GÁC TRỌ (Mỹ Hiệp)

GÁC TRỌ

giotnangxien_frontCứ mỗi lần thay đổi chỗ ở, đêm đầu tiên nằm trong căn nhà lạ, Tường Vy đều có cảm giác lơ mơ nhớ đến căn gác trọ đầu tiên trong đời. Thời gian ấy, sau Tết Mậu Thân, hàng ngày Tường Vy biết được tin tức từ nơi báo chí chiến sự leo thang. Tin xấu từ các chiến trường đưa về làm nàng lo lắng mong tin chồng từng ly từng phút. Thấy không thể sống được với trạng thái tâm tư thế nầy, nàng viết thư xin được theo anh đến tỉnh lỵ nơi anh đóng quân…

Đôi mắt Tường Vy dán chặt vào tấm bảng số nhà trên Quốc lộ số 01. Tần ngần do dự, Tường Vy không muốn bước vào căn nhà mà Quang dẫn nàng đến giới thiệu. Căn phòng của vợ chồng chúng ta đó!. Bồng Sơn, một quận lỵ nhỏ nằm về phía Bắc tỉnh Bình Định. Tuy nhỏ nhưng việc thương mãi ở đây có vẻ phồn thịnh, khách hàng ở đây là quân nhân Mỹ, quân nhân sư đoàn 22 bộ binh và địa phương quân… Tường Vy thầm nghĩ tại sao giữa ngay trung tâm quận lỵ lại có một căn nhà to lớn nhưng hoang liêu, rêu phong phủ đầy, tường vôi loang lỗ, mình vào đây ở, chắc cũng có nhiều điều thú vị mơ hồ…

Thấy vợ đứng mãi như bị cột chân tại chỗ, biết nàng bất mãn, Quang lên tiếng :

– Nơi nầy là trung tâm thành phố, có an ninh, xa ra một chút thì không bảo đảm, để từ từ anh sẽ kiếm nhà khác tốt hơn, mình ở tạm đi!.

Không thể làm khác hơn, Tường Vy đành miễn cưỡng xách vali theo Quang vào nhà. Đứng dưới chiếc cầu thang cũ kỹ, bụi bặm lẫn nhện giăng đầy, Quang chỉ tay bảo :

– Mình lên trên nầy .

– Anh khéo chọn chỗ ở trông thật liêu trai chí dị đó!

– Trên ấy còn có mấy gia đình nữa!

Quang vừa nói, chân vừa bước, nện đôi chân giày nhà binh thình thịch, âm thanh kẽo kịt phát ra từ chiếc cầu thang gỗ, Vy rụt rè bước lên theo…

Căn lầu cổ gồm bốn phòng. Có một phòng cửa đóng im ỉm. Tường Vy tò mò ghé mắt vào ổ khóa, bên trong là những chiếc bàn thờ, những hình người quá cố , không đèn, không hương khói , có lẽ họ qua đời đã quá lâu! kế tiếp là phòng của cặp vợ chồng, hàng ngày họ rời khỏi nhà quá sớm và trở về cũng quá tối. Họ buôn bán hay làm việc gì xa xôi Vy chưa kịp tìm hiểu. Tường Vy đến đây ba hôm rồi mà vẫn chưa có dịp gặp gỡ họ, chỉ nghe bước chân đi và về trên cầu thang mà đoán biết thế thôi! Sát phòng vợ chồng Tường Vy là phòng hai cô giáo người Huế vừa ra trường, dạy ở môt trường tiểu học quận lỵ. Họ đến trước Vy cũng vài ngày thôi. Mỗi phòng ngăn cách bằng ván mỏng, nên nếu nói chuyện lớn tiếng là chuyện nhà mình có thể lọt vào tai nhà bên cạnh.

Khách nhà Vy càng ngày càng nhiều, toàn là bạn nhà binh của Quang. Hai cô giáo đẹp, duyên dáng, chàng nào cũng mượn cứ điểm nhà Vy, đến để dọ dẫm làm quen hai nàng. Căn lầu hoang vắng ngày nào cũng bắt đầu rộn tiếng cười, tiếng nói huyên thuyên. Chiếc cầu thang khốn khổ tội nghiệp càng khốn đốn bởi những bước chân không mấy êm aí dịu dàng của những đôi giày lính! Tường Vy đến quân lỵ này với chồng vào những ngày mưa phùn gió bấc, đất trời ảm đạm, lòng người càng nặng trĩu thê lương. Đêm xuống nhanh, ánh đèn ngủ mờ mờ, bên ngoài gió rít càng lúc càng mạnh. Qua khe cửa tiếng mưa từng lúc nặng hạt, đôi vợ chồng trẻ ôn lại những kỷ niệm thời học trò trung học, những ngày du ngọan Hòn chồng, xuống cầu Xóm Bóng, leo lên đồi Tháp Bà xin xăm, ngồi bên chân tháp nhìn xuống cầu Xóm Bóng, những thuyền neo, bến đậu… Bên cạnh đó là một tháp nhỏ và những chiếc thuyền con bằng đá. Tháp Bà thờ bà Thiên Y thánh mẫu. Tháp nhỏ và những chiếc thuyền con là di tích vị hoàng tử cùng binh lính tuỳ tùng đi tìm vợ ( bà Thiên Y thánh mẫu). Đến đây thuyền bị đắm…. Chuyện truyền tụng rằng: “ngày xưa có đôi vợ chồng già không con sống với rẫy dưa, lúc vợ chồng đi vắng, khi trở về nhà, thường thấy nhà cửa gọn ghẽ, ngăn nắp, hình như có bàn tay nào đó sửa sang, dọn dẹp. Đến mùa dưa chín, lại thấy mất những quả dưa đẹp và lớn. Vợ chồng già rình mãi mới bắt gặp một cô gái đẹp như tiên giáng. Chính Nàng là người giúp dọn dẹp nhà cửa, rẫy vườn cho ông bà. Từ đó người con gái này ở với ông bà như con gái ruột. Song chỉ một thời gian ngắn, nàng ngỏ ý muốn đi chu du. Nàng nhập vào cây trầm hương và theo dòng sông trôi đi. Đến một nước có phong cảnh hửu tình, cây trầm dừng lại. Dân chúng thấy cây trầm quí, hè nhau khiêng lên bờ. Nhưng bao nhiêu người cũng không khiêng được. Tin lạ thấu đến triều đình, vua sai hoàng tử ra bờ sông xem cớ sự. Hoàng tử dùng sức mình đem được thân cây trầm về triều đình. Nàng xuất hiện khỏi thân trầm và kết duyên cùng hoàng tử. Vợ chồng có được hai con. Vài năm sau nàng cũng lại nhớ cố hương, nên nhập vào thân trầm theo dòng về lại cố quốc. Nhưng khi về đến nơi, cha mẹ nuôi đã từ trần vì bạo bịnh. Nàng ở lại nơi nầy để giúp đở, chửa bệnh cho dân nghèo. Hoàng tử thấy vợ đi quá lâu nên cùng binh lính đi tìm, nhưng chẳng may chưa gặp được vợ thì đoàn thuyền đã bị đắm chìm vì bão tố…”

Tường Vy đang nghe chồng kể lại sự tích Tháp Bà, giọng trầm trầm còn vang bên tai, nhưng cặp mắt Tường Vy dường như nặng trĩu, nửa mơ màng… Bỗng xuất hiện một người đen đúa, vóc dáng và tuổi tác trạc độ Quang. Tường Vy còn ngạc nhiên chưa định tỉnh, anh ta nắm tay Vy kéo đi. Nàng vận toàn lực cưỡng lại và kêu cầu cứu…Sau đó nàng nghe tiếng Quang hỏi :

– Sao ngủ lẹ vậy, mới nói chuyện thao thao mà em đã mớ rồi!

– Không! em chưa ngủ mà!

Nàng thuật lại giấc chiêm bao đột ngột và rất lấy làm lo…Quang trấn an ngay:

– Lúc nầy em không được khỏe nên chiêm bao chiêm bị bậy bạ đó mà, có anh đây không ai dám làm gì đâu; anh xuất tướng tinh con cọp đấy!… Nhưng ngày hôm sau Quang đem về bức chân dung Phật Thích Ca ngồi tham thiền dưới gốc bồ đề, treo lên tường để hàng ngày Tường Vy chiêm ngưỡng. Hy vọng rằng nàng không còn sợ hãi vu vơ nữa…

Qua tuần lễ nghỉ phép, Quang trở lại đơn vị. Đêm xuống thật cô liêu. Bây giờ Tường Vy cảm thấy nhớ mẹ vô vàn, nhớ quay quắt. Tìm quanh chỉ thấy màu tường vôi và những tấm ván nứt nẻ, mái ngói rêu phong. Vy rùng mình và tưởng mình đang bị nhốt trong căn lầu hoang của quỉ râu xanh trong chuyện cổ tích. Bốn bề im vắng lạnh lùng. Nàng nghe rõ tiếng thở dài cô đơn của chính mình trong từng nhịp đập con tim bé nhỏ…Có tiếng động nhỏ đâu đây! Vy ngồi nhỏm dậy, dương hai tai nghe ngóng xem tiếng động từ đâu. Nếu có mẹ ở đây, ta đâu khốn khổ thế này!, Vy lẩm bẩm. Bản nhạc chồng nàng mới sáng tác, lời ca của chàng còn đầy ắp trong đầu : “Mẹ bế con yêu, mẹ thức thâu canh, ước mong con ngày khôn lớn… Mẹ hướng con đi, vào biển bao la, sóng vỗ như đời xót xa…Từ lúc con đi, từ đó phân ly, chiến tranh căm thù nước mắt, mẹ vẫn ước mơ, lòng nhớ khôn nguôi, mong sớm con về bên me.”.. Vy oà khóc nức nở, nổi buồn vỡ bờ, hình dáng mẹ lung linh chập chờn sau màng lệ. Vy ôm chầm lấy mẹ, siết chặc, gục đầu trong lòng mẹ tìm hơi thở thân thương quen thuộc… siết mạnh, siết mạnh…Tay nàng chạm tay nàng. Nàng vừa qua một giấc mơ ảo giác hư vô!!! Không phát hiện được tiếng động từ đâu nhiều lần trong đêm, làm nàng không thể nào ngủ được. Trời cũng bắt đầu sáng…

Tường Vy mở toang cánh cửa, gió lạnh buổi tinh sương, mang hơi nước lùa vào làm nàng nhảy mũi liên hồi…Bảy giờ sáng, Quang đã về đến nhà. Có lẽ anh cũng lo lắng cho Tường Vy lần đầu tiên ngủ một mình nơi xa lạ. Bước vào nhà, nhìn gương mặt mệt mỏi của vợ, chàng ái ngại âu yếm :

– Đêm qua em ngủ ngon không?

– Em ở với anh vài hôm rồi về. Ở đây không thân thích, em sợ lắm!

Quang im lặng đăm chiêu. Giờ đây nợ nước tình nhà hai vai gánh nặng. Cầm giữ Vy nơi này thật là ích kỷ. Chàng hiểu vậy, nhưng chàng cũng không thể xa nàng. Ngay hôm ấy, anh đến thăm những người láng giềng và gởi gấm vợ những lúc vắng anh. Cũng từ đó, đêm đêm, khi Quang lên đơn vị là có hai cô giáo sang ngủ chung phòng với Vy. Ba người trạc tuổi nhau, dễ dàng thông cảm và tâm đầu ý hợp. Hai cô giáo kể cho Vy nghe những hiện tượng lạ thường xảy ra trong phòng hai cô. Đêm nào các cửa sổ đều được đóng kín, màn treo buông xuống…Các cô chui vào mùng! Nhưng vẫn thấy tấm màn lay động, rung rinh dường như có ai dựa vào. Hai cô giáo sợ lắm, định sẽ kiếm nơi khác ở, nhưng đột nhiên có vợ chồng Vy tới nên họ yên tâm hơn và bỏ ý định. Bỗng một hôm cô giáo Thanh bảo Vy :

– Tối nay tụi mình cầu cơ nhé!

Thảo, cô giáo người nhỏ nhắn, nhanh nhẹn hơn Thanh, cả hai đều là người Huế, tiếp lời Thanh :

– Ồ! đêm nay là ngày rầm tháng bảy, ngày xá tội vong nhân, linh lắm đó!

Ba người đều đồng ý. Đợi Quang rời khỏi nhà như thường lệ. Chiều hôm đó ba người ra chợ gần nhà mua nhang đèn và gói bánh ngọt. Một điều nghịch lý với Vy là nhát gan nhưng thích nghe, thích biết, thích thấy chuyện ma. Ngày còn học trung học, ngôi trường của Vy được xây cất trên nghĩa trang, sau khi các mồ mả được dời đi… Các thầy của Vy ở nội trú ngay trong trường. Các thầy thường nghe tiếng chùm chìa khóa rơi trong đêm, thỉnh thoảng có tiếng khóc và tiếng xích lê dọc hành lang… Học trò được xếp vào bậc ba sau quỷ và ma nên có người cũng quái đản và can trường lắm. Thuở ấy Vy là học sinh nhỏ nhất lớp, tháp tùng theo bạn bè, vào những đêm trăng sáng rủ nhau vào trường cầu cơ. Vy chỉ đứng bên cạnh xem chứ chưa bao giờ dám đặt tay lên bàn cơ! Con cơ là một miếng ván quan tài người chết, lấy từ lòng đất. Khi người ta lấy cốt người chết, những tấm ván hòm được tạo thành con cơ. Trò chơi này rất lý thú, vào tuổi học trò, không một ai là không ưa tham gia trong sợ hãi nổi da gà và thích thích âý… Anh trai của Vy còn ghê và tợn hơn, họ rủ vài ba người bạn vào tận nghĩa địa để cầu cơ, anh ấy chép được nhiều thơ từ những hồn ma trong nghĩa địa…

Quá nửa đêm, giờ chúng tôi hồi hộp chờ đã đến. Thanh bày ra trên bàn một đĩa bánh ngọt, ly nước lạnh, cặp đèn cầy được thắp lên, lon sữa bò đầy gạo để cắm nhang…Và một mảnh giấy lớn được trải rộng. Trên mảnh giấy đó có vẽ hình con cơ. Thảo đặt cơ vào vị trí. Trên giấy có những chữ lớn như: quỷ, ma, thánh, thần, tiên, phật…có, không, thăng, giáng, hai bốn mẫu tự từ A đến Z và mười con số từ 1 đến 0, bốn hướng Đông Tây Nam Bắc và những dấu sắc huyền nặng hỏi ngã; thêm vào có hai chữ Nam hay Nữ!

Nhang đã được thắp và cắm vào chiếc lon phía trên cơ. Giờ phút thiêng liêng bắt đầu. Ba người đều đặt ngón tay trỏ vào ba cái chấm trên thân cơ. Thanh bắt đầu đọc bài kinh cầu cơ, tiếng kinh nghe trầm buồn não ruột, cọng thêm cái im lìm trong đêm khuya vắng lạnh, vẻ hoang phế cuả ngôi nhà cổ… Hai ngọn nến lập lòe chao động, lúc như sáng rực, lúc như muốn tắt ngấm…

Thánh thần tiên tổ trên trời- Đông Tây Nam Bắc về nơi cõi trần – Vân du khắp chốn xa gần, nhập vào cơ báo việc trần dương gian- Hồn nay ở chốn thiên đàng qua đây hồn hãy vui lòng ghé chơi- Hồn bay bay bỗng trên trời- là hồn tử sĩ cả đời vì dân – hay hồn là gái phong trần- chết oan chết ức số phần truân chuyên- Hồn này là của giai nhân- Hay hồn là chính trai tân oan tình- Đây hồn ma quỷ linh tinh – hay hồn trẻ nhỏ chết linh dật dờ- Nén hương khói lượng lửng lờ- Nước trong hương khói thiên cơ đang chờ…

Hai mắt Vy dán chặc vào ván cơ, nơi có ngón tay trỏ của nàng đang run run chờ đợi một hiện tượng ma quái nào đó mà trong tiềm thức và trong ký ức thời học trò còn vương lại… Lần đầu tiên nàng chạm tay vào một vật từ lòng đất, mang hình hài người chết, máu thịt người chết và bao năm trong thế giới siêu hình! Nửa hồ nghi, nửa tin tưởng, nửa run sợ và mang nhiều tò mò thích thú… Qua nửa giờ không thấy động tịnh gì, Thanh đọc kinh cầu cũng gần thấm mệt. Vy muốn lên tiếng bảo ngừng, nhưng ngại buồn lòng bạn. Chần chừ trong giây lát, nơi đầu ngón tay Vy bỗng cảm thấy một cảm nhận tê tê là lạ. Mắt Vy trừng trừng mở hết cở để nhìn hiện tượng ma quái gì sắp xảy ra! Ồ! kìa, cơ bắt đầu di động. Thật chậm, thật chậm. Ba bàn tay có ngón trỏ trên cơ cũng di chuyển theo đến chữ giáng thì dừng lại. Thanh đã ngừng đọc, Vy lấy giấy và bút chờ đợi ghi lại những gì cơ giáng… Thanh hỏi cơ :

– Là ma, quỷ, tiên hay phật, thánh hay thần? Cơ di chuyển đến chữ ma.

Vy không nhìn cơ nữa. Mắt Vy nhìn về phía Thanh và Thảo, dò xem hai nàng có đẩy cơ hay sự thật là cơ di chuyển! Mặt hai nàng trông căng thẳng và thành tâm rõ rệt. Riêng Vy, nàng cảm nhận một cách mơ hồ và phân vân trong lúc cơ cứ kéo tay nàng càng lúc càng nhanh…Tiếng nói của Thanh lại vang trong tỉnh mịch, trầm nhỏ nhưng cũng đủ xoáy vào tai Vy như tiếng ai đó vọng về từ cõi chết, nghiêm trang và dỏng dạc

– Mời ma uống nước!

Cơ di động và dần đến ly nước và ngừng lại ở đó. Vy bắt gặp một cảm giác lành lạnh chạy dọc theo đường xương sống, những sợi lông tơ mịn màng từ đôi tay Vy, giờ đây trở thành những rễ tre cứng, da sần sùi trông ghê rợn. Nàng muốn rút tay ra khỏi tấm ván cơ, nhưng không hiểu một ma lực nào đó cứ hít cứng tay nàng. Thanh hỏi tiếp :

– Vậy xin phép hỏi ma đến từ đâu? Cơ hội nào ma đến nơi nầy?

Cơ di chuyển đến mẫu tự T Ạ I – C Ă N – L Ầ U – C Ổ – N Ầ Y

– Ma cho biết tên gì để chúng ta dễ trò chuyện

– Tôi chết đã lâu, không nghe ai gọi tên mình và cũng không còn nhớ mình là ai!

– Nam hay nữ?

– Nam!

– Chúng tôi gọi anh là anh vô danh nhé! lúc anh chết, anh được bao nhiêu tuổi?

– Hai mốt tuổi!

– Tại sao chết? ở đâu?

– Chết ngoài chiến trận

Nước mắt Vy như sẵn sàng tuôn rơi, nàng cắn chặt môi, cảm giác tê buốt từ tâm hồn đến thể xác. Một chiến binh trẻ nào đó đã trả lại đất mẹ máu xương thịt da mình,tên tuổi họ cũng dần phai theo ngày tháng. Thân xác họ cũng biến thành những hạt bụi tản mác vào hư vô, hình ảnh họ rồi cũng nhạt nhòa. Một dấu tích kỷ niệm tình yêu với người con gái nào đó trong thời hoa niên cũng được niêm phong dấu kín vào tâm khảm. Thanh xúc động không kém, nàng run run hỏi :

-Anh có thấy cô đơn không?

– Buồn tình nổi khổ nào ai thấu,

– Cô đơn lạnh lẽo lúc trăng lên!

– Anh vô danh cũng văn vẻ dữ đa!

– Từ lúc có ba cô trên lầu nầy, tôi không còn cô đơn nữa!

– Anh vô danh có biết chồng tôi hiện giờ ở đâu không? Tường Vy hỏi.

– Tại cầu Nước Mặn. Tam Quan

Thanh và Thảo cùng nhìn Vy ngầm hỏi có đúng hay không! Vy nhẹ gật đầu. Thảo lên tiếng :

– Còn chồng tôi hiện giờ ở đâu?

– Chưa có chồng, người yêu chết rồi! Chết tại Đà Nẳng.

Thảo lặng người, ngày Quý chia tay nàng như mới hôm qua, mới tuần rồi kia mà! Nàng và Quý còn ngồi bên hồ sen, còn lượm những viên sỏi nhỏ liệng xuống hồ để cùng xem mặt nước xoáy động, còn tranh nhau cái tán nước của anh lan rộng hơn cái tán nước của nàng. Có một đóa hoa trắng lạ nở xen lẫn trong hồ sen, Quý hỏi :

– Em biết hoa đó tên gì không?

– Hoa đó không phải hoa sen

– Em nói đúng, nhưng anh muốn hỏi tên loài hoa trắng kia, em có biết không?

– Anh nói hoa đó tên gì? Nếu tên hoa anh đặt em cũng đâu có biết!

– Cô bé đa nghi quá! em không tin anh sao?

– Thà nghi lầm chứ không tin lầm! Thôi anh nói tên hoa đó đi, em không biết, chịu thua

– Hoa forget me not

– Đấy! xạo chưa!

Quý nghiêm nghị nhìn thẳng vào mắt Thảo : Anh không xạo, hôm nay anh từ giã em, ba hôm nữa anh sẽ xếp bút nghiên theo việc đao cung… Anh đã nhận lệnh nhập ngũ. Thảo bàng hoàng lo lắng. Phải! Quý không xạo đâu. Theo lệnh tổng động viên, lớp lớp những sinh viên lần lượt cởi bỏ chiếc áo học trò, khoát chiến y để bảo vệ quê cha đất tổ. Chiến tranh đã đến giai đoạn khốc liệt. Anh không còn bình thản ngồi trên ghế nhà trường trong lúc bạn bè xả thân cho đại cuộc. Sau lần gặp gỡ bên hồ sen ấy, nào ngờ đó là lần cuối. Những nhớ thương ray rức chỉ được gởi gấm qua bút mực, thư từ. Tình yêu giữa Nàng và Quý là những chuỗi ngày đợi chờ và sự chờ đợi này là vĩnh viễn thiên thu…

Tiếng Thanh cắt đứt dòng tư tưởng,Thảo chợt tỉnh trở về thực tại :

-Mời dùng bánh và uống nước!

Trong bầu không khí nặng nề và tang tóc, tiếng gà vọng gáy từ xa, mùi nhang tàn trong quên lãng, ngọn đèn cầy hắt hiu… Không biết nổi buồn nầy có làm cho hồn ma xúc động hay cũng là những vô tình của một cuộc đời giông tố chung phận con người… Hồn ma bóng quế cũng nghẹn ngào cho một kiếp phù sinh vô định. Chúng tôi mời hồn ma về nơi an nghĩ và tấn kịch đời vẫn diễn mãi với sống và chết, với quốc gia và chủ nghĩa … Ôi một kiếp con người!!!

Mỹ Hiệp
Trích tuyển tập truyện ngắn GIỌT NẮNG XIÊN của Lê Anh Dũng và Mỹ Hiệp

This entry was posted in Lê Anh Dũng & Diệp Thế Mỹ, Truyện ngắn. Bookmark the permalink.

Ý kiến - Trả lời

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s