TÔI GIẾT NGUYỄN BÌNH (Trần Kim Trúc)

Nguyễn Bình đã khỏi bịnh trong khi chánh trị cục của Mặt Trận Quốc Gia Liên Hiệp đang hoạt động mạnh tại Saigon. Nguyễn văn Sâm tuy chỉ lãnh chức là Cố vấn Chánh trị nhưng thật sự là linh hồn của Mặt Trận. Lúc đó, ông Nguyễn văn Sâm là Chủ Nhiệm nhựt báo Quần Chúng, trụ sở tại đường Tôn Thất Đạm (Chaigneau cũ). Dầu sao ngườiPháp cũng nể vì Bác sĩ Lê văn Hoạch và ông Nguyễn văn Sâm nên cái thế khá kỳ lạ của Mặt Trận Quốc Gia Liên Hiệp nửa kháng chiến nhưng nửa này đánh Tây lại nổi tiếng ở khu, nửa hoạt động gần như công khai tại Thành mà không bị Pháp làm khó dễ khiến Nguyễn Bình e ngại.

Nguyễn Bình vội vàng tổ chức công tác Thành được gọi là “Thành Ủy Saigon” đặt dưới quyền chỉ huy của Nguyễn văn Cúc tức Tư Cúc, Nguyễn văn Trên và Cao đăng Chiếm.

Mặt khác Nguyễn Bình, vẫn với danh nghĩa là đảng viên của VNQDĐ hẹn gặp Nguyễn văn Sâm để thảo luận về tình hình đất nước, đi tới một thỏa hiệp chung. Nơi gặp gỡ là một địa điểm trong Chợ Lớn.

Chiều ngày 19-9-1947 sau khi hoàn tất tờ báo Quần Chúng, Nguyễn văn Sâm từ đường Tôn Thất Đạm (Chợ Cũ) ra bến xe “búyt” chạy đường Sàigòn – Chợ Lớn đậu trước chợ Bến Thành, nhưng khi vừa bước tới nơi hò hẹn với Nguyễn Bình thì bị Cao Đăng Chiếm cùng nhân viên công tác Thành bắn nhiều phát vào lưng chết tại chỗ.

Chánh trị cục của Mặt Trận Quốc Gia Liên Hiệp mất một đoàn viên hoạt động đắc lực

Thanh toán xong Nguyễn văn Sâm, Nguyễn Bình tính tới chuyện hạ sát Phạm Hữu Đức và Bùi Hữu Phiệt

Cũng như đối với Trung Đoàn 25 của Bùi Hữu Phiệt, Nguyễn Bình gài Tư Tỵ để kềm chế, Trung Đoàn 5 của Tư Đức bị Nguyễn Bình buộc phải chấp nhận Kiều Mãnh Giá làm Tiểu Đoàn trưởng nhưng giữa hai “nhân” Tư Tỵ và Giá khác hẳn nhau vì Tư Tỵ, không triệt để vâng theo lệnh Nguyễn Bình còn Giá thì khác hẳn.

Tháng 1 năm 1948 Nguyễn Bình được phong Trung tướng, nhường chức Khu Trưởng Khu 7 cho Huỳnh văn Nghệ.

Nhưng mưu kế của Nguyễn Bình không phải dễ dàng thi hành đối với Phạm Hữu Đức. Bởi vậy cho tới mãi ngày 1-8-48, Kiều Mãnh Giá mới bất thần uy hiếp được Tư Đức, buộc Tư Đức phải theo y tới trình diện với Khu Trưởng Khu 7 Huỳnh văn Nghệ.

Mặc dù bị thất thế, Phạm Hữu Đức rút súng nhanh như điện chớp bắn hạ Kiều Mãnh Giá nhưng “đội quân thứ năm” của Giá phục kích cách Tổng Hành Dinh không đầy một trăm thước xả súng bắn hạ Tư Đức.

Trước biến cố bất ngờ, quân đội của Tư Đức không kip phản ứng, nên các nhân viên cao cấp của Trung Đoàn 5 đều bị bắt và sau đó bị thanh toán hay bị tra tấn tàn nhẫn.

Đòn chót của Nguyễn Bình là thanh toán Bình Xuyên.

Sau cái chết của Phạm Hữu Đức, Mười Trí và Bùi Hữu Phiệt đều di binh về làng Bình Xuyên đóng chung với Bảy Viễn.

Bảy Viễn lúc đó vẫn 1à Khu Phó khu 7 nên phải tuân theo lệnh của Khu trưởng Huỳnh văn Nghệ.

Ở trong một thế kẹt, Bùi Hữu Phiệt phải trao lại quyền chỉ huy quân sự cho Tư Tỵ, và mặc dầu vẫn ở tại Tổng Hành Dinh của trung đoàn nhưng Bùi Hữu Phiệt mở trường học lấy sự dạy dỗ đám trẻ nít làm thú tiêu sầu ngoài rượu và làm thơ.

Cuối năm 1948, Bảy Viễn được lệnh phải tới Tân Uyên họp với Khu bộ Khu 7.

Một điều lạ, tới nay vẫn chưa ai giải thích nổi là tại sao trong kỳ “phó hội” này Bảy Viễn mang theo 200 binh sĩ của Trung Đoàn 5 tức bộ đội An Điền ?

Bảy Viễn linh tính được rằng trong chuyến đi này sẽ vô cùng nguy hiểm nên cần hai trăm tay súng thiện nghệ, trung thành và triệt để đánh Tây cũng như chống Cộng hay muốn gây lỗ hổng tại làng Bình Xuyên ?

Bảy Viễn đi tới ấp số 4 Phú Lâm thì bị quân của Huỳnh văn Nghệ chặn đánh.

Tuy nhiên với hai trăm tay súng thiện nghệ và xử dụng tuyền súng tối tân, mặt trận đã bất phân thắng bại suốt ba ngày đêm liên tiếp, có thể nói là phần thắng về đám quân bị phục kích nhưng đường rút về đã bị chặn do quân của Nguyễn văn Huy, “nhân” của Nguyễn Bình đặt bên cạnh Bảy Viễn đảm nhiệm. Tuy nhiên trong thời gian cầm cự đó, cũng đủ cho Bảy Viễn tìm được đường sống : phái La Tài và La hữu Sang về Saigon xin “hợp tác”với chánh phủ Trần văn Hữu.

Quân Pháp tức tốc can thiệp, vì về phương diện chánh trị, đây là một thắng lợi lớn lao, nên Pháp và Trần văn Hữu chấp thuận ngay đề nghị của Bảy Viễn.

Bảy Viễn cùng một trăm chín mươi tám người lính của bộ đội An Điền an toàn, vào Saigon.

Trong khi đó, tại Bình Xuyên, “đạo quân thứ năm” của Nguyễn văn Huy mặc sức tung hoành. Họ tới bắt Bùi Hữu Phiệt cùng nhân viên trong bộ Tham Mưu Trung Đoàn 25.

Bùi Hữu Phiệt kháng cự, và chửi Nguyễn Bình nên bị hạ sát tại sân của bộ Tham Mưu. Nhiều anh em trẻ khác trong bộ Tham Mưu của Trung Đoàn bị đánh tàn nhẫn chỉ vì ngày xưa, tại «Biệt thự Suối reo» đã gây được sự cảm mến của cô Thạnh, người yêu của Nguyễn Bình.

Nguyễn Bình không hạ lịnh giết Mười Trí, nhưng buộc Mười Trí phải rời khỏi binh đội Bình Xuyên, xuống vùng Hồng Ngự (Hòa Hảo) muốn sống sao cũng được.

Mười Trí đành phải nhận lời, đem vợ con mình cùng vợ con Bảy Viễn tới Kinh Tam Tông thành lập một chiến khu đặc biệt “không chống Cộng, không chống giáo phái mà chỉ chống Pháp”.

Mười Trí kéo những ngày tàn nơi đây cho tới khi tập kết ra Bắc, rồi trở về Nam, qua chỉ huy một mặt trận trên đất Kamphuchea rồi bỏ mình trên quê người.

Sự phản công đã diễn ra hoàn toàn theo mong ước của Nguyễn Bình :

– Tại Sàigon nhà cách mạng quốc gia đầy uy tín Nguyễn văn Sâm bị hạ sát,
– Tại chiến khu, Liên Minh Quân sự Bình Xuyên bị phá vỡ qua cái chết của Trung Đoàn trưởng Trung Đoàn 5 Phạm Hữu Đức và Trung đoàn 25 Bùi Hữu Phiệt ,
– Bảy Viễn, Tư lịnh phó Bình Xuyên phải về Thành “hợp tác”, hay theo danh từ thời bấy giờ là “đầu thú”,
– Mười Trí bị “đầy” xuống Kinh Tam Tông thuộc ảnh hưởng của Phật Giáo Hòa Hỏa.

Có thể nói rằng Kháng chiến Quốc Gia lâm tình trạng “rắn không đầu”.

Trình Minh Thế, Tư lịnh Cao Đài kháng chiến, rồi sau đó Lê Quang Vinh tức Ba Cụt buộc lực lượng Hòa Hảo kháng chiến cố vùng lên, nhưng vẫn đứng trong tư thế quá yếu ớt vì Ba Cụt với lập trường “khi đầu khi đánh” khiến dân chúng hoang mang, còn Trình Minh Thế vẫn chỉ hoạt động được tại Dòng Lớn, giữa biên giới Việt-Miên.

Nguyễn Bình vô cùng hài lòng vì những gì oán hận chất chứa trong lòng vừa được giải tỏa.

Tuy nhiên Nguyễn Bình lâm tình thế vô cùng nguy hiểm mà chính Nguyễn Bình cũng không hề hay biết hay đề phòng.

Nguyễn Bình, từ những hành động chống Vũ Kim Thành, Tư lệnh đoàn quân Sao Trắng (ĐVQDĐ) tại Tiên Yên, Móng Cái (Bắc Việt) cũng chỉ vẫn là với tinh thần thân Cộng mà chưa phải hoàn toàn là đảng viên Cộng Sản.

Nguyễn Bình vào Nam bộ, với danh nghĩa là một nhân vật trong phái đoàn Bắc bộ do Lê Duẫn cầm đầu, rồi lãnh chức vụ Khu trưởng Khu 7 nhưng vẫn chua hẳn là đảng viên Cộng sản.

Hơn nữa, hiểu biết rõ tinh thần của người dân miền Nam “đánh Tây” và chưa chịu ảnh hưởng trực tiếp của Cộng sản, Nguyễn Bình tổ chức hết sức rầm rộ lễ truy điệu nhà cách mạng Nguyễn Thái Học, đảng trưởng của đảng Cách Mạng Quốc Gia mà trước đó Nguyễn Bình là đảng viên càng làm cho Cộng sản nghi ngờ.

Nguyễn Bình bị bắn thập tử nhất sanh tại bến Lò Đường, nhưng được bác sĩ Hưởng cứu thoát, là một dịp để Lê Duẫn đưa Nguyễn Bình vào kỷ luật.

Lê Duẫn đã phái cô cháu vợ Vương thị Trinh mới hai mươi tuổi tới tận tình săn sóc cho Nguyễn Bình, đã ngoài bốn mươi tuổi, trong những ngày lâm nguy cho tới khi bình phục.

Vương thị Trinh đã làm tròn sứ mệnh của đảng giao phó : đoạt được tình yêu của Nguyễn Bình và thúc đẩy Nguyễn Bình, bằng đủ mọi cách, trả thù cá nhân là thanh toán các lực lượng quốc gia kháng chiến.

Nguyễn Bình đã trả xong món nợ tự ái, thì Nguyễn Bình lại bước qua một giai đoạn quyết định cho cuộc đời mình : phải chánh thức gia nhập đảng Cộng Sản.

Và Nguyễn Binh đã tuyên thệ, tức là kể từ ngày đó phải tuân theo lệnh của đảng, do cấp trên ban hành..

Sau ngày Nguyễn Bình tuyên thệ gia nhập đảng Cộng Sản được tổ chức vô cùng trọng thể và được toàn dân Nam bộ “hoan hô”, thì chỉ thị của Lê Duẫn ban hành như sau : Cải tổ Ủy ban Hành Kháng Nam bộ, sau khi phong Nguyễn Bình từ Thiếu lên Trung tướng.

Dưới đây là sự quan trọng nhất liên quan tới Nguyễn Bình về việc cải tổ bộ Tư lịnh Nam bộ :

– Dương Quốc Chính : Tư lịnh,
– Lê Duẫn: Chính ủy,
– Trần văn Trà: Tư lịnh phó,
– Lê Đức Anh : Tham mưu Trưởng,
– Nguyễn Đăng : Tham mưu Phó

Như vậy Trung Ương cục Miền Nam gạt hẳn Nguyễn Bình ra ngoài cuộc chỉ huy kháng chiến nơi đây.

Nguyễn Bình trở lại Tân Uyên “chiến khu” của Khu trưởng khu 7 khi mới đặt chân lên đất Nam bộ.

Tại một cụm rừng nhỏ ở Cây Bài, một căn nhà nhỏ được dựng lên “Tổng Hành Dinh” của Nguyễn Bình . Nguyễn Bình sống nơi đây, không còn có Vương thị Trinh bên cạnh mà cùng một người đàn bà khác là Hoàng thị Lệ Thanh với đứa con nuôi (con chợ đen) mang tên Trần Quyết Chiến.

Tuy nhiên, “một túp lều tranh, một trái tim” nơi rừng già vắng vẻ, cũng chưa phải là món quà cuối cùng mà Lê Duẫn tặng cho Nguyễn Bình.

Lê Duẫn biên thư với lời lẽ vô cùng dịu ngọt nhưng lên một lệnh đáng sợ: Trung Tướng chưa được khoẻ hãy dưỡng bịnh ít ngày rồi sau đó về Bắc gặp Bác và Đảng.

Nguyễn Bình hiểu rõ phải rời khỏi Nam bộ, còn trên đường chông gai ra Bắc gặp Bác và đảng chưa biết ra sao, nhưng dĩ nhiên, đã là đảng viên thì phải tuân lệnh thượng cấp.

Trung Ương cục miền Nam cho phép Nguyễn Bình tổ chức “phái bộ” ra Bắc. Và Nguyễn Bình đã lựa chọn những người đi theo với mình là Võ Bá Nhạc, nguyên Chánh văn phòng, Đoàn hữu Thanh bí thư, Nguyễn Tấn Sĩ, Phạm thế Liên Y tá và hai cận vệ Nguyễn văn Bổn và Phạm văn Trưng.

Con đường về Bắc, gặp Bác và Đảng đã được Trung Ương cục miền Nam vạch sẵn : qua Miên, Lèo rồi mới tới “đích”, vì Trung tướng Nguyễn Bình sau này có thể đảm nhiệm những chức vụ quan trọng không riêng tại Việt Nam mà toàn cõi Đông Dương nên cần biết hết địa thế.

Trung Ương cục Miền Nam đã xếp đặt kỷ lưỡng để có thể tự mình hay nhờ quân đội Pháp hạ sát Nguyễn Bình tại dọc đường như từ chiến Khu Đ đến chiến khu Dương Minh Châu, trung đoàn nào phải “bảo vệ” Trung tướng Nguyễn Bình, vượt biên thì ai “phụ trách an ninh” v.v…

Ngoài ra, mỗi khi Trung tuớng Nguyễn dừng lại nghỉ đêm nơi đâu thì phải tổ chức liên hoan rầm rộ và công khai loan báo chặng tới của cuộc “du hành Bắc Việt của người hùng Nam bộ”.

Dĩ nhiên là những cuộc công bố này chỉ nhằm mục địch báo cho quân Pháp biết diễn tiến cuộc hành trình của Nguyễn Bình, khi mà Trung Ương cục Miền Nam không muốn đích tay hạ sát.

Nhưng Trung Ương cục Miền Nam vẫn tính sai một nước cờ, là ngoài đảng Cộng sản Pháp; còn có cả các đảng phái Quốc Gia kháng chiến cũng muốn trả cái gì mà Nguyễn Bình tặng cho họ.

Cuộc tiễn đưa Trung tướng, Nguyễn Bình được tổ chức vô cùng long trọng tại chiến khu Đ. Mọi người đều “ưu ái” với Nguyễn Bình, chẳng khác vị đại diện tôn giáo “ưu ái” với tên tử tù vài phút sau lên máy chém.

Quá nhiều diễn văn đã được đọc lên ca tụng Nguyễn Bình.

Và sau đó “phái đoàn Nguyễn Bình” 1ên đường ra Bắc để trình diện cùng Bác và Đảng.

Từ chiến khu Đ tới chiến khu Dương Minh Châu, “phái đoàn” được bảo vệ kỹ lưỡng an toàn.

Tuy nhiên, dầu sao chăng nữa khi bước qua đất Miên, linh tính cũng báo cho Nguyễn Bình rõ là nhiều nguy cơ đang chờ đợi mình.

Tại Kompong Cham, Nguyễn Bình đột nhiên viện cớ bị bịnh ngừng lại khiến mật thám Pháp, theo sự “vô tình tiết lộ” của Trung Ương cục Nam bộ, ngơ ngác, nhưng quân Quốc Gia Kháng Chiến vẫn không gì có là ngơ ngác.

Tàn quân của Trung Đoàn 25 Bình Xuyên theo Mười Trí tới Kinh Tam Tông (Long Xuyên) bay tới Dòng Lớn hoạt động bên cạnh Trình Minh Thế, luôn luôn phái tình báo, theo dõi đường đi nước bước của Nguyễn Bình.

Bởi vậy, Nguyễn Bình, đứng trong tình trạng “lưỡng đầu thọ địch” chẳng khác như Liên Quân Bình Xuyên ngày trước. Liên quân Bình Xuyên bị Việt Minh tìm đủ mọi cách khuấy phá, kể luôn cả việc báo cho quân đội Pháp vị trí đồn binh để phải đương đầu những trận tấn công tàn khốc.

Nguyễn Bình bị Nguyễn văn Trí, theo lệnh của Lê Duẫn, bỏ rơi tài liệu về lịch trình ra Bắc của Nguyễn Bình nên thường bị phục kích và thoát hiểm phần lớn là nhờ linh tính hay nhờ “viên đạn của tử thần” chưa tới.

Tàn quân của Trung Đoàn 25 luôn luôn bí mật bám sát “phái đoàn Nguyễn Bình” mà chính Trung Tướng Nguyễn Bình không hay biết.

Nguyễn Bình linh cảm được nguy cơ nên đã than thở cùng Võ Bá Nhạc :

– Lưới địch luôn luôn giăng ra, bộ đội đã không tiễn đưa chúng ta tới ngoài ranh giới, hai cận vệ lại được lệnh tách rời phái đoàn. Tôi nghĩ có lẽ chúng ta chỉ có cách liều thân mà thôi.

Phái đoàn Nguyễn Bình đã tới khu rừng Phum Sre Pock, nghĩa là còn cách một hay hai ngày đường nữa là tới biên giới Việt-Miên-Lào.

Nguyễn Bình, ngồi dưới gốc cây đa xum xuê, nơi đồi sim rộng lớn, đưa mắt ngắm những bông hoa tím xinh tươi, trải khắp đồi như một chiếc thảm nhung rực rỡ mà thở dài.

Dĩ vãng, từ một viên giáo làng, tên tù chánh trị bị đày nơi Côn Đảo, viên tướng tung hoành tại vùng Tiên Yên Móng Cáy, nơi Việt Bắc gây dựng cuộc kháng chiến. Miền Nam phá tan các bộ đội Quốc gia… du côn, và ngày nay ngồi trơ trọi dưới gốc cây đa vì cận vệ đã “đi mở đường” từ sáng. Nhân viên trong phái đoàn, mạnh ai vào rừng kiếm củi nấu cơm, tắm giặt, để ngày mai còn lên đường thiên lý. Ngày mai còn chưa rõ những gì sẽ chờ đón, sẽ xẩy ra và tương lai sẽ ra sao ? ·

Nguyễn Bình thở đài, chán nản đứng dậy và đi sâu trong Phum Sre Pock.

Đó là ngày 27-10-51, ngày lịch sử, ngày chấm dứt cuộc đời tung hoành với quá nhiều mâu thuẫn nội tâm, hành động của Trung tướng Nguyễn Bình.

Vài ngày sau, một thông cáo chánh thức của bộ Tổng Tham Mưu quân Pháp cho biết: chiều ngày 27-10-51 một Trung đội Pháp Miên được lệnh càn quét vùng Strung Treng đã tiến sâu vào sóc Phum Sre Pock.

Trung đội Pháp, Miên bắn hạ một người Việt lạ mặt, đi một mình, lang thang trong sóc. Người lạ này, vội vã bỏ chạy khi đột nhiên đụng đầu với quân tuần tiểu Pháp Miên nên mới bị bắn hạ

Người lạ mặt cao lối một thước bảy mươi phân, to lớn, mặc bà ba bằng lụa đen và mang bên hông khẩu súng Wicker nòng dài, như của các nhà đi săn sư tử tại Phi Châu dùng súng này để tự vệ khi bị sư tử phản công.

Chính vì vậy, mà Trung úy Pháp chỉ huy cuộc tảo thanh nghi ngờ rằng nạn nhân, theo tin tình báo, là nhân viên cao cấp trong phái đoàn Nam bộ ra Bắc nên giữ xác nạn nhân tại chỗ, điện về cho Phòng Nhì và Cảnh sát Công an Saigon phòng chánh trị (Đặc cảnh Miền Đông) cấp tốc tới nơi để điều tra về lý lịch của nạn nhân.

Sau đó, Đặc Cảnh Miền Đông cũng ra thông cáo: Khi các chuyên viên tới nơi, xác của nạn nhân còn tươi. Với vóc dáng đặc, biệt, với khẩu súng Wicker cũng đặc biệt, với con mắt bên phải bị đui và nhất là với cặp kính hai mầu vô cùng đặc biệt, nửa trên màu đen và nửa dưới màu xanh nhạt, các chuyên viên có thể tin tưởng rằng nạn nhân là Trung tướng Nguyễn Bình, trưởng phái đoàn Nam bộ ra Bắc.

Để xác định lý lịch của nạn nhân, các chuyên viên đã chặt hai bàn tay của kẻ xấu số, mang về trụ sở, lăn tay rồi so lại tới dấu tay của Nguyễn Phương Thảo hay Nguyễn Thông Thảo tức Trung tướng Nguyễn Bình thì thấy rằng những dấu tay đó của một người tức của Trung tướng Nguyễn Bình.

Để cho dân chúng tin tưởng hơn vào bản thông cáo của mình, Đặc Cảnh Miền Đông tiếp:

-Sau khi bắn chết kẻ lạ mặt tại sóc Phum Sre Pock, Trung đội Pháp Miên hành quân nghi ngờ rằng còn có nhiều người Việt lạ mặt lẩn quất quanh sóc nên đã đẩy sâu cưộc lục soát. Kết quả lực lượng hành quân còn bắt sống được ba người Việt khác.

Trong cuộc điều tra sơ khởi, những người Việt này, chỉ nhận là kẻ xa lánh chiến tranh tìm tới đồi sim trên đất Miên để sanh sống. Vì họ không có vũ khí trong người nên lực lượng hành quân chỉ còn biết chờ đợi tâm giam họ để điều tra.

Khi các chuyên viên của Phòng Nhì và Đặc Cảnh Miền Đông tới tận nơi mở cuộc điều tra, và nhất là khi biết rõ đã có một người Việt bị bắn hạ trong ngày hôm đó, thì những kẻ bị bắt mất hết tinh thần, hoàn toàn đổi thái độ và sẵn sàng khai hết những gì mà họ biết.

Bản thông cáo nói rõ : Võ Bá Nhạc người được coi là “đệ nhị Trưởng phái đoàn Nam bộ ra Bắc” công nhận người lạ mặt bị bắn là Trung tướng Nguyễn Bình.

Bản thông cáo kết luận, với dấu tay với những lời khai của Võ Bá Nhạc, kẻ bị bắn hạ tại sóc Phuma Sre Pock quả thực là Trung tướng Nguyễn Bình, tên thực Nguyễn Phương Thảo hay Nguyễn ThôngThảo.

—>Xem tiếp

This entry was posted in 1.Hồi-ký - Bút-ký, 5.Tài-liệu - Biên-khảo, TRẦN KIM TRÚC: Tôi giết Nguyễn Bình. Bookmark the permalink.

3 Responses to TÔI GIẾT NGUYỄN BÌNH (Trần Kim Trúc)

  1. Lê Thy says:

    Xin chân thành cảm tạ bạn NQT độc giả BVCV đã gởi cho Lê Thy những sách:
    – Tôi giết Nguyễn Bình (Trần Kim Trúc)
    – Về R- hồi ký chiến trường viết về bí mật của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam (Kim Nhật)
    – và loạt sách viết về Tình báo chiến lược Hà Nội tại Dinh Độc Lập của Trần Trung Quân:
    * Gián Điệp Nhị Trùng
    * Cụm A22
    * Lái buôn tổng thống.

    Trân trọng
    Lê Thy

    Like

  2. NQT says:

    NQT rất vui khi thấy những cuốn sách này thay vì nằm trong thùng, thì nay được BVCV đăng cho mọi người cùng đọc. Bravo Lê Thy đã bỏ công đánh máy lại.

    Like

    • Lê Thy says:

      Lại xin gởi lời cám ơn độc giả NQT đã gởi thêm 5 quyển sách để cho LT không “thất nghiệp” từ đây tới cuối năm. Cũng may là xương cốt nhất là mấy ngón tay được trời thương nên không bị bệnh thấp khớp của người già vẫn còn thi triển “thập dương chỉ” trên bàn phím đánh máy.

      Một lần nữa vô cùng cảm tạ NQT.

      Trân trọng,
      Lê Thy

      Like

Ý kiến - Trả lời

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s