BÃO NGẦM: Phần III (chu sa lan)

bao-ngamPhần III
CHUYẾN CÔNG TÁC CUỐI CÙNG

29.

Đang ngồi xem truyền hình với bà Hằng, Thúy Nhi nghe điện thoại reo. Nhìn vào màn hình cô mỉm cười.

– Hello My Captain…

Vừa nghe Thúy Nhi nói câu trên, bà Hằng vội bấm nút cho cường độ âm thanh của tivi xuống thấp. Hiểu ý của bà mẹ chồng tương lai, Thúy Nhi mở ” speaker’s phone ” lớn hơn rồi cười nói tiếp.

– Em và mẹ xin chia buồn với anh về trận hải chiến Trường Sa…

Bà Hằng nghe con trai cười rồi sau đó giọng nói trầm buồn vang vang.

– Anh cám ơn em với mẹ… Đánh nhau mà em… Phải có khi thắng khi thua… Mình mà thắng hoài thì lấy ai đánh với mình…

Cười hắc hắc, Thúy Nhi hỏi.

– Có em nè… Em rất muốn dọng dô mặt của anh… Mà anh đang ở đâu dzậy?

– Cam Ranh. Tàu anh được ghé Cam Ranh lãnh tiếp tế và cũng để nghỉ xả hơi một tuần…

Hiểu ý của ông lính tàu ngầm, cô cười thốt trong lúc nhìn bà mẹ chồng tương lai.

– Anh có muốn…

– Rất muốn…

– Muốn gì?

– Muốn dọng dô mặt em…

Thúy Nhi nghe tiếng cười hà hà vang ở đầu dây bên kia.

– Anh cũng muốn được gặp mẹ nữa…

– Dậy hả… Em sẽ ” book ” vé máy bay đi Nha Trang ngay bây giờ…

– Cám ơn em… Anh chờ được gặp em…

Cười hắc hắc Thúy Nhi đùa.

– Kỳ này chắc anh bị đòn nặng à nghen… Mẹ hăm he anh đủ thứ…

Bà Hằng nghe tiếng cười của con trai vọng lớn. Điện thoại ngưng. Thúy Nhi gọi hãng máy bay. Cô được cho biết sẽ có chuyến bay đi Nha Trang 8 giờ sáng mai. Hai mẹ con lo sửa soạn xong đi ngủ sớm vì phải thức dậy lúc 6 giờ sáng. Vừa bước vào phòng đợi của phi trường Nha Trang, Thúy Nhi ngó dáo dác nhưng không thấy ông lính tàu ngầm của mình. Một người lính hải quân từ trong góc bước ra. Nhìn cô, anh ta cười hỏi.

– Xin lỗi cô… Tôi tên Chiện. Cô có phải cô Thúy Nhi?

– Dạ chính tôi…

Người lính mau mắn thốt.

– Hạm trưởng của tôi nhờ tôi tới đón cô và bà về căn cứ Cam Ranh…

Sau khi lấy hành lý, Thúy Nhi và bà Hằng theo người lính ra xe. Nhìn chiếc jeep, Thúy Nhi cười nói đùa với bà mẹ chồng tương lai.

– Anh Chương cưng mẹ ghê… Đem xe jeep ra đón mẹ…

Bà Hằng cười đùa.

– Cưng con thì có. Hổng có con chắc nó cho mẹ đi tắc xi…

Dường như đã biết hai phụ nữ này là ai nên Chiện cũng vui vẻ góp chuyện.

– Dạ… Hạm trưởng của tôi nói là vì bận thử ” đồ chơi mới ” nên không thể ra đón bà với cô được…

– Anh xin lỗi cho tính tò mò… Anh nói ” hạm trưởng của tôi bận thử đồ chơi mới…”. Tôi không hiểu…

Bật cười hắc hắc Chiện mới lên tiếng giải thích.

– Dạ đó là tiếng lóng mà thuỷ thủ tàu ngầm gọi thứ vũ khí mới. Chiếc 66 Hải Mã vừa nhận được một UUV. Chắc cô chưa biết UUV là tiếng viết tắt của Unmanned Underwater Vehicle) được điều khiển từ xa. Vì vậy mà hạm trưởng phải cùng với thuỷ thủ đoàn thực tập để sử dụng cho nhuần nhuyễn…

– Aaaa… Thì ra là thế. Anh Chiện đi tàu ngầm lâu chưa?

Thuý Nhi hỏi dò. Chiện tủm tỉm cười.

– Dạ… Tôi đi lính được 10 năm rồi cô ơi. Mà tôi làm lính tàu ngầm mới 4 năm…

– Vậy là anh Chiện ở dưới quyền chỉ huy của ông trung tá hạm trưởng lâu hén…

– Dạ… mà đại tá Chương chứ hổng phải trung tá thưa cô…

– Thằng con tôi lên chức đại tá hồi nào mà nó hổng nói cho tôi biết dzậy cà…

Tới phiên bà Hằng góp lời. Đang lái xe Chiện quay lại cười với bà Hằng.

– Dạ mới lên chức chừng tháng thôi thưa bà. Chắc vì vậy mà hạm trưởng chưa có dịp thưa với bà…

– Anh Chiện thích làm việc với hạm trưởng của anh hông?

– Tôi thích lắm… Bình thường ổng rất vui vẻ bình dân và thương lính lắm. Nhưng khi đụng trận thì ổng điên hết biết và lì một cây…

Nói xong Chiện cười hắc hắc. Thuý Nhi cũng bật cười thánh thót nói với anh thủy thủ tàu ngầm.

– Ổng có biệt hiệu Chương Điên mà… Thực ra thì tôi chưa thấy ổng lên cơn điên bao giờ…

– Để tôi kể cho cô với bà nghe… Ổng cho tàu lặn ngay dưới lườn con vịt què Liêu Ninh rồi phóng thuỷ lôi bắn cháy một lúc ba chiếc tàu của hạm đội Nam Hải. Nghe cái lệnh của ổng bảo tàu phải lặn sâu gần tới đáy biển rồi nổi từ từ lên ngay dưới lườn tàu là thuỷ thủ đoàn sợ xanh mặt. Tôi muốn tè trong quần…

Bà Hằng và Thuý Nhi hổng nín cười được. Lát sau Thuý Nhi mới hỏi.

– Anh nói con vịt què Liêu Ninh là cái gì vậy?

Chiện bật cười ha hả.

– Đó là chiếc hàng không mẫu hạm của Trung Cộng mua lại của nước Ukraine rồi sửa chữa lại và đặt tên Liêu Ninh. Nó cũ như trái đất và dở ẹt nên tụi này gọi là con vịt què để phân biệt với chiếc Thượng Hải mới đóng…

Chiện vừa lái xe vừa chuyện trò rồi chừng nửa giờ sau xe dừng lại nơi cổng có lính gác. Thuý Nhi thấy chiếc jeep cũ và bụi bặm xịch đổ ngay cạnh chỗ mình ngồi rồi Chương bước xuống.

– Mẹ… Con mừng được gặp mẹ…

Bà Hằng rưng rưng nước mắt khi thấy lại đứa con độc nhất của mình. Nhìn Thuý Nhi, ông lính tàu ngầm giang hai tay ra ôm lấy vị hôn thê ngồi trên xe. Cô chủ trẻ ứa nước mắt khi nghe lời thì thầm bên tai: ” Anh nhớ em…”. Dụi đầu vào ngực ông lính, cô thì thầm: ” So do I…”.

Nhường tay lái cho hạm trưởng, Chiện lái chiếc jeep cũ vào căn cứ. Chương quày xe trở ra phố.

– Anh đưa em với mẹ tới khách sạn xong chiều ra đón. Anh đã đặt buổi ăn tối rồi…

Ngồi ở băng sau, bà Hằng cười thánh thót.

– Mừng con lên chức hả…

Chương bật cười lớn.

– Dạ… Còn một điều mừng lớn hơn nữa mà đó cũng là lý do con mời mẹ và Thuý Nhi ra Nha Trang chơi…

– Lý do gì dzậy anh?

– Lên chức đại tá anh không còn đi tàu ngầm nữa mà sẽ lên bờ. Có thể anh sẽ được giao một chức vụ nào đó ở bộ tư lệnh tàu ngầm

Chương thấy được vẻ mừng vui trong mắt của Thuý Nhi khi cô quay sang nhìn anh.

– Có nghĩa là anh sẽ được ở Phú Quốc?

Cười nhẹ Chương gật đầu.

– Anh thích ở Phú Quốc hơn Sài Gòn…

– Em cũng vậy. Đời sống yên bình và nhàn hạ hơn…

– Do ở tình hình chiến trận còn nóng cho nên bộ tư lệnh yêu cầu anh thi hành một công tác mới cực kỳ quan trọng và khẩn cấp. Tư lệnh Kiếm có hứa sau chuyến công tác này Toàn sẽ thay anh làm hạm trưởng chiếc Hải Mã…

Nhẹ cười Thuý Nhi hỏi nhỏ.

– Vậy đây là chuyến công tác cuối cùng của anh hả?

– Đúng… Đây là chuyến công tác cuối cùng… Em rán chờ…

Thuý Nhi nói với giọng nghiêm nghị và quả quyết.

– Em sẽ chờ…

Xe dừng ở khách sạn Thuỳ Dương cao ba tầng ngó ra bãi biển có rừng thuỳ dương reo trong gió mát rời rợi. Thang máy đưa ba người lên tầng 2. Hành lý được mang vào. ” Tip” người bồi phòng xong khép cửa lại, Chương bước tới đứng trước mặt mẹ mình.

– Mẹ không già đi chút nào. Trừ một người ra mẹ là người đàn bà đẹp nhất trong mắt con…

Bật tiếng cười hạnh phúc bà Hằng giễu.

– Aaaaa… Ai là người đẹp nhất dzậy con?

Bắt gặp cái nheo mắt của bà Hằng, Thuý Nhi lên tiếng liền.

– Hổng phải con đâu… Chắc ảnh nhắc tới người đẹp áo xám của ảnh đó…

Chương cười ha hả đùa.

– Cô gái giữ giày của anh đó… Cổ mới là người đẹp mà anh mê nhất…

Thấy đồng hồ chỉ 15:00 giờ Chương nói nhanh với Thuý Nhi.

– Anh phải đi… 18:30 anh sẽ trở lại đón em với mẹ… Bye…

Nhìn theo bóng ông lính tàu ngầm ra cửa, không hiểu nghĩ gì mà Thuý Nhi chợt thở dài. Nghe tiếng thở dài đó bà Hằng hỏi nhỏ.

– Con có chuyện gì không vừa ý?

Thuý Nhi lắc đầu cười.

– Dạ không… Con chỉ mong tới lúc anh Chương trở về…

—>30

Advertisements
This entry was posted in Chu Sa Lan, Truyện dài - Tiểu thuyết. Bookmark the permalink.

Ý kiến - Trả lời

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s