TÔI GIẾT NGUYỄN BÌNH (Trần Kim Trúc)

Viên Đại sứ Trung Hoa Quốc Gia tại Sàigòn tới cho Thiếu tướng Hùng hay, Phó Vương Huân tước Mounbatten, thay mặt Anh quốc, đại diện cho Đồng Minh, tới Nam Việt Nam thực hiện việc tước khí giới Nhựt vô cùng thất vọng trong cuộc tiếp xúc với Trần văn Giàu, đại diện Ủy ban Hành Chánh Nam bộ.

Huân tước Mounbatten hẹn ngày giờ gặp gỡ với Trần văn Giàu để thảo luận về tình hình chánh trị từ vĩ tuyến 17 trở xuống Cà Mâu, phần đất mà nước Anh thay mặt Đồng Minh tước khí giới của Nhựt.

Đến ngày giờ đã định, Trần văn Giàu đi xe Traction đen tới tòa nhà đại diện của Anh quốc tại Saigon. Xe vừa ngừng trước thềm, một sĩ quan tùy viên Huân tước Mounbatten trong bộ lễ phục trắng tiến tới mở cửa xe cho vị đại diện Ủy ban Hành Chánh Nam bộ.

Trần văn Giàu bước ra khỏi xe.

Huân tước Mounbatten, dầu với tánh tình trầm tĩnh nổi tiếng của dân Anh, cũng không khỏi nhíu mày : Trần văn Giàu mặc áo cụt tay, đeo “cà vạt” màu, quần cụt màu trắng, đi giầy vải không vớ như đi đánh quần vợt, trong khi Huân tước Mounbatten mặc lễ phục, đeo gươm dài bên sườn.

Tuy nhiên Huân tước Mounbatten cũng bước xuống thềm, niềm nở và đúng lễ nghi đón người khách quý.

Vào tới phòng khánh tiết, sau khi phân ngôi chủ khách, Trần văn Giàu ngồi bật ngửa trên ghế bành bọc da đỏ nói thao thao bất tuyệt.

Trần văn Giàu cho Huân tước Mounbatten biết rằng thực dân Pháp không thể nào tái chiếm Việt Nam vì đảng Cộng sản hiện nay là đa số tại Quốc hội Pháp. Hơn nữa, nếu Pháp muốn tái chiếm Việt Nam thì Nga sô sẽ can thiệp. Hiện nay quân Nga đã tới Thái Lan (tin này được phổ biến bằng bích chương dán cùng thành phố Saigon) chờ có biến cố gì sẽ can thiệp thẳng vào Việt Nam.

Trần văn Giàu còn nói về khí thế cách mạng của nhân dân Việt Nam, cuộc cách mạng nhân dân phải thắng v.v.. Sau khi “giảng xong bài học cách mạng ” Trần văn Giàu đứng ra về.

Huân tước Mounbaten tiễn ra tận cửa, đúng nghi lễ của một chủ nhà đối với quốc khách, khi xe Traction vừa đóng lại, chuyển bánh thì Huân tước không còn tự chủ được nữa, lẩm bẩm:

– Không thể nào điều đình việc gì được với tên trẻ nít đó.

Vị Tổng Lãnh sự Trung Hoa Quốc Gia tại Sàigòn cho Thiếu tướng biết rõ từng chi tiết trong cuộc gặp gỡ Mounbatten – Trần văn Giàu, đề nghị :

– Thiếu tướng có thể nào thành lập một phái đoàn đi gặp Huân tước Mounbatten không ?

– Phái đoàn thì không khó nhưng gặp để làm gì ?.

– Huân tước Mounbatten nhờ tôi giao thiệp, giới thiệu một phái đoàn hay đại diện cho phía Quốc Gia tại Nam Việt Nam để thương lượng

– Điều kiện thương lượng ?

Viên Tổng Lãnh sự Trung Hoa Quốc Gia mỉm cười :

-Lẽ cố nhiên là thuận lợi cho chúng ta hay nói rõ hơn là cho các đồng chí của Thiếu tướng. Huân tước Mounbatten muốn hợp tác với Chánh phủ Nam Việt Nam để giải giới quân đội Nhựt.

-“Chánh phủ” Nam Việt Nam ?

– Phải, phái đoàn nào thoả thuận được với Huân tước Mounbatten sẽ được chánh phủ Anh coi là đồng minh và công nhận.Trong tình thế hiện tại, chưa có những cuộc bầu cử thì điều này hoàn toàn hợp pháp.

Thiếu tướng Hùng cũng hiểu điều đó,hỏi thêm :

– Còn những người Pháp hiện nay đang hoạt động chung với quân đội Anh ?

Vị Tổng Lãnh sự Trung Hoa Quốc Gia mỉm cười:

– Tôi cũng đã nghĩ tới điều đó nên đặt câu hỏi thẳng với vị đại diện Anh quốc tại Saigon. Huân tước Mounbatten nói rõ sự hiện diện của một số sĩ quan Pháp bên cạnh quân đội Anh tại Saigon là theo đề nghị “giúp đỡ” của Pháp đối với người Anh vì các sĩ quan này hiểu rõ tình hình Việt Nam. Chánh phủ Luân Đôn chấp nhận sự giúp đỡ này nhưng không cam kết phải dành cho chánh phủ Ba Lê một đặc quyền gì từ vĩ tuyến 17 trở xuống. Trong trường hợp vị đặc sứ Anh thỏa thuận được với Chánh phủ Nam Việt Nam thì tức khắc, các vị sĩ quan Pháp sẽ bị trục xuất khỏi Saigon bằng những lý do ngoại giao. Dân chúng Pháp hiện nay vừa được tái võ trang vũ khí của họ lấy lại được của Nhựt, sẽ bị tước khí giới và tập trung lại như dưới thời Nhựt vừa qua.

Thiếu tướng Hùng đã hài lòng, nhưng còn thắc mắc :

– Để đánh đổi lại những sự việc trên, chánh phủ Anh đòi hỏi những gì nơi Chánh phủ Nam Việt Nam ?

Vị Tổng Lãnh sự Trung Hoa đáp ngay

– Chính Huân tước Mounbatten đã thố lộ cùng tôi rằng : chế độ thực dân đã cáo chung. Anh quốc rồi đây cũng phải trả lại độc lập cho các thuộc đia cũ, đúng theo thỏa ước Yalta mà tứ cường đã ký kết, thì không có lý do gì Anh giúp Pháp tái chiếm thuộc địa Việt Nam. Anh quốc chỉ cần “Chánh phủ” Nam Việt Nam dành mọi dễ dàng trong cưộc giao thương trong tương lai, thí dụ như thổ sản Nam Việt Nam xuất cảng qua Anh thay vì qua Pháp, hàng Anh cũng được nhập cảng với số thuế tương đối nhẹ như hàng Pháp cũ. Vấn đề thuế khoán, đôi bên sẽ định đoạt sau, nhưng hoàn toàn trong tinh thần tương nhượng. Tôi nghĩ rằng..

Thiếu tướng Hùng ngắt lời :

– Tôi hiểu. Tương nhượng có nghĩa là lợi cho cả đôi bên, lợi cho Nam Việt Nam nhiều hơn trong tình trạng kinh tế hiện nay của chúng tôi.

– Thiếu tướng hiểu như vậy rất thức thời. Trong bao nhiêu lâu Thiếu tướng cần mới thành lập xong phái đoàn ? Tôi cần nhấn mạnh rằng phái đoàn chỉ gồm hai, ba người đại diện là đủ.

– Trong hai ngày tôi sẽ trả lời dứt khoát với ông Tổng Lãnh sự.

– Được. Tôi bảo đảm mọi sự xê dịch một cách an toàn. Phái đoàn của Thiếu tướng sẽ cùng đích thân tôi, đi trên xe cắm cờ ngoại giao của Trung Hoa Dân Quốc từ Chợlớn tới Sàigòn gặp huân tước Mounbatten. Hai ngày nữa, cũng vào giờ này, tôi tới đây đón Thiếu tướng.

Vị Tổng Lãnh sự Trung Hoa Dân Quốc hân hoan ra về.

Thiếu tướng Hùng gọi các đồng chí lại, kể rõ cuộc thảo luận với vị Tổng Lãnh sự Trung Hoa.

Các cán bộ hiểu ngay rằng sở dĩ có sự giúp đỡ tận tình của vị Tổng Lãnh sự vì cảm tình riêng với Thiếu tướng Hùng và những quyền lợi mai sau của người Trung Hoa tại Nam Việt Nam.

Phái đoàn sẽ gồm có những ai?

Thiếu tướng Hùng nhíu mày :

– Đó là vấn đề hơi khó khăn trong lúc này. Sau cuộc họp tại nhà chị Sương, những nhà cách mạng quốc gia tên tuổi đã phân tán, mạnh ai trở về nơi mà mình muốn như ông Dương văn Giáo đã lên đường qua Thái Lan, ông Hồ văn Ngà về Hậu Giang, anh chị Hồ Vĩnh Ký cũng đã tản cư, ông Lê Kim Tỵ về Bến Tre. Hiện nay chỉ còn Vũ Tam Anh ở tại Saigon. Nội từ nay tới khuya, các em phải tìm đủ cách liên lạc với anh Vũ và hẹn ngày mai, do anh Vũ định, tới đây gặp chúng ta thì đã ….hơi trễ.

Khuya đêm đó, các cán bộ dưới quyền chỉ huy của Thiếu tướng Hùng về báo cáo đã gặp Vũ Tam Anh và họ Vũ hẹn đúng bốn giờ chiều mai sẽ có mặt tại khách sạn Tam Dân.

Đúng giờ, Vũ Tam Anh tới cùng hai cận vệ.

Thiếu tướng Hùng đưa mắt cho các cán bộ, mời cận vệ của Vũ Tam Anh qua phòng bên. Vũ Tam Anh đã biết rõ về Thiếu tướng Hùng nên không chút ngần ngại chấp thuận cuộc nói chuyện “đối diện” tay đôi.

Vũ Tam Anh cười:

– Tôi khen anh để lại cho Trần văn Giàu hai tên cận về đúng ngay trước cửa nhà của họ.

Thiếu tướng Hùng vui vẻ đáp:

– Đâu bằng anh đã “trả lại” hai tên “mượn súng” cũng đúng ngay trước cửa nhà họ.

Vũ Tam Anh phá lên cười vì hành động của họ Vũ không qua mặt Thiếu tướng Hùng và ngược lại.

Số là Vũ Tam Anh được Trần văn Giàu mời họp tại Toà Đô Chánh Sàigòn ngay cả sau khi Việt Minh đã “trình diện” nhân viên Ủy Ban Hành Chánh Nam Bộ.

Vũ Tam Anh đi họp, luôn luôn đeo khẩu “Pạc Hoọc” bên sườn, nên Trần văn Giàu đặc biệt chú ý. Một hôm Trần văn Giàu tiến lại, khen khẩu súng đẹp và ngỏ ý “mượn” đeo chơi. Vũ Tam Anh vui vẻ chấp thuận.

Tối hôm đó, cận vệ của Trần văn Giàu tới căn nhà đường Cao Thắng ngày nay, nơi hẻm bên Chùa Tam Tông Miếu, nơi Vũ Tam Anh thường trú ngụ, đẩy cửa bước vào, và cũng dùng chính khẩu súng “Pạc Hoọc” của Vũ Tam Anh nổ vào “người nằm” trên giường năm phát. Nhưng từ kẹt cửa kế cận, một tràng tiểu liên nổ. Vũ Tam Anh bước ra và phải phụ tay với đàn em “đưa trả” cận vệ của Trần văn Giàu về trụ sở của Việt Minh.

Bởi vậy, khi nghe Thiếu tướng Hùng “trả đũa”, Vũ Tam Anh cười xòa, cả hai bàn tới việc đi gặp Huân Tước Mounbatten.

Nghe xong những gì vị Tổng lãnh sự Trung Hoa Quốc Gia đã cho Thiếu tướng Hùng rõ về đề nghị của Huân tước Mounbatten, Vũ Tam Anh cùng Thiếu tướng Hùng bàn tới các nhân vật quốc gia miền Nam tham dự tân chánh phủ. Cả hai thỏa thuận cùng nhau rất mau từ vị Thủ tướng trở xuống. Nhưng tới chức vụ Tổng trưởng Quốc phòng đột nhiên “khựng lại”, vì thâm ý của Vũ Tam Anh cũng như Thiếu tướng Hùng đều ước mong chức vụ này.

Thiếu tướng Hùng cuối cùng đề nghị Vũ Tam Anh làm Tổng Trưởng Quốc Phòng, còn mình là Tổng Tham Mưu Trưởng.

Vũ Tam Anh bằng lòng và hẹn chiều hôm sau sẽ tới khách sạn Tam Dân cùng với Thiếu tướng Hùng đi gặp Huân tước Mounbatten.

Nhưng không hiểu tại sao, đúng bốn giờ chiều ngày hôm sau, Vũ Tam Anh lỡ hẹn.

Vị Tổng Lãnh sự Trung Hoa nóng nẩy không kém gì Thiếu tướng Hùng.

Thời giờ đi mau, vị Tổng Lãnh sự Trung Hoa đành phải gọi dây nói xin lỗi Huân tước Mounbatten và xin hẹn cũng giờ đó hai ngày sau rồi ra về.

Thiếu tướng Hùng phái cán bộ đi kiếm Vũ Tam Anh. Lối xóm tại hẻm Tam Tông Miếu cho biết nửa đêm hôm trước Vũ Tam Anh đã cùng các cận vệ vội vã bỏ nhà ra đi và không biết đi đâu.

Xúc tiến cuộc điều tra, các cán bộ Đại Việt được biết Vũ Tam Anh đã trở về Bà Quẹo nhưng khi tới nơi đây thì lại được tin họ Vũ đã dời đi nơi khác.

Cuộc hẹn lần thứ hai với Huân tước Mounbatten bất thành.

Thiếu tướng Hùng trở ra Bắc.

Huân tước Mounbatten không đạt được một kết quả nào với Việt Minh cũng như với phía Quốc Gia ở Nam Việt Nam nên chán nản, ký giấy ủy quyền việc tước khí giới quân đội Nhựt cho Tướng Leclerc, đại diện của Pháp.

Quân Pháp hoành hành tại Nam Việt Nam là do sự ủy nhiệm này, và hoành hành tại Bắc Việt là do thỏa hiệp Trùng Khánh giữa Pháp, Trung Hoa Quốc Gia cũng như Anh ủy quyền tước khí giới Nhựt từ vĩ tuyến 17 lên tới ải Nam Quan của Pháp.

Khói lửa bao trùm Miền Nam rồi sau đó bao trùm trên khắp nước Việt.

Tuy nhiên những sự thất bại trong phiên họp đặc biệt lịch sử tại nhà bác sĩ Nguyễn thị Sương không phải là vô ích. Trái lại chính những sự thất bại này đã làm cho những người Quốc Gia bừng tỉnh và giúp cho Đức Thầy Huỳnh Phú Sổ dễ dàng thành công trong việc về Sàigòn thành lập Chính Trị bộ của Mặt Trận Quốc Gia Liên Hiệp.

Đức Hùynh Giáo chủ và Bùi Hữu Phiệt đã được công tác Thành của Liên quân Bình Xuyên bố trí cẩn mật để từ Phú Lâm về Saigon hoạt động.

Sứ mệnh của công tác Thành của Liên quân Bình Xuyên không phải là dễ dàng vì không những phải đương đầu với lính kín Pháp mà còn đương đầu với cả công tác Thành của Việt Minh.

Đức Hùynh Giáo chủ và Bùi Hữu Phiệt trong bộ bà ba đen từ ấp số 4 tới trạm liên lạc cuối cùng Phú Lâm do Sáu Đối chỉ huy.

Nơi đây tất cả những gì “phong trần của kháng chiến” đều bị trút bỏ. Đức Thầy cũng như Bùi Hữu Phiệt, đều mặc những bộ đồ Tropical sang trọng, đúng thời trang và từ một biệt thự sát đường bước ra, lên chiếc xe hơi đắt giá, có tài xế chờ sẵn để mở cửa.

Xe hơi chạy vào trung tâm Chợ Lớn ngừng trước khách sạn Lệ Cung. Hai “tài lủ” (ông chủ lớn) hiên ngang bước vào khách sạn trước sự chào đón quá lễ phép của nhân viên nhà hàng.

Đây không phải là sự tình cờ.

Tư Thiên, một trong 10 con Rồng Xanh của Bình Xuyên đã được báo trước sự việc. Tư Thiên là tay anh chị nhưng là chủ nhiều nhà máy xay lúa tại Chợ Lớn, chủ nhiều ngựa đua, tay đua xe đạp nổi tiếng, và có vợ đầm (mặc nhiên là dân Pháp hồi đó) nên được các “tài lủ” Tàu kính nể.

Chính Tư Thiên, một anh chị Bình Xuyên đã ra Bắc và liệng quả lựu đạn lên bục gỗ khi Trần văn Giàu diễn thuyết nói về kháng chiến Nam bộ với câu “mày kháng chiến hay chạy”, đảm nhiệm bảo vệ an ninh của Đức Hùynh Giáo chủ và Bùi Hữu Phiệt trong công tác tại Saigon.

Tư Thiên đã hạ lệnh “đóng cửa Lệ Cung” trong một ngày, dĩ nhiên tất cả phí tổn đều được đền bù, nên mặc dù nhân viên khách sạn long trọng tiếp đón nhưng Lệ Cung vắng lặng vì không có một khách nào khác ngoài nhân viên tín cẩn.

Tuy vậy, sự đề phòng của Tư Thiên cũng lên tới cao độ. “Tài lủ” Đức Hùynh Giáo chủ và Bùi Hữu Phiệt vào tới khách sạn Lệ Cung rồi, thì chỉ vài phút sau, “khách quý” đã thoát ra cửa sau, trong khi chiếc xe hơi quan trọng cứ vẫn đậu ngoài cửa khách sạn.

Theo sự xếp đặt của Tư Thiên, Đức Hùynh Giáo chủ và Bùi Hữu Phiệt, áp dụng “chiến thuật Lệ Cung” phải ba lần thay xe mới tới đường Chaigneau (Tôn Thất Đạm ngày nay) và cùng với những bộ quần áo khác, gặp Ông Nguyễn văn Sâm.

Khâm sai Nguyễn văn Sâm, phụ tá Nguyễn Bảo Toàn hân hoan tiếp đón Đức Hùynh Giáo chủ và Bùi Hữu Phiệt, vì đã là bạn thân cũ và cũng vì đã nghe tiếng nhau.

Đức Hùynh Giáo Chủ đã cùng ông Nguyễn văn Sâm thảo luận và đề ra lý thuyết của Dân Xã Đảng mà ngày nay phía chính trị của Phật Giáo Hoà Hảo còn áp dụng.

Nguyễn văn Sâm, Nguyễn Bảo Toàn nghe danh Bùi Hữu Phiệt là một chính trị phạm bị Pháp đày ra Côn Đảo và hiện nay là Tư lịnh của Trung Đoàn 25 Bình Xuyên, một trung đoàn đầy đủ vũ khí và nhân số nhất thời đó.

Bạn cũ, anh hùng gặp nhau, nên cuộc thảo luận vô cùng cởi mở, dễ dàng đi tới kết quả. Nguyễn văn Sâm, Nguyễn Bảo Toàn, hoàn toàn đồng ý cần phải thành lập hai Bộ trong Mặt Trận Quốc Gia Liên Hiệp là bộ Chánh trị” có thể công khai hoạt động tại Thành và bộ Quân sự hoạt động trong chiến khu. Đó là hai điều khó vì khá mâu thuẫn lẫn nhau, nhưng ông Nguyễn văn Sâm sẽ cố sức thực hiện.

Ngày hôm sau Đức Hùynh Giáo chủ và Bùi Hữu Phiệt được Ông Nguyễn văn Sâm hướng dẫn tới gặp bác sĩ Lê văn Hoạch đại diện cho Cao Đài giáo.

Bác sĩ Hoạch tiếp đón các quý khách như những “quốc khách”. Và chỉ trong vài giờ đồng hồ, bác sĩ Hoạch chấp nhận đề nghị của Đức Hùynh Giáo chủ thành lập Chánh trị bộ của Mặt Trận Quốc Gia Liên Hiệp. Thành phần:

– Đức Hùynh Giáo chủ là Chủ Tịch với bí danh Huỳnh Anh,
– Bác sĩ Hoạch làm phó Chủ Tịch,
– Ông Nguyễn văn Sâm làm cố vấn chánh trị,
– Bùi Hữu Phiệt cố vấn chánh trị và quân sự..

Như vậy, Liên Quân Kháng Chiến Bình Xuyên gồm:

– Bình Xuyên,
– Đại Việt Quốc Dân Đảng,
– Việt Nam Quốc Dân Đảng,
– Hòa Hảo,
– Cao Đài,
– Đệ Tứ Quốc Tế,

đã có một uy thế mạnh mẽ về chánh trị cũng như về quân sự qua Mặt Trận Quốc Gia Liên Hiệp.

Và lẽ dĩ nhiên trước sự việc này, phản ứng của Nguyễn Bình phải lần lần đi tới quyết liệt: “một mất một còn”.

Nguyễn Bình đánh đòn đầu kềm chế Bùi Hữu Phiệt, Tư lệnh Trung Đoàn 25 Bình Xuyên, bằng cách chỉ định Tư Tỵ là Trung Đoàn phó. Những đòn đầu của Nguyễn Bình ít hiệu quả, vì dầu sao Tư Tỵ cũng nể Bùi Hữu Phiệt, một chiến sĩ đã được thủ lãnh Bình Xuyên là Dương văn Dương vị nể. Hơn nữa bên cạnh Bùi Hữu Phiệt còn có Mười Trí không chút tán thành kế hoạch dùng Tư Tỵ để kềm chế Bùi Hữu Phiệt của Nguyễn Bình.

Nguyễn Bình đánh thêm đòn thứ hai là muốn dùng tay Sáu “Xếch Xông”, phó tướng của Mười Trí làm nội ứng để cảm tử quân của mình bắt trọn bộ Tham Mưu của Bùi Hữu Phiệt.

Mười Trí, Vũ Tam Anh, Bùi Hữu Phiệt đã tương kế tựu kế, đưa Nguyễn Bình tới ngôi miếu hoang, nơi bến Lò Đường bên sông Vàm Cỏ, để cho một tay thiện xạ của Cao Đài, lính Trình Minh Thế bắn trúng sáu viên đạn Colt 11 ly 45.

Viên Tham Mưu trưởng Trung đoàn 25 đã cho quân phục kích dài theo bờ sông Vàm Cỏ, nhưng nhận thấy rằng dẫu sao Khu trưởng Nguyễn Bình cũng không đáng tội phải đi “mò tôm” nên để cho chiếc xuồng chở Nguyễn Bình bất tỉnh, máu me cùng mình, an toàn vượt qua các tầm súng.

Bác sĩ Hưởng đã mất sáu tháng, tận tâm cứu chữa, Nguyễn Bình thoát chết. Và lẽ dĩ nhiên phản ứng của Nguyễn Bình sẽ vô cùng khốc liệt.

—>Xem tiếp

This entry was posted in 1.Hồi-ký - Bút-ký, 5.Tài-liệu - Biên-khảo, TRẦN KIM TRÚC: Tôi giết Nguyễn Bình. Bookmark the permalink.

3 Responses to TÔI GIẾT NGUYỄN BÌNH (Trần Kim Trúc)

  1. Lê Thy says:

    Xin chân thành cảm tạ bạn NQT độc giả BVCV đã gởi cho Lê Thy những sách:
    – Tôi giết Nguyễn Bình (Trần Kim Trúc)
    – Về R- hồi ký chiến trường viết về bí mật của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam (Kim Nhật)
    – và loạt sách viết về Tình báo chiến lược Hà Nội tại Dinh Độc Lập của Trần Trung Quân:
    * Gián Điệp Nhị Trùng
    * Cụm A22
    * Lái buôn tổng thống.

    Trân trọng
    Lê Thy

    Like

  2. NQT says:

    NQT rất vui khi thấy những cuốn sách này thay vì nằm trong thùng, thì nay được BVCV đăng cho mọi người cùng đọc. Bravo Lê Thy đã bỏ công đánh máy lại.

    Like

    • Lê Thy says:

      Lại xin gởi lời cám ơn độc giả NQT đã gởi thêm 5 quyển sách để cho LT không “thất nghiệp” từ đây tới cuối năm. Cũng may là xương cốt nhất là mấy ngón tay được trời thương nên không bị bệnh thấp khớp của người già vẫn còn thi triển “thập dương chỉ” trên bàn phím đánh máy.

      Một lần nữa vô cùng cảm tạ NQT.

      Trân trọng,
      Lê Thy

      Like

Ý kiến - Trả lời

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s