MỘT CUỘC ĐỔI ĐỜI (Kale): Mục Lục

BiaHK

MỤC LỤC

LỜI NÓI ĐẦU

PHẦN I: TÔI ĐÃ Ở LẠI

Chương 1– Dấu Hiệu Đầu Tiên: Cuộc Di Tản Chiến Thuật.
Chương 2– Những Điều Đó Xảy Ra Chính Trong Gia Đình Tôi.
Chương 3– Một Tình Huống Bi Thảm
Chương 4– Phủ Trung Ương Tình Báo Chuẩn Bị Di Tản
Chương 5– Những Báo Hiệu Về Sự Sụp Đổ Của Việt Nam Cộng Hoà
Chương 6– Ngày Cuối Cùng Của Đất Nước
Chương 7– Những Ngày Đầu Tiên Trong Chế Độ Cộng Sản.

PHẦN II: TRẠI CẢI TẠO LONG THÀNH

Chương 8– Cải Tạo
Chương 9 – Điều Vô Lý
Chương 10 – Chuyến Di Chuyển Đầu Tiên.
Chương 11– Trại Cải Tạo Long Thành
Chương 12– Ngày Đầu Trong Trại Cải Tạo Đầu Tiên
Chương 13– Mười Bài Học Tập Của Cộng Sản
Chương 14– Quen Dần Với Trại Cải Tạo
Chương 15– Tháng Đầu Tiên Trôi Qua
Chương 16– Cuộc Sống Tiếp Nối Trong Trại
Chương 17– Lệnh Tha Đầu Tiên
Chương 18– Tết Ở Trại Long Thành
Chương 19– Thăm Nuôi Lần Đầu

PHẦN III: TRẠI CẢI TẠO THỦ ĐỨC (16NV)

Chương 20– Trại Cải Tạo Thủ Đức
Chương 21– Tôi Ở Lại Để Điều Tra
Chương 22– Khu D Trại Cải Tạo Thủ Đức

PHẦN IV: TRẠI CẢI TẠO TÂN LẬP (VĨNH PHÚ)

Chương 23– Cuộc Hành Trình Đi Vào Địa Ngục
Chương 24– Một Cái Nhìn Tổng Quát Về Trại Tân Lập
Chương 25– Cuộc Tuyệt Thực
Chương 26– Lao Động Là Vinh Quang
Chương 27– Tôi Làm Thợ Mộc
Chương 28– Dưới Hai Tầng Áp Bức
Chương 29– Quay Đầu Về Núi!
Chương 30– Đói!
Chương 31– Bến Ngọc
Chương 32– Hút Thuốc Lào
Chương 33– Muông, Người Tù Hình Sự Đặc Biệt
Chương 34– Một Ngày Bình Thường Ở Trại Tân Lập
Chương 35– Tết ở Trại Tân Lập
Chương 36– Tôi Nằm Bệnh Xá.
Chương 37– Làm Thợ Vẽ.
Chương 38– Vợ Tôi Đến Thăm Nuôi

PHẦN V: TRẠI CẢI TẠO Z30D (HÀM TÂN – THUẬN HẢI)

Chương 39– Đi Về Miền Nam
Chương 40– Trại Cải Tạo Z30D, Hàm Tân, Thuận Hải.
Chương 41– Những Ngày Đầu Tiên Về Miền Nam.
Chương 42– Cậu Học Trò Tên Tâm.
Chương 43– Vợ Tôi Nói Tiếng “Giã Từ!”
Chương 44– Đội Mộc.
Chương 45– Nhu Và Sự Thay Đổi Của Trại Z30D
Chương 46– Trại Viên Nữ.
Chương 47– Phòng Vẽ Của Tôi.
Chương 48– Đợt Thả Năm 1988.
Chương 49– Tôi Đi Lâm Sản.
Chương 50– Trại Z30D Tiếp Tục Thay Đổi.
Chương 51– CT: Cải Tạo hay Con Tin?
Chương 52– Ngày về.

caitao
17 Năm Trong Các Trại Cải Tạo Của CSVN
Lời Nói Đầu

Tôi không là văn sĩ, và cũng không có tham vọng làm một nhà văn. Tôi không phải là một nhà ái quốc theo đúng nghĩa của nó. Tôi chỉ là một người Việt Nam bình thường, làm những công việc bình thường trong một quốc gia không bình thường! Giống như hàng trăm ngàn người ở miền Nam Việt Nam sau ngày 30 tháng tư năm 1975, tôi đã vào những trại tập trung của Cộng Sản, cái mà chúng đặt tên là “Trại Cải Tạo”, để rồi đã phải trải qua suốt gần 17 năm dài ở trong ấy. Viết những trang hồi ký này, tôi chỉ muốn làm một chứng nhân của một giai đoạn lịch sử chứ không có tham vọng kết án những cái gọi là “tội ác của Cộng Sản” hay nêu gương những người anh hùng bất khuất ở trong đó.

Những người Việt “Quốc Gia” mà trong đó có tôi đã thất bại trong cuộc chiến mà người Mỹ đặt tên là “Chiến Tranh Việt Nam” – cuộc chiến của Mỹ ở chiến trường Việt Nam -. Tôi không biết kết quả thật sự của cuộc chiến ấy là người Mỹ đã thắng hay bại mặc dù sau khi “Chiến Tranh Việt Nam” chấm dứt thì khối Cộng Sản đã lần lượt sụp đổ, nhưng điều mà tôi thấy rõ là những người Việt Quốc Gia đã phải chết trong các Trại Cải Tạo của Cộng Sản hay đang phải lưu vong khắp thế giới, và những người Việt Cộng Sản đang ngự trị trên toàn lãnh thổ Việt Nam. Chúng ta đã thất bại vì chúng ta đã không nêu được cái chính nghĩa “Quốc Gia” trong khi “Việt Cộng” có cái chính nghĩa “Giải phóng” đất nước của họ. Những nhà lãnh đạo của chúng ta đã làm gì trong thời gian chiến tranh, điều đó hẳn là hầu hết chúng ta đã nhìn thấy! Chúng ta đã bị lãnh đạo bởi những người chỉ biết nghĩ đến quyền lợi cá nhân hay tập đoàn hơn là quyền lợi chung của đất nước. Chúng ta mệnh danh là những người “Việt Quốc Gia” nhưng lại trở thành những người đánh thuê cho Mỹ. Khi Mỹ rút lui thì chúng ta không còn một khối người “Việt Quốc Gia” nữa mà đã trở thành những toán quân rã ngũ. Đa số những nhà lãnh đạo thì lo đi tìm sự an toàn riêng cho bản thân và gia đình họ, phần lớn còn lại thì âm thầm hoặc tìm phương lẩn trốn ra nước ngoài hoặc nộp mình vào các trại cải tạo để mong hưởng sự “khoan hồng” của “Đảng và Nhà Nước”.

Ở trong trại Cải Tạo, chúng ta cũng không có một sự đoàn kết nào mà lại sống âm thầm, nghi ngờ nhau, đổ lỗi cho nhau, hoặc tự chia rẽ nhau. Cộng Sản đã khai thác triệt để những nhược điểm ấy để dể điều hành các trại cải tạo của họ.

Mỗi người Việt Nam đều có trong đầu một ông quan”, không biết cái thành ngữ này có đúng hay không, nhưng tôi thấy không ai trong chúng ta muốn làm một con ốc trong một cổ máy mà chỉ muốn làm người điều hành cổ máy ấy mà thôi, để rồi rốt cuộc thì chẳng ai có một cổ máy nào để điều hành!

Chúng ta đã thất bại và những người Cộng Sản đã chiến thắng. Điều ấy là một thật tế không thể chối cãi được! Mặc dù giờ đây thì đất nước ta đang bị cai trị bởi một chủ nghĩa “phi nhân” trong khi cả thế giới đã phải từ bỏ, điều quan trọng mà tôi thấy được là đất nước ta không còn chiến tranh nữa, dân tộc chúng ta không còn chết chóc tang thương nữa. Phần còn lại của chúng ta và của các thế hệ mai sau là làm thế nào để đất nước Việt Nam chúng ta thoát khỏi những tắc nghẽn của một chủ thuyết sai lầm để mà tiến lên.

Tôi viết những trang hồi ký này chỉ để ghi lại những gì đã diễn ra cho chính bản thân tôi cũng như cho những người bình thường nhất ở trong những cái gọi là “Trại Cải Tạo” của Cộng Sản. Tất nhiên còn nhiều điều mà tôi không được chứng kiến hay trải qua, cũng như những điều mà tôi không thể nào nhớ hết được. Vì thế tôi mong những ai đã sống trong giai đoạn ấy nên ghi lại và tổng hợp thành một bức tranh toàn diện về các trại cải tạo của Cộng Sản Việt Nam.

Như tôi đã nói, tôi không là một nhà văn cho nên không có trình độ để trau chuốt văn ngôn. Các bạn đọc nên xem đây như là một lối kể chuyện của một người bình thường. Đối với những ai đã sống trong các trại cải tạo thì coi như đây là một đóng góp để nhớ lại thời gian đen tối và đau khổ của chúng ta. Còn đối với những ai chỉ nghe nói đến hai chữ “Cải Tạo” thì coi như đây là một sự tìm hiểu thêm về một giai đoạn của đất nước.

Ghi nhớ tất cả các bạn đồng cảnh và
những người đã chết trong các trại Cải Tạo.
Gữi tất cả tình thương về mẹ!

—->Phần I

 

This entry was posted in Chuyện Tù, Hồi-ký - Bút-ký, KALE. Bookmark the permalink.

One Response to MỘT CUỘC ĐỔI ĐỜI (Kale): Mục Lục

  1. vivi099 says:

    Mười bảy năm, làm kiếp trâu
    Cho bầy Mường Mán đè đầu khinh khi .
    …!…

    Like

Ý kiến - Trả lời

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s