Dư thị Diễm Buồn: MỘT GÓC TRỜI THÔN Dà(13-14-15)

CHƯƠNG MƯỜI BA

Tiếng chuông xe đạp leng keng quen thuộc của chú phát thơ dừng lại trước cửa. Trên vai chú mang một cái bị vải nặng, chứa đầy vài món bưu kiện và những lá thư lớn nhỏ đủ cỡ. Chú tươi cười khi thấy Cẩm Hương:

– Hôm nay trông cô hồng hào rồi, chừng nào cắt bột băng chân đây?

Cẩm Hương tươi cười nhận mấy cái thư ông vừa trao cho:

– Cảm ơn chú, hai tuần nữa họ sẽ cắt băng bột chú à. Họ sẽ cho chụp hình lại chỗ xương đã gãy. Nếu nó lành thì thôi, không thì bó bột nữa. Thật là xui xẻo quá!

Ông phát thư cười hiền:

– Không sao đâu cô, “chó liền da, gà liền xương” mà. Cô còn trẻ, xương cô sẽ mau lành lắm.

Ông phát thư chào Cẩm Hương, nhảy lên xe đạp đi. Nàng lo le xem lại mấy lá thư. Lá nầy của Tuấn, chắc nó nghe Thành nói nàng bị tai nạn nên gởi thư về thăm, chớ mấy đời mà thằng nầy viết thư. Thư kia là của Nguyệt Cúc bạn gái của Thành em trai nàng. Ơ kìa, còn thư của Bùi Công Khanh nữa. Nàng giở thư của Tuấn ra coi trước”

“…Công nương Cẩm Hương ơi, chị đã khỏe lại chưa? Sao mà xui xẻo quá vậy? Nhưng nay thì tai nạn cùng đã qua rồi. “Tiền hung hậu kiết”. Nghe Thành nói chị một lúc có hai ông kép hả? Trời ơi sao mà bà chị tui đào hoa quá vậy hè? Nhưng coi chừng sóng gió sẽ nổi lên đó nghen Trần đại tiểu thơ.

Sao đây? Hai chàng thanh niên tốt mã lẫn tốt bụng mọi thứ đều tốt, bà chị thân mến của tôi sẽ chọn ai? Một bác nông phu và một anh kén vợ? Chà, khó khăn trong việc chọn lựa dữ đa! Nhưng chị đừng lo, em sẽ ủng hộ chị hết mình.

Thành nói với em, năm tới sẽ cưới cô Nguyệt Cúc trước khi cô ta du học. Việc cưới hỏi nầy là ý kiến của ba má cổ đề nghị trước, vì họ không muốn con gái mình đòi đi nhưng không có lý do để cản, nên nhờ tên Thành nhà mình. Thằng nhỏ coi vậy mà hên… Chị gặp cô ta rồi mà, phải không?

Còn thằng em tuấn tú đẹp trai hào hoa phong nhã nầy của chị đến nay cũng chưa có một bóng hồng để nhớ, để thương, để mơ, để mộng. Chẳng có ai để em tiễn đưa trong đêm mưa nơi ga vắng. Để đón để đợi trong chuyến tàu cuối ngày, để hờn để giận và để hoàng hậu lòng em mua quà gởi cho em…

Nói giỡn với chị cho vui chớ em chị có cuộc sống tình cảm rất phẳng lặng hiền hòa. Chị cố giữ gìn sức khỏe. Lần sau về phép em sẽ xuống thăm chị. Chuyển lời em kính thăm ba má.

À mấy tuần trước em có gặp Ánh Nguyệt. Cô ấy đi Thủ Dầu Một, ghé qua Lái Thiêu nên tình cờ cả hai gặp nhau. Em có mời cổ đi ăn. Cổ chẳng những xinh đẹp mà còn vui tánh, dễ thương hơn chị nhiều (cười)!

Gặp lại chị sau nhé. Cho em gởi lời thăm vầng trăng sáng của xứ Định Tường, nếu chị có gặp vầng trăng kia. Trăng ở đô thị không làm sao thơ mộng bằng trăng thôn dã phải không chị?

Tuấn Đẹp Trai, của chị”

Cẩm Hương cười một mình, thầm cầu mong, nếu là duyên nợ để cho hai đứa nầy sớm gần nhau.

Nàng rọc vội phong bì lá thư của Nguyệt Cúc, chăm chú đọc:

“…Chị Cẩm Hương thân mến,

Hôm nay nghe anh Thành nói chị gặp tai nạn và cũng được trở về nhà rồi. Em viết thư thăm chị và chúc mau hết bịnh.

Chị cho em kính thăm hai bác, và có dịp em sẽ đến nhà thăm hai bác.

Chị hãy giữ gìn sức khỏe. Em biết chữ Việt rất ít, nên viết không suông câu. Mong chị hiểu cho. Gặp chị sẽ nói chuyện nhiều hơn.

Kính

Nguyệt Cúc

TB: Em là Út Thành Thông Minh của chị đây. Xin cho em viết ké vào lá thư nầy.

Khỏe chưa hoa khôi trường Áo Tím? Chị có được thư anh Khanh chớ? Cái ông đó coi bộ khoái chị lắm rồi! Ông ta bất cứ câu chuyện gì một hồi thì cũng có cái tên Cẩm Hương lọt vào đó, đa tình đa tứ thiệt! Em thấy ông ta thành thật và tốt nết lắm. Thử tìm hiểu nhau đi, nếu ông ta tỏ tình với chị. Gặp cơ hội tốt là phải chụp ngay, đừng để vuột mất. Nay chị cũng đã lớn tuổi rồi. Em mong người hữu tình gặp được kẻ hữu duyên…Hẹn gặp chị! Hi, Hi…

Út Thành”

Hai thằng em trai của Cẩm Hương đứa nào cũng có cái tên riêng do bà chị của chúng thương yêu đặt cho. Anh chàng Tuấn lúc nhỏ sổ sữa nên mập lù, và trắng hồng. Lúc nào nựng em, nàng cũng thường gọi em là “Tuấn Đẹp Trai” của chị. Từ đó ba má và mấy thợ thầy trong nhà đều gọi như vậy cho đến lớn. Út Thành, từ nhỏ cho đến bây giờ vẫn ốm roi roi và cao lêu nghêu, nhưng lanh lợi, nhớ dai và sáng dạ. Nó hay bắt chước, ai dạy cái gì là biết ngay cái đó. Cẩm Hương gọi em là “Út Thành Thông Minh”, từ đó cũng thành danh luôn…

Lá thư thứ ba nầy, Cẩm Hương cố tình xem sau cùng. Không biết nội dung thư đã nói gì, nhưng cầm lá thư mỏng trên tay nàng có cảm tưởng như bị một sức thu hút lôi cuốn nàng vào một cảm giác lạ lẫm. Nàng cảm thấy vui vui và hồi hộp.

“Bến Tre, ngày… tháng… năm…

Cẩm Hương thân mến,

Anh trở về Trúc Giang, cả tuần rồi. Công việc giấy tờ bán buôn chồng chất làm anh bận rộn muốn hụt hơi. Chiều nay, nghỉ xả hơi một chút, anh viết thư thăm hai bác, Cẩm Hương và Thành.

Nhờ Cẩm Hương chuyển lời anh thăm hai bác. Anh xin cảm ơn hai bác và nhớ hoài bữa ăn mà bác gái đã đãi. Bác nấu ăn ngon như vậy, chắc chắn Cẩm Hương cũng nấu ngon lắm? Có dịp xin cho anh thưởng thức những món ăn Cẩm Hương nấu nghen.

Cẩm Hương khỏe nhiều chưa? Chừng nào trở lại trường? Cả tuần nay anh vẫn còn say! Cẩm Hương biết anh say gì không? Say nắng gió Lái Thiêu nên tâm hồn cứ bần thần và nhứt là nhớ bóng dáng và miệng cười của Cẩm Hương… Đừng giận và cho là anh trắng trợn và vô duyên quá! Thật tình đó, anh không biết quanh co, rào trước đón sau hay viết những câu bóng bẩy như văn sĩ thời đại viết tiểu thuyết tình cảm đâu. Cho nên má anh và mấy đứa em thường chế nhạo là tâm hồn anh khô cằn sỏi đá. Bởi vậy, đến từng tuổi nầy vẫn chưa lấy được vợ!

Hãy giữ gìn sức khỏe. Có dịp nào đi Bến Tre, nhớ báo tin cho anh biết, để anh được tiếp đón cô giáo Cẩm Hương.

Thân mến

Bùi Công Khanh

TB: Lúc nào rỗi rảnh nhớ viết thư cho anh .”

Cẩm Hương mỉm cười, nhưng chỉ trong phút chốc thôi! Thư còn cầm trên tay, mà nàng đã thở dài ngao ngán. Chuyện của Thiện Tố làm nàng phiền muộn và đau khổ nhức nhối quá rồi. Vết thương còn rướm máu sờ sờ đó, nàng cảm thấy ái ngại không muốn quen với ai nữa, bởi “trợt vỏ dưa, thấy vỏ dừa cũng sợ”. Cẩm Hương vò lá thư thảy vào thùng rác. Nhưng không biết nghĩ sao, nàng lượm lại, vuốt bức thư cho thẳng thắn để vào phong bì, ngắm nghía con dấu bưu điện đóng lên tem và địa chỉ từ xứ dừa gởi về.

Hôm nay trời nắng đẹp. Mây trắng mỏng như ren thêu đùn lại bên góc trời Nam. Nắng chan hòa lên khắp sân hè. Mấy cây hồng nhung, huỳnh hồng, quế hoa trong chậu lác đác trổ vài bông. Đám dừa nước xa xa gió rung loang loáng trong bóng nắng. Tiếng chim rẻ quạt lảnh lót trong tàng cây xoài An Ca tơ, cây cam sành. Giọng hò nam, từ con kinh sau đám ô rô dài rậm rạp vọng đến:

“Hò ơ… Má ơi con má luông tuồng
Có ngày thiên hạ lột truồng nhơ danh… “

Giọng hò nữ lanh lảnh phản công lại:

“Hò ơ… Dầu xăng, dầu lửa tao đốt cửa, đốt nhà
Đứa nào độc miệng, ông bà sẽ ra tro… “

Cẩm Hương đang buồn cũng mắc cười. Tên nào chọc gái mà dại dột vô duyên vô dùng như vầy? Còn cô gái nào mà sao đanh đá! Vậy là cuộc hò chấm dứt nhanh chóng. Thiện Tố giỏi hò đối đáp. Nếu chàng có mặt ở đây, chàng sẽ chọn những câu hò trào lộng thiệt tế nhị. Người hò đối đáp chẳng những không giận mà còn cười thú vị nữa là khác.

Chu choa ơi! Đến non nước nầy rồi mà Cẩm Hương vẫn nhớ quay, nhớ quắt Thiện Tố như vậy? Nước mắt nàng rưng rưng đẫm má, nhưng nàng không lau.

o O o

Đưa con đi nhà thương Thủ Dầu Một cắt băng bột, trên đường về, bà Ký Tân bảo Cẩm Hương ghé vào chợ. Hai mẹ con xẹt qua xe bán nước mía ở đầu nhà lồng. Rồi bà gọi một ly nước mía lớn vắt thêm trái tắc. Ly nước mía đầy sóng sánh, màu nước mía vàng, nước đá đập vụn rịn hơi lạnh tươm ra từng giọt đọng trên thành ly. Trên mặt nổi bọt vun chùn. Mùi vỏ trái tắc nồng nàn hòa lẫn mùi nước mía ngọt dịu làm khó ai dằn được sự thèm khát.

Trưa nắng chang chang. Hàng cây bã đậu hai bên đường như bị trời trồng, đứng trơ trơ, lá cây im lìm không lay động. Sau khi khám lại hai chân của Cẩm Hương, bác sĩ cho biết:

– Vết nứt xương ống quyển của cô đã lành, nhưng cô phải cẩn thận, giữ gìn đừng để nơi đó va chạm mạnh. Và bột bó mới mở, nên chân đi còn hơi sượng, chưa được tự nhiên, nhưng cô chịu khó đi tới đi lui thường, thì trong thời gian ngắn chân cô sẽ trở lại như xưa.

Cẩm Hương muốn về nhà vì trời nắng, thời tiết nóng quá. Bà Ký Tân thì muốn đưa con vào chợ mua mấy xấp tơ lụa may áo dài tặng con, vì từ lúc nàng ra trường đi dạy học cho đến nay, hai mẹ con chưa có dịp đi chợ chung, và chưa có dịp chọn hàng may áo quần cho con như lúc cô còn đi học. Thấy con uống một hơi gần hết ly nước mía, bà mỉm cười nói:

– Trời nóng nực như vầy, không uống gì ngon bằng uống nước mía. Con uống thêm nữa không?

Cẩm Hương lấy khăn tay lau miệng, vội xua tay:

– Đủ rồi má. Nước mía ở đây ngon thiệt. Má định vào chợ mua gì?

Bà Ký Tân không trả lời, đứng lên trả tiền nước mía, rồi hai mẹ con đưa nhau vào các sạp bán vải vóc bên trong nhà lồng chợ, bà lựa cho con xấp gấm màu thiên thanh có in nổi rải rác cành lá trúc màu lá dứa. Xấp lụa màu hoàng yến in lờ mờ trên mình hàng hoa ti-gôn tím, dây hoa có màu xanh lá cây. Bà biết con gái mình thích quần áo đẹp lắm. Bởi tháng nào, sau lãnh lương nàng cũng may áo dài mới. Cho nên hôm nay bà mua sắm cho Cẩm Hương hai cái áo dài để diện trong dịp Tết tới. Hai mẹ con về đến nhà thì ông Ký Tân chỉ mấy bức thư từ xa gởi đến, ông hỏi con:

– Bùi Công Khanh, anh chàng Khanh quen với con hôm tai nạn xe hơi đó phải không?

Bà Tân nhìn con tươi cười. Nàng trả lời:

– Dạ đúng là anh Khanh đến nhà mình với Thành. Thư trước ảnh nhờ con chuyển lời thăm ba má, và cảm ơn bữa cơm ngon do má nấu. Ảnh còn nói chắc con nấu ăn ngon như má! Chèn ơi, con nghe muốn nóng lạnh quá đi, nhè con nhỏ lười biếng nầy mà ảnh nói nấu ăn ngon?

Ông Tân nhìn con, cười hiền:

– Theo lẽ, sau khi ra trường con phải học nấu ăn chớ? Để rồi nay mai con về làm vợ người ta mà không biết nấu ăn thì con sẽ thấy mắc cỡ với chị em của dòng họ nhà chồng…

Nàng dẫy nẫy:

– Má truyền nghề nói dai, nói dài, nói dẻo cho ba hồi nào vậy? Con nói rồi, con sẽ không lấy chồng, nếu lấy chồng sẽ lựa mấy người là con một, hoặc là con mồ côi…

Bà Tân nạt đùa, và mắng yêu con:

– Nói tầm xàm nà. Nếu muốn chồng là con một thì ưng Thiện Tố đi, chớ ưng mấy đứa mồ côi khi con sanh đẻ, hay có việc gì sẽ không ai lo săn sóc cho con.

Cẩm Hương nghe nhắc đến tên Thiện Tố thì sa sầm nét mặt:

– Đừng có nhắc đến tên lường gạt đó nữa, con không ưa hắn!

Bà Tân ái ngại nhìn con gái. Bà biết nàng là người thận trọng, kỹ lưỡng, tỉ mỉ, tế nhị trong mọi vấn đề, nhứt là vấn đề tình cảm rất chính chắn. Bà thầm lo không biết Thiện Tố sẽ làm thế nào để giải tỏa nỗi hiểu lầm nầy đây? Bà thương Thiện Tố vì tánh tình hiền lành, và lòng hiếu thảo của chàng. Bà rất mong muốn con bà và chàng nên vợ chồng, ăn đời ở kiếp với nhau, như vậy bà sẽ yên tâm hơn. Nhưng bà thở dài nghĩ rằng với bọn trẻ bây giờ mình không làm gì hơn được! Thôi thì mặc cho duyên số an bài!

Những lá thư từ Kiến Hòa tới tấp gởi về, gần như mỗi 2, 3 ngày Khanh viết cho nàng một lá. Anh than buồn và tỏ nỗi nhớ thương sâu đậm của mình đối với nàng, Cẩm Hương e dè trong việc tình cảm lứa đôi nầy. Nàng cảm thấy anh chàng Khanh cũng không tệ. Mặc dù mới quen, nhưng anh ta tốt bụng, chân thành, nên nhiều lần làm nàng cảm động. Khanh gởi về cho nàng những cánh hoa nhớ nhung màu tím, lá xanh ép trong những tờ giấy mỏng màu hồng, ngoài bìa giấy cắt giún như bìa những tấm hình chụp ở tiệm, trông đẹp và trang nhã.

Trước khi xuống trường, nàng nhận được thùng quà, trong đó có bánh kẹo do Khanh mua trong dịp đi Gò Công. Những tấm ảnh chụp lăng Trương Công Định, cảnh mặt trời lên ở biển Tân Thành, gói chuối cau phơi khô còn tươm mật. Cẩm Hương hơi ngại, nhưng nàng nghĩ, Khanh gởi tặng quà, chớ nàng có nhờ mua hay xin đâu… Vả lại nàng cảm thấy tự ái mình được vỗ về, bởi Thiện Tố dối gạt nàng, các chị hắn bất lịch sự với nàng. Họ có vẻ xem thường nàng quá! Lòng tự ái đã cho phép, khuyến khích nàng tiếp nhận thư từ quà biếu của Khanh, và nàng cũng thư từ thường xuyên với Khanh để cho anh chàng lừa dối Thiện Tố đó đừng tưởng bở rằng mình là cái rún của vũ trụ. Cẩm Hương đã viết thư gởi lại cho Khanh vì cuối tháng nàng sẽ trở lại trường nên dặn anh gởi thư cho nàng về địa chỉ đó tiện hơn.

“Thư gởi Cẩm Hương,

Bà chị chồng tương lai thân mến của con chim chèo bẻo Ánh Nguyệi,

Bộ hết chuyện chơi rồi sao, mà chị đưa chân cho xe nó đụng đến nứt cái ống quyển của chị vậy? Bữa nay đỡ chưa chị? Ráng giữ gìn đừng để có tật chân thấp chân cao, làm tụi em phải gọi chị là “mụ Hương cà nhót”, hay là “vợ anh Tôn Tẩn ” thì khó nghe lắm đa.

Chị có hay Thụy Châu mang bầu rồi không? Con mẻ õng a õng ẹo nhỏng nhẻo với chồng và muốn khoe cho cả làng cả nước biết rằng con mẻ có bầu, thấy mà phát ghét. Chỉ tội nghiệp chồng bà ta già khú ống đế mới có con. Mèn ơi! Chắc thằng chả sẽ chống gậy dắt con đi học mẫu giáo quá! “Hết cơn bí cứt, tới hồi chảy ngay / Sau khi hụt trái dưa, trời còn chừa trái mướp”. Qua nỗi đau khổ, bây giờ Thụy Châu thật sự đã tìm được hạnh phúc, em cũng hết sức mừng và chúc lành cho nó.

Còn Thục An đang lặn ngụp trong “vũng” hạnh phúc! Sài Gòn, Tân An có xa chi mấy? Cuối tuần nào “thảng” cũng đến gặp “cỏn”. Khi thì “cỏn” lên Sài Gòn gặp “thẳng”! Xem bộ cặp nầy bắt tụi mình sẽ đi đám cưới trước mấy cặp kia đó chị à. Thế mà mỗi lần gặp hai đứa, em hỏi thì cả hai chối bai bãi. Cái con đó dạo nầy chắc ăn cơm nị, cà-ri dê mỡ dầu nhiều quá nên nó nhớt nhợt và lặn giỏi chẳng thua ếch, nhái…

Em gặp Ái Mỹ, nó nói đang nuôi ông già nằm ở nhà thương Chợ Rẩy. Năm nay ổng đã “thất thập cổ lai hy ” rồi, nên trở gió trái trời thì ngã bịnh.

À, còn chị thì sao hả Cẩm Hương? Anh chàng nông dân và chị đang dậm lúa tại chỗ hay sao mà bặt vô âm tín vậy? Bọn mình đứa nào cũng “hăm mí” rồi, hai chữ “lỡ thời” đang kề cận, chớ còn nhỏ nhít gì nữa. Có tính thì tính mau đi nghen.

À, em có gặp anh chàng Tuấn. Hai đứa có đi ăn cơm chung và anh ta còn đưa em thăm một vài thắng cảnh ở ngay tỉnh lỵ Tân An, còn Lăng Nguyễn Huỳnh Đức người làng Khánh Hậu, quận Thủ Thừa là một danh tướng dưới thời Nguyễn sơ.

Bọn em đi xuồng trên sông Vàm Cỏ Đông, hồi tưởng ngay đến trận đốt tàu thực dân Pháp bên vàm Nhựt Tảo của anh hùng Nguyễn Trung Trực.

Đến Cần Giuộc, ai cũng nhớ ông Cai Tổng Là, người anh hùng chỉ huy đánh đồn thực dân… Thời gian có thể làm mất đi dấu vết của những người mặc áo vải thô, đi chân đất, ôm tầm vông vạt nhọn đánh Pháp, đánh bọn xâm lăng…Nhưng lịch sử vẫn còn ghi nhớ mãi tinh thần yêu nước đến muôn đời sau.

Thật sự bây giờ em Tuấn của chị đã trưởng thành, và là người lớn rồi. Anh ta già dặn, phong sương, trông oai phong chi lọa!

Lạy Thượng Đế tối cao! Chàng Tuấn của em sao mà đằm thắm, dịu dàng, thiết tha, âu yếm! Đã làm cho em tưởng chàng Lữ Bố đầu thai. Khi thì em tưởng chàng là Kim Trọng trong “Kim Vân Kiều” mới chui ra. Nhưng hai nhơn vật đó xưa quá là xưa, mặc bạch giáp, bạch bào đội mũ kim khôi, coi giống kép hát Mười Bửu, Năm Châu, Bảy Nhiêu trên sân khấu. Bây giờ em nghĩ ảnh là hiện thân anh chàng Dũng trong quyển “Đôi Bạn” của Nhất Linh. Và em lại nghĩ ảnh là kép Clark Gable trong phim “Cuốn Theo Chiều Gió”. Chị đừng chê em ưa nghĩ sa đà mà tội nghiệp em nghen.

Kỳ lạ, đối với anh em nhu nhược trong nhà, đối với lũ bạn cọp, beo, gấu sói em ngang tàng ngỗ ngược. Vậy mà trước mặt anh Tuấn, em thấy mình nhỏ bé, yếu đuối, cần sự yêu thương che chở. Kỳ quá hén, kỳ thấy mồ hà! Chị có thấy kỳ không?

À, nhỏ Nguyệt Mi đi ăn đám hỏi người em cô cậu với nhỏ ờ An Hữu, tình cờ gặp anh chàng Cù Hữu Minh làm Lục Sự ở Tòa Bố Vĩnh Long. Cả hai đá lông nheo với nhau. Vậy là cả hai tìm gặp nhau. Con bồ tọt lừa đó coi bộ nhút nhát không dám khoe với ai cuộc tình mới chớm nở của mình. Anh chàng Minh đang ly thân, gấp rút tiến hành ly dị vợ cho mau.

Nhỏ
Ái Mỹ thì lóng rày đẹp ra. Năm tới ả sẽ lấy chồng. Đàng trai nôn nóng nôn nao vì muốn có cháu nội đích tôn cho mau. Ba má nó sắp mở tiệm may cho ả ở đường Calmette (Tân Định), rồi mới cho ả lấy chồng. Ái Mỹ bảo em: “Bạn bè lần lượt ôm tráp, ôm rương, ôm rổ may về nhà chồng. Tao cũng nôn lắm. Ngặt hai bà chị tao đã lỡ thời, lại không có nghề ngỗng gì. Mở tiệm may cho tao là kiếm sanh nhai cho họ .Má tao bảo thầy bói nói nhờ vào cái hên của tao và tiệm may nầy hai bả sẽ kiếm được tấm chồng”.

Chừng nào chị đi dạy lại? Sướng chưa! Ở nhà chơi gần 3 tháng mà vẫn được trả lương. Chị coi vậy mà khôn, phải ngày xưa em vào ngành sư phạm như chị thì đỡ quá.

Thôi em dừng bút, hãy giữ gìn sức khỏe nghen.

Em dâu tương lai của chị!

Ánh Nguyệt”

Nguyệt Mi và Thục An gởi thư cho Cẩm Hương biết sẽ xuống Cai Lậy thăm nàng. Nàng lật đật viết thư cản lại, hẹn Tết cả bọn sẽ gặp nhau tại nhà Ái Mỹ. Sở dĩ nàng không cho chúng đến thăm cũng nhiều lý do, mà nguyên nhân chánh là Cẩm Hương vẫn chưa thoát khỏi nỗi buồn dằng dặc tâm hồn về chuyện giữa nàng và Thiện Tố. Lúc dưỡng bịnh, ở nhà nàng luôn để cho má ba thấy chuyện tình cảm giữa nàng và Thiện Tố đã bay xa rồi, không còn vướng bận trong tâm hồn nàng một mảy may nào nữa cả. Đó là giả dối, bởi trong tâm hồn Cẩm Hương không giây phút nào mà hình ảnh Thiện Tố không lởn vởn lúc xa, lúc gần, khi buồn, cũng như khi vui. Nàng cảm thấy mình thật khó hiểu! Nàng lặn ngụp trong khắc khoải, héo hắt, và mỏi mòn chờ mong. Nhưng khi nghe ai nhắc đến tên chàng thì nàng cảm thấy khó chịu như cái gai bày trước mắt.

Còn Thiện Tố, dù có chuyện tâm tình đang lủng củng, nhưng vẫn chăm lo quản lý nhà máy chà gạo cho cha, và chăm sóc vườn tược trên thửa đất nhà. Chàng mướn người đào thêm mương, lên thêm liếp, vét ao đìa, phát cỏ… Gần mé nước, chàng cho liệt cây bắt cầu nhủi chắc chắn dưới lườn rạch. Chàng còn cho mở dòng nước, bằng cách đào lỗ đặt ống bộng qua bên dưới bờ đi để nguồn nước từ sông luồn lách chảy vào bào nước dưới sàn lảng để có nước trong múc đổ vào các lu, các khạp… hoặc gánh tưới cây. Chàng cho đắp bờ cao ở giáp ranh đất ruộng người ta để trồng đu đủ. Chàng đặt mua từ vùng Bắc Mỹ Thuận giống ổi xá lỵ về trồng thay cho ổi tám tháng mùa nước ngập qua bị héo tàn. Chàng trồng mấy bụi tre Mạnh Tông gần chòm mả, để có măng ăn vào mùa mưa tới. Nghe lời dặn của mẹ, chàng cũng đã trồng mấy vồng đinh hương ở cạnh mương sát những bờ chuối xiêm ở sau nhà. Khi nhánh lá đinh hương rậm rạp, bà để dùng hoặc cắt bán cho tiệm thuốc Bắc ngoài chợ Cai Lậy. Càng buồn về chuyện tình cảm của mình, chàng càng lấy công việc làm cho khuây khỏa.

Bà Tư Hiền đợi mùa cá trắng, đón ghe lưới mua cá linh, cá cơm mờm, cá tạp… ủ làm nước mắm dùng trong nhà. Nếu dùng không hết, sẽ để bớt lại cho lối xóm nài mua.

Và Thiện Tố thấy rõ là song song với tình yêu đôi lứa, tình đất mẹ quê cha vẫn là mối tình thiêng liêng đối với mình. Chàng phải săn sóc nếp nhà, dải vườn đất không để cho cỏ hoang, bụi rậm lấn át, lấp che. Mấy nọc trầu vàng của mẹ chàng vẫn là nguồn lợi tức nho nhỏ. Những trái bầu dài, những trái mướp hương ăn không hết, bà bán cho mấy người bạn hàng chiều chiều đi rảo trong xóm tìm mua. Bông chuối nước, bông điệp, bông trang, bông huệ vẫn được bà Tư Hiền cắt bán lai rai vào ngày rằm, ngày vía Phật.

Bà Tư Hiền làm lắt xắt tối ngày không nới tay. Đôi lúc Thiện Tố càm ràm mẹ sao không nghỉ ngơi. Bà cười hiền:

– Má làm việc quen rồi, nếu không có công việc gì làm má sẽ buồn lắm đó con.

Đến mùng một, ngày rằm thì bà đi chùa. Mấy hôm bị cảm mạo phong sương, bà phải nằm dưỡng sức nên sanh ra yếu ớt, bực bội. Vừa chỏi hỏi là bà làm việc từ hừng sáng cho đến đỏ đèn.

Thiện Tố có trồng hai khóm dạ lý ngoài bờ rào. Chàng cũng muốn dựng làm cái giàn cho mấy dây thiên lý bò lên che mát một khoảng sân trước nhà. Bà Tư Hiền can:

– Má con mình là dân ăn chắc mặc dầy, không se sua như điền chủ, nghiệp chủ. Má muốn con đóng cho má cái giàn gie ra ngoài mé rạch, kế cây cầu nhủi để má thả dây bầu, dây mướp che mát cho chiếc xuống và ghe tam bản và có trái mà ăn. Bông thiên lý thì thơm, lặt bông xào với thịt với tép ăn cũng ngon lắm. Nhưng mùi thơm của nó làm má ngầy ngật, sật sừ. Vả lại, bọn rắn lục ưa mùi bông nên cứ lai vãng ở giàn thiên lý luôn.

Vậy là Thiện Tố làm cái giàn lớn, một bên trồng mướp kế bên trồng bầu, dọc theo bờ rạch sát cầu nhủi để che mát cho chiếc xuồng và chiếc ghe như ý mẹ muốn.

o O o

Sáng thứ sáu, bà Ký Tân đưa Cẩm Hương xuống Cai Lậy, ở lại chơi với con mấy bữa, để thứ hai nàng đi dạy, bà mới trở về Lái Thiêu. Bởi sau lần bị tai nạn xe hơi, nàng đã nghỉ ở nhà dưỡng bịnh mấy tháng trời.

Xe vừa ngừng lại, hành khách nhốn nháo, kẻ rời chỗ, người đã đứng lên chờ xuống xe. Khi xe gần đến bển, bà Tân dặn con chờ cho hành khách xuống hết rồi thì đến mẹ con bà, vì sợ chen lấn, lỡ có ai đụng phải chân đau của nàng thì phiền lắm.

– Dạ chào bác, thưa bác đi đường xa có mệt không?

Bà Tân tươi cười chào lại Thiện Tố:

– Cảm ơn cháu, chị Tư khỏe chớ?

Chàng tươi cười nói chuyện với má nàng, không đếm xỉa gì tới nàng. Cẩm Hương ứa gan, nhưng không nói gì, không thèm nửa mắt nhìn chàng. Nàng xuống xe, chầm chậm đi vào lề lộ, đứng nơi ít người để chờ mấy chú lơ xuống va-li đồ của nàng đang chồng chất trên mui xe chung với hành lý của thiên hạ.

Thiện Tố vẫn phớt tỉnh Ăng-Lê, không ngó ngàng gì đến Cẩm Hương. Chàng tươi cười trả lời bà Ký Tân:

– Dạ thưa bác, má cháu vẫn khỏe. Hôm nay má cháu bảo cháu ra đón bác, và mời bác qua bên nhà dùng cơm với má cháu.

Bà Tân không trả lời Thiện Tố, mà nhìn Cẩm Hương như hỏi ý? Cẩm Hương khó chịu lắm, vì biết má nàng đã báo tin cho hắn ngày hai mẹ con cô xuống đây. Nàng không nói tiếng nào, ngoắc chiếc xe kéo lại. Cẩm Hương nói với mẹ:

– Má muốn đi ăn cơm thì đi đi, con về nhà trọ.

Cẩm Hương đi trước, bà Ký Tân và Thiện Tố lẽo đẽo theo sau xe. Bấy giờ Thiện Tố lùi lại qua đi bên cạnh Cẩm Hương, ân cần hỏi han:

– Chân em đã lành rồi phải không? Em vẫn còn xanh quá. Hôm nay má có nấu nhiều món ăn mà em thích. Nhớ ăn nhiều một chút cho lại sức nghen.

Cẩm Hương tức cành hông, mím môi chẳng nói chẳng rằng. Bà Tân tới cửa đứng chờ, Thiện Tố bước nhanh vào mở khóa cửa nhà. Chàng nói với bà Tân cố ý cho nàng nghe:

– Thưa bác, biết Cẩm Hương trở lại hôm nay, bữa trước má cháu bảo lấy hết mùng mền về bển giặt. Cẩm Hương không dùng đến mấy thứ đó cả mấy tháng rồi nên có nhiều bụi bám lắm. Chút nữa đây, bác và Cẩm Hương qua bên chơi. Khi cùng trở lại bên nầy cháu sẽ mang qua luôn.

“Thương nhau nước đục cũng trong, ghét nhau nước chảy giữa dòng cũng dơ”, Cẩm Hương chẳng những không mang ơn mà còn cảm thấy khó chịu cái trò lập công đó. Nàng mắng xối xả:

– Ai có nhờ đâu mà anh làm tài khôn như vậy? Đem trả đồ lại cho tôi! Tôi đã nói với anh nhiều lần. Chúng ta đã chia tay rồi. Sao anh cố tình quên vậy?

Cẩm Hương nói rồi bỏ ra sau rửa mặt. Thiện Tố lòng đang vui, chợt khựng lại. Bà Ký Tân nói nhỏ đủ chàng nghe:

– Thôi cháu đừng buồn, về bên nhà lấy đồ đem qua dùm bác đi. Vì cái chân nó còn ê ẩm và vì ngồi xe cả buổi đường xa, nên nó không được thoải mái trong lòng. Cháu rán chịu khó nhịn nó đi, rồi đâu sẽ vào đó cả… Cháu nói với chị Tư, để cho em nó nghỉ một chút, rồi bác sẽ qua thăm.

Thiện Tố về lấy mùng mền chiếu gối mà lòng không vui. Chàng không ngờ Cẩm Hương giận mình lâu dữ vậy. Chàng đã phân bày mọi sự rồi mà nàng cũng chẳng chịu tin? Con người có lòng cố chấp như vậy làm sao ăn đời ở kiếp chung dưới một mái nhà với nhau đây? Hay là chị Kiều Liên nói đúng, nàng đã có người khác rồi? Cái người đàn ông cùng hoạn nạn với nàng đã chăm sóc nàng suốt những ngày nàng ở nhà thương? Thiện Tố thở dài, cảm thấy lòng buồn rười rượi.

Khi chàng trở qua mang theo mền mùng đã giặt sạch, còn mùi của xà bông thoang thoảng, mùi khen khét của nắng, thì bà Tân đang tắm. Cẩm Hương ngồi trên ghế dựa, đôi mắt buồn nhìn dòng kinh nước lửng lờ trôi. Gió nhẹ làm lay động tóc mây lòa xòa trên trán, trông nàng hắt hiu thẩn thờ. Thiện Tố cố không gây tiếng động, rón rén ngồi lên chiếc cẩm đôn hình con voi làm bằng sứ tráng men xanh bóng ngời, ở phía sau lưng nàng. Chàng móc vội chiếc khăn tay trong túi quần đưa cho Cẩm Hương. Nàng không thèm ngó tới, lấy tay quẹt vội dòng nước mắt, lẳng lặng đứng lên, bỏ vào phòng đóng sầm cửa lại.

Thiện Tố buông tiếng thở dài! Nỗi hờn giận nầy không biết bao giờ mới được giải tỏa? Cơn gió thổi qua, lay động những nhành cây bên hông nhà va chạm vào nhau xào xạc… Một vài chiếc lá lìa cành lảo đảo rơi. Con chim rẻ quạt bay vút lên rồi khuất sau rặng cây cuối vườn, và vọng lại tiếng kêu buồn.

Bữa ăn ở nhà bà Tư Hiền đãi hôm nay có tất cả năm người. Ngoài mẹ con Cẩm Hương là khách ra, còn có ông Hai Cung và mẹ con chàng. Từ ngày xuống Cai Lậy dạy học, rồi quen với Thiện Tố và qua lại nhà chàng thường xuyên, nhưng Cẩm Hương chưa bao giờ gặp cha chàng. Ông Hai Cung có dáng người cao ráo, nước da ngăm ngăm, khuôn mặt dài, mũi cao, mắt to và sáng. Ông có vẻ nghiêm khắc, ít nói. Cái uy nghiêm của ông làm cho người đối diện mới thoạt nhìn, hoặc mới gặp ông lần đầu phải nể sợ. Nhưng khi nói chuyện, ông là một người cởi mở, có nụ cười rạng rỡ, rất thân thiện. Ông nói:

– Tôi thường nghe bà thứ của tôi và Thiện Tố nhắc về cô giáo luôn. Rồi sau đó cháu cho biết đã thương cô. Những điều Thiện Tố nói về cô, làm cho tôi vừa ngạc nhiên, vừa mừng, và cũng vừa lo. Mừng là nó đã tìm được người phối ngẫu hiền ngoan và con nhà có đức hạnh để làm bạn trăm năm. Ngạc nhiên và lo vì cô học giỏi như vậy, thì cô có bằng lòng nó không? Nó chưa có sự nghiệp khả quan, chỉ vừa gầy dựng đôi chút căn cơ khiêm tốn mà thôi.

Ông Hai Cung dừng lại, và miếng cơm, chẫm rãi:

– Nhưng bù vào đó, nó có những thứ mà nhiều thanh niên thời nay ít có. Đó là chân thật, tấm lòng hiền lương và hiếu hạnh. Tôi có 4 đứa con, 3 đứa con của vợ lớn, nhưng Thiện Tố là người tôi tín nhiệm nhứt. Bất cứ một việc gì giao cho nó làm, tôi rất an lòng. Từ lúc thơ bé, khi làm một việc gì sai, nó thành thật nhận lỗi, chưa bao giờ đổ trút cho người khác để chạy tội, hay chối quanh… Không phải tôi cố tình để khen con mình. Thật sự mà nói, ở những đức tánh nầy tôi cũng không bằng nó.

Ông quay qua nhìn thẳng vào mặt Cẩm Hương. Nàng cúi mặt, ông tiếp:

– Đó là điều tôi muốn cô hiểu rõ về nó hơn, để giải oan sự hiểu lầm giữa cô và Thiện Tố, về chuyện Ngọc Huệ cháu ngoại của bác Cả Bảy. Lời hứa hôn, chỉ ở trong tiệc rượu giữa ông già tôi lúc sanh thời và bác Cả Bảy thôi, chớ không có gì ràng buộc cả. Vả lại, Thiện Tố có thương yêu Ngọc Huệ bao giờ đâu? Nếu nó thương hay bằng lòng thì chúng tôi đi cưới cổ cho nó lâu rồi. Năm nó 21 tuổi, chúng tôi thật sự đã muốn cưới vợ cho nó… Xin cô đừng có để tâm lời con Kiều Lan, hay Kiều Liên. Chúng nó đều biết chuyện như vậy mà, nhưng chúng muốn phá Thiện Tố và cô thôi. Đừng để mắc mưu bọn chúng nó. Việc tôi muốn nhắc nhở cô là hãy bình tâm xét lại lòng mình, coi có thương yêu Thiện Tố không? Đó mới là điều quan trọng.

Lời giải oan cho con của ông Hai Cung đã làm cho vợ con ông rất đổi vui mừng. Cả má của Cẩm Hương cũng vậy. Bà tin tưởng Thiện Tố và thương mến anh ta. Sau bữa cơm ai nấy vui vẻ nói chuyện cây trái, mùa màng, làm ăn… Họ nghĩ rằng sau cơn mưa trời lại sáng, cái gút mắc trong lòng Cẩm Hương được cởi ra rồi. Vì trong gia đình ông Hai Cung là người có quyền uy được vợ con kính yêu và nghe lời. Còn ngoài xã hội thì được nhiều người nể trọng.

Nhưng lòng Cẩm Hương vẫn không gì thay đổi. Nàng vẫn ngấm ngầm nghĩ rằng vì thương yêu con, nên cha anh ta mới ra mặt giảng hòa! Bào chữa cho con trai là quyền của ông, còn tin hay không là quyền của nàng. Nể mặt ông là người lớn, nàng không dám trả treo, chớ còn lâu à! Chuyện nầy không ai có thể làm nàng xiêu lòng.

Trời đã xế trưa. Chị Sáu Tàu Hủ hát ru con trong giọng nhừa nhựa ngáy ngủ của chị:

“Ầu ơ…
Ai đừng dỗ ngọt dỗ bùi.
Hận người ở bạc chẳng nguôi tấc lòng…
Ầu ơ…
Chè chẳng gặp xôi lỡ đôi, lỡ lứa.
Lìa kẻ bạc tình lên xe lửa tui dông… “

o O o

Vầng kim ô ngã về hướng tây in hình hai thiếu nữ bóng ngã dài trên dòng nước trong xanh đùn nhiều bọt trắng. Đó là do động cơ của chiếc bắc nổ phành phành. Chiếc bắc lừ đừ lướt chậm chạp như bà bầu sắp đến ngày sanh, vượt dòng nước đục màu phù sa để đến bên kia bờ thành phố Cần Thơ.

– Em nghĩ, chiếc bắc nầy chắc có từ ngày tạo thiên lập địa nên nó cũ ơi là cũ, chạy hết muốn nổi rồi.

Nghe tiếng than phiền của Ánh Nguyệt, Cẩm Hương cười:

– Càm ràm cái gì! Còn đỡ hơn bắc Chợ Gạo trên tuyến đường từ Mỹ Tho đi Gò Công. Những phu bắc, phải dùng sức của đôi tay mà kéo cho qua sông đó nghen.

Con nhỏ ngạc nhiên chưng hửng, hỏi:

– Trời đất! Bộ thiệt hả chị? Thật, không biết chừng nào nước non nầy mới tiến bộ bằng các nước Âu Mỹ?

Ánh Nguyệt như hỏi với chính mình. Cẩm Hương lên tiếng:

– Không lâu đâu, đời con, đời cháu mình sẽ có được điều đó.

Trả lời bạn, nhưng lòng nàng nặng chĩu bởi hình ảnh tên gạt gẫm Thiện Tố luôn ẩn hiện trong tâm trí. Cẩm Hương thấy mình thật mâu thuẫn!

Từ hai tháng trước, nàng rủ Ánh Nguyệt cùng nàng qua thăm Cần Thơ một chuyến cho biết, nhân dịp Khanh rảnh rỗi, hứa sẽ đưa hai nàng đi thăm các thắng cảnh ở nội thành Tây Đô. Chàng biết nhiều thành phố nầy, nhờ ngày xưa đi học mấy năm trời ở Cao Tiểu Cần Thơ (Collège de Cần Thơ). Bởi Cẩm Hương ngại trai đơn gái chiếc đi chơi như vậy, và nhứt là con gái ở phòng ngủ, dù phòng ai nấy ở. Nhưng nếu có người quen biết được thì sẽ mắc cỡ chết, và sẽ mang nhiều tai tiếng lắm… Dĩ nhiên là tiếng xấu rồi, nên nàng rủ thêm Ánh Nguyệt phụ đỡ đạn! Và biết đâu, khi Khanh gặp Ánh Nguyệt, trời xui đất khiến họ phải lòng nhau thì Cẩm Hương sẽ cảm thấy vui vẻ và dễ chịu hơn. Vì mỗi khi nàng liên lạc thư từ, nhận quà cáp của Khanh, hay Khanh bất ngờ ghé qua thăm, nàng mừng lắm. Nhưng sau đó tâm hồn nàng lại bị rơi vào trống vắng, cô đơn, và cảm thấy mình như kẻ phạm tội, như mình phản bội con người gạt gẫm đáng ghét kia. Phải, tại sao mình tự gây phiền não như vậy?

Tà áo lụa màu xôi lá cẩm ôm sát thân người mảnh khảnh của Ánh Nguyệt tung bay theo gió, quần sa-teng trắng, mái tóc quăn tự nhiên được kẹp sau lưng, nằm gọn trong vành nón lá bài thơ quai nhung đen, cột thành cánh bướm hai bên sát vào nón. Dưới ánh nắng trong lành, da dẻ Ánh Nguyệt thêm hồng, hào tươi tắn. Nếu Cẩm Hương là một họa sĩ, thì Ánh Nguyệt sẽ có một bức chân dung cô thiếu nữ với dáng dấp trang nhã mềm mại giữa sông rộng, trời cao.

Màu nắng chiều lóe trên mặt nước phản chiếu muôn sắc. Sóng vỗ chập chùng đưa chuyến phà chở nặng xe cộ, người và hàng hóa vượt qua sông để đến bến bờ, nơi hai thiếu nữ sẽ viếng thăm.

Những ngày đi thăm Tây Đô trở về, thật vui vẻ. Tâm hồn Cẩm Hương thoải mái vô cùng. Khanh và Ánh Nguyệt rất tương đắc, từ cách nói chuyện cởi mở, các món ăn họp khẩu vị, những cảnh vật chung quanh, hai người cùng khen lấy khen để. Trong khi Cẩm Hương không thấy đẹp, hoặc hữu tình chút nào mà còn trơ trẻn nữa. Phải chăng “Người buồn thì cảnh cũng buồn? Người buồn thì cảnh có vui bao giờ?”. Lúc trở lại Cai Lậy, Ánh Nguyệt ở lại chơi với nàng hai ngày sau mới về Mỹ Tho.

Ánh Nguyệt trầm trồ:

– Đi chơi vui quá chị ơi. Sau nầy ai làm vợ anh Khanh sẽ hạnh phúc lắm.

Cẩm Hương nhìn bạn cười, hỏi:

– Nguyệt cũng thấy vậy à? Như vậy thì để chị làm mai cho hai người nghen.

Ánh Nguyệt trợn mắt ngạc nhiên:

– Bậy nà! Bộ ảnh không phải là kép sơ-cua của chị sao? Em thấy anh Khanh là người đàn ông tốt, có nhân phẩm, có tư cách… Nhưng em xem ảnh như một người anh thôi, chớ không thấy tim mình xuyến xao, nhức nhối khi nghĩ ngợi tới ảnh như lần đi chơi với em trai chị.

Cẩm Hương cười:

– Nếu lòng em thật sự như vậy thì chị sẽ làm mai em cho Tuấn. Chị nghĩ, em đã lọt vào vũng sình của con tim mo chai nó rồi. Nhưng cái thằng cua đinh cắn cụt đó hay mắc cỡ nên ngại chưa dám thố lộ thôi. Tình yêu ngắn ngủi, trong lòng chị, Thiện Tố như chết rồi. Còn với Khanh, chị cũng giống như em. Sự tốt bụng và tư cách chững chạc của anh ta, trong lòng chị kính trọng cảm mến, nhưng chị coi ảnh như một người thân trong gia đình hơn, chớ không thấy tình cảm như chị đã có với Thiện Tố trước kia.

o O o

Gió thổi vùn vụt hốt bụi bốc lên mịt mù và những lá khô bên đường tung bay long lóc. Trời đang sáng trưng bỗng dưng tối sầm lại. Sấm nổ ầm ầm, chớp nhoáng liên hồi. Mưa rơi lộp độp trên mái nhà… Rồi mưa ạt ào như nước đổ. Mấy lu, hũ, ngoài mái hiên đã chứa đầy nước mưa. Dưới kinh, nước đục ngầu vì đất cát theo nước mưa từ trên bờ chảy xuống. Cá trê trắng lẩn trốn trong hang cũng mò ra kiếm mồi, oặn đuôi, nhảy vọt trên mặt nước. Sở dĩ Cẩm Hương biết được, là nàng nhớ có lần cũng vào ngày mưa như hôm nay, Thiện Tố lấy chuối chín móc vào lưỡi câu, câu được rất nhiều cá trê trắng…

Bên ngoài, càng lúc mưa càng nặng hột. Nhìn qua cửa sổ hé mở gió vẫn thổi mạnh làm cây cối quằn quại, nghiêng ngã. Hình như có tiếng ai gõ cửa? Tiếng gõ cửa như hối thúc, dồn dập.

Bà Tư Hiền co ro trong chiếc áo tơi bằng lá chầm, và chiếc nón lá trên đầu, nhưng vẫn lem nhem ướt. Cẩm Hương ngạc nhiên quá đỗi, tíu tít:

– Dạ chào bác, xin mời bác vào nhà. Trời mưa lớn quá! Để cháu rót trà bác uống cho ấm bụng.

Bà Tư giũ cho nước mưa rơi bớt, bước vào nhà. Nàng khép cửa lại lấy khăn đưa cho bà lau khô. Nàng bước lại bàn, lấy tách rót nước trà trong chiếc bình bằng sứ trắng được vẽ cảnh Đông khuê tập diễm (phòng phía Đông có các cô gái đẹp tụ họp) màu đỏ, đen, xanh chen lẫn lộn rực rỡ. Bình nước được giữ ấm lâu trong vỏ bình làm bằng trái dừa điếc. Sáu cái tách thì được vẽ bông mẫu đơn chen cặp uyên ương. Nàng nhẹ giọng:

– Mời bác uống trà cho ấm. Mưa lớn quá! Thưa, bác ghé qua có chuyện chi không bác?

Bà Tư Hiền mếu máo:

– Bác qua đây xin cháu đừng giận Thiện Tố nữa. Nó thật sự không có dối gạt cháu đâu. Những điều ba nó nói đều đúng cả. Mọi việc chỉ tại mấy con chị của nó phá đám thôi.

Cẩm Hương cảm thấy vô cùng khó chịu. Bây giờ hắn ta lại cầu cạnh đến mẹ mình! Bà Tư lau nước mắt:

– Bác biết cháu không muốn gặp mặt nó nữa. Nó cũng đã dặn, không cho bác đến gặp cháu. Nhưng vì lòng thương con, bác không thể làm thinh được. Có lẽ nó dùng công việc làm để quên, nên 2 tuần trước nó đã trở lên ruộng coi thợ thầy làm cho đến hết mùa lúa… Bác vừa ở nhà thương Mỹ Tho chưa về đến nhà, vội ghé qua đây, Thiện Tố nằm ở dưới 3, 4 ngày rồi mà bịnh vẫn chưa đỡ chút nào. Bác khổ lắm! Không biết tính làm sao, chỉ biết ghé đại vô đây…

Bà Tư Hiền nghẹn lời ứa nước mắt! Cẩm Hương chạnh lòng lắm, nhưng vội quay đi giấu dòng lệ nóng! Nhìn theo thân vóc héo hắt, gầy gò của bà Tư Hiền lúp xúp đi dưới cơn mưa còn lác đác rơi, Cẩm Hương thở dài, tội nghiệp cho bà. Nhưng nàng không hứa hẹn gì, và cũng không nói lời nào, hoặc làm một cử chỉ nào đó để trấn an, hay để bà hy vọng nàng tha thứ cho con bà.

Phải, má nàng nói đúng, nàng là một người cứng đầu và chắc dạ! Từ nhỏ đến lớn, tự ái và tâm tình nàng chưa bao giờ bị tổn thương trầm trọng như thế nầy! Nàng không biết sao tự nhiên mình khóc? Nàng đang đứng giữa làn ranh lựa chọn Thiện Tố và Khanh. Hai người đàn ông nầy đã lẫn lộn khi ẩn, khi hiện trong tâm tưởng nàng.

Cẩm Hương nhìn đồng hồ vẫn chưa đến 7 giờ sáng. Nàng uống hớp nước, sau khi ăn vội chưa tới nửa gói xôi còn ấm vừa mới mua của bà hàng gánh đi ngang qua cửa. Chải lại mái tóc, nàng thay chiếc áo dài đơn giản, rồi ra bến xe đò đáp xe đò đi Mỹ Tho. Nàng hành động một cách máy móc.

“Đến nhà thương rồi cô”, Cẩm Hương quay về thực tế. Nàng chép miệng thở dài xuống xe, mở bóp lấy tiền trả cho người kéo xe. Nàng qua dãy hành lang dài của khu bảo sanh, đi lên lầu nơi bịnh nhân nội khoa. Cửa phòng chỉ khép hờ, Thiện Tố đang ngủ. Chàng đắp mền quá ngực, thân mình gầy yếu nhiều, mặt mày mệt mỏi, xanh xao, đôi mắt quầng thâm nhắm nghiền, hơi thở nhẹ đều đều. Đối diện với giường sắt chàng nằm là cái đi-văn bằng cây, bề ngang chừng một thước có lẽ là để cho người nuôi bịnh. Cẩm Hương đứng đó một hồi, rồi đi ra đứng ngoài hành lang trước phòng. Nàng nhìn đồng hồ đeo tay, mới hơn 10 giờ sáng. Bà Tư Hiền tay cầm bình thủy nước nóng, mừng rỡ ứa nước mắt. Bà cầm tay Cẩm Hương:

– Thật cảm ơn cháu xuống thăm nó. Cháu vào trỏng chưa?

Cẩm Hương chào bà, rồi nói:

– Thưa bác, cháu vào rồi. Nhưng ảnh đang ngủ.

Như sợ Cẩm Hường về, bà dặn:

– Cháu đứng đây chờ, bác đem bình thủy nước nóng vô rồi ra ngay.

Bà Tư vừa quay lưng, thì từ trong phòng vọng ra tiếng ho của Thiện Tố. Bà quay lại nói:

– Chắc nó thức rồi. Thôi hãy vào với bác đi cháu.

Cẩm Hương bước theo sau bà Tư. Cánh cửa mở rộng. Ánh sáng tuôn vào phòng. Thấy Cẩm Hương, Thiện Tố ngạc nhiên, vẻ vui mừng hiện rõ trên nét mặt bịnh hoạn. Chàng quay mặt vào trong để giấu đi nỗi xúc động của mình, Cẩm Hương cũng cảm thấy lòng bồi hồi. Nàng mềm lời, ngọt giọng:

– Anh thấy khỏe được chút nào chưa? Bịnh gì vậy? Chắc anh lao tâm, lao lực lo việc đồng áng chớ gì?

Thiện Tố muốn ngồi dậy. Bà Tư lấy gối để sát tường, vừa đỡ con vừa bảo:

– Con hãy ngồi dựa vào gối cho đỡ mỏi lưng.

Muốn cho hai người tự do nói chuyện, bà Tư quay lại nói với Cẩm Hương:

– Ngồi ghế đi cháu. Bác xuống dưới lấy mấy cái khăn phơi ở sân sau bịnh viện.

Vì còn xúc động, hay yếu ớt vì bịnh, Thiện Tố run giọng:

– Cảm ơn em, anh đã đỡ được đôi chút, có lẽ mấy hôm trước mắc mưa nên anh vướng bịnh chớ không có gì đặc biệt. Chân em đã lành hẳn rồi hả?

Cẩm Hương đến thăm, nhưng chưa phải là nàng đã hết giận Thiện Tố. Nỗi ấm ức vẫn còn đặc cứng trong lòng, đôi lúc cựa quậy làm cho vết thương lòng thêm nhức nhối. Nên Thiện Tố hỏi đến đâu nàng trả lời đến đó. Nếu ai nghe thấy hai người đối đáp, họ sẽ tưởng Thiện Tố đi thăm bịnh còn nàng thì giống bịnh nhân hơn là người đi thăm. Thiện Tố thở dài, nhẹ giọng:

– Bộ em còn giận anh sao? Đến chừng nào em mới hết giận anh đây? Được em đến thăm, anh tưởng như mình hồi sinh trở lại và cảm thấy khỏe khoắn nhiều lắm. Cảm ơn em còn nhớ đến thăm anh. Nhưng vậy là đủ lắm rồi, anh rất vui và mãn nguyện.

Nhân viên nhà thương đem thức ăn vào cho bịnh nhân, Cẩm Hương đứng lên chào bà Tư và Thiện Tố kiếu từ. Bà Tư muốn giữ nàng ở lại nhưng không có lý do nên làm thinh. Thiện Tố lưu luyến đôi mắt buồn hiu nhìn nàng ra về.

Bỗng Kiều Liên và Ngọc Huệ bước vào.

Cẩm Hương thấy hôm nay Ngọc Huệ ăn diện hơn những lần gặp trước. Nàng mặc chiếc áo dài tím than bằng nhiễu, quần lãnh đen. Tóc bới thả trên ót. Đeo bông tai, vòng tay, dây chuyền toàn bằng vàng bóng ngời. Cô ăn mặc trang điểm không gì quý giá, nhưng sắc diện cô sáng láng, da dẻ hồng hào, dáng đi uyển chuyển, nên cô không lu mờ trước một Kiều Liên ăn mặc lòe loẹt, đeo nữ trang rườm rà. Dù nắng nóng như lửa đốt mà chị ta mặc áo nhung đỏ chót, quần sa-teng đen. Đeo sưu bộ cẩm thạch xanh lè. Hai màu đỏ xanh chõi nhau chan chát, làm nực mắt người chung quanh.

Hai cô Kiều vốn có mặc cảm với Cẩm Hương. Cho nên mỗi lần đến nhà bà Tư Hiền, hai cô ăn mặc chói chang màu sắc cho nổi. Vàng đeo, ngọc giắt bừa bộn. Đôi lúc Kiều Lan sửa giọng bằng cách ngoai mồm bẻ miệng, cặp môi uốn éo. Còn Kiều Liên thì đôi mắt trừng qua liếc lại cho có vẻ sắc sảo mặn mà, và nhấn giọng ỏn ẻn, điệu đà.

Nhớ có lần, Thiện Cảm nói giỡn với hai nàng Kiều:

– Hai bà chị có giọng nói của nàng quý phi nhỏng nhẻo với quân vương. Cô đào Năm Phỉ đóng vai Điêu Thuyền, cô đào Thanh Tùng đóng vai Dương Quý Phi nhỏng nhẻo cỡ đó là cùng.

Bị chạm nọc, Kiều Liên ong óng cái miệng:

– Đồ hổn hào, đồ xấc xược, dám nhạo báng hai chị của mầy. Tao mà được như cô Năm Phỉ tao sẽ mướn mầy làm gạt-đờ-co. Mỗi tháng tao thí mầy 10$ thôi.

Kiều Lan xon xỏn:

– Đồ cái thằng vô duyên. Mầy làm thinh không ai nói mầy câm! Tao mà là cô Thanh Tùng, tao sẽ mướn bọn du côn Bồn Kèn bên Khánh Hội lấy thẹo mặt mầy, cho mầy tởn tới già

Ông Hai Cung binh con trai út:

– Thiện Cảm nói phải đó. Đàn bà con gái mà điệu đà, õng ẹo quá sẽ lỗi số. May mà nhà mình tích phước nên hai cô Kiều không sa vào cảnh làm vợ bé lấy khinh chồng người. Hai chị em bây từ nay nên tu tâm dưỡng tánh, sửa đổi cách ăn nói, đi đứng lại đi để khỏi bị ác quả, ác nghiệp báo ứng.

Từ khi Thiện Cảm tu chỉnh, lo tập tành viết văn, không cà nhổng chơi bời thì được cha mẹ cưng chiều lắm, làm Kiều Lan và Kiều Liên hết dám lên mặt với cậu em mình nữa.

Cẩm Hương chào Kiều Liên và Ngọc Huệ. Nàng liếc mắt sang Thiện Tố, ngầm nói với chàng rằng: “Còn minh oan gì nữa?”. Rồi nàng lẹ bước ra khỏi phòng.

Thiệt tình hai người đến thăm bịnh không đúng giờ chút nào hết! Bà Tư bực bội vô cùng, còn Thiện Tố hết sức ngỡ ngàng. Kiều Liên nói vói theo:

– Sao về sớm vậy cô giáo? Tui cứ tưởng mấy hôm rày cô săn sóc cho em tui ở dưới nầy chớ.

Cẩm Hương không đếm xỉa, không trả lời, cũng không quay lại. Nàng cắm đầu đi nhanh ra gần tới cổng rào nhà thương, thì nghe tiếng gọi ơi ới tên mình phía sau lưng. Quay lại, nàng thấy Ngọc Huệ vừa đi vừa chạy theo:

– Cô đi mau quá, thoáng đó đã mất tiêu, làm tôi chạy theo muốn hụt hơi. Mệt quá! Nầy cô Cẩm Hương, chúng mình có thể đến quán bên kia đường ngồi uống ly nước, hay lại ngồi trên băng đá kia nói chuyện một chút được không?

Cẩm Hương không biết cô ta muốn gì đây? Nhưng nàng gật đầu lặng lẽ đi theo. Hai người đến băng đá cạnh gốc me già, xa khoảng đường đông người ra vào. Ngọc Huệ thân thiện vui vẻ lên tiếng trước:

– Lâu rồi không gặp cô. Cô có khoẻ không cô giáo? Tình cờ hôm nay tôi đi chợ tỉnh mua sắm với thím và má tôi, gặp chị Kiều Liên trên xe, chị cho biết đi thăm anh Thiện Tố bịnh. Má và thím tôi đến chợ trước, tôi theo chị ấy ghé qua thăm bịnh. Bây giờ tôi cũng ra chợ để gặp lại hai bà. Cô Cẩm Hương à, vào ngày mùng mười tháng tới, còn độ một tháng nữa thì đám hỏi tôi, mời cô đến dự chơi cho biết đám tiệc ở vùng quê nầy nghen.

Cẩm Hương chưng hửng, cảm thấy chới với, hơi thở hụt hẩng. Nhưng nàng dằn cơn bàng hoàng bối rối xuống, không để một mảy may về sự bất thường của mình lộ trên nét mặt. Còn Ngọc Huệ thì cười vui vô tư, mắt gợn sóng tình. Cô ta gần như không để ý những gì ở chung quanh, Cẩm Hương lấy giọng tự nhiên bảo:

– Xin chúc mừng chị. Sao gấp quá vậy, trước đó tôi không nghe chị nói?

Ngọc Huệ miệng cười đẹp. Mặt mày cô ta phơi phới.. Đôi mắt long lanh, rèm mi chớp chớp. Khuôn mặt rạng rỡ như vậy, chứng tỏ cô đang ngụp lặn trong niềm hạnh phúc tràn trề:

– Chưa chắc chắn nên tôi không tuyên bố cho ai biết đó chớ. Gia đình hai bên quen biết cũng lâu lắm rồi. Nhưng ảnh bận làm ăn, nên cho đến bây giờ chúng tôi mới được cha mẹ hai bên cho làm đám hỏi, và gần Tết mới đám cưới.

Cẩm Hương thấy tâm hồn mình trũng xuống, nặng như đang bị dằn cái cối đá. Lạ thiệt! Đã nói không muốn gặp người ta, đã nói tiếng chia tay, đã nhứt quyết đoạn giao… Nhưng giờ đây nghe họ sắp thành hôn sao mình lại đau khổ như vầy?

Hai người yên lặng, bởi tiếng còi tò te, tò te, tò te… của xe cứu thương sổ cờ chạy vào. Cẩm Hương nói:

– Mong anh Thiện Tố mau lành bịnh để ngày đó anh chị và hai họ thêm vui.

Đến phiên Ngọc Huệ ngạc nhiên quá đổi, mở to mắt hỏi:

– Cô nói cái gì? Anh Thiện Tố và tui? Cô nghĩ sang đàng rồi chăng?

Cẩm Hương cảm thấy khó chịu ra mặt. Đã sắp thành hôn rồi mà còn muốn giấu? Mấy người nầy thật là lạ lùng! Cẩm Hương cao giọng:

– Không phải tháng tới chị và anh Thiện Tố đám hỏi sao?

Ngọc Huệ chợt hiểu, ôm bụng cười ngặt ngoẽo:

– Cô hiểu lầm rồi cô Cẩm Hương ơi. Người sắp hỏi cưới tôi là anh Thông ở bên tỉnh Vĩnh Long. Ông bà nội ảnh ở xóm tôi, còn gia đình ba má ảnh dọn về buôn bán ở bển mười năm nay rồi. Anh Thiện Tố cũng biết anh Thông nữa, vì chúng tôi ngày xưa là bạn cùng lớp mà. Nhưng tôi và anh Thông nghỉ học sớm, còn anh Thiện Tố xuống Mỹ Tho học đến Tú tài lận.

Cẩm Hương như cây khô vừa được tưới nước, vừa gặp cơn mưa rào… Nàng thấy mình thật vô duyên, nhưng không dằn được cơn vui tràn ngập, nên hí hởn tươi rói mặt, hỏi:

– Sao chiều hôm đó, tôi nghe chị Kiều Liên nói chị là hôn thê của anh Thiện Tố?

Ngọc Huệ nín cười, vỗ vai Cẩm Hương tự nhiên nói:

– Cái chị ba lơn hết thuốc chữa đó nói giỡn mà cô cũng tin sao? Thật sự thì người lớn bên gia đình tôi và bên gia đình anh Thiện Tố, ai cũng muốn tác hợp tôi cho ảnh. Nhưng anh Thiện Tố không thương tôi, tôi cũng không thương ảnh thì người lớn dù có thiện chí kết sui gia cũng đành chịu thôi. Cô cũng biết thời buổi bây giờ phong hóa đỡ gắt gao lắm rồi, ít có gia đình nào ép duyên con cái như thời ông bà, cha mẹ chúng ta. Đám hỏi tôi, cô nhớ đến chơi nghen. À mà cô đi về, hay đi chợ vậy? Nếu xuống chợ thì chúng ta cùng đi.

Cẩm Hương cảm thấy tâm hồn mình như trút đi gánh nặng ngàn cân, nên thoải mái nhẹ nhàng vô cùng. Nàng vui vẻ, thân thiện đứng lên, cười nói:

– Cảm ơn chị, nếu không có chuyện gì bất ngờ thì ngày đám hỏi chị tôi sẽ đến chúc mừng. À, chị cứ đi chợ, tôi còn chút việc phải trở vào nói với anh Thiện Tố…

o O o

Mấy tuần sau đó, Cẩm Hương được ông bà Hai Cung mời qua nhà từ đường ăn giỗ người cô ruột của ông. Bà nầy không có chồng. Lúc qua đời để lại cho ông của cải và cả chục mẫu vườn đất của tổ phụ chia cho. Vẫn là cái đám giỗ nhỏ, nhưng ông lại tổ chức tươm tất cho các con biết, vì muốn ăn mừng mình được ban Hương Chức Hội Tề cho thay thế chức vụ ông Thôn Nguyễn Văn Sự vừa mới qua đời. Ông Thôn có phận sự lo việc công nho (về sau gọi là ngân quỹ) cho làng, nắm trong tay sổ sách xuất nhập tiền bạc của ban Hương Chức Hội Tề.

Bà Hai Cung mặt mày vui vẻ, nhưng trề môi liếc chồng:

– Ngày xưa phải ông nghe tui, lo chạy chọt với thầy Cai Tổng Lý Chánh Nam thì đã được chức Hương Hào rồi. Năm qua tháng lại ông cũng lên chức Hương Chánh, Hương Giáo, chớ đâu có giữ hoài cái tên Hai Cung trơn lu, chẳng có chức phận gì trong làng, trong xã.

Thiện Tố, Thiện Cảm, cùng chú Sáu sáng sớm hôm đó dở chà dưới mé sông, bắt được tôm cá rất nhiều. Hai cô Kiều và Hồng Ánh trổ tài nấu nướng. Họ kho thịt bắp đùi heo, cá lóc và hột vịt bằng nước dừa xiêm. Cá thác lác được nạo lấy thịt để dồn khổ qua. Tôm càng xanh vỏ nướng xé tơi trộn gỏi với củ cải trắng xắt thật mỏng và thịt ba chỉ. Cá trê vàng cặp gắp nướng dầm nước mắm gừng. Bà Tư Hiền hái đậu rồng ở vườn nhà xào lòng gà. Bà còn làm món hon vịt xiêm với măng Mạnh Tông mới có lứa đầu ở vườn nhà ăn với bún. Ngần ấy món cộng thêm rau sống, dưa chua như dưa kiệu, dưa tỏi, dưa gừng. Bánh phồng tôm, cùng các loại bánh tráng miệng như là bánh ích, bánh da lợn, bánh bông lan.. .dọn chật cả bàn.

Gia đình ông Hai Cung gồm nào bà lớn, bà nhỏ, con gái, con trai, rể, dâu, cháu… Ngồi đầy 3 bàn tròn lớn đặt gần nhau. Hôm nay, chỉ có Cẩm Hương là người chưa phải chánh thức là thân thuộc trong nhà ông.

Từ ngày hết giận hờn Thiện Tố thì tâm hồn Cẩm Hương cởi mở vui vẻ hơn, nên trước đám giỗ nầy một ngày, nàng cũng làm để hôm nay đem đến ít loại bánh nướng mà Ánh Nguyệt đã dạy làm dạo trước.

Hồng Ánh dở 3 ngăn quả bánh Cẩm Hương mang đến, hết lời trầm trồ:

– Mèn ơi, chị Cẩm Hương nướng bánh phục linh, bánh gai, bánh con đuông… vừa lửa nên không có một vết cháy xém nào. Ôi, còn bánh men lớn như trái chanh cắt đôi nữa, bắt bông đường hoa hồng màu vàng, màu đỏ lá xanh, thiệt thấy mà mê…

Kiều Lan thấy Cẩm Hương đi ra sàn lảng rửa tay, trề môi nói lén:

– Biết đâu cổ bỏ tiền ra mua mấy thứ bánh nầy đem lại để lấy le.

Kiều Liên phụ họa:

– Tui nghe nói ở chợ Cái Bè có thím Năm Hược làm bánh men bắt bông đường nổi tiếng cuộc đất Định Tường nay. Tôi nghĩ chắc cô giáo nhờ người đến đặt thím làm đó đa.

Hồng Ánh vô tư, cãi:

– Đâu mà có! Chính em và anh Thiện Cảm ghé qua nhà dì Tư hôm qua, thấy cổ đang ngồi bắt bông đường lên bánh mà.

Thiện Tố nhăn mặt:

– Hai chị nói bướng nói càn, nếu cô giáo Hương nghe được, cổ sẽ nghĩ sao đây?

Thật, “Tới chết cái nết không chừa”. Ý là ông Hai Cung đã dặn trước:

– Từ nay tụi bây không được xoi bói, mỉa mai Cẩm Hương nữa. Vì ba đã quyết định cưới cô ấy cho Thiện Tố rồi. Nay mai, Cẩm Hương là phần tử của gia đình mình. Cho nên chị em bây phải cẩn thận lời nói mà để đức cho các con bây. Tụi bây còn có sui có gia nữa. Lời nói không mất tiền mua / Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau. Đừng có những hành động hàm hồ, cử chỉ khó coi, lời lẽ nặng nề như dùi đục chấm tro mà xóm giềng sẽ chê cười…

Thiện Tố cũng thừa nước đục thả câu. Chàng nhìn hai bà chị ó đâm của mình: “Hai chị làm bánh nướng, bánh luộc, bánh chiên đều xuất sắc. Sao không tìm thầy học làm bánh Tây như bánh sâm-banh, bánh phờ-lăng… Cứ ganh tỵ với cô giáo thì thêm ác nghiệp, chớ có ích gì…”.

—>Chương 14

This entry was posted in 3.Truyện dài - Tiểu thuyết, Dư Thị Diễm Buồn. Bookmark the permalink.

Ý kiến - Trả lời

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s