VẠT NẮNG SAU HÈ (chu sa lan)

Chương 11

Mười một giờ rưởi đêm. An Hóa vẫn còn bật đèn nằm đọc sách. Điều này trái với lệ thường vì cứ mỗi đêm anh đi ngủ lúc 11 giờ. Bỏ quyển sách xuống anh ngồi dậy rồi mở cửa bước ra khỏi phòng. Ngôi nhà im vắng làm cho anh thở dài. Phòng ngủ của Hương Điểm tắt đèn tối thui. Đứng nhìn giây lát anh lẳng lặng xô cửa rồi bật đèn. Ánh sáng làm anh nhấp nháy mắt. Đây là lần đầu tiên anh bước vào phòng ngủ của nàng. Mùi hương thoang thoảng mà anh không biết là mùi gì, chỉ biết nó có một thứ mùi là lạ. Bây giờ anh mới nhận ra phòng ngủ của đàn ông khác với phòng ngủ của đàn bà. Nó khác nhiều thứ lắm. Phòng ngủ của Hương Điểm có thứ mùi hương mà phòng của anh không có. Dường như đó là mùi hương hòa hợp bởi mùi nước hoa, son phấn và luôn cả mùi hương tiết ra từ thân thể của nàng. Có lẽ vì vội vàng nên nàng vẫn để nguyên quần áo mặc trong nhà, nữ trang và son phấn bề bộn. Sáng hôm qua, nhận được tin ông anh bị tai nạn xe cộ phải nằm nhà thương nàng tức tốc mua vé máy bay đi Richmond rồi trưa hôm đó anh phải đưa nàng ra phi trường. Bây giờ ở một mình trong căn nhà rộng, im vắng anh mới cảm thấy hiu quạnh, cô đơn và buồn rầu. Bây giờ anh mới biết sự có mặt của Hương Điểm cần thiết cho mình tới mực độ nào. Anh nhớ tiếng cười thánh thót. Giọng nói thanh thanh. Ánh mắt nhìn dịu dàng và âu yếm. Một chút âu yếm thôi nhưng cũng đủ ấm lòng ông bồ già. An Hóa mỉm cười một mình vì Hương Điểm gọi mình bằng ba tiếng ông bồ già . Đổi lại anh gọi nàng là cô bồ trẻ làm cho nàng sung sướng cười hắc hắc. Những lần đầu họ còn ngượng ngùng và bối rối nhưng sau quen dần đi cả hai trở nên thân thuộc và âu yếm trong cử chỉ và chuyện trò.

Chuông điện thoại reo lên đột ngột khiến cho An Hóa giật mình ngơ ngác. Chợt nhớ ra anh chầm chậm nhấc điện thoại lên.

– Alo…

An Hóa nghe có tiếng cười rồi giọng nói quen thuộc vang lên.

– Bác… Ủa… Bác chưa ngủ à?

An Hóa cười nhỏ.

– Chưa… Bác hơi khó ngủ…

– Sao dzậy?

Hương Điểm kéo tiếng dzậy ra thật dài. Giọng của nàng vừa âu yếm vừa tinh nghịch, dường như nàng biết lý do tại sao An Hóa không ngủ được.

– Nhớ cháu quá không ngủ được…

An Hóa nghe có tiếng cười khẽ rồi tiếp theo tiếng thở dài vang nho nhỏ trong điện thoại.

– Hương Điểm cũng dzậy. Nằm mà cứ mở mắt trao tráo. Bởi vậy mới gọi bác xem bác ra sao…

– Chừng nào cháu về?

– Thứ bảy. Anh ba bị gãy chân nên Hương Điểm phải ở lại chơi với cháu…

An Hóa lẩm bẩm.

– Hôm nay mới thứ năm… lâu quá…

– Bác đang ở đâu dzậy?

– Ở trong phòng của cháu…

Hương Điểm kêu lên với ngạc nhiên và chút hốt hoảng.

– Ở trong phòng của cháu. Kỳ dzậy…

Nàng nghe tiếng của An Hóa cười vui trong điện thoại.

– Không ngủ được bác đi lòng vòng trong nhà rồi dô phòng của cháu. Thấy bề bộn nên dọn sơ sơ…

Vì nói chuyện qua điện thoại nên An Hóa không thấy được mặt của Hương Điểm đỏ au.

– Đừng… để đó mai mốt cháu về cháu dọn… Bác đừng…

Hương Điểm nghe An Hóa cười nhỏ.

– Dọn rồi… Có gì đâu mà mắc cỡ… Phòng của cháu thơm quá… Không hôi như phòng của bác…

Không hiểu tại sao mà Hương Điểm nghe mặt mình nóng bừng lên cùng với cảm giác lâng lâng dâng lên trong lòng.

– Đừng đựng tới nghe chưa… Hư là cháu mắc thường đó…

Nghe cái giọng nũng nịu của cô cháu gái An Hóa cười hắc hắc.

– Người ta làm dùm không thưởng mà lại mắc đền…

– Ai biểu làm dùm đâu… Mà lỡ làm rồi thời làm luôn đi…

An Hóa cười khì. Hương Điểm nói nhỏ.

– Thôi bác đi ngủ đi…

– Hương Điểm ngủ ngon nghen…

– Dạ…

Tắt điện thoại xong Hương Điểm nằm co rút trên giường. Nàng nhớ cái giường quen thuộc của mình. Chỗ ngồi nơi phòng ăn có khung cửa sổ bằng kính thật rộng nhìn ra sau vườn. Mỗi buổi sáng thức dậy nàng nghe tiếng ho khẽ của An Hóa cùng với tiếng bước chân di động thật chậm. Trong ánh sáng thật mờ phát ra từ chiếc đèn ngủ nàng hình dung ra khuôn mặt xương xương, chiếc mũi cao và hơi gãy chính giữa, ánh mắt nhìn buồn thấp thoáng cái gì ngơ ngác và khoắc khoải. Nụ cười ít khi trọn. Giọng nói chậm hơi khàn đôi khi ngập ngừng. Tất cả tỏ cho nàng biết một băn khoăn, tự vấn của một người sống với nỗi u hoài đăng đẵng. Nằm suy nghĩ lan man rồi nàng đi dần vào giấc ngủ trong đó nàng thấy mình nắm tay An Hóa đi trên bãi biển nắng chói chang.

Khi thấy thái độ cũng như ánh mắt nhìn của An Hóa lúc đứng chờ mình nơi phi trường Hương Điểm có thể đo lường được tình cảm của ông bác già dành cho mình. Đưa chiếc va ly nhỏ cho An Hóa xách nàng cười hỏi.

– Bác mạnh hôn?

– Cũng mạnh nhưng…

Hương Điểm nói nhỏ.

– Hương Điểm cũng vậy… Ngủ hổng được… Sụt mấy kí lô rồi nè…

An Hóa cười vì cái giọng nhõng nhẽo của cô cháu gái. Không nói anh vòng một tay ôm vai nàng vào rồi hôn nhẹ lên mái tóc thoang thoảng mùi hương.

– Vậy hả. Bởi vậy bác mới làm cơm ngon cho cháu ăn…

– Bác làm món gì dzậy?

– Cá nướng cuốn bánh tráng được hôn?

Hương Điểm nghe nước miếng ứa ra trong miệng của mình. Vừa bước xuống bực thang nàng vừa cười thốt.

– Bởi vậy cháu mới đòi về nhà sớm. Bà chị dâu năn nỉ ở lại mà cháu không chịu… Đi xa mới thấy nhớ…

An Hóa cười đẩy cửa kính rộng ra nhường cho cô cháu gái bước ra trước.

– Ở nhà còn nhớ nhiều hơn…

– Nhớ ai?

– Nhớ cháu chứ nhớ ai.

– Chứ không phải bác nhớ cô bạn gì bên Cali hả?

An Hóa lắc đầu cười nói mà khi nghe Hương Điểm biết là ông bác già thành thật.

– Bác chỉ biết có một mình cháu thôi…

Hai người im lặng đi tới chỗ xe đậu. Ngồi vào ghế Hương Điểm cười rồi nghiêng người hôn lên má của An Hóa. Đây là lần đầu tiên nàng mới có một cử chỉ âu yếm hơn mặc dù hai người đã thành quen gần một năm. Cảm nhận được điều đó nên An Hóa đưa tay nắm lấy bàn tay rồi nghiêng người qua hôn trả lại trên má của nàng một cái.

Trên đường về nhà Hương Điểm liến thoắng kể lại những ngày nơi nhà anh ba ở Richmond. Cuối cùng nàng thở dài nhè nhẹ.

– Ở đâu cũng không bằng ở nhà. Cháu nhớ cái giường của mình…

– Còn gì nữa?

An Hóa hỏi đùa. Hương Điểm cười hắc hắc chỉ tay vào trán ông bác già.

– Nhớ cái mặt này nè… Phải chi bác là ba của cháu…

An Hóa im lìm không nói. Dường như ông ta suy nghĩ về câu nói của cô cháu gái. Xe bỏ đường lớn để quẹo vào con đường nhỏ. Lá vàng rơi lác đác. Gió lạnh lất lây. Hương Điểm co người lại có lẽ vì lạnh.

– Thu về rồi…

An Hóa gật đầu.

– Thu đẹp mà buồn…

Mãi mê ngắm cảnh nên Hương Điểm không nghe An Hóa nói. Xe ngừng nơi nhà. Để mặc cho ông bác già xách va ly nàng đứng ngắm khu vườn của mình. Cây sugar maple lá đỏ hừng hực. Phía bên trái là cây phong vàng tươi. Gió nhẹ lùa từng chiếc lá lìa cành bay dạt qua bên sân hàng xóm.

– Thơm quá…

Vừa bước vào cửa Hương Điểm kêu lớn. Thấy An Hóa lui cui lấy hai con cá rô biển từ trong lò nướng ra nàng cười tiếp.

– Bác cần cháu phụ hôn?

– Cháu thay quần áo đi rồi mình ăn…

Hơi gật đầu Hương Điểm cười dặn.

– Cháu đi thay quần áo. Bác chờ nghe… Bác đừng có ăn hết à nghen…

Đứng nơi nhà bếp nhúng bánh tráng An Hóa nhìn khu vườn trổ màu mùa thu. Hơi thu lan trong gió thốc vào nhà mang theo mùi ngai ngái của cỏ anh vừa mới cắt hồi sáng. Nắng chiều vàng vọt màu ủ rũ. Xe cộ nối đuôi nhau trên xa lộ. Chiều nào cũng thế. Bắt đầu 5 giờ chiều là tình trạng xe cộ nối đuôi nhau lại tái diễn. Hóa ra đời sống là một tái diễn, sự lập đi lập lại hoài hoài. Nghe Hương Điểm hát nghêu ngao trong phòng anh mỉm cười nghĩ ra mấy câu thơ sẽ đọc cho nàng nghe lúc hai người ăn cơm với nhau.

Bước ra phòng ăn Hương Điểm trợn đôi mắt long lanh nhìn vì ngạc nhiên. Trên bàn ăn bày một dĩa rau sống, dĩa bánh tráng, dĩa cá nướng thoa mỡ hành thơm phứt và một tô nước mắm đỏ lừ ớt. Hai ly rượu vang màu vàng ươm. Liếc An Hóa nàng cười chúm chiếm như có điều gì vui vẻ muốn nói nhưng cố gắng kềm hãm.

– Ngon hả cháu?

An Hóa buột miệng hỏi cho nên dùng cách xưng hô cũ mà mình đã quen. Dùng đũa gắp miếng cá nhỏ bỏ vào bánh tráng Hương Điểm cười nhẹ.

– Ngon… Chưa ăn cháu cũng cảm thấy ngon rồi. Ở Richmond ăn hamburger với pizza hoài ớn quá…

– Ủa bộ nhà không nấu ăn à?

– Dạ bà chị dâu lớp con cái ba đứa, lớp đi làm rồi chồng bị gãy chân nên bả cứ rinh về hamburger và pizza. Nhìn đã thấy no rồi…

Uống ngụm rượu vang An Hóa cười đùa.

– Tốt… Không ăn mà no đỡ tốn tiền…

Hương Điểm cười hắc hắc không chịu nói vì đang nhai. Nuốt miếng cá nướng cuốn bánh tráng xong nàng cười nhìn ông bác già.

– Hổng chịu đâu… Phải ăn ngon, ăn no mà không có lên cân mới sướng. Bởi vậy cháu về sớm là vì nhớ nhà và nhớ…

Ngừng lại nhưng thấy An Hóa nhìn mình nàng tiếp liền.

– Nhớ bác nữa…

An Hóa cười khì.

– Ăn xong rồi mình làm gì?

– Hát… Cháu hát rồi bác ngâm thơ cho cháu nghe. Mấy ngày nay ở nhà buồn bác làm thơ…

– Mình sẽ làm đêm văn nghệ đặc biệt…

Hương Điểm nhấn mạnh ở hai tiếng đặc biệt .

– Đặc biệt gì?

An Hóa hỏi và Hương Điểm cười thánh thót.

– Bí mật quốc phòng…

Vừa nhai An Hóa vừa gật đầu. Nhìn ra ngoài cửa sổ thấy lá vàng rơi mỗi lúc một nhiều hơn anh thở dài.

– Thu buồn quá. Nó làm bác nhớ nhà…

– Bác nói cháu mới nhớ. Hay là sáng mai mình đi Blue Ridge đi. Đi coi lá vàng…

An Hóa ngần ngừ giây lát rồi chậm rãi lên tiếng.

– Cháu mới đi về. Sợ cháu mệt…

Hiểu ý Hương Điểm cười vui.

– Về nhà là hết mệt… Tại buồn và nhớ bác ngủ hổng được mới làm cháu mệt… Tối nay ngủ một giấc là khỏe ru bà rù…

Cười hắc hắc sau khi nói Hương Điểm uống cạn ly rượu xong bõ đũa xuống bàn.

– Cháu ăn ít vậy?

– Ăn bốn cuốn mà ít gì. No quá…

Vừa nói nàng vừa vỗ bụng của mình khiến cho An Hóa bật cười. Đứng dậy nàng cười tiếp.

– Để chén dĩa một hồi cháu rửa cho. Bây giờ cháu đi nằm một chút…

Vẫn còn ngồi yên tại chỗ An Hóa nhìn sau lưng co cháu gái xong nhè nhẹ thở dài. Càng quen biết lâu thời cách ăn mặc của Hương Điểm cũng thay đổi khá nhiều. Có thể nói là nàng không còn giữ gìn như trước nữa. Buổi sáng mới thức dậy, nàng không trang điểm, sửa soạn hay đôi khi chỉ mặc áo ngủ và choàng sơ cái áo bên ngoài. Đôi lần anh bắt gặp nàng thay quần áo mà để cửa mở cho anh thấy một phần thân thể của nàng. Có thể nàng biết anh liếc trộm nên vô tình hay cố ý khơi động cái háo hức hoặt cái tò mò muốn biết của anh.

Phải mất vài giây đồng hồ Hương Điểm mới nhớ ra là mình đang nằm trên chiếc giường quen thuộc của mình. Khi đi ngủ vì còn nắng nên nàng không bật đèn do đó lúc thức dậy trong phòng tối om. Cảm thấy lạnh nàng kéo mền lên tận cổ đoạn nằm im nghĩ ngợi lan man. Khuôn mặt của An Hóa chợt hiện ra thấp thoáng. Nụ cười buồn. Tiếng thở dài khe khẽ. Giọng nói ngập ngừng. Cho tới giờ phút này nàng cũng không hiểu lý do gì làm cho mình thương An Hóa. Có lẽ nhiều lý do quá nên không có lý do nào. Nàng chỉ biết gần một tuần lễ xa nhau nàng nghĩ và nhớ về ông ta nhiều hơn. Đêm đầu tiên ở nhà của anh ba ở Richmond nàng trằn trọc ngủ không yên. Đêm thứ nhì mặc dù mệt và đi ngủ sớm song nàng cũng không chợp mắt được và cứ nghĩ ngợi về An Hóa. Không chịu được nàng gọi điện thoại nói chuyện mới biết ông ta cũng nhớ nàng ngủ không yên. Điều đó khiến cho nàng vui mừng song cũng lo âu. Thật sự nàng cũng không biết tình cảm giữa mình với An Hóa kéo dài được bao lâu và nhất là đi về đâu. Mình có thể yêu An Hóa được không? Câu hỏi đó thường xuyên hiện ra trong trí và nàng hầu như chẳng có câu trả lời thỏa đáng. Sau cùng nàng nghĩ cứ để mặc tình cảm đi tới đâu thì tới. Suy nghĩ, lo âu làm chi cho mệt và thêm buồn. Vui được cứ vui. Vui được ngày nào cứ tận hưởng ngày đó. Đời ngắn ngủi lắm. Hương Điểm mỉm cười khi nghĩ tới điều đó. Lắng nghe nàng lấy làm lạ không nghe tiếng động gì hết. Thường thường nàng hay nghe tiếng tằng hắng của An Hóa, tiếng chân giẫm lên sàn nhà thành âm thanh kèn kẹt hay tiếng húng hắng ho. Bây giờ căn nhà rộng im vắng như An Hóa không có ở nhà. Ổng đi đâu? Ngủ? Ở dưới phòng giải trí đọc sách, nghe nhạc. Hay ổng đang online? Dù cảm thấy lạnh và uể oải nhưng nàng muốn ra khỏi phòng để kiếm An Hóa. Mới gần 8 giờ mà tối thui. Bật đèn lên, vuốt sơ lại mái tóc, khoác thêm cái áo choàng bên ngoài nàng bước ra cửa. Phòng khách sáng mờ mờ. Phòng An Hóa cửa khép hờ chứng tỏ ông ta không ở trong đó. Nhờ ánh đèn từ dưới hắt lên nên nàng đoán An Hóa đang ở phòng giải trí.

Đang ngồi đọc sách An Hóa ngước lên cười khi thấy Hương Điểm bước xuống cầu thang. Tới ngồi cạnh nàng nghiêng đầu dựa vào vai người bạn già.

– Mệt hả cháu?

An Hóa hỏi trổng và Hương Điểm gật đầu cười.

– Dạ mệt…

An Hóa cười. Đặt cuốn sách lên bàn anh quay qua khi thấy Hương Điểm tựa đầu lên vai mình.

– Cháu muốn nghe bác ngâm thơ hông?

– Dạ muốn…

Tựa đầu vào vai Hương Điểm nghe giọng ngâm thơ khàn ấm của An Hóa cất lên trong căn phòng im chỉ có hai người.

“Nắng chia nửa bãi chiều rồi
Vườn hoang trinh nữ xếp đôi lá rầu
Sợi buồn con nhện giăng mau
Em ơi hãy ngủ anh hầu quạt đây
Lòng anh mở với quạt nầy
Trăm con chim mộng về bay đầu giường
Ngủ đi em mộng bình thường
Ru em sẵn tiếng thùy dương mấy bờ
Cây dài bóng xế ngẩn ngơ
Hồn anh đã chín mấy mùa buồn đau
Vai anh em hãy tựa đầu
Cho anh nghe nặng trái sầu… rụng rơi…”

Hương Điểm ứa nước mắt vì giọng ngâm thơ buồn cũng có mà lời thơ buồn cũng có. Như để làm nũng nàng dụi đầu vào vai ông bác già của mình. Bên tai nàng còn như văng vẳng giọng thơ buồn buồn.

Vai anh em hãy tựa đầu
Cho anh nghe nặng… trái sầu… rụng rơi…”

Hơi rút người lại nàng ngước nhìn lên và thấy An Hóa đang cúi xuống nhìn mình với ánh mắt nồng nàn và âu yếm.

Hương Điểm đứng dậy.

– Cháu đi tắm còn bác đi pha dùm cháu ly Courvoiser…

Thấy An Hóa trợn mắt nàng cười hắc hắc.

– Ngà ngà say nghe bác ngâm thơ mới hay… Mai cuối tuần mà bác…

Cười khì An Hóa cầm quyển sách lên đọc tiếp. Anh không cần phải vội vàng vì biết mình còn dư thời giờ. Hương Điểm có thói quen tắm rất lâu. Ít nhất ba mươi phút nàng mới xong. Mắt nhìn vào trang sách song tâm trí anh nghĩ ngợi. Anh biết tình cảm giữa mình với Hương Điểm cuối cùng cũng phải tới dù chậm chạp. Bây giờ thời nó chưa xảy ra nhưng khi điều kiện đủ, khi cơ duyên chín mùi, thì một sự kiện sẽ phải xảy ra bất chấp cả người trong cuộc muốn hay không muốn. Những lúc gần đây anh mới khám phá ra mình cần tình thương. Hương Điểm là một cần thiết trong đời sống tình cảm của mình. Tiếng cười, giọng nói, ánh mắt nhìn và toàn thể những cái gì phát xuất từ nàng làm cho anh vui, làm cho anh có được sự bình an và yên tịnh trong tâm hồn. Ba mươi năm sống cu ky anh quên mình là một người đàn ông có những khát khao tình cảm. Cho tới khi gặp Hương Điểm. Nàng là một cái gì mới mẻ, khác lạ, có sức cuốn hút dịu dàng nhưng lại khó rời xa hay khó mà dứt bỏ. Anh gặp ở người đàn bà trẻ hơn mình hai con giáp một cái gì không có ở người khác. Đó là sự đồng điệu, một cảm thông lặng lẽ và một hiểu biết trong ý nghĩ.

An Hóa bỏ quyển sách đang đọc dở dang khi nghe tiếng hát của cô cháu gái vọng xuống. Anh nhớ phải đi pha rượu. Bước từng bước chậm lên bực thang anh nghĩ thầm không biết tại sao Hương Điểm lại muốn uống rượu tối nay. Mà lại đòi uống rượu mạnh mới lạ. Không lẽ nàng muốn say. Mà say để làm gì. An Hóa lắc đầu. Bước vào bếp anh đứng tần ngần trước tủ lạnh rồi sau đó mới mở cửa. Hơi lạnh hắt ra làm cho anh rùng mình. Chai Courvoiser còn hơn phân nửa. Không biết học từ ai, có lẽ từ ba của nàng mà Hương Điểm hơi cầu kỳ khi uống rượu mạnh. Ly đựng rượu phải được ướp lạnh trước. Bởi vậy trong tủ lúc nào cũng có ly không. Nàng thích pha với nước suối Perrier và phải pha đúng độ. Riêng anh thời không cần như vậy. Chịu ảnh hưởng của đời lính và do tính tình dễ dãi nên anh gặp gì uống nấy. Không có Perrier thời nước lạnh cũng được. Miễn là rượu làm mình ngà ngà, lâng lâng để buông thả cảm nghĩ và gợi chút hứng của mơ mộng và lãng mạn.

An Hóa cẩn thận rót 4ozrượu rồi đổ vào cái ly được ướp lạnh xong đo 6oz nước Perrier rồi hòa với nhau. Đưa ly rượu lên mũi ngửi anh gật gù. Mùi rượu ngan ngát. Bọt sủi lăn tăn. Nhấp ngụm nhỏ anh tặc lưỡi lẩm bẩm tiếng ngon rồi bỏ ly rượu vào tủ lạnh trở lại để giữ độ lạnh vì cô cháu gái không thích uống với nước đá. Nàng muốn giữ nguyên độ của rượu. An Hóa cười một mình. Nghe tiếng bước chân anh nhìn sững sờ. Hương Điểm mới. Hương Điểm lạ. Hương Điểm quyến rũ với mùi hương thoang thoảng.

– Rượu của cháu đâu?

An Hóa mở tủ lạnh. Uống ngụm nhỏ nàng gật đầu cười.

– Bác pha rượu ngon số một. Tối nay bác pha rượu hầu cháu nghen…

– Cháu muốn say để nhõng nghẽo với bác à…

An Hòa cười nói đi sau lưng cô cháu gái xuống thang lầu. Từng bước chân nhanh chậm ngập ngừng, như ở trong anh vẫn còn chút vướng mắc Nhạc êm êm. Rượu ngọt.

– Bác ngâm thơ cho cháu nghe đi… mà thơ của bác làm nghen…

Hương Điểm thì thầm. An Hóa cười gật đầu uống ngụm rượu cho thấm giọng.

– Đêm
qua
ta
ngồi
đợi
em về áo lụa kiêu sa…

An Hóa ngưng lời. Hương Điểm cười nói nhỏ.

– Cháu thích cách ngắt câu của bác nhưng nếu bác cho phép cháu sửa…

An Hóa cười vì lời nói rào đón của cô cháu gái. Hôn lên trán nàng anh nói bắng giọng cưng chiều.

– Cháu cứ sửa… Bác biết cháu sáng nước lắm…

Hương Điểm bật cười hắc hắc.

Em về áo lụa kiêu sa hay nhưng nếu sửa là em về áo lụa mềm da . Bác có mặc áo lụa chưa?

An Hóa lắc đầu.

– Bởi vậy bác đâu có cái cảm giác của đàn bà khi mặc áo lụa. Khi mặc vào nó làm cho mình có cảm giác da của mình trở nên mềm mại và mát mẻ hơn…

An Hóa gật đầu ngâm nga.

– Em về áo lụa mềm da
chợt bàng hoàng
nghe sóng vỗ
vỡ con tim
tình xa con nước ròng mới lớn…

Đọc tới đó An Hóa chợt ngừng lại khi thấy cô cháu gái giơ tay lên như muốn nói.

– Tiếng mới lớn hổng có hay bác ơi…

Hương Điểm nhõng nhẽo và An Hóa cười.

– Cháu sửa đi…

– Bác biết tiếng những lớn hôn?

An Hóa tròn mắt vì ngạc nhiên.

– Phải rồi bác quên mất tiếng những lớn . Thấy chưa, bác biết cháu sáng nước lắm mà…

Hương Điểm cười hắc hắc nhấm chút rượu rồi im lặng nghe tiếp.

– … mắt đong buồn
em lại đi xa
ta
ngồi
đợi
đêm
qua…

Chờ cho An Hóa dứt tiếng Hương Điểm cười thánh thót hỏi với giọng nửa thực nửa đùa.

– Bác ngồi đợi cháu bao nhiêu đêm rồi?

An Hóa cười cười trả lời cũng bằng cái giọng đùa cợt.

– Hổng biết… Chỉ biết từ lâu lắm rồi. Dường như từ lúc nhìn thấy cháu trên xa lộ…

– Nghĩ cũng kỳ, cũng lạ hả bác. Điều gì làm bác ngừng lại?

Hớp ngụm rượu An Hóa cười khẽ.

– Áo dài… Chiếc áo dài… Chỉ có đàn bà Việt Nam mới mặc áo dài. Đó là lý do bác ngừng xe lại để hỏi xem cháu có chuyện gì…

Hương Điểm nâng ly rượu của mình lên nhưng không uống mà chỉ le lưỡi liếm. Cử chỉ của nàng làm cho An Hóa bật cười.

– Nếu hôm đó bác chạy luôn…

An Hóa cười khì.

– Thì bác đã làm lỡ mất chuyện quen cháu, người mà bác có thể đã chờ ba mươi năm…

Hớp thêm ngụm rượu An Hóa cất giọng trầm buồn đọc chậm một bài thơ của mình.

– Em về mặc áo lá mùa thu
Vàng hương tay mộng hư không chợt hoài
hỏi sao hoa gấm hình hài
cảm thông một cuộc kỳ duyên độ buồn
Ta về đội nón lá tương tư?
vàng hư gối mộng thinh không vọng buồn
thôi như mất hết cội nguồn
bước đi,
lá thu chưa rụng
hương thu tan rồi

Đợi cho tiếng ngâm thơ của ông bác già chìm trong yên lặng xong Hương Điểm mới thở dài khe khẽ.

– Bác buồn hả bác?

An Hóa cười lắc đầu.

– Bác vui. Ít ra trong đời sống buồn, lặng lẽ và nhàm chán bác còn có cháu…

– Bác có yêu cầu cháu hát bản gì hôn?

An Hóa lắc đầu uống ngụm rượu xong cười thú nhận.

– Pha rượu theo cách của cháu ngon hơn. Vừa đúng độ…

Hơi cựa mình Hương Điểm cười thánh thót.

– Thấy chưa… Cháu nói hoài mà bác hỏng chịu nghe…

An Hóa lắc đầu cười.

– Cháu hổng biết là bác nghe lời cháu à…

Hương Điểm uống thêm hớp rượu đoạn ngồi dậy bước tới bấm nút dàn stereo. Cắm cúi lựa hồi lâu nàng bỏ cái cd vào và bấm nút play. Cầm lấy cái mike nàng trở lại chỗ ngồi. Nhạc trổi âm thầm.

– Có em như đấng thiên thần
Xuống miền tục lụy ru ta quên sầu
Mênh mông mười ngón tay ngà
Khâu đời ta lại kết ngàn ngày vui
Tuổi xanh đi giữa vô cùng
Xót ta ngập tội em dang tay bồng
Hồn nhiên hương phấn mộng đầu
Ghé qua địa ngục bắt cầu ta lên
Có em tuổi ngọc diệu kỳ
Hồn ta bụi bặm em chùi trắng tinh
Tình em thơ dại hiển linh
Ðưa ta trở lại lối đi thuở nào
Bay trên cỏ lú lao xao
Thấy đời ta lún em đào ta lên
Tình em thanh thoát sơn khê
Lay ta dứt khỏi chập chùng cơn mê
Từ nay anh đã có nàng
Ơn trời đất khéo ái ân buộc ràng
Và nay anh hết lênh đênh
Cảm ơn yêu dấu xin đền… chung thân…

Khi hát tới câu Cảm ơn yêu dấu xin đền chung thân Hương Điểm thấy ông bác già cười lắc lắc đầu. Đợi cho nàng dứt tiếng hát xong xuôi An Hóa mới đứng lên.

– Thôi đi ngủ…

Đưa ly rượu không cho An Hóa nàng nũng nịu.

– Hông… Cháu muốn uống một ly nữa…

An Hóa nghiêm mặt.

– Hông đủ rồi…

Tuy nói vậy song anh cũng đi lên nhà bếp pha ly rượu. Lúc trở xuống anh thấy Hương Điểm nằm dài trên ghế ngủ. Khẽ lắc đầu anh lấy cái mền đắp cho nàng rồi ngồi xuống cái ghế bên cạnh tiếp tục đọc sách.

—>Chương 12

This entry was posted in 3.Truyện dài - Tiểu thuyết, Chu Sa Lan. Bookmark the permalink.

Ý kiến - Trả lời

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s