Trần Văn Thái: TRẠI ĐẦM ĐÙN (1…HẾT)

21.

Phó Trưởng ban đứng sớ rớ trước bàn theo dõi mọi sự việc, thản nhiên ra hiệu cho thuộc cấp. Đầu Trâu và tù thợ rèn chia nhau ôm những mảnh nứa lại bên 983, xếp ngay ngắn trên mặt sàn rồi nhìn người tù khùng mà mỉm cười.

Đang ủ rũ, thấy đống nứa, chợt hiểu hình phạt dành cho mình, 983 lồng lên như một con thú sắp bị giết. Nhưng bị cột chặt bởi một kỹ thuật trói người rất điêu luyện, hắn không co được chân chạy trốn cũng không vung được tay chống cự mà chỉ lắc lư cái đầu, đưa ra đằng trước, ngửa về đằng sau một cách mệt nhọc, phí sức vô ích.

Đứng giáp vách, nhìn những mảnh nứa bổ làm tư xếp dưới chân 983, Toàn rợn người, đột nhiên cảm thấy bụng thắt lại, muốn xin ra bên ngoài. Tù thợ rèn cầm con dao sáng loáng đưa lướt lưỡi dao trên thân nứa để hớt cho nhẵn những mấu mắt nứa còn sót lại. Toàn rùng mình liên tiếp từng chập. Trong đời, anh sợ nhất phải nghe tiếng cạo tinh giang, tinh nứa. Lưỡi thép “soen soét” cạo vào tinh nứa khiến anh lạnh người, nổi da gà cùng mình chịu không thấu. Những đốt bên trong lòng cây nứa cũng được tù thợ rèn dùng mũi dao hớt bằng hết. Sau đó, hắn lùi ra xa xa, quay mặt về phía Phó Trưởng ban, chờ lệnh.

Trong phòng, sự yên lặng trở nên nặng nề khác thường. Mọi người đã đoán ra phần nào sự ghê rợn, kinh khủng mà họ bị bắt buộc phải chứng kiến – mỗi người nhằm một mục đích riêng- theo dụng ý của Phó Trưởng ban. Từ trước, họ chỉ được nghe kể lại mà thôi.

Riêng Toàn, cứ mỗi lần liếc mắt vào đống mảnh nứa, anh ta lại nổi da gà khắp người, muốn nhắm mắt để khỏi nhìn mà không được. Vì lý do nào, Phó Trưởng ban cho đòi anh và Thanh lên đây? Và sau 983, hai người sẽ bị đối xử ra sao? Có phải chịu hình phát “tuốt nứa” như 983 không? Toàn cuống lên vì sợ, lẩm nhẩm cầu Trời khấn Phật phù hộ cho qua khỏi hiểm nguy.

Nhưng liền sau đó, nghĩ đến sự tàn bạo kinh khủng của lũ tay sai chế độ, trong một khoảng khắc, Toàn thấy rằng quyền phép của các đấng thiêng liêng cũng không thể che chở anh tránh khỏi hình phạt của trại giam. Toàn chỉ còn mong được chết êm ả, không phải chịu những hình phạt ghê rợn kéo dài, bắt chết từng nấc một. Con người quả là độc ác hơn thú dữ nhiều, chuẩn bị sự đau đớn và kéo dài cái chết của đồng loại một cách thích thú, hồi hộp!

Toàn muốn chảy nước mắt mà không dám. Tuyệt vọng, xót dạ khiếp hãi đến như thế, anh vẫn không dám mất lập trường.

Đầu Trâu bỗng quay nhìn ra cửa. Giám thị Tùng đã trở lại. Đầu hắn trắng lốp, băng quấn quanh đầu bịt kín vành tai bị hàm răng điên khùng của 983 cắn cụt. Khi thấy Phó Trưởng ban cau mặt, đưa mắt ra dấu trước khi rời khỏi phòng, hắn tới trước tội nhân 983 nhìn một cách căm giận rồi, mủm mỉm cười. Những người máy do xã hội chủ nghĩa chế tạo không bao giờ quên nhoẻn miệng cười trước khi giết người.

983 đang cúi gằm mặt đột nhiên ngửng lên, nhìn thật kỹ từng nét mặt “đao phù thủ” của mình như để dễ tìm kiếm, khi cả hai đã qua bên kia thế giới. Mặt giám thị Tùng tái mét một cách dễ sợ, càng làm tăng thêm vẻ độc ác. Hắn tái mặt vì căm giận, vì sắp công khai trả được thù cho vành tai bị cắn đứt, nhưng còn vì một lẽ khác quan trọng hơn mà không ai biết, kể cả Phó Trưởng ban. Hồi nãy, ra ngoài cho nhân viên y tế săn sóc vành tai bị thương, hắn chợt thấy ông già Mán, thân phụ Slao bước vào văn phòng ban Quản-trị, tay cầm tờ giấy trắng cuộn tròn mà hắn đoán là tờ đơn kiện. Ông già Mán đến thưa kiện về vụ hãm hiếp Slao bữa nọ chăng? Vụ “hủ hóa” này mà bị vỡ lở rùm beng thật nguy hiểm vô cùng cho hắn. Vốn bản chất lưu manh, khỏi vòng là cong đuôi liền, sau bữa hãm hiếp thiếu phụ Mán, hắn không hề quay lại bản lần nào chứ đừng nói đến vấn đề “bồi thường” bằng mấy ký lô muối như hắn đã hứa với ông, bà già Mán cùng thiếu phụ Slao.

Nếu đúng ông già Mán đích thân mang đơn đến kiện thì không thể nào bịt kín được vụ hủ hóa nữa rồi!

Bao nhiêu sự tức giận lo ngại dồn dập trong lòng trút cả vào tội nhân 983 đang nhìn hắn. Nhưng vẻ nhìn của người tù vừa đau đớn, vừa cam chịu, lại vừa như muốn nói lên rằng sẽ chờ dịp trả thù dù sau khi chết, có một cái gì khủng khiếp, khó diễn tả khiến giám thị Tùng thấy chờn chợn. Thật là lạ lùng vì cảm giác này, y chưa thấy bao giờ.

Giám thị Tùng bật ra tiếng quát:

– Chuẩn bị!

983 muốn lui lại trước sự hiểm nguy nhưng mấy sợi dây cột cổ tay, cổ chân, cột bắp đùi không cho anh ta nhúc nhích bao nhiêu. Bụng 983 thót lại, mông đít đưa qua đưa lại, hai cánh tay treo ngược lại lắc lư giựt sợi dây một cách vô vọng…

Đang vùng vẫy uốn mình như con rắn bị thương, 983 bỗng ngưng, nhìn sững kẻ thù đứng trước mặt không đầy một thước. Vì quá uất ức nên cơn điên vừa dịu đi trong chốc lát lại phát hiện, anh ta tò mò nhìn vành băng quấn quanh đầu giám thị, nơi vết thương máu thấm ra đỏ lòm. Rồi 983 cười khanh khách như đã hài lòng phần nào.

Mãi sau giám thị mới thốt ra những tiếng nho nhỏ:

– Cho mày thưởng thức món đòn “tuốt nứa” nghe không? Món này là món ăn cuối cùng trong đời mày đó, thằng Việt gian! Cười nữa đi con!!

Tù thợ rèn và Đầu Trâu chia nhau đứng hai bên giám thị Tùng từ lúc nghe hô hai tiếng “chuẩn bị”, sẵn sàng khởi sự cuộc cắt gân, lóc da, giết người. Nhưng vì thấy giám thị còn lảm nhảm chửi rủa và ngắm nghía tội phạm chẳng khác chi một người sành ăn còn thưởng thức bằng mắt món ăn mình sắp nhai ngấu nhai nghiếng, hai tên nọ đành nôn nóng đợi chờ. Tới lúc chúng nghe giám thị Tùng cho người tù khùng rõ cực hình sắp đem ra áp dụng, hai tên sát nhân biết thủ tục linh tinh mào đầu là xong. Không bảo nhau mà cùng cúi xuống mân mê đống mảnh nứa, ước lượng tác dụng của tinh nứa và cạnh nứa bén như dao.

Một tiếng gầm lên làm mọi người chưng hửng. Rồi 983 dằn từng tiếng:

– Chính mày, bọn chúng mày mới là Việt gian hại dân, hại nước, ăn gan uống máu người không biết tanh!

Nói xong rất bất ngờ, 983 phùng mồm, chõ mặt về phía trước. Chưa kịp né, giám thị nghe một tiếng nhổ phì. Một bãi nước miếng lẫn máu dính đến “bét” một cái vào giữa mặt Tùng.

Đầu Trâu nổi nóng định tống vào bụng 983. Giám thị Tùng vội cản lại, nghiến răng đưa tay áo lên chùi mặt. Phó Trưởng ban đã bỏ ra bên ngoài từ lúc nãy. Giám thị lạnh lùng ra lệnh:

– Bắt đầu!

983 thất kinh, lại rán co chân, giựt tay nhưng vẫn vô hiệu. Tù thợ rèn thận trọng nhấc một trong bốn mảnh nứa, vòng ra sau lưng 983, lom khom cúi xuống, lựa khe hở giữa hai bắp đùi đút đầu nứa cho lọt qua chừng gang tay. Y ngắm nghía sửa lại cho hai mép nứa “ngậm” đều vào bắp đùi của tội nhân. Mặc dầu 983 gầy gò nhưng vì hai đầu gối bị cột kín với nhau nên hai cạnh của mảnh nứa úp chặt vào thớ thịt, chỉ khẽ cử động là tinh nứa cắt đứt bắp đùi liền.

Mấy người tù trong phòng tra tấn lấm lét nhìn nhau, rợn người. Họ thừa biết tinh nứa sắc là dường nào! Hai cẳng chân Toàn run lẩy bẩy, đứng không vững. Trông mảnh nứa sắc sắp cắt lem lém da thịt người đồng cảnh, anh rợn khắp chân thân liên tiếp. Rồi anh ti hí mắt mà nhìn…trộm!

Một tiếng rú rùng rợn nổi lên, xiên vào óc mọi người. Hợi vẫn lim dim như người ngủ gật mãi lúc đó mới choàng tỉnh, cũng ngó lom lom.

Giám thị Tùng xum xoe chờ đợi, khi thấy đầu mảnh nứa đã đút lọt qua khe bắp đùi, y đón ngay, kéo nhè nhẹ và nhịp nhàng lùi lại phía sau. Chỉ trong khoảng thời gian hai, ba cái chớp mắt, cạnh nứa sắc đã cứa ngang thớ thịt, ngập luôn vào trong bắp đùi 983. Máu tóe ra chan hòa theo thân nứa chảy xuống, nối liền khoảng cách giữa mảnh nứa và mặt sàn bằng một giòng máu đỏ không đứt quãng.

Lùi khoảng ba bước, giám thị Tùng đứng sững lại, cúi xuống quan sát khe hở nơi đùi nạn nhân. Có cái gì trở ngại -một thớ gân, một mẫu xương chẳng hạn- khiến mép nứa không thể cắt đứt và bị kẹt lại. Qua sự rung chuyển trong thân nứa, bàn tay thành thạo của giám thị cảm nhận được liền. Y lộ vẻ hơi phật ý, đẩy ngược mảnh nứa để lấy đà tay rồi giật xuôi mạnh một cái. Tức thì 983 thét lên một tiếng rùng rợn. Giám thị lại lùi theo một tốc độ đồng đều, đến đoạn chót của mảnh nứa dài thì vừa vặn ngưng như đã có cỡ tay.

Y thả nhè nhẹ đầu nứa này xuống đất, đầu kia vẫn để kẹp giữa bắp đùi của nạn nhân.

Trong khi giám thị Tùng biểu diễn, mảnh nứa thứ hai đã được Đầu Trâu đút qua khe bắp đùi, ngay bên trên mảnh nứa thứ nhất nhưng cạnh nứa úp vào bắp đùi bên kia. Giám Thị Tùng tiến lại trước mặt 983, nhẹ nhàng rút mảnh nứa thứ hai trong khi ở phía sau lưng 983, đến lượt Đầu Trâu vừa lùi vừa kéo mảnh nứa thứ nhất về phía hắn. Rồi hai tín đồ của xã hội chủ nghĩa phối hợp công tác với nhau, điều khiển hai mảnh nứa, kéo đi kéo lại, bình tĩnh nhịp nhàng làm công việc cứa da xẻo thịt nạn nhân của chế độ.

Tù thợ rèn yên lặng đứng nhìn một cách trịnh trọng vì cảnh tượng này không thường có.

Cạnh nứa cắt ngọt làn da và bắp đùi, ngập chìm trong thịt, chẳng mấy chốc hai bắp đùi của tội nhân bị nứa cắt nát bấy, thịt da bị vằm tơi tả. Mắt 983 trợn trừng đưa lên đưa xuống chỉ còn lòng trắng, trong khi miệng hắn há hốc rên rỉ như con heo bị chọc tiết, giây lát lại thét “ối…ối!!” Tiếng rên la của tội nhân có một âm hưởng bi thiết lạ lùng, tưởng như mảnh nứa mà có tim mảnh nứa cũng phải động lòng chảy nước mắt.

Giám thị Tùng và Đầu Trâu luôn luôn quan sát nét mặt tử tội. Nước mắt chan hòa giàn giụa, 983 vùng vẫy từng hồi ngắn, lủng lẳng dưới sợi dây treo lên sà nhà. Được một lát, hắn kiệt sức, giây lâu mới rùng mình một, hai cái. Máu không xịt ra xối xả như lúc đầu. Thân hắn đổ chênh chếch về trước nhưng nhờ sức “chịu” của sợi dây bên trên nên không té dù hắn không còn đứng bằng hai cẳng chân. Sự thật, hắn đã chết giấc từ lúc nào, phần vì quá đau đớn, phần vì cơ thể hết máu.

Toàn nhắm mắt, rùng mình tưởng tượng nghe tinh nứa cọ vào xương đùi 983, bật lên những tiếng đùng đục ướt sũng máu. Anh bỗng hoa mắt chịu không nổi, muốn nôn thốc phải đưa tay lên vuốt ngực. Một cảm giác đau nhói ở bụng dưới như bị đá vào bàng quang. Toàn hoảng hốt nhìn xuống chân, vì quá sợ, anh đã vãi đái lúc nào không biết! May thay, không ai để ý đến anh.

Tuy thế, Toàn cũng nhìn trộm mọi người rồi dựa vào vách mà thở dốc như bị ngộp.

Giám thị Tùng đã ngừng tay, đăm đăm nhìn vào mặt 983 để rút kinh nghiệm. Tội nhân lúc này bất động da dẻ thâm đen, hai con mắt ti hí chỉ còn lòng trắng, vẻ mặt không còn là vẻ mặt người sống.

Đầu Trâu bước lại gần tử tội, lật vạt áo trước bụng lên. Bụng 983 hết phập phồng.

983 đã chết từ lúc nào.

Giám thị Tùng như còn tiếc rẻ chưa dùng hết bốn mảnh nứa mà người tù khùng đã bỏ mạng. Y chưa nguôi giận nhìn chòng chọc giây lát cái xác đổ xiêu về phía trước, nghĩ đến vành tai bị cắt đứt, liền hầm hầm vung tay tát bôm bốp vào hai bên má cái xác.

Thốt nhiên, y lùi lại rồi phác một cử chỉ kinh ngạc.

Hai hàng mi của xác chết bỗng nhấp nháy rung động, tròng mắt mở rộng. Rồi tròng đen đưa qua đưa lại, khi nhận ra tên “đao phủ thủ” thì hết đưa đẩy, đăm đăm nhìn một vẻ buồn bã thăm thẳm. Từ khe hai hàm răng lòng thòng những nước rãi và máu, phát ra mấy lời nói thoang thoảng như đuôi cơn gió heo may:

– Tùng! Tao…sẽ báo oán…trả thù…

Giám thị Tùng nổi giận vung chân đá thốc vào bụng xác chết một cái “bụp”. Hai mảnh nứa sút khỏi khe đùi, cái xác đong đưa quay tròn vài vòng vì sợi dây thừng trên tay bị soắn lại, rồi đứng yên.

– Bỏ xác thằng Việt gian này xuống. Đến lượt thằng kia.

Toàn, Thanh và mấy người tù chưng hửng nhìn nhau, hoảng kinh. “Thằng kia” là thằng nào trong đám này? Rồi họ run lên cầm cập.

Sợi dây thừng quấn quanh cổ chân, đầu gối, bắp đùi 983 được tháo ra, bê bết máu đông đặc. Tiếp theo, Đầu Trâu tháo sợi dây buộc hai cổ tay mà sợi dây chưa tuột hẳn, các xác đã ngã xấp xuống vồ vào chân giám thị Tùng, khiến hắn lật đật nhảy lùi về phía sau.

Quay nhìn Toàn và Thanh, Tùng lầm lầm bộ mặt ngoắc tay gọi. Toàn bàng hoàng nhìn Thanh muốn xỉu, nhưng rồi cũng phải cố gắng cùng Thanh bước lại gần thần chết, lấm lét. Tùng chỉ vào cái xác, ra lệnh:

– Kéo cái xác Việt gian này ra một góc, lát nữa liệng ra vườn chuối. Rồi lau chùi sàn nhà cho sạch!

Toàn vẫn cúi gằm, hồn vía lên mây:

– Xin tuân lệnh.

Anh mừng muốn khóc, cùng Thanh nắm mỗi người một bên nách xác chết, kéo lệt xệt trên mặt sàn, đặt vào góc nhà.

Nhìn gần xác 983 sòng soài trên mặt đất, Toàn mới thấy hai bên ống quần xà lỏn sũng những cục máu đông đặc, hai bắp đùi bị nứa cắt nát, thịt da tơi tả, nham nhở như miếng vải chuột gậm. Mùi tanh tưởi khiến Toàn lợm giọng.

Một tiếng quát vang, dữ dội và căm hờn, hướng về phía cuối phòng:

– Thằng kia lại đây!

Mọi người đều nhìn về phía Hợi. Thiếu niên này vẫn ngồi nguyên, không biết đến lượt mình chết. Nhưng khi thấy mọi người ngó mình, cậu ta cũng ngó lại lần lượt hết mọi người. Toàn không thể đoán ra Hợi nghĩ gì vì mặt cậu ta xưng vều, méo mó, tím bầm, hai mắt thâm và sưng như hai trái “nhót”.

– 684! Tới phiên mày, còn vớ vẫn cái gì! Quân phản động chúng mày thiệt khéo giả vờ!

Thiếu niên mang số 684 chợt hiểu. Cậu ta nhấc bàn tay đặt trên đầu gối xuống rồi cố sức đứng lên, buồn bã ngó về nơi phát ra tiếng gọi. Mãi mãi, cậu ta mới lết đi được một, hai bước rất khó nhọc.

Khi Hợi lết đến gần cửa sổ, nhờ có ánh sáng bên ngoài hắt vào, Toàn mới thấy những vết máu đã khô đen trên má và cằm Hợi, anh ước lượng được phần nào những cực hình Hợi đã phải chịu trong mấy ngày qua. Vắng mặt có mấy ngày mà Hợi già đi đến 8, 9 tuổi.

Nhắc lại hôm đầu tiên bị gọi lên Văn phòng, Hợi đã bị Trưởng ban điều tra đích thân hỏi cung. Cậu một mực chối dài, khai không biết gì về vụ tù phong vương vượt trại. Trưởng ban điều tra cười nhạt, lấy trong ngăn kéo gói giấy nho nhỏ đựng “mạt sắt” mở ra đặt trên bàn cho Hợi thấy rồi nhìn Hợi mà hỏi:

– Em hẳn phải biết cái này là thứ gì chớ?

Hợi toát mồ hôi, cố trấn tĩnh đáp:

– Dạ biết.

– Ai xúi em cho 982 mượn giũa để cắt xiềng?

– Dạ, không có ai.

– Tại sao em lại tự ý cho 982 mượn giũa và giúp những phương tiện cho y vượt trại?

– Dạ, cháu không cho mượn, vì cháu không có.

Phó Trưởng ban lại cười, hỏi gặng:

– Vậy chớ tù thợ rèn cho trại viên 982 mượn giũa chăng?

– Thưa, cháu không biết.

Phó Trưởng ban hết dỗ dành ngọt ngào lại dùng những lời đe dọa đàn áp tinh thần thiếu niên Hợi. Nhưng Hợi vẫn một mực khai “không biết”.

Cả ngày hôm sau, Hợi bị nhốt riêng trong một căn phòng để làm tờ tự thú và chỉ được một chén cơm ăn với mấy hột muối và lưng lon nước ao lờ lờ như nước luộc hến.

Ngày thứ ba, Hợi bắt đầu bị đòn, liên tiếp đến ngày thứ bảy, cậu được dẫn lên phòng hỏi cung để chứng kiến hình phạt “tuốt nứa” mà 983 phải chịu. Tuy hai vụ không trực tiếp liên hệ với nhau, nhưng tựu trung vẫn nhằm mục đích phá hoại chế độ!

Nghiên cứu kỹ khẩu cung của Hợi, Trưởng ban điều tra thấy chỉ Hợi có những điều kiện thuận tiện nhất để tiếp tế cho tù phong vương cây giũa đặng tên này cắt xiềng vượt trại. Khai sự thật hay không, Hợi cũng bắt buộc phải chết.

Ngày thứ sáu và ngày thứ bảy là hai ngày thiếu niên Hợi bị đòn tàn nhẫn nhất, nhưng cậu vẫn một mực khai không dính líu, không biết gì về vụ 982 trốn khỏi trại giam.

Đêm nằm trên sàn đất lạnh thấu xương, một mình một phòng, kiểm điểm lại những lời khai, liên tưởng đến chú Dũng (tù 982), Hợi rất buồn chú Dũng, oán trách chú Dũng đã sơ xuất lưu lại những dấu vết nguy hại cho Hợi sau cùng, Hợi chủ định hai điều: nếu bắt buộc phải nhận tội tòng phạm và phải khai đồng lõa, Hợi sẽ khai giám thị Tùng, điều thứ hai, bằng bất cứ giá nào, Hợi cũng phải trốn khỏi Trại Đầm Đùn.

Nhưng, đến khi bị dẫn lên phòng hỏi cung chứng kiến “hình phạt tuốt nứa”, Hợi mới nhận thấy hy vọng sống sót rất mong manh, có sống sót chăng nữa cũng thành người tàn tật, không có sức trốn nổi:

– Bước mau lên!

Tiếng quát của Đầu Trâu làm Hợi giật mình, trở lại với thực trạng thảm thương và tuyệt vọng. Mình mẩy đau như dần vì những trận đòn tra tấn, Hợi khát nước, khát khô cả cổ, nước miếng đặc quánh lại như keo. Từ sáng hôm qua tới giờ, Hợi không được uống một miếng nước, vì một điều kiện: có khai sự thật mới được uống. Hồi nãy, Toàn thấy Hợi cúi mặt xuống liếm bàn tay mà không hiểu. Thật ra, Hợi tiểu tiện được ít giọt vào lòng bàn tay và liếm cho đỡ khát. Đã khát vì không được uống nước. Hợi lại càng khát vì mất máu. Cậu nhỏ chỉ thấy chấp chới những ngôi sao tím rồi các hình ảnh quay cuồng đảo lộn, đầu óc bàng hoàng nhiều lúc muốn xỉu.

Vừa lết vừa dáo dác nhìn khắp bốn phía, trong phòng hỏi cung, làm sao có được miếng nước. Nhưng nếu Hợi chợt nhắm mắt là mơ màng thấy làn nước trong veo liền. Hợi hổn hển, há hốc mồm như ngộp thở, bất thình lình khuỵu xuống không thể nào rền rỉ trong mê sảng:

– Xin làm phước cho tôi hớp nước!

Rồi lại té xuống.

Còn đang lổm ngổm đã bị Đầu Trâu co chân đạp một cái vào mông đít, Hợi lộn mèo mấy vòng, rồi nằm vật ngay bên dưới sợi dây thừng từ trên sà nhà rũ xuống. Đầu Trâu mỉm cười nhìn thợ rèn như tự hào về cú đạp có “cân lạng” của mình.

Toàn vừa thương hại Hợi, vừa lo cho thân mình. Nếu Hợi khai tùm lum thì chết hết! Nhưng thấy bọn “đao phủ thủ” không đặc biệt chú ý đến anh và Thanh nên cũng bớt sợ phần nào.

Tù thợ rèn lấy đâu được một sợi dây đồng dài khoảng một thước, cột chặt hai đầu vào hai ngọn tay cái của Hợi rồi buộc nối sợi dây thừng trên sà nhà rủ xuống vào chính giữa sợi dây đồng cho thăng bằng hai bên tay.

Toàn nhìn Hợi, thấy thương tâm và run sợ vô cùng. Hình ảnh cuộc tra tấn máu me vừa rồi, những cạnh nứa sắc cứa đứt da thịt ngập sâu vào bắp đùi còn phảng phất trước mắt, những tiếng “ối” đau đớn, bi thiết, khiếp đảm, còn văng vẳng bên tai.

Rồi bây giờ đến lượt một đồng cảnh, không phải anh em mà thân thiết không khác chi ruột thịt. Cánh tay Hợi bị trật khớp (hay bị gãy?) lúc đưa ra cho Đầu Trâu cột sợi dây đồng vào ngón tay cái, đã không thể tự nhấc nổi mà phải nhờ tay kia trợ giúp. Tới khi tù thợ rèn đứng dựa lưng vào vách, rút mạnh đầu sợi dây thừng, Toàn nghe con rò rẹt lăn thành tiếng lọc cọc trên sà nhà, hai cánh tay Hợi liền đưa ngược lên mái. Rồi cả thân hình Hợi bị kéo lên lơ lửng khỏi mặt đất khoảng ba gang tay, Hợi “ối ối” mấy tiếng rồi lặng thinh, hai chân buông lõng thõng như người chết treo.

Giám thị Tùng nhìn mặt Hợi, trịnh trọng nói:

– Thằng này ngủ! Đánh thức nó dậy!

Thật ra, Hợi đã chết giấc vì quá kiệt sức, đau đớn và khát. Tù thợ rèn tống một cái mạnh, thân thể Hợi văng ra, đong đưa như đánh đu.

Bỗng có tiếng “huỵch” nặng nề, bất ngờ, Hợi lại rớt xuống đất!

Đầu Trâu và tù thợ rèn lật đật chạy lại. Thì ra hai đầu sợi dây đồng đã sút khỏi hai ngón tay cái của Hợi và làm lột luôn làn da đến xương trắng hếu. Thoáng cái, máu ứa ra đỏ lòm nơi hai ngón tay bị sợi dây đồng cứa đứt.

Giám thị Tùng trừng mắt, gằn giọng khiển trách hai thuộc hạ.

Y vừa định quát bảo thuộc cấp “làm lại” cho mau trước khi Phó Trưởng ban vào chứng kiến thì một người từ bên ngoài một người xồng xộc đi vào gần giám thị, chìa cho coi một mảnh giấy nhỏ. Người cầm tờ giấy mang chỉ thị của thượng cấp là thư ký văn phòng ban Quản-trị Trại Đầm Đùn, làm việc dưới quyền chỉ huy trực tiếp của Phó Trưởng ban. Nghĩa là tay chân của Phó Trưởng ban.

Toàn và Thanh vẫn đứng sát vách, lo sợ, hồi hộp theo dõi tình hình.

Trong khi Hợi như người chết rồi nằm một đống, Đầu Trâu và tù thợ rèn cúi xuống vành hai bên mí mắt sưng húp hít của Hợi, thấy bên trong mí mắt nhợt nhạt hết máu, chúng định lưu ý giám thị Tùng. Nhưng khi nhận ra mặt Tùng thất sắc, hai tên đứng lên, lặng thinh theo dõi các sự việc đang xẩy ra giữa viên thư ký văn phòng và cấp trên trực tiếp của chúng.

Tù thợ rèn liếc nhìn mấy giòng chữ trên mảnh giấy trong tay Tùng, bên dưới có chữ ký của Phó Trưởng ban. Trong phòng không có gió mà tờ giấy phập phồng run rẩy. Tùng đọc đi đọc lại rồi thì thào hỏi viên thư ký, chỉ thấy người này lắc đầu không nói. Sau đó giám thị Tùng kéo viên thư ký lại một góc nhà, đứng xa mọi người. Hiển nhiên, hắn không muốn ai nghe lỏm chuyện.

Bao nhiêu vẻ hung dữ tàn ác của giám thị Tùng, lúc này biến hết. Sắc mặt u tối, sạm hẳn lại như hắn vừa dứt cơn rét. Hắn lại bên Hợi, ngó qua hai ngón tay cái bị dây đồng hớt mất làn da, bảo Đầu Trâu:

– Tháo sợi dây đồng ra, đợi chỉ thị của thượng cấp rồi hãy tiếp tục.

Đầu Trâu bỡ ngỡ ngẩng mặt nhìn Tùng như muốn hỏi lý do. Tùng buồn tênh, gượng cười đáp:

– Tôi…ngưng nhiệm vụ. Cho tới khi có lệnh mới.

Hắn nói xong, cau mặt nhìn tất cả mọi người trong phòng, lần lượt nhìn bốn tù nhân còn lại mà hắn chưa kịp tra tấn, nhìn hai tên thuộc hạ tay chân, nhìn xác chết 983 và con người đang chết là Hợi.

Rồi hắn sửa lại quần áo cho thẳng thắn gọn gàng, rầu rĩ theo viên thư ký ra khỏi “phòng giết người”.

Từ phòng này lên văn phòng ban Quản-trị, đi thật chậm cũng không lâu quá một phút. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi một phút này, giám thị Tùng dùng hết khả năng của bộ óc gian manh, nghĩ cách bào chữa cho cái tội “hủ hóa” đã trót phạm. Khó quá! Phó Trưởng ban là một nhân vật sừng sỏ đáo để, giỏi về điều tra, vững về chính trị, nhiều tuổi đảng, lại có “tay ngai” để vịn mạnh hơn trưởng ban nhiều. Khó lòng quá.

Tùng bất giác thở dài. Sống giữa một địa ngục, chỉ thấy có nhọc nhằn, đầy ải, máu, nước mắt hắn đã trở thành quỷ.

Vậy mà lần này, con quỷ biết thở dài! Vì nó đoán rằng sắp bị một con quỷ dữ hơn ăn thịt.

—>22

Advertisements
This entry was posted in Chuyện Tù, Tội Ác Cộng-sản, Truyện dài - Tiểu thuyết. Bookmark the permalink.