Dư thị Diễm Buồn: MỘT GÓC TRỜI THÔN Dà(5-6)

CHƯƠNG NĂM

Chuyện ông chủ nhỏ hiếp dâm con ở trong gia đình ông Cả Cần, được ém nhẹm một cách êm xuôi, như không có chuyện gì xảy ra. Ba má con Hiền ngậm đắng, nuốt cay thương xót cho con gái mình chớ không dám lên tiếng hé môi.

Con Hiền, từ khi trở về nhà đến nay cả tháng rồi. Tối ngày nó ở lẩn quẩn trong nhà nấu cơm, làm công chuyện lặt vặt, hoặc ra vườn đánh vồng gieo cải trồng khoai. Nó ít nói, biếng cười, lủi thủi lặng lẽ như chiếc bóng, có khi chun vô kẹt, vô hốc, hoặc thức giấc nửa đêm âm thầm khóc một mình. Nó cảm thấy bị cướp đoạt, bị xâm phạm, bị mất mát một cái gì đó kín đáo trong thân thể, mà mọi người khi đối diện với nó như đã nhìn thấy, đã biết hết. Cho nên nó có mặc cảm, nó sợ sệt, trốn tránh không dám gặp ai! Ba nó biết chuyện xảy ra cho con mình, ông uống rượu li bì say sưa tôi ngày, để quên đi nỗi thống khổ trong lòng của kẻ làm cha có miệng mà không nói được nên lời!

Sau một tháng dằn dật trong nỗi khổ đau, con Hiền bỗng nhiên thay đổi. Nó nghĩ rằng, mình phải đứng lên tạo dựng cho cuộc đời mình, chớ cứ trốn chui trốn nhủi trong nhà thì mình cũng đã bị kẻ xấu phá hại đời rôi. Ai có biết cũng chẳng sao, họ cười thì mặc họ cười, cười đã rồi lại thôi. Mình phải phấn chấn lên, còn phải lo cho cha mẹ và các em nữa. Không thể nào cứ ngồi đó mà than trời trách đất hoài. Mình phải cố gắng làm ăn để thay đổi cảnh sống khốn khó của gia đình.

Con Hiền bàn với ba má nó xong. Nó lấy tiền của Hai Cung cho, mua một chiếc xuồng cũ của bà Sáu ở xóm trong. Nửa khuya hôm đó, cha con nó giở cơm đem theo, bơi xuồng ra chợ mua đồ hàng năm như là: dầu lửa, rượu, trà, bánh, kẹo, tương, chao, giấy tiền, vàng bạc, nhang, đèn, đường, muối, nước tương, nước mắm… Tất cả được chất trong thúng, trong thùng, trong rổ… Nó cùng thằng em trai thứ tư, tên Hiện bơi đi bán ở các ruộng đồng có công nhân ở tứ xứ đến làm. Hoặc bán ở vùng có nhà dân trong kinh, trong rạch cùng những vùng lân cận ở xa mà di chuyển đến chợ phải mất nhiều thời giờ, nên dân cư ở đó ít khi ra chợ làng, chợ quận để mua sắm.

Nhờ Ơn Trên xót thương, con Hiền bán xuồng hàng rất khá. Tuần nào nó cũng cùng em hoặc cùng ba nó đi chợ bỏ hàng một lần. Buôn bán càng khấm khá nên nó đi bổ hàng một tuần 2, 3 lần. Bởi đầu óc nó nhạy bén, biết tính toán, buôn bán dần dà có nhiều kinh nghiệxn và thêm khôn lanh. Nó lấy hàng hóa mua ở chợ đổi cá, tôm, khoai, đậu, gạo, nếp… Ai mua nó bán, ai đổi chác hàng hóa thấy có lời thì đổi. Rồi nó đem bán, hoặc đem bỏ mối các thực phẩm đó lại cho bạn hàng… Nhờ con Hiền, ba má và các em nó đỡ thiếu hụt phần nào, không còn cảnh sáng cháo chiều rau nữa.

Năm, sáu tháng sau, cái bụng con Hiền đội áo. Nó cắn răng nhẫn nhục chịu đựng trước những lời dèm pha, khinh rẻ, chê bai của xóm làng. Nhưng họ không biết ai đã làm cho cái bụng nó lớn? Nó cũng chẳng cân để ý đến lời bình phẩm châm biếm của họ hàng.

Với tâm hồn đơn thuần của một người con gái quê, nó nghĩ rằng, không ai cho nó tiền khi không có lợi lộc cho họ. Và cũng không ai nuôi nó. Chuyện của nó thì nó biết. Có lẽ kiếp trước nó đã nợ nần chi nhà họ, nên kiếp nầy nó phải chịu nhục nhã do họ gây ra. Nghĩ vậy, con Hiền không còn thấy hận, thấy buôn, thấy giận nữa. Nó không màng cực nhọc dải năng dầm mưa để chăm lo buôn bán và vui khi thấy ba nó không còn làm lụng vất vả như trước. Má nó mặt mày không còn xanh xao vì rầu lo cho gia đình thiếu trước hụt sau. Các em nhỏ của nó được đến trường trong xóm ê a học hành như những đứa trẻ khác trong thôn làng.

Có những khi đi bổ hàng, nó nhìn trời đêm, nhìn trăng sao, bơi xuồng qua đình, qua miễu linh thiêng. Nó thường khấn nguyện xin Thần linh giúp đỡ nó khỏe mạnh buôn bán khá, khi sanh con ra nó sẽ cho người ta, hoặc đem cho bà phước. Vì nó không biết phải nuôi con làm sao? Lúc còn nhỏ, đứa bé thường hay đau bịnh. Lớn lên làm sao dạy dỗ cho nó nên người? Con Hiền bàng hoàng, vội xua đuổi những ý nghĩ có bao nhiêu chuyện khó khăn sắp đến làm nó rùng mình sợ hãi.

Con Hiền đã biết cậu Hai Cung không được hạnh phúc trong hôn nhân. Nó nghe người ăn kẻ ở đây lâu năm to nhỏ với nhau, họ nói mợ Hai khi còn chưa xuất giá quen thói nhẹ dạ mềm lòng. Mợ bị ông anh rể dụ dỗ có mang, phải đi phá thai. Ông bà Cai Tổng Chiêu, song thân của mợ đánh tiếng, nếu cậu Hai Cung đi cưới con gái họ sẽ tặng cậu 20 mẫu vườn cây ăn trái bên cồn Thới Sơn và 40 mẫu ruộng ở sát ranh ruộng của ba má cậu miệt kinh Mười Hai.

Ông bà Cả Cần thấy cô Kim Xuyến, con gái út của ông bà Cai Tổng Chiêu biết giồi phấn trắng, thoa son đỏ, vàng đeo ngọc khảm đầy mình, còn dến áo dài gâm, khăn sạt the, giầy nhung thêu chỉ ngũ sắc nên họ chóa măt. Lại khi nghe ông bà Cai Tổng Chiêu đánh tiếng cho của hồi môn hậu hỉ hai vợ chồng ông Cả Cần mê tơi. Bà mai lại ton hót:

– Cô út Xuyến có hạnh kiểm khít khao. Ngặt cô nghiêm trang, lạnh lợt với chòm xóm nên họ ganh ghét cô, phao vu cho cổ những chuyện điếm nhục xấu xa đó.

Ông bà Cả Cần tin lắm nên ép con trai mình phải đi cưới cô Kim Xuyến cho bằng được. Vốn là một thanh niên sành sỏi, sau đêm tân hôn cậu Hai Cung đâm ra khinh lờn vợ, rẻ rúng gia đình bên vợ!

Nhưng rồi vợ chồng họ cũng ăn ở với nhau, dù không thương yêu nhau. Mợ Hai Cung có mặt mày cũng dễ nhìn, tuy trán hơi thấp, miệng hơi rộng, tiêng nói hơi gắt. Có lẽ vì vợ chồng không được hòa thuận, nên mợ cũng có tật quạu quọ, câu mâu, khó chịu… Và mỗi lần có bầu là mợ ưa cắn đắn đôi co với chồng.

Không biết phải bị ảnh hưởng mẹ lúc mang thai không mà hai cô Kiều có tánh hay giận, hay bực dọc, cau có. Hai cô Kiều nầy có thể đẹp nếu thần thái họ tươi sáng, nếu diện mạo họ vui vẻ. Bởi cô nào cũng có thân hình cân đối, ngực cao, mông nở, mặc áo dài Cát Tường và quần đáy giữa đều lồ lộ vẻ nồng nàn, khêu gợi.

o O o

Mợ Hai Cung dắt con về thăm cha mẹ mình, định sáng mai trở lại nhà chồng thì bất ngờ bị hư thai, làm mất thằng bé trai hơn 6 tháng. Gia đình họ có tiền có của, tẩn liệm thằng nhỏ bằng gấm, bằng nhiễu, xây kim tỉnh, làm mã đá, cất nhà mồ.

Con chưa lọt lòng mẹ thì đã chết! Mợ Hai Cung suốt ngày khóc lóc tỉ tê, đau buồn bỏ ăn, bỏ ngủ nên đau bịnh rề rề. Gia đình hai bên buồn rầu, má của mợ an ủi con. Bà Cả Cần khuyên dâu:

– Bỏ qua đi con, nó vắn số chưa chào đời mà đã ra đi, nên đâu phải là lỗi ở con. Con còn trẻ, sẽ có thai và sanh con trai cho họ hàng nhà mình. Thôi con đừng buồn nữa mà hao mòn sức khỏe.

Bà Cả Cần thuận tay rót cho dâu tách nước trà nóng bảo uống đi cho ấm, thì cậu Hai Cung bước vào. Từ ngàỵ cậu hại đời con Hiền đến nay cũng đã 5, 6 tháng rồi. Tất cả mọi việc đã êm xuôi. Vợ cậu không biết gì. Bên nhà con Hiền không ai thưa gởi kiện cáo chi cả. Nhưng mà lòng cậu Hai Cung vẫn chưa yên. Lúc nào cậu cũng thấy khổ sở, xót thương, hối hận… Cậu rất mong gia đình con Hiền đi kiện cho cậu ở tù, hay con Hiền đến mắng chửi thậm tệ, xỉ vả cậu là mặt người mà lòng lang dạ thú… Có lẽ như vậy cậu sẽ thấy đỡ bị dầy dò, và đỡ khổ hơn!

Bình thường đã ít nói, sau ngày đó cậu Hai Cung còn ít nói hơn. Cậu nhìn vợ chớ không hỏi han, hay khuyên nhủ câu nào! Mợ đang buồn đau, lại thấy chồng lạnh nhạt, tức tối cằn nhằn, trách móc, khóc la ầm ỉ:

– Ông làm cha kiểu gì đây? Đứa con chưa ra đời đã chết, vậy mà ông không có một giọt nước mắt xót thương? Bộ ông bị ma ám rồi hả? Phải rồi, nó đâu phải là con ông, nên ông coi chuyện xảy thai kia như chuyện của người dưng vậy.

Cậu Hai Cung nổi cáu:

– Bà câm họng lại đi. Đừng có trách ai. Cũng tại cái miệng ăn nói chanh chua của bà mới nên nỗi nầy.

Nói xong cậu bỏ đi ra ngoài. Từ lúc đám cưới đên giờ, chưa lần nào cậu Hai Cung, ăn nói thẳng thừng hoặc có phản ứng mạnh với vợ như vậy. Mợ tưởng chồng tức tối vì mất con bởi lỗi ở mợ. Mợ Hai Cung tủi thân khóc rống lên.

Ấy vậy! sau lẦn hư thai đó, chưa đầy 3 tháng, thÌ mợ Hai Cung lại xẩy thai lần nữa! Hai bên gia đình bắt đầu lo. Ba má mợ không ngại đường thủy xa xôi từ miệt Vĩnh Long đến thăm con. Má mợ khuyên con nên đi coi thầy, xin bùa… Bà Cả Cần cũng đồng ý với sui gia về chuyện nầy. Hai bà dắt con đi cầu tự ở khắp vùng Hòa Lộc, Vĩnh Kim, Cái Nứa, đi coi cô Năm ở Đạo Thạnh gần Ngã Ba Trung Lương nhập cốt bà Sáu Ngộ.

Xác để vong linh cô Năm nhập vào là một bà sồn sồn mập ú tròn quay. Vóc dáng bà lùn xịt, đầu đít một tấc. Không ai thấy được cái cổ của bà. Miệng bà ăn trầu xàm xạp không kéo da non, nên hai bên mép cổ trầu tươm ra như máu thấy mà ghê! Bà mặc chiếc áo bông tay phùng màu sắc lòe loẹt như con nít. Giọng nói bà nhão nhẹt pha trộn nhỏng nhẻo thật không giống ai. Am cô Năm là một cái chòi nhỏ ở dựa mé nước ngay trên vàm rạch. Gió từ sông cái hù hù thổi vào làm tung tấm vách dừng bằng lá lợp nhà bị đứt dây cột, đánh vào nhau nghe phành phạch. Bàn thờ chiếm hơn nửa căn nhà, treo đủ thứ đồ chơi, như trống, kèn, cây gỗ khắc hình người, hình thú, nón giấy, khăn giấy đủ màu đủ sắc, có tòng có tua. Cây trái, bánh kẹo chất đầy dĩa. Khói hương bay nghi ngút, chứng tỏ cốt cô Năm làm ăn khá.

Trước khi cô Năm nhập vào, xác đồng lăn lộn, múa may, gật gù một hồi có vẻ mệt nhọc lắm. Khi cô Năm nhập vào xác, thì giọng nói bà đồng lúc thanh tao, lúc nhỏ nhẹ, lúc lễ phép, lúc nhõng nhẻo, lúc khóc, lúc la… Cô Năm uốn éo mình mẩy, cười ha hả chỉ mặt hai bà, rồi lắc đầu, lấy giọng nhỏng nhẻo của trẻ con, nói:

– Trong gia đình của bà ngoại, của bà nội có thằng nam làm việc thương luân bại lý nên Trời giận không cho mợ Hai sanh con trai. Sau nay dù có sanh con trai thì nó cũng sẽ ra đi chớ không sống đời ở nhà mợ đâu ha, ha, ha…

Nói xong cô vỗ tay cười lớn. Hai bà già, cùng mợ Hai Cung lính quýnh lạy cô Năm như tế sao, cầu xin cô cứu giúp chỉ bày họ phải làm sao? Cô Năm bèn bấm ngón tay, la lớn:

– Cô Năm thăng đây!

Bà đồng ngã nằm ra đó như một đống thịt, như con heo đang ngủ. Bà Cả Cần, bỗng nhớ đến việc làm bất nhân của thằng con mình, nên càng bấn loạn hơn. Bà đốt nhang lạy vái bốn phương tám hướng. Rồi cô Năm trở lại nhập vào xác bà đồng nói rằng:

– Cô Năm đã độn thổ xuống âm ty địa phủ. Rồi cô Năm thăng lên thiên đình hỏi Thần giữ sổ tử sanh. Ông Thái Bạch Kim Tinh dạy rằng mợ Hai phải xin một đứa con trai về nuôi thì sẽ sanh được con trai sống lâu trăm tuổi, để nối dòng nối dõi tông đường cho nhà họ Trần của cậu. Mợ nếu thi ơn bố đức thì con trai mợ sẽ vang danh từ Nam chí Bắc

Ba người đàn bà cảm ơn bà đồng, không quên cúng cô Năm món tiền hậu. Họ ra về, lòng buồn vô hạn. Mỗi người theo đuổi ý nghĩ riêng của mình, không ai nói lời nào với ai suốt quãng đường dài.

Chuyện mợ Hai Cung phải xin con nuôi làm kẻ ăn người ở trong nhà ngạc nhiên quá đổi và cũng lo. Bởi mợ là con nhà giàu, được nuông chiều chớ không được chỉ dạy cách xử thế từ thuở nhỏ. Nên mợ không tránh khỏi tánh kiêu căng, ích kỷ, ương ngạnh và có khi trịch thượng hỗn hào với mẹ chồng. Bà Cả Cần biết con dâu tánh tình như vậy, nên bà luôn luôn nhịn nàng dâu ó đâm. Hoặc khi có việc gì xảy ra giữa mợ với người giúp việc, bà rầy ép mấy người làm cho êm nhà, êm cửa.

Biết bà thương yêu che chở như vậy, mợ lại không thương mẹ chồng và còn coi thường bà già chồng. Trong gia đình có 2 người đàn ông trị được mợ là ông Cả và cậu Hai. Bởi có lần cậu mợ cãi lộn, mợ ngoe nguấy gom góp đồ đạc dắt hai đứa nhỏ về cha mẹ minh. Mợ tưởng chồng sẽ lên năn nỉ rước về. Ba ngày, năm ngày, rồi mười bữa… cậu không đi, mà ông Cả cũng không cho bà Cả đi. Nửa tháng sau, mẹ mợ đưa mợ xuống. Bà mẹ vợ ra điều có ý trách móc rể. Cậu lờ đi, bảo là quá bận rộn không về thăm ông bà nhạc được. Cậu để vợ con đi chơi cho thong thả, chừng nào muốn về thì về. Từ đó mỗi khi cãi lẫy với chồng, mợ không đi về nhà cha mẹ mình nữa. Mợ sợ, và ghét nhứt là ông cha chồng khó khăn hay bắt lỗi bắt phải và nghiêm khắc.

—>Chương 6

This entry was posted in 3.Truyện dài - Tiểu thuyết, Dư Thị Diễm Buồn. Bookmark the permalink.

Ý kiến - Trả lời

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s