Trần Văn Thái: TRẠI ĐẦM ĐÙN (1…HẾT)

20.

Những cảm giác hoang mang run sợ lúc đầu dần dần biến hết. Toàn tỉnh trí lại, quan sát gian phòng rộng rãi nhưng liền sau đó, trống ngực anh ta lại đập thình thịch. Tuy chưa nhận rõ chi tiết khác thường nào, Toàn linh cảm có một cái gì rờn rợn đang vây bọc đám tù, phảng phất trong không khí. Dường như bao nỗi oan khuất trong những trận đòn tra tấn tàn bạo, những giòng máu đau xót, những giọt nước mắt tức tưởi của những người tù hấp hối đã thấm xuống nền nhà, thấm vào các thớ gỗ của vách nhà, tất cả những thứ đó đã khiến cảnh vật nơi đây trở nên có linh hồn như người và giao cảm được với tù.

Toàn nhìn một khoảng đất trên nền, sáu bảy cái khoen sắt đã hoen rỉ, sắp thành một hàng thẳng nằm ngang căn nhà, trông phảng phất như những con mắt không có tròng của xác người nằm lấp ló dưới mặt đất ngó lên. Bất giác anh ta ngước nhìn nóc nhà, phát giác một con lăn (rò rẹt) gắn chặt vào sà ngang bằng một đai sắt chắc chắn. Một sợi dây thừng chui qua rãnh con lăn, chung đôi lại, hai đầu dây buộc túm vào cây cột ở sát vách. Toàn ngẫn nghĩ chưa biết con lăn, sợi dây và những khoen sắt dùng vào việc gì?

Đúng lúc Toàn liếc nhìn, thiếu niên Hợi bất chợt ngửng lên, ngó lơ mơ đám người trong gian nhà rồi lại gục đầu xuống như ngủ gật.

Có những bộ mặt quen trong đám đông lố nhố. Toàn chăm chú nhìn, tức thì lạnh người: Đầu Trâu! Nguy rồi! Đầu Trâu cũng có mặt. Mà Đầu Trâu có mặt ở đâu, phải có máu chảy thịt rơi nơi đó. Cái “nghiệp” của hắn là như vậy. Trong trại giam Cộng sản, có chuyên viên tra tấn Đầu Trâu, cũng như dưới địa ngục có quỷ dữ. Bữa nay, tính mạng tù nhân nào nằm trong tay Đầu Trâu đây? Với tạng người ốm yếu, Toàn sẽ không thể nào chịu nổi hai mươi lăm hèo của Đầu Trâu, như thế có nghĩa là anh đã ra “người thiên cổ” trước khi thọ lãnh đủ hình phạt tối thiểu ba mươi hèo.

Một người mặc đồ ka-ki nội hóa đã bạc màu đứng bên cạnh Đầu Trâu bỗng quay nhìn về phía Toàn và Thanh. Cả hai đều giật nẩy mình như chạm phải luồng điện mạnh khi bắt gặp cặp mắt độc ác tóe những tia lửa căm thù của giám thị Tùng. Có mặt hai tên này một lượt, bắt buộc phải có người chết, không tránh khỏi.

Nhớ lại cách đây khá lâu, trong một lần rẫy cỏ trước căn nhà này với mấy đồng cảnh, thấy căn nhà luôn luôn đóng cửa kín mít, không hề gặp người ra vào lần nào, anh bèn hỏi thăm một đồng cảnh đã có “thâm niên”, người này hốt hoảng trợn mắt ra hiệu “đứng có hỏi”. Toàn hoảng sợ, không biết đầu đuôi ra sao. Lát sau, người đồng cảnh nhìn trước nhìn sau, bên phải bên trái, rồi mới dám xích lại gần thì thào vào tai Toàn:

– Căn nhà này có cái bề ngoài hiền lành như thế nhưng ai đã vào thì khi ra, phải cõng xuống trại hay khiêng thẳng ra ngoài bãi. Vì căn nhà này dùng để…

Người tù nọ không nói hết câu, nhưng Toàn đã hiểu:

-…Để tra tấn?

– Không đúng hẳn

-…..?

– Dùng để…giết người!!!

Trông dáng điệu sợ sệt của đồng cảnh, Toàn tin chắc chắn anh ta nói thật. Vậy mà hôm nay, Toàn đã bất hạnh “được” đưa vào đây. Nghĩ vậy anh bàng hoàng ngộp thở, đầu óc choáng váng, muốn xỉu! Trong lúc luống cuống, sờ soạng tìm chỗ trên vách để vịn, anh nắm phải một vật lạnh ngắt như thỏi đồn. Đó là bàn tay Thanh. Thanh cũng đang lạnh toát người vì sợ. Nhưng nhờ có sự đụng chạm của hai bàn tay mà cả hai người cùng tỉnh lại và quay về với thực tế trước mắt.

Lúc đó, cả hai mới nhận ra một nhân vật thứ ba đang ngồi xổm lúi húi sắp xếp những cây gì đen sẫm và dài nằm sát vách. Toàn đứng hơi xa, chưa thể phân biệt ra loại cây gì thì vừa đúng lúc nhân vật thứ ba kia quay lại nhìn giám thị Tùng. Té ra là tên tù thợ rèn, tay sai đắc lực của Tùng. Thợ rèn lắp bắp nói. Hung thần Tùng gật đầu ra vẻ đồng ý, ngó cổ tay coi giờ rồi lật đật cùng Đầu Trâu lại gần chiếc bàn gỗ tạp cũ kê ở góc nhà đằng này. Trên mặt bàn, có một cuốn sổ bìa đen.

– Trông ai như 983 ngồi bó gối sát vách cà!

Nghĩ vậy rồi Toàn “ủa” thầm một tiếng. Vì mới vắng mặt chưa quá ba tiếng đồng hồ mà mặt mũi, quần áo, dáng vẻ của anh tù khùng đã thay đổi khác hẳn. Hai mắt trở nên ti hí vì sưng vù, chiếc áo cánh có in số tù trước ngực và sau lưng rách teng beng tét bét để lộ những mảnh da xám xịt. Hai cánh tay be bét máu, vành môi sưng vếu như con đỉa trâu đã thâm đen lại. 983 ngồi phệt dưới đất, đầu gối co lại trước ngực, lơ đãng ngó Toàn và Thanh, không lộ vẻ gì khác khi thấy đồng cảnh cùng toán nên hai người phân vân không biết y còn trông được hay bị hư mắt rồi. Người ta chỉ rắc một dúm nhỏ mảnh vụn thủy tinh đã nghiền nát vào tròng mắt tội nhân rồi day day nhè nhẹ một hai cái trên mí mắt là xong. Từ lúc đó, dù bị ngọn đèn “bin” chiếu thẳng vào mắt, tội nhân chỉ thấy đêm đen, hình ảnh biểu tượng của đời sống tù đầy dưới gông cùm Cộng sản.

Toàn chợt thấy 983 nhe răng ra cười với anh thì phải. Giữa hàm răng trên có một khoảng đen thui, trông lạ mắt. Anh phân vân sợ hãi, không biết 983 muốn bày tỏ điều gì? Trong hiện cảnh, nhe răng ra mà cười, ngó thấy khiếp đảm, thảm thương, ghê rợn hơn khóc cả trăm lần.

Toàn càng phân vân sợ hãi hơn nữa khi thấy 983 vẫn nhe răng ra như cười, như mếu, trong khi bàn tay trái của hắn nắm và lẩy bẩy nhắc cánh tay phải đặt lên đầu gối. Chỉ nhận định sơ qua động tác trên, Toàn đủ biết bộ xương, hệ thống bắp thịt và thần kinh của 983 đã bị xô lệch, tơi tả, hư hao quá nhiều! Ít ra, lúc này một cánh tay của 983 đã hết xài.

Toàn nhìn Thanh định thì thầm nhưng không ra hơi. Anh thấy sợ quá, sợ tất cả mọi người, mọi thứ trong trại. Anh định nhắc lại Thanh: “chết thì chết, nhất định khai không có dính líu gì với 982, với Hợi”. Toàn liếc nhìn Hợi. Thiếu niên này như còn chưa tỉnh, vẫn lim dim tì má vào đầu gối mà thiêm thiếp.

Mọi người nhốn nháo, duy có Hợi và 983 vẫn lạnh lùng không thèm để ý, một người mặc đồ ka-ki Mỹ may đẹp, hách dịch tới trước bàn sau khi đảo mắt nhìn rất nhanh một lượt. Giám thị Tùng, Đầu Trâu thoắt đứng nghiêm, giơ quả đấm lên chào.

Người mới vào là nhân vật thứ nhì trong Trại Đầm Đùn. Phó Trưởng ban Quản-trị kiêm trưởng ban điều tra vụ tù phong vương vượt ngục. Tuy là phó nhưng uy tín và nhất là quyền hành thực tế lại vượt xa và áp đảo trưởng ban nhiều. Điều đó không có gì lạ nếu ta biết Phó Trưởng ban là đảng viên có nhiều tuổi đảng và thành tích hơn trưởng ban. Dưới chế độ Cộng sản, những người không có quyền hành công khai, hay chỉ có những chức vụ nhũn nhặn thường là những phần tử quan trọng. Vì thế trên địa hạt hành chánh, cấp trên “ngán” cấp dưới là chuyện thường xảy ra.

Phó Trưởng ban không thèm chào lại. Y lạnh lùng đứng sừng sững trước bàn, cũng không thèm ngồi xuống ghế, chỉ khẽ ra dấu cho hai thuộc cấp lại gần rồi lần lượt nhìn lần nữa từng người trong phòng. Gặp tia mắt của y, Toàn rợn người…Nhưng hình như y không đặc biệt chú ý tới Toàn và Thanh. Không ai bảo ai mà Toàn và Thanh đều khoanh tay, cúi gằm mặt. Tên tù thợ rèn đứng nghiêm, không nhúc nhích. Cách xa mấy thước, hai người tù khác cũng đứng trong một dáng điệu sợ sệt run rẩy rõ ràng. Chỉ có 983 không có cử chỉ gì khác, vẫn ngồi bệt dưới đất, thản nhiên rờ nắn bàn tay úp trên đầu gối xem bị hư nát ra sao. Mãi cuối phòng giáp vách, thiếu niên Hợi ngồi trầm ngâm không có thái độ rõ rệt ngoài vẻ mệt nhọc, đau đớn.

Kể lại chiều hôm trước, vừa về đến trại, cho tù xếp than vào vựa xong, tên giám thị lật đật lên văn phòng trình với Phó Trưởng ban Quản-trị những lời tù 983 đã nói khi bị y bắt quả tang xâm phạm “tài sản” của nhân dân. Vì thế, giám thị đã không áp dụng biện pháp trừng phạt thích nghi ngay bây giờ. Cố nhiên, y không đả động đến vụ ăn trộm mía. Sau đó, 224 được gọi lên đối chứng, khai không biết gì về vụ này, tuy vậy cũng bị nhốt riêng để sẽ đối chất với 983.

Sáng hôm nay, 983 bị đòi lên văn phòng như ta đã biết. Mới đầu y tỏ vẻ ngớ ngẩn, thật thà, khai không có chuyện lạ lùng đó, hoàn toàn tên giám thị bịa đặt để vu cáo. Phó Trưởng ban quắc mắt, quát lớn:

– Giám thị vu cáo cho mày làm gì? Thiếu gì cách để trừng phạt Việt gian chúng mày mà phải vu cáo?

Để chấm câu, Phó Trưởng ban vung tay phóng một trái đấm vào giữa mặt 983. Như bị một nhát búa đánh trúng, 983 loạng choạng mãi mới lấy lại được thế đứng thăng bằng. Anh ta vuốt mặt, thấy bàn tay đỏ lòm máu mũi, trợn mắt nhìn Phó Trưởng ban:

– “Nó” sợ tôi trình với ban Quản-trị tội xâm phạm tài sản của nhân dân bị tôi bắt quả tang nên phải đặt chuyện vu cáo trước.

Phó Trưởng ban nghiêm nét mặt, hỏi:

– Xâm phạm gì?

– Mía…

– Ở đâu?

– Dưới ruộng mía, cách xa đường cái mấy chục thước.

– Mày gánh than đi trên con lộ lớn, làm sao biết?

– Tôi…xuống ruộng đi tiêu nên bắt gặp giám thị đang ăn trộm mía, đống vỏ mía trước mặt, y chưa vùi kịp!

983 ngập ngừng chút xíu rồi thản nhiên một vẻ khiêu khích. Phó Trưởng ban vừa ngạc nhiên vừa nổi giận. Hắn có thói quen thấy tù nhân trong trại khiếp hãi, run rẩy trước mặt hắn, lâu lắm mới gặp tên tù hỗn xược không có vẻ sợ sệt. Nhưng đồng thời hắn thấy mặt 983 dần dần ửng đỏ, gân trán nổi lên, cặp mắt long sòng sọc như người đang lên cơn điên dại, hắn sực nhớ lại nhận xét của tên giám thị cách đây ít ngày; “trại viên 983 đã có nhiều chứng bệnh thần kinh, có nhiều cử chỉ lạ lùng, khác hẳn với người bình thường, cần theo dõi thật sát!” Sự thật, ít lâu nay 983 luôn luôn bàng hoàng, mất trí nhớ, thấy nhiều ảo ảnh kinh hãi khiến y phát la lên nhiều lần. Một buổi kia đang cuốc đất thay trâu cày, mồ hôi nhể nhại, y bỗng bỏ cuốc chạy lại bờ ruộng trình với cảnh vệ có vợ y lại thăm, lát sau, y lăn xuống đất khóc lóc, than vợ đã bỏ đi lấy chồng. Những cử chỉ điên cuồng này đem lại cho y nhiều hậu quả tai hại, hàng chục ngọn roi song mật đánh tới tấp tại chỗ như mưa rào, một bữa nhịn đói và nhốt dưới xà-lim.

Một lần khác, đang ăn cơm, 983 nhìn tô nước rau luộc rồi la hoảng là tô máu. Rồi y thấy quần áo tay chân đầy máu, chung quanh toàn là máu, hốt hoảng đâm đầu chạy, tông vào cột ngã lăn quay xuống đất, bị thương nặng ở đầu.

Tất nhiên, mọi cử chỉ vi phạm luật lệ, nhất là phá rối trật tự trong trại đều bị trừng phạt và ghi vào phiếu lý lịch cá nhân.

Những lúc tỉnh táo bình thường, tù nhân 983 rất hiền lành lễ phép, nhường nhịn, chăm chỉ học tập, xung phong mọi công tác nặng, hăng say thi đua tăng năng xuất, ít trại viên nào theo kịp. Thế cho nên mặc dầu bị ban Quản-trị xếp vào “thành phần cần theo dõi”, 983 vẫn chưa phải chịu những biện pháp tai hại do tình trạng điên khùng tạo ra.

Nhưng lần này, sự rối loạn thần kinh của 983 đã phát hiện quá mức. Y đã gọi giám thị là “nó” trước mặt Phó Trưởng ban Quản-trị và tố cáo công khai giám thị thì “ăn trộm mía của nhân dân”. Còn gì là uy tín của ban Quản-trị? Cứ đà này, 983 sẽ có thể công khai “chửi” ban Quản-trị, chửi chính phủ, chửi đảng, chửi chế độ, và dám “ăn miếng trả miếng” khi bị đòn trừng phạt là khác.

Phó Trưởng ban sực nghĩ đến vụ 982 vượt ngục được hơn một tuần lễ mà vẫn chưa tìm được dấu vết, bèn thay bằng vẻ mặt tươi cười, thân mật hỏi:

– Thôi…chúng ta nói chuyện khác…vui vẻ hơn…Biết anh là một trại viên gương mẫu, giác ngộ, tôi đã định cho lên giúp việc tại văn phòng một thời gian để tưởng thưởng trước khi trả tự do cho anh trở về với gia đình, vợ con…

Phó Trưởng ban vừa nói vừa nhìn nét mặt 983 để cân nhắc ảnh hưởng của lời hứa hẹn đường mật. Nghe hai tiếng “vợ con”, 983 bị xúc động mạnh. Phó Trưởng ban bèn khai thác thêm nhược điểm “nhớ vợ nhớ con” của tù nhân:

– Anh hãy cho tôi biết những trại viên nào âm mưu tổ chức vượt trại tập thể như anh đã nói…cũng như những người âm mưu phá trại, giết nhân viên, làm nội ứng cho giặc Pháp nhảy dù xuống vùng này…

983 vẫn yên lặng như tượng đá. Phó Trưởng ban lại tiếp:

– Tố giác bọn phản động đã làm nhiều trại viên bị liên lụy trong đó có anh, anh sẽ được trả tự do để về với gia đình, vợ con…

Cặp mắt 983 bỗng long lanh như tóe lửa. Hiển nhiên, hai tiếng “vợ con” có một tác động ghê gớm đối với tù.

Hắn bị xúc động mãnh liệt, mặt hắn vừa hồng vừa xanh loang lỗ, những đường gân máu trên trán, trên thái dương nổi lên lặn xuống bần bật, khi không, hắn òa lên khóc, chỉ vào mặt Phó Trưởng ban nức nở nói:

– Tao làm gì cho gia đình! Con tao chết, vợ tao bỏ đi lấy chồng!…Chỉ tại quân Cộng sản chúng mày mà nên nông nỗi…

Hòn đá dùng để chặn giấy trên bàn nằm trong tay Phó Trưởng ban thốt đập vào giữa mặt người tù loạn trí khiến hắn ngã ngửa, hai tay che mặt, máu mồm máu mũi đổ ra lênh láng.

Rồi những cái đạp tới tấp lên ngực, lên bụng khiến 983 nằm chết giấc trên mặt đất. Nhưng Phó Trưởng ban vẫn chưa bớt giận, còn dậm gót chân liên hồi lên mặt, lên mũi 983, bất kể vào đâu cho tới lúc rã rời chân tay vì mệt.

Hắn ngồi phịch xuống ghế, cầm thước cây, xoay mình đập nhẹ hai tiếng vào thanh sắt treo gần vách. Đó là lệnh gọi viên thư ký.

Người này nghe tiếng đấm đá huỳnh huỵch, tiếng rên rỉ của tù trong phòng Phó Trưởng ban nhưng không dám vào vì chưa có lệnh. Đến lúc thò đầu vào, anh ta thấy 983 còn nằm bất tỉnh, mặt mũi be bét máu tươi. Phó Trưởng ban ra lệnh:

– Buộc dây, kéo nó xuống phòng lấy cung, nếu nó chưa tỉnh.

– Thưa đồng chí Phó Trưởng ban, xin tuân lịnh.

Văn phòng cách xa phòng hỏi cung 30 thước. Buộc dây vào hai cổ chân 982, hai nhân viên của văn phòng kéo cái xác thân bất động xuống phòng cung. Lối đi gồ ghề, gạch đá lởm chởm cái xác bị kéo lê sềnh sệch, mỗi khi gặp chướng ngại vật lại nẩy lên tưng tưng, cái đầu đỏ lòm máu gật gù đưa qua đưa lại, hết ngửa lại nghiêng một bên má. Xác lết tới đâu để lại vết máu đến đấy.

Có lẽ vì thịt, da bị trầy sát đau quá nên 983 tỉnh lại. Trong cơn hoảng hốt, hắn đạp lung tung hai chân rồi lồm ngồm đứng lên, mặt hắn nhăn rút lại một cách đau đớn, hắn đưa tay lên xoa lưng, xoa mắt, xoa hai mông đít, chỗ nào cũng thấy máu. Mãi lúc đó, hắn mới hét lên một tiếng, nhảy đùng đùng như đang bị xẻo từng miếng thịt.

Tuy thế, hắn cũng tập tễnh, té lên té xuống, lần tới căn nhà mà hai nhân viên chỉ cho hắn. Đó là nơi dùng để giết người một cách thượng khẩn.

983 ngồi dựa lưng vào vách, luôn luôn hít hà, nước mắt nước mũi giàn giụa hòa lẫn với máu ròng ròng trên mặt. Trong khi bị kéo sềnh sệch trên mặt đất lổn nhổn đá dăm, từng khoảng da lưng, da sườn bị trốc lên, một vành tai bị mòn và rách tơi tả. 983 xuýt xoa đưa cánh tay áo rách lên chùi mặt, chùi tay, rồi khóc thút thít.

– Thằng kia! Lại đây!

Tiếng quát của giám thị Tùng làm nhiều người giật mình. 983 thản nhiên không thèm nghe, tiếp tục thút thít khóc.

– 983! Lại đây!

Nhưng 983 vẫn không nhúc nhích, giám thị Tùng đưa mắt ra hiệu. Đầu Trâu hầm hầm bước lại, xốc nách 983 đừng lên, sấn sổ lôi lại trước bàn. Giám thị Tùng cau mặt ngó anh tù khùng hỏi xẳng :

– Có chịu khai không?

983 hỏi lại một cách ngớ ngẩn:

– Khai gì? Biết khai cái gì bây giờ?

– Những trại viên nào tòng phạm với 982, giúp phương tiện cho 982 vượt trại?

– Xin hỏi ban điều tra, sao tôi biết được!

Rõ ràng 983 định đùa giỡn với uy quyền của trại giam, giám thị Tùng cố dằn lòng, hỏi lại:

– Vậy những trại viên nào định phá trại, thông đồng với giặc Pháp?

Trong phòng yên lặng, mọi người đều nghe những câu hỏi và trả lời.

Toàn lại thấy 983 nhe răng như cười. Giám thị Tùng quát:

– Khai thật! Những trại viên nào định phá trại?

983 ngẫm nghĩ rồi lạnh lùng đáp:

– Tất cả trại viên trong Trại Đầm Đùn đều định phá trại định trốn. Nhưng chưa làm vì chưa có phương tiện.

– Kể tên những trại viên đó.

983 thản nhiên nhìn về phía bọn Toàn, Thanh nhìn tù thợ rèn và hai người tù khác (Toàn không biết vì lẽ gì có mặt trong phòng hỏi cung) rồi nhìn Hợi. Sau khi ngẫm nghĩ giây lát, 983 chỉ vào Đầu Trâu và tù thợ rèn, thản nhiên đáp:

– Đây, hai tên này định phá trại cho tù trốn.

Giám thị Tùng lắc đầu, tức giận hỏi tiếp:

– Còn ai nữa?

983 liền chỉ vào mặt giám thị Tùng và nói như quát:

– Giám thị Tùng!

Sự tức giận đã trở nên “nộ khí xung thiên” không kìm hãm được nữa. Giám thị nhẩy qua mặt bàn, tống liên hồi vào mặt vào ngực người tù khùng. 983 té lên té xuống, hai bàn tay che hai mang tai, đưa hai khuỷu tay về phía trước che mặt, rồi gập người xuống để giữ ngực. Vừa đúng lúc giám thị đưa đầu gối thật mạnh đánh trúng vào giữa mặt khiến 983 ngã bật ngửa xuống đất, nằm dẫy đành đạch mãi mới rán sực đứng lên nổi, dựa vào bàn cho khỏi té.

Giám thị định xông lại đánh nữa, đánh kỳ chết cho bỏ tức thì Phó Trưởng ban đã xuất hiện trên bực cửa. Giám thị Tùng vội chạy lại trước mặt thượng cấp. Toàn liếc thấy môi Phó Trưởng ban mấp máy rồi giám thị lại đưa quả đấm lên chào.

Sau đó, giám thị quay lại nơi bàn, cười nhạt với 983 và bảo Đầu Trâu:

– Sửa soạn!

Đầu Trâu bước liền đến sát vách, cúi xuống lựa trong số 4, 5 cây nứa xếp theo bề dài của gian nhà. Đó là những cây nứa loại nhỏ, dài chừng 5, 6 thước, mới vớt ở ao lên còn dính đầy bùn ướt. Đầu Trâu nhấc cây nứa đã lựa, ngắm nghía rồi bảo thợ rèn:

– Bổ làm tư!

Tù thợ rèn ngồi xuống lúi húi sửa soạn. Toàn chợt nhận ra một điều khiến anh nổi da gà cùng mình. Đây là đòn “tuốt nứa” anh đã được đồng cảnh kể cho nghe. Trong Trại Giam Đầm Đùn, khi cần phải giết tù nhân bị coi là “bất trị” có ngôn ngữ, hành động tai hại cho tinh thần của tù hoặc cho uy tín của chế độ, của ban Quản-trị, người ta cho áp dụng biện pháp “tuốt nứa”. Biện pháp này mang lại sự ích lợi có tác dụng lâu dài, tù nhân nào trông thấy hay được nghe kể lại cũng rợn người lên vì khiếp đảm, nhớ mãi không quên.

Bất giác Toàn hốt hoảng nhìn Thanh. Mặt Thanh đã trắng bệch như tờ giấy.

Bỗng nghe có tiếng “hứ” rồi một người ngã lăn xuống đất.

Sự việc xảy ra không thể nào lường trước được. 983 bị đánh đau quá, đột nhiên phát cơn điên, xông lại húc đầu vào giữa ngực giám thị Tùng, bị Đầu Trâu dùng miếng võ đặc biệt của người sơn cước, phóng một đá khiến 983 văng vào vách rồi té xuống. 983 cố nhổm lên hai, ba lần mới lom khom đứng dậy được. Hắn vừa xông vào ôm chặt được giám thị Tùng, Toàn nghe một tiếng “ối” không biết của ai thì 983 đã bị Đầu Trâu vòng tay kẹp chặt cổ, kéo ra một góc nhà. 983 há hốc mồm vì bị nghẹt thở, một vật gì từ miệng 983 rớt xuống đất trong khi giám thị Tùng đưa tay lên tai, la hét ầm ĩ…

Té ra 983 đã cắn đứt nửa tai của giám thị Tùng.

Máu me đầm đìa từ vành tai cụt chảy xuống, giám thị định chạy ra ngoài thì Phó Trưởng ban hầm hầm bước vào. Mọi sự xảy ra như chưa bao giờ từng xảy ra tại Trại Đầm Đùn nên Toàn, Thanh, tù thợ rèn, sững sờ không có một cử chỉ rõ rệt. Hợi ngước lên ngó một cách dửng dưng rồi khum khum đưa lòng bàn tay lên miệng, úp mặt xuống mà liếm như con mèo uống nước. Toàn không đoán ra Hợi đang làm gì, những sự hỗn loạn xảy ra hoảng kinh quá, nhất thời anh không còn tâm theo dõi cử chỉ của Hợi.

Phó Trưởng ban dừng lại trước bàn, tái mặt đi vì giận. Y đưa mắt một lượt rất nhanh rồi lạnh lùng nói:

– Đồng chí giám thị ra săn sóc vết thương rồi vào ngay làm nhiệm vụ.

Giám thị Tùng ôm tai chạy ra ngoài.

Phó Trưởng ban quát hỏi Đầu Trâu:

– Sửa soạn xong chưa?

Đầu Trâu đưa mắt cho thợ rèn. Tên này đứng lên ngay ngắn, kính cẩn nói:

– Dạ, thưa xong rồi.

Phó Trưởng ban nhíu cặp lông mày rậm và xếch, hất đầu ra hiệu. Thợ rèn và Đầu Trâu lật đật bước tới vách. 983 vẫn nằm chết giấc trong một góc.

Đầu Trâu liên tay vả mạnh vào hai bên má 983 sáu bảy cái. Cái xác tơi tả, máu me đầm địa, mặt mũi sưng vù, mở mắt ra đờ đẫn nhìn rồi thản nhiên nhắm lại, chẳng khác người còn thèm ngủ. Tức thì tù thợ rèn nắm lấy tai 983 xoắn lại rồi kéo 983 mở mắt rên hừ hừ, nặng nề ngồi lên theo sức kéo của thợ rèn.

983 đã tỉnh lại. Hắn ngơ ngác, đờ đẫn nhìn Đầu Trâu, tù thợ rèn và khi thấy Phó Trưởng ban Quản-trị, hắn thất kinh chắp tay trước ngực, cúi đầu như nhận hết tội lỗi mình đã gây ra.

– Đi lại đằng kia!

983 loạng choạng bước theo Đầu Trâu, rồi dừng lại nơi có hàng khoen sắt lấp ló ngang mặt đất.

Toàn, Thanh còn chưa đoán được việc gì sắp xảy ra, tù thợ rèn đã tháo sợi dây chung đôi vẫn buộc vào cột nhà. Sợi dây từ sà nhà rũ xuống trúng chỗ 983 đứng. Toàn chợt hiểu.

Trong khi 983 như người mất hồn, ủ rũ cúi gằm mặt, Đầu Trâu đã nhanh nhẹn lại gần, dùng một đầu sợi dây quấn mấy vòng buộc chặt hai cổ tay 983. Tù thợ rèn tới đầu đàng kia kéo căng sợi dây thì đầu đàng này, hai cánh tay 983 giơ thẳng lên nóc nhà. Đợi cho tù thợ rèn giựt mạnh thêm năm bẩy cái rồi buộc chặt đầu dây vào cột nhà, Đầu Trâu mới lại gần nhìn mặt 983 mà quát:

– Khép chặt hai cẳng chân. Đứng thẳng lên.

983 chẳng nói chẳng rằng, chụm hai ngón chân. Một sợi dây trong tay Đầu Trâu buộc liền hai cổ chân gầy gò của 983 nhiều vòng rồi cột chặt vào khoen sắt lấp ló mặt đất.

Bàn tay thành thạo của Đầu Trâu quấn tiếp nhiều vòng bắp chân, đầu gối, bắp đùi rồi lên cao nữa, vòng quanh bụng 983.

Sau khi ngắm nghía kỹ càng lại một lượt, Đầu Trâu tới bên vách đánh đu kéo sợi dây thật căng, xiết chặt thêm nữa rồi buộc lại vào khoen sắt đóng ở cột. Thân hình 983 dài thêm dưới sức kéo của sợi dây.

—>21

Advertisements
This entry was posted in Chuyện Tù, Tội Ác Cộng-sản, Truyện dài - Tiểu thuyết. Bookmark the permalink.