CUỘC CHIẾN CHƯA TÀN (Trần Nhật Kim) : Mục Lục – Giới Thiệu

1CuocChienChuaTan-biaCopyright @ 1998 by Tran Nhat Kim

bullet-16x16 Ðể kính tặng cha mẹ tôi,
Người đã đau xót trong cuộc chiến huynh đệ tương tàn.

bullet-16x16 Ðể tặng vợ tôi,
với lòng kính trọng và yêu thương.

bullet-16x16 Một chút kỷ-niệm với các bạn
đã trải qua khoảng thời gian dài tại các trại:
* Băng-Ky (Bình-Hòa)
* Phan-đăng-Lưu (Gia-Ðịnh)
* Gia-Rai (Long-Khánh)
* Nam-Hà (Hà-Nam-Ninh)
* Quyết-Tiến – Cổng Trời (Hà-Giang)
* Văn-Hòa (Hà-Nội)
* Thanh-Cẩm (Thanh-Hóa)

Mục Lục

  • Lời giới thiệu: Ô. Hồ Văn Đồng
  • Thư: LM. Nguyễn Hữu Lễ
  • Lời Bạt: Ô. Nguyễn Cao Quyền
  • Bài nói chuyện của Ô. Nguyễn Cao Quyền nhân ngày ra mắt tập sách này (không có trong tập sách)
  1. Đời cải tạo
  2. Ngược giòng
  3. Một lời cho em
  4. Vào đường gian truân
  5. Lò thiêu
  6. Chân trời cải tạo
  7. Vũng lầy miền Bắc
  8. Vùng lên
  9. Tới vùng biên giới
  10. Vùng cuối chân trời
  11. Chính nghĩa
  12. Hậu phương lớn
  13. An tâm cải tạo
  14. Đâm sau lưng
  15. Sinh hoạt trong tù
  16. Cách mạng thành công
  17. Hồi tưởng
  18. Nghĩ đến ngày mai

oOo

Lời Giới Thiệu

Vâng, CUỘC CHIẾN CHƯA TÀN…chưa chấm dứt và nó chỉ chấm dứt khi nào chủ-nghĩa Cộng-sản biến khỏi đất nước Việt-Nam. Anh Trần-Nhật-Kim, một người bạn tù trẻ của tôi khi tôi còn ở trại Phan-đăng-Lưu, đã nói lên điều đó trong cuốn sách của anh. Anh cho thấy rằng anh và một số bạn hữu, những chiến-sĩ Quốc-gia, trong những ngày đen tối nhất của đời mình, trước cái chết có thể trông thấy được, vẫn giương cao ngọn cờ chính-nghĩa là đấu tranh cho một nước Việt-Nam Tự-do và Dân chủ. Cuộc chiến không thể tàn lụi với sự thất bại nhất thời ngày 30 tháng 4 năm 1975. Nó vẫn được tiếp tục trong thâm tâm của những người con yêu dấu của Tổ quốc Việt-Nam, dù họ đang bị Cộng-sản đe dọa đọa đầy trong các trại cải tạo lao-động mà ngày về mấy ai có thể biết trước được.

CUỘC CHIẾN CHƯA TÀN của anh Trần-Nhật-Kim, một người theo ý tôi, đã trải qua nhiều trại cải-tạo nhất của Cộng-sản Việt-Nam thiết lập từ Nam chí Bắc. Từ trại Phan-đăng-Lưu tới trại Quyết-tiến được mệnh danh là Cổng Trời, sát biên giới Hoa-Việt. Những người bị gửi tới đây chỉ có thể về chầu Trời, chứ đừng mơ tưởng tới ngày về với gia-đình vợ con hay bạn bè thân thuộc. Nhưng may mắn thay, nhờ có cuộc tấn công của người anh em “môi hở răng lạnh” năm 1979 mà trại Cổng Trời được dẹp bỏ và những người bị gửi tới đó được chuyển về trại Thanh-Hóa. Ðời người trong cái rủi cũng có cái may, và anh Trần-nhật-Kim đã sống sót được đến ngày nay để viết thiên hồi ký của anh. Và cái may của chúng ta là được đọc thiên hồi ký đó để biết rõ tinh-thần chiến đấu bất diệt của những người con yêu qúy nhất của đất nước trước bạo lực và hung tàn.

Tôi xin dành cho bạn đọc những ngạc nhiên khi đọc cuốn “CUỘC CHIẾN CHƯA TÀN” của anh Trần-nhật-Kim. Tôi chỉ muốn giới thiệu với bạn đọc rằng đây là một tác phẩm có thể để lại dấu vết của một thời kỳ lịch-sử đen tối nhất của dân tộc mà hậu thế sẽ phê phán, cũng như cho những nhà Xã-hội học của mai sau có thể tìm biết những gì đã xảy ra trong giai đoạn Cộng-sản chà đạp, bóc lột và hà hiếp dân tộc Việt-Nam một cách cùng cực.

Virginia, mùa Thu 1997
Hồ văn Ðồng

oOo

Thư: của Linh Mục Nguyễn Hữu Lễ.

Anh Kim,

Tôi đã đọc tập bản thảo “Cuộc Chiến Chưa Tàn” của anh, và rất hoan nghênh sự cố gắng của anh đã ghi lại những giòng suy tư về một khoảng thời gian tù đày khá dài mà chúng ta chung sống trong các nhà tù cộng-sản từ Nam ra Bắc.

Thật ra, theo tôi nghĩ, chẳng có gì là vui hoặc vinh dự khi nói về chuyện tù đày. Nhất là từ nhiều năm qua cũng có khá nhiều người đã viết hồi ký hay những chuyện liên quan tới lãnh vực nầy, nên có người cho rằng đề tài này đã hết “ăn khách”. Nhưng tôi không nghĩ như vậy. Vì nếu các chuyện loại nầy viết ra chỉ mang tính cách tả oán về hoàn cảnh của kiếp tù đày, hay chỉ nói lên tính chất dã man của của chế độ lao tù cộng sản Việt Nam, thì quả thật không cần thiết. Vì làm sao có thể diễn tả hết được tình cảnh bi đát về tinh thần lẫn thể chất của người tù chính trị, cũng như không bút mực nào viêùt lên được hết tính chất dã man, độc ác về chế độ lao tù của cộng sản Việt Nam. Ðiều nầy chỉ có người sống trong cuộc mới cảm nhận được. Nhưng nếu coi đó là một lời nhắn gửi để làm thế nào giải trừ một chế độ đang chà đạp lên nhân quyền và mạng sống con người như chế độ cộng sản Việt Nam, thì đây là một phạm vi còn quá nhiều điều để nói và phải nói.

Anh Kim, tôi không mong “Cuộc Chiến Chưa Tàn” sẽ là một “ Bestseller”, mà chỉ nghĩ rằng, sau khi gấp sách lại, người đọc sẽ tự hỏi : “Chúng ta phải làm những gì đối với chế độ cộng-sản Việt-Nam đang phản dân hại nước ?”.

Dựa theo đề tựa quyển sách, tôi biết đây là lời nhắn gửi của anh, phù hợp với những gì chúng ta từng suy nghĩ, trăn trở trong suốt những tháng năm tại các “Nhà Tù”, mà người cộng-sản Việt-Nam đã lừa gạt dư luận với mỹ danh là “Trại Cải tạo”.

Washington DC, mùa Hè 1998
Người bạn tù của anh,
Linh Mục Nguyễn- Hữu-Lễ
Auckland, New Zealand

oOo

Lời Bạt

Anh Kim,

Tôi đã đọc xong bản thảo tác phẩm của anh, hôm nay xin được góp ý về công trình văn học và lịch sử mà anh đã để rất nhiều tâm tình và thời giờ tạo dựng lên, công trình này sau khi được xuất bản sẽ là một đóng góp rất nhiều cho tủ sách tài liệu của đất nước trong một giai đoạn cực kỳ đen tối của dân tộc.

Nhận xét chung, từ trang đầu tới trang cuối, tác phẩm của anh được gói ghém trong những tình cảm cao đẹp và phong phú. Cao đẹp không những đối với gia đình, bạn bè mà còn đối với cả những kẻ giam giữ và hành hạ anh trong thời gian gần một thập niên. Phong phú vì mọi khía cạnh của tình cảm đã được anh khai phá và ghi lại với lối hành văn súc tích. Ðiểm đặc biệt này đã lôi cuốn người đọc và làm cho người đọc “sống trọn vẹn” những cảnh ngục tù anh đã trải qua, với trăm điều khổ nhục mà mạng sống lúc nào cũng treo trên sợi tóc. Ðây là ưu điểm lớn nhất của tác phẩm.

Sách của anh không giống những cuốn viết về cuộc đời “cải tạo” mà tôi có dịp đọc. Anh không chửi rủa và hằn học, nhưng trong cái ngọt ngào bình thản anh đã khéo léo làm nổi bật lên sự tương phản giữa đạo đức và gian manh, giữa cái thiện và cái ác, giữa tiến bộ và lạc hậu, giữa tình người và ác qủy. Từ một mớ hẩu lốn những cái xấu và cái tốt, anh đã ung dung kiên nhẫn sàng lọc để lựa ra những cái thuần chất truyền thống của con người Việt-Nam, và bảo tồn gìn giữ như những viên ngọc qúy trong kho tàng văn hóa của giống nòi. Trong một xã-hội Việt-Nam Cộng-sản đảo điên, cũng như trong khung cảnh buông thả của xã-hội Hoa-Kỳ. Công việc làm của anh như vừa mô tả, là một đóng góp tuy âm thầm nhưng không phải là khiêm nhượng.

“Cuộc chiến chưa tàn”, nhận xét của anh là nhận xét chung của tất cả những người Việt tị nạn bỏ nước ra đi vì họa Cộng-sản. Trong sách anh, không có câu hay đoạn văn nào dáng dấp như những khẩu hiệu hô hào tổng nổi dậy để lật đổ bạo quyền, mà chỉ toàn là những sự góp ý rất ôn tồn và dân chủ. Những người nóng tính hay qúa khích trong đấu tranh chống Cộng, có thể đề nghị anh sửa đổi nhan đề cuốn sách thành “đời cải tạo”, nhưng riêng tôi thấy rằng, không cần phải gầm thét mới nói lên được tính cách “chưa tàn” của “cuộc chiến.” Trái lại, những sự góp ý có chiều sâu mới là những thứ cần thiết cho cuộc chiến đang tiếp tục và trên đà thắng lợi. Anh đã tránh sự ồn ào để giữ cho cuốn sách được thuần nhất trong văn phong và trong cách diễn tả. Tôi rất hân hạnh được anh trao cho nhiệm vụ đọc bản thảo và phê bình. Là người có cùng một hoàn cảnh với anh, tôi hoàn toàn tán thành những gì anh viết trong cuốn sách, ít nhất cũng về mặt chủ quan.

Nguyễn-cao-Quyền
Washington DC, mùa Thu 1997

oOo

Nguyễn Cao Quyền: ĐỌC “CUỘC CHIẾN CHƯA TÀN” của TRẦN NHẬT KIM

Mùa Thu năm ngoái (1997) anh Trần Nhật Kim có đưa bản thảo tác phẩm đầu tay của anh tựa đề “ Cuộc chiến chưa tàn” cho ba người đọc để giúp anh ý kiến có nên phổ biến ra ngoài quần chúng hay không. Người thứ nhất là anh Hồ Văn Ðồng, một bạn tù của anh tại trại Phan Ðăng Lưu, người thứ hai là Linh mục Nguyễn Hữu Lễ quen biết anh từ thời kỳ ở trại Quyết Tiến và người thứ ba là cá nhân tôi, người đồng cảnh với anh trong nhiều năm dài vất vả tại trại tù Thanh Cẩm.

Sau khi đọc xong, cả ba người chúng tôi, mặc dầu không có điều kiện để hội ý với nhau, đã đồng thanh khuyến khích và đề nghị anh nên xuất bản tác phẩm mà anh đã dầy công tạo dựng bằng tất cả trái tim và khối óc qua những năm dài ấp ủ. Kết quả là ngày hôm nay quyển ký sự này được ra mắt mọi người trong khung cảnh thân hữu, đầy không khí gia đình và chan hòa hòa những ánh mát thân thương và thông cảm.

Quyển sách, được trình bầy đơn sơ và trang nhã như chính cuộc đời của tác giả, bao gồm 18 tiểu đoạn trải dài trên 278 trang giấy nhỏ. Mỗi tiểu đoạn có một một tên và phần đông mỗi tên tượng trưng cho một “quá trình cải tạo”, hay nói cho đúng hơn, một đoạn đường tù đầy khổ ải mà tác giả, cũng như hàng trăm ngàn người khác, đã phải đắng cay chịu đựng trong những năm tháng đẹp nhất của đời mình. Toàn bộ quyển ký sự là một cuốn phim thương tâm và bi đát nói lên những thảm trạng ngoài sức tưởng tượng của con người nhưng lại chính do con người bắt con người phải gánh chịu. Về một phương diện khác, quyển sách đồng thời cũng là một bản cáo trạng nghiêm khắc nêu rõ tội ác của cộng sản Việt Nam để cho nhân loại và những thế hệ mai sau phê phán và xét xử.

I-NỘI DUNG TÁC PHẨM

Ði sâu vào nội dung của tác phẩm, ta thấy hai tiểu đoạn đầu như những đoạn phim mời xem trước để đưa độc giả vào cái không khí và khung cảnh hãi hùng của môi trường “cải tạo” đầy dẫy những cay đắng đọa đầy, những máu và nước mắt, những chết chóc và đau thương mà cao điểm là sự vĩnh viễn ra đi của dân biểu Ðặng Văn Tiếp. Thiếu tá không quân Ðặng Văn Tiếp đã bị bọn cai ngục cộng sản và bọn ăng ten Việt gian đánh chết tại trại tù Thanh Cẩm sau khi kế hoạch trốn trại của ông bị bại lộ. Cùng trốn và cùng bị bắt lại với ông có Linh mục Nguyễn Hữu Lễ, Ðại tá Trịnh Tiếu, tỉnh trưởng ban Mê Thuột, Giáo sư Nguyễn Sĩ Thuyên và anh Lâm Thành Văn. Tất cả đều bị đánh đập thập tử nhất sinh. Anh Lâm Thành Văn cuối cùng cũng qua đời trong nhà kỷ kuật sau một tuần lễ bị bỏ đói.

Tiếp theo là tiểu đoạn có cái tên thật ngọt ngào “Mội lời cho em”, mô tả giai đoạn khởi đầu của cuộc hành trình vất vả mà tác giả đã phải thu hết can đảm để khắc phục những cơn đau cắt ruột. Trong tiểu đoạn này Trần Nhật Kim tả lại cái đêm kinh hoàng khi anh bị công an cộng sản bố trí và dình dập ở nhà để bắt anh khi anh từ ngoài phố trở về với gia đình trong lúc trời sẩm tối. Ðoạn này anh đã viết với một văn phong truyền cảm lạ thường. Tôi để ý và thấy rằng văn phong này anh đã duy trì và khai dụng một cách tuyệt diệu trong suốt chiều dài của cuối tự chuyện mang giá trị ký sự nghệ thuật thật vững vàng.

Qúy vị hãy nghe tôi trích dẫn những giòng chữ làm ứa lệ khi anh bị bọn âm binh cộng sản áp tải ra khỏi tổ ấm gia đình: “Vợ anh bật khóc lớn. . . Tiếng khóc pha lẫn tiếng nấc nghẹn như tất cả đều sụp đổ. . . Anh đi tới bên vợ, nhưng tên công an giữ anh lại. Chúng ngăn cấm hành động yêu thương này vì trong đời sống của chúng tình yêu thương không cần thiết. Anh nói với nàng: Em giữ sức khỏe, đừng lo lắng cho anh nhiều quá.” (trang 18 và 19). Ðó là nhửng lời chan chứa tình yêu thương chồng vợ của đạo lý cổ truyền làm mủi lòng người trong những hoàn cảnh biệt ly ngăn cách.

Tuy nhiên nước mắt và những lời từ biệt đầy thương cảm đó đã không ảnh hưởng gì tới trí tim hận thù giai cấp của những tên công an cộng sản mất hết tính người. Chúng kéo anh đi, để lại vợ con anh mắt nhòa huyết lệ. Thật ra những câu văn tôi vừa trích dẫn rất ư là mộc mạc chân thành, nhưng giá trị của nó là ở chỗ khi đem lồng vào một khung cảnh thương tâm bi đát, đã tỏa ra một sức truyền cảm thấm thía lạ thường.

Lần vợ con anh đến thăm tại trại Gia-Rai Long-Khánh cũng vậy. Anh viết: “Bước vào nhà thăm nuôi. . . Anh ôm các con vào lòng như muốn tận hưởng, chia xẻ tình yêu thương đã thiếu vắng từ lâu. Anh quay sang nắm tay vợ, bàn tay nàng chai nhám, cánh tay khẳng khiu. Nhìn các con anh thầm cảm ơn vợ, nàng đã hy sinh cho chúng thật nhiều. . .”. Ai có ở trong hoàncảnh này mới thấy những giây phút đó là những giây phút thiêng liêng và hạnh phúc nhất đời, những giây phút mình muốn kéo dài vô tận. Kim đang mải mê trong những giây phút đoàn tụ hiếm hoi đó chưa được bao lâu thì tên công an cộng sản ác độc đã lên tiếng hối anh vào trại. Cảnh tượng chia ly đầy thương cảm một lần nữa lại xẩy ra và được anh ghi lại như sau: “ Anh tách khỏi gia đình … Nhìn lại thấy vợ đang khóc, nắm chặt chiếc khăn tay che miệng như cố giữ để khỏi bật thành tiếng nấc. Các con anh ngơ ngác khóc theo. Ðứa con nhỏ bỗng vuột khỏi tay mẹ, đuổi theo anh phía sau, miệng gào lên đòi bố. Anh đã vượt qua khu cổng trại rào kẽm gai, để lại đứa con út bơ vơ giữa lối vào. Tiếng khóc trẻ thơ như níu kéo anh dừng bước…” (trang 88 và 93” Là con người ít ai cầm được nước mắt khi phải chứng kiến cảnh tượng đau lòng này, vậy mà những tên cai ngục đỏ vẫn không một chút mảy may xúc động. Riêng tôi, một người đồng cảnh ngộ với tác giả, tôi đã đọc đi đọc lại những đoạn viết nói trên rất nhiều lần, và lần nào tôi cũng cảm thấy như những giòng lệ sót thương như muốn dội ngược vào tim.

Trong tiểu đoạn 4 mang tựa đề “Vào đường gian truân” tác giả muốn cho người đọc làm quen với kiểu ép cung phát xít, kiểu cùm kẹp dã man và kiểu giết người tiệm tiến mà cộng sản Việt Nam đã học được của Liên Sô Stalinít. Chỉ cần đọc những giòng chữ tác giả mô tả sự việc là cũng đủ uất ức muốn trào máu họng chứ đừng nói gì đến trường hợp phải đối mặt thực sự với bọn người độc ác gian ngoan ghê tởm. Công an cộng sản Việt Nam lúc nào cũng nói nhân đạo chơn chu như đổ mỡ nhưng trong thực tế chúng đã triển khai và áp dụng một kỹ thuật giết người thâm độc chưa từng thấy ở bất cứ nơi nào trên trái đất. Kỹ thuật đó là bắt lao động nặng nhân dễ bị ngộp thở.” Chúng ta còn nhớ, vào thời VNCH, báo chí phản chiến Mỹ đã có lần làm rùm beng về vụ “chuồng cọp” tại Côn Sơn nhưng, sau 1975, dư luận tại Hoa Kỳ đã không đả động gì đến những tủ sắt giết người này.

Sự tàn ác dã man của bọn Việt cộng khi chúng chiếm miền Nam đã gây công phẫn ngập Trời trong mọi thành phần dân chúng, nhất là nhưng không cho ăn đủ số calori để duy trì sức sống. Ðã vậy, khi lấy lời khai chúng lại còn ép cung bắt nhận những sự việc mà nạn nhân không bao giờ biết tới. Không nhận, chúng lập tức cùm kẹp. Mới đầu chỉ còng tay, sau còng cả chân và nếu vẫn tiếp tục “ngoan cố” (như danh từ chúng thường dùng) thì chúng cho nếm kiểu còng số 8 mà anh Kim mô tả như sau: “Tay phải vắt qua vai xích với tay trái từ dưới đưa lên phía sau lưng. Kiểu xích này thật là tàn nhẫn vì tay trái phía dưới có chiều hướng kéo tay trên xuống. Lồng ngực căng dãn, người luôn luôn phải ngồi thẳng, hai tay ở vị trí bất động vì nếu hơi cúi xuống khoảng cách hai tay dài ra, vòng xích sẽ xiết vào cổ tay xưng mọn” (trang 35). Còng kiểu này xong chúng đẩy nạn nhân vào “tủ sắt”, Chiếc tủ được tác giả mô tả như sau: “Chiếc tủ khá nhỏ, không đục lỗ cửa thông hơi nên hoàn toàn là một hộp sắt kín mít. Nơi góc để sẵn thùng chứa đạn đãi liên làm phương tiện vệ sinh. Vào ngày nóng nực nhiệt độ lên cao khiến tù trong giới trẻ đã sinh ra và lớn lên trong không khí và môi trường tư do của VNCH. Vì vậy đã phát sinh ra phong trào Phục Quốc, vụ nhà thờ Vinh Sơn và vụ Song Vĩnh (Phước Tuy). Mặc dù bị đàn áp dữ tợn những phong trào phản kháng vẫn nổ ra liên tục. Về vụ nhà thờ VinhSơn tác giả cho biết: “Nhưng dù sao âm vang của vụ Vinh Sơn thật lớn mạnh, là ngọn đuốc thắp sáng con đường đã tưởng chừng tăm tối, đã thổi bùng ngọn lửa đã tưởng chừng tắt lịm, là ánh sáng cuối đường hầm thắp sáng niềm tin đã tưởng chừng vô vọng.” (trang 56). Rồi tác giả viết tiếp: “Vụ nhà thờ Vinh Sơn còn đang nóng hổi, … vụ Song Vĩnh – Phước Tuy lại tiếp theo. Cộng sản đã điều động hàng sư đoàn với đầy đủ xe tăng đại pháo, có máy bay yểm trợ, bao vây cả một vùng tỉnh Phước Tuy. Khoảng 3000 người bị bắt gồm đủ thành phần dân chúng và tôn giáo.”(trang 60). Cha Nghị, cha xứ An Lộc bị cộng sản kết án tử hình vì vụ Vinh Sơn, còn thượng tọa Trần Sử bị bắt lầm trong vụ Phước Tuy. Thời đó, tất cả những người nào bị cộng sản bắt nhốt mặc dầu không có bằng chứng tội phạm đền bị chúng gán cho nhãn hiệu CIA năm vùng. Với trò tiểu xảo này chúng mặc sức bắt giữ và tra tấn lung tung mà không cần xét xử. Tuy nhiên những cảnh khủng bố và đàn áp dã man này không làm chùn bước chống đối của những người trẻ kiên cường và ưu tú của xã hội miền Nam. Trước mặt bọn công an cộng sản lấy cung trong các trại tù họ hiên ngang và dõng dạc tuyên bố: “Chúng tôi nổi dậy phong trào chống cộng vì nhân dân miền Nam không chấp nhận chế độ cộng sản.”(trang 79). Sở dĩ tác giả chọn tên sách là “Cuộc chiến chưa tàn” vì muốn nói lên rằng cuộc chiến này còn phải đẩy mạnh nhiều hơn nữa để thanh toán càng sớm càng tốt cái chế độ thối nát không phải ở nhân dân mà ra, không vì nhân dân mà tồn tại và cũng chẳng làm việc cho phúc lợi của nhân dân.

Trong những tiểu đoạn tiếp theo tác giả dẫn dắt người đọc tiến sâu vào các địa ngục trân gian được che đậy dưới mỹ danh phỉnh gạt “Trại cải tạo”. Ðộc giả sẽ được xem khúc phim ghê rợn của cuộc hành trình từ Nam ra Bắc trên chiếc tầu Sông Hương mà bọn cộng sản đã chiếm đoạt được của miền Nam. Vào giữa đêm khuya những người tù phải di chuyển ra Bắc được chở đến bến cảng Tân Thuận rồi bị lùa lên tầu như những đám trâu bò vào những khoang dành cho súc vật. Trong mấy ngày liền lênh đênh trên mặt biển, họ phải nằm trên sàn tầu tanh tưởi và hôi hám. Họ ăn ở đâu thì bài tiết ở đó. Vì say sóng nôn mửa nhiều và lượng bài tiết lớn hơn những thùng chứa đựng nên phân và nước tiểu tự do thoát ra ngoài, len lỏi cào chỗ nằm của các tù nhân mỗi khi con tầu chao đảo vì ảnh hưởng của sóng to, gió lớn. Khi tầu cập bến, mở nắp hầm ra bọn công an đã xa xẩm mặt mày vì mùi hôi thối xông lên nồng nặc. Chúng phải đóng nắp hầm lại, đi lấy khẩu trang đeo vào mũi miệng rồi mới tiếp tục công việc chuyển những người tù lên đất.

Sau khi lên bến các tù nhân được chuyển đi trại Nam Hà, nhưng ở trại này không được bao lâu thì tác giả và một số bạn đồng cảnh khác, vì cứng đầu cứng cổ, lại bị chuyển lên trại Quyết Tiến (Hà Giang). Trại này còn được gọi là trại Cổng Trời vì ở trên núi cao, cao đến độ các tù nhân nhìn thấy mây di chuyển dưới chân mình. Những người không may bị bọn cộng sản chiếu cố đưa đến trại này thì hy vọng lên đồi Bà Then nằm nghỉ nhiều hơn hy vọng trở về với gia đình. Ðồi Bà Then nằm phía sau trại là nghĩa địa chôn vùi các tù nhân xấu số không chống chọi nổi với tử thần vì sức khỏe quá yếu hay vì bị giam giữ quá lâu. Sở dĩ tác giả còn có mặt ngày hôm nay tại hội trường này là vì lòng trời xui khiến. Năm 1979, Trời đã khiến Ðặng Tiểu Bình giáng xuống đầu bọn cộng sản Hà Nội một bài học, thật ra là một đòn chí tử làm bọn này thất điên bát đảo. Nhờ đó mà Trần Nhật Kim đã được chuyển về trại Thanh Cẩm (Thanh Hóa) và từ trại này bọn cộng sản, đứng trước nguy cơ xụp đổ, đã phải trả tự do cho anh và một số tù nhân chính trị khác để làm giảm áp lực chính trị quốc tế.

Những chặng đường cải tạo năm chìm bẩy nổi nói trên đã được Trần Nhật Kim mô tả lại với một bút pháp uyển chuyển và linh động lạ thường. Từ những câu văn đanh thép anh chuyển qua những giòng viết tình cảm dễ dàng như hơi thở, đôi khi lại còn điểm xuyết thêm một vài đường lãng mạn. Tôi xin trích dẫn ra đây một đoạn anh tả cảnh mưa phùn trên thành phố Hà nội: “Bây giờ đang vào mùa xuân, mưa giăng khắp bầu trời như màn lụa mỏng, Kim chợt nhớ đến mưa phùn Hà Nội. Mưa nhẹ như những hạt bông bám trên mái tóc mây óng ả, vương trên bờ vai thon nhỏ, lăn dài trên các tà áo màu…Mưa không làm ướt đôi má, không làm hoen mầu son trên môi, chỉ lấp lánh trên rèm mi như những hạt châu muôn sắc. Mưa nhẹ đan như tấm voan mềm phủ xuống mặt hồ, phủ mờ tháp rùa và những hàng cây xung quanh tạo thành một bức tranh thủy mạc thiên nhiên mờ ảo. Vừa mang nét cổ kính vừa thơ mộng hữu tình.”(trang 197). Ðọc đoạn này, những người vào tuổi 60 và đã từng sống ở đất ngàn năm văn vật, không ai lại không nhớ Hà Nội và nhớ những người đẹp của Hà Nội vào thời mà thành phố này chưa bị nhầy nhụa vì rác rưởi xã hội chủ nghĩa. Riêng đối với tôi, đoạn văn này làm tôi nuối tiếc tuổi thanh xuân, nuối tiếc hồi đang còn hàng ngày cắp sách tới trường nghe thầy giảng về những hoài cảm mà đại văn hào Anatole France đã dành cho những mùa thu lá rụng trên vai tượng và trên ghế đá Luxembourg. Văn phong của Trần Nhật Kim ngày nay cũng tạo cho tôi nguồn xúc cảm giống như văn của Anatole France hồi đó và tôi xin xác định ngay là không phải nói thế chỉ để làm vui lòng bạn. Văn phong lãng mạn của tác giả xuất hiện đều đều trong suốt chiều dài của cuốn sách khiến cho tác phẩm của anh, mặc dầu là tác phẩm mang tính đấu tranh, đã đem lại ít nhiều đóng góp cho văn học.

II– VỊ TRÍ VÀ THÔNG ÐIỆP CỦA TÁC PHẨM

“Cuộc chiến chưa tàn”xuất bản vào lúc này rất hợp thời và hợp cảnh về nhiều phương diện. Thứ nhất, nó có tác dụng bổ túc cho các văn liệu phản kháng như: “Mặt thật” của Bùi Tín, “Ðêm giữa ban ngày” của Vũ Thư Hiên xuất bản ở hải ngoại, như “Thiên đường mù” của Dương Thu Hương, “Ly thân” của Trần Mạnh Hảo, như các chuyện ngắn “Vàng lửa”, “con gái thủy thần” của nguyễn Huy Thiệp xuất bản ở trong nước., để vạch trần và nói lên bản chất lạc hậu và ăn bám của cái chế độ hại dân hại nước hiện nay. Thứ hai, nó sẽ giúp soi sáng một phần nào cái giai đoạn đen tối cận đại của lịch sử nước nhà giống như các sách “Một cơn gió bụi” của học giả Trần Trọng Kim, “Trên sông Hồng cuồn cuộn” của ông Nguyễn Tường Bách, bằng cách lưu lại những dữ kiện cần thiết cho sự phán xét sau này của dân tộc đối với những kẻ một thời đã lợi dụng lòng yêu nước và xương máu của toàn dân cho tham vọng riêng tư và cho ý đồ bá chủ của ngoại bang. Thứ ba, nó tăng cường sức mạnh của tiếng nói dân chủ từ nước ngoài và đưa thông điệp nhắc nhở mọi người phải củng cố niềm tin để xoay chuyển tình hình chính sự ở trong nước. Niềm tin này có ba phương diện: Tin ở sự xụp đổ tất yếu của chế độ cộng sản để cùng thắt chặt hàng ngũ tiến lên; tin ở thế tất thắng của dân chủ để tích cực triển khai những phương pháp đấu tranh dân chủ và hành động như những người dân chủ chân chính; tin ở sức mạnh hợp quần và trí tuệ tập thể để vượt lên trên mọi tị hiềm có hại cho tinh thần đoàn kết.

Tác phẩm “Cuộc chiến chưa tàn” đã được tác giả tạo dựng sau những cơn trăn trở không nguôi vì nghĩ đến tương lai dân tộc, vì bất bình trước cuộc lừa bịp lớn nhất thế kỷ do tập đoàn cộng sản VN tiến hành dưới sự chỉ đạo và bảo trợ của tổ chức Bôn-Sê-Vích quốc tế.

Gần đây đã xuất hiện một nhận xét chính xác như sau về CSVN: “Mặc dầu ngày nay đã trở thành côi cút, đã hoàn toàn biến chất và mất hết tin tưởng vào một chủ nghĩa phá sản, tập đoàn thực dân bản xứ vẫn tiếp tục tốn tại vì nó biết khai thác một quán tập của quá khứ. Quán tập có cái tên là sự sợ hãi.” Thật vậy, dưới nanh vuốt của bạo quyền, con người Việt Nam đã sợ hãi suốt 50 năm của chiều dài lịch sử. Sự sợ hãi đó đã trở thành một thói quen, một phản xạ không kiểm soát, đeo đuổi họ cho đến ngày nay, dù rằng vào lúc này bạo quyền đã thực sự đi vào tình trạng hấp hối không phương cứu chữa.

“Cuộc chiến chưa tàn” bao hàm ý nghiã một cuộc chiến không súng đạn, không khói lửa, một cuộc chiến giữa lương tri và bạo lực: bạo lực của hai triệu đảng viên cộng sản biến chất và thối nát, lương tri của 75 triệu đồng bào đã thức tỉnh và đang khao khát tự do. Trong trận đánh cuối cùng để khép lại một trang sử đau thương đã quá kéo dài, cán cân lực lượng rõ rệt là đã ngả một cách thuận lợi về phía những người không cộng sản. Chính vì vậy mà chúng ta không thể không có niềm tin.

Thời gian có thể chưa phải là ngày mai nhưng chúng ta sẽ thắng trong trận đánh cuối cùng này. Ðó là điều chắc chắn. Lịch sử sẽ khai thộng ngay vào lúc mà “sự sợ hãi” nói trên được toàn dân gỡ bỏ. Như kinh nghiệm của các nước Đông Âu đã cho thấy nhân cuộc “đại cách mạng dân chủ” nổ ra năm 1989.

Ðó là thông điệp viết theo nhịp đập của trái tim, là sự gửi gấm của một tâm hồn yêu nước nồng nàn bộc lộ qua những tình cảm dạt dào dành cho quê hương yêu dấu được diễn tả một cách chân thành và cảm động trong cuốn hồi ký một quãng đời mà tôi được hân hạnh giới thiệu cùng quý vị hôm nay.

Nguyễn Cao Quyền
Tháng 9 năm 1998

—->Chương 1 – 9

Advertisements
This entry was posted in Hồi-ký - Bút-ký, Trần Nhật Kim and tagged , , , . Bookmark the permalink.

One Response to CUỘC CHIẾN CHƯA TÀN (Trần Nhật Kim) : Mục Lục – Giới Thiệu

  1. Cùi-bắp says:

    Trên thế giới đã có nhiều nơi (Macau, Đài loan, Tân-gia-ba, Gia-nã-đại) đang bày tỏ bằng nhiều hình thức cho công cuộc đấu tranh dân chủ của học sinh sinh viên Hương cảng. Nhưng ở BVCV lại chưa lên tiếng. Phải chăng, đó không phài là chuyện của mình.

    Đây là 1 ví dụ : https://www.youtube.com/watch?v=1riEUh-D3pM

    Like

Ý kiến - Trả lời

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s