Hồi ký của Đặng Chí Hùng: CÂU CHUYỆN KỂ LẠI! (10)

CÂU CHUYỆN KỂ LẠI !
(Hồi ký của Đặng Chí Hùng)DCH_nhaydu

10-Anh Hiền Sĩ và Bà Chế

Câu chuyện mà tôi kể lại sau đây phần nào đã được kể trong một vài bài viết trước đó . Và hôm nay, khi viết lại những giòng hồi ký này. Tôi đã bổ xung thêm vài chi tiết và con người mà tôi đã gặp, đã thương mến, đã chia sẻ với họ những vui buồn khi còn ngồi tù.

Thời gian tôi ở với họ không lâu, chỉ hơn 9 tháng, gần 10 tháng trong tù. Nhưng tôi tin rằng tôi phải viết về họ, những người bạn tù của tôi. Và tôi viết bài này cầu mong đừng ai quên họ. Đồng thời, cũng cảm ơn một người không phải là tù nhân, nhưng đã giúp đỡ những tù nhân chúng tôi rất nhiều…

Anh Hiền Sĩ:

Đây là bản lý lịch tóm tắt về anh Hiền Sĩ mà anh chuyển tới tôi qua thư khi tôi đến Canada ít lâu. Mời tất cả các bạn cùng đọc:

Anh Hiền Sĩ

Anh Hiền Sĩ

“-Họ và tên: Phan Nguyễn Thành Hiền Sĩ sinh năm 1964 tại Sàigòn.

-Trình độ học vấn: Trung Bình.

-Địa chỉ trước 1975: Khu Gia Binh Đống Đa đường Trần Quốc Toản.

-Tên Cha: Phan Thành Tưa. Sinh năm 1940.
Cấp bậc trung uý Trung đội Trưởng Đại đội 114 vận tải.Trực thuộc Liên đoàn 1 vùng 1 Đà Nẵng. (Bị thương trận Lam Sơn 719 Hạ lào quốc lộ số 9)

-Tên Mẹ: Nguyễn Thị Kim Quy. Sinh năm 1940.

-Năm 1975 Sài Gòn thất thủ, tôi thất lạc gia đình

-Ngày 30-04-1975 chạy nạn sang Campuchia.

-Năm 1978-1979 chạy nạn (Polpot – Khomer đỏ)

-Từ năm 1987-1989 sang Thailand và ủng hộ người của ông Hoàng Cơ Minh về lương thực.

-Xin vào ty nạn tháng 11-1989 nhập trại Panatnikhom camp đến năm 1992 chuyển về trại Sikiew thuộc tinh Nakornratchasima.

-Năm 1997 đến 1998 gia nhập Chính phủ Việt Nam tự do.

-Ngày 19-06-2001 đánh bom Toà Đại sứ Cộng sản tai Bangkok (không muốn gây thiệt mạng về người mà chỉ muốn cảnh báo CSVN).
Toà sơ thẩm Thailand xử tội sử dụng vũ khí trái phép mức án 20 năm 3 tháng.
Toà xử lần hai giảm án còn 8 năm 2 tháng. Toà xử lần ba 8 năm 2 tháng.

-Năm 2009 hết án chuyển về sở di trú Thailand – I.D.C.
Năm 2009 nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam ra lệnh truy nã và yêu cầu Chính phủ Thailand dẫn độ về Việt Nam. Trước giai đoạn này tôi nộp đơn đến UNHCR xin tỵ nạn, và đến nay vẫn mang án lệnh truy nả của CSVN. Hiên tai bị giam giữ ở sở di trú bước sang năm thứ 8, tính đến nay hơn 15 năm và bị giữ vô hạn định.

-Địa chỉ của tôi là:
Immigration Detention center (I.D.C _ Bangkok _ Thailand)
Phan Nguyễn Thành Hiền Sĩ
Số tù IDC: 38016 – Room 4
507- soi Suanplu Tungmahamek – Sathorn Bangkok 10120 – Thailand”

Ảnh bức tượng Đức Mẹ Maria anh Hiền Sĩ làm ở trại tị nạn Sikiew năm 1992

Ảnh bức tượng Đức Mẹ Maria anh Hiền Sĩ làm ở trại tị nạn Sikiew năm 1992

Chuyện quá khứ của anh đã qua, và tôi viết đoạn hồi ký này không quan tâm đến anh là người của tổ chức nào, của đảng phái nào trong quá khứ. Tôi viết bài này với tư cách một người tù đối vơi một người tù khác, mà là người tù đó đã góp công trong việc chiến đấu với bạo quyền CSVN.

Nhưng có một thực tế là nhiều năm nay anh đã không còn trông mong vào ai ngoài một số bạn bè như ký giả Nghệ Lữ thường xuyên thăm hỏi. Tôi vào tù đã chứng kiến những gì anh làm cho người Việt dù là lao động hay tị nạn trong tù bằng tình thân ái của một người từng trải (Xin xem thêm ở các phần hồi ký trước). Cũng cần phải nói thêm, trong những năm tháng trước kia, anh Hiền Sĩ chỉ muốn đóng góp sức mình vào công cuộc diệt trừ CSVN như bất kỳ một người nào khác. Giờ đây, anh vẫn phải ở trong tù dù cho cái án của anh đã kết thúc. Cộng sản Việt Nam vẫn đang giữ nguyên lệnh yêu cầu dẫn độ đối với anh. Mặc dù, hiện anh đang được chính quyền Thái giữ lại, không trao cho Việt cộng, nhưng nếu mà cứ chết dân chết mòn trong tù thì sẽ đau khổ biết bao, bất công biết bao.

Xin mọi người đừng quên anh, một người đã dám làm những điều mà không phải ai cũng dám làm vào thời điểm trước đây. Anh thật sự đáng để chúng ta trân trọng. Xin đừng quên và hãy lên tiếng với UNHCR về trường hợp của anh. Đó là những người mà chúng ta cần phải nhớ !

Đối với tôi, anh là người đã giúp đỡ chuyển, nhận thư từ khi anh Hiền, chị Lộc không thể vào thăm tôi được. Ngoài ra, anh còn giúp tôi báo với giám đốc nhà tù I.D.C khi tôi bị trưởng phòng số 15. A người Tàu đánh để cùng với UNHCR chuyển tôi lên phòng trên. Tôi chỉ mong, anh sớm được đến bến bờ tự do vì đó là một niềm vui vô cùng đối với cá nhân tôi !

Chế

Cho đến bây giờ tôi cũng chẳng biết tên Thái, tên Việt của bà Chế. Cả cái trại tù I.D.C đầy rẫy người Việt cũng chẳng biết tên bà là gì. Chỉ biết gọi là Chế mà thôi. Theo bà nói thì bà có gốc Việt, nhưng đẻ ở Thái. Tiếng Việt bà nói lơ lớ, nhưng hiểu được chúng tôi nói. Bà làm voluuteer cho JRS – một tổ chức thiện nguyện đã hơn 20 năm. Bà nhẫn mặt tất cả nhân viên, cảnh sát, tù nhân ở I.D.C vì hàng ngày bà đi phát đồ ăn, quà từ thiện, café khắp các phòng tù…

Như đã nói, khi mới bị bắt, tôi được chuyển lên phòng 7 một thời gian. Ngày 17/12/2013 là ngày thứ hai, lúc 3 giờ chiều, luật sư của UNHRC lên đưa cho tôi giấy chứng nhận tị nạn đã được cấp trước đó nhưng vì cuối tuần không cấp được cho tôi. Khoảng 4h chiều, có tiếng đàn bà gọi qua song cửa cho anh chàng Tàu – trưởng phòng 7. Qua lỗ thông gió cửa sổ nhà tù, một người đàn bà mập, lùn, nhưng đôi mắt sáng và hiền hậu xuất hiện. Bà ta nói tiếng Thái với anh chàng Tàu trưởng phòng 7. Sau đó anh ta kêu tên tôi ra, nói với tôi bằng tiếng Anh rằng có người muốn gặp. Rồi khi tôi ra cửa sổ, bà Chế nói tiếng Việt lơ lớ rằng anh Sĩ nhắn với tôi cố gắng lên, anh biết tin tôi bị bắt và sẽ thăm hỏi tôi sau. Tôi cảm ơn bà và rất vui vì được anh Sĩ thông tin. Trước đó, buổi sáng thứ Hai khi thăm tôi, chị Lộc đã nói có anh Sĩ ở trong tù, là chỗ quen của anh chị Hiền, sẽ liên lạc với tôi.

Chế cũng dặn tôi cần gì cứ nói với Chế, đừng lo lắng gì cả. Cộng sản Việt Nam không làm gì được tôi đâu, có UNHCR bảo vệ. Tôi rất vui và mừng vì những lời động viện đúng vào thời điểm mới bị bắt, chưa biết tương lai sẽ ra sao.

Kể từ đó, tôi thường xuyên gặp Chế, và được Chế giúp đỡ chuyển thư, mua bán chút đồ lặt vặt mà trong tù không có. Qua thời gian sống ở trong tù, tôi được biết từ nhiều năm qua Chế đã giúp đỡ không biết bao người Việt đi lao động, kể cả việc tìm kiếm vé máy bay miễn phí 6 tháng/lần của JRS để cho những người Việt nghèo khó về nước. Trong khi đó, đại sứ quán Việt Nam ở Thái thì mặc kệ và thậm chí còn lấy giá cắt cổ các chuyến bay về nước của người Việt vốn đã khổ đau quá nhiều. Có lần tôi nhờ Chế mua battery cho chiếc xe chạy pin của lũ trẻ con H’Mong mà tôi mua cho chúng trước đó (Nhờ cô giáo người Thái mua giúp). Chế nói đùa với tôi “Sau này đi Canada, chắc nhớ lũ trẻ lắm”. Tôi cười nói với Chế “Vâng, em nhớ chứ Chế, nhưng mà nếu em đi thì chúng nó cũng sẽ đi bởi vì lúc đó UNHCR đã cấp quy chế cho mấy gia đình H”Mong rồi”.

Ngày tôi nhận vé đi Canada và ngày tôi bay thì Chế lại đang nghỉ làm vì bệnh. Tiếc là không được gặp Chế. Nhưng thông qua anh Hiền Sĩ, ngay khi tới Canada vài ngày, tôi đã nói chuyện với Chế. Cảm ơn Chế lắm ! Cảm ơn người đã thương quý tất cả những người tù, trong đó có tôi…

Đôi điều muốn nói thêm

Thực sự đọc xong một số bài viết kể về nhà tù CSVN của một số tác giả gần đây kể lại thời gian họ ở tù, tôi có cảm tưởng nhà cầm quyền CSVN đang cười thầm vì chúng ta cứ kêu gào CSVN độc ác, nhưng những “nhà đấu tranh” ở tù CS ra lại viết về nhà tù CSVN hết sức tốt đẹp. Họ thoải mái đem chai lọ, hộp sắt vào tù. Họ thoải mái ăn uống nhiều món, café, chè thoải mái. Thậm chí còn kể lại thích ăn cá thì ăn, thích ăn gà thì ăn. Có người thì thoải mái mang mấy chục bức thư tù bằng áo T-shirt mỏng dính qua Mỹ mà không cảnh sát Việt cộng nào biết. Nó trái ngược với bữa cơm quanh năm chỉ có cơm hẩm và dưa leo nấu cánh gà của chúng tôi. Nó càng trái ngược hẳn với chúng tôi luôn chỉ được mặc quần sọc, cởi trần bất cứ lúc nào đi ra khỏi phòng tù để tránh mang đồ cấm vào tù.

Như vậy rõ ràng CSVN đã được các nhà đấu tranh quảng cáo không công. Ai dám nói là CSVN vi phạm nhân quyền nữa nào ?. Nhưng thực tế theo tôi đã nếm trải và hàng triệu người khác đã nếm trải thì không phải như vậy. Tù CSVN chính là một địa ngục.

Trở lại vấn đề của những người còn lại trong tù Thailand mà tôi nói đến. Mặc dù là tạm giam nhưng dù một mảnh hộp cũng bị thu, một tuần đến hai tuần xét phòng và người một lần. 100% những người đàn ông ở tù khi đi xuống sân tập thể dục phải cởi trần để cảnh sát theo dõi có giấu đồ không. Cũng không được đi dép mà phải đi chân đất. Cấm thăm nuôi thuốc lá và café đen. Thuốc lá phải mua của nhà tù bán, café sữa cũng do căn tin nhà tù bán. Khi tôi hỏi một người tù ở nhà tù I.D.C trên 10 năm thì họ xác định như tôi đã ở gần 10 tháng: Chỉ có 1 món duy nhất là cơm và xương gà (không thịt) nấu dưa leo cho cả trẻ con và người lớn từ năm này qua năm khác. Ai muốn ăn phải đi mua. Mà đi mua thì tiền đâu ? . Chính bản thân tôi trong tù cũng may mắn có vợ chồng anh Trần Quốc Hiền thăm nuôi từ tiền của một số anh chị em, bạn bè thân hữu chứ nếu không cũng …vêu mõm. Ngẫm ra tù Thailand của chúng tôi thua xa tù CSVN của các nhà tranh đấu khác….???

Tôi có may mắn hơn vì có một số hội đoàn, tổ chức như Đáp Lời Sông Núi, Lao Động Việt, Hai bà Chị kết nghĩa ở Phápanh Hiền, tổ chức BPSOS của tiến sỹ Thắng Ủy ban Yểm Trợ Quốc Nội Canada, chú Nghệ Lữ, chú Trần Phong Vũ, T.N.S Ngô Thanh Hải vv …giúp đỡ.

Nhưng còn đó một người cựu thiếu tá không quân VNCH Lý Kim Thiênnhững anh em H’Mong, Thượng là những người tị nạn tôn giáo thì họ nghèo lắm. Thỉnh thoảng có nhà thờ thăm nuôi nhưng tiền thì không có, quanh năm chỉ ăn cơm trắng với mỳ gói từ thiện. Tôi cũng thương anh em và ăn chung cùng anh em, chia sẻ cùng anh em những gì mình có. Lúc rảnh thì dạy tiếng Việt, Anh và lịch sử cho họ. Chúng tôi rất thương nhau và mong muốn đất nước Việt Nam được bình yên và không còn CSVN.

Khi tôi đi, tôi đã phải để lại cho những anh em Hmong và Thượng một chiếc cờ vàng 3 sọc đỏ mà tôi đã vẽ bằng giấy A4 trong tù và dán trên đầu chỗ mình nằm, những ai vào phòng 5 đi nước thứ 3 như anh Huỳnh Nguyên Đạo, Trần Quốc Hiền, Nguyễn Thiện Thành vv… đều thấy điều đó. Những người tù H’Mong, Thượng vv..đã nghe tôi kể về cờ Vàng, họ đã yêu cờ Vàng.

Trên hơn cả, chúng ta đừng quên một người lính VNCH đã ở tù quá lâu và nay thì đã trở nên không còn thực sự tỉnh táo. Nhưng ông là người ngay thẳng và tốt bụng. Ông đã một thời chiến đấu cho một Miền Nam tự do. Lẽ nào giờ đây chúng ta quên ông ? . Xin đừng quên ông : Lý Kim Thiên – Phòng 5 – Nhà tù I.D.C Bangkok – Thailand.

Và để kết thúc cho phần hồi ký thứ 10 này, mời bạn đọc cố gắng thưởng thức bài thơ con cóc của tôi về hai đứa bé H’Mong mà tôi nhận làm con nuôi. Mặc dù khi viết những giòng này, chúng đã ở Canada gần 1 năm. Nhưng mà đây là cảm xúc lúc còn trong tù với chúng.

Hai đứa bé H’Mong
Thương Dee và Phong trong nhà tù I.D.C !

Hai đứa bé
Nó giống cả triệu đứa trẻ
Chúng
Không có tội !
Vậy mà phải ở tù
Ba năm,
Bốn năm…dài đằng đẵng.

Hai đứa bé
Theo cha mẹ trốn bạo quyền
Chúng
Thật ngây thơ !
Mắt chưa hoen màu úa
Chúng ở tù
Hai đứa trẻ tù nhân.

Hai đứa bé
Răng chưa thay đủ hết
Chúng
Đã mang thân tù !
Ngày mai rồi ra sao?
Thân phận tù
Tương lai nào chẳng thấy ?

Ai thương cho em?
Người nào khóc cho bé?
Dee, Phong ơi !
Các con có biết
Rằng :
Dân tộc mình
Đã chịu quá nhiều đắng cay.

Hai đứa bé
Đôi mắt còn thơ ngây
Đã nhuốm màu tù tội
Đảng sang giàu
Hai đứa bé tù giam
Nhiềm năm…
Còn biết bao năm nữa ???
Ngày 26/07/2014

Đặng Chí Hùng
09/05/2015

—>Xem tiếp

This entry was posted in * Đặng Chí Hùng, Hồi-ký - Bút-ký. Bookmark the permalink.

Ý kiến - Trả lời

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s