TRÊN VÒM TRỜI LỬA ĐẠN (KQ Vĩnh Hiếu): Thịt Bò và Thịt Nai

chuong4_chuyenbenleThịt Bò Và Thịt Nai

Kỷ niệm một chuyến đi biệt phái
cho mặt trận Mùa hè đỏ lửa 72

Buổi sáng trên bầu trời xám đục đầy mây thấp giăng kín, năm chiếc trực thăng phi đoàn Thần Tượng từ Nha Trang nối đuôi nhau bay về hướng Pleiku. Dưới thấp nối tiếp những ngọn đồi trọc chạy đến tận chân trời. Đây là vùng Khánh Dương, địa danh ở giữa Nha Trang và thị xã Cheo Reo, Phú Bổn, một vùng đồng cỏ cao, xanh màu lá mạ, mênh mông bát ngát. Nơi đó là vườn “địa đàng” của những đàn nai, mểnh cũng như những anh heo rừng đen đủi…

Hôm nay, Thiếu-tá Đặng Đình Vinh, phi đoàn phó 215, dẫn anh em hoa tiêu lên Pleiku biệt phái hai tuần lễ, đồng thời thay thế những toán hoa tiêu đã ở trước đó. Tôi được cắt bay chiếc “trail”, chiếc cuối cùng trong hợp đoàn.

Trú đóng tại Nha Trang, một thành phố an bình không biến cố, đa số chúng tôi phải đi đánh “mướn” cho những mặt trận nóng sốt sôi bỏng vùng cao nguyên, hay vùng biên giới tam biên trùng điệp. Biệt phái là nghề của “chàng”. Mỗi khi có trận chiến nào bùng nổ đâu đó là chúng tôi phải “khăn gói, quả mướp” lên đường diệt giặc, tạm xa Nha Thành yêu dấu một hai tuần.

Trên chiếc tàu sau cùng tôi đang bay, chở một vài hoa tiêu và cơ phi xạ thủ khác ngồi thùng (danh từ gọi những người ngồi phía sau). Trong đó tôi ghi nhận có Trung-úy Phạm Chí Thành, thường gọi là “Thành râu”, cùng chung trong phi đội võ trang với tôi. Người dong dỏng cao, rất đẹp trai với hàm râu đen đậm, cắt tỉa gọn gàng khéo, khi cười nhe bộ răng đều trắng bóng. Mỗi khi đi bay, anh đều mang theo khẩu súng M-18, một loại súng M-16 nhưng biến chế ngắn gọn dành cho những Lực Lượng Đặc Biệt, Lôi Hổ… Anh là một tay súng thiện nghệ, có thể để viên đạn vào giữa đôi mắt của những thú rừng trong tầm khoảng rất xa.

Vì trần mây thấp, hợp đoàn phải bay ở cao độ vài trăm feet, do đó chúng tôi có thể nhìn rõ ràng đồng cỏ tranh lướt nhanh dưới chân.

Giao cho người hoa tiêu phụ cầm lái, tôi dựa ngữa vào lưng ghế bay, lim dim ngủ trong tiếng nổ đều đặn của động cơ. Hôm qua “tâm sự” với người yêu gần suốt sáng, làm những gì cần làm để bù trừ cho hai tuần lễ sắp xa cách, người tôi bải hoải, rã rời.

-Ê, ê, dậy, dậy…! coi kia! nai! …nai!…-Thành Râu, ngồi sau sàn chồm lên ghế bay vỗ vào vai tôi., chỉ xuống đất qua cửa phòng lái, la lên như chưa bao giờ được thấy thú rừng.

Nửa tỉnh nửa mê, tôi hé mắt nhìn. Dưới thấp bên phải mũi tàu, một đàn nai mấy chục con đang tranh nhau phóng nước đại trên đồng cỏ. Thấy không có gì quan trọng, tôi quay đầu ngả vào lưng ghế cố trở lại với giấc ngủ chập chờn …Đang mơ mơ màng màng thì lại có ai lay tôi dậy. Lần này một anh xạ thủ ngồi thùng đang chồm qua lưng ghế bay nhìn xuống dưới. Tôi bực mình mở mắt nhìn theo:

– Cái gì vậy?

Anh xạ thủ đưa tay chỉ một chú nai nhỏ đang vô tư đứng gặm cỏ khi chiếc trựng thăng lướt qua trên đầu.

-Làm một con đem lên Pleiku nhậu đi…”thầy”. – Anh cơ phi ngồi trên thùng đạn đại liên lên tiếng.

Tôi tỉnh ngủ, ngồi bật dậy, quay đầu ra phía sau nhìn. Anh cơ phi nhìn tôi, nở nụ cười cầu tài…

– Nghe có lý, làm đại một con đi anh! Làm con nhỏ nhỏ thôi, đâu ai biết!… – Thiếu-úy Thạch đang ngồi trên ghế bay trái chêm vô.

– Đúng rồi! Tối đem ra phố nhậu…- Anh xạ thủ lại phụ hoạ.

– Đ.m!…tụi mày điên hết rồi à?.. Tao đang theo đuôi hợp đoàn làm sao mà bắn!…rồi khi tới Pleiku đáp trước mặt biệt đội làm sao mà dấu con nai đây? Còn tàu thì máu me chưa tính. Mẹ…khùng vừa thôi chứ!

Tôi bực mình nghĩ thầm trong bụng:”Đúng rồi…tụi mày ăn, tù tao chịu”.

Tuy nhiên hình ảnh của một “con nai vàng ngơ ngác đạp lá vàng khô” cứ lẫn vẫn trong đầu tôi như muốn cám dỗ tôi vô đường “tội lỗi”. Tỉnh hẳn người, tôi sửa lại thế ngồi, đưa tay dụi mắt xong móc thuốc ra hút. “Làm một con lên Pleiku nhậu đi thầy”, câu nói trở lại trong đầu nghe cũng có lý! Tôi nheo mắt rít điếu thuốc suy nghĩ: có một con nai nho nhỏ tối đem ra phố Pleiku nhậu thì cũng vui, nhưng làm cách nào khi đang bay trong hợp đoàn.

Chiếc trực thăng tiếp tục lướt trên đồng cỏ bao la bát ngát của vùng Khánh Dương. Tôi quay đầu nhìn Thành “râu” đang ngồi bệt trên sàn tàu kế mấy túi xách đang chồng chất lên nhau.

– Này Thành!…mày nghĩ sao?

Thành “râu” nhe răng ra cười:

-Tùy mày à!

Tôi nghĩ thầm, cuộc đời gian khổ, hiểm nguy đã quá nhiều, có mạo hiểm thêm một lần nữa cũng chẳng sao. “Mission impossible” này đang lung lay để biến thành “Mission possible”.

Tôi thầm nghĩ trong đầu mình có thể làm được nếu: từ lúc tách rời hợp đoàn để bắn và bốc con mồi lên sàn tàu phải xong trong một thời gian tối thiểu, nếu không sẽ không theo kịp hợp đoàn. Ngoài ra con mồi phải ở gần đường bay của hợp đoàn và phải nhỏ, vừa đủ để chứa lọt trong túi đi biệt phái. Đó là chưa tính tới chuyện phải lau chùi máu me trên tàu nữa. Nghĩ tới đó tôi thấy “chương trình” có vẻ hơi mạo hiểm. Quay đầu lại ra dấu Thành xích lại gần, tôi giải thích tất cả cho anh nghe rõ ràng. Thành chăm chú, gật đầu đồng ý rồi không nói một câu, quay ra phía sau mở túi xách, lôi ra cây súng M-18 ngắn nòng, đen bóng. Trong một cử chỉ thành thạo, anh lấy băng đạn ra đẩy mạnh vào ổ súng lên đạn. Tôi bấm intercom nói với anh cơ phi:

– Tụi mày lấy hết đồ trong túi xách Thiếu-úy Thạch ra đi… Chút nữa dùng để đựng nai…

Tất cả đã sẵn sàng! Hai cánh cửa được mở rộng ra, gió lộng vào khoang tàu kêu phầng phậc. Thành ngồi ra sát mé cửa, tay thủ khẩu súng ngắn nòng, như một tay xa thủ nhà nghề.

Chiếc trực thăng tiếp tục bay theo sát hợp đoàn đang nhấp nhô lên xuống trước mặt. Mọi người trên tàu ngồi sát cửa mở mắt lớn như mấy cây đèn pha nhìn ra xuống đồng cỏ xanh bát ngát. Xa xa trên cánh đồng gợn sóng, một vài con mồi đang phóng chạy. Không bao lâu, tôi nghe tiếng la lớn:

-Ê!… ê!.. hướng một giờ.!.. Đó…đó!.. – Mọi người chồm lên nhìn ra phía ngoài theo chỉ tay của Thành..

Một chú nai nhỏ đang cuống cuồng lao đầu chạy trước mặt phí bên phải của chiếc trực thăng. Không để mất một giây, tôi bẻ ngoặc cần lái tách rời hợp đoàn, chúi mũi hướng về mục tiêu. Trong tích tắc con tàu đã rà sát bên hông con thú đang phóng nước đại. Con nai con chỉ còn cách tàu chừng vài chục mét. Tôi thấy rõ từng cụm lông trắng trên lưng con thú màu vàng đậm, miệng sùi bọt mép trắng. Đây là một loại hươu đốm, thường thấy ở vùng Khánh Dương, thịt mềm ăn rất ngon.

Thành “râu” đưa súng lên nhắm.

-Cạch!… một tiếng nổ nhỏ từ lòng súng của Thành, con vật đáng thương trúng đạn ngã quỵ, lăn quay vài vòng rồi nằm yên bất động dưới đám cỏ lau.

Tức khắc, tôi kéo con tàu nhổng đầu lên đứng khựng lại ngay trên đầu con vật đang nằm bất động. Chiếc trực thăng lơ lửng trên mặt đất . Nhanh như cắt, hai anh cơ phi nhảy phóc xuống dưới cỏ ngập tới lưng, nắm con thú hai đầu như cái chỏng liệng lên sàn tàu.

– Xong rồi!…dọt!…- Thành “râu” la lớn.

Chờ cho hai anh mê vô leo lên tàu xong, tôi kéo nhanh cần cao độ, đẩy cần lái về phía trước, chiếc trực thăng chúi mũi chổng mông lướt trên mặt cỏ tranh một khoảng rồi vươn mình lên không trung, không mất một giây quý báu.

“Mission, almost, accomplished”, tôi nghĩ thầm trong tiếng nhảy đập hỗn loạn của trái tim trong lồng ngực.

Trên bầu trời xám xịt thấp lè tè, hợp đoàn bốn chiếc trực thăng không một dấu vết! Người bấn loạn, tôi nhìn trước mặt những ngọn đồi thoai thoải chập chùng, như đang nhập lại với trần mây thấp.

Trong luật phi hành, chiếc bay đầu có nhiệm vụ dẫn hợp đoàn đi đến mục tiêu. Chiếc sau cùng như tôi có bổn phận báo cáo với chiếc dẫn đầu nếu có gì bất ổn. Tất cả phải bay trong một vị thế và khoảng cách đã được ấn định. Ngoại trừ những trường hợp phải đáp khẩn cấp, tôi không có một lý do nào để tách rời hợp đoàn cả. Trong bụng đánh “lô tô”, không biết làm gì hơn là nhắm hướng Pleiku trực chỉ. Đầu óc đang hoang mang bối rối, đột nhiên tiếng của Thiếu-tá Vinh bay chiếc dẫn đầu vang trên tần số.

-Hợp đoàn theo con sông Phú Bổn ghé phi trường Cheo Reo lấy thêm xăng nghe!… Trời bắt đầu xấu rồi đó…

Như bắt được vàng, tôi mừng rỡ kéo con tàu lên vận tốc tối đa, chúi mũi hướng về bờ sông. Chiếc trực thăng rung bần bật như lên cơn sốt, mặt đất bên dưới vùn vụt lùi nhanh về phía sau đuôi tàu. Năm phút sau sông Phú Bổn hiện lên trước mặt. Tôi lượng theo bờ sông. Phi trường Cheo Rreo chỉ còn cách chục phút bay. Thở phào một hơi như trút được gánh nặng ngàn cân, tay cầm cần lái, tay kia móc điếu thuốc nãy giờ không kịp hút đưa lên miệng. Một anh cơ phi vội vã chồm lên ghế bay mồi lửa cho tôi rồi nháy mắt ra điều “lấy điểm”.

Bây giờ tôi mới có thì giờ để quay lại nhìn phía sau. Trên sàn tàu, mọi người đang yên vị, tất cả đã được thu xếp đâu vào đó. Nhìn vào cái túi xách biệt phái màu xám của Thạch đang để sau lưng ghế hoa tiêu phụ, không cần dùng trí tưởng tượng, tôi thấy hình như có một con vật gì đang nằm gọn lỏn ở bên trong.

-Thành!…có máu me gì nhiều không?

-Không… tao bắn một viên trúng cổ, có tí máu thôi, chùi sạch rồi.

Phi trường Phú Bổn hiện ra trong tầm mắt, bốn chiếc trực thăng nhỏ tí đang đậu kế nhau đổ xăng, cánh quạt quay chấp chới. Tôi lượn vòng đậu kế bên một chiếc trực thăng rồi đưa tay vẫy chào anh hoa tiêu bạn, xong ngữa người ra thành ghế thở phào nhẹ nhỏm…

Sau khi đổ xăng xong, năm chiếc cất cánh Pleiku trực chỉ. Chưa tới nửa tiếng sau tất cả đáp xuống một khoảng đất rộng nơi làm bãi đậu của biệt đội Thần Tượng, ngay trước cổng ra vào của phi trường Cù Hanh. Mấy chục nhân viên phi hành phi đoàn Thần Tượng đang đứng lố nhố chờ trở về lại Nha Trang sau hai tuần biệt phái. Tôi tắt máy tàu, mở cửa bước xuống đất. Sau lưng, Thành “râu” tay xách túi biệt phái màu xám của Thiếu-úy Thạch đi tới chiếc xe “pick up” đang chờ sẵn. Đại-úy Đức, truởng biệt đội đứng gần đó chờ lên tàu về lại Nha Trang nhìn theo Thành “râu” buông một câu nghe nhột nhạt:

– Túi xách đựng gì mà nặng vậy Thành?…Nai chăng?

Tôi đứng kế bên cười ruồi chêm vào:

– Đại-úy nói chơi hay nói giởn đó!

Buổi chiều hôm đó, trong một căn phòng của biệt đội, một bữa ăn thịnh soạn được bày ra dưới đất trên tấm poncho trải rộng. Xuất xứ của những đĩa thịt “bò” đủ kiểu chiên, xào, nướng được tuyệt đối giữ bí mật. Một số ít anh em hoa tiêu “thân hữu” 215 được mời tham dự, trong đó có sự hiện diện của Thiếu-tá Biệt Đội trưởng Đặng Đình Vinh. Trong đám nhậu đặc biệt có thượng sĩ xạ thủ Phúc, vua mồm mép nhưng vui tánh, biệt danh là “Phúc phèn”. Lúc vợ anh vừa sanh ra đứa con đầu lòng, anh hay khoe với mọi người là bắt vợ ngồi ngâm “mình” trong thau nước phèn chua, cho “đồ nghề” săng lại, để bảo trì hạnh phúc gia đình.Từ đó anh chết với cái tên “Phúc phèn”. Rượu vô lời ra, mọi người vui vẻ đấu khẩu, trong một giây phút cao hứng, anh Phúc “phèn”, miệng nhai ngồm ngoàm, tuyên bố một câu rất là “lếu láo”:

-Ai nói đây là thịt bò tôi không tin đâu, tôi thấy ăn như thịt nai vậy đó.

Thiếu-tá biệt đội trưởng cắt lời “Phúc phèn”, trịnh trọng lên tiếng giải thích như một người sành điệu:

– Mày biết gì mà nói… nghe tao đây này!… Thịt nai nhai nó mềm hơn nhiều, nhai lâu là nó tan trong miệng, đây chắc chắn là thịt bò, đừng có cãi.

Tôi im lặng liếc mắt nhìn Thành. Dưới bộ râu rậm cắt tỉa gọn gàng, anh ta nhe răng cười…

vinhhieu_sign

Trở Về Mục Lục

This entry was posted in 1.Hồi-ký - Bút-ký, 2.Một thời để nhớ, KQ Vĩnh Hiếu, Người Lính VNCH, Vĩnh Hiếu. Bookmark the permalink.

Ý kiến - Trả lời

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s