BÃO NGẦM: Phần I (chu sa lan)

bao-ngamLời của người viết truyện:

BÃO NGẦM là một bộ truyện chiến tranh giả tưởng gồm 3 phần:

1-Cửu Long Phẫn Nộ
2-Du Kích Chiến Biển
3-Chuyến Công Tác Cuối Cùng

Bão Ngầm cũng là bộ truyện tiếp nối theo Giấc Mộng Việt Nam, nói về cuộc chiến tranh không qui ước của nước Việt Nam tự do và dân chủ đối với Trung Cộng để bảo toàn lãnh thổ trên đất liền và biển đảo. Muốn nắm vững tình tiết cũng như các nhân vật của truyện, xin quí độc giả vui lòng đọc truyện Giấc Mộng Việt Nam trước. Ngoài ra vì là truyện giả tưởng về chiến tranh ở thế kỹ thứ 21 cho nên có rất nhiều danh từ chuyên môn thuộc về chiến tranh mà người viết để nguyên Anh ngữ vì khó lòng dịch ra tiếng Việt một cách chính xác được. Tuy nhiên người viết cũng cố gắng giải thích để cho quí độc giả có một khái niệm tổng quát để quí vị đọc truyện một cách dễ dàng hơn. Xin cám ơn nhiều.

Phần I

CỬU LONG PHẪN NỘ

1.

Sài Gòn. Tháng 3 năm 2045.

Do dự giây lát, thiếu tá Minh mới chịu bước vào căn phòng hội của Phòng Nghiên Cứu Chiến Thuật & Chiến Lược thuộc bộ quốc phòng của nước Việt Nam tự do và dân chủ đặt thủ đô tại Sài Gòn. Vị tiểu đoàn trưởng của tiểu đoàn thám biệt kích thấy quanh chiếc bàn dài có năm người đang ngồi trò chuyện mà trong đó có ba quân nhân anh quen mặt. Ngồi đầu bàn là chuẩn tướng Biên, tham mưu trưởng bộ binh. Ngồi cạnh tướng Biên là đại tá Thìn, trưởng phòng hành quân. Người thứ ba, ngồi cạnh Thìn chính là đại tá Mạnh, trưởng phòng an ninh tình báo, vị chỉ huy trực tiếp của anh. Ngồi đối diện với chuẩn tướng Biên là một người đàn bà mặc âu phục. Tuổi ước chừng bốn mươi ngoài, bà ta thoạt trông từa tựa như người Châu Á song nếu nhận xét kỹ thì lại như có nửa phần Tây Âu với chiếc mũi cao và đôi mắt xanh. Minh nhíu mày cố nhớ ra người đàn bà này là ai song đành chịu. Tuy nhiên anh đoán ngồi ngang hàng với tướng Biên thì bà ta ắt phải có chức phận cao lắm. Ngồi cạnh người đàn bà là một thanh niên mang kính cận anh chưa gặp lần nào.

– Minh ngồi đi…

Nói với Minh, đại tá Mạnh chỉ vào chiếc ghế kế bên thanh niên lạ. Khẽ hắng giọng, chuẩn tướng Biên lên tiếng trước nhất.

– Để tôi giới thiệu sơ cho mọi người biết nhau. Thiếu tá Minh là tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn biệt kích, người được chỉ định thi hành công tác Cửu Long…

Chỉ vào người đàn bà, tướng Biên cười tiếp.

– Bà Sue đây thì có lẽ chỉ có mình thiếu tá Minh chưa biết mặt thôi.

Hướng mắt về người đàn bà được tướng Biên gọi là bà Sue, Minh cười lên tiếng.

– Chưa có hân hạnh gặp bà Su lần nào song tôi cũng được nghe tiếng ” kiều nữ ” của bà trong vụ bán đấu giá đảo Phú Quốc…

Su bật lên tiếng cười thánh thót.

– Cám ơn về lời khen của thiếu tá. Tôi có nghe chồng tôi đôi lần nhắc tới đơn vị biệt kích do thiếu tá chỉ huy.

– Xin lỗi chồng bà là ai?

Tới phiên đại tá Mạnh lên tiếng trả lời.

– Bà Sue là phu nhân của ông bộ trưởng Quốc…

Minh à lên tiếng nhỏ.

– Tôi xin lỗi bà… Tôi không được biết điều đó.

Cười gật đầu, Sue quay qua nhìn thanh niên mang kính cận đang ngồi cạnh mình đoạn cười nói với thiếu tá Minh.

– Tiện đây tôi cũng xin hân hạnh được giới thiệu cùng thiếu tá, kỹ sư Chiến. Ông ta sẽ là người tháp tùng theo thiếu tá trong công tác Cửu Long.

Minh quay nhìn thanh niên được Sue giới thiệu với cái tên kỹ sư Chiến. Anh tự hỏi công tác mà mình được giao phó là thứ công tác gì mà lại dính dáng tới phe dân sự. Là lính chuyên nghiệp, anh không thích làm việc chung với phe dân sự vì có nhiều thứ khác biệt và lắm khi xung khắc với nhau. Giọng của Sue vang thánh thót.

– Để khỏi mất thì giờ quí báu của mọi người, tôi xin đi ngay vào mục tiêu chính của cuộc họp hôm nay. Với sự chấp thuận của thủ tướng Việt, bộ trưởng Quốc và tư lệnh Điền cũng như sự phụ giúp của hai phòng hành quân và an ninh tình báo thuộc bộ tư lệnh bộ binh; tôi và các nhân viên dưới quyền đã phác hoạ ra những điều đại cương cho công tác Cửu Long.

Dừng lại giây lát, Sue quay qua nhìn thiếu tá Minh đoạn thong thả tiếp.

– Công tác mà thiếu tá và anh em binh sĩ biệt kích sắp thi hành rất quan trọng và cũng rất khó khăn. Trừ thiếu tá và lính biệt kích ra không ai làm được.

Nghe Sue rào đón, Minh biết công tác mà mình sẽ thi hành là loại công tác nếu không phá hoại thì cũng điệp báo sâu trong vùng địch. Đó là thứ công tác cực kỳ nguy hiểm, đi có mà về thì gần như không. Giọng nói của Sue vang nhẹ trong căn phòng hội rộng song yên tịnh.

– Tôi đã đọc báo cáo của tướng Khải trình lên bộ quốc phòng cho biết Giai Đoạn 3 hay là Ra Trung của chiến dịch Hẹn Nhau Ở Sài Gòn đã hoàn thành cũng như tình hình quân sự, chính trị và xã hội của miền Trung đã được ổn định. Quân lực của ta đã dừng lại tại đèo Ba Dội và giành phần kiểm soát tất cả các vị trí quân và dân sự quan trọng của mười mấy tỉnh thuộc miền Trung cũng như các thành phố Thanh Hoá, Vinh, Huế, Đà Nẳng, Nha Trang và Qui Nhơn. Trong ý định tái chiếm quần đảo Hoàng Sa từ tay Trung Cộng, chính phủ đã giao cho tôi trọng trách nghiên cứu và soạn thảo ra kế hoạch đối đầu với bộ binh và hải quân của Trung Cộng. Theo ước tính của phòng nghiên cứu chiến thuật&chiến lược thì sớm muộn gì hạm đội Nam Hải của hải quân Trung Cộng cũng tìm đủ mọi cách chiếm lại quần đảo Trường Sa đang được ta kiểm soát. Để làm chậm lại kế hoạch tái chiếm Trường Sa của hạm đội Nam Hải đồng thời cũng làm yếu đi sức mạnh của kẻ xâm lăng, tôi đề nghị hai biện pháp vừa quân sự vừa kinh tế. Đầu tiên tôi xin được đề cập tới yếu tố kinh tế vì nó liên quan tới công tác Cửu Long. Cũng chính vì sự quan yếu và khẩn cấp của công tác này mà chính phủ phải cần tới tài sức của thiếu tá Minh và các chiến sĩ thuộc tiểu đoàn biệt kích.

Rời chỗ ngồi, Sue bước tới bức vách đang nổi lên bản đồ của vùng Vân Nam và năm nước Miến Điện, Thái Lan, Việt Nam, Cao Miên và Lào. Trên bức bản đồ sáng lên một vệt mà nhìn vào ai cũng biết chính là con sông nổi tiếng: Cửu Long.

– Không đếm xỉa gì tới lợi ích chung cũng như muốn khống chế các nước láng giềng, Trung Cộng đã cho xây hai mươi cái đập thuỷ điện lớn nhỏ dài theo sông Cửu Long tính từ đất Tây Tạng xuống tới biên giới của tỉnh Vân Nam với năm nước láng giềng. Các đập thủy điện này đã làm nghẽn mạch, huỷ hoại dòng sông Cửu Long mà miền nam của ta chính là vùng đất bị ảnh hưởng nhiều nhất. Nước trên thượng nguồn không được thông thương tự do đã làm cho vùng đồng bằng miền nam bị nhiễm mặn vì nước biển lấn sâu vào. Rồi đây, vùng đồng ruộng phì nhiêu của chúng ta sẽ khó mà trồng lúa hoặc cây trái được. Sự thiệt hại lâu dài ước tính lên tới trăm ngàn tỉ đô la. Đó là lý do thứ nhất khiến cho tôi đề nghị với chính phủ chấp thuận một kế hoạch để cứu vãn con sông Cửu Long. Lý do thứ nhì cũng quan trọng không kém. Hai mươi cái đập thuỷ điện mà Trung Cộng xây trên dòng Cửu Long có khả năng cung cấp điện cho mấy tỉnh của miền nam nước Tàu như Vân Nam, Quý Châu, Quảng Tây, Trùng Khánh, Thiểm Tây, Thanh Hải, Hồ Bắc… Nội trong địa phận của tỉnh Vân Nam, Trung Cộng đã xây mười cái đập thuỷ điện trong đó có hai đập lớn nhất là Tiểu Loan (Xiaowan) và Noạ Trát Độ (Nuozhadu). Muốn làm yếu đi tiềm năng quân sự của Trung Cộng, chúng ta phải làm suy xụp hoặc xáo trộn nền kinh tế của họ. Thử tưởng tượng ra nếu mười tỉnh của miền nam nước Tàu mà bị mất hoặc hao hụt điện thì dân chúng sẽ hoảng loạn như thế nào. Các nhà máy, công ty, xí nghiệp sẽ bị đình trệ hoặc đóng cửa vì không có điện.

Ngừng lại nhìn xuống chỗ mọi người đang ngồi, Sue cười nhẹ tiếp.

– Muốn làm cho nước sông Cửu Long được thông thương tự do để vùng đồng bằng miền nam của chúng ta không bị nhiễm mặn trong thời gian ít nhất từ 5 tới 10 năm, muốn làm suy xụp phần nào nền kinh tế của Trung Cộng, muốn cho dân chúng Trung Hoa mất niềm tin vào chính phủ của họ; quân lực ta phải, bằng mọi cách và bằng mọi giá phá huỷ ít nhất 1 hoặc 2, hoặc 3 hoặc phá hết 10 cái đập thuỷ điện xây trên sông Cửu Long thuộc địa phận Vân Nam.

Nghe tới đó thiếu tá Minh liếc nhanh đại tá Mạnh, trưởng phòng an ninh tình báo và thấy cấp chỉ huy cũng đang nhìn mình mỉm cười. Điều đó khiến cho anh nghĩ ra lý do mình được đặc biệt mời tham dự cuộc họp cao cấp này.

– Theo đề nghị của các nhân viên của phòng nghiên cứu, tôi chọn cái đập Nuozhadu để thử tài phá hoại của thiếu tá Minh và các người lính biệt kích.

Ai cũng bật lên tiếng cười về câu nói đùa của Sue. Riêng Minh tuy cũng cười song lại nghĩ thầm: ” Phá hoại kiểu này mà tụi Tàu Cộng biết được thì sẽ có đánh nhau lớn. Hổng biết bà Sue này có nghĩ tới điều đó chưa ta…”. Rồi sau đó anh lại nghĩ tiếp: ” Chắc mấy ông lớn cũng đã nghĩ tới chuyện có chiến tranh với Trung Cộng nên mới cho phép mình phá hoại. Cái vụ đánh nhau với Tàu Cộng để họ lo. Họ biểu mình phá thì mình phá… Hơi sức đâu lo chuyện tào lao… mệt…”

– Công tác Cửu Long là công tác tối mật và quan trọng vì nếu Trung Cộng biết chính phủ Việt Nam ở Sài Gòn âm mưu phá hoại thì tôi e rằng sẽ có chiến tranh giữa ta với họ…

Nghe tới đó Minh gật gù lẩm bẩm: ” Ít ra thì bà ta cũng nghĩ giống như mình nghĩ…”.

– Tuy nhiên theo sự lượng định của phòng nghiên cứu chiến lược và phòng tình báo; nếu công tác Cửu Long hoàn thành rồi sau đó mới bị Trung Cộng biết được thì nguy cơ chiến tranh trên bộ giữa ta với họ cũng khó mà xảy ra do ở ta không có chung đường biên giới với họ. Muốn đánh ta, họ phải kéo quân đi qua nước Lào và miền bắc của nước Việt Nam đang do cộng sản kiểm soát. Tôi muốn nói, ít nhất họ cũng phải suy tính kỹ càng trước khi khai mở một cuộc chiến tranh mà hại nhiều hơn lợi. Huống chi nếu công tác Cửu Long bị đổ bể thì chính phủ sẽ phủ nhận đã làm chuyện phá hoại đó.

Ngừng nói, vị giám đốc của phòng nghiên cứu chiến thuật & chiến lược hướng cái nhìn của mình về chỗ thiếu tá Minh đang ngồi.

– Tôi xin lỗi thiếu tá khi nói ra điều đó. Vì lý do an ninh quốc phòng, chính phủ coi như không hề nhúng tay vào công tác Cửu Long. Khi thi hành công tác thiếu tá và các người lính biệt kích sẽ không có lý lịch, quân số, cấp bậc, đơn vị và luôn cả quốc tịch nữa. Chính phủ không biết họ là ai. Nếu chết, họ sẽ chết âm thầm. Nếu may mắn sống sót, họ cũng không được hưởng vinh quang gì hết mà phải giấu kín bí mật chuyện đã làm.

Thiếu tá Minh lặng lẽ gật đầu như hiểu được lời nói của Sue. Im lìm giây lát anh mới lên tiếng hỏi và đó cũng là thắc mắc đầu tiên của vị chỉ huy tiểu đoàn viễn thám.

– Xin phép bà cho tôi hỏi vài điều.

– Mời thiếu tá.

– Ngoài những lý do mà bà đã nêu ra khiến cho ta phải phá những cái đập thuỷ điện của Trung Cộng, còn có lý do nào khác hơn nữa thưa bà.

Mỉm cười nhìn chuẩn tướng Biên, hai đại tá Thìn và Mạnh; Sue thấy ba vị sĩ quan cao cấp này cũng gật gù cười như đã biết được câu trả lời. Quay sang thiếu tá Minh, Sue hắng giọng.

– Có một lý do mà vì sự tế nhị của nó nên không được thảo luận một cách công khai. Tuy nhiên nếu ông đã hỏi thì tôi xin trả lời một cách vắn tắt. Nước Mỹ muốn có chiến tranh với Trung Cộng nhưng lại không muốn mình là kẻ châm ngòi chiến tranh. Họ sử dụng tất cả những gì có thể làm được để ép Trung Cộng phải nổ súng trước… Hoặc có thể họ sẽ thúc đẩy các nước khác châm chọc cho Trung Cộng phải đánh nhau với các nước nhỏ và yếu hơn mình nằm trong vùng rồi thời gian sau sẽ tham gia như họ đã từng làm trong thế chiến thứ nhì.

Ngừng lại uống ngụm nước lạnh xong Sue mới cười nhẹ tiếp.

– Theo thiển ý của tôi thì có hai nước trong vùng đông nam á châu có đủ yếu tố để châm chọc cho Trung Cộng phải nổ súng trước. Nước thứ nhất là Nhật Bản đang có tranh chấp chủ quyền về quần đảo Senkaku ở biển Hoa Đông với Trung Cộng. So về thực lực quân sự thì Nhật Bản là nước có hải quân mạnh đủ sức cầm cự với hải quân của Trung Cộng cho tới khi Hoa Kỳ lâm trận. Chúng ta đều biết giữa Nhật Bản và Hoa Kỳ có ký kết hiệp ước quân sự. Nước thứ nhì chính là Việt Nam tự do và dân chủ của ta ở Sài Gòn. Tuy không giàu có với lại lực lượng hải quân cũng không bằng Nhật Bản song nước ta cũng có những tranh chấp về biển đảo với Trung Cộng. Tôi nghe tin phong phanh chính phủ đang dự tính đổi tên nước Việt Nam tự do và dân chủ có thủ đô ở Sài Gòn thành ra tên Việt Nam Cộng Hòa như ngày xưa cách đây hơn bảy mươi năm. Tuy nhiên nếu muốn đổi tên thì chánh phủ phải mở ra cuộc trưng cầu dân ý để hỏi ý kiến của dân. Dân chúng có thuận thì mới đổi tên được.

Dường như không nhịn được Chiến mới lên tiếng ngắt ngang lời của Sue.

– Chị nghĩ dân chúng có chấp thuận không?

Sue mỉm cười nhìn mọi người trong phòng trước khi trả lời câu hỏi của Chiến.

– Chị nghĩ là dân chúng sẽ chấp thuận sau khi nghe chính phủ trình bày lý do của việc đổi tên nước. Từ năm 1954 cho tới năm 1975, nước Việt Nam bị chia làm 2 nước. Miền bắc nằm dưới sự cai trị của cộng sản với tên Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa; còn miền nam tự do và dân chủ có tên Việt Nam Cộng Hòa. Hai quần đảo Hoàng-Trường Sa đều thuộc lãnh thổ của nước Việt Nam Cộng Hòa. Năm 1974, Trung Cộng xua tàu chiến tấn công Hoàng Sa. Hải quân Việt Nam Cộng Hòa đã anh dũng chống cự song rốt cuộc rồi Trung Cộng cũng cưỡng chiếm Hoàng Sa của ta. Rồi những năm kế tiếp họ lại xua hải quân đánh chiếm Trường Sa, tạo ra sự tranh chấp biển đảo với các nước láng giềng như Việt Nam, Phi, Nam Dương… Năm 2013, nước Phi đã kiện Trung Cộng lên tòa án quốc tế và vào năm 2016, tòa án này đã tuyên bố đường lưỡi bò 9 đoạn vô giá trị về mặt pháp lý. Chính phủ ta cũng đang tính kiện Trung Cộng ra trước tòa án quốc tế về vụ đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa của ta. Tuy nhiên muốn cho được danh chính ngôn thuận thì ta phải lấy lại tên nước là Việt Nam Cộng Hòa. Nếu tòa án mà xử ta thắng kiện thì ta mới có cớ và sự hậu thuẫn của dân chúng và các nước láng giềng để dùng lực lượng hải quân tái chiếm Hoàng Sa từ tay Trung Cộng…

À tiếng nhỏ như hiểu ra sự việc, Chiến hỏi gọn.

– Chị nghĩ Hoa Kỳ không ngăn cản ta đánh Hoàng Sa?

Su mỉm cười nói tiếp và như chỉ muốn trả lời riêng với Chiến.

– Chị nghĩ họ sẽ không ngăn cản bởi vì họ muốn dùng ta để chọc cho Trung Cộng phải châm ngòi cuộc chiến ở Biển Đông trước. Để cho ta đánh nhau với Trung Cộng một thời gian ngắn rồi họ sẽ nhảy vào. Tính ra sự tương quan lực lượng thì hải quân của ta có thể gây tổn thất, có thể là phân nửa cho hạm đội Nam Hải. Như vậy khi hải quân Hoa Kỳ can thiệp thì rất dễ dàng cho họ đánh thắng hải quân của Trung Cộng. Huống chi cuộc chiến giữa Việt Nam Cộng Hòa với Trung Cộng không chỉ xảy ra trên biển mà còn có cơ nổ ra trên đất liền nữa. Để đánh ta, bộ binh của Trung Cộng sẽ tràn qua biên giới miền bắc đánh chiếm nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Lúc đó nhóm cầm quyền của miền bắc phải có chọn lựa là giải tán đảng cộng sản để theo về với ta chống xâm lăng hay theo Trung Cộng để đánh ta.

– Chị nghĩ cộng sản miền bắc sẽ theo ai?

Cười hắc hắc Chiến hỏi câu trên. Sue mỉm cười lắc đầu.

– Chuyện này lớn và phức tạp nên chị chưa có câu trả lời.

Chiến lại lên tiếng đặt câu hỏi.

– Thưa chị lý do nào Mỹ lại muốn đánh nhau với Trung Cộng?

– Ai cũng biết hiện giờ Hoa Kỳ là một siêu cường về quân sự, kinh tế và chính trị. Ảnh hưởng của họ bao trùm lên toàn thể thế giới. Họ áp đặt một trật tự và an ninh chung cho mọi quốc gia. Trong khi đó Trung Cộng là một nước đang trỗi dậy với sức mạnh về kinh tế và quân sự chỉ có kém Hoa Kỳ thôi. Giới lãnh đạo đảng cộng sản của nước Tàu mang tham vọng ngày nào đó sẽ thay thế Hoa Kỳ để lãnh đạo thế giới. Đó là điều mà Hoa Kỳ không thể chấp nhận được. Hiện giờ Trung Cộng đang tìm đủ mọi cách thức để đẩy Hoa Kỳ ra khỏi Á Châu. Đó là bước đầu tiên mà họ cần phải làm. Muốn đẩy Hoa Kỳ ra khỏi Châu Á cũng như loại trừ ảnh hưởng của Hoa Kỳ ra khỏi vùng Thái Bình Dương, Trung Cộng phải trục hải quân Hoa Kỳ ra khỏi Biển Đông trước. Ngày nào còn có sự hiện diện của hạm đội 3 và 7 ở Biển Đông và Thái Bình Dương, ngày đó Trung Cộng chưa đạt được tham vọng bá chủ Châu Á và Thái Bình Dương. Biết điều đó, Hoa Kỳ sẽ chọc cho Trung Cộng nổ súng trước. So về sự tương quan lực lượng thì Trung Cộng chưa có thể thắng được Hoa Kỳ nếu có đánh nhau trên biển. Chỉ trong vòng từ hai tuần lễ cho tới một tháng, hải quân của Trung Cộng sẽ bị đánh tan. Thua trên biển thì Trung Cộng có nguy cơ không cản được Hoa Kỳ đổ bộ lên các vùng đất ven biển. Thua trận thì đảng cộng sản của nước Tàu có rất nhiều khả năng bị xụp đổ. Đó là điều mà Trung Cộng không muốn. Do đó thoạt nhìn bề ngoài thì người ta thấy Trung Cộng sẵn sàng đánh nhau để bảo vệ chủ quyền, tuy nhiên suy nghĩ kỹ hơn thì họ lại không muốn đánh nhau với Hoa Kỳ trong lúc này. Biết đánh sẽ thua thì đánh làm gì…

Ngừng lại sau khi nói một lúc thật dài, Sue đưa ly nước lên uống ngụm nhỏ rồi mới nhìn thiếu tá Minh.

– Trung Cộng không muốn đánh thì ta sẽ làm cho họ phải đánh, bắt buộc họ phải đánh. Họ đánh nhau với Hoa Kỳ mà bị thua thì ta có lợi nhiều. Thừa lúc hải quân của họ bị hải quân Mỹ đánh xập tiệm, ta sẽ đánh chiếm lại quần đảo Hoàng Sa. Phá vỡ đập thuỷ điện của Trung Cộng xây trên sông Cửu Long là ta dồn họ vào cái thế suy xụp thêm về kinh tế đồng thời tạo ra sự rối loạn về chính trị. Để giải quyết hai vấn đề quan trọng này, Trung Cộng bắt buộc phải khơi mào chiến tranh với Mỹ để khích động tinh thần dân tộc và lòng ái quốc của dân chúng. Có như vậy thì đảng cộng sản Tàu mới hy vọng tồn tại được…

Gật đầu tỏ vẻ hiểu những gì Su nói xong Minh hắng giọng hỏi tiếp.

– Xin phép bà cho tôi được hỏi về vai trò của ông kỹ sư Chiến trong công tác Cửu Long?

Nhìn Chiến đang ngồi, Su cười tiếng nhỏ.

– Khi phác họa ra công tác Cửu Long, tôi cũng đã nghĩ tới những cách thức dễ dàng và nhanh chóng hơn như dùng phi cơ thả bom hoặc dùng hỏa tiễn để phá đập. Nhưng hai cách thức đó quá lộ liễu vả lại ta cũng không có hoả tiễn hạng nặng hoặc phi cơ mang loại bom GPU-57 MOP do đó tôi chọn giải pháp gởi toán biệt kích tới phá hoại. Muốn phá cái đập có chiều cao gần 300 mét, chiều dài 600 mét và chiều rộng 18 mét này, thiếu tá và anh em biệt kích phải biết đặt chất nổ vào chỗ nào yếu nhất, quan trọng nhất của nó. Kỹ sư Chiến là người sẽ chỉ cho thiếu tá chỗ nào nên phá và phá xong rồi thì muốn sửa chữa lại phải tốn công và của nhiều nhất. Với sự hiểu biết của một kỹ sư về đập thủy điện, Chiến biết rõ cấu trúc và cách thức vận hành của cái đập Nuozhadu để chỉ cho thiếu tá phá. Không có Chiến chỉ dẫn, toán biệt kích của thiếu tá không phá xụp được cái đập đâu…

Gật đầu tỏ ý hiểu, Minh lại lên tiếng hỏi tiếp.

– Bà định khi nào công tác bắt đầu?

– Bây giờ là cuối tháng ba. Công tác sẽ bắt đầu ngày 1 tháng 5?

– Không được.

Minh buông gọn. Su nhìn chuẩn tướng Biên rồi sau đó mới buông một câu hỏi rất lịch sự.

– Xin thiếu tá vui lòng cho tôi biết lý do?

Giọng nói của Minh vang lên chắc nịch.

– Lý do khiến ông kỹ sư không thể tháp tùng toán biệt kích được nếu ông ta không trãi qua một khóa huấn luyện căn bản quân sự kéo dài ít nhất ba tháng rồi một tháng để học hỏi về mưu sinh thoát hiểm. Lội trong rừng không phải như đi dạo trong công viên hoặc chạy bộ trên đường phố. Nó có trăm ngàn bất trắc, với những đột biến mà nếu không phản ứng kịp thời người ta sẽ chết không kịp ngáp, gây nguy hại cho đồng đội và làm hư công tác phá hoại. Nếu kỹ sư Chiến không đủ sức lội 20 cây số trong rừng một ngày, không biết bắn súng, không biết xài địa bàn, không biết tìm đường nếu đi lạc, không biết mưu sinh thoát hiểm; thì bà nên cho ông ta ngồi trực thăng thả xuống gần gần chỗ cái đập và tôi sẽ đón ổng ở đó…

Ai trong phòng cũng đều nghe thiếu tá Minh nêu ra hàng chục tiếng ” không ”. Từ chuẩn tướng Biên tới đại tá Mạnh và đại tá Thìn đều biết Minh nói đúng sự thật. Làm một người lính biệt kích không phải dễ. Họ có khả năng làm được những chuyện đặc biệt mà người khác không làm được. Họ có một thể chất tốt, được huấn luyện thành thạo về kỹ thuật tác chiến cá nhân, có thể sử dụng rất nhiều loại vũ khí, biết dùng chất nổ để phá hoại, biết cách di chuyển và mưu sinh thoát hiểm trong rừng sâu, thông thạo việc sử dụng máy truyền tin, am tường võ nghệ và cuối cùng là dám tình nguyện hy sinh vì nhiệm vụ.

– Nếu dùng trực thăng đổ người xuống thì lộ liễu quá và địch sẽ biết…

Su nhìn tướng Biên khi nói câu trên. Hiểu ý Su và cũng không muốn làm phật lòng bà ta đồng thời cũng đã nhận được lệnh của thượng cấp do đó chuẩn tướng Biên vội lên tiếng.

– Thưa bà giám đốc… Những lời của thiếu tá Minh đúng với sự thực. Ông Chiến không thể tháp tùng theo toán biệt kích đi lên Vân Nam phá đập được nếu ông ta không trãi qua một khoá huấn luyện cấp tốc và căn bản quân sự của một người lính. Tuy nhiên vì lý do công tác Cửu Long cần phải được thi hành ngay nên tôi có đề nghị như vầy…

Nhìn Minh, chuẩn tướng Biên hơi rắn giọng nói của mình.

– Bà Sue yêu cầu 1 tháng, trong lúc thiếu tá nói 4 tháng nên tôi đề nghị 2 tháng rưởi. Thiếu tá và các huấn luyện viên của toán biệt kích phải cố gắng dạy cho kỹ sư Chiến được chút nào hay chút đó. Tôi nghĩ thiếu tá và các anh em biệt kích có thể bảo vệ cho ông kỹ sư đừng để cho ổng đi lạc thì chắc không có gì nguy hiểm đâu…

Thiếu tá Minh không nói gì thêm vì biết những lời của tướng Biên như là cái lệnh ngầm mà mình phải thi hành. Quay sang Chiến đang ngồi cạnh, Minh cười nói đùa.

– Vậy thì sáng mai ông kỹ sư sẽ bắt đầu khoá học. Ông sẽ ngủ 4 giờ một ngày, tập đi đứng chạy nhảy nằm bò tới khi mệt lả. Ông sẽ phơi sương, phơi nắng, dầm mưa, lội sình. Lính của tôi sẽ quay ông như quay dế đá. Đó là tại bà Sue chứ hổng phải tại tôi đâu nghen…

Nghe Minh nói đùa Sue bật cười hăng hắc như không có vẻ gì phật lòng.

– Có gì Chiến cứ réo chị mà phàn nàn… Chị sẽ năn nỉ thiếu tá Minh cho em…

Chiến cười nói đùa với Sue.

– Dạ… Em mà mệt là em réo chị đó…

Tuy không tường mối quan hệ giữa Sue với Chiến song nghe họ nói chuyện thân mật, mọi người đoán cả hai phải thân thiết với nhau như chị em ruột. Hơn một tiếng đồng hồ ngồi nghe thuyết trình về tất cả chi tiết của công tác Cửu Long xong thiếu tá Minh mới được phép ra về. Bước ra ngoài sân anh thở dài biết những ngày sắp tới sẽ là những ngày gay go nhất trong binh nghiệp của mình.

—>2

Advertisements
This entry was posted in Chu Sa Lan, Truyện dài - Tiểu thuyết. Bookmark the permalink.

Ý kiến - Trả lời

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s