Trần Văn Thái: TRẠI ĐẦM ĐÙN (1…HẾT)

THAY ĐOẠN KẾT.

Từ ba ngày nay, ngày nào cũng có hai chuyến trực thăng đáp xuống bãi trống gần lều phong vương của Trại giam Đầm Đùn. Trực thăng sơn trắng và mang dấu hiệu Ủy-hội Quốc-tế Kiểm-soát Đình-chiến.

Tù nhân Trại Đầm Đùn nôn nao một cách lạ thường. Những người được theo Lớp học tập đặc biệt nôn nao đã đành mà cả những người hàng ngày vẫn phải tiếp tục lao tác cũng bần thần như người mấy hồn mất vía.

Từ lúc có trực thăng đáp xuống bãi cỏ trong trại mà không thấy phản ứng của quân đội, của chính quyền, tù nhân mới hoàn toàn chắc chắn chiến tranh đã chấm dứt thực sự.

Bọn Toàn theo học lớp đêm, ban ngày được nghỉ ngơi, ngủ chơi, tùy ý. Sau bẩy ngày học tập, nếu cán bộ cho là đã giác ngộ, họ sẽ được phóng thích.

ban Quản-trị dành cho 60 học viên theo Lớp học tập đặc biệt nhiều ân huệ phi thường không thể ngờ tới. Trước hết là những ân huệ về ăn uống: Ăn theo khẩu phần đặc biệt, cơm đủ no có rau dưa, vài ba miếng thịt bạc nhạc kho mặn hoặc cá tươi nấu canh. Thời gian ăn theo khẩu phần C hay B, họ luôn luôn thèm ăn bữa tiệc như hiện giờ sẽ ăn “chết thôi”. Dè đâu, cũng chỉ có hai, ba bữa đầu là ngon miệng!

Vì nhu cầu, ban Quản-trị đã cho sửa hàng rào nứa làm cửa đi thông giữa trại tù nhân Việt và tù binh Pháp.

Trại Đầm Đùn biến thành một sân khấu chính trị đã được hai bên Việt Minh và Pháp chọn làm địa điểm trao đổi một số tù binh, đặng thi hành những điều khoản quy định trong Hiệp Định Genève về đình chiến. Một đại diện của chính quyền Việt Minh, có mặt tại địa điểm trao đổi mỗi ngày bằng phương tiện Ủy-hội Quốc-tế Kiểm-soát Đình-chiến giám sát.

Từ ba ngày nay, một số tù binh Việt Minh được trực thăng Pháp chở đến Trại Đầm Đùn để trao đổi với một số tù binh Liên Hiệp Pháp bị giam giữ tại đây, có đại diện của Ủy-hội Quốc-tế Kiểm-soát Đình-chiến giám sát.

Trao đổi đến ngày thứ tư, số tù binh Pháp chỉ còn lại hơn ba chục. Hôm nay, khoảng 9 giờ sáng, Phó Trưởng ban Quản-trị Trại Sản-xuất và Tiết-kiệm Đầm Đùn đã xuống trại, đi quanh quẩn trên bãi cỏ rộng gần lều phong vương, đợi tiếp nhận những tù binh Việt Minh cuối cùng. Giám thị Phiến, giám thị Mường và sáu bảy chú cán bộ thân tín đều có mặt trong đám tùy tùng Phó Trưởng ban, tất cả đều ăn bận tươm tất, sạch sẽ. Trong lần trao đổi chót này, theo lệnh trên, Phó Trưởng ban sẽ phải phóng thích một số tù cùm mà hắn không thể cho ra bai vì lý do chính trị.

Lát sau, có tiếng động cơ phành phạch trên không rồi hai chiếc trực thăng xuất hiện, lượn một vòng quanh trại trước khi đáp xuống bãi cỏ.

Từ trên trực thăng bước xuống, một đại diện của Ủy-hội Quốc-tế Kiểm-soát Đình-chiến đi cùng với viên thông ngôn Việt Nam, một đại diện của quân đội Liên Hiệp Pháp, và một đại diện của chính phủ Việt Minh.

Hai phe đã đồng ý với nhau nên cuộc thảo luận rất ngắn ngủi.

Đại diện chính phủ Việt Nam tiếp nhận những tù binh Việt Nam từ trên trực thăng xuống. Đồng thời một giám thị của trại giam dẫn tù binh Liên Hiệp Pháp cuối cùng từ trại bên kia qua tập trung tại bãi cỏ, để đại diện của Pháp kiểm điểm lại trước khi đem đi.

Khi trực thăng vừa xuất hiện, Phó Trưởng ban ra lệnh cho một cán bộ lên văn phòng dẫn một tù nhân xuống để trao đổi cho đủ số và đúng với danh sách.

Tù nhân này là người Việt Nam nhưng có quốc tịch Pháp nên được hưởng điều kiện trao đổi tù binh. Trước kia anh ta làm Trưởng Chi Cảnh-sát tại Hải Phòng. Trong một cuộc đi ruồng xét đêm tại khu ngoại thành, Toán Cảnh-sát do anh ta chỉ huy lọt vào ổ phục kích của Việt Minh anh ta bị thương rồi bị bắt đưa về giam tại Trại Đầm Đùn. Ra trước tòa án quân sự Việt Minh anh ta lãnh án tử hình. Trong khi chờ kết quả mong manh của đơn xin ấn xá, chiến tranh chấm dứt! Bị cùm gần mười năm trời dưới hầm tối, anh ta bị hư mắt nên khi ra ngoài sáng, anh phải đưa tay lên che mắt cho khỏi chói rồi bước khập khiễng như người có tật.

Trong khi chờ đợi tù nhân cuối cùng được trao đổi, đại diện hai phe và đại diện Ủy-hội Quốc-tế Kiểm-soát Đình-chiến đứng nói chuyện bên trực thăng.

Không ai để ý đến một người. Đó là viên thông ngôn của Ủy-hội Quốc-tế. Mới đầu, anh đứng riêng ra một chỗ gần đấy, khoanh tay trước ngực nhìn ngược nhìn xuôi khắp trong trại sau cặp kiếng đen không lúc nào rời. Rồi anh ta thủng thẳng đi về phía lều phong vương. Lều vắng tanh. Theo lệnh của Phó Trưởng ban, tù phong vương đã được nhốt tạm dưới xà-lim trong thời gian trao đổi tù binh. Hình ảnh tên tù phong vương đeo xiềng, đeo thêm cùm, gầy gò, vẻ người chết đói, chết khát, lại bệnh tật, có phái đoàn quân dân chính đến thăm trại cũng phải che dấu, huống hồ có đại diện của Ủy-hội Quốc-tế đến kiểm soát trao đổi tù binh.

Nhưng con mắt cú vọ của Phó Trưởng ban đã bắt đầu theo dõi thanh niên nọ kiếm chỗ kín tiểu tiện chăng?

Đến bên lều phong vương, anh ta dừng lại, chăm chú nhìn cái mái rạ, sàn lều, cây thang lên xuống. Rồi anh ta thủng thẳng tháo kính, đăm đăm nhìn như cố tìm tòi những dấu vết hay những vật nào đó, trên sàn, trên mái rạ, trong cột lều.

Phó Trưởng ban cau mặt, bụng bảo dạ:

– Không lẽ tụi nó còn để sót lại thứ gì trên sàn lều. Ta đã kiểm soát lại rồi kia mà. Lạ thật!

Ở đằng kia, người thanh niên nọ đã đi quanh lều một vòng rồi dừng lại dưới chân cây thang, khoanh tay trước ngực tiếp tục ngó. Đứng hơi xa, Phó Trưởng ban không thấy hai đầu vai anh ta rung rung nhưng thấy anh ta rút mù-xoa lau mắt và chùi mũi. Rồi, lạ lùng thay, chẳng khác chi một thằng điên, thanh niên nọ lại chìa tay xỉa xói vào căn lều như đang nguyền rủa, xỉa xói một người nào đứng đó.

Phó Trưởng ban còn đang suy nghĩ, chưa hiểu cử chỉ lạ lùng của thanh niên có ý nghĩa như thế nào đã thấy anh ta rút mù xoa chùi mắt và lau kiếng lần nữa rồi thản nhiên quay lại đứng bên trực thăng.

Phó Trưởng ban tự đặt câu hỏi:

– Không có lý hắn khóc?

Vừa lúc đó, người tù binh cuối cùng đã khập khiễng tới.

Viên đại diện quân đội viễn chinh Pháp chạy lại bắt tay, hỏi han dăm ba câu rồi dẫn lên trực thăng.

Các thủ tục đã làm xong, mọi người lần lượt lên phi cơ. Đại diện Việt Minh cũng lên theo để ra cửa bể Sầm Sơn (cách Thị Xã Thanh Hóa 16 cây số), nơi đây có tầu bể đợi sẵn đặng đưa tất cả tù binh Pháp được phóng tích về Hải Phòng.

Người thanh niên đeo kính đen, vừa có những cử chỉ lạ lùng là người lên trực thăng sau chót.

Phó Trưởng ban, giám thị Phiến và đám cán bộ lùi xa một quãng để tránh gió.

Tiếng động cơ nổ ầm ầm, trực thăng nặng nề nhấp nhổm, là là bốc lên!

Vừa lúc trực thăng lên cao chừng bẩy tám thước, thanh niên nọ đột ngột xuất hiện ở khung cửa, tháo kiếng ra, ngó xuống.

Đứng bên dưới, Phó Trưởng ban vẫn nhìn theo cau mặt suy nghĩ. Khuôn mặt thanh niên có vẻ quen quen. Bỗng Phó Trưởng ban nhẩy nhổm hét lên như thằng điên:

– 982! Tên tù phong vương vượt ngục. Đúng là thằng khốn nạn đó rồi!!

Giám thị Phiến cười nhạt, nói với Phó Trưởng ban mà như nói với mình:

– Phải rồi! Chính là tên tù phong vương vượt ngục về thăm lều phong vương của Trại Đầm Đùn.

-HẾT-

Advertisements
This entry was posted in Chuyện Tù, Tội Ác Cộng-sản, Truyện dài - Tiểu thuyết. Bookmark the permalink.