Thơ: Ở NƠI MÀ…. (hưhao)

Bài thơ “Ở NƠI MÀ …” đã vay mượn cảm xúc từ hai dòng chữ ngắn ngủi của một người bạn ở VN khi vào bịnh viện thăm nuôi người nhà nằm bệnh: “Bệnh viện nào không khí cũng nặng nề, u ám. Ở cái nơi mà ranh giới sống chết rất mong manh, con người dường như bị đè̀ ép đến không thở nổi!”

Ở NƠI MÀ…

Điều bạn viết vài hàng ngắn ngủi
Tôi đọc ra vằng vặc nỗi niềm
Như giọt nước làm tràn hận tủi
của bao đời thống khổ buồn im.

oOo

Ở nơi mà lòng người tan tác
nhìn ở đâu cũng thấy rã rời
nhìn ở đâu cũng không lối thoát
buồn-đau-hận-tủi một đời người.
Ở nơi mà mỗi ngày lên “net”
Thấy toàn tin đất hỡi trời ơi
Một xã hội từng hồi đổ nát
đầy cảnh đời chờ lúc trút hơi.

oOo

Trang thời sự lướt qua vội vã
Chuyện quan tham nghe “điếc” lòng người
Những nghị quyết đề cương hối hả
như lưỡi dao đâm thủng con ngươi
Khiến người dân thành mù thành điếc
Chết tiệt rồi chuyện nước chuyện non.
Sống hôm nay khác gì đã chết
Buồn gì đâu cái sống mõi mòn!

Đất nước từ lâu không tiếng súng
“Thế lực phản động” mất tăm hơi
Nhưng khối người chết ngồi chết đứng
Chết oan khiên đều khắp bầu trời.
Đảng quyết xây thiên đường chủ nghĩa
Không biết đời nào mới đến nơi!
Đảng kiên trì thanh trừng nhũng lạm
mà ác tham – cốt lỏi Đảng tồi.

oOo

Chuyện y tế nước nhà nẫu ruột
Bịnh viện thường quá tải thảm thương
Ngàn con bịnh từng ngày èo uột
Chờ đến phiên “trả nợ, lên đường”.
Ông bác sĩ còn là từ mẫu?
Cô y tá có lòng xót thương?
Người nuôi bịnh nằm ngồi rũ rượi
Bên hành lang, la liệt dọc tường.

Ông Bí thư (1) bất nhân không thấy
Ban huấn từ hồ hỡi thi đua
Giải Nobel phải giành phải lấy
Khoe thành tích tiên tiến bua xua.
Bà Bộ Trưởng
(2) về tài thất đức
Ông Bí thư chắc hẳn còn thua
Những con bịnh sớm ngày “đi đứt”
vì ung thư thuốc giả được mùa.

oOo

Chuyện giao thông đọc qua rởn óc
Tử thần như rình rập khắp nơi
Từng con đường, từng nơi hang hóc
vẫn có đầy tai nạn chết người.
Đáng sợ hơn mỗi lần nghĩ Tết
Chắc cuối năm phải tính sổ Trời
Quỉ vô thường cần gom đủ số
Vài ngày thôi ngàn mạng như chơi.

Chuyện ăn uống đến hồi báo động
Món ăn đầy hóa chất giết người
Vô bao tử biến thành dị chứng
Và ung thư từ đó đều trời.
Nếu đây là kế mưu sâu độc
của giặc thù phương Bắc truyền đời
Đang từng ngày giết dần Việt tộc
Thì diệt vong đã quá gần rồi!

oOo

Chuyện uống rượu tiêu sầu thất chí
Bởi nhiều điều bế tắc trong lòng
Dân cả nước sáng trưa chiều tối
rủ cụng ly cho đời mau xong!
Vì cuộc sống đã đầy bế tắc
Nhìn ở đâu cũng thấy đắng lòng
Bế tắc lớn trải dài Nam Bắc
Thành màu tang xám xịt núi sông.

Chuyện chính trị là điều đại kỵ
Giữa người thân bằng hữu hôm nay
Nếu không muốn làm ai phật ý
nên khôn ngoan cất lại chuyện này.
Dù đất nước tan hoang? – Không biết!
Dù giống nòi đày đọa? – Không hay!
Nhưng sự thật đã thành khẩn thiết
Kiếp vong nô trờ tới nay mai.

Cứ thoải mái tào lao đú đởn
Cứ vui chơi bù khú đêm ngày.
Cứ trần truồng reo hò nhảy cởn
Đội bóng nhà vừa thắng hôm nay.
Cứ ‘fan’ cuồng “sao Hàn” đi đón
Vì tôn thờ thần tượng vẽ bày
Cứ xum xuê kiên trì chờ đợi
Chứng minh đẳng cấp lúc “mua giày”.
(3)

oOo

Nước Độc Lập -Tự Do – Hạnh Phúc
Đảng lo rồi không thấy hay sao?
Chủ nghĩa thiên đường, dân hưởng phước
Mà toàn dân chỉ muốn “bôn đào”
(4)

Độc lập đó đổi bằng xương máu
của đồng bào mấy triệu Bắc Nam
Bằng dân tộc trầm luân phân hóa
Bằng thương đau thống hận ngút ngàn.
Độc lập đó dần hồi mất biển
Mất đất đai rừng núi bạt ngàn
Còn chốn nào dành cho dân Việt
Mũi Cà Mau đến Ải Nam Quan?

Tự Do đó – Tự do bán nước
Tự do làm ô nhục sử xanh
Những trang sử của dân tộc Việt
Nguyễn, Trần, Lê, Lý sáng ngời danh.
Tự Do đó – Tự do tàn phá
Tự do làm hủy hoại non sông
Tiêu vựa lúa, giết rừng, chết biển
Triệt sinh lộ giòng giống Lạc Hồng.

Tự Do đó – Tự do bị giết
của dân đen ở đồn công an.
Người biểu tình tự do tù tội
sau trận đòn thù rất dã man.
Tự do đó – Tự do nghèo dốt
từ chủ trương của đảng cầm quyền

Dân nghèo dốt dễ bề thống trị
Đảng sống còn số một ưu tiên.
Đảng sống còn luôn trên mệnh nước
mà công an là đám kiêu binh
Và quân đội bám bờ buôn nước
mặc ngư dân bám biển bỏ mình.
Lãnh đạo rặt một phường hoang tưởng
Trước quái thai chủ nghĩa rạp mình
Không loạn óc cũng phường man trá
Hay điếm đàng gian ác bẩm sinh.

Nên hạnh phúc chỉ là bánh vẻ
Chiếc bánh to thế kỷ bẫy người
Khi Tự Do như lời trọ trẹ
được xướng lên làm cái loa vui.
Khi Độc Lập là trò lừa bịp
vì đất nước từng chút bán rồi
Đảng xoa tay tìm đường hạ cánh
Và bao năm tăm tối quê tôi?!
(5)

hưhao
11.10.2019

Chú thích:

(1) Bí thư thành ủy thành phố Đinh La Thăng với huấn từ phải giành được giải Nobel về cho thành phố giữa hiện trạng quá tải của hầu hết bịnh viện trên mặt địa bàn. Thưa ông Bí thư: Người dân nghèo lam lủ của miền Nam và người thân của họ không cần giải Nobel mà họ cần tình trạng tốt hơn dành cho thân phận người (mà không phải là thân phận một con vật) khi họ phải nằm bịnh trong bịnh viện. Hãy giải quyết tình trạng quá tải của các bịnh viện, cải thiện cách chăm sóc cho bịnh nhân (dù họ có tiền hay không có tiền trả viện phí), thiết lập khu nghĩ ngơi cho người nuôi bịnh v.v.

(2) Bà Bộ Trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến và vụ án thuốc ung thư giả của VN Pharma mà gia đình bà có liên đới mật thiết. Việc bà ngụy biện bào chữa cho rằng “nhũng viên thuốc ung thư không phải là giả mà chỉ là những viên thuốc kém chất lượng mà thôi” càng làm lộ rõ sự tán tậm lương tâm của bà.

(3) Để có một suất mua giày Yeezy Boost 700, nhiều bạn trẻ Sài Gòn đã phải xếp hàng nhận chỗ từ 10 ngày trước và “điểm danh chính chủ” rất nhiều lần.
(http://m.baonga.com/doi-song.nd161/an-ngu-10-ngay-ngoai-bitexco-san-giay-hiem-dam-me-hay-thua-hoi.i108914.html)

(4) Câu nói sau ngày mất miền Nam 30 tháng 4, 1975: “Cái cột đèn nếu biết đi cũng bỏ nước ra đi..”, đến hôm nay vẫn còn chính xác.

(5) Câu nói của cố TT Mỹ Ronald Reagan: “Chấm dứt chiến tranh VN, không đơn thuần là chỉ rút quân về nhà là xong. Vì lẽ cái giá phải trả, cho loại Hòa bình đó, là ngàn năm tăm tối, cho thế hệ sinh ra tại VN về sau.”

(nguồn: tác giả gởi)

 

This entry was posted in Hư Hao, Thơ. Bookmark the permalink.