SA HUỲNH (chu sa lan)

sahuynh1.

Nguyễn ngồi im. Ly cà phê phin nhỏ từng giọt chầm chậm. Thứ bảy. Bảy giờ chiều. Nắng hanh vàng rơi rớt trên tàng cây mít xanh lá ngoài đường. Rút điếu thuốc gõ nhè nhẹ lên mặt bàn, thong thả đưa lên miệng anh bật diêm. Khói thuốc lãng đãng trong không khí ẩm ướt. Trời như muốn mưa. Tiếng sấm gầm xa thật xa. Gió thổi nhè nhẹ rung rung những tàng cây ngoài sân. Đây không phải là cái quán mà đúng ra là ngôi nhà.Bà chủ quán có chồng đi lính xa, lương không đủ nuôi đàn con lũ khủ năm sáu đứa nên bà mở quán kiếm thêm tiền. Anh thích tới đây vào ngày cuối tuần vì sự thơ mộng và yên tịnh nhất là sự đối đãi đặc biệt. Đứa con gái của bà chủ quán là học trò của anh. Do đó anh muốn giúp đỡ đứa học trò nghèo hiếu học được chút nào hay chút đó. Hiểu được lòng tốt của thầy nên đứa học trò không coi anh như là một khách hàng thông thường mà là một thầy giáo kiêm cha chú. Tiếng thở dài vang ra. Đời giáo chức ở tỉnh lỵ Tây Ninh nhàn hạ, bình lặng, trống rổng và nhàm chán. Ngày hai buổi tới trường nhìn thấy các khuôn mặt quen thuộc, nhai đi nhai lại hằng ngày những lời giáo huấn mà anh biết sẽ không còn có nhiều ảnh hưởng với học trò. Đám học trò đệ nhị, đệ tam đang có nhiều lo âu và suy tư hơn là nghe một môn học chán nhất trong những môn học. Đám học trò mới lớn của anh bận tâm về chiến tranh, tình yêu và chuyện đi lính hơn là phí thời giờ để vùi đầu vào môn công dân giáo dục. Chiến tranh đang trùm phủ lên toàn đất nước, nghe hoài hủy trên đài phát thanh, đọc nhan nhản trên báo chí qua lời cáo phó hay đi dự đám tang của các gia đình có con hy sinh vì tổ quốc.

Nguyễn ngước nhìn người lính biệt động quân vừa bước vào quán. Bộ quân phục bạc màu. Trên vai áo có gắn hai bông mai màu vàng. Đôi giày trận lấm bùn. Mái tóc ba phân vàng cháy. Khuôn mặt xạm nắng. Đôi mắt ngác ngơ. Người lính trận trông xa lạ và lạc loài. Nguyễn liên tưởng tới bạn bè, tới hai người anh của mình. Đâu đó nơi vùng hẻo lánh hoang vu. Đâu đó trong rừng rậm ngút ngàn. Đâu đó trên núi cao chớn chở. Đôi mắt lờ đờ thiếu ngủ. Quần áo nồng mồ hôi lâu ngày chưa giặt. Anh ngồi co ro trong hố cá nhân. Anh vật vả dưới cơn pháo kích. Ngồi xuống bàn bên cạnh người lính biệt động gật đầu cười chào Nguyễn. Nụ cười thật buồn, thật bơ vơ mà cũng thật hiền lành. Nguyễn cười làm quen bằng một câu hỏi.

– Anh từ đâu tới?

Đốt điếu thuốc hít hơi dài người lính chiến giơ tay chỉ về hướng núi Bà Đen.

– Trong đó… Ba tháng mười một ngày… Tiểu đoàn của tôi lội nát vùng Suối Đá, núi Bà Đen và mật khu Dương Minh Châu…

Nguyễn cười.

– Anh nhớ kỹ…

Người lính gật đầu.

– Tôi đếm từng ngày…

– Chắc đánh nhau với Việt Cộng dữ lắm…

– Lai rai… Đụng mỗi ngày…

Nhìn Nguyễn giây lát người lính nói tiếp với giọng hơi khàn có lẽ vì hút nhiều thuốc lá và thức đêm.

– Nếu không có chi phiền tôi mời anh chai bia…

Ngay giây phút đầu tiên thấy người lính biệt động này Nguyễn bỗng dưng có thiện cảm. Có lẽ vì dáng điệu buồn bã và sự im lặng hiếm thấy. Có lẽ vì cách ăn nói lịch sự và mềm mỏng của anh.

– Cám ơn anh…

Cầm ly cà phê Nguyễn ngồi vào bàn của người lính.

– Tôi tên Hoàng…

– Nguyễn…

Hai người bắt tay nhau. Hoàng gọi hai chai 33. Rót bia vào ly cho mình anh nhìn Nguyễn.

– Mời anh…

Hoàng ngửa cổ uống một hơi thật dài xong lại rót cạn chai bia vào ly rồi đưa lên uống cạn. Chắt lưỡi anh cười nói như để bào chữa cho cách uống rượu rừng rú của mình trước mặt một người mới quen.

– Ở trong rừng lâu quá đâm ra thèm đủ thứ. Thèm chai bia, tô canh chua, cá kho tộ, chén cơm trắng…

Gọi thêm chai bia Hoàng cười tiếp.

– Thèm tô phở Pasteur, ly thạch chè Hiển Khánh… Phải đi xa, đi lâu mình mới nhớ Sài Gòn… Anh ở Sài Gòn?

Nguyễn gật đầu cười trả lời bằng câu hỏi.

– Làm sao anh đoán tôi ở Sài Gòn?

Hít hơi thuốc Hoàng cười cười nâng ly bia.

– Tôi ngửi được mùi Sài Gòn nơi anh…

Nguyễn cười vì câu nói của người lính biệt động. Hoàng uống cạn chai bia thứ nhì. Nguyễn nhận thấy người lính chiến mới quen này dường như uống không phải để vui mà để say, để quên điều gì muốn nhớ, hoặc để tận hưởng thời gian quí báu và ngắn ngủi nơi thành phố. Trời tối. Người đi lại thưa thớt dù là đêm cuối tuần. Chỉ có lính hoặc thanh niên độc thân mới lang thang vào ban đêm. Tây Ninh nằm sát biên giới Việt Miên cho nên luôn luôn là điểm nóng dưới áp lực quân sự nặng nề của cộng sản Bắc Việt.

– Anh làm gì ở đây?

Hoàng hỏi người bạn mới quen trong lúc đốt thuốc.

– Dạy học. Anh thấy đứa con gái đó không. Nó là học trò của tôi…

Hoàng gật đầu cười nhìn theo tay chỉ của người bạn mới quen. Hít hơi thuốc thật dài xong từ từ nhả khói ra anh nói với giọng mơ màng.

– Hồi còn trẻ tôi thích làm thầy giáo. Tôi thích làm thầy giáo ở các tỉnh xa xôi như Ban Mê Thuột hay Pleiku…

Nguyễn cười uống ngụm bia.

– Người ta sợ những chỗ đó mà anh lại thích…

Uống cạn chai 33 Nguyễn mời Hoàng về gác trọ của mình uống tiếp. Người lính chiến nhận lời không do dự. Tạt vào tiệm tạp hóa Nguyễn mua bia, thuốc lá và tôm khô củ kiệu. Hai người ngồi nơi lan can ngoài sân. Ánh trăng thượng tuần mông lung vàng đổ. Cây mít cao lất lây trong gió đêm. Không gian vắng lặng. Hai người im lìm uống. Chỉ có đầu thuốc cháy đỏ. Nguyễn liên tưởng đến hai câu thơ của thi sĩ Huyền Khiêu ” Ngồi suốt đêm trường không nói năng. Ngậm ngùi chén rượu ánh sao băng…”. Hoàng chợt buông tiếng thở dài hắt hiu. Diêm quẹt cháy bùng. Qua ánh sáng mờ mờ Nguyễn thấy mắt người bạn mới quen dường như có lệ.

– Anh chắc đã yêu?

Hoàng hỏi. Nguyễn gật đầu. Uống hơi bia giọng anh chầm chậm cất lên trong bầu không khí tịch mịch của tỉnh lỵ.

– Quen nhau từ trung học. Lớn lên càng thấy cách biệt. Dường như tôi với nàng đều đổi thay. Rồi cuộc tình đổ vỡ dù hai đứa muốn hàn gắn. Tôi nghĩ hàn gắn cũng vô ích. Rồi nàng đi lấy chồng. Thế thôi…

Hoàng lại thở dài. Tiếng thở dài buồn, thật buồn. Nguyễn không đủ ngôn từ để diễn tả tiếng thở dài này. Rót bia đầy ly Hoàng đưa ly bia lên ngắm nghía đoạn uống một ngụm. Suốt đêm đó dưới ánh trăng thượng tuần vàng đổ trên áo, trong cơn say chập chờn vỡ vụn Hoàng kể cho người bạn mới quen nghe một chuyện tình…

—>2

This entry was posted in Chu Sa Lan, Truyện dài - Tiểu thuyết. Bookmark the permalink.

Ý kiến - Trả lời

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s