Thơ xuân: ÔNG HỒ và ÔNG ĐỒ (Lê Bá Vận)

lbv_thoxuan1

Thơ xuân: ÔNG HỒ và ÔNG ĐỒ

Du xuân :“Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy Vẹm trẻ già…”

lbv_thoxuan_vem lbv_thoxuan_hophoixac lbv_thoxuan_vudinhlien
Vẹm Ông Hồ: Moi tim, xác trưng bày Ông Đồ
Ông Hồ Ông Đồ
lbv_thoxuan2Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy Vẹm trẻ già
Lên Ba Đình hít thở *
Hít hà hơi thây ma.
Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già
Bày mực Tàu, giấy đỏ
Bên phố đông người qua.
Bao nhiêu năm, thây chết
Moi tim, xác trưng bày
Thây Hồ tu sửa nét
Đẹp như phượng, rồng bay!
Bao nhiêu người thuê viết
Tấm tắc ngợi khen tài
Hoa tay thảo những nét
Như phượng múa, rồng bay.
Nhưng tình người xa vắng
Người hiểu biết, lòng đau
Cờ đỏ buồn không thắm
Đất, biển nộp bạn Tàu…
Nhưng mỗi năm mỗi vắng
Người thuê viết nay đâu?
Giấy đỏ buồn không thắm
Mực đọng trong nghiên sầu…
Ông Hồ còn không đấy?
Nước mất không ai hay
Sao vàng rơi xuống đáy
Ngoài trời mưa bụi bay.
Ông đồ vẫn ngồi đấy
Qua đường không ai hay
Lá vàng rơi trên giấy
Ngoài trời mưa bụi bay.
Năm nay đào lại nởhoadao2
Không thấy Vẹm bò ra
Những người hít xác cũ
Hồn ở đâu bây giờ?
Năm nay đào lại nở
Không thấy ông đồ xưa
Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ?
(Thơ nhại Ông Đồ) (Vũ Đình Liên, 1936)
*Lời khác : Lên Ba Đình ngửi xác…

Lê Bá Vận

This entry was posted in * Lê Bá Vận, Thơ, Vui cười-Phiếm-luận. Bookmark the permalink.