NHỮNG NGƯỜI LÍNH VNCH VÀ TÔI (Hà Lan Phương-Paris)

NHỮNG NGƯỜI LÍNH VIỆT NAM CỘNG HÒA VÀ TÔI !

Sau cuộc Tổng công kích của Cộng sản Bắc Việt vào miền Nam tự do năm 1968 , người Sài Gòn mới nhìn thấy chiến tranh ngay tại thành phố của mình ! Ngày ấy , nhà tôi ở khu TMG không xa với phi trường Tân Sơn Nhất , bộ Tổng Tham Mưu và các hậu cứ của Sư đoàn Nhảy Dù nên cũng được bảo vệ kỹ càng , chặt chẽ . Đêm đêm chúng tôi đã nhìn thấy NHỮNG ĐÓM MẮT HOẢ CHÂU rực sáng giữa đêm tối dưới khu Bảy Hiền , Bà Quẹo chiếu về Sài Gòn , khu xóm cũng được các anh chiến sĩ ghé vào xin tá túc . Không khí chiến tranh bao trùm khu phố bình yên , người người sợ hãi lo âu . Còn bọn con gái chúng tôi , thì lâu lâu nhìn lén các anh chiến sĩ oai hùng , với balot , súng đạn dầy mình . Ngày ấy tôi tuy chưa biết nhiều về LÍNH , nhưng rất ngưỡng mộ các anh , những người lính hy sinh mạng sống , tương lai , tuổi trẻ để bảo vệ Quê hương , Tổ Quốc !

Khi bọn Việt cộng bị đẩy lui , người dân lại được trở về cuộc sống yên bình , chúng tôi lớp tuổi thanh niên được chỉ dẫn nhiều hơn về hình tượng NGƯỜI LÍNH VIỆT NAM CỘNG HÒA , chúng tôi thay phiên nhau ủy lạo , thăm hỏi các anh. Có lúc nhà trường còn tổ chức các buổi thăm viếng THƯƠNG BỆNH BINH tại Tổng y viện Cộng Hòa, Đỗ Vinh , Lê Hữu Sanh …..

Thuở ấy trong họ hàng tôi cũng có hai thân nhân thuộc QUÂN LỰC VIỆT NAM CỘNG HÒA . Một là bác Đặng Đình Lộc, trung sĩ nhất của sư đoàn 25 bộ binh , đóng tại Tân An . Tuy gọi bằng bác nhưng tuổi còn trẻ chỉ mới 25 . Bác thường xuyên ghé thăm chúng tôi khi được về phép và bác cháu lại dắt díu nhau dạo phố ăn kem. Bọn chúng tôi 6 đứa Phan , Hải, Châu , Hạnh, Sâm, Phương rất quý bác. Hầu như tiền lính của bác lãnh ra là dành cho các cháu , vì bác chưa có gia đình . Niềm vui sau những phút giây khói lửa là các cô cháu học trò nơi đô thị.

Người thứ hai là em ruột của mẹ tôi . Cậu là dân Pháo binh của sư đòan 7 đóng tại căn cứ Đồng Tâm. Tôi thương cậu , quý cậu trong tình gia đình , chứ không mặn mà như đối với bác Lộc. Khi chưa vào lính cậu là giáo sư toán , rất nghiêm , khác với bác Lộc . Giữa hai ông lính này có một điểm chung , đó là cả hai ông đều rất hào hoa phong ….thấp. Tôi từng vào khu hậu cứ thăm các ông , nên biết các nàng rất ái mộ quý ông . Âu cũng là một HÃNH DIỆN . Quân với dân như cá với nước ! !!

Có ai ngờ … .Cái ngày 30 / 4 / 75 lại tới ! Bọn Cộng Sản Bắc Việt đã bức tử miền Nam Việt Nam Cộng Hòa . Quân dân cán chính chung một niềm đau , một tủi nhục . Hai người thân của tôi , không bị đi tù , vì cùng là trung sĩ , nhưng cuộc sống của hai ông đều rất khổ . Gia đình bên vợ của bác Lộc thuộc diện dân nằm vùng nên tha hồ … ĐÌ bác , có công tác gì họ cũng không quên trung sĩ Lộc . Còn cậu tôi cũng cay đắng lắm vì chế độ cộng sản là chế độ ngu dân , không bao giờ quý trọng dân học thức . Cậu tôi từ địa vị một ông hiệu trưởng bị đày xuống làm giáo viên tiểu học . Cậu tức quá bỏ dạy và … thất nghiệp

Sau cơn bão tố của tháng tư , bao nhiêu người VN đành cam phận tha hương , lưu vong trên đất khách quê người. Không ai muốn rời xa nơi chôn nhao cắt rún ! Vì thế với 40 năm xa xứ , người Việt tha hương vẫn luôn tổ chức những buổi lễ , tưởng niệm về quê hương Việt Nam

Nhờ thế , tôi được hân hạnh quen biết một số anh chiến sĩ của Quân lực VNCH , các anh vẫn còn bầu nhiệt huyết dành cho quê hương , vẫn còn sự căm thù loài cộng sản gian manh . Dù ước mơ không trọn vẹn , các anh đã có bao người nắm xuống chôn thân nơi đất lạnh quê người : Nguyễn Phúc Tửng , Trần Quan Long , Trần Hồng …. nhiều , nhiều lắm , tôi không nhớ tên các anh , nhưng tôi không quên những tấm lòng các anh dành cho Tổ Quốc !!

Gần đây khi tôi vào sinh hoạt trên FB , được quen biết nhiều các anh chiến sĩ của ngày xưa . tôi rất vui và rất cảm động , tôi thấy các anh vẫn oai dũng như thuở nào , vẫn một lòng với quê hương , dù bây giờ đã sa cơ thất thế : Gậm một khối căm hờn trong cũi sắt .

DANG Nguyen , Phung Lục, Lam Sơn , Hồ công Tâm , Dương Bá Đương , tôi cầu chúc các anh mãi mãi tồn tại với thời gian , mãi mãi kiêu hùng vì các anh là CHIẾN SĨ CỦA VIỆT NAM CỘNG HÒA, các anh vẫn còn ngời sáng trong tim tôi

Hà Lan Phương
(Paris tháng 6 năm 2016 )

This entry was posted in Bình-luận - Quan-điểm, Bạn đọc viết, Hà Lan Phương. Bookmark the permalink.

Ý kiến - Trả lời

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s