CỘI MAI (Ninh Hạ)

coi-maiCỘI MAI

-1-

Mai Trúc giật mình hốt hoảng thức giấc bởi tiếng chuông cửa bị giật liên tục, khẩn cấp. Saigon tháng cuối năm trời se lạnh. Ngày đến chậm. Sáu giờ sáng mà hãy còn tối mịt.

Tim đập mạnh. Hồi hộp lo sợ. Trúc cuống lên tỉnh ngủ.

Thôi rồi! Tối hôm qua mới lén mua chịu được thùng thuốc tây, quà của chồng con nhỏ bạn ở Mỹ gửi về. Hôm nay định bương sớm ra khu chợ trời bán chui, gom tiền đủ tối mang trả. Kín đáo, cẩn thận. Trông trước ngó sau. Thế mà hàng xóm có tên khốn kiếp nào rình thấy đi báo, nên công an tới sớm xét nhà. Điệu này thì nguy rồi. Thuốc bị tịch thu lấy đâu ra tiền chồng cho chủ. Ăn nói làm sao hở Trời! Trúc rùng mình. Sợ nhất phải trân mình kiểm điểm trước tổ dân phố. Nhục nhã, đắng cay. Hàng xóm láng giềng thân quen, tối lửa tắt đèn có nhau ngày cũ chi thời gian ngắn đã trở mặt, lên mặt. “Đồ giáo gian! Bỏ dạy đi bán buôn phe phẩy. Trây lười lao động. Ngồi mát ăn bát vàng”. Mây câu này quen nghe nên cũng chai lì. Nhưng hễ khi chúng xỉa xói, “Đổ vợ sĩ quan ngụy phản động!”, thì Trúc đau nhói. Không những chỉ bị hàm hồ sỉ nhục mà như bị đâm xoáy vào vết thương đau đang gánh chịu.

Người đâm mũi giáo sắc bén này không ai xa lạ mà chính là con nhỏ nhà đối diện. Trước đây vợ chồng Trúc thường khen, con nhỏ vừa đẹp mặt lại đẹp nết. Gặp đâu cũng đon đả, lễ phép thưa thầy thưa cô. Hôm ông già nó chết, thấy gia đình đơn chiếc, anh Nguyên chồng chị, lăng xăng giúp đỡ, đem xe lớn xe nhỏ từ đơn vị về lo ma chay tống táng như người thân. Giờ thì mặt câng câng, lạnh tanh như chưa hề quen biết.

Buổi sáng Nguyên xách khăn gói đi “cải tạo”…một tháng(!), tối cô ả qua nhà. Mặt vênh vênh tự đắc, chẳng thèm chào hỏi, đi thẳng từ trước ra sau, vòng qua nhà bếp. Đôi mắt lục lọi xoi mói xem “đốỉ tượng” đã đi trình diện chưa, hay còn lẩn trốn ờ nhà.

Mấy ngàn năm Phật Chúa rao giảng từ bi bác ái thì khó. Cộng sản dạy căm thù thì chỉ một sớm một chiều!

*

Tiếng chuông thúc bách.

Trúc không kịp buộc tóc. Choàng vội chiêc áo len mỏng, chiếc áo chồng mua khi đi học ngoại quốc, nhè nhẹ mở cửa để cho mấy đứa con khỏi thức giấc. Qua miếng sân nhỏ quen thuộc, đi nhanh về phía cổng. Trúc chưng hừng thấy Thu Thảo, chị ruột của mình, mặt mày hốt hoảng lo âu đang đứng đó. Chị ở xa, tận mãi trên Chợ Lớn.

Biến sắc, Trúc lập cập mở cừa, hỏi dồn:

“Chị Thảo. Có…có chuyện gì mà xuống sớm vậy?”

Lách qua cánh cửa cổng, chị nghẹn ngào chưa nói được. Cầm tay em kéo ngồi xuống mấy cái ghế con bên cái bàn nhỏ kê cạnh cội mai giữa sân.

“Thôi nguy rồi em ơi, chồng em…thằng Nguyên ngoài trại cải tạo đang đau nặng…gần chết!”

Trúc muôn xây xẩm nhưng ráng bình tĩnh:

“Chị…chị nói gì? Sao chị biết? Em nhận được thư anh ấy cách đây mới mấy ngày. Anh cho biết vẫn mạnh khỏe mà. Ai…ai nói cho chị?”

Khóc thút thít, chị nói:

“Tôì hôm qua đi chùa gặp chị Thuyên. Chị ấy nhận được thư Nguyên tuần trước. Nguyên nói bệnh cũ tái phát, xin gửi gấp thuốc và thức ăn bồi bổ.”

Nghe đến đây Trúc òa lên khóc:

“Thôi đúng rồi! Hèn gì mấy đêm nay em không ngủ được. Linh tính không biết chuyện gì. Bây giờ thì thật rồi. Em lo lắm. Xa xôi quá, làm sao đây?”

Trúc xuống giọng kể lể:

“Lúc còn sinh viên, thức đêm học gạo quá đến nổi ho ra máu, bỏ dở y khoa. Nay lao động khổ cực, sức kham không nổi, ăn uống đói khát thiếu thốn, tinh thần bị hành hạ…nên bệnh cũ tái phát. Em biết tính anh ấy. Gửi thư về sợ em lo nên mới nhờ chị Thuyên. May ra có chú Huy chạy kiếm thuốc. Thuốc lao bây giờ đắt hơn vàng. Làm sao đây? Trời ơi là trời!”

Chị Thuyên là chị dâu chồng. Huy là em ruột chồng, bác sĩ học tập về làm ở bệnh viện lao Hồng Bàng.

Trúc chống cằm trên gối, thừ người suy nghĩ. Chị Thảo thấy em ngồi bất động, thở dài đứng dậy, uể oải với chiếc nón lá vừa đội lên đầu vừa nói:

“Chị về cho kịp đi chợ nấu nướng bày hàng. Đêm qua nghĩ mà lo mà thương cho Nguyên, không chợp mắt được. Nghe còi hụ hết giờ giới nghiêm, chị nhảy chuyến xe lam đầu tiên xuổng cho em biết.”

Tiễn chị một đoạn. Dưới ánh sáng vàng vọt của các ngọn điện đường, chiếc áo bà ba bạc màu, chiếc quần tây cũ ngắn, chiếc nón lá rách mốc, đôi dép Nhật đã mòn mỏng, chị tất tả vừa đi vừa chạy về phía bến xe lam.

Trước đây đi đâu cũng quần là áo lượt, chưng diện đến nơi đến chốn. Nguyên thường trêu. “Chị đẹp như Thẩm Thúy Hằng thời chưa sửa…mũi!”. Chị mắng. “Đổ con khỉ!”. Cười khoái. Chồng dạy y khoa không đủ ăn, chị bày hàng chè đậu đỏ bánh lọt trước hiên nhà độ nhật.

“Xưa sao phong gấm lụa là. Giờ sao tan tác như hoa giữa đường!”. Trúc xót xa nhìn theo chị.

Thất thểu Trúc quay về nhà.

Liếc nhìn các con vẫn còn ngủ say. Đi thẳng xuống bếp, luộc mớ khoai mì cho con dằn bụng đi học. Chẳng bù lúc trước, mỗi buổi sáng phải làm mặt dữ, đập bàn dọa dẫm chúng mới chịu uống sữa. Vừa uống vừa nhăn mặt như uống thuốc bắc. Giờ thì một giọt cũng không có. Dành tiền mua được hộp nào, chúng bảo mẹ để dành gửi cho ba. Nhìn ánh mắt của con, nhất là đứa út lên bảy, chị biết chúng nó thèm lắm.

Trúc viết vội mảnh giấy dặn đứa lớn lo cho em ăn và đưa em đi học. Sửa soạn qua loa, vội vã dắt chiếc xe đạp cũ dựng dưới cội mai, mở cổng, đạp vội đến nhà anh chị Thuyên. Trời vẫn chưa sáng tỏ.

—> 2

This entry was posted in Ninh Hạ, Truyện ngắn. Bookmark the permalink.

Ý kiến - Trả lời

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s