Trần Văn Thái: TRẠI ĐẦM ĐÙN (1…HẾT)

24.

Học tập xong, tù Trại xiềng cũng được ngồi chơi thảnh thơi một tiếng đồng hồ trước khi đi ngủ. Suốt buổi học tập, giám thị Tùng ngồi lặng thinh không phát biểu ý kiến nào. Phải chăng y sượng sùng vì thấy những ý kiến, những ước vọng của trại viên giả dối, công thức, một chiều, phản lại với tư tưởng, với những ước vọng thèm khát của họ.

Bởi vậy, khi giám thị Mường tuyên bố mãn giờ tập rồi ra ngoài khóa cửa phòng giam lại, Tùng thở dài nhè nhẹ. Y cần yên tĩnh để suy nghĩ, đặng tính kế thoát hiểm càng sớm càng tốt.

Riêng ngày hôm nay, Tùng gặp biết bao biến cố, não cân căng thẳng khiến y rã rời, mệt mỏi. Y ngồi dựa vào vách, ôn lại trong trí tất cả việc xảy ra rồi rút kết luận chắc chắn để trả lời câu hỏi: Tại sao Phó Trưởng ban lại cố tình giết y? Không có lý do nào khác là y đã trót biết một vài vụ làm ăn bí mật của Phó Trưởng ban và y đã đứng vào phe Trưởng ban trong vụ hai người đầu sỏ trại tranh chấp quyền lợi.

Trong phòng, bắt đầu có tiếng xì xào. Tùng lắng nghe, quan sát, theo dõi, quên phắt mình cũng chỉ là tù bị giam trong Trại xiềng. Các tù nhân quay về phía Tùng, không ngớt thì thầm bàn tán. Tùng ngạc nhiên và thêm khó chịu khi thấy rõ hắn là đề tài câu chuyện của mọi người. Lát sau, cảm thấy quá mỏi mệt, Tùng bèn ngả hẳn lưng vào vách, lim dim suy nghĩ, chợt ngủ thiếp đi lúc nào không biết.

Bỗng hắn giật mình tỉnh ngủ hẳn vì tiếng xiềng xủng xoẻng rồi hắn quan sát thật mau.

Có sự gì khang khác trong phòng giam thì phải. Nhờ ánh sáng đĩa đèn dầu chai ở sát vách gần cửa, Tùng thấy một số tù nhân đang lúng túng nhai và một số vẫn còn xì xào. Lạ quá, theo luật lệ trại giam, không được thầm thì bàn tán như vậy, tù nhân trực phải ngăn cản, nếu không cũng bị liên can. Vậy mà nhân viên trực mặc họ muốn là gì thì làm, lại còn thì thầm bàn tán với họ là khác.

Tùng nhìn sang ba người cùng vách bên tay mặt. Người tù gần nhất ngồi bó gối, nhặt vật gì trong lòng bàn tay bỏ vào miệng nhai tóp tép. Sự thực, hai bắp ngô luộc hồi nãy đã được chia cho mỗi người vài mươi hột.

Người có bắp được giữ lại luôn cái lõi để nhai, hít nước ngọt. Áo bắp, tù cũng cuộn lại từng lá, nhai như nhai trầu rồi nuốt bã luôn không khác loài ăn cỏ. Tùng không thấy tiếp tế bắp lúc nào, chia nhau mỗi người ít hạt bắp bao giờ mà tù nhân có bắp nhai thì thật…hay vô cùng.

Tùng đói ray rứt, cau mặt suy nghĩ. Như thế, cả ngày hôm nay được mỗi bát cháo loãng. Thượng cấp đối với nhân viên thật tàn nhẫn, thật đểu giả. Nhưng nghĩ cho cùng, trong đoàn thể, các cấp đối xử với nhau cũng tàn nhẫn thẳng tay, vô tình như thế, đâu phải riêng đối với cá nhân mình.

Lần này là lần đầu tiên, Tùng cảm thông nỗi đói khổ liên miên của tù.

Hình ảnh hai cẳng chân xương xẩu, thừa da mà thiếu thịt của tù 983 bị tuốt nứa, thịt da bị tinh nứa cắt đi cắt lại nát bấy máu tuôn xối xả, lại hiện ra trước mắt Tùng. Chính Phó Trưởng ban cho khẩu lệnh trừng phạt này mà khi nạn nhân chết, lại xoay giọng lưỡi buộc cho nhân viên thừa hành tội “cố ý giết người để loại trừ một nhân chứng”, thật là…hèn quá sức, khốn nạn quá sức. Nếu ta bị làm vật hy sinh, trước khi chết, ta phải giết được vài mạng mới chịu…Phải khử thằng Phó Trưởng ban trước tiên.

Nhưng trước khi thực hiện được ý muốn trả thù, phải sống qua thời kỳ bị giam giữ. Muốn vậy, cần gấp liên lạc với Đầu Trâu và tù thợ rèn, để được tiếp tế thêm thức ăn hàng ngày. Hơn ai hết, Tùng hiểu rõ miếng ăn chi phối từng giây từng phút hơi thở, mạch máu, trí óc của tù.

Ánh sáng lung linh của ngọn đèn dầu chai không đủ sức chiếu sáng quá một phần ba phòng giam. Cả một khoảng lớn cuối phòng tối lờ mờ, chỉ thấy phảng phất hình dáng tù nằm, ngồi, mặt mũi họ nhòe nhoẹt trong bí hiểm, độc ác, lầm lì như đang âm mưu những việc ghê gớm.

Nhưng cựu giám thị Tùng làm sao đoán nổi bọn tù xiềng và cùm đang mưu định điều gì? Là vì hắn quá chủ quan, quá tin tưởng vào sức mạnh độc tài của chế độ, tin tưởng rằng oai quyền của ban Quản-trị dư sức ngăn chặn những vụ tù âm mưu giết nhân viên của trại giam mặc dù tù rất căm thù họ.

Sắp chợp mắt, Tùng lại giật mình tỉnh dậy vì tiếng hô “báo cáo: xin đi tiểu”. Sau tiếng quát “cho” của tù nhân trực, có một hình người bò lết, chậm chạp, đồng thời nghe mảnh ván cùm lệt sệt trên mặt sàn. Kể ra, nhân vị người tù không hơn “nhân vị” một con chó đói, nhưng chỉ khi người tù bò lết, hình ảnh đó mới làm nổi bật “thú cách” của hắn. Trước đây, giám thị Tùng vẫn nhìn thường cảnh tù cùm bò lết nhưng tối nay hắn mới tò mò quan sát kỹ từng động tác, tự ái con người thốt bị thương hắn không thấy thích thú như trước mà còn buồn tủi trong lòng một cách khó tả! Mỗi bước di chuyển, người tù cùm chống hai tay xuống đất, cúi đầu, kéo lết hai cẳng chân cùng lên một lượt, sức nặng của nửa thân dưới tì lên đầu gối.

Như đã nói qua, tù đeo xiềng và cùm phải mặc quần không có đũng nghĩa là tháo đường khâu ở đũng quần để có thể thay dễ dàng như thay váy. Nếu không, mỗi lần thay quần, phải xin tháo cùm và xiềng, điều này “tối bất khả”, giám thị không phải ăn lương của nhân dân để hầu hạ tù như vậy. Có những tù mới, còn biết “mắc cỡ” nên tháo chỉ ở đũng quần xong họ buộc túm đũng lại như phụ nữ miền quê Bắc Việt lấy lạt buộc túm váy khi phải sắn váy thật cao để cấy lúa ở những ruộng sâu nước. Nhưng ở tù riết rồi quen đi, tù nhân trở nên bất cần. Vả lại còn nhiều thứ quan hệ đến đời sống của họ gấp triệu lần phải nghĩ tới và phải đối phó. Nên tháo đường chỉ ở đũng quần rồi, cất cẩn thận sợi chỉ để dành phòng khi cần, họ coi như xong.

Nhưng khi người tù cùm bò lết bốn chân, nửa thân quần phía trước bụng rũ xuống, cả bộ phận hai bên mông đít, bẹn, cả bụng phơi bày trần truồng một cách sống sượng, dơ dáy, bẩn thỉu. Khi đó, con người coi còn bẩn mắt hơn con chó vì người không có đuôi như chó.

Hình ảnh trên làm Tùng phân vân nghĩ ngợi. Liệu chừng hắn có phải bò lết như vậy không?

Có ra thoát khỏi nơi này, ít ra cũng phải đợi sau ngày Tổng Giám-đốc Lý Bá Sơ đến thanh tra trại, vì chỉ khi đó Phó Trưởng ban mới có thì giờ xét lại vụ hắn “hủ hóa” với thiếu phụ Mãn. Nhất thời, hắn không đặt nặng vấn đề tuốt nứa chết 983 vì hắn nghĩ dù sao hắn cũng tuân lệnh trên mà làm.

Người tù cùm bò lết tới bên gầu nước tiểu, quỳ mà tiểu tiện.

Lúc bò ngang chỗ Tùng, người tù gật đầu chào, lễ phép nói:

– Kính chào ông giám thị!

Tùng sững sờ rồi lạnh nhạt trả lời:

– Phải…chào anh.

Người nọ dừng lại đàng hoàng, quỳ ngay ngắn rồi nói:

– Bây giờ tôi mới nhận ra ông giám thị nên kiếm dịp lại gần, chào cho phải phép…thầy trò!

Tùng chưa hiểu ý tứ ra sao, buông lửng:

– Cám ơn!

Người nọ định nói thêm câu gì nữa nhưng ngập ngừng rồi lặng lẽ bò về chỗ. Tới nơi, anh ta dựa vào vách, sửa lại dáng ngồi cho thoải mái, rồi quay lại nhìn Tùng mỉm cười như cười với đồng cảnh, ngang hàng nhau không hơn không kém. Tùng thấy rõ cử chỉ của người nọ nhưng hắn tiếp tục giữ thái độ lạnh lùng kiêu ngạo của người giám thị coi tù.

Cả đêm hôm đó, tiếng rên hư hử, tiếng nói là hoảng của tù đánh thức Tùng nhiều lần. Người tù nằm bên còn quá tệ, cứ trở mình là đập mạnh vào Tùng, chẳng khác chi cố tình phá, không cho hắn ngủ, khiến Tùng đã mệt vì đói lại thêm mệt vì thiếu ngủ.

Sáng sớm, khi nghe tiếng kẻng đánh thức tù vang lên, Tùng uể oải nhỏm dậy, mặt mũi cau có, nhọc mệt bơ phờ, mất hết phong độ của một giám thị trại giam.

Viên giám thị Mường đột ngột bước vào phòng giam, lạnh nhạt ngó Tùng như ngó các tù nhân khác rồi lẹ làng mở khóa cùm cho tù ra ngoài làm công việc vệ sinh buổi sáng. Trừ hai người rên hừ hừ vì bị bệnh phù thũng quá nặng không cất bước nổi, tất cả đều ra tập trung ngoài hiên sắp hàng đợi lệnh đi theo giám thị.

Tùng đứng hàng chót, tay nắm sợi xiềng, ngượng ngùng bất mãn bước theo đồng cảnh, luôn mắt liếc ngang liếc dọc kiếm Đầu Trâu và tù thợ rèn, hồi hộp thấp thỏm. Nhưng cho đến khi quay về phòng giam, Tùng vẫn không thấy hai tên đàn em đâu.

Tù thường tội (không bị xiềng) đã tập trung tại nhà Tiểu Công Nghệ để ăn bữa sáng. Sáu bảy giám thị trại và cả chục cảnh vệ đi đi lại lại, mặt hầm hầm đáng sợ hơn mọi ngày. Đứng trong hàng ngũ tù, Tùng nhận rõ hoàn cảnh thất thế của mình. Một sự tủi hổ pha lẫn căm hờn khiến y cúi gằm mặt xuống tới khi về đến nhà cùm.

Giám thị lần lượt cùm chân tù như cũ. Khi ăn xong nắm cơm với chút muối theo khẩu phần “cơm chính phủ, ngủ nhà cùm” giám thị Mường liền chọn bốn người xung phong ra dọn dẹp cầu tiêu trong trại.

Tùng đoán Tổng Giám-đốc Lý Bá Sơ vẫn chưa tới thanh tra trại, thời kỳ y bị giam chưa biết bao giờ mới chấm hết. Y lo lắng, hồi hộp mất hết nhuệ khí, tinh thần xuống thấp. Đã có lúc Tùng phải tự trấn tĩnh để khỏi hoang mang.

– Đã đành “hủ hóa” là một tội. Nhưng không lẽ phạm tội hủ hóa lần đầu mà nhân viên ban Quản-trị lại bị “ra bai”! Dù sao, cũng còn tỉnh bộ, khu bộ, trung ương đảng bộ…Cấp trên muốn hại cấp dưới có “thành tích” như mình, đâu phải dễ.

o O o

Xế chiều, bốn người tù xung phong đi công tác được giám thị dẫn về phòng giam. Tùng thấy có tù 537 là anh chàng có bộ mặt sáng sủa, dáng vẻ đàn anh, có tên tù xiềng khỏe mạnh cao lớn 628, tên tù cùm 747 và tên tù cùm nhỏ nhắn tối hôm qua bò lết đi tiểu rồi lại gần chào hỏi Tùng làm quen. Bây giờ Tùng mới nhận ra là cả bốn tên này liếc trộm Tùng luôn và thì thầm bàn tán với nhau nhiều nhất, có lẽ là bốn tên đầu sỏ, cầm đầu đám tù trại cùm.

Sau giờ học, tù cùm và xiềng thì thào trò chuyện một lúc trước khi ngủ

Có một điều lạ lùng là không khí trong phòng giam đột nhiên nặng nề, hầu hết tù nhân lộ vẻ đăm chiêu như trong trường hợp cả phòng giam bị phạt vì một lỗi chung. Họ thầm thì thảo luận với nhau, gay gắt hơn khi nãy. Tuyệt nhiên, không ai bắt chuyện với Tùng, ngược lại, vì tự cao, tự đại, Tùng cũng không thèm gợi chuyện với anh tù kế bên. Người này có thái độ thật lạnh lùng như không cần biết Tùng là…đứa nào!

Vừa rồi, trước khi ra khỏi phòng, giám thị Mường đã tự tay sửa lại cho cao ngọn bấc đĩa dầu chai. Phòng giam sáng hơn lên đôi chút, giám thị quay lại nhìn bao quát một lượt, nhìn tù nhân trực rồi lần lượt từng người. Hắn kiểm điểm lại số tù rồi nói:

– Trại viên có thể nghỉ ngơi từ phút này. Tôi nhắc lại, mọi người phải tuân theo luật lệ, triệt để tôn trọng trật tự, không được làm ồn. Bữa nay, có công tác đặc biệt, tôi không thể ngồi luôn đây như mọi ngày. Trong khi tôi vắng mặt, trại viên trực sẽ ghi danh số những trại viên phạm lỗi, tôi sẽ trừng phạt nặng nề.

Tùng ngạc nhiên và thấy chờn chợn sợ. Đây là lần đầu tiên giám thị công khai cho trại viên bị cùm và xiềng biết giám thị vắng mặt một thời gian. Như thế khác gì nói: nếu có những chuyện tư thù, trại viên có thể thanh toán nhau mà không sợ bị giám thị ngăn cản.

Tiếng chân giám thị vừa mất hút, tù nhân trong phòng xiềng lần lượt hô: “Báo Cáo…xin đi tiểu”. Mùi khai bốc lên nồng nặc. Tùng xây lưng lại hai chiếc gầu, mặt hầm hầm, đưa tay lên bịt mũi, lẩm bẩm chửi:

– Bọn khốn nạn này, không biết chúng nó ăn giống gì mà nước tiểu khai như nước tiểu chó!

Đến lúc ai về chỗ nấy, Tùng phát giác nhiều người thay đổi chỗ nằm, ngồi. Lúc này bên tay mặt, cách hắn một người là 628, bên trái, ngay cạnh gầu nước tiểu là 537. Chắc hai tên này muốn làm quen để dễ xin ân huệ khi hắn hết hạn phạm giam, trở ra ngoài làm việc lại. Hắn bèn lộ vẻ khinh khỉnh để tỏ ra hắn hiểu rõ thái độ nịnh nọt của hai trại viên kia. Đừng hòng! Hắn còn đang nghĩ vớ vẩn thì chợt bắt gặp bọn tù đưa mắt làm hiệu cho nhau. Liền sau, một tù nhân ngồi đối diện với tù nhân trực, bỗng đứng lên nói, giọng run run vì xúc động trong khi phòng giam im lặng như tờ:

– Thưa các bạn đồng cảnh, thưa các anh em. Tôi có một việc xin được trình bày cùng anh em. Chúng ta, những người có mặt trong phòng giam này là những người có tội, được đưa vào đây để cải tạo tư tưởng, học tập, đặng thấu hiểu chính sách của chính phủ và trở nên một công dân tốt. Tội của chúng ta nặng hay nhẹ đều đã được quy định hẳn hòi.

Vậy mà có những phần tử lợi dụng quyền hành trong tay, hành hạ, đánh đập, vu cáo cho chúng ta để hãm hại hoặc tra tấn đến chết, nếu chúng ta không có tiền bạc, vật dụng đút lót chúng. Vậy chúng ta phải đối xử với những tên khốn nạn ấy như thế nào?…

Bọn tù rất sợ nhân viên ban Quản-trị vì họ sợ chết, sợ bị bạo hành tra tấn. Nhưng nếu có người khơi những nỗi uất hận trong lòng họ dậy, nhất thời họ trở nên tức giận điên cuồng không biết sợ nữa. Bốn năm người nhao nhao lên tiếng một lượt:

– Phải loại trừ…phải “hạ” những tên khốn nạn độc ác đó, cho chúng nó ra bai.

Tùng giật mình đến thót một cái, tóc gáy dựng ngược.

Dưới chế độ Cộng sản, tù nhân chưa bao giờ dám nói ra những chuyện vô lý liều lĩnh như thế trong trại giam. Ắt là đám tù nhân này sắp nổi loạn nên công khai đòi giết người.

Một người cao lớn, dáng điệu khỏe mạnh, chừng 40 tuổi, có bộ râu quai nón xanh rì khiến bộ mặt tối thui giơ tay xin nói. Chờ cho mọi người yên lặng trở lại, anh ta mới cất tiếng nhỏ nhẹ vừa đủ nghe nhưng giọng anh ta gằn như nghiến răng mà nói:

– Thưa các đồng cảnh, tôi là 628, xin thưa mấy lời: Tôi với ba đồng cảnh vừa “được” xung phong làm công việc dọn dẹp hố phân, chúng tôi được biết hôm qua có một nhân viên ban Quản-trị lợi dụng chức vụ và quyền hành, tra tấn đến chết một đồng cảnh mắc bệnh lãng trí, mặc dầu không có lệnh của thượng cấp. Một trại viên thứ hai cũng bị tra tấn đến ngắc ngư gần chết. Nếu chúng ta không phản ứng, một ngày rất gần đây sẽ đến lượt chúng ta…

Tùng không thể giữ bình tĩnh trước lời buộc tội gay gắt và hỗn xược của tên tù 628, nạt ngang:

– Chúng bây là tội nhân, không được quyền phê bình việc làm của nhân viên ban Quản-trị trại. Chúng bay sống chết lúc nào không biết thân biết phận, lại còn âm mưu giết người trong trại, định nổi loạn, phá rối trật tự. Có muốn ra bai suốt lượt không? Chúng bay đâu có quyền thiết lập tòa án để xét xử?

Nhiều tiếng nhao nhao nổi lên, nhưng một tù cùm nhỏ nhắn lẩy bẩy đứng lên, nhìn cựu giám thị Tùng giây lát rồi quay sang các đồng cảnh và nói:

– Thưa các đồng cảnh, tôi xin nói vài lời dù biết những lời tôi sắp nói ra đây có thể là những lời chót trong đời tôi. Các bậc đàn anh đã họp một phiên tòa không khác chi Tòa Án Nhân dân để xét xử kẻ đã lợi dụng quyền hành, công khai giết trại viên phá hoại đường lối của chính phủ. Riêng phần tôi, tôi đã bị một giám thị của trại sai thợ rèn đánh “trượt búa” vào mắt cá chân lúc đóng xiềng, vì tôi không có tiền hối lộ. Nay chân tôi đã bị sâu quảng, không biết bị cụt lúc nào. Vậy tôi xin tòa cho tôi “lấy” lại một cẳng chân của kẻ đã làm cho tôi què, ăn miếng trả miếng…

Tùng nhớ lại trường hợp vừa nêu ra. Chính hắn đã đưa mắt làm ám hiệu cho tù thợ rèn đánh què chân bằng đòn “trượt búa” khi đóng xiềng vào chân tù nhân này. Nhưng cả trăm thằng bị ăn đòn trượt búa chứ đâu phải một thằng này?! Tuy thế, Tùng không biết trả lời sao cho xuôi nên lặng thinh. Không khí trong phòng giam thốt nhiên đầy vẻ đe dọa, tù nhân nhốn nháo kẻ đứng người ngồi như sắp nhào lại phân thây hắn làm mấy mảnh. Hắn lật đật đứng lên khuỳnh hai tay, quắc mắt nhìn bao quát cả đám tù nhân ốm đói và bệnh tật, đa số bị cùm chân, sẵn sàng đập chết hết nếu bị tấn công.

Số đông vẫn là điều đáng sợ, nhất là đám tù này lại liều lĩnh vì biết sắp chết. Thấy tình hình quá nguy kịch cựu giám thị Tùng vừa thốt la lớn nhưng ngưng kịp. La lớn lúc này thật thất sách và nguy hiểm. Bọn tù nghe la sợ nhân viên ban Quản-trị tới can thiệp, phải “làm tới” luôn, như thế chẳng khác chi khuyến khích chúng “thịt” mình gấp. Tiếng la bị tắc trong họng Tùng biến thành tiếng ấp úng nửa chừng. Bọn tù nhân cho là hắn sợ, càng hùng hổ hung tợn hơn nữa.

Đã có thêm nhiều tù nhân đứng lên, nắm sợi xiềng trong tay hoặc buộc vào giải rút quần trước bụng, ngó chừng nhau rồi dợm bước tiến lại phía Tùng. Năm bẩy tù cùm cũng chuẩn bị thế bò, không khí trở nên sôi sùng sục như trong lò vôi. Cuộc náo động mới khởi sự được dăm, bảy phút, Tùng đã đẫm mồ hôi cùng mình. Y liếc nhìn sợi xiềng xeo xéo trước mặt, tự nhắc nhở: “nếu có đánh lộn với chúng, ta phải coi chừng kẻo vướng xiềng mà té. Tiếc quá phải chi có khẩu súng chỉ bắn chết hai, ba thằng là yên ngay”.

Thực ra lúc đó, trong thâm tâm, Tùng đã rất hoảng sợ mong sao nhân viên ban Quản-trị tới kịp thời. Phòng giam đột nhiên lại im lặng. Một tù nhân đã già lom khom đứng lên, trịnh trọng tuyên bố:

– Thời gian eo hẹp. Tòa Án Nhân dân đã nghe các nạn nhân “đấu tố”. Tội trạng nêu lên đã rõ rệt, vậy xin thi hành gấp bản án.

Mãi giây phút này, Tùng mới vỡ nhẽ ra là tù cùng phòng đã bàn tán, thảo luận lên án y từ hôm qua, lúc y mới bị nhốt và mãi tới lúc sắp học tập vừa rồi, “tòa” mới nghị án xong và quyết định cách thức trừng phạt. Lần đầu tiên trong đời giám thị Tùng thấy sợ tù và nghĩ thầm: “Không chừng tính mệnh ta nguy mất! Cầu sao có giám thị hoặc cảnh vệ tới ngăn chặn kịp, không cho bọn khốn kiếp này làm dữ!

Là nhân viên của ban Quản-trị trại, tay sai của chế độ, Tùng có quyền mong đợi như vậy. Nhưng ngược lại, vì có lệnh của thượng cấp, không nhân viên nào dám can thiệp khi đám tù xiềng và cùm chưa hạ sát Tùng. Ngay trong những phút thập tử nhất sinh của Tùng, bên ngoài phòng giam vẫn có người kín đáo theo dõi diễn tiến của sự việc, không bỏ sót lời nào của đám tù. Đó là viên giám thị Mường, đang hành động theo chỉ thị rất cặn kẽ của Phó Trưởng ban Quản-trị. Anh ta ngồi đó dùng hết tinh thần lắng nghe, hồi hộp thích thú vì có thể ước đoán những phút giây chót của đồng nghiệp Tùng.

Quả vậy, lúc này tình hình trong phòng giam trở nên quyết liệt và bừng bừng sát khí. Hai bên tử thù không cãi vã nữa mà chuẩn bị hành động. Một bên vội vã, bên kia chần chờ cố kéo dài tình thế đợi cơ hội có tiếp cứu. Mặt người nào cũng sát khí đằng đằng. Ba, bốn người tù bịnh, quá yếu đuối ngóc dậy cố lết ra nằm một góc gần cửa ra vào, để khỏi làm vướng cẳng đồng cảnh, hoặc không muốn tham dự cuộc đổ máu vì những lý do khác. Trong góc, ngọn bấc dầu chai không biết ai mới chập đôi lại vẫn không sáng bao nhiêu. Ánh sáng vàng vọt thê thảm không chiếu sáng đến cuối phòng nên chỉ thấy những hình bóng lờ mờ đứng ngồi hỗn độn. Một trong những bóng đó đứng xây lưng vào vách, hai tay khuỳnh trước ngực trong một dáng điệu thủ thế, bộ mặt nhòe nhoẹt tối chỉ có hai chấm sáng long lanh. Đó là cựu giám thị Tùng. Đứng cách hơn sải tay là 628 và 573, hai người tù xiềng quyết liệt dữ tợn nhất trong đám.

Tùng kiểm soát lại sợi xiềng đã gài chặt bên trong giây nịt lưng, nghiến răng chờ. Hai bên hờm nhau mà chưa bên nào động thủ trước. Không khí trong phòng trở lại yên lặng, người không biết chuyện đứng bên ngoài sẽ đoán lầm là tù nhân đã ngủ yên, không có chuyện gay go tù nhân sắp sửa thanh toán giám thị, trả thù cho những đồng cảnh bị đòn chết oan uổng.

Trong lúc đang vận động hết tinh thần đối phó với kẻ thù, Tùng chợt như thoáng thấy bóng người đứng bên ngoài ngó vào phòng. Nhìn kỹ lại không thấy, Tùng tưởng vì thiếu ngủ hay mệt nhọc mà quáng mắt.

Tuy quắc mắt trừng trừng để áp đảo đám tù nổi loạn, Tùng không quên quan sát bên ngoài. Nếu nghe tiếng chân hoặc thấy ánh đèn đi ngang sân, hắn sẽ la lớn, kêu cứu liền.

Một cơn gió thổi tạt vào trong phòng giam. Ngọn lửa bấc méo mó, bẹp dúm muốn tắt nhưng rồi cố ưỡn ẹo gượng lại được. Nhiều tù nhân bất giác quay nhìn nơi phát ra ánh sáng ngầm nhắc nhở coi chừng gió thổi tắt đèn. Mặt họ đã gầy ốm khắc khổ càng trở nên dữ dằn, bí hiểm hơn dưới ánh sáng chập chờn. Không khí nặng chĩu thù hận, chết chóc.

Tùng vẫn quắc mắt nhìn 682 và 587 tự nhủ:

– Ta cố giữ tình trạng này được một lát, chúng sẽ không “xẹp” không dám liều lĩnh nữa, là ta thoát.

Nhưng trong bầu không khí thê thảm đó, tiếng mõ của cảnh vệ từ chòi canh bỗng vang đưa lại, thốt nhiên đánh thức tù nhân tỉnh trí, nghĩ đến hiện cảnh tù đày, sống cũng như chết. Hơn nữa họ còn được giới chức khuyến khích xúi dục, tại sao không trả thù? 628 quay sang nhìn 537, người này quay lại phía sau vừa vung tay ra hiệu “tiến lên” thì trên mặt sàn đã có một bóng đen bò lết rất nhanh lại phía Tùng, mép ván cùm kéo lệt sệt trên sàn làm nhiều tù nhân rợn người.

Bóng đen rít lên nho nhỏ đủ nghe:

– Anh em! Giết nó đi! Không giết nó thì sáng sớm nó sẽ mang bọn mình ra bắn chết hết không còn một mống. Anh em phải liều, không thể lùi được nữa.

Vừa nói, bóng đen lao thẳng đến chỗ Tùng đứng, tính chụp lấy sợi xiềng đeo tòn ten trước bụng tên giám thị.

Tùng vội né sang bên, phóng một đá vào giữa mặt khiến người tù cùm văng ra xa, nằm giẫy giụa trên mặt sàn. Ngờ đâu sự phản công của Tùng lại tác động như mũi kim chích nhằm giây thần kinh của đám tù nhân khiến họ nổi sùng, nhất tề nhào vào một lượt quyết sống chết một lần.

Thoáng cái, Tùng đã bị bốn, năm tù nhân tấn công giáp là cà. Nhưng hắn nhanh nhẹn luồn được ra chỗ trống. Vừa đứng vững, hắn đã bị một người xông đến ôm chặt. Một tay gạt đối phương tay kia Tùng phóng ra một quả tống trúng đích khiến đối phương đổ kềnh như cây chuối bị chặt gốc.

Một bóng đen lao đầu húc trúng bụng Tùng. Hắn “hự” lên một tiếng đau đớn, ôm bụng lom khom thì một đòn đầu gối đã đưa lên trúng mặt làm hắn tối tăm mặt mũi phải ngồi xụp xuống cho khỏi té. Bên tai, Tùng nghe tiếng giục giã hổn hển của bọn tù nổi loạn:

– Xông vào một lượt! Các “đồng chí”!!

Cố định thần đứng lên, Tùng vừa kịp thấy trong ba, bốn người xông tới, có một người cao lớn khỏe mạnh: 628, Tùng lùi sát vách phòng bị đánh trộm mặt sau rồi thủ thế sẵn sàng hạ 628. Tên này khỏe mạnh lanh lẹ nhất, cần hạ nó trước để làm tán loạn tinh thần bọn nổi loạn.

628 xuống đòn thấp, thoắt nhảy lại ôm chặt lấy Tùng. Không có đất để lùi, Tùng bị hai tay 628 quấn chặt như con rắn, phải “lên gối’ một cái thật mạnh. Đối phương “ối” một tiếng nhưng vẫn ôm chặt cứng. Đang dùng tận sức vùng vẫy gỡ tay đối thủ, Tùng thấy đau nhói ở cổ chân rồi mất thăng bằng ngã lăn xuống, ôm theo 628. Thì ra trong lúc bất ngờ, hắn đã bị kẻ nào giật mạnh sợi xiềng ở chân, ba, bốn người đè lên ngực Tùng một lượt rồi hai cẳng chân Tùng bị kéo ngược lên trong khi khoen sắt cứa vào cổ chân đau muốn chết luôn. Cố thoát ra ngoài đống người nhưng không nổi, Tùng sắp ngộp thở, hai cổ chân vẫn bị kéo ngược khiến hắn càng luống cuống.

Tên tù khỏe mạnh vẫn ghì chặt cổ Tùng mặc dầu bị nhiều cú đấm ác liệt. Đã có lúc Tùng cảm thấy vòng tay của 628 nới lỏng đôi chút nhưng liền sau lại quấn chặt thêm trong khi những quả đấm tới tấp đánh vào mặt và gáy Tùng. Cố vùng vẫy và cũng đấm như máy vào các kẻ địch, hắn vẫn không sao đứng lên nổi.

Thở hổn hển, mồ hôi ướt đẫm, chân tay rã rời, Tùng cảm thấy nguy cấp, khó lòng thoát tay bọn tù. Cảm nghĩ đó khiến hắn nổi khùng nghiến răng ken két, vòng cánh tay kẹp cổ một tên tù đang đè lên mình hắn, xiết thật mạnh. Trong khi đó, những trái đấm liên tiếp vào mặt khiến Tùng nẩy đom đóm mắt không trông thấy rõ nữa.

Sức nặng đè lên mình hắn lỏng dần rồi một tên đổ qua một bên. Tùng mừng rỡ cố vùng nhưng hai cánh tay lại tiếp tục bị kìm giữ chặt hơn.

Có tiếng nói phát ra từ một người nằm dưới đất. Đó chính là người khi nãy bị Tùng đá vào giữa mặt té lăn cù, lúc này đã hồi sức, bò lại tham dự cuộc chiến.

– Đè chặt trên ngực nó không cho nó ngồi.

Tùng nhoai người ra, đẩy mạnh một cái. Người tù cùm kia lại ngã ngửa, nằm yên, co hai đầu gối xếp trước bụng, tấm ván cùm che kín mông đít như đề phòng Tùng đá vào chỗ phạm. Nhưng trong bóng tối chập choạng lại vừa xung sát bàng hoàng, Tùng không nhận định ra rõ ràng cử chỉ của người nọ, chỉ tính rán đánh dạt bọn tấn công ra một bên đặng chạy lại gần cửa la lớn kêu cứu.

Vừa chống tay cố ngồi dậy lại bị hai người đè mạnh lên ngực lên bụng, Tùng ngã ngửa không biết lần thứ mấy, đầu đập xuống nền choáng váng.

Dường như người tù cùm nằm ngửa chỉ chờ có thế. Không trễ một giây, y giơ thẳng hai bên chân lên cao, rồi liên tiếp giáng mạnh xuống hai lần. Tấm ván cùm không khác chi lưỡi dao, chém phập xuống ngang trán Tùng, làm bật ra hai tiếng khô khan như tảng đá rớt xuống mặt đất cứng. Mấy tiếng “ối” thét lên rồi tiếng giẫy giụa trên nền nhà, xô té vào nhau. Rồi yên lặng.

Đám tù nhân thốt nhiên chết điếng một lát ngắn. 628 tỉnh giấc mơ kinh khủng trước hết, thì thào hỏi:

– Đánh trúng rồi?! Nó chết rồi, há?

Mấy người cúi xuống ngó. Đúng tên cựu giám thị đã tử thương vì cạnh ván cùm đánh trúng thái dương hai lần. Một tù xiềng mang đĩa đèn dầu lại soi cho rõ, run quá khiến dầu sóng sánh suýt làm tắt bấc, phải đưa cho người bên cầm dùm.

Ánh sáng run rẩy chiếu xuống một xác người nằm nghiêng máu mũi chảy ra xẫm xịt như hai giòng mực đen.

Một người đặt tay lên trán tên cựu giám thị, đẩy qua đẩy lại cho lắc lư cái đầu, không thấy phản ứng. Năm, ba người cùng thì thào một lượt:

– Chết rồi!

Nghe nói vậy, ai nấy đều hoảng sợ rụng rời chân tay, đứng không vững ngồi không yên.

Nhưng một người đã vấp phải cẳng cái xác thứ hai, bật la lên khe khẽ:

– Có một người anh em bị chết!

Tức thì, một người cầm đĩa đèn lại gần xác thứ hai, soi lên mặt rồi soi vào ngực: Số 537. Nguyên người tù cầm cùm này lăn xả vào ăn thua với Tùng, bị hắn vòng tay kẹp chặt cổ khi cuộc tấn công đang hồi gay cấn! Bị nghẹt thở, 537 chết ngắc luôn, lưỡi vẫn thè dài không thụt vào được nữa.

Từ nãy, 628 yên lặng quan sát, yên lặng nghe những lời bàn tán, lúc này mới lên tiếng:

– Trong phòng này, chỉ có đồng cảnh 537 đánh lộn với cựu giám thị Tùng mà thôi. Một bị bóp cổ, một bị bể đầu. Xin anh em cứ “nhất khẩu đồng từ” mà khai như vậy nếu bị điều tra.

Tù nhân trực thốt la lớn:

– Mọi người trở về chỗ, không được lộn xộn. Mang đèn lại đây. Tôi đi trình giám thị trực.

Ai nấy hấp tấp làm theo lệnh tù nhân trực. Mấy người tù kéo hai cái xác nằm gần nhau, ở khoảng trống. 628 nắm tóc nhấc đầu Tùng lên, kéo lệt xệt cái xác rồi bất ngờ buông tay. Đầu Tùng đập đến “chát” xuống nền nhà khiến nhiều người che miệng cười.

Bên ngoài viên giám thị Mường biết cuộc thanh toán đã thành tựu. Đã đến lúc hắn cần xuất hiện. Hắn ho lên mấy tiếng rồi chậm chạp lại trước cửa, trèo lên chiếc ghế đẩu ngó vào bên trong phòng giam. Tù đã ngồi, nằm có trật tự. Hắn mỉm cười, cho chìa khóa vào ổ, mở khóa nhấc then ngang chặn cửa rồi bước vào. Tù nhân trực đứng lên định báo cáo, viên giám thị đã hỏi:

– Có gì bất thường không?

– Dạ, thưa ông giám thị…có!

– Chi vậy? Trại viên nào phá rồi kỷ luật của trại?

– Dạ, có hai trại viên đánh nhau dữ dội không ai can nổi.

Giám thị quát:

– Trại viên nào làm mất trật tự?

Tù nhân trực quay nhìn cái đống đen thui. Giám thị Mường rút súng lục, lên đạn lách cách, lừ lừ lại gần. Nhiều tù nhân hết hồn. Đối với người tù trong trại giam Cộng sản, hình ảnh người giám thị hay cảnh vệ lăm lăm khẩu súng, bộ mặt sát khí đằng đằng là một hình ảnh khủng khiếp, kẻ có tội đã sợ, kẻ không có tội lại còn sợ hơn nữa.

Giám thị rút cây đèn bấm nhỏ trong túi, rọi loáng thoáng vào hai cái xác rồi bất ngờ rọi lần lượt lên từng tù nhân như để tìm thủ phạm trong đám người giỏi đóng kịch này. Quầng ánh sáng đèn pin nhẩy từ mặt người tù nọ sang người tù kia, có lúc ngưng trên ngực, trên cổ họ giây lát.

Rọi suốt lượt xong, giám thị làm như không biết, hỏi tù nhân trực:

– Hai tên phạm kỷ luật là những đứa nào?

– Dạ, cựu giám thị Tùng và trại viên 537.

– Hai đứa phá hoại trật tự rồi hai đứa…cùng chết một lượt?

Giám thị cười nhạt rồi hỏi tiếp:

– Bộ hai đứa rủ nhau “ra bai” để tiếp tục đánh nhau nữa hay sao?

Tù nhân trực ấp úng trả lời, không ai nghe rõ.

Giám thị lại gần xác Tùng nắm tóc nhấc đầu lên rọi đèn pin gần vào mặt, nhìn vẻ khinh bỉ lạnh lùng. Dưới vầng tròn sáng, mặt cựu giám thị Tùng trắng bệch, nhăn nhó một vẻ đáng ghét hơn lúc còn sống, hai giòng máu từ lỗ mũi bò ra, ngoằn nghèo theo nếp nhăn ở mép chảy xuống nền. Trên trán, hai lằn ngang tím bầm sưng vù ứa máu tố giác Tùng chết vì hai vết thương này. Từ trong lỗ tai Tùng, máu chảy ra đọng thành cục.

Giám thị Mường chiếu đèn vào mặt người tù cùm nằm chết bên cạnh: mồm há hốc, lưỡi thè dài, mắt trợn ngược thật lớn, một vết tím bầm vòng quanh cổ họng.

Giám Thị ngửng lên hỏi đám tù:

– Tất nhiên phải có nhiều “đệ tam nhân” dự vào vụ phá rối trật tự này. Nhưng thôi… đó là chuyện sau!

Hắn đi vòng một lượt rọi đèn vào xiềng và cùm ở chân các tù nhân rồi ngoắc tù nhân trực theo ra bên ngoài.

Hai bóng đen vừa khuất, đám tù nhìn theo trông chừng. Tiếng thì thầm lại loáng thoáng trong phòng giam. Chừng bốn phút sau, một người mở cửa bước vào. Đó là tù nhân trực. Mọi người ngó đăm đăm, đợi loan báo hung tin. Người này lại bên hai xác chết, nói nho nhỏ đủ nghe:

– Bây giờ phải làm sao tạo ra bằng chứng rõ ràng hai người đánh lộn với nhau. Có thể, mới che chở phần nào cho anh em được.

Bọn tù khấp khởi mừng thầm. Đây là lần đầu tiên tù thấy nhân viên ban Quản-trị có thái độ thương tù. Họ không thể nào biết được lý do đã khiến cựu giám thị Tùng phải chết, và chết trong tay tù, ngoại trừ mấy người ra ngoài lao tác.

628 cúi nhìn hai xác chết, ngẫm nghĩ giây lát rồi nói:

– Tôi có cách.

Rồi y ghé sát vào tai tù nhân trực. Anh này gật đầu đồng ý. 628 liền nắm hàm răng Tùng kéo mạnh. Nhưng xác chết vẫn ngậm chặt nhất định không chịu hả. Anh ta quỳ xuống, lầm thầm nói: thằng này mới chết mà hàm đã cứng! Không có rượu để bóp cho mềm, đành phải…

Mấy người còn chưa hiểu, đã thấy 628 tiểu tiện tồ tồ vào mặt xác chết.

Giây lát, bắp thịt quai hàm Tùng mềm lại và hàm răng dưới đã chịu há ra, mím lại theo tay 628. Không vội vã, không lộ vẻ mừng hay sợ, 628 nắm tóc kéo mặt Tùng ghé sát vào vành tai của người tù cùm chết ngộp, lựa đút cả vành tai của người này vào miệng Tùng, nhẹ đấy hàm răng Tùng lên cho ngậm hờ vành tai.

Xong đâu đấy, 628 đứng thẳng lên ngắm nghía lại kỹ càng, rồi bất ngờ đá thốc một cái trúng hàm dưới của Tùng. Đầu Tùng bật văng, ngậm luôn nửa vành tai trong miệng mà hàm răng đã cắn cụt.

Chỉ có chút máu ứa ra nơi vành tai đã chết.

Đám tù lặng lẽ nằm xuống. Tiếng thở dài cố nén, tiếng xiềng xủng xoẻng, tiếng ho, tiếng rên kế tiếp nhau…

o O o

Ân oán đã giải quyết xong, bọn tù ý thức được tầm mức quan trọng của sự việc đã xảy ra, lúc đó mới thực sự lo sợ.

Người tù hạ độc thủ giết cựu giám thị Tùng bằng tấm ván cùm lặng người suy tính.

Nói cho đúng, không có nhân viên ban Quản-trị trại xúi dục một cách gián tiếp và hứa sẽ che chở cho khỏi bị tội thì không bao giờ có thể xảy ra vụ tù giết giám thị trong nột trại giam Cộng sản. Mà không khi nào giám thị dám cả gan xúi dục tù hạ sát đồng nghiệp nếu đó không phải là ý muốn của thượng cấp, Phó Trưởng ban Quản-trị.

Giám thị Mường đoán ra dụng ý của Phó Trưởng ban trong việc thanh toán một thuộc cấp chống đối lại y và biết quá nhiều bí mật trong công việc y làm.

Nhưng có một điều đám tù này không suy ra được. Là chính họ đã tạo ra một dịp cho Phó Trưởng ban có danh chính ngôn thuận để thanh toán hàng loạt bọn phản động ăn hại, bọn phá hoại chế độ, phá rối trật tự, đã làm loạn giết chết nhân viên của trại.

—>25

Advertisements
This entry was posted in Chuyện Tù, Tội Ác Cộng-sản, Truyện dài - Tiểu thuyết. Bookmark the permalink.