Dư thị Diễm Buồn: MỘT GÓC TRỜI THÔN Dà(7-8)

CHƯƠNG BẢY

Ông bà Cả Cần và cậu Hai Cung đặt tên cho đứa bé trai là Thiện Tố. Trong nhà nầy chỉ có ông bà Cả Cần, cậu Hai, và chú Ba biết rõ căn nguyên của nó. Còn mợ Hai và những người làm chỉ nghe bà Cả cho biết là khi con Hiền nghỉ việc ở nhà bà, về ba má nó gả chồng rồi sanh con, chồng nó đi làm ăn xa sanh tật có vợ bé, bỏ mẹ con nó ở quê nhà.

Thằng Thiện Tố được ông bà Cả và cậu Hai thương yêu như vàng như ngọc nhưng họ không dám ra mặt lộ liễu cho người ngoài thấy, nhứt là đối với vợ cậu. Còn hai cô Kiều thì luôn chạy theo chị vú Hiền để được nựng và chơi với em. Mợ Hai thấy thằng nhỏ đẹp và khôn ngoan, được mọi người trong gia đình thương mến thì sanh lòng ganh tị. Một hôm Kiều Lan và Kiều Liên chơi với em, Kiều Liên giựt đồ chơi của Thiện Tố rồi lỡ trợt chân té nhào. Cô bé khóc sướt mướt nói với mẹ là em bé xô cô. Mợ Hai nóng ruột con, sớn sát vả cái chát vào mặt thằng nhỏ, năm ngón tay hiện rõ trên làn da sữa của nó. Con Hiền làm công việc gần đó, chạy lại ẵm hốt con lên vỗ về nó mà nước mắt chảy rưng rưng. Ông bà Cả đi vắng, cậu Hai đi thăm ruộng chiều mới về.

Trong bữa cơm tối, không thấy thằng bé chạy tới chạy lui, cười giỡn như mọi ngày. Câu Hai hỏi:

– Bộ Thiện Tố ngủ sớm rồi sao, mà không lên đây chơi với ba và ông bà nội?

Mợ Hai sa sầm nét mặt, ngó xuống mâm cơm làm thinh. Kiều Lan mở to mắt nhanh nhẹn nói:

– Sáng nầy, má đánh em Tố đau lắm. Em Tố khóc, chị vú cũng khóc nữa đó ba.

Cậu Hai Cung nhìn vợ. Mợ Hai quên có ông bà già chồng đang ngồi đó, dằn chén cơm xuống bàn nghe cái cộp, thẳng giọng:

– Thằng đó còn nhỏ mà hổn láo giựt đồ còn xô Kiều Liên nữa. Dạy con dạy thuở còn thơ nên tôi đánh để cho nó biết. Kẻo sau nầy lớn lên, nó sẽ không coi ai ra gì.

Cậu Hai trợn mắt:

– Thằng nhỏ năm nay bao nhiêu tuổi mà bà đánh cho nó chừa thói hư tật xấu? Bà đừng có để cho những người ăn kẻ ở trong nhà nói bà hà hiếp bạc đãi con nuôi thì khó nghe lắm.

Cậu Hai gọi chú Ba bảo vú Hiền ẵm Thiện Tố lên. Chú Ba đi một lát trở lại thưa là thằng bé ngủ rồi. Thật ra thì thằng nhỏ còn thức nhưng nửa bên mặt sưng húp nên con Hiền khuyên chú Ba đừng ẵm nó lên nhà trên, kẻo không sẽ có chuyện nữa, chi bằng nói nó ngủ cho yên.

Sáng hôm sau, bà Cả đi nhà cầu ngang qua buồng con Hiền, bà ghé vào thăm. Năm ngón tay con dâu của bà in trên mặt thằng nhỏ vẫn chưa lặn hết. Sau đó bà gọi rầy riêng mợ Hai Cung. Mợ chẳng những không hối hận mà còn căm giận thằng nhỏ và mẹ nó hơn. Mợ nghĩ rằng cô Hiền tỉ tê gieo tiếng dữ cho mợ, để cả nhà ghét mợ.

Rồi từ đó trong nhà luôn xảy ra những chuyện tuy nhỏ nhặt, nhưng vẫn cháy âm ỷ sanh ra hiềm khích. Cô Hiền một mặt tránh né cậu Hai, một mặt giữ mình là kẻ ở cẩn thận từ lời ăn tiếng nói với người trên và những người làm chung trong nhà ông Cả. Cô an phận, không than oán, không đòi hỏi, chịu đựng làm mọi công việc trong nhà cho người ta, để được gần con, và để giúp cho ba má cô sớm tậu được đất vườn cư ngụ và canh tác, cô chỉ mong cha mẹ và các em không túng thiếu, đói rách mà thôi.

Có một hôm thừa lúc nhà vắng người, cậu Hai lẻn vào buồng cô Hiền, ôn tồn hỏi:

– Tại sao Hiền cứ lánh mặt tôi hoài vậy? Hiền có biết tôi rất đau khổ không được gần gũi Hiền lắm không? Tôi thật là có lỗi để cho mẹ con Hiền luôn bị vợ tôi hiếp đáp. Tôi biết như vậy là bất công với mẹ con em. Nhưng em rán chịu đựng đi. Chờ thời gian thuận lợi tôi sẽ chính thức cưới em làm vợ bé.

Cô Hiền hoảng hồn vừa khóc vừa sụp lạy cậu Hai:

– Tôi lạy cậu, xin cậu hãy tha cho tôi để tôi nuôi nó đến khi nó biết tự chăm sóc, tự làm lấy mọi thứ cho nó thì tôi đi. Tôi không muốn ở nhà cậu và tôi cũng không muốn làm vợ hai vợ ba của cậu. Xin cậu tha cho tôi! Xin cậu hãy tha cho tôi. Nếu cậu còn có lòng nhân thì làm ơn đừng gặp tôi nữa!

Cậu Hai Cung chép miệng thở dài, không nói gì, chỉ để lại gói tiền nhỏ, bảo cô Hiền cần gì thì có tiền đó mà xài. Rồi cậu lặng lẽ đi ra.

Những chuyện xào xáo vặt vạnh trong nhà bà Cả Cần luôn xảy ra. Cô Hiền cắn răng chịu đựng. Cho đến khi thằng Thiện Tố gần 3 tuổi thì mợ mang thai và sanh ra được thằng con trai kháu khỉnh, đặt tên là Thiện Cảm. Ông bà Cả Cần và cậu mợ Hai hết sức vui mừng và thỏa mãn trong lòng.

Khi con trai mợ Hai được thôi nôi thì cô Hiền xin thôi việc. Từ ngày Thiện Tố thôi bú, cậu Hai thường ẵm nó lên phòng làm việc ngủ với cậu Hai. Thằng nhỏ càng lớn càng khôi ngô và lanh lợi. Cậu Hai yêu thương nó vô cùng. Nó cũng thương cậu luôn quấn quít bên cậu. Và nó luôn miệng gọi ông bà Cả bằng nội và mợ Hai bằng má. Mợ Hai dạy nó gọi cô Hiền bằng vú.

Ông bà Cả không cho cô Hiền nghỉ việc, nhưng cô nhứt định xin thôi. Còn cậu Hai tìm đủ cách để giữ cô lại, nhưng cô cương quyết ra đi. Ngày đó, cô đã sửa soạn áo quần vô túi xách, để nửa đêm lén ra đi, khi đứa con còn yên giấc. Nhìn con đang ngủ, gương mặt ngây thơ, cô vội bụm miệng mình để không bật thành tiếng nấc, rồi xách gói chạy ra ngoài sau khi khép hờ cửa lại.

Cô Hiền về nhà định sẽ ở chơi với các em và cha mẹ mười bữa, nửa tháng thì đi lên Sài Gòn ở mướn cho gia đình người Tàu ngoài Chợ Lớn, do chị Ba Cam giới thiệu. Lúc trước chị Ba làm ở nhà ông bà Cả Cần, sau đó chị nghỉ và được người cùng xóm giới thiệu, chị lên Sài Gòn làm cho vợ chồng ông Tàu nay cũng hơn một năm rồi.

Cô Hiền về ở nhà mà tâm hồn cứ quấn quít bên con ở dưới nhà ông bà Cả Cần. Cô héo hắt nhớ con và phải sống xa con. Nhưng biết làm sao bây giờ? Chẳng lẽ suốt cả đời nầy cô phải ở chịu sự dằn dật của mợ Hai và phải dòm chừng né tránh cậu Hai? Thằng con ở lại, dầu gì gần cha nó cũng đỡ hơn sống hẩm hiu nghèo khổ với cô. Cha nó có tiền có bạc, ăn sung mặc sướng, lớn lên nó sẽ được đi học để làm thầy thông thầy ký với người ta. Ở với cô lớn lên giỏi lắm thì nó chỉ học hết trường làng rồi cày sâu cuốc bẩm. Cao lắm chừng 17, 18 tuổi thì nó lấy vợ đẻ con. Khi nó ngoài 30 tuổi thì con cái nheo nhóc bữa đói bữa no. Cô tin rằng ai đó nếu ăn ở có đức, thì cực lúc nhỏ, nhưng sẽ sung sướng lúc tuổi trưởng thành.

– Con Hiền ngó chừng đuổi gà bươi mấy bụi thuốc lá của ba bây. Má đi xuống mé sông cào mớ hên về nấu bánh canh ăn.

Bị mẹ làm cắt dòng suy nghĩ, cô Hiền nói:

– Má cứ ở nhà để con đi bắt hến cho.

Má cô Hiền gật đầu. Bà đưa cái thúng giê để cho con đựng, và chiếc rổ thưa cứng chắc để cào và dạo hến dưới nước cho sạch trước khi đem về nhà.. Cô Hiền lấy dây chuối buộc chặt hai bên bắp vế cao hơn đầu gối một chút để đĩa không chun vào trong được. Cô xăng hai ống quần lên cao tới dây cột, để rổ vào thúng cắp lên nách, lửng thửng đi lần xuống mé sông hướng về bờ kinh cạn. Cô Hiền nhậm lẹ nên chẳng mấy chốc bưng về hơn nửa thúng hến mập tròn. Nước trong thúng rỏ ra chảy thành dòng. Để thúng hến xuống, cô đi thẳng ra gốc cây chanh hái hai trái chanh đèo, đem cắt làm hai vắt vào thùng nước có sẵn trên sàn lảng, cô dầm thêm mấy trái ớt hiểm rồi đổ hết hến vào ngâm. Chất chua và cay lưỡi sẽ làm cho hến hả miệng để nhả bợn, nhớt và đất cát ra. Cô đi thay bộ đồ khô, phụ mẹ làm bánh canh.

Gạo được ngâm cách đêm, xay ra thành bột bằng cối đá. Xay xong, cô đổ hết bột vào cái bao nhỏ may bằng vải dầy và chắt mà người dân quê thường gọi là cái bồng bột. Cột miệng bao lại, để nằm trên cối, dằn tấm thớt cối đá lên trên bao chứa bột. Nước trong bột tươm ra, và rỉ rả chảy hết nên chỉ còn lại là chất bột. Má cô lấy cục bột đủ làm bánh canh cho cả nhà ăn hôm nay, còn bao nhiêu bà cắt mỏng phơi khô để dùng cho lần khác. Bà lấy cục bột làm bánh cánh pha thêm chút nước có chút muối, và đưa cho cô Hiền bảo mạnh tay nhồi cho bột nhão đều, và lấy nồi lớn bắt nước nấu cho sôi lên. Bà trải lá chuối trên tấm thớt bằng cây tròn, và lớn, lấy từng cục bột nhão vừa nhồi lên cán mỏng trên lá chuối. Bà dùng dao ăn trầu nhọn mũi cắt theo chiều dài lá chuối, còn chiều ngang của sợi bột bằng hoặc lớn hơn chiếc đũa. Rồi nhẹ tay bà thả giề lá chuối có bột đó vào nồi nước đang sôi ùng ục. Khi bột chín thì tự nó tách rời lá chuối. Cô Hiền nhanh tay dùng đũa vớt lá chuối bỏ đi, vớt bánh canh để vào cái nồi nước hến, và cứ thế không bao lâu mà nồi nước hến đầy những sợi bánh canh trắng nõn nà.

Nước hến dùng để nấu bánh canh nầy do cô Hiền lấy nước luộc hến chắt bỏ cặn. Hến được cô lẹ tay gở lấy ruột mập, và trắng hếu đựng trong cái tô sành. Má cô Hiền nạo dừa khô vắt lấy nước cốt đổ chung với nước hến, nấu với bánh canh. Ruột hến đem khử mỡ hành, để vào nồi bánh nấu cho sôi bừng lên. Nồi bánh canh được nêm chút đường, nước mắm, rồi hành, ngò xắt nhuyễn rắc vào. Khi múc ra tô, ra chén thì rắc tiêu cà trên mặt.

Tô bánh canh sền sệt, còn âm ấm. Mùi bột nấu với nước cốt dừa, hến, cùng mùi ngò rí, hành lá, tiêu cà quyện lấy nhau và tỏa nồng nàn. Lấy muỗng múc để vào miệng. Ôi, bánh canh ăn đến đâu nghe béo miệng và ấm lòng đến đó. Ăn một tô rồi muốn ăn thêm tô nữa! Bởi vì hến dưới sông, dưới rạch bắt lên trong ngày nấu liền, nấu bằng nước vùng hến sinh sống, nên ngọt thịt và nhứt là không tanh. Món bánh canh hến nước cốt dừa vừa bình dân, vừa thanh đạm, lại rẻ tiền…

Ngoài Huế có món cơm hến, nổi tiếng là ngon. Nhưng ở xứ Nam Kỳ Lục Tỉnh như Cai Lậy, Cái Bè, Sa Đéc, Cao Lãnh … mới có món bánh canh hến. Còn nhiều nơi khác có món cháo hến, cũng nấu như bánh canh hến. Ngoài ra còn hến nấu canh rau tập tàng, kho sả ớt, trộn gỏi bắp chuối là các món phổ thông nhứt ở hai vùng Tiền Giang và Hậu Giang.

Sau nầy, khi có gia đình, Thiện Tố mỗi lần ăn đến món hến là nhớ đến mẹ hiền. Vợ chàng khi thì nấu cháo hến, khi thì bánh canh hến, khi thì canh hến tập tàng. Nàng còn nấu hẹ cắt khúc với hến, thay cho gan heo và tàu hủ. Chàng làm mấy câu thơ có hơi hướm ca dao:

“Đi quẩn đi quanh nhớ bánh canh hến
Từ ấu thơ cho đến trưởng thành
Món ăn mộc mạc quê anh
Ân tình thắm đượm, ai đành quên sao?”

Ngoài Miền Nam nước Việt ra, ít nơi nào có được hương vị thức ăn nấu bằng hến nầy.

Mới sáng sớm, có ai cặp xuồng ở dưới bến. Cô Hiền đang nấu nồi cơm nếp trộn dừa, nồi nếp cũng vừa cạn nước. Cô lấy đũa sơ đều, đậy nắp nồi lại rồi dụi bớt lửa. Cô bước ra gần ảng nước mưa nhìn xuống bến. Thì ra đó là chú Ba, người làm của nhà ông Cả Cần bươn bả đi vào. Chú mệt nhọc, bơi cả đêm bơi xuồng không ngừng nghỉ. Thấy cô Hiền, chú lập bập nói:

– Cô Hiền ơi, thằng con cô bịnh nặng lắm. Cậu Hai đã chở nó đi nằm nhà thương ngoài tỉnh Mỹ Tho rồi. Bà Cả bảo tôi rước cô, có lẽ nó nhớ cô nên không ăn uống gì rồi sanh bịnh chăng? Cô mau mau sửa soạn rồi tôi đưa cô ra lộ đá đi Mỹ Tho cho kịp hôm nay.

Má cô Hiền bới cơm nếp và dọn tép rang cho chú Ba ăn đỡ dạ. Bà hối thúc con thu xếp quần áo cho lẹ để chú Ba đưa cô ra ngã ba Bà Bèo, lội bộ ra quốc lộ Bốn rồi đón xe đò đi xuống Mỹ Tho. Chú Ba cũng căn dặn:

-Xuống bến xe, cô kêu xe kéo đến nhà thương Mỹ Tho. Vào nhà thương nhớ hỏi tên đứa nhỏ là Trần Thiện Tố. Cậu Hai đang trông chừng cháu ở đó.

Tuy từ nhà cô Hiền đi Mỹ Tho có xa hơn từ nhà bà Cả Cần ở Cai Lậy đi Mỹ Tho, nhưng đi xe lẹ hơn và đến nơi chắc kịp hôm nay để gặp mặt con cho mau. Chớ đợi bơi xuồng nửa đêm mới về đến nhà bà Cả, rồi mai mới đi Mỹ Tho thì đêm nay làm sao cô ngủ nghê cho được?

Cô Hiền nhìn con ốm nhom, mệt nhọc thoi thóp thở, mà nước mắt đầm đìa! Chỉ có mười ngày thôi con cô ốm quá nhiều! Hai tay gầy guộc, mặt mày xanh xao, cặp mắt thâm quầng, mà tay vẫn ôm chặt chiếc áo cũ cúa mẹ lúc đi còn bỏ sót lại. Qua phút xúc động, cậu Hai nói:

– Con nhớ em mà sanh bịnh. Lúc ngủ dậy, con chạy tìm kiếm khắp nhà không thấy em. Nó khóc la, dẫy dụa, anh dỗ dành cách chi con cũng không nín. Nó khóc mòn mỏi rồi ngủ, ngủ thức dậy rồi lại khóc. Ba bốn ngày liền, con không ăn uống gì cả và lúc nào cũng đòi em. Ba má lo cho nó, nhưng không làm sao dỗ nó nín được. Lúc nào con cũng đeo theo anh. Sau khi em đi năm ngày thì con mình nóng sốt. Anh ẵm con đi thầy Chín Tể chẩn mạch hốt thuốc, nhưng bịnh nó vẫn không hết. Anh lo sợ, không biết phải làm sao. Cuối cùng ba má quyết định đi rước em về.

Cô Hiền lơ đãng trước lời nói tha thiết của cậu Hai. Cô nhìn con mà tan nát cõi lòng. Dự định gì ở ngày mai của cô cũng đều tan biến hết. Thấy con trong cảnh nầy, cô quyết định, từ đây về sau cô sẽ không xa nó nữa. Cô có thể làm tất cả, chịu đựng tất cả. Vì con, cô không so đo, kỳ kèo vào bất cứ một việc gì, hoặc là sự mỉa mai cay đắng nhứt. Cô sẽ không sợ, không màng đến chuyện gì nữa. Cuộc đời còn lại của cô sau nầy ra sao thì cũng vì con cô mà thôi! Cô quỵ xuống, ngã đầu lên giường, ôm bàn tay nhỏ ốm gầy của con và khóc nức nở.

o O o

Ngoài đường phố đã lên đèn. Những bóng điện tròn mắc trên cột trụ xi-măng cao trơ vơ, lạnh lùng tỏa ánh sáng vàng ủa thê lương. Cậu Hai đỡ cô Hiền ra đứng ngoài hành lang dài của tầng lầu một, nhìn thấu qua hàng rào bên kia con đường trải đá.

Người đi dạo phố thong thả, ăn mặc đẹp, thời trang. Lác đác bên lề đường có những xe bán đồ ăn vặt. Dưới cột đèn họ bán hột vịt lộn vùi trong thúng trấu, bán mía ghim, bán bánh, kẹo, bán chuối nếp nướng chan nước cốt dừa, bán thuốc hút… Cô Hiền nhìn hoạt cảnh nhộn nhịp nhưng lòng cô buồn vô cùng. Cậu Hai Cung đứng sát và nắm bàn tay cô xiết nhẹ. Theo phản ứng tự nhiên, cô Hiền giựt tay lại, bước tránh ra xa cậu. Cậu Hai Cung vẫn đứng cạnh cô, không nói gì, chép miệng thở dài.

Bà phạm-nhe già trực đi gõ cửa hết các phòng cho biết giờ nuôi bịnh đã hết. Mọi thân nhân của bịnh phải ra về, sáng mai hãy trở lại sau 8 giờ. Hiền nhăn mặt hỏi trỏng:

– Sao kỳ vậy? Con nít bịnh mà không cho người ở lại nuôi, nửa đêm nó khóc thì ai dỗ đây?

Cậu Hai trả lời:

– Phòng trực có nhiều phạm-nhe và trợ tá, họ sẽ lo rất chu đáo. Thôi, chúng ta sửa soạn rồi đi ra ngoài, nếu ở lại quá giờ thì sẽ bị bà đầm y tá đến đuổi đó.

Cô Hiền cùn quằn, nhăn mặt:

– Cậu đi đâu thì đi, tôi sẽ đến xin họ ở lại để chờ con tôi thức giấc.

Cậu Hai vào xách giỏ áo quần của cô bước ra, nói:

– Đừng có bướng, họ không cho ai ở lại đây đâu. Mấy hôm rày, đêm nào anh cũng ra ngủ ở ngoài.

Cô Hiền trợn mắt nhìn cậu Hai, vào ẵm con trên tay, hun hít rồi đặt con xuống giường. Thằng nhỏ trở mình, quay vào trong ngủ tiếp. Cậu Hai đưa cô Hiền về phòng ngủ. Cô Hiền chợt thấy trong phòng chỉ có cái giường nhỏ để cho một người, được trải vải trắng. Cô Hiền nhìn cậu Hai, bối rối:

– Chỉ có một cái giường, thôi cậu ngủ ở trên, để tôi ngủ dưới đất.

Cậu Hai Cung cười mỉm:

– Hai người ngủ chung.

Cô Hiền quắc mắt:

– Không được!

Vừa nói, cô vừa lôi gối, tấm vải trải giường đem trải trên nền gạch. Câu Hai bảo để cậu ngủ dưới sàn, còn cô ngủ trên giường. Sau một hồi dằng co, cô Hiền ngủ trên giường.

Chỉ chừng năm phút thôi, thì nghe tiếng thở pho pho say ngủ đều đặn của cô Hiền. Cậu Hai Cung trăn trở, lăn qua, lộn lại, bức rức trong lòng không ngủ được. Sau lần hãm hiếp cô Hiền, cậu những tưởng thời gian sẽ xóa nhòa hình ảnh cô trong tâm khảm của cậu, của một người đàn ông trẻ đầy sức sống, trong giây phút yếu lòng. Nhưng không đâu, cậu Hai Cung thật sự đã yêu thương cô Hiền bằng thứ tình cảm chân thành và say đắm, chớ không phải do sự thúc dục, xúi biểu hoặc bắt buộc, sắp bày như lúc cha mẹ cậu bắt phải đi cưới vợ. Chuyện vợ chồng mà do hai bên cha mẹ đã bằng lòng trước, sau đó mới rúng ép con thành hôn với cô gái xa lạ kia, mà từ trước cậu không hề quen biết hoặc một lần gặp mặt.

Trong giấc ngủ say, cô Hiền có một khuôn mặt thật hồn nhiên, vô tư. Thân mình cô phơi bày cân đối nở nang trọn vẹn của người thiếu phụ một con. “Gái một con trông mòn con mắt”. Tà tâm nổi dậy, cậu Hai bèn đứng lên, nhẹ ngồi xuống giường, nhìn cô Hiên, rồi rón rén lấy tay rờ lên má, nhẹ hôn lên môi, lên mặt cô. Cô Hiền chợt thức, thuận tay vả cái bốp vào mặt cậu. Cô bật ngồi dậy, thẳng giọng:

– Cậu mà làm ẩu, tôi sẽ nhảy xuống lầu tự vận liền. Đã một lần cậu hại đời tôi chưa đủ hay sao? Cậu có phải là con người không?

Cậu Hai Cung như chợt tỉnh giấc, xin lỗi cô Hiền và hứa sẽ không bao giờ làm chuyện như vậy nữa. Cậu còn bảo hãy cho cậu thời gian để cậu về xin với cha mẹ và vợ, nhận cô Hiền làm vợ bé.

Lòng thương yêu con của cậu Hai Cung suốt nửa tháng thằng nhỏ nằm nhà thương đã cảm động được cô Hiền. Với bản tánh hiền lương sẵn có, cô không còn sừng sộ hay dùng những lời lẽ khó nghe mỗi lúc cậu Hai nói chuyện với cô như trước nữa. Cô khổ tâm lắm! Vì cô biết rằng, làm vợ bé người ta là phải chấp nhận cuộc sống đau khổ nhứt, của đời một người đàn bà!

Duyên trời đã định? Không ai có thể trả lời được câu hỏi nầy. Cô Hiền danh chánh ngôn thuận làm vợ bé của cậu Hai Cung, do sự đồng ý của ông bà Cả Cần! Do áp lực quyền uy của ông bà già chồng, nên mợ Hai mới miễn cưỡng bằng lòng.

Làm vợ bé người ta, cô Hiền phải gánh chịu bao nhiêu nỗi đắng cay! Cô bị bao nhiêu rẻ khinh của những người làm chung với cô, xuất phát từ lòng ganh tị của con người! Trước mặt cậu Hai, ông bà Cả thì họ tỏ ra niềm nở với cô, nhưng họ luôn toa rập với nhau nói xấu, vu oan cô để lấy lòng mợ Hai. Thêm vào đó là sự đày đọa, hà hiếp, thóa mạ vì lòng ghen tuông, ganh ghét của người vợ lớn. Thân phận cô Hiền chỉ khác với con nhỏ ở trong nhà là có con với ông chủ và được gọi là mợ Hai nhỏ vậy thôi!

Danh xưng Mợ hai nhỏ! Cô Hiền phải đổi một giá quá đắt với người đời và bà vợ lớn. Những vụ dèm pha, cười chê nhạo báng bên ngoài không nói làm gì. Mọi sự việc trong gia đình nặng nhọc, vất vả, khó khăn, thì cô Hiền phải đương đầu đứng mũi chịu sào gánh vác hết. Còn lợi lộc, vui vẻ, sung sướng thì cô là phận làm bé phải nhường nhịn, phải chịu lép hơn vợ lớn của người ta. Cả ân ái với chồng, cô cũng không có trọn quyền. Cô gần gũi với chồng khi nào hết công việc làm không ngớt tay hằng ngày, hoặc khi mợ lớn vắng nhà. Còn những chuyện bất công vô lý khác thì dẫy đầy. Chẳng hạn như là con trai cô Hiền nhỏ hơn Kiều Lan và Kiều Tiên thì gọi hai cô ấy bằng chị phải rồi, đằng nầy Thiện Cảm sanh sau Thiện Tố hơn 2 năm mà bà vợ lớn của cậu Hai Cung bắt nó phải gọi Thiện Cảm bằng anh, bởi bà nói Thiện Tố là con giòng nhỏ!

Cô Hiền chịu khổ chịu cực nương náu trong nhà ông bà Cả Cần là nhờ được cậu Hai thương yêu. Cậu Hai là người chồng tốt. Mặc dù bị vợ lớn gò bó đủ mọi thứ, bắt chẹt đủ mọi điều, nhưng cậu thoát ra ngoài vòng kiềm tỏa của vợ lớn, nên cậu giữ được quyền hạn của một người đàn ông, của một người chồng. Cho nên dù cho tru tréo, hiếp đáp cô Hiền sau lưng chồng, nhưng trước mặt cậu Hai, mợ vẫn chị chị, em em, giả giọng làm vui vì phải nể mặt chồng và ông bà già chồng còn sống sờ sờ ở đó.

Tình yêu có sức mạnh vô biên! Cô Hiền cam lòng ngậm đắng nuốt cay sống ẩn nhẫn lây lất qua ngày trước sự cay nghiệt hà khắc vô lý của bà vợ lớn. Cái hy vọng duy nhứt của cô là lòng tin tường tuyệt đối vào sự công bằng của Thượng Đế. Cô nghĩ có lẽ kiếp trước mình đã nợ nần chi với gia đình nầy, nên kiếp nầy cô phải trả. Ý nghĩ về sự trả vay theo thuyết nhà Phật nhen nhúm trong lòng một thiếu phụ trẻ, có tâm hồn đơn sơ, mộc mạc đó đã giúp đỡ cho chính cô tìm gặp niềm an ủi và niềm vui mà sống. Cô luôn nguyện cầu ơn Trên phù hộ cho mẹ con cô sớm ngày mãn hạn đọa đày để an hưởng cuộc sống dễ chịu giống trong những chuyện cổ tích như là Lâm Sanh Xuân Nương, Quan Âm Thị Kính, Thạch Sanh Lý Thông, Ăn Khế Trả Vàng.. mà cô thường nghe người ta kể. Đến ngày đó mẹ con cô được ra ở riêng để sống hẩm hút, sớm tối có nhau.

Cảnh nhà của ông bà Cả Cần vốn bất hòa, mọi việc xáo trộn đều do mợ Hai Cung gây ra. Nên càng lớn lên, hai cô Kiều mất dần vẻ tươi sáng, hòa hưỡn. Cả hai giống tánh mẹ, hay câu mâu, hay nói chãnh, hay cãi cọ, hay giận lẩy… Cho nên trên khuôn mặt dù có nét đẹp, dù có thân hình cân đối, nhưng vẻ cau có của họ khó gây cảm tình với mọi người thân thích hay chòm xóm, láng giềng.

Chồng của hai nàng Kiều bảnh trai, nhưng thích chuyện chim chuột mèo mỡ, nên họ ghen tương dữ dội. Tai ác thay, cậu Trần Công Nghĩa chồng của Kiều Lan, có tướng tá cao lớn, mặt mũi khôi ngô đáng lẽ phải là người anh hào, oai dõng mới phải. Đàng nầy cặp mắt của cậu rất lẳng, cái nheo mắt rất đểu giả, nụ cười thiệt là dê gái. Hễ gặp gái thì cậu như lân gặp pháo, như mèo thấy mỡ, đẹp như phụng lộn tiên sa cậu không buông tha, xấu như dạ xoa cậu cũng ve vãn. Cậu có nụ cười vừa đểu cáng vừa dâm dật, còn giọng cười hô hố đưa cả hàm răng mọc mất trật tự ra. Con người mà có nụ cười như vậy, giọng cười như vậy thì lòng dạ thẳng ngay, chặt chịa sao được. Cho nên Kiều Lan phải kiểm soát tiền bạc, đồ vật trong nhà, và sai kẻ ăn người ở âm thầm theo dõi nhứt cử, nhứt động của chồng. Cô sợ chồng đem tấm thân 7 thước trượng phu nộp mạng cho mấy con dâm phụ. Cô lo lắng chồng rút rỉa tiền bạc, ăn cắp đồ vật quý trong nhà đem cho mấy con chuyên dụ dỗ bòn vét của mấy thằng cha nhẹ dạ dại gái như chồng nàng.

Còn chồng nàng Kiều Liên, là cậu ấm Nguyễn Hiếu Tử thì trắng trẻo cũng thuộc nòi tình, hễ thấy con gái xinh thì quanh quẩn, thấy đàn bà đẹp thì thả dê, thấy mấy cô gái nhỏ thì cũng rờ má bẹo càm. Ôi, già không bỏ, nhỏ không tha! Cho nên hai nàng Kiều, ngoài cái miệng hàng ngày ăn hàng xàm xạp, còn có tật ưa nói móc, nói ngoéo xóc óc chồng. Chị em tuy khác nhau về vóc dáng, nhưng có cùng một tánh với nhau.

Thằng em, Thiện Cảm là quý tử con cầu con khẩn của ba má hai cô Kiều! Tuy là cùng cha cùng mẹ nhưng tánh cậu lại khác với hai chị. Cậu không ăn hiếp kẻ dưới của mình. Cậu không ganh tỵ, không cay cú, khó chịu… Chỉ tội có cái là cậu hơi nhát gan và dại gái. Cậu tự biết mình khó làm kẻ giữ vững nghiệp nhà. Cho nên ai làm gì cậu không cần để ý. Cậu lo ăn diện, chơi bời. Được Trời thương, cho cậu cái tài chải chuốc áo quần tóc tai và ăn chơi hào sảng. Ông Hai Cung phải gầm hét, chửi bới, bà Hai Cung phải rít the thé nhiếc mắng cậu, nếu không cậu phá hết cơ nghiệp vì thú đá gà, bài bạc và dưng tiền cho gái.

Thiện Cảm đẹp trai hơn cha mình, cậu trắng trẻo và cũng sáng nước hơn Thiện Tố. Những người có chút ít về tướng số thì thấy cái quới tướng của Thiện Tố ở chiếc cằm vuông báo hiệu hậu vận của chàng sẽ rực rỡ. Còn cái miệng chàng khi ngậm môi có vẻ bùi ngùi làm cho người ta thương mến mà thôi. Nhưng khi cặp môi ấy cười rộng miệng thì tươi ơi là tươi, chiếu sáng khuôn mặt và sóng mắt. Nụ cười đó báo hiệu cái tuổi trung niên của chàng sẽ gặp nhiều thành công tốt đẹp.

—>Chương 8

This entry was posted in Dư Thị Diễm Buồn, Truyện dài - Tiểu thuyết. Bookmark the permalink.