Hồi ký của Đặng Chí Hùng-CÂU CHUYỆN KỂ LẠI ! (1-2-3-4)

CÂU CHUYỆN KỂ LẠI !
(Hồi ký của Đặng Chí Hùng)DCH_nhaydu

1-Ngày đầu tiên gặp an ninh cộng sản trên đất Thái

Ngày 12/12, chiều thứ 5 mình bị cảnh sát Thái Lan bắt tại nhà trọ theo lệnh truy nã của cộng sản VN.

Ngày 13/12/2013, trưa thứ 6, hai an ninh cộng sản Việt Nam tên Tuấn và Tiến mặc thường phục vào gặp mình lúc 12h trưa. Giờ thăm gặp là 1 tiếng vì 2h chiều phải ra toà án di trú tại Ratchada để nộp 200 USD tiền cư trú bất hợp pháp tại Thái (Do trốn cộng sản thì lấy đâu giấy tờ).

Tuấn và Tiến đi kèm cùng 2 phóng viên có máy ảnh. Tuấn chừng 55 tuổi, Tiến chừng 30 tuổi. Hai phóng viên khá trẻ. Cảnh sát Thái dẫn mình ra chỗ thăm gặp riêng có ghế ngồi bên cạnh sân thăm nuôi. Mình cởi trần, mặc quần jean và đi chân đất.

Tuấn bắt tay và nói: “Hùng dạo này gầy hơn lúc ở VN nhỉ”.

Mình cười “Sống với cộng sản không nổi thì phải gầy hơn chứ anh, biết nhau quá rồi đúng không anh ?”. Mình cũng bắt tay lại.

Tuấn tỏ ra là tay an ninh cáo già vì nhiều tuổi, có kinh nghiệm nên bình thản “Anh là Tuấn, đây là anh Tiến, bọn anh từ bộ công an muốn nói chuyện với em về chuyện của em”.

Mình nói “Tôi không có tội gì, các anh cứ nói đi”.

Tuấn nói tiếp” Em bây giờ có hai tội, tội thứ nhất là lật đổ chính quyền , tội thứ hai là chuyện nợ thuế của công ty vợ cũ của em”.

Mình nói ” Thứ nhất, tội lật đổ là tội chẳng có tội vì đây là trò mèo của các anh. Thứ hai, tôi không làm bất cứ một chuyện gì, chức vụ gì, nhiệm vụ gì trong công ty của vợ cũ tôi. Tôi cũng không liên lạc với cô ta 4 năm qua (tính đến 2013) thì tôi chẳng có việc gì phải nhận tội “.

Tiến trẻ người, háo thắng đứng dậy kêu phóng viên lại chụp ảnh. Tôi nói “Đây là đất Thái, các anh muốn chụp ảnh tôi cần đồng ý của tôi và cảnh sát Thái và tôi muốn gặp luật sư của tôi. Cho đến giờ phút này tôi có quyền công dân để từ chối chụp ảnh”.

Tiến gằn giọng “Mày thích giở thói ngông nghênh à, về Việt Nam thì mày nhừ xương”.

Mình đã xác định chết là cùng với tụi nó nên nói “Đừng doạ nhau, cứ đem về được đi rồi tính, thứ hai là đây là đất Thái, đừng tỏ ra mất dạy như vậy”.

Tuấn kinh nghiệm nên yêu cầu Tiến bình tĩnh.

Tuấn nói “Em không nhận tội cũng được, giờ anh có bản ghi lời khai ở đây em tự điền vào nhé “.

Mình bảo” Tôi không có tội sao phải nhận mà khai. Tôi không khai gi cả”.

Tuấn ngồi lưỡng lự một lúc rồi nhún giọng “Vậy thôi anh đưa em tờ giấy trắng em tự viết lý lịch em vào. Mình tiện thể chơi luôn nói “Ok, em đồng ý khai lý lịch bản thân nhưng anh tự ghi, em không viết gì”. Tuấn đành đồng ý ghi lý lịch mình và thân nhân. Mình sau đó yêu cầu tự tay ghi cuối cùng 1 dòng “Tôi không có tội gì tại Việt Nam”, Tuấn phải đồng ý và tôi ký tên.

Vậy là buổi gặp 1 tiếng của Tuấn và Tiến đầu tiên vô ích với chúng. Khi về Tuấn nói “Nếu Hùng cần tiền và đồ đạc thì tụi anh sẽ đưa cho cảnh sát Thái mua cho em, tiền đưa em tiêu”.

Mình cười “Cảm ơn anh nhưng tôi không nhận tiền của cộng sản đâu “.

Hai giờ chiều tôi ra toà án di trú Ratchada đóng tiền phạt cùng 2 cảnh sát Thái. Anh Trần Quốc Hiền và cháu Long đến đóng tiền, đưa 1 ba lô quần áo, thuốc lá cho mình.

Tối hôm đó, đang ở phòng 15 A (Phòng cho người mới bị bắt) khoảng 6h tối thì được cảnh sát Thái mở cửa cho ra, đi vào phòng trực của cảnh sát Thái. Một người đeo kính, gầy cao, khá trẻ đang ngồi tại đó cùng ông Giám đốc trại giam I.D.C. và vài cảnh sát Thái.

Tôi đi vào và chào bằng tiếng Anh, tay đó cười nói tiếng Việt và tự giới thiệu là Trần Mạnh Hùng, bí thư thứ nhất đại sứ quán Việt Nam tại Thái Lan.

Hùng cười nói “Anh cũng tên Hùng, anh không biết Hùng chống đối chế độ thế nào nhưng anh ở đây giúp người Việt Nam. Hùng cần gì không ?, có nhờ anh giúp gì không?.”.

Mình nói “Tôi cảm ơn anh, nhưng tôi không cần gì, tôi và anh không cùng quan điểm chính trị nên nói gì cũng không cần lúc này”.

Hùng tỏ vẻ cảm thông “Biết đâu anh ở trường hợp Hùng anh cũng làm như Hùng thì sao?”.

Tôi không muốn nói gì cả, Hùng nói “Vậy ý em có định đi tị nạn không?”

Tôi nói “Một là tôi ở lại tù Thái cả đời, hai là tôi đợi UN đưa tôi đi tị nạn nước nào cũng được chứ không về VN. Nếu về VN thì tôi sẽ tự tử vì tôi không sống chung với các anh được.”

Vị tướng Thái được Hùng phiên dịch qua tiếng Thái xen vào đe doạ tôi (Hùng dich lại) “Một là mày ở đây cả đời, hai là về VN, mày không đi đâu được, mày bị công an Việt Nam nói mày rất nguy hiểm cho chính phủ VN”. Tôi cười và không trả lời.

Hùng tiếp “Gần đến tết Ta rồi, mấy nữa anh gưi bánh trưng vào cho em nhé”.

Mình nói “Đã nói cảm ơn anh, tôi không nhận đồ của cộng sản”.

Hùng thấy thái độ của tôi nên quay sang đánh lạc hướng “Bà em* bỏ tiền 40 nghìn đô la xây tượng Bác Hồ mà sao em lại nói xấu Bác”.

Mình trả lời “Bà tôi là bà tôi, tôi là tôi. Anh có lấy vợ giống bố anh không ? Mỗi người 1 khác. tôi là tôi”.

Hùng đành im lặng và sau đó đành đi về trong thất vọng.

Hết ngày đầu tiên trong tù Thái gặp họ nhà sản.

* Mình có bà (em ông nội) qua Thái từ năm 1945, trở thành người Thái, sống ở Chieng Mai. Bà nghe theo lời kêu gọi của cộng sản thành VK yêu nước. Bà bỏ tiền về VN xây tượng Hồ Chí Minh. Bà đã mất cách đây vài năm. ĐSQ VN tại Thái biết rõ về Bà.

***

2-Lần thứ hai đối diện an ninh cộng sản Việt Nam trên đất Thái.

Đêm thứ 6 sau khi ra toà án di trú Ratchada về, đêm đó ngủ yên được một chút vì quá mệt sau hai ngày không ăn uống. Gặp được anh Hiền và cháu Long, thấy họ bình yên làm mình cũng vui.

Trưa ngày thứ 7, ngày 13/12/2013. Theo lệ thì I.D.C không có thăm nuôi, gặp gỡ ngày thứ 7. Tuy nhiên công an cộng sản VN thì khác, trường hợp đặc biệt nên họ đã vào đòi gặp tôi vào lúc 12h trưa ngày thứ 7. Cảnh sát Thái khá thân với ĐSQ CSVN tại Thái vì ngày nào cũng có người VN bị bắt vào tù Thái vì lao động bất hợp pháp.

12h15 phút trưa tôi được dẫn ra chỗ thăm gặp ngày hôm trước. Lần này mặc quần sọc, cởi trần, đi chân đất. Vẫn là Tuấn và Tiến đến gặp tôi.

Tuấn vẫn tỏ ra nhã nhặn hơn, bắt tay tôi và nói “Em nên ký vào giấy thông hành để về nước, chuyện em sai hay đúng thì sẽ có toà án xử. Anh nghĩ với quan hệ của em và gia đình em thì em sẽ bình yên vì anh nghĩ chỉ cần em không chống đối đảng và nhà nước thì mọi thứ trở lại bình thường”.

Tôi vặn “Anh nói đúng sai chưa rõ, vậy tại sao các anh truy nã tôi. Tôi không có tội mà truy nã thì chuyện hài hước quá !”.

Tuấn trả lời có lẽ là hơi lố “Tại vì em không ở Việt Nam gần 1 năm qua nên tụi anh phải tìm, phải truy nã”.

Tôi cười ” Có bao người VN đi vắng khỏi nước chứ riêng tôi đâu, sao truy nã tôi ?”.

Tuấn im lặng.

Ngày hôm qua Tiến hung hăng, nhưng chắc được Tuấn dặn nên hôm nay nhã nhặn hơn “Em nên quay về VN vì nhà nước không muốn làm khó em nếu em không chống nhà nước. Em có thấy tiếc rẻ những gì em đã có mà người khác mơ cũng không có không ?”.

Mình trả lời “Cảm ơn anh ! Với tôi tiền tài chẳng là gì, tự tay tôi làm ra, không cướp của ai thì tôi cũng chẳng quan tâm nó mất. Đối với tôi thì cộng sản là kẻ thù”.

Tuấn nói chen vào “Em có nghĩ đến cha mẹ, vợ con không ?”. Tôi nói “Cha mẹ và vợ tôi, anh em tôi đã từ bỏ tôi từ rất lâu vì tôi dám đứng lên chống lại cộng sản. Họ có đường của họ, tôi có đường của tôi”.

Tuấn tiếp “Em không nghĩ là em đi rồi sẽ không về VN được nữa ?”.

Mình bắt được sóng là tụi nó bắt đầu thấy yếu thế nên tương luôn “Các anh ca ngợi Hồ Chí Minh yêu nước, không cần vợ con, cha mẹ đi tìm đường cúu nước. Giờ tôi cũng bắt chước đó , sao các anh lại ngăn tôi ?”

Tiến trả lời “Bác Hồ làm gì có vợ con hả em”.

Như biết được trò lố của chúng, mình tiếp “Vậy Nông thị Xuân, Nông Thị Ngác là ai? Tăng Tuýết Minh, Nông Đức Mạnh, Nguyễn Tiến Trung là ai ? Mà không phải tôi nói đâu nhé, báo Tàu nó nói. Anh giải thích đi “.

Hai tên Tuấn, Tiến im lặng vì chúng lấy gì mà chối bỏ sự thật. Chúng chuyển sang tiếp “Nhưng còn cả tương lai tươi sáng em đang có phía trước thì em cũng bỏ đi sao “.

Mình tiếp “Xin lỗi 2 anh ! Hoàng Sa – Trường Sa đã bị cộng sản bán., giờ cả nước sắp mất vào tay Tàu. Các anh còn ngồi đó mà nghĩ tương lai bản thân sao?”.

Tuấn nói “Làm gi có chuyện bán nước hả em “. Mình nói ” Vậy thằng nào ký công hàm 1958 giao Hoàng Trường Sa cho Tàu ?”

Tuấn trả lời “Chuyện đó không phải bán nước. Lúc đó Hoàng Sa, Trường Sa là của VNCH”.

Tôi trả lời “VNCH là có phải là VN không ?”.

Tiến nói “Đúng, nhưng ông Phạm Văn Đồng nói ngoại giao thôi “.

Mình cười “Tôi hỏi anh, nếu có thằng nào nó nói vợ anh là vợ nó, anh lại trả lời nó là ĐÚNG, vậy anh có là thằng bán vợ không?”.

Hai thằng im lặng .

Tuấn và Tiến nhìn đồng hồ, đã hết 1 tiếng gặp. Tuấn chậm rãi “Chiều nay tụi anh về VN lại, em có cần tiền hay cần gì giúp đỡ không ?”.

Tôi trả lời ” Cảm ơn anh, tôi đã nói dứt khoát không lấy gì của cộng sản mà. Ngoaì ra tôi muốn nói NẾU CÁC ANH SỐNG LÀM TAY SAI CHO ĐỘC TÀI, LÚC DÂN VÙNG LÊN, BỌN CHÓP BU NÓ TRỐN ĐI, CÁC ANH SẼ BỊ LĨNH ĐỦ ĐÓ. LIỆU MÀ SỐNG CHO ĐÀNG HOÀNG”.

Nếu ở VN thì chúng có thể đã đánh tôi thừa sống, thiếu chết. Nhưng ở đất Thái nó im lặng vì không làm gì được.

6h tối thứ 7, mình được chuyển lên phòng 7 ở chung với Tây trắng mất passport.

7h tối, cảnh sát Thái quẳng vào phòng cho mình 1 tập giấy thông hành photo có đủ thông tin, hình ảnh của mình. Nó nhắn mình ĐSQ VN nói nếu mình muốn về nước thì ký vào rồi đưa lại cho nó.

Một đêm nữa trong tù Thái bắt đầu…

***

3-Vì sao tôi bị bắt ở Thái Lan?

Tôi đến Thái ngày 5/5/2013 dưới sự giúp đỡ của anh Viên Kiên, anh Trần Quốc Hiền, anh Trần Ngọc Thành (LĐV), anh Hoa (bạn anh Thành), anh Thắng, anh Trần Phong và một số anh em khác.

Trước khi đến Thái thì có thời gian hơn 2 tháng ở Campuchia, 2 tháng đó tôi đã thời gian mất hết ví tiền, giấy tờ nên nhịn đói, ngủ lề đường 7 ngày. Chỉ xin nước của dân để uống. May mắn vượt biên qua biên giới Poipet và tới Bangkok. Trên đường tới Bangkok ngồi với toàn người Campuchia lao động bất hợp pháp tại Thái. Chỉ duy nhất có một mình tôi là người Việt. Ngồi trong khu nhà tập thể từ 10h sáng đến 12h đêm để được lên thùng xe trucks 7 5 tấn với khoảng 50 người. Trẻ có, già có nên không thể ngồi, khó thở đến mức lúc xuống xe nghĩ rằng còn sống là may.

Tôi về khu trọ cùng anh Trần Quốc Hiền và Thắng sau một đêm ngủ tại gia đình anh Viên Kiên. Tôi thuê một phòng cạnh một phòng anh chàng chạy tuktuk người Thái sau đó đến phòng gia đình anh Hiền. Tôi được anh chị Hiền, cháu Long và anh chị Thắng, anh chị Viên giúp đỡ rất nhiều. Cùng lúc có sự hỗ trợ của anh em đài ĐLSN và một số anh chị em khác. Ông chủ nhà trọ người Thái khá tốt và hiền lành, giúp đỡ chúng tôi nhiều thứ. Cháu Long sau một thời gian ở cùng cha mẹ, sang ở cùng tôi cho vui vì hai chú cháu cùng chơi game thức khuya cho vui.

Ở khu trọ đó trước đó còn một số người tị nạn người Việt đã dọn đi. Và đột nhiên sau đó một trong số đó trở lại khu trọ và dẫn theo một số người lạ mặt khá khả nghi. Đặc biệt, một người bạn thân của tôi đã từng nhiều lần giúp tôi trốn thoát cộng sản nhắn tin rằng cộng sản đang tung người tìm người bên Thái, đặc biệt là tôi. Vì vậy tôi và anh Hiên quyết định thuê một nhà khác cũng của ông chủ nhà nhưng ở chung cư cùng với ông chủ nhà (Ông chủ nhà ở tầng 10, chúng tôi ở tầng 2). Lần này nhà rộng nên có 4 phòng, 2 ngủ, 1 khách, 1 bếp, tôi và cháu Long ở 1 phòng, anh chị Hiền ở 1 phòng.

Chúng tôi chuyển nhà mới được gần 1 tháng thì tôi được UN kêu lên phỏng vấn hồ sơ tị nạn của tôi. Trước ngày đi phỏng vấn vài ngày thì tôi nhận được email của google cảnh báo có sự tấn công của chính phủ. Xâm nhập email và máy tính. Tôi là dân IT và khả năng bảo mật của tôi cũng không hẳn là giỏi nhưng cũng không để cộng sản bắt được suốt vài năm. Nhưng lần này email của tôi liên lạc bị tấn công bởi sự bảo trợ cấp chính phủ (Tôi gửi kèm hình ở đây).

DCH-hoiky1Tôi đã chụp lại và khi đi gặp UN, tôi đã trình bày về vấn đề này với họ. Họ cho đây là việc không thể chấp nhận được.

Ngày 12/12/2013 là ngày tôi bị bắt. Khi về nhà tù I.D.C làm thủ tục lăn tay, lấy số tù xong thì hai cảnh sát trong lực lượng cảnh sát Thái hỏi tôi “Có biết vì sao mày bị bắt không ?”.

Tôi trả lời ” Tôi đã chuyển nhà và không lộ gì cả, nhưng tôi đoán các anh bắt tôi được là do lộ I.P. Email của tôi bị tấn công”.

Cảnh sát Thái nói “Mày giỏi đấy, một người phụ nữ ở Việt Nam làm admin của tờ báo mày hay viết bài đã cho an ninh Việt Nam biết, hôm qua chúng tao tìm mày ở nhà cũ không được”.

Tôi nghĩ, chỉ có tờ DLB là tờ báo duy nhất tôi hợp tác lúc đó. Tôi không biết ai là admin là phụ nữ ở VN của DLB.

Đúng là như vậy, vì khi tôi gặp anh Hiền ở tòa Ratchada ngày 13/12 thì anh Hiền cho biết cảnh sát Thái đến nhà cũ tôi ở và bắt hai người Trương Quốc Huy, Lê Văn Quang và tìm tôi không được. Sau này tôi gặp Quang, Huy trong tù thì cũng xác nhận điều này.

Tôi để im câu chuyện đó trong lòng cho đến khi đã ở tù được vài tháng, trong 1 lần xuống sân tập thể dục, tôi gọi điện thoại công cộng trong sân tập nói chuyện với chú Nghê Lữ về nhiều chuyện thì được chú Nghê Lữ vô tình cho biết người phụ nữ được giải “Bảo vệ nhân quyền” khoe với chú Nghê Lữ là admin DLB tại Việt Nam. Và tôi đã biết người đó là ai. Mặc dù trước khi bị bắt tôi đã được người bạn thân làm an ninh báo cho tôi biết cần cẩn thận với Nguyễn Chí Đức và người đàn bà này nhưng tôi bận quá nên cũng để ngoài tai.

Xâu chuỗi với việc nhiều người bị bắt sau khi người đàn bà này thì thoảng bị công an mời vào đồn rồi lại ra thì thấy có gì đó không ổn. Đồng thời, DLB bị Nguyễn Tấn Dũng ra thông cáo cần phải dẹp. Cũng có người viết cho DLB xin tị nạn trước tôi (UN đã cho tôi biết là họ nắm rõ về sự nguy hiểm của những ai hợp tác cho DLB). Nhưng người phụ nữ làm admin cho DLB tại Việt Nam thì lại ung dung tuyên bố, tuyên cáo, vào đồn công an đi về dễ dàng. Người đấu tranh biết cô ta làm admin cho DLB mà cộng sản lại mù sao ?. Nhất là cô ta cũng công khai viết bài cho DLB.

Cảnh sát Thái nói và bằng chứng tôi bị tấn công email khi mà email đó dùng duy nhất với DLB cũng đã nói thêm nhiều điều. Ngoài ra khi còn ở VN, Campuchia khi mà người đàn bà đó chưa vào làm admin của DLB (Tôi chỉ liên lạc với anh Vũ Đông Hà) thì tôi vẫn an toàn. Nếu không thì tôi đã bị bắt ở VN chứ không phải ở Thái. Ngoài ra, bức ảnh trong hình truy nã của tôi mà công an Thái, công an VN có được là ảnh lấy từ máy tính của tôi lúc tôi chụp tại Thái Lan. UNHCR cũng nắm được điều này khi làm việc với tôi trong tù. Rõ ràng email của tôi liên lạc với DLB đã bị lộ nên mới bị chúng tấn công dưới sự bảo trợ của chính phủ dẫn đến lộ email, I.P và bị bắt.

Có nhiều điều tôi không còn muốn hợp tác với DLB vì : Quan điểm, Trình Độ của tôi không đủ. Nhưng điều chính yếu là vì nữ an ninh nằm vùng này vẫn còn tồn tại làm admin trên DLB. Trớ trêu thay chuyện Phạm Xuân Ẩn thời VNCH lại hiện hữu trong làng báo lề dân vì vậy tôi phải tránh xa nơi đó.

***

4-Ngày từ nhà tù ra đi.

Ngày 2 tháng 9, Thượng Nghĩ Sĩ Ngô Thanh Hải đi công tác tại Âu Châu, Ngày 4 tháng 9, lần đầu tiên Đặng Chí Hùng được nói chuyện trực tiếp với Thượng Nghị Sĩ Ngô Thanh Hải qua điện thoại. TNS. Hải đã gọi tôi từ số điện thoại nhà của chị Ca Dao và bác Nguyễn Quốc Nam tại Paris vào số điện thoại công cộng tại I.D.C và trấn an tôi rằng mọi việc diễn tiến tốt đẹp, tất cả chỉ còn là vấn đề thời gian, hãy bình tĩnh chờ đợi.

Thật bất ngờ, 2 giờ sau khi nói chuyện với tôi. Văn phòng TNS Ngô Thanh Hải thông báo một tin phấn khởi là chữ ký xuất cảnh cho Đặng Chí Hùng đang được tiến hành. Nhưng đó là sau này tôi mới biết, tôi ở tù thì chỉ biết tin vào những gì TNS Ngô Thanh Hải và chính phủ Canada, văn phòng BPSOS và tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng giúp đỡ mà thôi.

Ngay sau đó, Bộ di trú Canada mua vé máy bay cho tôi.

Trưa ngày 8/9, tôi tập thể dục ở sân nhà tù I.D.C như thường lệ.Thật bất ngờ, Lê Mạnh Hùng là bí thư thứ 1 của ĐSQ CSVN tại Thái lại gặp tôi. Anh ta vào làm việc với cảnh sát Thái về những người tù lao động tại Việt Nam. Anh ta nhìn thấy tôi và hỏi trước “Hùng chưa đi Canada à ?”. Tôi quay sang nói thẳng với anh ta trước mặt cảnh sát Thái, tù nhân người Việt mấy trăm người “Anh đừng tỏ ra đạo đức giả, vì cộng sản các anh tìm đủ mọi lý do gây khó nên tôi mới kẹt ở đây. Đừng tỏ ra tử tế nữa”. Hùng cúi đầu và quay đi không nói lời nào . (Chuyện CSVN ngăn tôi đi Canada từ Thái sẽ được kể trong các phần sau).

Chiều tối ngày 8/9/2014 tôi đang chơi với lũ trẻ con H’Mong là con nuôi tôi (hiện định cư tại Kitchener) thì có người gọi tên tôi qua cửa sổ nhà tù. Người của I.O.M đem vé cho tôi. Anh bạn người Thái nói tiếng Anh lơ lớ nói “ Anh có phải là Manh Hung Pham không ?”. Tôi trả lời là tôi đúng là Manh Hung Pham, và thông báo I.D.C number (số tù), ngày tháng năm sinh. Anh ta cười “Anh ở đây lâu quá rồi, giờ có vé cho anh đi Canada rồi !”.

Lúc đó tôi như người bừng cơn mê vì nỗi vui mừng khôn tả. Cả phòng tù từ Ta, Tây, Tầu… đều ùa đến chúc mừng vì tôi chơi vui với mọi người và họ rất mến tôi. Thật là hạnh phúc !

Tôi ký nhận bản copy vé máy bay mà tay run run, không cầm được nước mắt vì sẽ sớm thoát cảnh tù đầy, tiếp tục cuộc đấu tranh cho dân tộc VN . Tôi cũng không quên cảm ơn và bắt tay nhân viên I.O.M đang chia vui cùng tôi.

Như vậy là tôi đã cầm chiếc vé máy bay Air Canada xuất hành lúc 6.50 sáng ngày 10/9 với điểm đến là Toronto . Tuy nhiên mãi đến ngày 9/9 tôi vẫn rất lo lắng vì giấy xuất cảnh vẫn chưa có (Theo thông báo của luật sư người Thái làm việc cho UNHCR).

Chiều tối lúc 19h30 ngày 9/9, luật sư của UN lên phòng tù thông báo tin vui là đã có giấy xuất cảnh.

Một ngày trước khi ĐCH bay tới Canada từ nhà tù I.D.C- Thailand, Di và Phong trong tù Thái cùng ĐCH.

Một ngày trước khi ĐCH bay tới Canada từ nhà tù I.D.C- Thailand, Di và Phong trong tù Thái cùng ĐCH.

Tối 9/9 tôi mua đồ ăn nhẹ và được anh Hiền mua vào ít đồ ăn mặn, liên hoan chia tay cả phòng. Mọi người chúc mừng tôi. Tôi cho anh em H’Mong, trẻ con tiền và mỗi người tù dù Tây, Ta mỗi người 100 bath Thái coi như món quà chúc họ may mắn. Tôi chia tay với chú Lý Kim Thiên, một cựu sĩ quan không quân VNCH trong tù…Lúc nhân viên nhà tù mở cửa cho tôi xuống tầng 1 nhà tù lấy tư trang, Di và Phong là hai em bé H’Mong đã khóc òa lên vì phải chia tay tôi. Tôi cũng khóc…Nhưng bác phải đi nha Di và Phong. Rồi hai con cũng sẽ đi đến xứ sở tự do…(Đã nói ở trên).

Nhưng hình như số tôi phải trải qua những giờ phút phập phồng cho nên 7 giờ tối ngày 9/9, hai cảnh sát dẫn tôi ra phi trường Bangkok cùng với những người khác, sau khi những người khác đi định cư thì 2 người cảnh sát dẫn tôi…..trở về trại tạm giam IDC. Tôi đã gọi điện cho anh Hiền ra tiễn tôi nhưng mà khi biết mình phải quay lại tù, tôi gọi anh Hiền quay trở lại nhà. Thật buồn !

Tôi hỏi người cảnh sát Thái “Tại sao tôi lại quay lại nhà tù ?”. Anh ta nói “Đừng lo, tao cam đoan 100% mày đi Canada, không bị bắt về Việt Nam đâu. Nhưng mà cần phải có thêm giấy tờ của ông tướng I.D.C thì mày mới đủ giấy đi Canada”. Tôi biết nói gì đây ? Đành đi theo về nhà tù.

Đây là song sắt buồng thăm nuôi tôi đã ngủ qua đêm trước khi tới Canada sau vài ngày không tắm, ngủ cạnh chỗ vệ sinh. Chỗ này cũng là chỗ chị Magret Hoang, anh TN Thành, T,s NĐ Thắng, chị Lộc, anh chị em BPSOS , anh Tuấn (Úc), anh em đài ĐLSN và anh em TTYN....đã từng đến thăm tôi qua song sắt này.

Đây là song sắt buồng thăm nuôi tôi đã ngủ qua đêm trước khi tới Canada sau vài ngày không tắm, ngủ cạnh chỗ vệ sinh. Chỗ này cũng là chỗ chị Magret Hoang, anh TN Thành, T,s NĐ Thắng, chị Lộc, anh chị em BPSOS , anh Tuấn (Úc), anh em đài ĐLSN và anh em TTYN….đã từng đến thăm tôi qua song sắt này.

Tôi ngủ một đêm ở phòng thăm nuôi, không màn và cạnh nhà vệ sinh sực mùi nước tiểu. Tôi may mắn là lúc đi ra phi trường họ trả tôi đồ đạc do anh T.Q.Hiền gửi vào nên tôi có chiếc Samsung note 7.7 có sim điện thoại cắm vào là một chiếc phone. Tôi lên mạng check thông tin chuyến bay bằng 3G và gọi điện cho chị Ca Dao biết rằng tôi sẽ đến Canada bằng Terminal 1 của sân bay Toronto. Tôi dặn không cho ai biết vì mình đi thế này coi như thất bại, không làm gì được cho núi sông. Tôi không xứng đáng được chào đón như sự thật bà con đã đón tôi tại Toronto.

Sáng hôm sau lúc 4 giờ, hai cảnh sát Thái Lan đưa tôi ra phi trường Bangkok. Tôi ngồi trên Cabin xe tù theo lời đề nghị của anh cảnh sát.

Anh nói với tôi trên đường “Cảnh sát Thái không tin cảnh sát Việt Nam, chúng tao biết thừa ở Việt Nam mày cảnh sát ác lắm nên cũng muốn bảo vệ mày. Lúc nãy mày phải đi về nhà tù , tao thay mặt ông tướng I.D.C xin lỗi mày”.

Tôi trả lời “Không có gì, giấy tờ thiếu nên về lại đợi cũng không sao”.

Anh cảnh sát nói “Không. Tụi tao nói dối mày cho mày yên tâm! Thật ra giấy tờ mày đầy đủ tất cả. Tụi tao sợ để mày ở sân bay hơn 5 tiếng, tụi công an VN không bắt được mày về mà hại mày chết thì tụi tao không ăn nói được với UNHCR và Canada được”.

Tôi cảm ơn anh cảnh sát và gửi lời đến ông tướng I.D.C. Tôi cũng ký và tặng anh cuốn sách “Những sự thật cần phải biết” quyển 1(Chú Trần Phong Vũ gửi cho tôi 20 cuốn tặng bàn bè trong tù và tị nạn thông qua anh Trần Quốc Hiền) cũng như giải thích tội ác của CSVN, tại sao tôi và đồng bào phải đi tị nạn. Anh cảnh sát Thái tỏ ra vui vẻ và hiểu biết rằng cộng sản Việt Nam chỉ khoác lác, anh cũng không thích công an Việt Nam.

Tại phi trường Bangkok, anh cảnh sát giao tôi cho người của I.O.M. Tôi gặp anh Hiền và chị Lộc ở sân bay, lúc đó tôi mới thở phào nhẹ nhỏm và khi ngồi trên máy bay lúc 6h50 sáng thì mới thấy mình thật sự tự do.

Chuyến máy bay Air Canada 002 đáp xuống phi trường Toronto trễ hơn 20 phút. Thật bất ngờ, một phái đoàn hàng chục người gồm cộng đồng người Việt tại đây, các cơ quan truyền thông và đặc biệt có cả sự hiện diện của Dân biểu Ted Opitz cũng như nhân viên Bộ Di Trú đã sẵn sàng chờ đón tôi với hoa và cờ vàng ngập cả một góc phi trường. Tôi không hề biết mọi người biết tôi qua và đón tôi.

Lúc xong thủ tục tôi đã nói với em Vinh (Canadian gốc Việt) làm cho I.O.M để mở hành lý lấy lá cờ vàng ba sọc đỏ do em Nguyễn Thiện Thành – thành viên Tuổi Trẻ Yêu Nước (hiện ở Mỹ) tặng lúc ở tù ra. Tôi muốn nhờ em Vinh chụp cho tôi vài bức ảnh với lá cờ vàng khoác trên vai để làm kỷ niệm. Nhưng thật bất ngờ tôi lại được chào đón bên ngoài phi trường bởi nhiều bà con, hội đoàn và có cả phóng viên VBS, Thanh Tâm của SBTN… Quá hạnh phúc và xúc động !. DCH-hoiky2Ngay tại phi trường , tôi đã được thông báo là được cấp ngay giấy chứng nhận thường trú dân mà không phải qua bất kỳ một cuộc phỏng vấn nào. Tôi được đưa về một căn phòng của chính phủ tại 100 Lippicot trong màn mưa nhẹ của Toronto. Bữa ăn đầu tiên tại Canada là tại quán phở Hưng – Spadina Ave do vợ chồng chú Tấn, má Oanh và nhiều bà con đãi tôi…

Ăn phở ! Nhớ quê hương ngàn trùng, khóc vì xa quê, khóc vì hạnh phúc….!

Đặng Chí Hùng
11-4-2016

—>Xem tiếp…

 

This entry was posted in * Đặng Chí Hùng, Hồi-ký - Bút-ký. Bookmark the permalink.

Ý kiến - Trả lời

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s