CHẾ ĐỘ SỐNG BẰNG DỐI TRÁ, BUỘC DÂN SỐNG TRONG DỐI TRÁ ( bán nguyệt san Tự Do Ngôn Luận)

Chế độ sống bằng dối trá, buộc dân sống trong dối trá
Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 232 (01-12-2015)

          Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA) hôm 26-11-2015, trong phần phát thanh tiếng Việt có cho biết:

Thủ tướng, chủ tịch nước, chủ tịch quốc hội và chánh án tòa án nhân dân tối cao Việt Nam phải “tuyên thệ trung thành với tổ quốc, nhân dân và hiến pháp” khi nhậm chức. Đây là một trong các nội quy kỳ họp quốc hội sửa đổi mới được thông qua sáng 24/11 và sẽ có hiệu lực từ đầu năm 2016…. Một số nhà quan sát cho VOA Việt ngữ biết rằng điều đáng chú ý là “không có đảng trong phần phải tuyên thệ trung thành”.

Bản tin VOA cũng nói thêm:

Hồi tháng Bảy vừa qua, phát biểu tại Đại hội thi đua quyết thắng toàn quân lần thứ IX, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nói rằng quân đội VN “phải tuyệt đối trung thành với tổ quốc, với dân tộc, với hiến pháp của nước CHXHCN Việt Nam..”, khác với các tuyên bố trước đó của các nhà lãnh đạo khác, đặt đảng lên đầu”.

          Cũng hôm 26-11, đài RFA đã cho biết: “Ngày 9-11, báo chí Việt Nam đưa tin là Ủy ban Mặt trận Tổ quốc, Ban tuyên giáo Trung ương, Học viện chính trị quốc gia Hồ Chí Minh, báo Nhân Dân đã tổ chức một cuộc hội thảo [với đề tài “Đảng CSVN liệu sẽ chấp nhận sự đa nguyên?”, chú thích] trong đó có nói về vai trò của người Việt ở hải ngoại. Trong cuộc hội thảo này đã có ý kiến đề nghị cho người Việt ở hải ngoại được tham dự bầu cử và ứng cử tại VN. Liệu đây có phải là một tín hiệu cho thấy đảng CSVN sẽ chấp nhận sự đa nguyên chính trị trong tương lai?”. Nhiều người đã vội reo mừng, cho rằng trong đảng và nhà nước Việt cộng đã bắt đầu mọc lên mầm “dân chủ”. Luật sư Vũ Đức Khanh, phó tổng thư ký đảng Dân chủ VN (tại Hoa Kỳ) lạc quan phát biểu: “Người quốc gia thường hay lo ngại nói rằng người CS quá mưu mô xảo quyệt, từ năm 1945 cho đến nay, cho nên họ rất ngại khi có tiếp xúc với những người CS. Tôi nghĩ là chúng ta nên nhớ rằng 70 năm đã trôi qua, thời điểm 2015 hoàn toàn khác, VN cũng như thế giới. Đảng CSVN không còn là ma quỉ giống như thời kỳ trước đây nữa. Cho nên chúng ta cũng cần phải mạnh dạn tiếp xúc với những người từ phía đảng CSVN để có thể tháo gỡ những khó khăn của VN hiện tại.

          Nhưng nếu đọc kỹ và nghĩ sâu thì chúng ta sẽ thấy: một trong những đối tượng mà thủ tướng, chủ tịch nước, chủ tịch quốc hội và chánh án tòa án nhân dân tối cao phải tuyên thệ trung thành, có chính bản Hiến pháp 2013. Hiến pháp này, như chính chủ tịch Quốc hội CS Nguyễn Sinh Hùng xác nhận, chỉ là thể hiện cương lĩnh của đảng Việt cộng và hoàn toàn khai triển điều 4 là điều chủ chốt, chế ngự và điều kiện hóa mọi điều khác trong Hiến pháp. Quân đội cũng phải tuyên thệ trung thành với Hiến pháp, trong đó, ngoài điều 4, còn có điểu65 nhắn nhe riêng với họ. Mà cho dù có tuyên thệ trung thành với với Tổ quốc nhân dân cả vạn lần, nhưng trong tư thế độc tài độc đảng, mặc sức tung hoành, bán tổ quốc cướp nhân dân như hiện nay, thì ai làm gì được Việt cộng! Cũng nên nhớ rằng số người Việt từ nước ngoài hồi hương hoạt động trong guồng máy nhà nước do Việt cộng lãnh đạo như ông Lương Văn Lý làm trong ngành ngoại giao thành Hồ và ông Nguyễn Ngọc Trân làm đại biểu vài nhiệm kỳ Quốc hội kỳ đều là đảng viên CS! Và chắc ai cũng không quên số phận của vài nhà trí thức khác từ Tây trở về như Nguyễn Mạnh Tường, Trần Đức Thảo, Phạm Minh Hoàng, Nguyễn Đăng Hưng… Việt cộng không bao giờ thỏa hiệp, không bao giờ chấp nhận đối lập, trừ khi bị dồn vào chân tường. Nên nói như ông Lý Thái Hùng, Tổng bí thư đảng Việt Tân là đúng: “Ngày nào họ còn duy trì điều 4 Hiến pháp, tức đảng CSVN là lực lượng lãnh đạo duy nhất của đất nước và xã hội, thì những sự cởi mở, theo tôi chỉ là những vấn đề tạm bợ để giải quyết những nhu cầu khó khăn của chế độ liên quan đến kinh tế, chính trị, xã hội. Cả việc họ công nhận một số người từ hải ngoại về để tham chính hay tranh cử một chức vụ nào đó ở Quốc hội hay chính quyền, thì đó cũng chỉ là những biểu tượng để tuyên truyền thôi.

          Trên đây là vài màn dối trá mới nhất của Việt cộng trong lãnh vực chính trị. Trong lãnh vực luật pháp cũng thế, nhà cầm quyền VC đang mở chiến dịch sửa luật mà theo họ tuyên truyền, là để đáp ứng những tiêu chuẩn văn minh của thế giới như đòi hỏi của các cơ quan nhân quyền và các chính phủ dân chủ. Nhưng theo VOA 20-11-2015, sau khi Bộ trưởng Trần Đại Quang báo cáo Quốc hội rằng “ngành công an đã tiếp nhận, bắt giữ, xử lý 1.410 vụ và 2.680 đối tượng xâm phạm an ninh quốc gia tính từ giữa năm 2012 đến nay” và rằng “các đối tượng chống đối đã lập hơn 60 hội nhóm bất hợp pháp dưới danh nghĩa dân chủ – nhân quyền với khoảng 350 đối tượng tham gia ở 50 tỉnh thành” thì tổ chức Human Rights Watch liền đưa ra khuyến cáo: bất chấp những cam kết TPP, Việt Nam đang tăng cường các biện pháp đàn áp những tiếng nói bất đồng với các điều luật hà khắc mới được đề xuất do Quốc hội. Cơ quan này hiện xem xét dự thảo sửa đổi Bộ Luật hình sự và Bộ Luật tố tụng hình sự, với một số điều bổ sung nhắm vào các nhà hoạt động và những tiếng nói chỉ trích nhà nước. Chẳng hạn trong các điều luật mới được đề xuất, điều 109 (thay cho điều 79 trước đây), điều 117 (thay cho điều 88) và điều 118 (thay thế điều 89) đều có thêm nội dung: “người chuẩn bị phạm tội này sẽ bị phạt từ 1 đến 5 năm tù”. Human Rights Watch nói: “Thay vì loại bỏ các điều luật vốn đã hà khắc, chính phủ lại đề xuất các chế tài trừng phạt còn nặng nề hơn đối với những ai hoạt động nhân quyền và các blogger”. Đúng là dối trá không biết ngượng!

          Cụ thể trong ngày 24-11 vừa qua, toàn bộ hệ thống luật pháp VC đã “ăn thua đủ” với thiếu niên Nguyễn Mai Trung Tuấn qua một phiên tòa đáng ghi vào lịch sử tư pháp của nhân loại như một sự man rợ không cùng, một vết nhơ muôn thuở. Sau khi từ khước yêu cầu của luật sư đòi triệu tập hai giám định viên để vạch trần những gian trá và phi lý trong kết luận của họ (đếm đủ sẹo khắp người viên công an bị tạt a-xít sau lưng hầu nâng mức độ thương tích lên 35% hòng truy tố bị can), tòa án còn coi việc tự vệ chính đáng và phản ứng đột xuất của cậu bé trước cảnh hàng trăm công an hành hung dã man cha mẹ là vi phạm pháp luật nghiêm trọng, trong khi chẳng truy tố hành vi đánh dân đến trọng thương của lực lượng cưỡng chế. Rồi vừa nói “dưới 15 tuổi thì không bị ai làm gì cả”, tòa lại tuyên án cho cậu nặng hơn cả cha mẹ chỉ vì “tội” bênh vực gia đình, bảo vệ công lý, tố cáo cường quyền, gây cho em thương tổn tâm lý, khiến tương lai em ra mờ mịt, ngang nhiên vi phạm Công ước về Quyền trẻ em của Liên Hợp Quốc (năm 1990) mà VN là một trong những nước ký kết đầu tiên. Sự dối trá còn biểu lộ qua việc vừa mới hứa với quốc tế sẽ cho phép công đoàn độc lập, thì ngày 22-11-2015, VC đã đập tan ý định khiếu kiện của công nhân công ty Yupoong tại Biên Hòa bằng cách bắt hai nhà hoạt động vì quyền lợi của họ là cô Đỗ thị Minh Hạnh và ông Trương Minh Đức, đưa về đồn Công an phường Long Bình, Đồng Nai để đánh đến phải nhập viện. Chưa kể tới vụ dối trá cho rằng hai luật sư Trần Thu Nam và Lê Văn Luân sở dĩ bị hành hung chỉ vì đã lái xe làm văng bụi lên đám thanh niên Chương Mỹ!

          Để cho việc sống bằng dối trá được lâu bền, Việt cộng dùng đủ mọi biện pháp để buộc dân sống trong dối trá, nghĩa là buộc dân phải im lặng nhẫn nhục, hay tốt hơn nữa là dửng dưng vô tâm, và tốt nhất là đồng tình ủng hộ.

          Thực hiện sách lược này, Việt cộng đi từ đầu, bằng cách nắm trọn tất cả nền giáo dục để nhồi sọ mọi thế hệ trẻ và tất cả nền truyền thông để nhồi sọ toàn bộ dân chúng. Về chủ nghĩa cộng sản, nó tô vẽ như đỉnh cao trí tuệ loài người; về chế độ cộng sản, nó tô vẽ như thành tựu ưu việt của nhân loại; về chính đảng cộng sản, nó tô vẽ như tổ chức vô địch, thiên tài, đạo đức, văn minh… Mọi giáo khoa đều chỉ có một người biên soạn là đảng, và mọi tờ báo (báo viết, báo nói, báo hình, báo điện tử) đều cũng chỉ có một người biên tập là đảng. Vì thế có biết bao con người đã và đang mù quáng tin theo Việt cộng. Từ những cháu thiếu nhi Tiền phong tuyên hứa “vì lý tưởng bác Hồ vĩ đại, hãy sẵn sàng!” đến đám dư luận viên choai choai đi quậy phá các buổi lễ tưởng niệm anh hùng, đám dư luận viên “quần chúng tự phát” đi hăm dọa những công dân dám đòi hỏi sự thật, đám dư luận viên bồi bút hằng ngày bốc thơm cho bác và đảng hay thóa mạ chửi bới các nhà báo độc lập trên mạng, đám dư luận viên cao cấp ngồi tại học viện chính trị Hồ Chí Minh hay Hội đồng lý luận trung ương đang quyết tâm lấy bằng tiến sĩ ngành bảo vệ đảng (theo gương cụ Tổng Lú).

          Một hạng người khác cũng bị đảng buộc sống trong dối trá bằng cách thí ban ân huệ. Đó là vô số những “cán bộ giáo dục của Đảng”. Phẩm chất đầu tiên của họ là không được có ý kiến khác Đảng, nếu có sẽ bị loại trừ, bể nổi cơm ngay, bởi lẽ nhà trường là nơi bị quản lý chính trị rất chặt. Trong các trí thức có tư tưởng dân chủ tiến bộ, dám lên tiếng phản biện lâu nay hỏi có được mấy ai là nhà giáo? Bên cạnh các trí thức dân sự này là các trí thức tôn giáo, tức các lãnh đạo tinh thần. Việt cộng đang tìm phương khiến họ im lặng bằng cách tích cực tạo điều kiện sống thoải mái (qua các đại gia của đảng chẳng hạn), cho tự do tổ chức lễ hội, xây cất điện thờ, đi ra hải ngoại. Có khi lại cho phép thành lập học viện này học viện nọ để cho họ quên đòi lại quyền giáo dục của tôn giáo và muôn ngàn cơ sở giáo dục của tôn giáo, hay quên đi vai trò giáo dục lương tâm của đạo.

          Ngược lại, những công dân, những con người nào nhất định khước từ dối trá để sống trong sự thật thì đương nhiên phải gánh chịu muôn vàn gian khổ mà họ không thể thoát nổi trong chế độ toàn trị. Sống trong sự thật ở đây, trước hết là muốn sống như một con người đứng thẳng, sẵn sàng bày tỏ những tâm tư tình cảm của mình ra ngoài khuôn khổ chế độ. Đó là những ai từ chối tham gia các tổ chức xã hội dân sự của nhà nước, hay nhất quyết tham gia các tổ chức xã hội dân sự độc lập dù những biện pháp của “Luật về hội” đang chực giáng xuống đầu. Đó là những ai muốn mạnh mẽ đòi lại những nhân quyền chính đáng và chủ yếu, như có một mảnh đất để sống, một căn nhà để ở, một công việc để làm, một môi sinh trong lành để phát triển, một tương lai đầy đủ cho con cháu, dù biết cường quyền luôn lập luận dối trá: không được gây bất ổn chính trị, rối loạn xã hội. Đó là những con người thấy trước nguy cơ của một xã hội thiếu tự do đích thực, thiếu pháp luật chính đáng, thiếu quyền lực công minh, thiếu an sinh tốt đẹp, thiếu phát triển hài hòa mà can đảm lên tiếng hay xuống đường, để vạch trần bộ mặt đểu giả của một chế độ tự xưng là ưu việt, bộ mặt gian tà của nhà nước tự cho là dân chủ gấp triệu lần tư bản.

          Hỡi toàn thể dân Việt, cái chế độ đang sống bằng dối trá và buộc mọi người sống trong dối trá để ai nấy mất nhân phẩm, chẳng lẽ chúng ta lại để yên cho nó tồn tại mãi sao?

          BAN BIÊN TẬP

This entry was posted in Bình-luận - Quan-điểm. Bookmark the permalink.