VẠN TUẾ CÁC BÀ MẸ!! (nguoiviettudo)

Kính dâng các U, Bầm, Đẻ, Mẹ, Má, Mạ … còn sống hay đã khuất…

Hồi đó cứ một hai ngày lại bị cúp điện . Có điện có ánh sáng thì mới đi chơi còn nhìn ra ngoài trời tối hù thì cách tốt nhất là ngồi nhà đốt đèn cầy đọc tiểu thuyết.

Tôi mới ở tù về, người yêu không, bạn bè cũng không nên hay ngồi dưới chân giường nghe má kể chuyện. Má là cả một kho chuyện đởi xưa kể hoài không hết nhất là chuyện ma – bảo đảm chuyện ma của má hay hơn Nguyễn Ngọc Ngạn –

Con em út đã mười sáu mười bảy tuổi nằm trên giường ôm má cứng ngắc, bên kia là hai thằng cháu một nội một ngoại đứa mười hai đứa mười tuổi . Hễ tới đoạn nào hồi hộp tụi nó chận má lại:

“Má, ( bà nội, bà ngoại) khoan cho con đi tiểu một cái ”

” Đi lẹ lên hông thôi tao buồn ngủ lắm rồi tao ngủ ráng chịu.”

Theo lời má kể, ông bà ngoại hồi xưa giàu lắm, giàu tới mức ở dưới gầm giường có cả hai rương đầy tiền và vàng . Má cũng kể thời bốn mươi lăm gia đình chạy loạn tình trạng lụn bại dần, má cùng với mấy bà chị phụ buôn bán để nuôi gia đình. Ông bà ngoại giàu có như thế mà cuối cùng chẳng còn gì để lại cho con cái.

Tôi không nhớ người thứ Tư và thứ Sáu là cậu hay dì, chỉ biết năm chị em với nhau. Má Hai , má Ba là chị tới má thứ Năm và hai em gái thứ Bảy và thứ Tám (xém chút xíu ông bà ngoại có ” Ngũ Long Công Chúa ” trong nhà). Má rất uy tín đến nỗi hai bà chị khi cần quyết định chuyện gì cũng đều nghe ý kiến của má. Còn hai cô em gái thì khỏi nói, cứ “chị Năm” mà tâm sự từ chuyện chồng con, làm ăn mua bán thậm chí có hờn giận nhau cũng nhờ “chị Năm” đứng ra hòa giải.

Hồi đó ba là một công tử thư sinh nghèo đang sống với ông nội. Ba có chiếc xe đạp cuộc cũ , cuối tuần là dông về Thủ Đức ăn nem ở quán má Hai mà thực ra là để được nhìn má. Từ Thủ Dầu Một về đến Thủ Đức bao xa tôi không biết, nhưng chưa cuối tuần nào ba vắng mặt, đôi lúc được ngày nghỉ lễ còn cộng thêm cái thăm viếng bonus. Cảm sự chân thành của ba, sau này biết được ba hiếu thảo sống cu ki với ông nội, má xiêu lòng. Mấy chục năm sau chín anh em tụi tôi hân hạnh trình diện với cuộc đời. (má kể, chứ ba cứ dấu kín vì sợ bị quê )

Chuyện ba má thương nhau tụi tôi rất trân quý. Bba chưa bao giờ giở thói vũ phu dù tính ba rất nóng ( nghe nói hồi nhỏ ba đã từng đánh nhau với du đãng bằng sợi lòi tói). Ba yêu má bao nhiêu tôi không biết nhưng hầu như tuần nào ba cũng chở má và đám con trên cái xe hơi cà tàng đi ăn ngoài. Ba làm thư ký ở một nhà hàng nổi tiếng nên chuyện sành ăn thì khỏi bàn. Hồi đó lương tháng dưới thời Đệ Nhất Cộng Hòa đủ để gia đình tôi có một cuộc sống thoải mái.

Má trước đây gốc là cô giáo tiểu học, về sau con đông quá má ở nhà lo cho mấy cha con tụi tôi. Má có cả một kho tàng chuyện cổ tích, từ chuyện lịch sử cho tới thời chiến tranh bốn mươi lăm, nhưng ” tuyệt chiêu ” hấp dẫn nhất là chuyện ma.

Một hôm cúp điện, như thường lệ, đứa em gái út chiếm chỗ thượng phong nằm bên má ôm thật chặt, hai thằng cháu ( mấy đứa con của chị Ba , anh Tư ) dành phần bên kia , còn tôi thì ngồi dưới chân giường.

” Má, kể chuyện ma đi má, đứa nào đi rót cho bà ( nội, ngoại) ly nước coi bay”

” Sao Út không đi?”

“Tao sợ ma! ”

Vậy là nước non đầy đủ, má bắt đầu.

Thình lình đang giữa câu chuyện, con em út tôi ngồi bật dậy

“Má, má chơi ăn gian, chuyện này má kể rồi, chỉ thay đổi tên thôi hà!”

Hai thằng cháu cũng phụ hoạ

“Bà ( nội, ngọai) ăn gian, chuyện này nghe rồi ”

Má cười ha hả “Tụi bây cứ bắt tao kể hoài, chuyện đâu mà cho đủ” . Sau này tôi mới biết cái mánh của má : cùng một câu chuyện chỉ cần đổi tên nhân vật, chẳng hạn con ma hôm qua tên Mai hôm nay sẽ biến thành Hồng, ông phú hộ gian ác mấy bữa trước là Năm hôm nay cộng thêm hai nút thành Bẩy. (Tôi áp dụng mánh của má để kể chuyện cho thằng con lúc nó mới chín mười tuổi.)

Hồi trước năm bảy mươi lăm, đoàn kịch Kim Cương rất nổi tiếng trên truyền hình, ai coi cũng phải khóc nước mắt ngắn nước mắt dài. Có kịch Kim Cương là cả nhà bỏ hết mọi chuyện quây quần chung quanh cái TV. (Thoại kịch ban nầy thuộc loại câu nước mắt hạng nhất.)

Một lần đang coi tới đoạn thê thảm nhất, tôi lén đưa mắt nhìn quanh xem phản ứng của đồng bào, tôi thấy từ “đồng chí tổng thống” (ba ) cho tới các “đồng chí nhân dân” phụ nữ ai cũng rơm rớm, có đồng chí nữ mặt méo xệch, nước mắt chảy không cần chùi. Tôi thấy cười quá mà không dám, cho tới khi ánh mắt tôi bắt gặp “nữ đồng chí thủ tướng” ( má ) đang nằm ngủ ngon lành, tôi bật lên cười thành tiếng giữa những câu phản đối “thằng quỷ dô diên!”. Thì ra mệt quá sau một ngày ngồi bán cơm tấm, cộng thêm cái khổ của diễn viên chính nhẹ hều không thấm vào đâu so với mình nên má thấy chán. Sáng hôm sau tôi hỏi chọc quê má “Kịch hôm qua hay hôn má ?” ” Hay!!” má trả lời !!.

Trong năm chị em, má “lên đường” sớm nhất , may cho tôi còn về kịp để ở bên má được hai năm. Ngày trở về sau sáu năm tù , tôi mừng tủi vì nhà còn nguyên. Chị Ba tôi ngồi trước cửa canh me mấy thằng công an (chị Sáu tôi cho mướn chuyện lậu, chuyện chưởng, chuyện kiếm hiệp phía trong… để kiếm sống). Chị Sáu tôi dặn khách dấu kín cuốn chuyện đề phòng tụi CA nhưng có nhiều cha đi tơn tơn ngoài đường gần đến nơi mới chịu nhét vào bụng. Bởi vậy sau này bị đổ bể chị phải ngồi tù vài tháng. (Sau năm 75, đọc bất cứ cái gì thuộc về VNCH nhất là chuyện kiếm hiệp Kim Dung là thứ giải trí số một. Cái nào CA càng cấm càng hút khách.)

Do đó vừa thấy tôi xăm xăm đi vào nhà chị Ba tôi kêu to “Anh này đi đâu vậy? ” tôi suyt “Đừng có la”. Chị nhận ra tôi ” Má ơi, thằng Bảy nó về rồi nè !”

Tôi thấy má chạy từ trên lầu xuống đằng sau là ba “Chúa ơi, con về rồi hả con? ”

Tôi chỉ kịp thốt lên ” Má, ba!” rồi nước mắt cứ tuôn ra.

Má hỏi ” Con có đói không con, muốn ăn cái gì không để má mua? “. Má ơi! Sao trái tim người mẹ nào cũng vĩ đại hết vậy? Má lật đật xách tô mặc dù mấy chị em gái của tôi đứng chung quanh đó. Má muốn tự tay mình!.

Có lần tôi không biết mình đã làm gì cho má buồn má bỏ nhà đi bộ ra nhà thờ Đức Bà ngồi ở công viên. Chị Ba tôi chửi tôi một trận rồi đạp xe đi tìm má. Khi má trở về tôi không nhớ mình có mở miệng được mà nói với má một lời xin lỗi. Nỗi đau đó vẫn còn dày vò tôi cho tới tận ngày hôm nay!!

Má giỏi lắm, không giỏi sao được khi nhân khẩu trong gia đình có khi vượt qua con số mười. Hồi trước 75 ba còn đi làm, nhưng khi VC vô thì cả nhà chỉ trông nhờ vào tài xoay sở của má. Chưa bao giờ má cất tiếng than mặc dù phải cáng đáng luôn cả mấy người cháu bên ba. Thời buổi căng thẳng nhất về kinh tế má vẫn có đủ cơm gạo cho tất cả mọi người.

Sau này khi được phép gởi quà, anh tôi ở Mỹ thỉnh thoảng vẫn chắt chiu cùng với chị đóng gói hàng hoá về cho ba má. Nhà có con chuột chũi, mỗi lần nó kêu chít chít là thế nào vài ngày sau gia đình nhận giấy đi lãnh quà. Mỗi lần được chút “ngoại tệ” như vậy ba mới dám xài sang ra chợ mua ít cà phê, sữa, đường và chà là , món má rất thích. Hồi nào sáng chiều cà phê sữa đầy đủ, bây giờ ba chỉ cho phép mình được tận hưởng “thú đau thương” hạn chế. Ba lịch sự lắm, pha xong cho mình một ly cối, ba làm ly thứ hai nước giảo cho má (không phải ba hà tiện mà tại vì má không uống được cà phê đậm ), rồi ba bưng lại tận tay má ” Uống miếng đi bà! ” . Má và cái đám xây lố cố tụi tôi chia nhau vừa nhắp vừa tấm tắc “Má, cà phê sữa đã quá há má “

Sau này khi má đã mất ba vẫn giữ thói quen đó, pha ly cà phê để trên bàn thờ má, đi qua đi lại thấy ly cà phê vơi hết hơn phân nửa mà má đâu có uống! (thủ phạm là tụi tôi!). Ăn cơm cũng vậy ba bới một chén để riêng với đôi đũa dành cho má , chén cơm ba sẽ ăn sau cùng.

Ngày má mất tôi vẫn còn nhớ như in. Sáng hôm đó sau khi bán hết cơm má đi thu dọn chén đĩa ngoài chợ . Chị em gái tôi ngồi bán, còn tôi sau khi ở tù về cứ quanh quẩn trong nhà vì kiếm không ra việc làm. Tôi để ý thấy mặt má thất sắc, xám ngoét. Má có vẻ mệt mỏi lắm vào trong nhà tìm ngay chỗ nằm nghỉ. Tối hôm đó má ăn được miếng cơm, đọc kinh xong giữa đêm bỗng dưng bà la lên “Ông ơi tôi chết rồi! “. Thằng cháu nội ngủ với má ôm lấy bà khóc nức nở. Từ đó cho đến ngày ra đi má không tinh lại một giây phút nào. Mấy ngày trước cũng khoảng nửa đêm tự dưng tấm kiếng rất lớn trên gác rơi xuống đất bể tan nát. Có sự trùng hợp nào chăng?

Má Hai má Ba kịp về Saigon để nhìn mặt em lần cuối. Đám tang má xong ba ngày sau thì hai bà lên máy bay đi Mỹ. Hai người em (dì Bảy, dì Tám ) người ở Canada, người ở Mỹ được tin “chị Năm” mất mà bàng hoàng. Chị dâu tôi sau này kể lại anh tôi nhận điện thoại báo, lẳng lặng đi xuống basement ngồi khóc một mình. Khi chị biết chuyện hai vợ chồng ôm nhau trong nước mắt.

Cả bốn bà dì tôi người nào cũng trên tám mươi mới chịu ra đi chỉ duy má “giã từ vũ khí” lúc vừa hơn sáu chục vì chịu hết nổi cuộc sống dưới chế độ của mấy thằng VC. Nếu má còn sống và kịp sang đây thế nào mấy cha tổng thống Mỹ cũng mời má ra làm Bộ Trưởng Kinh Tế. Nuôi nổi một gia đình hơn chục miệng ăn mà chẳng ai đi làm lụng gì ra tiền dưới sự cai trị của VC thì làm Bộ Trưởng Kinh Tế chẳng qua chỉ “đơn giản” như “đang giỡn”.

Đứa em gái út của tôi có nghề làm móng cứ ôm má mà khóc. Nó nói trong nước mắt “Để con làm một bộ móng thiệt đẹp cho má đi gặp Chúa nghe má “. Mấy chị tôi thay cho má chiếc áo dài gấm chỉ mặc có mấy lần trong đám cưới anh Tư anh Năm và lần ăn mừng ba được thăng chức trong hãng.

Giờ má nằm đó đẹp như hồi thời con gái với chiếc áo dài không có dịp xử dụng từ thời kỳ VC . Em tôi điểm chút son trên đôi môi, chút phấn hồng trên gò má xanh xao, tôi thấy hình như những vết nhăn trên trán má giãn ra như trong một giấc ngủ yên bình . Dù sao má cũng ấm áp vì chung quanh đầy đủ những người thân yêu chỉ duy khóe môi hơi trễ đi như muốn khóc , nhớ đến đứa con trai thứ Tư còn trong tù không biết ngày nào sẽ trở về.

Tôi chưa bao giờ được nhìn thấy một Thiên Thần nhưng chắc mấy vị đó cũng chỉ đẹp như má của tôi trong bộ áo dài gấm. (Bây giờ ba má đang ở Việt Nam trong một nhà thờ. Có muốn đi thăm cũng không được, đành chịu thôi )

Má, con viết mà cố gắng đẩy ngược những giọt nước mắt vào bên trong.

Má thương yêu của con, anh hùng của con, giờ đây ba má đang nắm tay nhau trên Thiên Đàng kề cận Thượng Đế . Ba má lại được yêu thương nhau như hồi xưa, ba má chờ tụi con với, rồi đây gia đình mình sẽ lại sum họp, tụi con lại được “Bà Năm Mắt Kiếng” kể chuyện ma (chỉ đổi tên nhân vật ) cho nghe và ” Ông Thầy Giáo Năm ” sẽ pha cho mấy má con mình ly cà phê sữa bự tổ chảng .

Mấy cháu nhỏ ơi ! có dịp nên ôm ba má mình mà hôn, mà nói những lời thương yêu. Đừng chờ tới khi song thân khuất núi thì mọi chuyện đã quá muộn màng. Biết đâu nhờ vào những cử chỉ đó ba má sẽ vui mà sống thêm vài chục tuổi với mình.

Kính Thưa các U, Bầm, Đẻ, Mẹ, Má, Mạ … còn sống hay đã khuất. Các ngài là chỗ dựa, là tình yêu là tất cả đối với con cái. Nguyện cầu Chúa, Phật, Trời ban mọi ơn lành cho các ngài để các ngài được hưởng hạnh phúc bên con cháu

Kính thưa các Thầy, Cậu, Bố, Cha, Ba , Tia…xin Ơn Trên ban phúc lành cho các ngài để có đủ sức khỏe mà nắm tay các U, Bầm, Đẻ , Má, Mẹ đi hết đường trần. Xin các ngài cũng nên lịch sự mà pha cà phê , đấm bóp, nói lời nhẹ nhàng yêu thương đối với người bạn đường để con cái noi theo.

Vạn tuế các bà mẹ!!

nguoiviettudo

Advertisements
This entry was posted in Bạn đọc viết, Hồi-ký - Bút-ký, nguoiviettudo. Bookmark the permalink.

2 Responses to VẠN TUẾ CÁC BÀ MẸ!! (nguoiviettudo)

  1. Gary Nguyen says:

    Tuyet voi…..cac cu a…Me Viet Nam Cong Hoa muon nam tuyet voi..

    Like

  2. Kimoanh Le says:

    Đa tạ tác giả đã cho bài viết này. Trân trọng, Happy Mother’s day to all Mom !

    Like

Ý kiến - Trả lời

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s