TÔI GIẾT NGUYỄN BÌNH (Trần Kim Trúc)

Nguyễn Bình tên thực là Nguyễn Thông Thảo hay Nguyễn Phương Thảo vì cả hai tên đó đều đúng, nguyên là đảng viên của VNQDĐ, Nguyễn Bình đã trung kiên theo tinh thần của đàn anh Nguyễn Thái Học mà hoạt động nên bị Pháp kết án và đày ra Côn Đảo.

Nơi Côn Đảo, Nguyễn Bình đụng chạm với nhiều đảng viên của Đệ Tam Quốc Tế, chịu ảnh hưởng của những “bạn mới” này. Điều đó quá thông thường. Nhưng Nguyễn Bình lại mắc một lỗi lầm quá lớn là sau khi chịu ảnh hưởng của cán bộ Đệ Tam Quốc Tế rồi, chịu làm chỉ điểm viên cho Chúa ngục Toustou, tố ngược lại những dự tính những âm mưu thầm lặng của các đồng chí cũ.

Thời kỳ đó,”Chúa ngục” Toustou là Vua với đấy đủ quyền hành tại Côn Đảo.Toustou muốn biết một điều gì, có thể tra tấn phạm nhân tới mức gẫy nát đôi chân, sống lây lất hay chết thì cho xuồng đưa thi hài ra bỏ ngoài biển cả.

Hình phạt tầm thường nhất của Toustou là nghe báo cáo kẻ nói xấu sau lưng mình sẽ bị bỏ xuống hầm xay lúa một vài tháng.

Trong hầm này, suốt ngày đêm không có một chút ánh sáng. Phạm nhân, ở trần truồng đẩy trụ máy xay lúa như con trâu kéo trục ép mía ở các lò đường. Phạm nhân nhắm chặt mắt khi làm việc vì có mở mắt cũng chẳng thấy đường, và mở sẽ bị bụi tấm, trấu bay mù mịt lọt vào mắt, nhức nhối vô cùng. Phạm nhân nơi hầm xay lúa mỗi ngày được hai vắt cơm, một chút muối hột, và một lon nước lạnh.

Nguyễn Bình đã tố cáo nhiều đồng chí cũ, hầu hết là cao cấp mà cán bộ Đệ Tam Quốc Tế e dè, phải sống cảnh “địa ngục Côn Đảo”.

Điều này khiến cho các “can phạm áo xanh” như kỹ sư Phan Khắc Sửu nhân viên trong văn phòng của Côn Đảo; “Ông già Tín” đặc trách lo về việc tù nhân đốn cây và hái ớt v.v… tức bực.

Càng tức bực và xấu hổ hơn nữa là các can phạm đảng viên của VNQDĐ. Bởi vậy họ đã phục kích Nguyễn Bình và vây đánh đòn hội chợ nhừ tử tới mức Nguyễn Bình bị hư con mắt bên trái. Nếu không có sự can thiệp kịp thời của các thày chú thì chắc chắn Nguyễn Bình đã bỏ mạng ngoài Côn Đảo.

Thêm nhiều đảng viên VNQDĐ xuống hầm xay lúa, nhưng có lẽ cũng vì trận đòn này, Nguyễn Bình phần nào thay đổi tính nết: một nửa còn hào khí của con người quốc gia, một nửa của con người Đệ Tam Quốc Tế.

Ngày đảm nhiệm thức vụ Khu trưởng Khu 7 tại Nam Bộ, Nguyễn Bình đơn thương độc mã tới thăm bộ đội mạnh nhất là An Điền (sau đổi thành Trung Đoàn 25 Bình Xuyên).

Nguyễn Bình ngỡ ngàng nhất khi gặp lại Tổng Tham Mưu bộ đội An Điền, từ Phan Khắc Sửu, ông già Tín, Bùi Hữu Phiệt, Huỳnh văn Thảo tức giáo Thảo, Trần Quốc Bửu, Văn Ngô và nhiều người khác, nhưng lại là những người đã từng bị giam cầm tại Côn Đảo, những người đã từng biết rõ hành động của Nguyễn Bình nơi hòn đảo “địa ngục” này.

Một điều “ngán ngược” hơn hết cho Nguyễn Bình là hiện diện trong bộ Tham Mưu của bộ đội An Điền còn có một người thanh niên từng đảm nhiệm cấp bậc chỉ huy của sư đoàn Sao Trắng hoạt động tại vùng Tiên Yên Móng Cáy chạy dài xuống Quảng Yên (BV) khi ông HCM mới lên nắm chánh quyền tại Hà-nội .

Nguyễn Bình đã từng được lệnh của Việt Minh cầm quân đánh phá Sư đoàn Sao Trắng của Đại Việt Quốc Dân Đảng do tướng Vũ Kim Thành chỉ huy.

Tuy nhiên An Điền là “địa chủ”, cuộc đón tiếp Khu trưởng Nguyễn Bình vẫn diễn ra vô cùng lịch sự và hòa nhã, đúng tinh thần thượng võ Á Đông “người ta là khách”.

Nhưng đôi bên “hờm” nhau từ đó.

Chuyện Côn Đảo xa xôi bởi vì những người mà Nguyễn Bình đụng mặt tuy biết rõ những gì đã xảy ra, nhưng không ai trực tiếp là nạn nhân của Nguyễn Bình thời đó.

Phạm Hữu Đức, sư đoàn phó Đệ tam sư đoàn của Nguyễn Hòa Hiệp, Tư lịnh Trung Đoàn 5 theo sự “cải tổ quân sư” nhưng chưa bề bị đày nơi Côn Đảo nên không chút thù hận Nguyễn Bình.

Nhưng sự hiện diện của một người đã từng lãnh nhiệm vụ quan trọng trong sư đoàn Sao Trắng BV làm cho Nguvễn Bình e dè nhất: Vũ Kim Thành.

Vũ Kim Thành, Tư lịnh Sư đoàn Sao Trắng, cũng như cụ Nguvễn Hải Thần, đã từng hoạt động nơi Trung Hoa lục địa trong hàng ngũ của Tưởng Giới Thạch.

Khi Nhựt vào đầu hàng Đồng Minh, Vũ Kim Thành được lệnh của Đại Việt Quốc Dân Đảng kéo quân về nước, phối hợp với các cán bộ chiến khu Triệu, tiến chiếm Hà Nội.

Một trận bão lụt đã làm cho đoàn quân này phải ngừng lại vài ngày và để cho đoàn quân giải phóng Việt Minh gồm không đầy 200 người, dưới quyền chỉ huy của Văn Thiết Dũng tới thủ đô BV trước.

Võ Nguyên Giáp hạ lệnh cho Nguyễn Bình đưa quân gồm những lính cũ “khố xanh, khố đỏ” của Pháp, chặn đánh sư đoàn Sao Trắng.

Nhiều trận đụng độ ác liệt xảy ra, đôi bên còn trong thế ngang ngữa thì dưới áp lực của Lữ Hán và Tiêu Văn, hai tướng Tàu qua giải giới Nhật, Hồ Chí Minh buộc lòng phải hòa hoãn với phe quốc gia.

Hành động chống đối sư đoàn Sao Trắng của Nguyễn Bình đã quá lộ liễu, nhà cầm quyền Việt Minh chỉ còn cách là cho Nguyễn Bình rời khỏi Hà Nội, theo phái đoàn Bắc Việt vào Nam bộ.

Để giữ hoàn toàn bí mật Nguyễn Phương Thảo lấy tên là Nguyễn Bình, một nhân viên tầm thường tháp tùng phái đoàn Lê Duẫn vào Nam.

Nhưng khi đã đặt chân trên giải đất miền Nam rồi, con cọp được xổng chuồng, mang danh Nguyễn Bình thay vì Nguyễn Phương Thảo hay Nguyễn Thông Thảo.

Tình thế quân sự Nam Bộ, hồi đầu năm 1946 vô cùng phức tạp, có thể nói là “102 sứ quân” chứ không phải 12 sứ quân vì bất luận ai, qui tụ được một số người, có trong tay vài khẩu súng y cũng có thể “làm vua một cõi “.

Nguyễn Bình được phong hay tự phong làm Khu trưởng khu 7 bao gồm miền Đông Nam Bộ, một khu vô cùng quan trọng vì quân đội Pháp chỉ mới lan tràn nơi đây.

Nguyễn Bình nhận xét rất mau và rất đúng tại khu đương bốc lửa này, những bộ bội do cán bộ Cộng sản chỉ huy hay thân Cộng như bộ đội của Huỳnh Tấn Chùa, Đào Sơn Tây, Huỳnh văn Nghệ chỉ có danh mà không có thực lực, lèo tèo vài chục khẩu súng quá cũ kỹ.

Trái hẳn lại, những bộ đội kháng chiến “chỉ biết đánh Tây” như Bình Xuyên lại được Hồ Vĩnh Ký, Lâm Ngọc Đường khi còn là Giám đốc và Phó Giám đốc Công an Nam bộ thời Nhựt vừa đảo chánh Pháp, cung cấp cho nhiều vũ khí lấy được của Pháp chôn dấu.

Bên cạnh Bình Xuyên, và liên kết hẳn với Bình Xuyên còn có Đệ Tam Sư đoàn (Việt Nam Quốc Dân Đảng) và nhất là bộ đội An Điền (Đại Việt Quốc Dân Đảng) được Nhựt cung cấp cho quá nhiều súng đạn.

Đó là thế quân sự, thế nhân dân Bình Xuyên, VNQDĐ, ĐVQDĐ còn cùng với Cao Đài và Hòa Hảo lập thành Mặt trận Quốc Gia Liên hiệp.

Ngay từ giờ phút đầu vừa “nhậm chức” nếu Nguyễn Bình ra mặt chống đối mặt trận này thì chắc chắn sẽ bị thanh toán trong chớp nhoáng.

Nguyễn Bình thi hành kế hoạch tế nhị hơn là “làm thân” với kẻ mạnh.

Nguyễn Bình không ngần ngại cùng với tên bí thư Nguyễn văn Thắng ” song mã” mở cuộc viếng thăm thân thiện các bộ đội trong Mặt trận Quốc Gia Liên Hiệp.

Nguyễn Bình còn lỳ hơn nữa là đám “ăn dầm ở dề ” nhiều ngày tại Bộ Tham Mưu của các bộ đội trong Mặt Trận này.

Sở dĩ, Nguyễn Bình táo bạo như vậy vì tin chắc rằng không ai bắn mình khi còn là khách của các bộ đội đó.

Và Nguyễn Bình lỳ hơn nữa là trong các vụ tranh luận, khi thua chỉ cười xòa, hẹn tới lần sau.

Huỳnh văn Trí tức Mười Trí, Tư lịnh Trung Đoàn 4 Bình Xuyên, với tư cách là “địa chủ” nơi liên ấp số 4 và số 8 tại Phú Lâm, luôn luôn niềm nở tiếp đón Ngnyễn Bình, long trọng đúng với một vị Khu trưởng.

Những bữa tiệc được linh đình đặt ra thết đãi quý khách. Trên chiếu trải dài nơi sân gạch, trong vuông tre cao ngất (vuông tre tiếng địa phương vì tại hai ấp số 4 và số 8 mỗi nhà đều trồng tre hình vuông vắn chung quanh) dưới ánh trăng xanh mát hay dưới ánh đuốc rực rỡ, Nguyễn Bình luôn luôn ngồi đối diện với Mười Trí giữa bàn tiệc, còn các “ghế” khác được xếp đặt đúng nghi lễ, tùy theo địa vị của “quan khách ” như bí thư Nguyễn văn Thắng ngồi bên tay trái Mười Trí, Tư lệnh Trung Đoàn 25 Bùi Hữu Phiệt bên mặt, Phạm Hữu Đức ngồi bên tay mặt Nguyễn Bình, Huỳnh văn Thao phía tả vv…

Mười Trí, trong những bữa tiệc đông đảo này, nói cười luôn miệng và bao giờ cũng hướng dẫn câu chuyện vào những vấn đề vui đùa, hết sức tránh thảo luận về quân sự nhất là chánh trị.

Nói như vậy không phải Mười Trí thuộc giới dao búa của Bình Xuyên, không hiểu chút gì về quân sự hay chánh trị.

Mười Trí cũng như Ba Dương thủ lãnh của Bình Xuyên thời kỳ Pháp thuộc cũng như Nhật thuộc, đã bí mật giao thiệp rất nhiều với anh em cán bộ của Đệ Tứ Quốc Tế, nghĩa là đã có căn bản về chánh trị.

Ngày khởi đầu kháng chiến sau khi tiếp xúc với bộ đội An Điền tức Trung Đoàn 25 Bình Xuyên, Mười Trí gia nhập Đại Việt Quốc Dân Đảng.

Mười Trí gia nhập Đại Việt không phải là sự tình cờ. Tư Thiên tức Maurice Thiên, một trong mười con “Rồng Xanh” lãnh đạo Bình Xuyên, khi VN vừa “độc lập” đã từ Saigon ra Hanoi và được đích thân ông Trương Tử Anh đảng trưởng Đại Việt thu nhận và huấn luyện.

Khói lửa lan tràn tại miền Nam. Tư Thiên rời Hà-nội về Saigon và đã cho Ba Dương, Năm Hà và Mười Trí rõ về Đại Việt.

Mười Trí không muốn đưa vấn đề chánh trị ra thảo luận với Nguyễn Bình, mặc dầu biết rõ về Nguyễn Bình, chỉ vì còn mang nặng tính chất anh hùng Lương Sơn Bạc, không bao giờ muốn thắng khách trong nhà mình.

Một lần giáo Thảo đã đề nghị với Mười Trí “hạ Nguyễn Bình” nhưng Mười Trí gạt đi:” làm như vậy người ta nói chủ hiếp khách “.

Tuy nhiên, Mười Trí có rào đón tới đâu, thì trong những bữa tiệc kéo dài đôi khi từ chập tối tới khuya, cũng có những chuyện ngoài ước tính của Mười Trí xảy ra.

Có lẽ cao hứng vì rượu đã ngà ngà, Nguyễn văn Thắng nói lớn :

– Chiến tranh sắp chấm dứt, chúng ta sẽ thắng Pháp vì Thorez lãnh tụ Cộng sản Pháp hiện nắm đa số trong quốc hội Pháp thì chẳng còn bao lâu nữa sẽ làm Thủ tướng Pháp.

Huỳnh văn Thảo, ngồi cạnh Nguyễn Bình, nhỏ nhẹ hỏi lại :

– Thưa Khu trưởng tin có đúng như vậy không ?

Thông thường Nguyễn Bình giữ gìn cẩn mật, nhất là đã nhiều phen tranh luận thua giáo Thảo và Bùi Hữu Phiệt, không hiểu sao cao hứng đáp :

– Đúng, điều đó đồng chí Thắng nói đúng. Tôi cũng tin chắc như vậy.

Vẫn bằng giọng của một thi sĩ, giáoThảo tiếp:

– Tôi có thể thưa cùng Khu trưởng điều này không ?

– Ồ… anh em cả mà…

– Vấn đề đưa quân viễn chinh qua tái chiếm thuộc địa VN được thảo luận kỹ lưỡng tại quốc hội Pháp. De Gaulle là tên “quân phiệt thực dân”chẳng nói làm chi, nhưng tại sao đảng viên Cộng sản trong quốc hội Pháp, với thế đa số, nghĩa là bác một cách dễ đàng, lại cũng bỏ thăm chấp thuận đề nghị của thực dân ? Xin Khu trưởng giải thích cho tất cả anh em có mặt nơi đây được rõ.

Nguyễn Bình như tỉnh hẳn rượu, đáp quanh co:

– Điều đó còn nhiều bí ẩn. Tôi sẽ nói cho anh em rõ một ngày gần đây.

Có nhiều anh em trẻ đã cất tiếng cười khá sỗ sàng.

Nhưng chuyện lỡ rồi, Nguyễn Binh đã một phút bồng bột để lộ chân tướng.

Như đã nói, Nguyễn Bình là một “cây lì” tuy bị Huỳnh văn Thảo làm cho “lỡ làng” giữa bữa tiệc, nhưng không chút nao núng, không lộ sự tức giận ra ngoài mặt.

Nguyễn Bình xoay chuyển liền câu chuyện từ chánh trị qua quân sự và đưa ra đề tài hào hứng khiến các cán bộ trẻ trong bộ Tham Mưu Trung Đoàn 25 hoan nghênh ngay: “thi bắn được tổ chức vào ngày mai”.

Tuy nhiên dưới con mắt tinh đời của Mười Trí, Phạm Hữu Đức, “ông già Tín” và cả Bùi Hữu Phiệt, Huỳnh văn Thảo, sự căm thù giữa Khu trưởng Nguyễn Bình và Trung Đoàn 25 Bình Xuyên vừa phát sinh nơi chén rượu đêm nay.

Sáng hôm sau, các xạ thủ đã được lựa chọn dời Phú Lâm tiến về Rừng Thơm,” khu an toàn ” để vững tâm trổ hết tài nghệ.

Cũng như trong tất cả các cuộc đấu võ quốc tế, những xạ thủ “dọn sân” được đưa ra trước.

Tuy nhiên các “xạ thủ dọn sân” này, hầu hết vừa quá tuổi 20, còn quá thư sinh, gương mặt chưa bị nét phong trần kháng chiến hằn lên, lại gây sự kinh ngạc vô cùng đối với Nguyễn Bình.

Có dư luận cho rằng, chính vì vậy mà sự e ngại, sự quyết tâm thanh toán Trung Đoàn 25 Bình Xuyên càng ăn sâu vào trong đầu óc Nguyễn Bình.

Xạ thủ đầu tiên biểu diễn trong Trung Đoàn 22 là một sinh viên luật khoa vừa từ Bắc vào Nam với phái đoàn Huỳnh văn Tiếng, Đặng Ngọc Tốt. Y đề nghị vẽ một vòng tròn lớn, trong đó đặt sáu mục tiêu, bất luận ở đâu miễn nằm trong vòng tròn, nhưng khi đặt mục tiêu, thì băng kín mắt y lại. Mục tiêu đặt xong, y đứng cách vòng tròn 20 thước, sẽ được tháo băng mắt, khi nghe tiếng hô “vô”.

Sau tiếng hô, xạ thủ chạy như bay vào vòng đã vẽ, lăn tròn mình một vòng, rồi mới rút súng lục đeo bên nách bắn liền 6 phát.

Tiếng reo hò vang lên vì cả 6 phát đạn đó đều trúng 6 mục tiêu.

Nguyễn Bình ngơ ngẩn vì Khu trưởng khu 7 không biết rõ rằng xạ thủ đó đã từng được huấn luyện về một ngành chuyên môn về điệp báo tại Lục Quân Đại học Hiệu Yên Bái của Đại Việt Quốc Dân Đảng.

Nơi đây, và trong ngành này, các cán bộ cũng được, hay “bị ” huấn luyện như những “con chó săn” trong chuyện Báo Thù (Vendetta) của dân đảo Corse hay như các quân khuyển ngày nay.

Riêng về tác xạ, các cán bộ, sau khi nghe tiếng hô “xung phong” phải phá cửa lao mình vào trong một phòng tối rộng lớn, bắn hạ cho được các người nộm ” địch thủ” của mình, được đặt rải rác trong phòng, rồi tông cửa khác lao ra.

Hành động này được “bấm phút” từ khi cán bộ tác xạ đạp cửa vào phòng và tông cửa thoát ra, cộng thêm với bao nhiêu địch thủ đã bị bắn trúng để định đoạt tài nghệ.

Như vậy chỉ bằng mắt rồi nhảy vào vòng tròn giữa thanh thiên bạch nhật, đối với các cán bộ này thực là quá dễ dàng.

Xạ thủ thứ hai của Trung Đoàn 25 Bình Xuyên cũng là một thanh niên vừa mới quá 20 tuổi. Y cao lớn và mang tên “bình dân” là Bê.

Thực sự anh Bê là Nam Tước Watanabé Hitomi, bí thư của Đại tướng Sato,Tư lệnh quân đội Hoàng Gia Nhựt tại Đông Nam Á, và được lệnh của Đại tướng Sato đi theo bộ đội An Điền (tức Trung Đoàn 25 Bình Xuyên của Đại Việt Quốc Dân Đảng).

Anh Bê cầm cây súng của kỵ binh Nhựt trên tay, chưa lên đạn trong súng, bằng lòng để một người khác giữ con chó cách xa 100 thước và khi người đó bắn một phát súng lục gần con chó để đuổi nó, mới hành động.

Đúng như điều kiện đã giao kết, con chó vừa hoảng hốt chạy vì tiếng súng lục bắn ngay kế cận, Anh Bê mới nạp đạn. Và con chó tội nghiệp bị lăn tròn nhiều vòng rồi nằm dẫy dụa.

Giữa cuộc “đấu súng” hào hứng đó Sáu Lào vội vàng tới nói nhỏ với Mười Trí.

Mười Trí cười lớn :

– Tôi xin báo với các đồng chí là cuộc thi bắn này còn có cả Đức Hùynh Giáo chủ và Tư lịnh Cao Đài Trình Minh Thế tới tham dự.

Đức Hùynh Giáo chủ vẫn trong bộ bà ba đen, tươi cười đi tới ôm vai cán bộ Trung Đoàn 25 trước khi chào hỏi Nguyễn Bình.

Và Trình Minh Thế cũng có hành động như Đức Hùynh Giáo chủ.

Đức Hùynh Giáo chủ, sau cuộc đại hội tại xã Mỹ Lộc (Tân Uyên) nơi Nguyễn Bình chọn làm tổng hành dinh cho khu 7, đã trở thành ưu tiên đặc biệt trong Ủy ban Hành kháng Nam bộ gồm những nhân vật mới như:

– Chủ tịch là luật sư Phạm ngọc Thuần,

– Phạm Thiều, Ủy viên Tuyên truyền cùng với Đặng ngọc Tốt,

– Luật sư Nguyễn Thành Vĩnh, Ủy viên tài chánh

– và Kỹ sư Kha Vạng Cân, Ủy viên kinh tế.

Việc tham dự Ủy han Hành kháng Nam bộ với chức vụ không rõ rệt của Đức Hùynh Giáo chủ không làm hài lòng Liên Quân Quốc Gia Kháng Chiến. Tuy nhiên, khi Đức Hùynh Giáo chủ tới thăm vẫn được Liên Quân niềm nở đón tiếp.

Đức Hùynh Giáo chủ ưa thích Liên Quân vì anh em chỉ huy đều còn rất trẻ, trực tính và hăng say trong nhiệm vụ.

Anh em Liên Quân rất mong Đức Hùynh Giáo chủ tới thăm vì… đi theo con người cao lớn, đôi mắt long lanh như điện, luôn luôn mặc bộ đồ bà ba bằng lụa đen, còn có vài người nữa, mang theo những bọc quần áo, tiền bạc, tặng cho Liên Quân.

Đã có lần một nhân viên trong bộ Tham Mưu Trung Đoàn 25 nói đùa :

– Thưa Giáo Chủ, mỗi lần tới thăm anh em, Giáo Chủ có cảm tưởng như bị bóc lột ?

Đức Hùynh Giáo chủ đáp ngay :

– Không, tôi có cảm tưởng là được thực sự chia xẻ nỗi khó khăn mọi phương diện của anh em.

Một lần nữa, Đức Hùynh Giáo chủ ngủ chung với anh em trong bộ Tham mưu Trung Đoàn 25. Sáng dậy, một thanh niên ngỡ ngàng khi thấy chân mình gác lên bụng Đức Thầy nên vội chữa thẹn :

– Thưa Giáo chủ, đêm qua tôi nằm mơ thấy có đám mây nhỏ dám che khuất mặt trời.

Đức Hùynh Giáo chủ cười:

– Có sao. Đó là sự tuần hoàn của tạo hóa.

Ngoài biệt tài đối đáp, Đức Hùynh Giáo chủ còn làm cho anh em trong Liên Quân vô cùng kính nể vì óc thông minh đặc biệt của mình.

Một hôm trời mưa, Huỳnh văn Thảo đưa lý thuyết chánh trị ra thảo luận cùng Đức Hùynh Giáo chủ. Đây là lý thuyết Dân tộc sinh tồn của Đại Việt.

Đức Hùynh Giáo chủ ngỡ ngàng lúc đầu yêu cầu giáo Thảo đọc cho nghe trước từng đoạn rồi lập tức có thể tranh luận với giáo Thảo về đoạn đó.

Đức Hùynh Giáo chủ và Trình Minh Thế là hai thái cực, một người trắng trẻo như “thư sinh” bao nhiêu thì người kia khô cằn, đen đủi và “nông dân ” bấy nhiêu.

Đức Hùynh Giáo chủ thích thảo luận, Trình Minh Thế thích trầm ngâm, ngoài ra các cuộc hội họp bắt buộc, tìm chỗ vắng để làm bạn với cây đờn kini. Tuy vậy, Trình Minh Thế cũng được anh em Liên Quân rất ưa thích qua tánh nết bộc trực thực thà.

Sự có mặt của hai nhân vật đặc biệt này nơi xạ trường biến bầu không khí còn khét lẹt khói súng, thành trang nghiêm lại pha lẫn với sự ồn ào vui vẻ.

Đức Hùynh Giáo chủ hỏi thăm từng người một. Trình Minh Thế thì líu tíu kể lại những gì đã xẩy ra từ trên lộ trình từ Dồng Lớn tới Rừng Thơm.

Nhân vật quan trọng vào bực nhứt Nam bộ lúc đó là Khu trưởng Nguyễn Bình cảm thấy quá lẻ loi. Như để trút bớt phiền muộn Nguyễn Bình rút khẩu Wicker nòng dài bốn sườn ra nhắm 1 cành cây khô gần đó nổ liền ba phát nhưng chỉ có những lá vàng rơi lả tả.

Những anh em trẻ tuổi vui vẻ đề nghị:

– Bây giờ xin để Đức Hùynh Giáo chủ và Khu trưởng đua tài. Cành cây khô kia làm đích được rồi.

Nguyễn Bình chấp thuận ngay bắn thêm 3 phát nữa, trong tiếng reo hò tán thưởng của mọi người vì lần này có cành cây gẫy xuống.

Bầu không khí dễ thở trở lại.

– Bây giờ đến lượt Giáo Chủ.

Đức Hùynh Giáo chủ tuy luôn luôn đeo khẩu súng lục “Chiêu Hòa” bên hông nhưng chưa ai thấy Đức Thầy rút súng ra hay bắn một lần nào nên đề nghị trên càng được mọi người cổ võ.

Đức Hùynh Giáo chủ mỉm cười lắc đầu:

– Tôi thấy trước, thua Khu trưởng rồi. Có bắn hay không cũng thế mà thôi.

Mười Trí bắn thế Đức Thầy 3 phát “đáp lễ ” Nguyễn Bình rồi mời tất cả trở về ấp số 8.

Mười Trí cũng như Nguyễn Bình đều hiểu rằng không phải tình cờ mà Đức Hùynh Giáo chủ cùng Trình Minh Thế tới thăm viếng anh em Liên Quân.

Bữa cơm tối vô cùng náo nhiệt và thịnh soạn vì đây là lần đầu tiên Liên Quân được hân hạnh thù tiếp một lúc cả Khu trưởng Nguyễn Bình, Đức Hùynh Giáo chủ, và tư lịnh Cao Đài kháng chiến Trình Minh Thế.

Mười Trí vô cùng tinh ý, sau khi mời các quý khách ngồi xuống nơi xứng đáng với địa vị mình như với địa vị chủ nhà Mười Trí ngồi đối diện với Nguyễn Bình chính giữa nơi hai đầu chiếu dành cho Đức Hùynh Giáo chủ và Trình Minh Thế.

Như vậy thực khách không có cảm nghĩ minh bị coi như kém kẻ khác, lại tránh được những cuộc tranh luận gay go có thể xẩy ra nếu “khách quí” ngồi gần nhau.

Mười Trí luôn miệng kể những chuyện vui,nói bông đùa và láy máy cho Huỳnh văn Thảo. Giáo Thảo hiểu ý, nên “cảm hứng” làm thơ, ngâm thơ, ra câu đối và đáp với Hùynh Giáo chủ.

Nhưng khi nhiều vò rượu đã cạn, một người cao hứng đưa vấn đề tình yêu trai gái ra thảo luận. Trọn bàn tiệc chỉ là đàn ông nên chẳng ai e dè.

Nguyễn Bình cũng kể một mối tình của mình rồi sau đó quay hỏi Đức Hùynh Giáo chủ:

-Thưa Giáo Chủ đã yêu bao giờ chưa ?

Mọi ngưòi như tỉnh hẳn rượu trước câu hỏi đột ngột này, lo ngại đưa mắt nhìn Đức Hùynh Giáo chủ.

Đức Hùynh Giáo chủ vẫn thản nhiên gật đầu :

– Có, tôi cũng đã từng yêu, yêu rất nhiều.

Rồi Đức Hùynh Giáo chủ cao giọng ngâm bài thơ ứng khẩu:

Ta có tình yêu rất đượm nồng.
Yêu người yêu lẫn cả non sông
Tình yêu chan chứa trong hoàn vũ.
Không thể riêng yêu khách má hồng.

Nếu khách má hồng muốn được yêu.
Thì trong tâm trí phải xoay chiều
Hướng về phụng sự cho dân tộc
Sẽ gặp tình ta trong khối yêu.

Tiệc rượu được kết thúc trong bầu không khí vô cùng vui vẻ.

Tuy trời đã khá khuya, Nguyễn Bình đứng dậy từ biệt để lên đường vì còn nhiều việc gấp. Kháng chiến lấy đêm làm ngày là chuyện quá thông thường nên sự từ biệt của Nguyễn Bình không làm ai ngạc nhiên. Mười Trí mời Nguyễn Bình ở lại cho phải phép nhưng thấy Nguyễn Bình cương quyết cũng không níu kéo thêm.

Nửa giờ sau, Đức Hùynh Giáo chủ, Trình Minh Thế, Mười Trí, Tám Phiệt, Tư Đức ngồi trong phòng kín, sau những chén trà thơm bốc khói.

Đức Hùynh Giáo chủ nói ngay vào vấn đề :

– Ngày 10 tháng 4 vừa qua (năm 1946) Mặt Trận Quốc Gia Liên Hiệp ta tuyên ngôn tại Ba Quẹo. Thành phần tham dự gồm Việt Minh, Cao Đài, Hòa Hào, Thanh Niên Tiền Phong, Công giáo và Phật giáo. Nhưng chỉ có danh mà không có thực vì những người được coi là “đại diện” lại chẳng đại diện cho ai. Tôi thiết nghĩ chính chúng ta và thêm một số anh em vừa nêu nắm lấy Mặt Trận này mới đúng. Tôi có thảo luận sơ với anh Thế, anh Thế cũng đã bằng lòng. Các anh nghĩ sao ?

Quanh bàn hội nghị, không ai trả lời nhưng đồng một lượt gật đầu.

Đức Hùynh Giáo chủ thở ra khoan khoái:

– Như vậy là xong.

Trình Minh Thế tiếp:

– Tôi muốn nhờ anh Phiệt cho người lên Tây Ninh đón bộ đội của Nguyễn Thành Long về với chúng ta.

Bùi Hữu Phiệt nhận lời ngay. Nguyễn thành Long, thuộc Đệ Tứ Quốc Tế, khởi đầu cuộc kháng chiến là Tư lịnh Đệ Ngũ Sư Đoàn, lúc đó lực lượng không còn bao nhiêu đương sống qua ngày nhờ sự che chở của anh em Cao Đài.

– Chúng ta nên lấy Ba Quẹo làm địa điểm đại hội. Địa điểm này rất thuận lợi. Đức Thầy, anh Thế đi tới cũng tiện, tôi dưới này kéo lên cũng gần. Anh Phiệt và anh Tư Đức đưa quân lên đó trước sửa soạn đón tiếp anh em. Đúng ngày này, tháng tới chúng ta đại hội xếp đặt mọi công chuyện. Thôi công việc ai nấy lo.

Hội nghị định đoạt cho khúc quanh của lịch sử kháng chiến không ai có thể ngờ được rằng lại chấm dứt trong một thời gian ngắn ngủi chưa từng thấy với sự đồng ý hoàn toàn của tất cả mọi người.

—>Xem tiếp

This entry was posted in 1.Hồi-ký - Bút-ký, 5.Tài-liệu - Biên-khảo, TRẦN KIM TRÚC: Tôi giết Nguyễn Bình. Bookmark the permalink.

3 Responses to TÔI GIẾT NGUYỄN BÌNH (Trần Kim Trúc)

  1. Lê Thy says:

    Xin chân thành cảm tạ bạn NQT độc giả BVCV đã gởi cho Lê Thy những sách:
    – Tôi giết Nguyễn Bình (Trần Kim Trúc)
    – Về R- hồi ký chiến trường viết về bí mật của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam (Kim Nhật)
    – và loạt sách viết về Tình báo chiến lược Hà Nội tại Dinh Độc Lập của Trần Trung Quân:
    * Gián Điệp Nhị Trùng
    * Cụm A22
    * Lái buôn tổng thống.

    Trân trọng
    Lê Thy

    Like

  2. NQT says:

    NQT rất vui khi thấy những cuốn sách này thay vì nằm trong thùng, thì nay được BVCV đăng cho mọi người cùng đọc. Bravo Lê Thy đã bỏ công đánh máy lại.

    Like

    • Lê Thy says:

      Lại xin gởi lời cám ơn độc giả NQT đã gởi thêm 5 quyển sách để cho LT không “thất nghiệp” từ đây tới cuối năm. Cũng may là xương cốt nhất là mấy ngón tay được trời thương nên không bị bệnh thấp khớp của người già vẫn còn thi triển “thập dương chỉ” trên bàn phím đánh máy.

      Một lần nữa vô cùng cảm tạ NQT.

      Trân trọng,
      Lê Thy

      Like

Ý kiến - Trả lời

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s