Thơ chủ đề: THÁNG BA và THÁNG TƯ QUỐC HẬN ( Như Thương)

quochan3004THÁNG TƯ QUỐC HẬN

LGT: Nhà thơ Như Thương tên thật Phạm Kim Hương, con gái cựu Trung Tá Phạm Công Cẩn, nguyên Quận Trưởng kiêm Chi Khu Trưởng Chi Khu Buôn Hô, tỉnh Darlac.

Niên trưởng Phạm Công Cẩn xuất thân Khoá 5 Trừ Bị Thủ Đức. Phu nhân ông đã qua đời năm 2001. Hiện ông sống tại Florida, Hoa Kỳ.

phamcongcan-nhuthuongrẢnh mới nhất: Niên trưởng Phạm Công Cẩn và Như Thương, đầu xuân Ất Mùi 2015.

Kính mời quý niên, huynh trưởng và quý độc giả đọc các bài Thơ Chủ đề Tháng Ba và Tháng Tư dưới đây.

Trân trọng,
Alfa Đặng Sơn Hà.

  1. TANG TRẮNG THÁNG TƯ
  2. BA MƯƠI, NGÀY ẤY THÁNG TƯ…
  3. THÁNG TƯ, TIỄN ANH
  4. THÁNG TƯ, GIỖ ĐẤT NƯỚC MÌNH
  5. THÁNG TƯ, TRANG SỬ KHÓC THẦM
  6. THẺ BÀI THÁNG TƯ
  7. VIẾT CHO NHỮNG NGÔI MỘ

o O o

TANG TRẮNG THÁNG TƯ

Bao lần trăng đã khuyết rằm
Thế mà đã bốn mươi năm thật à…
Tưởng chừng ngỡ chỉ hôm qua
Ngờ đâu tang trắng quê nhà còn đây
Tháng Tư không đếm bằng ngày
Đếm bằng xương trắng, bằng thây phủ đồi
Bằng bom đạn rú từng hồi
Nhìn dòng máu đỏ suối trôi đôi bờ
Bằng người lính chết bơ vơ
Mai em rũ tóc tang thờ quạnh hiu
Bằng đêm biển nổi sóng triều
Bao thuyền nhân đổi mạng liều cuồng phong
Mẹ ơi hải tặc còn không
Con thân xác lả giữa giòng máu loang
Bằng ngày đạn pháo kinh hoàng
Đạn xuyên góc lớp, trường tan nửa chừng
Bằng tù đất Bắc trên rừng
Sống đời hoang dã chợt mừng đói no
Bằng đêm khuya dạ tơ vò
Nghe câu hát ví cái cò nỉ non
Bằng người sương phụ sắt son
Lạy cờ phủ mộ núi non đáp đền
Chít khăn tang để chẳng quên
Quê hương còn đó nửa bên địa cầu

Như Thương.

o O o

BA MƯƠI, NGÀY ẤY THÁNG TƯ…

Ba mươi ngày ấy Tháng Tư
Buộc khăn tang lại sao như nghẹn lòng
Núi non sông biếc mênh mông
Tiễn đoàn trai trẻ xuôi dòng ra đi
Các Anh xanh tuổi xuân thì
Đạn bom nghiệt ngã còn gì mộ xiêu
Rừng buông sương lạnh hắt hiu
Về đâu Anh hỡi đã chiều hoàng hôn
Hoả châu rực sáng gọi hồn
Đêm nay sống chết ai chôn ai giờ …
Hùng thiêng máu thẫm sắc cờ
Gươm Mê Linh thuở dựng bờ nước non
Tiếc cho giấc mộng chưa tròn
Dọc ngang cung kiếm vẫn còn cưu mang
Cỏ hoa xưa cũng bàng hoàng
Trường ca lẫm liệt chào hàng quân đâu
Còn gì sau cuộc bể dâu
Thẻ bài, xương mục bên cầu tử sinh
Chỉ còn tên tuổi hiển linh
Theo trời mây của vô tình thoảng qua
Tiếng ru đất tổ quê cha
Quê hương thắp nén xót xa sơn hà

Như Thương.

o O o

THÁNG TƯ, TIỄN ANH

Nói gì đây với Tháng Tư
Bao nhiêu quá khứ đâu từ xa xăm
Về theo tận cõi nguyệt rằm
Không còn trăng tỏ, trăng nằm bên em
Để anh gối súng – tay mềm
Tưởng như một thoáng nửa đêm vợ chồng
Chút duyên áo trận má hồng
Một thời em đã tay bồng tay mang
Em xưa chít vội khăn tang
Một ngày góa phụ lỡ làng. Mất anh
Đất bom vùi cạn góc thành
Chôn anh, chôn súng bên nhành tiếc thương
Chôn em một đóa sắc hương
Nách con gánh nỗi đoạn trường mà đi
Vai gầy rướm lệ phân ly
Tay em lần cuối ôm ghì mộ nâu
Đất ơi giữ hộ tình sâu
Cho em được lạy cúi đầu tiễn anh

Như Thương.

o O o

THÁNG TƯ, GIỖ ĐẤT NƯỚC MÌNH

Tháng Tư giỗ mẹ, giỗ cha
Giỗ con yêu dấu, giỗ bà, giỗ ông
Giỗ chồng, vợ của tim hồng
Giỗ người lính trận giữa giòng sông trôi
Giỗ Sông Núi ngả nghiêng rồi
Giỗ rừng, giỗ suối … buồn thôi. Cạn giòng
Giỗ hồn con cháu Lạc Hồng
Giỗ Quê Hương Mẹ mênh mông cõi bờ
Giỗ xương cốt của bơ vơ
Giỗ mưa, nắng, bụi thẫn thờ ra đi
Giỗ đêm bom đạn chia ly
Người hai lần chết. Vô tri. Vô tình
Tháng Tư giỗ Đất Nước mình
Nén hương khói tỏa dặm nghìn phương xa
Khóc cho những tháng ngày qua
Quyện trong uất nghẹn can qua cổ thành
Giỗ người Chiến Sĩ Vô Danh
Khấn Tên Họ đã hóa thành sử xanh
Nước non dâng cả tâm thành
Tạ ơn sinh tử Các Anh ngàn đời

Như Thương.
(Viết cho Ngày Quốc Hận 30/4)

o O o

THÁNG TƯ, TRANG SỬ KHÓC THẦM

Tháng Tư trang sử khóc thầm
Đâu người lẫm liệt, sao nằm rừng hoang
Ngày non nước gãy cung đàn
Khăn tang xé vội chít hàng cây xanh
Ngả nghiêng theo với mệnh thành
Đất trời vần vũ thôi đành vong thân
Giày sô, áo trận một lần
Theo xương máu để hoá thần hiển linh
Hồn người bất tử lặng nhìn
Đất thơm quê mẹ dặm nghìn giang sơn
Nghe trong cung bậc uất hờn
Thanh gươm tráng sĩ chưa sờn chuôi tay
Hồn thiêng sông núi trời mây
Tay nâng cờ thắm phủ thây anh hùng
Máu anh dẫu có cạn cùng
Xương anh dẫu nát, lòng chùng đất nâu
Gói poncho với nỗi sầu
Chỉ còn ngần ấy gửi màu phù sa
Tháng Tư, thác đổ rừng xa
Vọng về tiếng nấc, trăng tà lịm đau

Như Thương.

o O o

thebai3004THẺ BÀI THÁNG TƯ

Tháng Tư này Mày ở rừng hay biển
Tao nằm bên phiến đá giữa sườn đồi
Mắt lo âu nhìn bước chân Mày tiến
Cờ vinh quang trong ngực áo mồ hôi

Tay cò súng chắc bây giờ tê dại
Hầm hố nào còn lại với bom rơi
Mày phơi thân giữa trời che làm mái
Đất dưới chân bằm nát vụn Mày ơi …

Còn một thước…đất quê hương rực rỡ
Như hào quang lấp lánh mặt trời hồng
Tao bỗng thấy tưởng như mình còn thở
Còn nghe kèn thúc trận tiếng xung phong

Còn nửa thước… đừng đứa nào ngã gục
Tao nằm đây phù hộ hết tụi Mày
Ráng lên em… Đại Bàng chờ em chút
Tụi em lên, Đại Bàng sẽ bắt tay…

Rồi mình nhậu, bi đông đâu còn rượu
Chẳng hề gì – ôm áo trận cười vang
Đỉnh đồi ơi, nhớ ráng chờ men tửu
Tưới đồi thơm cho lan nở bạt ngàn

Trận cuối cùng ai sống còn, ai biết
Để Tháng Tư nhìn hương khói, thẻ bài
Rồi quanh quẩn những vành khăn tang biếc
Trắng màu tang và biếc tuổi xuân phai …

Như Thương – 30/4/2015.
(Viết cho những người lính trận VNCH mang thẻ bài Tháng Tư)

o O o

VIẾT CHO NHỮNG NGÔI MỘ

Viết cho người lính miền Bắc

Mai này khai quật Trường Sơn
Tìm xương cốt đã uất hờn mạng vong
Tìm chân xích sắt buộc vòng
Đã hoen rỉ dấu của tròng sát nhân
Tìm trang nhật ký người thân
Vợ hiền, cha mẹ muôn phần luyến thương
Tìm thanh xuân tuổi yêu đương
Mất đi từ thuở rời trường bỏ thi
Tìm quê hương buổi ra đi
Bước chân đành đoạn thôi thì phân ly
Tử Nam lời ấy thề chi
Để người sinh Bắc còn gì. Tàn tro
Giết ai tay bút học trò
Mực chưa ráo mực đã hò xung phong
Trường Sơn biết có đau lòng
Vùi thây anh lại giữa giòng hờn căm

Viết cho người lính miền Nam

Buồn như hóa kiếp thành gươm hận
Sông núi đâu rồi hỡi núi sông
Cờ bay tung gió giờ lệ ngấn
Tiền nhân sử sách có còn không?
Làng xưa cháy rụi từ ngày ấy
Còn lại gì đâu dưới đất bằng
Biết bao xương thịt đều nát bấy
Nghe thảng thốt đời địa ngục chăng?
Bao nhiêu chữ nghĩa để mà đủ
Những nỗi đoạn trường của nước non
Của mồ xiêu lạc chưa yên ngủ
Của dân trăm họ đã sống còn
Dậy đi hồn Sử xưa oanh liệt
Để đấng hùng anh gánh sơn hà
Để non sông lại màu xanh biếc
Ta rủ em về mộng nở hoa
Viết cho những ngôi mộ…
Quên chuyện gươm đao của thuở nào
Chẳng còn Nam Bắc chỉ máu đào
Tao với Mầy ngồi đây mình nhậu
Lá rừng đổ xuống phủ trăng sao

Như Thương.

This entry was posted in * Mùa QUỐC HẬN, Thơ. Bookmark the permalink.