TẠI SAO KHÓ CÓ THỂ TỰ HÀO LÀ NGƯỜI VIỆT NAM (Nguyễn Văn Tuấn)

Đề tài này có thể rất tế nhị. Nếu là người Việt mà nói “tôi không tự hào là người Việt” thì chắc chắn sẽ bị “ném đá” như Hồi giáo ném đá những người ngoại tình. Một cuốn sách có tựa đề là Tôi Tự Hào Là Người Việt Nam, mới xuất bản và đã bán hết 10,000 cuốn đủ để nói đề tài này làm ấm lòng rất nhiều người như thế nào. Tôi chưa đọc quyển sách đó, nhưng đọc phần nhận xét của báo chí thì thấy hình như nội dung tri thức không cao (1). Đọc qua bài tường thuật một cuộc hội thảo cùng chủ đề cũng chỉ thấy những phát biểu chung chung. Vậy chúng ta có lý do gì để tự hào là người Việt Nam? Tôi nghĩ thành thật mà nói, chúng ta không có nhiều lý do. Khi tôi hỏi về câu này, nhiều người, có học và suy nghĩ, nói thẳng rằng họ không tự hào là người Việt Nam. Ở đây, tôi thử đóng vai một “devil advocate” về đề tài này.

Điều gì làm cho người ta tự hào là thành viên của một cộng đồng dân tộc? Nói đến tự hào dân tộc, có lẽ người Nhật có lòng tự hào cao nhất nhì thế giới. Năm 2008, kết quả thống kê xã hội ở Nhật cho thấy 93% người Nhật tự hào là người Nhật (2), và tỉ lệ này cao hơn Mỹ (85%). Con số này ở Nhật năm 1986 là 91%. Khi được hỏi điều gì làm cho họ tự hào là người Nhật thì 72% trả lời là yếu tố lịch sử, truyền thống và văn hóa, 43% trả lời là phong cảnh thiên nhiên. Ngoài ra, 28% chọn sự ổn định xã hội và an toàn, và 28% khác chọn đặc tính dân tộc làm cho họ tự hào. Người Nhật quá tự hào đến nỗi họ không nhận trợ giúp trong cơn bão Fukushima.

Riêng tôi muốn nói thêm về những yếu tố trên và nghĩ đến sáu yếu tố sau đây: truyền thống và văn hóa, kinh tế, giáo dục và khoa học, xã hội ổn định, phong cảnh thiên nhiên, và trách nhiệm với cộng đồng thế giới. Phải nói ngay rằng xét đến sáu yếu tố này thì chúng ta rất khó mà tự hào là người Việt.

Truyền thống và văn hóa nghèo nàn & thiếu bản sắc tích cực

Thật khó đưa ra một nét văn hóa đặc thù nào mang tính Việt Nam. Hỏi một người Việt Nam bình thường chỉ ra một nét văn hóa định hình Việt Nam, chắc chắn người đó sẽ lúng túng. Điều này dễ hiểu vì chúng ta khởi đầu từ một nền văn minh nông nghiệp (lúa nước) nhưng lại chịu ảnh hưởng bởi văn hóa Tàu cả ngàn năm. Hậu quả của sự ảnh hưởng đó để lại cho Việt Nam những đặc điểm mà chúng ta đều có thể nhận ra như tính vọng ngoại, chuộng bạo lực, tính ích kỷ, thích khoa trương bề ngoài và thiếu thực chất bên trong, v.v. Một nhà văn hóa xuất sắc là Đào Duy Anh từng nhận xét về người Việt Nam, trong Việt Nam Văn Hóa Sử Cương, như sau:

“Về trí tuệ thì người Việt Nam đại khái thông minh. Nhưng xưa nay ít thấy có người trí tuệ lỗi lạc phi thường. Sức ký ức thì phát đạt lắm, mà giàu trí nghệ thuật hơn trí khoa học. Thích văn chương phù hoa hơn là thực học. Não tưởng tượng thường bị não thực tiễn hòa hoãn bớt cho nên dân tộc Việt Nam ít người mộng tưởng, mà phán đoán thường có vẻ thiết thực lắm. Sức làm việc khó nhọc, nhất là người ở miền Bắc, thì ít dân tộc bì kịp. Cảm giác hơi chậm chạp, song giỏi chịu đau đớn cực khổ và hay nhẫn nhục. Tính khí cũng hơi nông nổi, không bền chí, hay thất vọng. Hay khoe khoang trang hoàng bề ngoài, ưa thích hư danh. Thích chơi bời cờ bạc. Não sáng tác thì ít, nhưng mà bắt chước. Thích ứng và dung hòa thì rất tài. Người Việt Nam lại rất trọng lễ giáo, song cũng có não tinh vặt, hay bài bác chế nhạo.”

Nói tóm lại, những đặc tính về người Việt trên đây chẳng làm cho chúng ta tự hào. Những nét văn hóa đó càng lộ ra khi người Việt bắt đầu hội nhập quốc tế hay định cư ở nước ngoài. Chúng ta đã từng đọc và nghe những câu chuyện người Việt ăn cắp trong các siêu thị ở Nhật, Singapore, Úc, v.v. Chúng ta cũng từng nghe biết người Việt hám ăn và phung phí ra sao. Nhiều người biện minh rằng đó chỉ là số ít và chỉ tập trung vào một nhóm người ít học. Nhưng biện minh đó không thuyết phục, khi chúng ta biết rằng những người Việt ăn cắp ở nước ngoài là những người có học, là viên chức đang làm việc trong cơ quan công quyền, thậm chí đang hành nghề giảng dạy về đạo đức sống! Chúng ta cũng biết rằng sự hám ăn của người Việt nổi tiếng đến nỗi nhà hàng Thái Lan và Nhật phải để những tấm biển viết bằng tiếng Việt cảnh cáo. Phải nhìn nhận những thực tế đó, chứ không nên trốn tránh.

Ngay cả người Việt định cư ở nước ngoài cả vài chục năm vẫn giữ những bản sắc chẳng có gì đáng tự hào. Ở Úc, người Việt là một sắc dân có nhiều thanh thiếu niên ngồi tù. Cộng đồng người Việt ở Mỹ được xem là khá thành công. Nhưng thực tế vẫn cho thấy đó là một cộng đồng nghèo và họ thường sống co cụm với nhau và thiếu khả năng hội nhập như cộng đồng người Nhật, Phi Luật Tân hay Đại Hàn. Vì sống co cụm với nhau nên chúng ta dễ thấy bản sắc văn hóa của người Việt được duy trì như thế nào. Hãy đến những khu thương mại của người Việt ở Sydney, chúng ta dễ dàng thấy đó là những khu tấp nập buôn bán. Nhưng nhìn kỹ thì sẽ thấy sự dơ bẩn, ồn ào, mất trật tự, và chen chúc chật hẹp. Nhìn kỹ hơn, chúng ta sẽ thấy hàng quán người Việt chỉ là ăn uống, chứ không có những sinh hoạt mang tính văn hóa nào cả.

Về chính trị, Việt Nam cũng chẳng có gì đáng tự hào. Nền tảng chính trị Việt Nam trước đây (ở miền Bắc) và sau này (cả nước) lệ thuộc vào Tàu và Nga Sô. Việt Nam vẫn theo một chủ nghĩa lỗi thời và đã hết sức sống, một chủ nghĩa mà nơi khai sinh ra nó đã khai tử nó hơn 20 năm trước đây. Người Việt chẳng phát minh được một chủ thuyết chính trị nào, mà chỉ rập khuôn theo chủ nghĩa Mao – Stalin. Không thể nào tự hào khi mà chính quyền ra rả mỗi ngày bảo người dân phải làm gì và giảng giải rằng yêu nước là yêu chủ nghĩa xã hội!

Người Úc tự hào vì họ có nền chính trị dân chủ, mà trong đó người dân có tự do thực hiện hoài bảo của mình, và chính phủ không lên lớp dạy bảo người dân phải làm gì hay làm ra sao. Người Mỹ tự hào vì họ có một nền dân chủ ổn định và hào hiệp giúp đỡ nhiều nước khác trên thế giới. Người Việt chúng ta khó mà tự hào như người Úc hay người Mỹ về tiêu chuẩn chính trị.

Nhiều người Việt Nam rất tự hào rằng Việt Nam đã đánh thắng các đế quốc sừng sỏ nhất như Tàu, Pháp, và Mỹ. Chiến tranh là giải pháp của người thích cơ bắp chứ đâu phải là biện pháp của người thông minh. Vả lại, chiến tranh nhân danh chủ nghĩa và đánh thuê hay đánh giùm cho kẻ khác thì càng chẳng có gì để tự hào. Bây giờ, mọi người đều biết câu tuyên bố đầy nhục nhã, trong thân phận tôi tớ, của Lê Duẩn: “Ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Sô, đánh cho Trung Quốc.” Tức là suốt bao nhiêu năm qua, bè đảng cộng sản Việt Nam đã lừa gạt và dùng xương máu của người dân Việt để làm lính đánh thuê cho cộng sản Nga, Tàu. Nhưng để thắng Pháp, thắng Mỹ, thì hàng triệu người Việt phải mất mạng, và đất nước nghèo mạt cho đến ngày hôm nay. Đằng sau những cái vinh quang chiến thắng là biết bao sai lầm và tội ác đã bị che dấu. Người Thái Lan tự hào vì họ tránh được chiến tranh và giữ được hòa bình. Người Nhật chấp nhận đầu hàng trong cuộc chiến quân sự nhưng lại thắng trên trận chiến kinh tế, và họ tự hào điều đó. Tôi nghĩ nếu Việt Nam tránh được chiến tranh mới là điều đáng tự hào, chứ chiến tranh – bất kể thắng hay thua – thì chẳng có gì đáng tự hào. Làm người hùng vài phút để sau này mang tật suốt đời và rách nát thì rất khó xem đó là niềm tự hào.

Thất bại về kinh tế.

Cho đến nay, dù chiến tranh đã kết thúc gần 40 năm, Việt Nam vẫn là một trong những quốc gia nghèo nhất trên thế giới. Việt Nam không có bất cứ một tập đoàn kinh tế nào làm ăn thành công. Tất cả những thương hiệu Vina hoặc là đã thất bại thê thảm, hoặc đang trong tình trạng thoi thóp. Nói đến Đại Hàn người ta nghĩ đến Samsung, Kia, Hyundai. Nói đến Nhật Bản người ta nghĩ đến Toyota, Honda, Mazda, Sony, Panasonic, Toshiba và vô số các thương hiệu khác. Còn nói đến Việt Nam chúng ta không có bất cứ một thương hiệu nào trên thế giới. Đến một cây kim, ốc vít, kỹ thuật Việt Nam vẫn chưa sản xuất đạt chất lượng.

Trước 1975, ở miền Bắc cuộc “cải cách ruộng đất” đã để lại nhiều “di sản” tiêu cực cho nền kinh tế nông nghiệp. Thực tế, đó chỉ là một sách lược cướp đất của người dân, do bè đảng cầm quyền cộng sản thực hiện. Trước 1975, có thể nói kinh tế miền Bắc không đáng kể, trong khi kinh tế miền Nam phát triển khá, tuy chưa bằng Nam Hàn nhưng cũng tương đương hay xấp xỉ các nước trong khu vực Đông Nam Á. Nhưng sau 1975, với chính sách cải tạo công thương và hợp tác xã nông nghiệp đã dẫn đến tình trạng suy sụp kinh tế, sản lượng nông nghiệp suy giảm thê thảm, và đời sống người dân vô cùng khốn khó một thời gian dài. Và đây cũng chỉ là chỉ là những đợt ăn cướp đất đai, tài sản của dân chúng do bè đảng cộng sản thực hiện sau khi đã cướp được quyền cai trị cả nước. Gần đây, một loạt tập đoàn kinh tế bị sụp đổ đã gây thiệt hại đáng kể cho kinh tế nước nhà. Ngay cả hiện nay, mỗi năm có gần 50 ngàn doanh nghiệp đóng cửa. Có thể nói không ngoa rằng trong suốt 70 năm qua, kinh tế Việt Nam đi từ thất bại này đến thất bại khác. Điều này cho thấy cái khả năng phá hoại của bè đảng cộng, hay cũng là của người Việt Nam, khá mạnh mẽ và xuất sắc.

Bất cứ so sánh nào cũng khập khiễng. Nhưng cần phải nhắc lại yếu tố thời gian rằng nước Nhật chỉ cần 20 năm là đạt được trình độ phát triển của các nước Âu Mỹ, Nam Hàn cũng chỉ mất 20 năm để vươn mình thành một quốc gia tiên tiến, và gần nhất là Singapore cũng chỉ mất khoảng thời gian đó đến đưa thu nhập trung bình đầu người lên con số 55,182 USD. Còn ở Việt Nam, thu nhập đầu người đến nay vẫn chưa đạt con số 2,000 USD.

Việt Nam trên căn bản vẫn là một nước nghèo. Theo World Bank, tỉ lệ nghèo ở Việt Nam tuy có cản tiến, nhưng vẫn ở mức ~21%. Ấy thế mà chính quyền Việt Nam thì tuyên bố rằng tỉ lệ nghèo chỉ 7%! Cái nghèo ở Việt Nam phải nói thật là thê thảm. Báo chí hôm qua mới đưa tin một em bé học sinh vì quá đói nên đã chết trên đường từ trường về nhà. Trước đó, một bà mẹ và ba con đã vào rừng treo cổ tự tử vì nghèo đói. Ở miền Tây Nam Phần, một bà mẹ tự tử chết để người đi phúng điếu và lấy tiền đó nuôi con ăn học. Chưa bao giờ trong lịch sử Việt Nam có những trường hợp thương tâm như thế. Trong khi đó, có những tên cộng sản tư bản đỏ bỏ ra hàng tỉ đồng để xây nhà cho chó mèo ở. Có những người “đày tớ của nhân dân” sẵn tay vung tiền xây lâu đài, biệt thự cá nhân. Người Việt nào có thể nào tự hào khi đất nước có quá nhiều người nghèo như thế?

Giáo dục và khoa học làng nhàng.

Những con số thống kê cho thấy người Việt Nam thiếu tính sáng tạo. Số bằng sáng chế mỗi năm chỉ đếm đầu ngón tay và phần lớn cũng do các công ty nước ngoài chủ xướng. Có năm Việt Nam chẳng có bằng sáng chế. Số bài báo khoa học của Việt Nam trên các tập san ISI hiện nay chỉ khoảng 2000, chưa bằng số bài báo của một đại học lớn ở Singapore, Mã Lai, Thái Lan. Phần lớn (~80%) những bài báo khoa học của Việt Nam là do các nhà khoa học nước ngoài thực hiện hay giúp đỡ.

Người Việt Nam thường hay tự hào rằng Việt Nam có những người thợ khéo tay. Nhưng thực tế thì không phải vậy. Sự tinh xảo của người Việt chúng ta rất kém. Một người Pháp tên là Henri Oger (3) từng nhận xét về người Việt vào đầu thế kỷ 20 như sau:

“Thợ thủ công An Nam cũng bị nhận xét là kỹ thuật sơ sài, không được giảng dạy đầy đủ về nghề nghiệp, thiếu sáng tạo, không có những phẩm chất đã khiến cho người thợ ở Châu Âu trở thành nghệ sĩ.”

Làm ẩu. Kỹ thuật sơ sài. Thiếu huấn luyện. Thiếu sáng tạo. Tất cả những nhận xét đó đều đúng. Không khó khăn gì để có thể đi tìm những bằng chứng thực tế cho những nhận xét đó. Gần đây khi công ty thời trang Hermes muốn làm một cổng cho cửa hàng ở Hà Nội mà hết năm đợt thợ Việt Nam làm đều không đạt. Cuối cùng họ phải nhờ đến một nhóm thợ từ Pháp sang để thực hiện. Tôi đi qua cây cầu Nhơn Hội. Nhìn từ xa rất bề thế ở Qui Nhơn, nhưng đi trên cầu mới thấy họ làm rất ẩu tả, thô tháp, và có khi nguy hiểm. Ngay cả cây cầu Rạch Miễu mới rầm rộ khánh thành cũng có nhiều vấn đề kỹ thuật, và cũng rất thô. Nhìn gần những tấm hình ký giả chụp trên cầu Rạch Miễu mới thấy cách làm việc của người Việt rất … hỡi ôi. Hình như người mình không có thói quen xem xét đến chi tiết. Mà chỉ làm chung chung hay làm cho có mà thôi. Nhiều công trình xây dựng của Việt Nam chỉ làm hình như nhằm mục tiêu khoe là “ta làm được”, rồi dừng ở đó, chứ không đi xa hơn. Thật ra, ngay cả “ta làm được” cũng không hẳn là làm được. Điều này rất tương phản với người Tây phương, những người mà khi làm cái gì họ cũng tính toán cẩn thận, xem xét từng chi tiết nhỏ, xem xét lợi và hại một cách khách quan, v.v., cho nên khi công trình hoàn tất nó thường có chất lượng cao và lâu bền.

Việt Nam ta nổi tiếng làm gia công quần áo cho các công ty Tây phương. Quần áo họ gia công đẹp, và khi ra ngoài này, thường bán với giá rất cao. Nhưng còn hàng trong nước cũng do những công ty gia công đó làm với nhãn hiệu “chất lượng cao” thì sao? Nói ngắn gọn là chất lượng thấp thì đúng hơn. Họ cũng bắt chước may những cái cáo sơ mi hiệu Polo, Nautica, Tommy Hilfiger, v.v.. Nhưng nhìn kỹ thì họ bắt chước rất kém. Nhìn qua đường chỉ may đã thấy họ làm ẩu. Nhìn qua cách họ làm logo cũng dễ dàng thấy đây là đồ dỏm, bắt chước. Người Tàu cũng làm hàng nhái. Nhưng họ nhái giỏi hơn người Việt. Hàng nhái của Tàu lợi hại đến nổi chúng ta khó nhận ra thật và giả. Còn hàng nhái của Việt Nam thì còn quá kém. Làm hàng nhái mà còn làm không xong, thì chúng ta khó mà nói đến chuyện lớn được.

Do đó, có thể nói rằng người Việt thiếu tính sáng tạo, không tinh xảo và không khéo tay. Chẳng có gì đáng tự hào về giáo dục và khoa học. Có người lấy những tấm huy chương Olympic ra để tự hào rằng người Việt cũng thông minh chẳng kém ai. Nhưng họ quên rằng đó chỉ là những con “gà chọi” chứ không hề đại diện cho đám đông dân số Việt Nam. Lại có người thấy người Việt thành công ở nước ngoài và nhận bừa đó là minh chứng cho sự thông minh của người Việt. Nhưng họ quên rằng những người đó do nước ngoài đào tạo. Chứ chẳng dính dáng gì đến Việt Nam. Kiểu “thấy người sang bắt quàng làm họ” như thế và kiểu lấy những tấm huy chương đó để tự hào là một sự ấu trĩ, bệnh hoạn.

Xã hội bất an

Sẽ không quá đáng nếu nói rằng Việt Nam ngày nay là một xã hội bất an, tính mạng lúc nào cũng có thể gặp nguy hiểm, còn hơn trong thời kỳ chiến tranh. Ở trên, tôi có nói người Việt chuộng bạo lực, và sự “ưa chuộng” đó thể hiện rất rõ trong thời bình. Tôi không rõ thống kê về tội phạm ở Việt Nam so với các nước khác ra sao (vì Việt cộng không công bố tỉ lệ này), nhưng vài số liệu gần đây cho thấy tình hình tội phạm càng ngày càng gia tăng. Trong thời gian 1992-1994, mỗi năm trung bình có 26344 vụ án hình sự được đưa ra xét xử ở toà; đến năm 2006-2008 thì con số này là 65761 vụ (4), một tỉ lệ tăng gần 2.5 lần!

Đặc biệt nghiêm trọng là tội phạm giết người. Mỗi năm số vụ tội phạm giết người là hơn 1000 vụ và đang có dấu hiệu gia tăng trong thời gian gần đây. Chưa nơi nào có những vụ giết người vô cớ như ở Việt Nam. Chỉ một cái nhìn cũng có thể dẫn đến cái chết! Vẫn theo thống kê, trong các vụ án giết người, giết người do nguyên nhân xã hội chiếm 90%, phần còn lại là chiếm đoạt tài sản (10%).

Một trong những tội phạm đang kinh tởm nhất là buôn bán phụ nữ và trẻ em, và Việt Nam đứng khá cao trong loại tội phạm này. Số liệu thống kê từ năm 1998 đến 2006 cho thấy cơ quan hữu trách đã phát giác khoảng 5000 phụ nữ và trẻ em bị buôn bán!

Chưa hết, tội phạm cưỡng hiếp phụ nữ ở Việt Nam cũng có hạng trên thế giới. Theo một thống kê gần đây, Việt Nam ở hạng thứ 9 về tỉ lệ tội phạm và nạn nhân bị cưỡng hiếp (5). Singapore đứng đầu bảng về an toàn cho phụ nữ. Việt Nam là nước tìm kiếm “sex” trên Google nhiều nhất thế giới (6). Thử hỏi, chúng ta có thể tự hào với thứ hạng như thế?

Đó là chưa kể một loại buôn bán phụ nữ khác được quảng cáo ở các nước như Tàu, Đài Loan, Singapore và Đại Hàn. Chưa bao giờ người Việt Nam chịu nhục khi con gái Việt Nam được cho đứng trong lồng kiếng như là những món hàng để người ta qua lại ngắm nghía và trả giá! Thử hỏi, có người Việt Nam nào tự hào được khi đồng hương mình bị đem ra rao bán như thế. Xin đừng nói đó là những trường hợp riêng biệt; đó là tín hiệu cho thấy một đất nước đang bị suy đồi về đạo đức xã hội.

Ở Việt Nam, bước ra đường là chấp nhận rủi ro tai nạn. Thậm chí có thể chết vì sự hỗn loạn của hệ thống giao thông. Thật vậy, tai nạn giao thông ở Việt Nam đã và đang trở thành nỗi kinh hoàng của không chỉ người dân địa phương mà còn cho cả du khách. Năm 2013 cả nước xảy ra 31,266 vụ tai nạn giao thông, làm chết 9805 người và bị thương 32,266 người (7). Con số này tăng hàng năm. Số tử vong vì tai nạn giao thông thậm chí còn cao hơn số tử vong trong thời chiến! Và cứ bị công an phạt, đưa về đồn để làm việc là nạn nhân bị tử vong. Ở Việt Nam hiện nay, công an, cảnh sát cứ như là một lực lượng giết người hợp pháp, bất kỳ lúc nào với bất kỳ nguyên do gì, hơn là một lực lượng bảo vệ người dân.

Phong cảnh thiên nhiên và môi trường xuống cấp trầm trọng

Một trong những yếu tố làm cho người Nhật tự hào và người Úc cảm thấy may mắn là đất nước của họ có môi trường sạch sẽ và quan cảnh thiên nhiên xinh đẹp. Còn Việt Nam, khách quan mà nói không có những quan cảnh thiên nhiên hùng vĩ như Mỹ hay Úc, không có một môi trường xanh tươi và vệ sinh như Nhật. Ngoài ra, điều kiện khí hậu nhiệt đới rất khắc nghiệt, làm cho con người dễ bị mệt và đển buổi trưa thì uể oải, và ảnh hưởng đến năng suất làm việc.

Việt Nam là một trong những nước có mật độ dân số cao nhất thế giới. Với sức ép của sự tăng trưởng dân số, môi sinh đang bị đe dọa nghiêm trọng. Nếu chỉ tính những con sông dài hơn 10 km, Việt Nam có gần 2400 con sống, và đó là một tài sản quốc gia, một nguồn tài nguyên rất lớn. Nhưng hiện nay, phần lớn những con sông đó đang chết. Hầu hết những con sông chảy qua thành thị đều bị ô nhiễm nặng nề. Còn những con sông nhỏ ở vùng quê đang trở thành những thùng rác khổng lồ. Tất cả gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe và sinh hoạt của người dân. Tình trạng ô nhiễm này đã tồn tại hơn 20 năm, thậm chí lâu hơn nữa, nhưng cho đến nay chính quyền vẫn chưa thấy có biện pháp gì để giải quyết. Điều này cũng nói lên cái khả năng phá hoại xuất sắc của người Việt đối với môi trường sống.

Còn ở thành phố lớn (như Sài Gòn và Hà Nội) thì cũng chẳng có gì đáng tự hào. Môi trường sống và sinh hoạt ở thành phố có thể nói là rất xấu. Vi khuẩn, vi trùng, mầm móng bệnh tật gần như ở mọi ngóc ngách. Chỉ cần một trận mưa là thành phố bị ngập nước cống đén kinh hoàng. Kiến trúc nhà cửa thì lố nhố, trồi ra, thụt ào, chẳng ra cái thể thống gì cả. Những con hẻm ngóc ngách và ngoằn ngoèo, nhỏ xíu và dơ bẩn, khai nồng, thấy phát ghê. Những con hẻm ở phố cổ Hà Nội phải nói là một nỗi ám ảnh kinh hoàng, giống như địa ngục trần gian. Hẻm ở Sài Gòn thì khá hơn Hà Nội một chút, nhờ thông thoáng hơn, nhưng vẫn thể hiện cái nét hỗn độn, vô trật tự và kém văn hóa của cái gọi là “thành phố” tràn đầy những bảng hiệu phường, khóm, hẽm “văn hóa”. Đường xá thì xe gắn máy và xe bốn bánh chạy loạn xạ, như chẳng có luật lệ gì, vô cùng nguy hiểm cho người đi bộ. Còn đường dành cho người đi bộ thì bị chiếm dụng hết. Chẳng có thành phố nào, mới hay cũ, ở Việt Nam có thể nói là đáng tự hào cả.

Việt Nam cũng không có những đền đài lịch sử to lớn hay tinh tế như China, Ấn Độ, Nhật Bản, Kampuchea. Nhiều đền đài, chùa chiềng, bia miếu ở ngoài Bắc đã bị bè đảng cai trị tiêu hủy trong thời “cải cách ruộng đất”, và sau này là chiến tranh. Ngay cả những đền đài còn “sống sót” cũng không được trùng tu và bảo trì nên càng ngày càng xuống cấp thê thảm. Người Kampuchea qua bao năm chiến tranh vẫn còn đền Angkor Thom, Angkor Wat để lấy đó làm niềm tự hào. Nhưng Việt Nam nói chung không có những công trình kiến trúc tinh tế và càng không có công trình vĩ đại để người dân có thể lấy đó làm niềm tự hào.

Bủn xỉn với cộng đồng thế quốc tế

Một nhóm nghiên cứu ở Âu Châu gần đây công bố bảng xếp hạng gọi là “Good Country Index” (GCI) đã cho thấy Việt Nam đội sổ trong số các nước tử tế trên thế giới. Bảng xếp hạng này cho thấy Việt Nam đứng hạng 103 (trong số 124 nước) về đóng góp cho hòa bình và an ninh thế giới. Còn về đóng góp vào các quỹ từ thiện và cung cấp nơi nương tựa cho người tị nạn thì Việt Nam đứng hạng 123, tức áp chót! Việt Nam không tham gia ký vào các công ước của Liên Hiệp Quốc; tuy nhiên kiểm soát được sự tăng trưởng của dân số. Tính chung, thứ hạng về sự tử tế của Việt Nam trên thế giới đứng hạng áp chót (124/125). Điều đáng nói hay cũng có thể xem là nhục là thứ hạng tử tế của Việt Nam chỉ đứng chung bảng với mấy nước “đầu trâu mặt ngựa” như Lybia, Iraq, Zimbabwe, Yemen (8). Làm sao người Việt Nam có thể tự hào khi đứng chung với những nước đó?

Sự bủn xỉn của Việt Nam thể hiện rõ nhất qua đóng góp vào quỹ dành cho nạn nhân sóng thần ở Nhật vào năm 2011. Trong đợt đó, Chính phủ Việt Nam đóng góp 200,000 USD. Chỉ hai trăm ngàn USD! Có người giải thích rằng Việt Nam còn nghèo nên đóng góp như thế là hợp lý. Nhưng giải thích đó có lẽ không thuyết phục. Thái Lan đã giúp nạn nhân sóng thần Nhật 65 triệu USD và 15 ngàn tấn gạo (9). So với tỉ trọng GDP, đóng góp của Thái Lan hơn Việt Nam 100 lần. Chúng ta có thể nào tự hào với mức độ đóng góp chỉ có thể mô tả bằng hai chữ “bủn xỉn” đó?

Nói tóm lại, đánh giá trên sáu yếu tố (truyền thống và văn hóa, kinh tế, khoa học-giáo dục, xã hội, phong cảnh thiên nhiên, và sống tử tế với cộng đồng thế giới), Việt Nam đều không có gì để lấy làm tự hào. Truyền thống không có gì nổi bậc. Văn hóa không có nét gì nổi trội và đáng chú ý. Kinh tế thất bại và người dân sống trong nghèo nàn và lạc hậu, không có thành tích gì đáng kể trong khoa học và kỹ nghệ. Xã hội bất an. Môi trường bị xuống cấp trầm trọng, và cư xử không đẹp với cộng đồng quốc tế.

Ngược lại, Việt Nam đã và đang là một gánh nặng cho thế giới. Sau 1975, hàng triệu người Việt bỏ nước ra đi và các nước phương Tây đã cung cấp nơi định cư (nhưng Việt Nam thì chẳng nhận người tị nạn từ Duy Ngô Nhĩ). Việt Nam cũng là nước chuyên xin xỏ. Suốt năm này sang năm khác, viên chức cộng đảngViệt Nam ngửa tay xin viện trợ từ rất nhiều nước trên thế giới. Xin nhiều đến nỗi có ngừời nước ngoài phàn nàn nói “Sao chúng mày nói là chúng mày rất thông minh và cần cù mà cứ đi xin hoài vậy. Dân xứ tao phải làm lụng vất vã mới có tiền cho chúng mày.” Thật là nhục. Xin người ta thì nhiều mà khi người ta gặp nạn thì Việt Nam chẳng đóng góp bao nhiêu.

Vừa qua, tháng 3/2015, khi Nguyễn Tấn Dũng sang Úc để xin viện trợ, nói trắng ra là đi ăn mày quốc tế. Nhưng thủ tướng Úc, Tony Abbott, từ chối thẳng thừng. Ông nói rằng chính phủ Úc chỉ viện trợ nhằm giúp quốc gia lân bang tự phát triển, chứ không phải để ăn bám muôn năm. Vốn trơ lì, và đã quen thói ăn mày, và không biết thế nào là sĩ diện, ông Dũng cũng chỉ cười ruồi. Những hành động như ăn mày, ăn xin, ăn cướp, ăn trộm, ăn hiếp, hình như là đặc tính khá nổi bật của người Việt Nam hiện nay. Sống trong chế độ cộng sản gần 40 năm, người Việt Nam có lẽ đã đánh mất sĩ diện cá nhân cũng như dân tộc..

Nếu không xin thì cũng đi vay. Việt Nam bây giờ là một con nợ quốc tế. Nợ ngân hàng thế giới, nợ ngân hàng ADP, nợ đủ thứ ngân hàng và nợ đủ các nước. Chính phủ thì nói nợ công của Việt Nam là 54% (10), nhưng các chuyên gia độc lập thì nói con số cao hơn nhiều và ở mức báo động đỏ (tức là sắp vỡ nợ? (11). Con số có lẽ quá lớn để cảm nhận, các nhà kinh tế học ước tính dùm cho chúng ta: mỗi một đứa trẻ mới ra đời ở Việt Nam hiện nay phải gánh một món nợ công 1,000 USD. Có người biện minh rằng nợ như thế vẫn kém Mỹ, nước được xem là mắc nợ nhiều. Nhưng xin thưa rằng người giàu sản xuất ra máy bay (như Mỹ) mắc nợ rất khác với người nghèo không làm nổi cây kim và con ốc (như Việt Nam) mắc nợ.

Đã ăn xin và đi vay mà lại còn tham nhũng và hối lộ. Tham nhũng đã đến mức độ mà những người đứng đầu đảng và nhà nước xem là “quốc nạn”, là đe dọa đến sự tồn vong của xã hội. Tham nhũng hiện diện ở mọi cấp trong chính quyền. Hầu như đụng đến các cơ quan công quyền, không hối lộ là không làm được việc. Ngay cả viên chức cao cấp (bộ trưởng, thứ trưởng) khi cần làm việc nhà vẫn phải hối lộ. Bổ nhiệm vào các vị trí trong trường học, bệnh viện, cơ quan nhà nước, v.v. tất cả đều phải hối lộ, phải “chạy”. Nói trắng ra là mua chức quyền. Hối lộ trở thành một lối sống và làm việc ở Việt Nam cộng sản. Tham nhũng đã trở thành một nguồn sống của viên chức và những kẻ có quyền. Tình trạng tham những và hối lộ tràn lan, và ngày càng trầm trọng, cũng chỉ là hình thức ăn trộm và ăn cướp của bè đảng cầm quyền cai trị. Không ngạc nhiên khi Việt Nam bị Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế xếp hạng tham nhũng hàng 116 trên 177 nước trên thế giới (12).

Còn trong bang giao quốc tế thì nhiều viên chức nước ngoài nhận xét rằng các viên chức Việt Nam nói một đường làm một nẻo và có tính lươn lẹo. Điển hình gần đây nhất là vụ đặc phái viên Liên Hiệp Quốc về tôn giáo đã nói thẳng Việt Nam thiếu thành thật.

Do đó, không ngạc nhiên khi người Việt Nam cầm sổ thông hành Việt Nam ra nước ngoài không được chào đón thân thiện như người Nhật, Singapore, Nam Hàn, Thái, Mã Lai, v.v. Một bản tin mới đây cho biết Việt Nam đứng hạng 81 về thông hành được chấp nhận trên thế giới, tức miễn visa (13), và thứ hạng này còn thấp hơn cả Lào (80) và Campuchea (79). Tất cả những yếu tố đó cho thấy Việt Nam đang ở thế bất lợi trên trường quốc tế và không được cộng đồng quốc tế kính trọng.

Nhìn chung, Việt Nam như là một ông già nông dân nghèo khó nhưng thích trang hoàng bề ngoài, đầy sỉ diện hảo nên thích làm anh hùng rơm, thiếu tính sáng tạo và tinh xảo nhưng lại hay khoa trương, và cư xử bủn xỉn hay quen thói ăn cắp, ăn cướp, và nói láo với hàng xóm. Nếu phải tự hào là người Việt thì có lẽ đó là chuyện của tương lai rất xa.

Nguyễn Văn Tuấn

==========================

(1) http://vietnamnet.Việt Nam/Việt Nam/van-hoa/195190/toi-tu-hao-la-nguoi-viet-nam.html; http://www.gallup.com/poll/163361/proud-american.aspx

(2) http://www.japanprobe.com/2008/01/25/poll-finds-93-are-proud-to-be-japanese/

(3) http://tiasang.com.Việt Nam/Default.aspx?tabid=71&News=2859&CategoryID=12

(4) http://www.tks.edu.Việt Nam/portal/detail/4701_79_61_Tong-quan-ve-muc-do-cua-tinh-hinh-toi-pham-o-Viet-Nam-qua-so-lieu-thong-ke-tu-nam-1986—2008.html

(5) http://ione.Việt Namexpress.net/tin-tuc/nhip-song/ba-lo/phuot/10-dat-nuoc-ti-le-toi-pham-cuong-hiep-thap-nhat-2912632.html

(6) http://www.nguoiduatin.Việt Nam/viet-nam-la-nuoc-tim-kiem-sex-nhieu-nhat-tren-google-a72394.html

(7) http://www.hvcsnd.edu.Việt Nam/Việt Nam/Acedemy/Tin-An-toan-giao-thong/207/3910/Tong-ket-tinh-hinh-tai-nan-giao-thong-nam-2013.aspx

(8) www.goodcountry.org

(9) http://boxitViệt Nam.blogspot.com.au/2011/03/thoi-hon-vao-con-so-thong-ke.html

(10) http://kienthuc.net.Việt Nam/tien-vang/giat-minh-tre-viet-moi-sinh-da-ganh-no-nghin-do-351367.html

(11) http://vi.rfi.fr/viet-nam/20140908-ap-luc-no-cong-tang-mot-cach-dang-ngai/

(12) http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2013/12/131203_corruption_survey_ti

(13) http://infonet.Việt Nam/ho-chieu-cua-quoc-gia-nao-duoc-uu-ai-nhat-the-gioi-post128135.info

This entry was posted in Bình-luận - Quan-điểm. Bookmark the permalink.