đảng ủy . . . mỗi nơi mỗi số tiền khác nhau, bố không làm thì vừa không có tiền vừa mất mạng. Một khi đã làm thì . . . chuyện nào cũng giống nhau, cũng chỉ là một cách để kiếm tiền mà thôi. Đã là Cộng sản, thì không có tôn giáo, không có đạo đức gì hết.”

Nga nhìn bố, hai bố con khác nhau quá. Không hiểu sao cái tính tàn nhẫn mê tiền bạc đó lại không thấm vào máu của Nga? Không biết từ đâu mà Nga có cái tính không làm những chuyện quái ác giết người như bố? Nga lau nước mắt, nói với bố:

-“Bố bắt đầu vào việc . . . trồng cỏ từ lúc nào? Bố đã qua Úc bao nhiêu lần rồi? Những căn nhà mà Cảnh sát Úc đưa cho con xem hình, có phải là của bố hay không? Tại sao mà bố lại bị bắt? Trung ương đảng của bố đã biết chưa?”

-“Bất cứ việc nào làm ra tiền là bố phải làm, đảng giao cho bố việc này, bắt mỗi năm phải nộp bao nhiêu tiền, thì bố cứ thế mà làm. Bố bắt đầu đưa người qua Úc từ khi con bắt đầu đi du học, tức là cũng gần bốn năm nay rồi. Những căn nhà mà Cảnh sát Úc đưa cho con coi, đều là nhà do bố đưa tiền cho bọn tay em mua. Trước đây, đi mướn nhà trồng cỏ dễ hơn, nhưng sau này, không ai cho mướn nhà cả, bố phải bỏ tiền ra nhờ những người ở bên Úc mua.”

-“Bố đâu có quen ai ở bên Úc đâu mà nhờ mua? Dù có quen đi chăng nữa, lỡ họ ham tiền, họ bán đi thì ba mất. Tại sao bố lại tin họ như vậy?”

-“Những người bố nhờ, là những người của chế độ cũ về Việt Nam ăn chơi, bị bố gài bẫy quay phim chụp hình, họ sợ bố tung những hình ăn chơi của họ ra, nên bố bảo làm gì họ cũng phải làm, chẳng bao giờ dám phản hết. Nếu có tên nào không muốn làm nữa, bố chỉ cần sai những tên khác tung tin “Thằng A là tay sai của Cộng sàn, thằng B là kinh tài của Việt cộng. Cứ mỗi ngày ra rả tung tin lên internet, thằng nào mà chả chết. Hơn nữa bố cũng biết điều, bố có chia phần cho họ, nên họ mới đồng ý làm.Trồng cần sa lời rất nhiều, nhiều lắm, chỉ cần trồng một hai năm là bán đi mua căn khác.”

-“Những người bị bố đưa qua bên đây, nếu họ bị bắt, cuộc đời họ sẽ ra sao?”

-“Nếu họ bị bắt, cũng chỉ bị tù vài tháng thôi. Ngồi tù ở bên Úc như bố đây, sướng hơn ở Việt Nam nhiều lắm . . . có ti vi, có DVD Thúy Nga cho mình coi, có báo cho mình đọc, có người nấu cho mình ăn, có phương tiện tập thể thao . . . dù con có tiền cũng không được phục vụ tốt như thế này đâu. Những tên nào không bị bắt, thì hết hạn làm việc, sẽ được chia tiền về nhà, đợi cho đi chuyến khác, những đứa nào được ở tù, là coi như trúng số đó con ơi. Mãn hạn ở tù, chính phủ Úc trả tiền vé máy bay cho chúng nó về Việt Nam, mình khỏi phải lo.

Bố qua Úc nhiều lần lắm rồi, có điều bố không cho con biết mà thôi. Lần này bố bị bắt, cũng chỉ vì bố nghi rằng chẳng ai biết đến bố, không dè cái người mà bố nhờ mua nhà đã bị Cảnh sát Úc theo dõi từ lâu, khi hắn chở bố tói căn nhà mới mua, bọn họ ào ra bắt nên bố mời bị dính. Không ngờ bọn này nhát gan quá, mới bị hỏi cung, chẳng bị đánh đập gì cả mà bọn chúng đã khai ra đủ mọi thứ, nên bố mới bị bắt. Cũng có thể tại vì thị trường Úc là nơi ngon ăn nhất, nến mấy cái cái đám tranh ăn với bố đi tố cáo cho Cảnh sát Úc, chứ đâu có ai biết bố là ai.”

-“Những đồng tiền của bố làm ra, toàn là những đồng tiền dơ bẩn, bố đã dùng tiền đó để nuôi sống con, con thấy hổ thẹn với lương tâm, với những người đã bị bố giết, bố lợi dụng. Mai mốt đây con đi làm, con sẽ trả lại hết những gì bố đã bỏ ra cho con.”

-“Bố làm được tiền, cũng chỉ để cho con mà thôi. Bố đã viết chúc thư rồi, nếu bố có mệnh hệ nào, tất cả sẽ thuộc về con hết. Đây này, bố có hai triệu Mỹ kim gởi ở ngân hàng KLM, bố có hai căn phố ở Hà Nội, bố có . . . “

-“Thôi. Bố không cần phải nói nữa, con không nghe đâu . . . Con nhắc lại với bố, con không bao giờ lấy một đồng tiền nào của bố hết.”

Sau khi lãnh bằng tốt nghiệp đại học xong, Nga đang sửa soạn để ngày mai vào khám đường thăm bố thì mấy người Cảnh sát lại tới thăm, lần này họ mặc đồng phục Cảnh Sát đường hoàng.

Vào trong nhà, hai người Cảnh sát bỏ mũ xuống, nghiêm trang đứng báo tin:

“Đại diện cho Cảnh Sát Melbourne, tôi xin báo tin buồn cho cô:

Ông Hoàng Phủ Doãn đã bị một tù nhân cùng bị giam đánh chết tối hôm qua. Thi hài của ông Doãn hiện đang được giữ tại nhà xác của Bệnh viện. Chúng tôi báo tin cho cô để tùy cô định liệu tang lễ của bố cô.”

Hai người Cảnh sát đã về từ lâu, Nga vẫn còn ngồi thẫn thờ trên ghế. Ghi mộ bia cho bố như thế nào đây?

Nơi đây an nghỉ một người Cộng sản . . . không phải là con người.

Bố ơi . . . bố có còn là một con người hay không?

Viết theo lời kể của con của một cán bộ Cộng sản Việt Nam.
NGUYỄN KHẮP NƠI

This entry was posted in 4.Truyện ngắn, Nguyễn Khắp Nơi. Bookmark the permalink.