30/4/75 – NGÀY TÀN CUỘC CHIẾN (Kb. Nguyễn Hiếu)

M113-SAIGON75Người lính mũ đen năm xưa giờ tóc đã bạc hơn nửa mái đầu, ngồi viết lại một đoạn hồi ký để nhớ về một quảng đời chiến đấu trong quá khứ bằng xót xa, nghẹn ngào và uất hận. Nhiều bạn bè đã ra đi vĩnh viễn chỉ còn lại trong ta niềm thương nhớ, kỷ niệm, hình ảnh thỉnh thoảng cũng chập chờn ẩn hiện trong giấc mơ.

Thời gian cuối tháng 3/75 tôi bị thương ở ngã ba Dầu Giây phải điều trị 2 tuần lễ trở về nhà chỉ vỏn vẹn có 3 ngày. Vì tình hình chiến trường cứ dồn dập những tin bất lợi cho quân ta, càng ngày càng mất thêm nhiều tỉnh lỵ, thành phố. Tôi quyết định trở lại đơn vị nơi mà bạn bè đã từng kề vai chiến đấu, sống chết có nhau đang chờ đợi. Lần trở lại này đặc biệt tôi mua 5 cây thuốc lá Capstan, 5 ký cà phê vì tôi đoán thời gian những ngày tới mình phải thức khuya nhiều cho cuộc chiến.

Ngày từ giã gia đình lên đường, ba tôi dẫn ra tiệm hủ tíu ăn sáng với ông, ba tôi nói : “tình hình rất cam go, nhiều nơi đã mất, không còn hy vọng, con nên ở nhà.” Tôi cúi đầu tiếp tục ăn, không dám nhìn thẳng vào gương mặt lo âu của ông. Ăn xong, tôi nói: “Thưa ba con đi!” Tôi nghĩ làm sao bỏ anh em đã cùng chiến đấu, làm sao nỡ nhìn anh em chết đuối dưới lằn đạn quân thù. “Bước chân đi, không dám nhìn, trở lại lần nữa, bước chân đi, xin chấp nhận niềm bất hạnh đó….”

Ngày 28/4/1975 : CĐ 2/5 TK chuyển quân tới Trảng Bom nằm trên QL1 nối liền Hố Nai, một thị trấn rất nhỏ xung quanh bao bọc bởi rừng cao su xanh mướt, hướng đi Long Khánh. Dân cư ở đây di tản hết mấy ngày trước chỉ còn lính. Thị trấn bây giờ thật trống vắng, đìu hiu! Trong ngày Chi Đoàn đóng dọc theo bên phải Quốc Lộ, 8 giờ tối di chuyển qua bên trái Quốc Lộ ngụỵ trang trong rừng chuối. Trong binh thư thì đây là một thế trận nghi binh tuyệt vời!

Ngày 29/4/1975: Lúc 1 giờ sáng trận chiến bắt đầu, vị trí đóng quân hôm qua chúng tôi đã bỏ đi cách vị trí mới khoảng 300m, địch không ngờ được, vị trí đó đã bị hoả tập bằng đại pháo 130 ly và hoả tiễn 122 ly. Hàng trăm đạn pháo địch đã bắn vào đây, một vị trí bé nhỏ mà bọn chúng tưởng rằng đủ để Bộ Binh và Thiết Giáp nơi đây tan nát. Tất cả mọi người chúng tôi tại đây đều căng mắt ra chờ đợi để tiếp chiêu với một lực lượng mà ban 2 Thiết Đoàn cho biết có cả một Sư Đoàn chính quy CSBV cùng nhiều chiến xa T54, đại pháo 130 ly phối hợp.

Thời gian chờ đợi đã đến, khoảng 3 giờ sáng có nhiều bóng người xuất hiện khoảng 200 m và vị trí chúng tôi được che khuất bởi những hàng chuối, cỏ tranh cao tới cổ. Bỗng nhiên trong hệ thống truyền tin, Th/Uý Trự, Chi Đội Trưởng báo cáo lên Chi Đoàn: “Báo cáo Phi Hổ tôi nghe tiếng người nói, tăng ta hay tăng địch, nhận rõ trả lời.” Phi Hổ đáp: “Cho con cái anh bấm mìn Claymore và Taxi (Tác xạ) ngay.” Các bạn thử tưởng tượng một Trung Đoàn địch hơn 2000 quân đi ngang qua một Thiết Đoàn Thiết Giáp gần 60 chiếc M113 và M41 với một khoảng cách rất ngắn chừng 200m. Chúng tôi xoá sổ hết cả 1 Trung Đoàn địch. Trước đầu xe chỉ huy M113, một tên địch giơ cao khẩu B40 lên đầu hàng, tôi bảo anh xạ thủ đừng bắn nhưng vì nòng súng Đại Liên 50 ly nóng quá nên kích hoả, một viên đạn nổ ghim vào người anh chết luôn. Thây giặc phơi đầy trên mặt đất không đếm được.

Đich tiếp tục tấn công bằng một Sư Đoàn 341, Sư Đoàn thiện chiến nhất của Quân Đoàn 4, địch có nhiều chiến xa T54, đại pháo 130 ly yễm trợ. Lúc này thì TĐ 5 KB tứ bề thọ địch. Chi Đoàn chúng tôi dàn đội hình tác chiến thế chân vẹt cạnh đường rầy xe lửa. Lực lượng địch tập trung tấn công chúng tôi, địch muốn dứt điểm sớm để tiên nhanh vào Sài Gòn. Tình hình Chi Đoàn vô cùng nguy kịch vì rất nhiều T54 bám sát rồi bắt đầu khai hoả, những tiếng đạn 100 ly của T54 nổ đi nghe rợn người, từng cục đạn lửa bay vút qua đội hình của Chi Đoàn và Thiết Đoàn. Đơn vị phải dùng hết hoả lực cơ hữu chống trả dữ dội.

Không biết quân địch ở đâu mà đông quá trời, hết lớp này ngã xuống thì lớp khác tiến lên. Tôi nghĩ nhanh chỉ có một phép lạ mới ngăn được biển người tấn công này. Và phép mầu thật sự đã tới, hai phi tuần Skyraider xuất hiện mang theo những quả bom Napalm trút ngay lên đầu địch, một giòng thác lửa cuồn cuộn bùng lên cạnh Chi Đoàn chúng tôi, một độ nóng khủng khiếp rất gần tưởng chừng như thiêu rụi cả hai bên.

Nhờ bức tường lửa này mà sự tiến quân của chúng phải dừng lại ngay vì chết rất nhiều, thiệt hại rất nặng. Nếu không có 2 phi tuần này thì đơn vị chúng tôi phải tan nát! Tôi nhìn lên bầu trời thì 4 chiếc khu trục đã rời vùng. Tôi thầm cám ơn khâm phục những chàng Pilot tài ba của Không Lực VNCH.

Kết quả trận chiến vừa rồi thì phía chúng tôi 1 M41, 2 M113, 1M132 (xe phun lửa) đổi lấy 3 T54 của địch. Chuyện thắng bại đến giờ phút này tất cả không thành là vấn đề nữa, chúng tôi đã chiến đấu với tinh thần DANH DỰ, TRÁCH NHIỆM, TỔ QUỐC và chúng tôi đã chiến đấu đến cùng, đã làm chùn bước trước sức tiến quân vũ bão của một lực lượng CSBV cấp Sư Đoàn có chiến xa, đại phào yễm trợ.

Vì hăng say chiến đấu tôi quên cả vết thương trên cánh tay phải, khi anh xạ thủ chỉ tay vào vết thương thì lúc đó mới thấy đau, anh xạ thủ dìu tôi vào xe tải thương M113. Xe tải thương chở thêm một số anh em bị thương khác hướng về Long Bình thì bị 1 toán VC nằm phục kích bắn B40, xe bốc cháy, tất cả thương binh trong xe chết hết và tôi đã dùng sức mạnh cuối cùng của con người liền phóng ra khỏi xe, bò qua đường rầy xe lửa nằm im và Chi Đoàn lên cứu. Anh Tư tài xế xe Jeep liền dìu tôi lên xe, anh sụp mui xuống, tôi nằm trong xe Jeep, đưa đầu sát vào bánh xe sơ-cua để vượt qua một bãi pháo với một diện tích khoảng 2 Km2. Tôi được điều trị tại Tổng Y Viện Công Hoà được một đêm, hôm sau ông Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng, tôi phải ôm vết thương còn rỉ máu đi bộ về nhà khoảng 3 cây số.saigon3047502

Trên đường vể, tôi thấy nhiều anh em Biệt Kích Dù 81 còn giữ một cổng của Bộ Tổng Tham Mưu. Dọc đường Võ Di Nguy thì xác dân chúng còn nằm đó, xe gắn máy thì nằm tứ tung. Đến đường Lê Văn Duyệt thì thấy mấy tên 30/4 mang khăn đỏ ở cánh tay cầm súng Colt45, M16 chạy tới chạy lui. Tôi thất thểu lê từng bước mà nghe lòng mình tan nát, vết thương ngoài không thấy đau bằng vết thương trong lòng quặn thắt lên từng đợt. Thôi đã hết trong ngày tàn cuộc chiến, rồi đây tất cả sẽ tàn theo khi quê hương đổi chủ, người chủ mới mang theo chủ nghĩa cộng sản từ miền Bắc vào đây để áp đặt và gây tang tóc cho đồng bào mình!

Kỵ Binh Nguyễn Hiếu

This entry was posted in *Mùa QUỐC HẬN, 1.Hồi-ký - Bút-ký, 2.Một thời để nhớ, KB Nguyễn Hiếu, Người Lính VNCH. Bookmark the permalink.

15 Responses to 30/4/75 – NGÀY TÀN CUỘC CHIẾN (Kb. Nguyễn Hiếu)

  1. BBT/BVCV says:

    Nhận thấy những lời qua tiếng lại trong post này không còn giữ tính cách tương kính nữa : một bên thì có vẻ nóng nảy của kẻ “võ biền”; một bên thì hàm ý mỉa mai; lại thêm những lời châm chọc của những người nhảy vào cuộc (nhưng chúng tôi bắt buộc cho đăng lên vì muốn tôn trọng ý kiến của độc giả) …Những điều ấy là điều cấm kỵ của tôn chỉ BVCV: phải giữ vẻ trang nghiêm của nơi Tôn Vinh Cụ Ngô và QLVNCH, không muốn nơi này trở thành nơi xú uế của chợ cá Trần Quốc Toản.

    Vì lẽ đó chúng tôi sẽ khoá phần Ý KIẾN TRẢ LỜI ở post này để chấm dứt cuộc chiến “phe ta pháo phe mình” làm phiền lòng độc giả khác. Và nhất là sau khi sức khoẻ của chị Lê Thy suy kém, chúng tôi – những người trẻ – không đủ sáng suốt và kinh nghiệm để kiểm duyệt các ý kiến của độc giả .

    Và nhân đây cũng xin cám ơn Ông Nguyễn Văn Mười về lời khuyên của Ông gởi Ông Cùi Bắp. Đúng như vậy, mọi người đều có quyền tự do chọn lựa những gì mình thích. Nếu quý Ông cảm thấy trang blog này không đúng với những gì quý Ông đang tìm kiếm thì quý Ông “nghỉ chơi” cho đỡ tốn thời giờ quý báu của quý Ông.

    Trước khi dứt lời, chúng tôi xin cám ơn nhóm Thân Hữu Quốc Nội đã có lúc ủng hộ trang BVCV này bằng những hình ảnh du lịch từ Nam ra Bắc.

    Khe Sanh
    BBT/BVCV
    Viết thay chị Lê Thy hiện nay vì lý do sức khoẻ (mắt đã mất thị lực 50% từ hơn nửa năm nay) không thể trực tiếp điều hành

    Like

  2. Ng. v. Mười says:

    Mấy bữa nay đọc được cuộc nói chuyện của 2 ông Cùi bắp và kb Nguyễn Hiếu tui thấy như 1 cuộc chiến không tương xứng vậy. Một ông thì ở trong 1 đất nước nghèo nàn tụt hậu nhưng độ lượng và lễ phép. Còn 1 ông thì ở trong 1 đất nước văn minh bực nhất thế giới, vậy mà đọc qua thấy lời lẽ không tỏ ra rằng mình là người văn minh, thiếu lịch sự có tính mạt sát người đối thoại với minh. Dù sao đi nữa, ông Cùi bắp vẫn hết sức lễ độ và khiêm nhường rất là đáng kính phục.

    Tui nhớ mấy năm trước bên haingoaiphiemdam có 1 độc giả là ông đồ ngu, ông này góp ý kiến với 1 thi sĩ được mến yêu lắm. Vậy mà khi nghe tin ông đồ ngu qua đời, nhà thơ đó phân ưu có câu đại ý là : Mới hôm nào ông còn góp ý kiến thơ tôi. Tôi muốn được ông cùng đàm luận thơ văn nhưng chưa kịp …… Đại khái là vậy.

    Tui nghĩ rằng có người đọc thơ, đọc bài mình thì nên lấy làm vui mừng mới đúng cớ sao ông kb NH lại cọc cằn khinh bỉ người ta. Bậc quân tử, người văn thơ đâu nên có thái độ đó chớ. Ông Cùi bắp à, tui nghĩ rằng phải thì vô đây đọc chơi cho vui, cho mở mang. Còn không phải thì từ nay nghỉ chơi đi ông. Ông cư xử đại lượng không trúng chỗ chỉ thua thiệt thôi ông à.

    Like

  3. NguySaigon says:

    Thưa bạn Cùi Bắp,
    Rất trân trọng những ý kiến của bạn, Theo sự hiễu biết của Ngụy tui thì chữ trăn trở có từ khuya . Trong quyển Từ điển Khai Trí Tiến Đức có chữ trăn trở . Bạn có thể theo đường link :

    http://www.vietnamtudien.org/vntd-kttd/TDKTTD_TRAY.pdf

    Còn chữ hụt hẫng thì Ngụy tui tìm không thấy trong quyển từ điển Khai Trí Tiến Đức . Chữ nầy thì Ngụy tui viết hoài từ hồi còn trẻ. Nhưng trong bài thơ Tha Phương của nhà văn kiêm nhà thơ Duyên Anh thì ông có viết chữ hụt hẫng . Bạn cũng biết nhà văn Duyên Anh tay chống cộng số 1 . Chắc hẵn ông (DA) có một “bụng” chữ nghĩa ” thì ông không thèm xài tiếng VC . Ít người biết Duyên Anh là một thi sĩ cự phách . Nếu có thể ông tìm đọc Thơ Tù của Duyên Anh sẽ thấy tài nghệ làm thơ của Duyên Anh . Thật ra có nhiều chữ Tiếng Việt đúng nhưng VC nó xài tầm bậy tầm bạ như chữ liên hê thay cho liên lạc (liên hệ về địa chỉ). Khẩn trương thay cho có thể ( trời hôm nay có khả năng mưa) . …Rất cám ơn bạn Cùi Bắp đưa ra ý kiến để chúng ta cùng bàn luận trong tinh thần tương kính .

    Tha Phương

    Tác giả: Duyên Anh
    Nỗi em thẹn phấn son người
    Bước vui hụt hẫng rã rời phồn hoa
    Soi gương mất dáng kiêu sa
    Giật mình bỗng thấy cái ta bẽ bàng

    Like

  4. TUANLONG says:

    chao a Hieu khong biet a co biet tin a bui mau linh t/d3 ki binh hoc tap tai ka tum da chet tai trai cai tao cho e biet

    Like

  5. binh bet says:

    khà khà…. lại có thêm 1 con nhạn vô phước bị ông Cùi Bắp nhắm trúng. Tui theo dõi ở đây đã lâu để ý thấy ông cùi bắp hay phang thiên hạ qúa… Hôm trước thì cô Thiên lý bị dập vì 2 chữ trăn trở. …. Tui dốt nát chỉ mới xong tiểu học rồi vô nhân dân tự vệ nên không biết ai đúng ai sai.. nhưng tui nghĩ rằng trước 1975 ông cùi bắp làm viện trưởng viện Hàn lâm nên chữ nghĩa của ông đầy bồ… Bái phục!

    Like

    • Cùi-bắp says:

      Dzà thưa ông binh bét. Tui nào có là cái “nghĩa-địa” chi mà dám “phang” ai mô hè. Chẳng qua, ở trang báo này tiếng là Bảo Vệ Cờ Vàng, thì có anh em bà con xa gần lỡ bị lậm chút đỉnh mấy từ-ngữ của vẹm thì mình lên tiếng để có ý-kiến, ý gương vậy thôi. Chứ nào dám hỗn-hào với các bậc trưởng-thượng, quí vị thức-giả.

      Kính.

      Like

    • Cùi-bắp says:

      Dzà thưa ông binh bét còn 1 dzụ này nữa mà tui quên không thưa với ông.

      Trước năm 1975, cấp bực cao quí nhứt của tui thuần túy là đơ dèm cùi bắp, tương đương với cấp bực đơ dèm cà cuống đó thưa ông. Nói cho gõ gàng là tui với ông xem xem, một đàng (ông) là binh bét, một bên (tui) là binh đơ.

      Like

  6. Cùi-bắp says:

    Kính gửi Kỵ binh Nguyễn Hiếu,

    Trích : ” Lê bước về trong hụt hẫng chơi vơi “. Tôi có thể sửa lại rằng : “Lê bước về lòng bị hẫng chơi vơi” có được không ạ ? Vì chữ hụt hẫng là của vẹm. Còn trong VNCH mình thường nói là bị hẫng thôi, hoặc là hổng giò, hổng cẳng.

    Kính.

    Like

    • Nguyễn Hiếu says:

      Thưa anh cùi bắp (đúng là cùi bắp),

      Hai chữ “hụt hẫng & trăn trở ” là của VNCH !
      VC làm gì có chữ hay như vậy được !!!

      Hụt hẫng: Có cảm giác thiếu mất đi một điều gì, thường là trong lãnh vực tình cảm .
      Thí dụ:
      * Bị hụt hẫng về mặt tình cảm
      * Tiễn bạn đi rồi, lòng cảm thấy hụt hẫng

      Trăn trở : Băn khoăn, không yên lòng vì đang lo âu, suy nghĩ điều gì . Ngoài ra, còn có nghĩa là – trở mình luôn, không nằm yên ở một tư thế
      Thí dụ:
      * Những trăn trở trong cuộc sống
      * Trăn trở suốt đêm, nằm trăn trở mãi không ngủ được

      Like

      • Cùi-bắp says:

        Cùi-bắp – vâng chỉ là cùi bắp thôi. Dù cùi bắp không đáng để gà có đói không thèm ngó ngàng tới, nhưng nay được ông chiếu-cố, tự lấy làm vinh-hạnh.

        Hụt-hẫng và trăn-trở … thú thật tôi mới được biết từ khi việt-cộng nó vào đây. Và tôi cũng được biết từ khi người Việt mình định-cư tại hải-ngoại chịu khó sử-dụng, còn trong nước thì sau 1975 xài tràn-lan rồi. Xưa kia còn đi học hoặc lúc đi lính thì chỉ được biết là bị hẫng thay cho hụt-hẫng. Thao-thức, trằn-trọc thay cho trăn-trở.

        Có lẽ tôi không kịp cập-nhật những chữ đó chăng ? Nên cùi bắp vẫn hoàn là cùi bắp. Dẫu sao tôi vẫn cám ơn ông chịu khó định nghĩa mấy chữ mới của vẹm mà tôi khó lòng nuốt trôi cho được.

        Kính.

        Like

        • Nguyễn Hiếu says:

          Cùi bắp, tôi không biết bạn là ai và ngược lại, bạn đòi sửa bài tôi, thật đúng là cóc ngồi đáy giếng mà tưởng vòm trời chỉ bằng nắp vung. Người gì lạ, không thấy đóng góp bài vở mà hễ người ta đăng bài cho đọc thì cứ vạch lá tìm sâu, chán thiệt!

          Like

          • Cùi-bắp says:

            Kính thưa ông Kỵ-binh Nguyễn-Hiếu.

            Dạ thưa ông, dĩ-nhiên ông không cần gì phải biết đến tôi, theo như ông đã xác-định đúng là cùi bắp (không viết hoa, dù đó là hỗn-danh của tôi). Và tôi đã công-nhận ông đã rất đúng khi nhận-xét về tôi bằng câu “Con gà dẫu có đói khi thấy cùi bắp cũng không thèm ngó-ngàng. Nhưng tôi tự lấy làm vinh-hạnh khi được ông chiếu-cố tới.

            Tôi cũng không chối-cãi rằng mình chỉ là con ếch (nay được ông tấn-phong là con cóc), nhưng tôi không nhìn trời ông ạ. Tôi chỉ nhìn những ai có hoài-bão, có lý-tưởng Quốc-gia chân-chính. Và nếu được thì kiếm những ai đã từng một thời khoác 3 thước kaki để bày-tỏ chút-ít ý-kiến riêng.

            Tôi chẳng bao giờ tủn-mủn, ti-tiện đến độ vạch lá tìm sâu, vì ở Việt-nam mình bây giờ nhung-nhúc những sâu là sâu ông ạ. Thượng vàng hạ cám, đâu đâu cũng thấy sâu là sâu thôi. Vậy, hà cớ gì tôi phải mất công, mất thì-giờ đi kiếm sâu ở xó xỉnh nào nữa (?).

            Chỉ hiềm một điều, nơi trang báo baovecovang này luôn-luôn cổ-xúy mọi người sử-dụng ngôn-ngữ chính-thống của Việt-nam, mà VNCH là truyền-nhân đích-thực đầy chính-nghĩa. Nên tôi mới dám bạo phổi thẳng-thắn có ý-kiến riêng với ông. Mặc-dù tôi luôn-luôn nằm lòng sự úy-kỵ qua câu châm-ngôn “Văn mình. Vợ người”.

            Những tưởng, ông đã từng 1 thời là chiến-binh (dù muốn, dù không cũng có ít nhiều dòng máu oai-hùng), và hơn tất cả, ông là 1 người đàn ông đúng nghĩa. Tôi mới dám hồ-đồ, mạo-muội nhưng rất kính-trọng và lễ-phép xin phép ông cho tôi sửa theo ý riêng ngu-muội của mình.

            Nay tự thấy quá thất-lễ vì nó mà khiến ông phải giận.

            Thôi thì, các cụ xưa từng dạy : ” Bút xa, gà chết”. Nếu như ở trong nước thì tôi xin ông một câu thời chế-độ chết bầm này một câu tục-ngữ mới ” bút xa gà xối mỡ” cùng với dăm chén rượu nhạt. Có lẽ ông sẵn lòng xí-xóa cho chăng ?

            Kính.

            Like

  7. Nguyễn Hiếu says:

    Một ngày cuối tháng tư từ bệnh viện
    Ôm vết thương vẫn hiển hiện còn tươi
    Lê bước về trong hụt hẫng chơi vơi
    Ta thất thểu giữa bầu trời u ám

    Trên đường phố Sài Gòn ôi ảm đạm
    Xác dân lành, quần áo trận khắp nơi
    Ngày hôm qua bởi pháo giặc tơi bời
    Gây đổ nát cả vùng trời kỷ niệm

    Nước mắt rơi cho hồn ta ngất lịm
    Không muốn nhìn bóng giặc chiếm quê hương
    Những ngày qua đã góp mặt chiến trường
    Ta đã mất và khóc thương đồng đội

    Giờ không gian tuy xa xôi vời vợi
    Đời lưu vong ta vẫn đợi một ngày
    Cờ vàng yêu trên khắp nẻo tung bay
    Ta được khóc nghe tràn đầy hạnh phúc

    Kỵ Binh Nguyễn Hiếu

    Like

Comments are closed.