TÔI VẪN CÙNG EM MỘT ƯỚC MƠ (Ts Nguyễn Đình Thắng)

TÔI VẪN CÙNG EM MỘT ƯỚC MƠ
(Đáp lời ĐẤT NƯỚC MÌNH NGỘ QUÁ PHẢI KHÔNG ANH?
của Cô Giáo Trần Thị Lam, Hà Tĩnh, Việt Nam)

Ai trả lời dùm, đất nước sẽ về đâu?
Hỡi cô em ở cách nửa địa cầu
Câu hỏi ấy, những người chung tổ quốc
Chung giống nòi có ai lại không đau?

Câu trả lời, gần gũi lắm, không xa
Chính người dân phải nắm lấy sơn hà
Chính người dân phải mở con đường sống
Cho chính mình và tất cả quanh ta

Mỗi chúng ta phải dứt khoát thôi quỳ
Không thờ ơ, cam chịu, tự hồ nghi
Không sợ hãi, co ro hay xin xỏ
Mà phải đứng lên, vững chãi uy nghi

Bốn nghìn năm chờ đợi ngày hôm nay
Người dân mình phải đứng dậy vươn vai
Như cậu bé ngày xưa làng Phù Đổng
Chỉ qua đêm thành Thánh Gióng ngày mai

Hỡi cô em ở cách nửa địa cầu
Đơn giản thôi, nếu không muốn cúi đầu
Thì tất cả chúng ta cùng ưỡn ngực
Bước chân dồn và hãy ngẩng đầu cao

Đã đến lúc chúng ta phải quyết liệt
Đừng để sông cạn, rừng khô, biển chết
Để nhục nhằn truyền lại những đời sau
Để Mẹ Việt Nam sữa nguồn cạn kiệt

Đã đến lúc chúng ta phải giành lại
Cho thế hệ này và cho mãi mãi
Quyền được mơ những mộng ước tương lai
Quyền được sống theo lương tâm, lẽ phải

Đã đến lúc chúng ta phải tự hỏi
Nếu hôm nay tiếng lòng ta réo gọi
Thì sáng mai thức dậy phải làm gì
Để vén màn đêm cho bình minh chiếu rọi

Đã đến lúc người dân cùng nhịp tiến
Để giành lại đất, sông, rừng, núi, biển
Mà cha ông để lại, cho nghìn sau
Sẽ diễm lệ và vẹn toàn vĩnh viễn

Đừng buồn nữa, đừng buồn cô em nhé
Mọi mộng ước cao xa đều có thể
Nếu chúng ta cùng khởi bước hôm nay
Cho ngày mai đường hoa khô ráo lệ

Dân chín mươi triệu nên người lớn
Nước bốn nghìn năm sẽ nở hoa
Tôi ở bên này xa xôi lắm
Nhưng vẫn cùng em một giấc mơ

Ts. Nguyễn Đình Thắng,
Virginia, Hoa Kỳ

Ngày 1 tháng 5, 2016

This entry was posted in Thơ. Bookmark the permalink.