GIỌT NƯỚC MẮT THỦY TINH (Lê Thao Chuyên)

-13-

Buồn bã Nhung lên giường cuốn mền. Mọi lần giờ này em như con sâu cuốn tròn trong chiếc kén, tai úp chặt ống nghe để mang giọng nói hơi thở của anh hòa ngập trong phòng. Cánh cửa bên hông em đã mở tung để đón hương thơm từ cây công chúa, tấm drap hôm nào anh ngồi vẫn còn mang hơi hám mà sao tình anh xa cách quá. Em hiểu anh yêu em, rất yêu em nhưng càng yêu anh càng tránh né sợ hãi. Được gì đâu, có ích lợi gì đâu hay chỉ mang đến dằn vặt khổ sở?

– Giờ này mà ngủ hả? Bệnh hay sao?

Giọng Tùng đột ngột vang lên cắt đứt tất cả tư tưởng hỗn độn đang nhảy múa trong đầu. Nhung tung mền ngồi dậy:

– Định ngủ nhưng không ngủ được. Sao anh về sớm vậy?

Tùng nói trống không:

– Về tắm rửa rồi phải đi có công chuyện.

– Anh dùng cơm chưa, mình ăn luôn tiện thể?

Nhung cảm thấy xấu hổ khi đang dùng những lời giả dối vì thực sự có bao giờ nàng muốn thấy mặt Tùng. Ngay chính Tùng cũng cảm nhận được điều đó nên hơn tuần nay chàng tránh về nhà và chỉ ăn ở nhà bè bạn hoặc ở tiệm. Tùng nhìn vợ thoáng xoi mói bực dọc. Con đàn bà này tính dở trò gì? Hay là nó đã biết được việc mình làm? Tùng dè dặt:

– Chưa ăn nhưng không đói.

– Anh định đi đâu vậy?

Nhung hỏi bằng một giọng thật nhẹ nhàng âu yếm. Mọi ngày có bao giờ nàng lưu tâm đến chuyện đi hay ở của chồng sao bỗng dưng hôm nay lại ra chiều thân mật? Tùng ậm ự:

– Mừng tiệc sinh nhật của con người bạn.

– Ai vậy? Cho em đi với nhé!

Giọng Nhung vui vẻ trong khi Tùng lại cảm thấy khó chịu vì cảm tưởng bị rình mò theo dõi.

– Muốn đi sao không nói trước để họ sắp xếp? Đàn bà thật lắm chuyện quá!

Nhung đang buồn nên cảm thấy cần ra ngoài cho thanh thản chút đỉnh nào ngờ Tùng dấm dẳn khác thường làm nàng ngạc nhiên:

– Ở sở có chuyện buồn phiền hay sao anh gắt với em vậy?

– Chẳng gắt chẳng gỏng gì cả nhưng có điều hễ thấy anh đi đâu là em bắt đầu hạch sách làm như đi theo con nào không bằng.

Nhung cũng cảm thấy bực không kém:

– Em không có ý đó anh đừng vu vạ cáo gian

Như chờ sẵn dịp để làm lớn chuyện Tùng cao giọng:

– Vu vạ cáo gian? Thằng này mà lại đi vu vạ cho một con chết tiệt?

Nhung tái người, cơn giận làm cổ họng nàng nghẹt lại, Tùng vẫn chưa buông tha:

– Khôn hồn liệu lời ăn tiếng nói. Vừa vừa phải phải thì còn cho ăn nhờ ở đậu, lộn xộn ông tống cổ cả thầy lẫn tớ ra ngoài ăn mày cả lũ chứ đừng tưởng bở ở nhà chỉ tay năm ngón là xong đâu. Thứ vợ không ra vợ ai mà sẵn tiền nuôi báo cô.

Nhung chết sững, mặc dù những lời lẽ không lạ gì nhưng phát xuất từ miệng Tùng, một người nàng đã từng ôm ấp say đắm một thời gian khá lâu; giờ không còn thương yêu nhưng Tùng vẫn là người có tư cách, có trách nhiệm và bổn phận. Chẳng lẽ cái xác thịt thường tình, cái dục vọng trong con người làm cho Tùng quẩn trí? Nhung không dám hó hé nửa lời mặc Tùng lải nhải một hồi mỏi miệng chán lời rồi cũng phải im thôi. Gió bão cuốn tới nhưng không gặp vật cản trở thì lấy đâu tàn phá? Một người cố gây chuyện còn một người ngậm tăm lấy đâu mà bùng nổ? Nước sôi đổ trên tuyết thì nước cũng phải biến thành đá.

Tuy nhiên sự im lặng của Nhung trong lúc này đối với Tùng như một khiêu khích tột cùng, mặt đỏ gay theo từng câu trầm bổng, bao uất hờn chồng chất được dịp tuôn theo đôi tay vung vẩy và Tùng bỗng khựng lại. Chiếc đồng hồ đeo trên cổ tay như nhắc nhở tới giờ hẹn làm chàng xoay lưng vội vã nhưng vẫn không quên nện mạnh gót giầy xuống nền nhà để tỏ sự bực tức.

Nhung muốn thót tim nhưng bên ngoài vẫn tỏ vẻ thờ ơ cho mãi đến khi tiếng nước chảy ào ào trong phòng tắm nàng mới tỉnh hồn. Nỗi buồn lại vây kín và như càng lúc càng mãnh liệt – nỗi buồn mà Nhung biết chắc nó không xuất phát từ Tùng – vì hiện tại đầu óc nàng đang đặc kín hình ảnh Tịnh. Gọi cho em Tịnh ơi, khi cô đơn mới thấy rõ anh là người mà em vô vàn cần thiết, khi buồn phiền mới thấy rõ ở anh mới là nguồn an ủi.

Nhung cắm dây điện thoại và gọi lại một lần nữa. Lần này vừa nghe giọng nàng tiếng cúp cộc cằn; chắc chắn là anh rồi, sao tàn nhẫn quá Tịnh ơi, Tịnh ơi. Nhung úp mặt xuống gối bật khóc nức nở. Yêu là như thế sao anh? Em có lỗi gì mà bị trừng phạt gớm ghê. Sao không nói với em một lời dù là mắng chửi, sao mình không thể trọn vẹn như những ngày qua. Yêu nhau như thế này nào đã gọi là có tội? Mình đâu đã một lần hò hẹn dù em vô cùng thèm khát. Mình đâu đã cho nhau vòng tay dù em biết rằng vòng tay sẽ như chiếc đũa thần huyền diệu biến người thiếu phụ trong tranh biết cười biết nói.

Tịnh ơi, người ta bảo những người đi tu là những người hiểu rộng biết nhiều. Anh đã hiểu gì nơi em? Đã hiểu tình yêu của em phải ép trong một giới hạn? Kẻ tham lam bao giờ cũng là kẻ đòi hỏi nhiều nhưng cho hay không vẫn là quyền của anh, đâu thể viện vào một lý do nhỏ nhoi để buộc tội rồi xa nhau. Tịnh, em không thể thụ động như những tháng ngày trước; em cũng không thể bó gối nhìn thời gian. Tình mình sẽ không bị vẩn đục nếu cả hai người biết và gìn giữ. Em nào muốn anh bỏ nhà dòng khi linh hồn đã dâng hiến cho Chúa nhưng em cũng chẳng muốn anh xa em. Hãy làm con người với hai thân xác như khúc vải có hai mặt. Cho em mặt trái với gút chỉ lồi lõm rối tung. Tịnh ơi, anh phải hiểu em yêu anh từ điểm xấu nhất, anh có biết rằng anh càng cau có gắt gỏng thì em lại càng yêu anh điên cuồng vì anh biết không sự cau có đó phát xuất từ tình yêu không lối thoát. Buông tay đầu hàng đi Tịnh, gọi cho em…

Tùng trở lại phòng với âm thanh lạnh lùng của thần chết:

– Bây giờ giở trò khóc ăn vạ để cản lối phải không?

Nhung lau vội nước mắt định bước ra khỏi giường bị Tùng xô lại.

– Tại sao hỏi không trả lời, khinh thằng này hả?

Nhung mím môi không phải vì đau mà để khỏi thốt lời miệt thị. Vợ chồng ăn ở với nhau đâu phải chỉ vì xác thịt, có nhiều người không đủ sức khỏe để chồng thỏa mãn cũng bị xô đẩy thế này sao?

– Nói, nói đi tao muốn mày nói.

Tiếng Tùng quát oang oang làm các con nàng xớn xác chạy vào. Bé Ngọc thấy mặt mẹ tái ngắt không còn sắc máu sợ quá khóc oà lên ôm vòng qua người mẹ bảo vệ.

– Đừng đánh mẹ, đừng đánh mẹ!

Ngọc vô tình dẫn đầu cho hai chị cùng oà lên như một cái chợ. Con chim non gặp trời mưa bão chỉ biết rúc vào đôi cánh mẹ tránh những giọt nước lạnh vô tình, khi đói khát chỉ biết cào cấu rách mỏ rách miệng của mẹ; còn các con, con của mẹ có khác nào chim non sao giang đôi cánh che chở? Nhung vòng tay ôm gọn 3 đứa vào lòng hòa cùng nhịp khóc. Tùng vò đầu khổ sở:

– Đi hết mau, đi ra ngoài. Con Tảo con Bảy đâu?

Nhung thờ thẫn nhìn hai thiên lôi bế xốc con nàng kéo ra ngoài trong tiếng gào thét não nuột. Chúng nghe lệnh Tùng là phải, không nghe là mất việc, là bị đuổi cổ ra khỏi nhà. Không nghe thì đâu có cơm ngon áo đẹp mà mặc. Còn mày, mày là vợ sao không biết điều, sao không biết hầu hạ chiều chuộng chồng mày? Sao không lựa lời ăn tiếng nói cho đẹp lòng chồng mày. Sao không giở thói lơi lả để cho nó thỏa mãn mới hầu may giữ được ngôi vị của bà chủ nhà.

Tồi, tồi quá Tùng ạ! Tôi không phải là một con điếm anh nghe rõ chưa, dẫu anh có cho tôi một cuộc đời vàng son nhung gấm, một uy quyền hoặc một nhan sắc mỹ miều cũng không thể nào mua được thân xác này thì đừng nói chi đến linh hồn.. Tiếng ầm vang lên theo cánh cửa bị đạp mạnh tưởng chừng nhà cửa rung rinh. Mọi âm thanh ngắt quãng, Tùng nhảy lên như một con thú dữ:

– Nói đi, muốn giở trò gì?

Ơ hay, cây muốn lặng sao gió chẳng muốn ngừng? Anh chỉ bắt nạt được mấy tên lính chết nhát của anh chứ đừng hòng bắt nạt được tôi. Tụi lính sợ chết nên phải ép lòng dưới sự sai bảo của anh để được ở trong thành phố chứ còn tôi kẻ đã từng đối diện với tử thần thì dẫu có kề họng súng ngay thái dương cũng chẳng hề bị khuất phục.

– Ngày xưa lấy tao mày đâu có câm. Nói… nói…

Tùng xấn xổ tới xỉa xói đẩy Nhung té ngửa. Hình ảnh cao đẹp ngày nay biến mất, ông thiếu tá Tùng bị vợ tước lon hạ xuống hạng bần cùng trong xã hội. Thì ra xưa nay anh chỉ khác thiên hạ ở manh quần tấm áo, ở những bông mai mạ vàng mạ bạc trên cổ; cởi ra anh đâu có thua hạng cùng đinh khố rách, nhân phẩm tác phong của anh chỉ bôi nhọ binh chủng. Tôi bị xô ngửa ra giường một cách bất ngờ, không có thế thủ, không có sự chống đỡ thì hành động của anh khác nào kẻ cuồng loạn khi hiếp dâm. Tùng ạ! Nhưng dẫu thế nào tôi vẫn tha thứ cho anh hành động này, ít ra nó cũng làm tôi giảm sự áy náy hối hận trong những ngày dài anh đã vò võ quỳ dưới chân. Đã bao lần tôi thở dài thương xót thân phận làm chồng nhưng không có quyền hành gì ngay cả việc chung chăn gối, bây giờ anh đã đối xử và coi tôi không khác gì loại gái làm tiền đã không làm anh thỏa mãn. Tồi, tồi… dù cho loại điếm nghèo đói cách mấy, cần tiền cách mấy mà gặp khách mua hoa như anh thì cũng phải giải nghệ ngay tức khắc.

– Lì hả? Nói, tao bắt mày nói, khóc đi, gào đi con lì lợm. Sao nãy mày gào khỏe lắm cơ mà…

Lầm rồi, tôi khóc vì nhớ người tôi yêu, còn anh đáng gì cho tôi phải rơi nước mắt? Như bị say máu, bàn tay Tùng đang là chiếc gọng kềm xiết mạnh nơi quai hàm trong khi tay kia cố kéo banh hai làn da khép kín nơi mí mắt Nhung. Anh muốn tôi phải há miệng để buông lời van xin? Anh muốn tôi phải mở mắt hãi sợ trước uy quyền và sức mạnh của một người chồng vũ phu trước thân thể yếu đuối của kẻ vừa khỏi bệnh? Anh muốn… Nhung không nghĩ được gì thêm nữa vì chiếc áo lụa bị kéo toạc xuống, nguyên mảng vải che trước ngực bị bung rách với vết móng tay cào xước trên làn da trắng tái. Nhung che ngực bằng hai cánh tay và che luôn cả ánh mắt khinh bỉ.

– Cho mày hết lì luôn.

Tùng ngồi đè lên đầu gối vợ và lấy hết sức mạnh từ đôi bàn tay xé ngược ống quần. Tiếng vải kêu xe xé như người ta xé vải khăn sô. Nhung lạnh người và nước mặt trào ra.

– Đạp đi, giỏi đạp tao bẻ gẫy chân.

Trông Nhung chẳng khác gì con chão chàng bị lũ trẻ quái ác bắt được đang dần xác cho nhừ tử. Thê thảm quá Tịnh hả, đừng nhìn em trong cảnh huống này cũng đừng xót thương, chắc chắn con chão chàng sẽ không khi nào chết khi bị hành xác mà sẽ chết vì mất tình yêu.

– Đạp đi, sao không dám hả, đồ hèn hạ. Để xem tao có quyền làm chồng không?

Chiếc quần dài bị giựt đứt nút và kéo tuột ra. Tùng ném vào góc nhà cười điên dại với chiến thắng mới:

– Mắc cở à! Đâu phải lần đầu? Mày đã có 3 đứa con rồi cơ mà!

Đồ súc vật, anh không phải là con người. Nhung mở to mắt như thu gọn hình ảnh một quái vật mà nàng đã từng ôm ấp bấy lâu nay. Lầm to rồi Nhung ơi, hắn không xứng đáng làm chồng và cũng chẳng xứng để làm cha. Tội nghiệp các con tôi… Nước mắt Nhung lại ứa ra, nàng nấc từng tiếng nhỏ… và tiếng khóc đã làm Tùng dừng tay. Con người mà Tùng cho là gớm ghê nằm run rẩy như gà gặp phải cáo.

– Tưởng lớn mật chứ ai ngờ cũng chỉ là một hạng đàn bà.

Tuy nói cứng nhưng Tùng đã biết mình làm quá lố vì chuyện chẳng đáng gì mà hóa thành lớn. Nếu chưa quen Hạnh chắc chắn cho đến bây giờ Tùng vẫn giữ luận điệu con cá sống vì nước. Tùng không phải là người mau thay đổi nhất là Nhung lại quá toàn vẹn nhưng ít có người đàn ông nào chịu theo đuổi vợ mình kiên nhẫn lâu dài như đã theo đuổi nhân tình, cũng ít có ai chung thủy mãi với một người khi bị họ đối xử lạnh nhạt trong lúc chung quanh bọn con gái theo đầy mang tình cho không biếu không. Tùng nhìn vợ thoáng hối hận nhưng rồi hình bóng của Hạnh xinh đẹp sắc sảo và quyến rũ khác thường đã choán chỗ. Đây chẳng phải lần hẹn đầu mà đã nguyên tháng qua, con bướm khi đang say hương hoa thì cứ nghĩ những kẻ lại gần là chỉ để tranh giành hoặc tìm cách ngăn cản. Tùng hầm hừ vài tiếng cho lấy lệ rồi nhanh chân đi ra khỏi phòng để đến chỗ hẹn.

Khi đã ngoại tình thì dù đàn ông hay đàn bà cũng đều gớm ghê, họ như những con nhím lúc nào cũng muốn xù lông cứng để chống trả tất cả mọi người, một lần Tùng xù lông là một lần Nhung tan nát. Trước sau rồi cũng phải đi đến thảm trạng này. Nàng đã không biết thức thời, không có lòng vị tha độ lượng, không biết bảo vệ gia đình thì dẫu hoàn cảnh có thay đổi xoay vần thế nào chăng nữa kẻ thiệt thòi vẫn là nàng và đàn con. Ngu quá Nhung ơi, mày còn muốn ích kỷ sống cho mày nữa không? Còn muốn sống thực cho chính mày nữa không? Phải dẹp bỏ ba cái ái tình vớ vẩn cá nhân mà nghĩ tới đám con mày, mày đã từng mang nặng đẻ đau, đã từng vất vả chăm nom chúng từ hồi còn trứng nước, đã có công sanh thì phải có bổn phận dưỡng dục. Nếu hai bàn tay yếu đuối của mày không thể làm ra tiền thì hãy chịu khó khuất phục để nhận sự trợ giúp của Tùng… Cái trí óc ngoi lên nguyền rủa Nhung không ngừng trong khi con tim lại thốt những lời mặn đắng.

o O o

Đầu Nhung nặng như ngàn viên gạch trì xuống, cánh cửa mở không đủ không khí làm ngực nàng nghẽn lại khó thở. Phải làm một cái gì đó khác hơn mọi ngày chứ không thể ngồi bó gối. Chẳng thà làm con thiêu thân chết trong ánh sáng còn hơn sống khắc khoải trong vùng bóng tối. Nhung chợt vùng dậy thay quần áo lẹ làng như người lỡ giờ hẹn. Tảo thấy nàng ra ngoài chạy theo ái ngại:

– Cô cần con đi chung cho vui không cô?

Không thấy Nhung trả lời nó áy náy:

– Cô đừng giận tội nghiệp, biết cô bị đánh mà con không dám can cũng không dám chạy đi kêu bà. Sao bây giờ thầy tệ vậy chớ xưa rày có thế đâu.

Nhung cười nhưng hàm chứa đầy vẻ chua chát. Xưa rầy thầy được ăn uống no nê con ạ! Ngốc quá, lũ đàn ông coi cái “sự đời” trên hết, đội cả lên đầu lên cổ thì làm sao tỉnh táo khôn ngoan được. Con chó khi đói nó ăn cả phân nhưng vẫn biết phân biệt đâu là chủ đâu là khách lạ còn thầy bây thì như giống tôm lộn cứt lên đầu, hết khôn dồn tới dại.

– Cô vào nhà nghỉ cho khỏe đi cô, đêm tối lang thang ngoài đường lỡ có chuyện gì…

Nhung trấn an:

– Cô đi một vòng cho khuây khỏa ở nhà chắc điên quá!

Tuy nói thế nhưng Nhung hiểu rằng chắc gì đã điên, gia đình nào chả có lúc đánh nhau cãi nhau. Mía nào không có đầu mấu? Đầu mấu càng nhiều thì lóng mía càng ngọt càng mềm. Cái hạnh phúc đâu phải bỗng dưng mà có, nó phải được vun đắp bằng đau khổ và nước mắt.

– Cô chờ để con vô lấy áo lạnh; trời tối cũng lâu rồi.

– Các em ngủ hết chưa?

– Dạ rồi cô, con vừa kể chuyện con Tấm con Cám vừa vẽ nhột một hồi là lăn ra ngủ hết ráo.

Nhung đã ra tới cổng làm Tảo phải đứng lại và nói với theo:

– Chờ con lấy áo lạnh nghe cô.

Nhung vuốt lại tóc và bước dọc theo lề đường, con đường đã đổi thay như lòng người đã thay đổi. Nó không còn thơ mộng của ngày xưa có Tùng; cũng không hãi sợ trên lối dẫn vào nhà Liễu mà giờ này đeo theo nàng với bao nỗi tủi hờn, yêu thương vây bủa giữa hai người đàn ông. Chả trách họ được có chăng phải tự trách mình. Con đàn bà đã có chồng còn đèo bồng, còn tham lam, mày đâu phải gái mới lớn mà đòi được quyền yêu thương. Thời đó đã qua rồi, mùa gặt đã xong và đó đây chỉ còn trơ cuống rạ. Mày không còn là những cây lúa xanh tươi mơn mởn, cũng không phải là những trái bắp căng tròn nhựa sống. Mày chỉ là đám rạ khô chờ ngày nhóm lửa hoặc thẩy cho những con bò già nằm gặm nhấm. Hãy trả Tịnh về với cuộc sống an lành, hãy chôn vùi mối tình ngang trái để tìm sự thanh thản cho tâm hồn. Mày không nghe thì sẽ chết. Nhung ơi tại sao điên khùng quá vậy? Tại sao cứ mải mê chạy theo một cái bóng mà cái bóng chỉ nhận được âm hưởng từ cõi vô hình. Thức tỉnh đi Nhung, quay trở lại làm tròn bổn phận của một người vợ, một người mẹ; dù cho cay đắng thế nào cũng cứ nhẫn nhục chịu đựng vì đó là đức tính cao quý của người đàn bà Á Đông, đừng đòi học theo bọn phường tuồng, đừng đòi làm diễn viên trên sân khấu gợi giọt nước mắt xót thương hay phẫn nộ nguyền rủa của khán giả vì mày biết không khi cái màn nhung khép lại, khi đèn đuốc đã tắt để trở về với lặng yên và bóng tối mày sẽ phải đối diện và sống thực với chính mày; không thể trốn chạy dù quá khứ đã chôn vùi, dĩ vãng như giòng máu luân lưu thì mày vẫn là con đàn bà đã có chồng đi quyến rũ một thầy tu. Nhung ơi, hãy để cho người ta yên, bằng đó tội lỗi đủ cho mày ăn năn sám hối suốt cuộc đời còn lại. Hãy để cho người ta yên, phải trở về, trở về…

Tiếng guốc gõ trên vỉa hè vội vã, Tảo gọi theo với hơi thở hổn hển:

– Mới đó mà cô đi mau quá chừng làm em chạy theo muốn chết.

Nhung khoác áo len và bẻ lại chiếc cổ lá sen.

– Cô muốn đi xích lô để em đón cho.

– Không, về đi.

Tảo cảm thấy ái ngại:

– Có mình cô đi sợ bị tụi cao bồi chọc ghẹo.

Mặt Nhung cau lại khó chịu, những vệt nước mắt mặn muối đã khô như muốn căng da:

– Nói bằng đó đủ rồi. Về coi nhà; cô đi dạo một vòng cho thanh thản.

Tuy lo lắng nhưng cũng phải quay bước vì ít khi Tảo thấy mặt chủ lạnh băng như thế. Chờ tiếng guốc lê mỗi lúc một xa và tắt hẳn Nhung mới định thần tìm hướng đi. Đi về đâu bây giờ? Đường nào cũng về địa ngục vì cửa thiên đàng đã đóng chặt, đường nào cũng tràn ngập bóng tối vì mất ánh sáng mặt trời. Tình chẳng có mà nghĩa cũng bặt tăm. Mười năm làm vợ được những gì? Phải chăng mọi đau đớn chán nản thất vọng đang cấu xé? Các con của mẹ hãy tha lỗi nếu một mai mẹ có làm điều gì không phải. Hãy ráng sống tự lập và cứng cỏi vươn cao như cây tùng cây bách, đừng như mẹ chỉ là một thứ tầm gửi chuyên náu nương sống nhờ vào vật khác. Tự dưng Nhung rùng mình, ý tưởng chết chóc hiện đến và cứ thế hơi lạnh tràn ùa đến chạy dọc theo xương sống. Không, ai bảo tôi muốn chết? Kẻ thèm sống chính là tôi, kẻ cần yêu đương chính là tôi và kẻ thèm khát hạnh phúc cũng chính là tôi. Chúa ơi, xin cho con bình tĩnh… Nhung lảo đảo vịn tay vào gốc me tưởng đứng không vững.

– Đi đâu vậy cô em?

Một tên thuộc loại du thủ du thực rề xe lại cười nham nhở.

Nhung hoảng hốt nhìn quanh, phố xá vẫn đầy người qua lại.

– Lên xe anh chở về.

Nhung khoanh tay ngang ngực theo phản ứng tự vệ. Cũng may một chiếc xe xích lô đạp vừa trờ tới, vội vàng nàng giơ tay ngoắc làm anh chàng cụt hứng văng tục mấy câu sỗ sàng hàm chứa đầy sự tiếc rẻ.

Gió mát hây hây, mái tóc Nhung tung bay theo gió như đang phô trương một sắc đẹp tuyệt hảo của Thượng Đế khéo tạc hình trong khi Nhung lại thấy người lạnh buốt. Nàng run rẩy co rút trong chiếc áo lạnh mỏng manh.

– Lạnh há cô Ba? Để tôi kéo mui phủ.

Không thấy khách trả lời nên hắn lười biếng không muốn ngừng xe.

– Đi về đâu cô Ba?

Ừ! Đi về đâu nhỉ? Đường về nhà Liễu đã bít ngõ, tới đó làm gì cho thêm hổ thẹn. Một đêm dài nằm chết bên vỉa hè nhà người ta chưa đủ sao. Tưởng khách chưa nghe, câu hỏi tiếp tục vang lên. Nhung đáp bừa:

– Bến Bạch Đằng.

– Bộ tính tự tử hả cô Ba? – – Hắn vô tình diễu cợt. – – Nước tháng này lạnh lắm không chừng bị sưng phổi lại tốn thêm mớ tiền thuốc.

Đã tự tử ai còn cầu sống để vào nhà thương cho bẽ mặt chồng con. Thằng khùng. Thấy Nhung im lặng tưởng đã đoán trúng tim đen nên hắn đi đến chỗ thiệt tình.

– Hay tôi chở cô đi Ông Tạ ăn tô miến gà rồi về. Trời lạnh thế này được cái gì ấm vô bụng là quên chết ngay.

Vừa nói hắn vừa buông lỏng chân đạp nghe ngóng.

– Vòng lại há cô Ba?

Nhung không quay người lại, giọng nàng lạnh và cứng:

– Anh còn nói nửa lời sẽ không được đồng nào hết nghe chưa!

Miệng nhà quan có gang có thép, miệng kẻ có tiền như một mệnh lệnh đã khóa cứng hai vành môi của anh phu xe. Thỉnh thoảng hắn nghiêng người coi lén nàng, khuôn mặt tái mét mang đầy âm khí làm hắn rùng mình nhưng vẫn phải nín câm. Linh cảm cho những người đón đưa khách như hắn cho biết sẽ có điều không hay xảy ra nhưng thôi tiền là trên hết, không có tiền về nhà bị vợ đay con nghiến. Mình có lòng nhưng kẻ thèm chết đâu có tai.

– Tới rồi đó cô Ba, cho tôi xin 200.

Tiếng nói phát xuất như ở chốn nào đó làm Nhung giật mình rờ tay trên nệm tìm chiếc bóp.

– Sao đâu mất rồi, anh có thấy nó không?

Hắn điếng người:

– Đùa gì ác vậy cô Ba, không có tiền sao không nói ngay từ đầu?

Nhung lắp bắp:

– Tôi có mang theo mà nhưng ai lấy mất rồi!

Hắn đưa đôi mắt nghi ngờ nhìn Nhung từ đầu xuống đến chân.

– Lúc lên xe tôi nào có thấy cái bóp cái sắc gì đâu.

Không lẽ mình đãng trí thật sao. Nhung nghệt mặt ra trong khi người phu nhìn chằm chặp vào chiếc áo lạnh trên người nàng, nội cái áo không cũng cả hai ngàn bạc nói chi đến hột xoàn cẩm thạch dẫy đầy. Vững bụng, hắn ung dung lấy thuốc rê ra vấn rồi mồi lửa bập từng hơi dài làm Nhung càng thêm luống cuống.

– Cô ngồi đây lâu không tôi chờ cuốc về luôn?

– Không, không…

Nhung xua tay, ánh đèn điện từ xa chiếu vào những ngón tay đeo nhẫn làm nàng tỉnh trí. Tháo vội chiếc nhỏ nhất ở ngón út Nhung nhét vào tay người phu xích lô:

– Anh thông cảm cầm đỡ chiếc này nghe.

Hắn không ngờ khách lại ngớ ngẩn đến thế, có phải kẻ sắp chết nên không còn thiết tới của cải? Chiếc nhẫn đáng giá cả 5 ngàn bạc, kẻ có lương tâm như hắn không cho phép làm thế.

– Dạ tôi không dám nhận đâu cô Ba.

– Vàng thật mà. Nhung ngạc nhiên.

– Dạ, nó thiệt nên mắc lắm, hay tôi cứ ngồi đây chờ chừng nào cô trở lại cũng được.

Sự tử tế quá độ làm Nhung khó chịu vì vướng bận:

– Tôi hẹn với người quen và về chung xe với họ nếu anh không lấy thì thôi vì tôi cũng chẳng có tiền để trả.

– Vàng bạc cho mà không lấy là ngu nhưng nó lớn quá không đáng với công của tôi. Hay cô cho tôi biết nhà hôm nào tôi ghé lấy cũng được.

Nhung thở ra:

– Tôi không có nhà cửa chi hết.

Hắn nhìn ra bờ sông cho gió thổi ngược mái tóc đàng trước để khỏi vướng lòa xòa nhưng mắt vẫn không rời chiếc áo Nhung khoác trên người. Cái áo đẹp thật nó bằng một loại lông tơ màu đen bóng mượt, cái áo làm người đàn bà sang trọng bội phần nếu có làn da trắng nuốt, vợ hắn mà được nó thì sung sướng phải biết. Hắn chỉ nhìn thèm thuồng chứ không dám mơ ước vì người thiếu phụ này coi bộ đang trúng lạnh.

– Hay là như vầy nhé, anh mang cái áo lạnh của tôi đi bán trừ tiền xe, còn bao nhiêu giữ làm của riêng.

Hắn không thể ngờ Nhung đã đọc được ý tưởng của mình nên tuy sướng run miệng hắn vẫn còn đãi bôi:

– Trời khá lạnh đó cô không chừng…

Nhung cởi vội ra và ném trên ghế xe.

– Nếu anh có vợ hãy giữ lại cho chị ấy mặc. Khó kiếm được cái thứ hai vì chồng tôi gửi mua tận bên Pháp.

– Dạ cám ơn cô.

Chiếc áo nhẹ và xốp như tơ, nó thật hiếm hoi như lời Nhung đã nói, kỷ niệm năm thứ 8 hai người lấy nhau và cũng là kỷ niệm cho những tháng ngày trăng mật. Nhung nhìn theo hơi chút nuối tiếc tuy lòng nàng đang lạnh lùng tưởng hơn thép. Đã hết tình hết nghĩa thì còn giữ làm gì cho ra vẻ hình thức…

Gió từ bờ sông thổi vào khá mạnh làm những chiếc dù cây đủ màu sắc bay phần phật. Đầy trong công viên người ta kê bàn ghế cho những thực khách ngồi. Mùi khô mực cháy xém bên những lò than hồng, hàng nghêu sò, hột vịt lộn bày một dọc bốc mùi thơm nực mũi. Nhung nuốt nước miếng và cảm thấy bụng đói cồn cào. Từ chiều đến giờ chưa hột gì trong bụng – Kẻ đi tìm chết mà còn cảm thấy đói khát thì nào đã muốn chết – Nàng vượt qua đám sân cỏ để ra khỏi dãy hàng ăn giữa tiếng huýt gió liên tục của bọn con trai. Xa xa vài cặp ôm nhau tình tứ dưới những rặng dừa rợp lá. Vòng theo bến tàu là những dãy lan can bằng sắt cao hơn ngực nối nhau dài vô tận, trông kiên cố với những chấn song to hơn ngón chân cái nhưng lại toàn lỗ hổng rộng bằng cái thúng để cho những kẻ nào muốn tự tử như nàng chui qua dễ dàng.

Đi dọc hết con đường nhỏ tráng bằng ciment, xuống cuối dãy gần đó vài con tàu của Hải Quân chìm khuất trong vùng bóng tối, những gợn sóng theo gió đập mạnh vô mạn tàu ì ầm. Trên tàu không một ngọn đèn cũng không người qua lại, có lẽ là số tàu hư mượn bến để chờ tu sửa. Nhung đứng tựa vào lan can, hơi lạnh từ cột sắt tỏa nhanh thấm qua lòng bàn tay ngấm vội trong người làm nàng rùng mình. Nỗi buồn được dịp loang mau… Hình ảnh Tùng lại hiện ra với lời lẽ sống sượng dơ bẩn, với hành động thô bỉ thú tính, với bộ đồ rách tan nát và những vết bầm, trầy trụa hằn trên da thịt. Người Nhung quay quay, nàng vịn chặt vào thành sắt nghe văng vẳng bên tai như có tiếng con nàng réo gọi. Và rồi khuôn mặt Tịnh chợt đến, đôi mắt buồn và tuyệt vọng. Không, em không muốn chết đâu, Tịnh ơi. Vì khi còn yêu là người ta còn hy vọng để bám víu, còn nghĩ đến nhau là vẫn còn cơ hội để gặp gỡ…

– Đủ chưa Nhung đi về thôi.

Tiếng nói nghe thật gần nhưng cũng thật xa, Nhung giật mình quay lại để rồi trời đất như quay cuồng, đôi chân nàng qụy xuống và cả khối người lạnh toát ngã đổ trong vòng tay Tịnh.

—> 14

This entry was posted in 3.Truyện dài - Tiểu thuyết, Lê Thao Chuyên. Bookmark the permalink.