CHINH PHỤ NGÂM KHÚC VNCH – THỜI BINH LỬA (Lê Khắc Anh Hào): Chương 3

Chương ba
ĐOÀN QUÂN CHÀNG
VÀO NƠI GIÓ CÁT…
chinhphungamkhucVNCH4

21.
Quân chuyển bước âm thầm cây cỏ
Đất rừng thiêng còn đỏ máu ai
Chập chùng sương lạnh bờ vai
Tim em trĩu nặng đoạn đoài xót anh.

22.
Đêm đại bác tan tành giấc ngủ
Đêm hỏa châu soi phủ chiến trường
Xót người trong cõi gió sương
Mệnh như chiếc lá còn vương trên cành.

23.
Anh vẫn đi, vách thành nghiêng ngã
Em vẫn chờ vật vã canh thâu
Rừng xanh áo trận bạc màu
Em hay anh nặng nỗi đau chia lìa?

24.
Ngoài trận địa anh thề chận giặc
Mái nhà xưa lạnh ngắt như đồng
Chiếu chăn còn ấm hơi chồng
Ngỡ anh trong tấm chăn hồng như mơ. 

25.
Bờ Bến Hải, mây mờ chiến tuyến
Vách Cổ Thành còn quyện khói bay
Bắc quân lớp lớp máu say
Tưởng như rừng thẩm cỏ cây hiện hình.

26.
Cờ vàng động uy linh bờ cõi
Bóng trăng lu mòn mõi đợi chờ
Đạn reo đầu súng không ngờ
Bao quân chết trận bơ vơ cõi người.

27.
Từ anh lao vào nơi gió cát
Đêm trăng tàn gác giặc đồn xa
Từng ngày giữa trận xông pha
Súng gươm nợ nước thù nhà xả thân.

28.
Hơi gió lạnh phân vân tóc rối
Mưa Hạ Lào phủ dội chinh y
Thương người mõi cánh chim di
Và em gối chiếc, kinh kỳ vắng anh.

29.
Nay giặc Bắc tràn lên trăm nhánh
Nẻo biên thùy lấp lánh sao đêm
Suối khô, khe đá lạnh êm
Xạt xào bóng giặc, anh kềm súng nâng.

30.
Sương rừng phủ, địch gần tầm đạn
Dáng tử thần loang loáng tầm tay
Đạn tuôn nát gió tan mây
Rừng thiêng bốc lửa vần xoay đất trời.

31.
Trên chiến địa anh ngồi đếm tuổi
Cùng đạn bom rong ruổi từng Xuân
Anh đi nát hết lạch nguồn
Còn em ôm trọn nỗi buồn tuổi hoa.

32.
Đêm thanh vắng nhạt nhòa lệ đổ
Ngày se lòng mấy độ Thu Đông
Soi gương lại nhớ bóng chồng
Phủ gương lại thấy núi sông nghẹn ngào.

33.
Đường Nam Lào gió ào ào thổi
Mảnh trăng lu còn đợi trên cành
Bóng quân từng buớc di hành
Mấy Xuân em đợi, chỉ vành trăng treo.

34.
Quân chết trận hồn theo cơn gió
Anh đêm nhìn đóm đỏ hỏa châu
Nào anh mộng gánh công hầu
Mà sương pha nặng mái đầu bạc phơ.

35.
Dấu binh lửa… cuộc cờ tan tác
Ngày anh về… em nhạt phấn hoa
Đời em chìm nổi phong ba
Anh về khi cả sơn hà nát tan!

36.
Anh giữa chốn bạt ngàn mờ ảo
Súng cầm tay, địa đạo che thân
Mòn hao nhật nguyệt phân vân
Thương anh bên cạnh tử thần tấc gang..

37.
Mộng đèn sách đã tan theo gió
Mảnh chiến bào mấy độ nhạt phai
Niềm riêng này tỏ cùng ai
Em trong song cửa, anh ngoài gió trăng.

38.
Trong cửa vắng cầm bằng số kiếp
Ngoài chân mây liên tiếp đạn bay
Nhìn trời Nam Bắc Đông Tây
Tìm đâu thấy được một ngày gặp nhau.

39.
KBC thư vào mỗi tháng
Nay bỗng dưng lại vắng tin anh
Chờ từng giọt nắng mong manh
Em là sương phụ tàn canh đợi chồng.

40.
Em vẫn đợi, phòng không vời vợi
Em vẫn chờ, ngóng đợi đoàn viên
Rèm thưa nào phủ ưu phiền
Khi em lệ vẫn triền miên đêm dài.

41.
Đèn gượng đốt, hình hài hốc hác
Gương gượng soi, tóc bạc mai sầu
Phấn son nào với cơ cầu
Vắng anh còn nghĩa gì đâu gương đèn!

42.
Đêm trăng tỏ, trăng len qua cửa
Trăng lồng hoa hoa nở về đêm
Trăng hoa cười cợt bên thềm
Dưới hoa trăng lặng, em kềm dòng châu!

43.
Em đợi anh bạc đầu vẫn đợi
Dẫu ngày về vời vợi ngóng trông
Dẫu là nát núi tan sông
Tình em vẫn trọn một lòng chờ anh!

44.
Ngày trở lại mong manh hạt nắng
Sương đêm còn nằng nặng lá hoa
Trời xanh tắm nắng chan hòa
Khi em lệ đẫm nhạt nhòa mi hoen.

45.
Ôm chăn lạnh nhìn đèn hiu hắt
Nhìn ảnh chồng quặn thắt tim gan
Giầy saut, áo trận dọc ngang
Giang sơn đâu gánh giữa đàng riêng ai!

46.
Em mòn mõi, thân trai biền biệt
Gót quân hành anh biết về đâu
Ra Trung dẫm nát tuyến đầu
Về Nam lùng giặc rừng sâu mõi mòn.

47.
Ngày về phép, Sài Gòn rực nắng
Tay đan tay, em cắn môi mừng
Hôn anh, nước mắt rưng rưng
Hôn anh như thể chưa từng hôn nhau!

48.
Bảy ngày phép qua mau như mộng
Ngày anh đi, trời động mưa bay
Ôm em trọn ấm vai gầy
Em tan biến giữa phút giây chia lìa.

49.
Anh lại đi, em về ngơ ngác
Tưởng chừng như em lạc trong mơ
Ngẫng lên, lồng lộng bóng cờ
Anh yêu! Biết đến bao giờ gặp nhau!

50.
Đời chinh nhân khoác mầu áo chiến
Tổ quốc cần, anh hiến đời trai
Anh đi vì một ngày mai
Việt Nam hoa gấm, tương lai rạng ngời.

51.
Em vẫn đợi suốt đời vẫn đợi
Em vẫn chờ, vời vợi canh thâu
Rừng thiêng gió lộng qua cầu
Có nghe em tiếng nguyện cầu theo anh!

52.
Rồi tháng Tư, vách thành nghiêng đổ
Mất Cao Nguyên, phường phố xôn xao
Tin anh biền biệt nơi nào
Bắc quân tràn ngập, chiến hào vỡ tan.

Lê Khắc Anh Hàochinhphungamkhuc-bia-thumbnail

<—MỤC LỤC
—> CHƯƠNG 4

This entry was posted in ***Mùa QUỐC HẬN, HẢI TRIỀU: Mùa Xuân đen, Thơ and tagged , , , . Bookmark the permalink.

Ý kiến - Trả lời

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s