TÔI GIẾT NGUYỄN BÌNH (Trần Kim Trúc)

Nguyễn Bình là con người tính toán rất kỹ lưỡng. Sở dĩ chỉ đi cùng một tiểu đội tiến sâu vào “nội địa” của bến Lò Đường là vì hoàn toàn nhận thấy lý lẽ của Sáu “Xếch Xông” là đúng: đưa quân ồ ạt tới không sao tránh được sự khám phá của tình báo Trung Đoàn 25. Hơn nữa Trung Đoàn 25, thời bấy giờ, đã nổi tiếng là Trung Đoàn “du côn” thắng quân Pháp nhiều trận ngoài sức tưởng tượng của mọi người như trận Chợ Nhỏ (Thủ Đức) chỉ với một tiểu đội mà tiêu diệt hết lính Pháp trên ba xe GMC, cướp hết khí giới chở trên ba xe này rồi sau đó thiêu rụi.

Trung Đoàn 25 đã đánh chín trận trong mười một ngày trên đường Saigon, Cap St Jacques (Vũng Tàu) từ dốc 47 (cây số 47 kể từ Saigon ra Vũng Tàu) tới dốc 54 mà trận nào cũng làm cho Pháp thất điên bát đảo.

Chiến thuật du kích của Trung Đoàn 25 vô cùng tân kỳ nhờ sự huấn luyện và định đoạt của Nam tước Trung úy Watanabe Hitomi được chính Đại Tướng Sato Tổng Tư lịnh quân đội Thiên Hoàng cử tới để giúp bộ đội An Điền (tức Trung Đoàn 25 sau này).

Nam tước Watanabe, được anh em trong bộ đội đặt cho tên Việt “ngớ ngẫn” là anh Bê, quá kinh nghiệm trong các cuộc chiến đấu du kích tại Miến Điện nên huấn luyện cho các chiến sĩ cách phục kích vô cùng táo bạo “nằm ngay bên lề đường” và nếu cần phải thắng địch bằng những cuộc xáp lá cà đột ngột,

Trận đánh ngã ba Tân Uyên cũng làm cho Trung Đoàn 25 nổi tiếng vì đã thắng được cả một đoàn xe GMC của Pháp muốn tiến tới thanh toán Tổng Hành Dinh của khu 7.

Đây là trận đánh hi hữu xác định chiến du kích táo báo của “Anh Bê” hữu hiệu và đã khiến cho quân Pháp điên đầu nghiên cứu.

Con đường từ Biên Hòa tẻ vào Tân Uyên có hai ngã: một tiến thẳng tới Tổng Hành Dinh của khu 7, và một tới Biệt thự Suối Reo (Villa la Source) Tổng Hành Dinh của Trung Đoàn 25.

Được tin của Tám Sanh, ngày đó, quân đội Pháp sẽ từ chợ Thủ Đức, tiến sâu vào Tân Uyên, trung đoàn 25 dàn quân phục kích, nhưng phải dùng tới khá nhiều binh sĩ vì chưa rõ quân Pháp sẽ tấn công Tổng Hành Dinh khu 7 hay “Biệt thự Suối Reo”.

Địa điểm phục kích nơi ngã ba đã được nghiên cứu kỹ lưỡng và vị trí phục kích của mỗi người cũng đã được chỉ định.

Tới ngày đã định, từ mờ sáng, mọi người lên đường .

Một em nhỏ, chưa quá 13 tuổi đòi… ra mặt trận.

Anh Tham Mưu trưởng khuyên nhủ:

– Em ở nhà. Cuộc phục kích này không phải “trò chơi” trái lại vô cùng nguy hiểm.

Em nhỏ cãi lại :

– Tại sao các cuộc phục kích trên đường Saigon, Cấp, anh cho em đi ?

Anh Tham Mưu trưởng ôn tồn giải thích:

– Trong những cuộc phục kích đó “chắc ăn” vì mình ở trên đồi, Tây ở dưới đường, nên chỉ cần “bắn tưới” lên đầu tụi nó. Cuộc phục kích này, trái hẳn lại, phải nằm sát đường, Tây nó…chạy loạn, dẫm lên em, em cũng toi mạng.

Thấy em nhỏ còn chưa chịu nghe, anh Tham Mưu trưởng hạ lệnh:

– “Qua” cấm em không được tới nơi phục kích.

Cưộc phục kích diễn ra đúng như dự đoán của anh Bê : một đoàn 10 chiếc xe GMC của Pháp bị chận đầu và cuối bằng hai cây sao to lớn đổ xuống đúng lúc. Đoàn xe Pháp còn bị chia làm ba đoạn vì hai cây sao khác đổ đúng lên xe phía giữa gây náo loạn cho lính Pháp và “pạc ti dăng” ngay phút đầu.

Cây vừa đổ xuống thì súng cũng bắt đầu nổ.

Viên Thiếu tá Pháp ngồi trên chiếc ghế bành đặt nơi chiếc xe GMC thứ hai, đưa ống dòm lên quan sát hướng có tiếng súng rồi hạ lệnh:

– Tập trung hỏa lực, bắn về phía bên phải.

Quân Pháp phản pháo rất dữ đội nhưng đạn vượt cao qua đầu phục kích quân và chỉ làm cho lá cây rừng rơi lả tả.

Viên Tham Mưu trưởng Trung Đoàn 2 khẽ ra dấu. Mục tiêu quá gần và quá dễ dàng vì lính Pháp đều quay cả lưng về phía bên trái đường.

Thiếu tá Pháp hoảng hốt :

– Tập trung hỏa lực bắn về phía bên trái.

Lần này lính Pháp bắn đã khá yếu ớt, và cũng như lần trước đạn bay bổng vào rừng cây rậm rạp.

Phục kích quân phía bên trái núp kín, yên lặng sau các gò mối, nhường sự hoạt động cho cánh quân bên phải và cứ như vậy lần lượt diễn tiến khiến cho quân Pháp rối loạn. Khi viên Thiếu tá bị bắn gục, đám quân còn lại không biết nên bắn về phía bên trái bay bên phải, nên chọn con đường “thuận tiện” hơn hết là bỏ chạy ngược về phía Biên Hòa.

Mặt trận đã lắng dịu. Những tiếng cười nói vang lên, tiếng cãi cọ vui vẻ khi giành nhau đoạt những khẩu súng lớn.

Anh Tham Mưu trưởng hạ lệnh đốt hết xe Pháp trước khi lút lui.

Trên đường về anh vô cùng ngạc nhiên khi thấy em nhỏ bị cấm ra trận lúc này vai trái đeo khẩu súng săn hai nòng dài cũng gần bằng thân hình nhỏ bé của nó, vai phải vác khẩu đại liên quá nặng, bước đi một cách vô cùng khó khăn.

Anh Tham Mưu trưởng hỏi.

– Ai bắt em vác khẩu súng lớn như vậy?

Em nhỏ cười tươi :

– Thưa không có ai trao cho em cả.

– Vậy súng này ở đâu ?

Sự hãnh diện lộ trên khuôn mặt còn non dại, giọng nói của em nhỏ trở nên nghiêm nghị:

– Em bắn hạ thằng Tây đoạt súng.

Mọi người nghe câu nói này đều cười rộ. Em nhỏ như bực mình trước sự chế nhạo của người lớn :

– Em nói nói thực mà,

Nó liếc anh Tham Mưu trưởng rồi tiếp:

– Anh lớn cấm em ra trận, Nhưng khi nghe tiếng súng nổ … vui quá, em lén đi tới.. xem. Em núp sau một gò mối gần bên đường. Thằng Tây đặt ngay khẩu súng đại liên này trên gò mối em núp mà bắn, sao nó lại hướng họng súng về phía bên kia đường bắn liên hồi. Em nhô đầu khỏi gò mối thấy nó nằm dài trên mặt đường, tay xiết chặt cò súng. Em đưa khẩu súng bắn chim ra, họng súng chỉ cách…đít nó không đầy hai thước nên em bắn là trúng liền. Thằng Tây dẫy lên đành đạch như con ếch bị đập trúng lưng một hồi rồi nằm yên. Em chờ khi Tây rút lui rồi mới ra lấy súng.

Lần này các anh lớn không cười nữa mà nhìn nó bằng con mắt thán phục.

Trung Đoàn 25 còn đánh nhiều trận nổi tiếng nữa nên vô cùng thiện chiến, và nhất là đầy đủ vũ khí, kể cả những vũ khí nặng hơn tất cả các bộ đội thời bấy giờ.

Sở dĩ Nguyễn Bình nghe theo lời Sáu “Xếch Xông” vì muốn tránh một cuộc đụng độ lớn mà phần thắng bại chưa chắc đã nghiêng về phía bên nào.

Tuy nhiên Nguyễn Bình là con người tính toán rất kỹ đã cho đoàn quân của Hoàng Thọ đóng cách Lò Đường lối 2 trăm thước.

Hoàng Thọ được hai mật lệnh : Chờ Nguyễn Bình ra dấu thì một là chặn sự truy kích của đoàn quân Trung Đoàn 25 khi Bùi Hữu Phiệt và bộ Tham Mưu bị bắt nhưng bại lộ, hoặc bất thần tấn công thẳng vào Trung Đoàn này

Nhưng khi Hoàng Thọ nhận thấy Khu trưởng Nguyễn Bình nằm dài trên xuồng, máu loang khắp nơi, chưa rõ sống chết ra sao, nên vội vàng yên lặng thu quân, lui ngược về chiến khu chứ không tấn công vào Tổng Hành Dinh của An Điền.

Và qua cuộc giải phẫu kỳ diệu 6 giờ liên tiếp của bác sĩ Hưởng, Nguyễn Bình còn hôn mê, nhưng đã thoát tay tử thần.

Ung văn Khiêm phái người cháu vợ là Vương Thị Trinh tới săn sóc cho “người hùng khu 7”

Vương thị Trinh là đảng viên ưu tú và lâu năm của Đảng, không cảm thấy mấy thích thú trước lịnh của Ung văn Khiêm, nhưng cuối cùng phải tuân theo vì kỷ luật Đảng.

Tại sao Vương Thị Trinh lại có rất ít cảm tình với Nguyễn Bình? Là đảng viên Cộng sản, trước mắt Vương thị Trinh, dầu sao chăng nữa, Nguyễn Bình cũng không được “Bác và Đảng” hoàn toàn tin cậy, nhất là sau lễ truy điệu rầm rộ “Ngày tang Yên Bái lãnh tụ Nguyễn Thái Học đảng trưởng VNQDĐ” vì đảng Cộng sản luôn luôn quan niệm rằng “vải xanh” (ám chỉ các đảng phái quốc gia) có “nhuộm đỏ” (sau đó gia nhập đảng Cộng sản) cũng loang lỗ nghĩa là… chỗ xanh nơi đỏ chứ không thực sự đỏ như mảnh vải trắng nhuộm đỏ (những cán bộ chưa gia nhập đảng phái nào mà theo đảng Cộng sản).

Tuy nhiên gái thuyền quyên gần gủi trai hùng cả nửa năm khi nâng giấc khi dỗ dành, tay cầm tay, mặt sát mặt thì rơm gần lửa cũng phải bốc cháy

Vương thị Trinh đã yêu Nguyễn Bình và Nguyễn Bình cũng không thờ ơ trước thiếu nữ đặc biệt như Vương thị Trinh.

Không riêng gì người Á Đông, dân chúng khắp thế giới đều có quan niệm rằng kẻ đa tài thì luôn luôn đa tình. Điều này hoàn toàn đúng với Nguyễn Bình

Tháng hai năm 1946, khi mới “chân ướt chân ráo” vào Nam Bộ còn đóng Tổng Hành Dinh tại xã Mỹ Lộc (Tân Uyên), Nguyễn Bình đã không “qua khỏi ải giai nhân”. Chính vì “ải giai nhân” này đã vô tình gây quá nhiều rắc rối, căm hờn giữa bộ đội An Điền (Trung Đoàn 25 Bình Xuyên sau này) với Khu trưởng Nguyễn Bình.

Hồi đó Tổng Hành Dinh An Điền rời Tăng Nhơn Phú đóng tại Biệt thự Suối Reo (Villa Source) tại Tân Uyên trên đường vào xã Mỹ Lộc.

Biệt thự Suối Reo, một biệt thự lớn của chủ đồn điền Pháp, được thiết lập thực rộng lớn trên ngọn đồi trung bình, chung quanh trồng đầy thông, phượng vĩ và trắc bách diệp với dòng suối khá lớn bao quanh chân đồi. Nước suối chảy, gió thông và trắc bách diệp đưa lên biệt thự thành tiếng nhạc êm đềm thơ mộng, lại còn thoang thoảng cả mùi hương thơm dịu dàng. Bộ Tham mưu An Điền rất vừa ý khi đóng tại đây.

Chiều hôm đó, trời mưa nặng hạt nhưng những giọt mưa chỉ như những sợi lưới mỏng trắng toát xuyên qua các cành lá bao quanh biệt thự

Bỗng anh em trong bộ Tham Mưu, đương đứng thẫn thờ ngắm “mưa giăng lưới” chú ý tới con ngựa bồng cao lớn đương từ trong rừng phóng ra và chạy thẳng lên đồi

Người kỵ mã gò cương gấp trước cửa biệt thự khiến con tuấn mã cất cao hai vó trước, hí lớn một tràng dài nhưng kỵ mã là tay điêu luyện, nên vẫn ngồi vững trên yên và nhẩy mau xuống đất khi con ngựa vừa đứng với cả bốn chân.

Kỵ mã buông cương, phất tay: con ngựa đã được huấn luyện kỹ, vội chạy tới núp mưa dưới gốc cây thông lớn trong khi kỵ mã cũng bước vội vào mái hiên biệt thự.

Tới lúc đó, anh em trong bộ Tham Mưu An Điền mới nhận ra rằng kỵ mã là một phụ nữ, đầu đội chiếc nón của “chà chóp” (giống như nón của lính Úc ngày nay, một bên vểnh cao, đóng vào nút trên nón bên bẻ xuống thấp, che phủ gần tới tai) mặc chiếc áo “sơ mi” bằng lụa vàng, quần đi ngựa, đôi giày ủng cao màu gan gà.

Thiếu nữ hơi cao, so với cùng giới tại VN, nẩy nở và cân đối nhưng gương mặt lại thực đẹp, trái soan, mắt to, đen láy, mũi dọc dừa, miệng “tham lam”, cằm tròn và da thực trắng

Cô kỵ mã, có vẻ bực tức khi thấy cả bầy thanh niên nhìn mình chăm chú mà không ai nói lên một lời, nên vụt mạnh chiếc roi gân bò vào giầy ủng, hỏi hơi gắt gỏng:

– Các anh chưa thấy… người đàn bà bao giờ sao ?

Một thanh niên phản ứng tức thì:

– Thưa, thấy nhiều rồi chớ nhưng chưa thấy ai đẹp và dạn dĩ bằng cô.

Thiếu nữ đã nguôi giận :

– Cám ơn anh. Tại sao tôi dạn dĩ ? Dạn dĩ theo ý anh có phải là con gái dám lên tiếng trước đàn ông ?

Chàng thanh niên lắc đầu :

– Không phải. Cô coi giống như.. đầm dám phóng ngựa tới Tổng Hành Dinh của chúng tôi, lỡ chúng tôi không kịp thời ngăn chặn, lính bắn chết cô thì sao ?

Thiếu nữ ngạc nhiên :

– Kịp thời ngăn chặn ? Quả thực tôi không hiểu ?

– Mời cô vào trong nhà. Mưa đã quá nặng hạt, tạt tới hành lang rồi

“Cô kỵ mã” bỏ chiếc nón “chà chóp” lắc mạnh đầu cho làn tóc mây đen nhánh xỏa xuống tới ngang lưng rồi mạnh dạn theo một đám con trai vào trong nhà.

Thêm một tiếng “ồ” tập thể nữa nổi lên, khiến “cô kỵ mã” ngạc nhiên :

– Sao? Tôi… sao…

– Cô vừa… hiện nguyên hình mất hết vẻ “dữ dằn” của “chiến sĩ” để trở thành thiếu nữ mà chúng tôi quen gặp nơi các khách thính tại Saigon.

Đó là lời khen dịu đàng kín đáo và xa xôi, khiến “cô kỵ mã” mỉm cười đáp nhỏ:

– Cám ơn anh, cám ơn các anh.

Ngồi trước đám con trai nơi chiếc bàn dài bằng gỗ của chủ nhân Pháp để lại.”Cô kỵ mã” tự giới thiệu là Nguyễn thị Thạnh. Cô…dài môi nhái, Thạnh cũng như Thịnh theo tiếng Bắc (vì đám con trai hầu hết là dân Bắc) tôi học trường…

– Marie “Kuyệt”? (tiếng lóng chỉ trường đầm Marie Curie, tại Sàigòn).

Thạnh mở lớn đôi mắt:

– Tại sao anh biết ?

Lại một tràng cười lớn nổi lên, trước khi có câu trả lời :

– Tại cô như đầm vậy.

Giọng nói nghiêm trang nổi lên :

– Chúng tôi xin phép cũng tự giới thiệu cùng cô.

Vẫn giọng tự nhiên của các cô gái đã từng theo học các trường Pháp tại Saigon. Thạnh đáp :

– Tôi rất hân hạnh…

Nhưng Thạnh vô cùng ngạc nhiên khi nhận thấy “bầy con trai” đang ngồi trước mặt nàng đã từng theo học những trường danh tiếng tại Hà-nội, Saigon và “đứa nào” cũng có ít nhất là bằng Tú tài. Trong “chúng nó” còn có cả Sinh viên Luật Khoa và “một tên” ít nói, và nói rất nghiêm nghị là Kỹ sư. Về vấn đề học vấn, người ta khó lừa bịp được đối với một người cũng có học.

Thạnh chỉ cần trắc nghiệm bằng cách đột nhiên trong cuộc đối thoại, đặt một câu hỏi bằng tiếng Pháp, hay về “Kỹ thuật học đường”. Nhưng trước cuộc “trắc nghiệm” đó, “thí sinh” đều “trả bài” lưu loát, thông thường là còn vượt qua sự hiểu biết của “cô giám khảo” nên bầu không khí giữa “đám trẻ” có học vô cùng là thân mật và cởi mở.

Mưa vẫn còn nặng hạt, những rặng cây phi lao quá cao lớn và rậm rạp hất một màn đen u ám trong phòng của Biệt thự Suối Reo.

Bỗng “cô kỵ mã” ồ lên một tiếng kinh ngạc… Biệt thự Suối Reo tràn ngập ánh sáng rực rỡ bóng đèn điện.

Thạnh vội hỏi:

– Tại sao, ở giữa rừng già này các anh..

Một người chỉ anh chàng cả thẹn ngồi yên một chỗ, nhưng khi nói thì giọng nghiêm nghị kiểu “Ông Cụ non”

– Nhờ tài của Ông già này. Cô đoán thử xem ông ấy bao nhiêu tuổi ?

Chàng thanh nièn bị gán mỹ hiệu “ông già” tuy da mặt sạm đen hẳn lên nhiều nét phong trần, nhưng chắc chắn chưa quá hai mươi lăm tuổi. Mà hồi nãy đã được giới thiệu là Kỹ sư Việt.

Trước sự ngạc nhiên về ánh sáng điện của Thạnh, Kỹ sư Việt giải thích :

– Tại biệt thự này có sẵn máy đèn, tuy đôi chút hư hại nhưng sửa chữa lại cũng không có gì là khó khăn.

Đôi mắt Thạnh nhìn chàng “Kỹ sư ông già” với vẻ trìu mến khác thường khiến Việt thẹn thò như cô gái, đỏ mặt, cúi đầu.

Nhận ngay thấy “biến cố” này, một người phụ hoạ:

– Cô chưa biết anh Việt đã từng từ Hà-nội qua Nam Kinh lo việc chế tạo đạn cho Tưởng Giới Thạch trong thời Trung Nhựt chiến tranh. Trở về nước, anh cũng chế tạo nhiều loại vũ khí mới.

Cặp mắt mắt Thạnh mở to:

– Những loại vũ khí gì ?

– Thí dụ như loại lựu đạn không cần “mỏ vịt” không chốt an toàn, hay mìn tự động, chôn dưới đường bánh xe nhà binh Pháp lăn qua nổ liền.

Thạnh vui vẻ cười lớn :

-Tôi có đọc những bản báo cáo về các trận phục kích của các anh trên đường Saigon-Cấp (Vũng Tàu). Chính Thiếu tướng Nguyễn Bình cũng ngạc nhiên về việc đụng là nổ liền. Nhưng tại sao vậy ?

Kỹ sư Việt thao thao bất tận giải thích về vấn đề hoàn toàn kỹ thuật như trái lựu đạn không cần chốt an toàn vì đã đặt hai hột nổ và hai rề-so phía trong, chỉ cần liệng xa từ mười lăm đến hai mươi thước, cao lối hai thước, khi lựu đạn đụng đất cũng gây nổi sức mạnh để trục, hay kim hỏa, đụng hột nổ đầu này hay đầu kia (đầu bị dụng xuống đất) làm cháy thuốc súng và “hột vịt” phát nổ. Phương pháp về trái mìn tự động nổ cũng tương tự vì…

Anh em đưa mắt nhìn nhau ngạc nhiên thấy cô khách chăm chú nghe những lời giải thích khô khan chẳng khác nào người học trò yêu khoa học được vị giáo sư bác học nổi tiếng giảng bài.

Cuối cùng Thạnh bình phẩm:

– Thực là giản dị, giản dị như trái trứng của Kha luân Bố nghĩa là miễn chúng ta nghĩ tới.

Chưa có một lời khen vắn tắt nào làm cho Việt thích thú đến như vậy. Nhắm mắt như hồi tưởng lại ngày thành công rực rỡ khi theo Bùi Hữu Phiệt tới Bình Xuyên ra mắt Ba Dương để thương thuyết việc bộ đội An Điền đứng trong liên minh Bình Xuyên, cùng chiến đấu.

Bùi Hữu Phiệt đề cao kỹ sư Việt nhưng giới lãnh đạo Bình Xuyên không ai có thể tin được rằng chiếc “hột vịt” không chốt an toàn, chế tạo quá giản dị lại có thể cũng hiệu quả như lựu đạn của Nhựt hay của Anh.

Chính Ba Dương đã nhã nhặn nhưng đầy vẻ nghi ngờ đề nghị:

-Sáng chế đó tuyệt vời.Tôi có lời thành thực ngợi khen… em Kỹ sư. Ở đây rảnh rồi, ngày mai em kỹ sư có thể thí nghiệm cho chúng tôi thấy không ?

Bùi Hữu Phiệt hơi lo ngại, nhưng kỹ sư Việt đã bằng giọng hành văn “kiếm hiệp Tàu” một lối hành văn phù hợp, gây thích thú với “Lương sơn Bạc Bình Xuyên”, nhỏ nhẹ đáp :

– Dạ, cung kính không gì hơn là tuân lệnh. Ngày mai em sẽ thí nghiệm cho các anh lớn coi,

Mười giờ sáng hôm sau, nơi cuối sân rộng lớn lát gạch của bộ Tổng Tham Mưu, ba lính “pạc ti dăng” vừa bị bắt trong trận giao phong hôm trước, bị trói vào cột gỗ.

Toàn bộ chỉ huy quân sự của Bình Xuyên tiến ra. Ba Dương nhỏ nhẹ, như thông lệ, nói với Bùi Hữu Phiệt:

-Anh Tám hãy hạ lệnh cho em Kỹ sư liệng trái “hột vịt” về phía tử tù để mọi người thấy rõ hiệu quả về sáng chế của em.

Ý nghĩa câu nói dịu dàng của Ba Dương cũng khiến Bùi Hữu Phiệt lo ngại. Ba Dương có nhã ý là không chỉ huy người của Bùi Hữu Phiệt nhưng nếu cuộc thí nghiệm này vô hiệu quả thì chính Bùi Hữu Phiệt bị mang xấu hơn cả Kỹ sư Việt.

Bùi Hữu Phiệt đưa mắt dọ hỏi Kỹ sư Việt. Kỹ sư Việt bình tĩnh tiến ra sau, tới trước mặt Ba Dương:

– Thưa anh lớn hãy coi thử trái “hột vịt” này có khác các lựu đạn thông thường không ?

Ba Dương đón trái “hột vịt” trên tay Việt quan sát kỹ rồi truyền qua những chuyên viên quân sự Bình Xuyên.

Cả mười phút sau trái “hột vịt” được trao trả lại cho Việt, Ba Dương cười:

– Khác, khác xa lắm. Bây giờ em… Kỹ sư thực nghiệm coi

Kỹ sư Việt đáp :

– Xin các anh lùi lại sau em 20 thước vì sự công phá của trái “hột vịt” rất mạnh

Mọi người đã lui về vị trí. Việt liền ra giữa sân gạch, chạy mau vài thước rồi lăn xuống sân. Đúng lúc đó, tay mới rút lựu đạn bên sườn tung cao và về phía các con vật thí nghiệm.

Một tiếng nổ chát chúa nổi lên khói đen tỏa mù mịt.

Khi bầu trời đã quang đãng, đích thân Ba Dương cùng Năm Hà, Sáu Đối, Bảy Nam, Sáu Lào vội tiến tới những chiếc cọc để trói tử tù. Họ vô cùng ngạc nhiên vì thấy những mảnh “hột vịt” quá nhỏ ghim khắp mình các vật hy sinh.

Tối hôm đó, trong bữa tiệc liên hoan, tất cả mọi người đều vui vẻ. Ba Dương tò mò hỏi :

– Em… Kỹ sư, tại sao trái “hột vịt” của em lại bốc quá nhiều khói đen.

Việt khiêm tốn đáp:

– Thưa anh lớn, tại em cố tình cho thêm phần thuốc súng. Hột vịt nổ, gây thương tích cho địch như anh lớn đã thấy, những khói đen bao trùm giúp ta có thể tiến mau tới liệng thêm nhiều trái nữa.

Ba Dương mỉm cười công nhận lời giải thích trên, trong khi Sáu Đối quá vui la lớn hay, hay lắm thì Từ văn Ri, tức Henri Từ, học trường Pháp khá lâu nên vặn hỏi:

– Nhưng “hột vịt” của anh quá nguy hiểm vì lỡ rớt.

Câu nói của Từ văn Ri chưa dứt thì một trái “hột vịt” từ thắt lưng của Việt đã rớt xuống sàn nhà,gây sự hoảng hốt cho tất cả mọi người tham dự bữa tiệc, trừ Bùi Hữu Phiệt và Việt.

Kỹ sư Việt lượm trái “hột vịt” lên, gài vào thắt lưng, rồi mới giải thích : với khoảng cách nào, trọng lượng đè ép nào, “hột vịt” mới có thể nổ, rồi kết luận :

– Hột vịt hơn tất cả các lựu đạn khác ở chỗ không gây tai nạn bất ngờ, thí dụ như bất thần rút chốt, vì cũng như viên đá nặng một trăm gờ ram, rớt từ một thước xuống sẽ nặng bao nhiêu nhưng rớt từ mười thuớc xuống sức nặng sẽ gấp mười v.v…

Ba Dương trìu mến nhìn Bùi Hữu Phiệt.

– Chúng mình lúc này đã là chính thức liên minh với nhau, anh Tám có thể cho tôi “mượn” em Việt trong ít ngày không ?

Vì bí quyết chế tạo “hột vịt” và mìn tự động đã được Kỹ sư Việt chỉ dạy cho chuyên viên ban vũ khí bộ đội An Điền rõ, nên Bùi Hữu Phiệt vui vẻ đáp :

– Da, được chứ anh Ba.

Ba Dương con ngưòi quá từng trải, quá hiểu việc đời, nên do Bùi Hữu Phiệt vui vẻ đáp như vậy, cũng nói ngay:

– Tôi chỉ “mượn” em.. Kỹ sư ít ngày. Anh Tám biết rằng trong Bình Xuyên có rất nhiều người xuất thân là thợ rèn chuyên nghề đánh đao, đánh kiếm. Em… Kỹ sư chỉ cho họ cách chế tạo “hột vịt” và mìn tự động trong thời gian ngắn chắc họ hiểu ngay. Sau đó, tôi sẽ cho người đưa em… Kỹ sư về với anh Tám.

Bùi Hữu Phiệt cũng vội đáp:

– Anh Ba lo gì tới chi tiết vì mình là liên minh tức là anh em một nhà rồi. Tôi có thể “biếu” anh Ba luôn em… Kỹ sư nhưng chỉ e nó xa bạn bè cũ, buồn mà thôi.

Quay qua Việt, Bùi Hữu Phiệt nói:

– Em ở đây với anh Ba, chỉ cho các anh em khác cách chế tạo vũ khí mới.

Rồi bằng một giọng trầm hùng Bùi Hữu Phiệt tiếp :

– Sau nơi đây, biết đâu anh chẳng gửi em tới những bộ đội khác như là Hòa Hảo, Cao Đài để em chỉ bảo cho cách chế tạo loại vũ khí này. Chúng ta đương phải đâu lưng mà tranh đấu chống Pháp, thì chúng ta không còn là của riêng của bộ đội nào cả. Em nhớ chưa ?

Ba Dương cùng toàn thể anh em Bình Xuyên tán thành ý kiến của Bùi Hữu Phiệt nhưng cũng cam kết :

– Tôi chỉ giữ… em Kỹ sư trong thời gian ngắn đủ chỉ dạy cho các anh em thợ rèn đã rành nghề trong hàng ngũ Bình Xuyên.

Việt bắt tay ngay vào việc. Chàng công nhận chỉ bảo cho các anh em thợ rèn đúc lựu đạn và mìn dễ dàng, mau chóng hơn những người khác rất nhiều. Việc tra bột nổ, phân lượng thuốc súng hơi khó khăn đối với những bàn tay quá thô kệch.

Cuối cùng Việt tìm ra phương pháp hiệu nghiệm : trao công việc tế nhị này cho các cô gái, tra hạt nổ là dễ đàng, phân lượng thuốc súng cần thiết cho một trái “hột vịt” hay trái mìn cũng được giải quyết giản dị, thí dụ vỚi trái “hột vịt” thì các cô gái đong một “gáo” thuốc súng, trái mìn 3 lít v.v

Việt còn chỉ cho anh em Bình Xuyên cách chế đạn khiến Ba Dương vô cùng hài lòng.

Trong thời kỳ kháng chiến, đạn là vấn đề quan trọng nhất, quan trọng hơn cả súng vì súng không đạn sẽ thua cả cây tầm vông vạt nhọn.

Việt khuyên anh em chiến sĩ lâm trận, ráng mang đuôi đạn về vì đuôi đạn muốn chế tạo phải có máy cà than cho mỏng, phải có khuôn ép, một điều kiện mà trong những ngày đầu kháng chiến không thể thực hiện được.

Có đuôi đạn rồi, chỉ cần gắn hột nổ phía dưới, đổ thuốc súng vào trong, gắn thêm đầu đạn là đã có thể bắn được rồi. Đầu đạn chế tạo tương đối dễ dàng. Với cái khuôn bằng đất sét, nung cứng như gạch, các anh em thợ rèn chỉ cần đun cho đồng đỏ than chảy ra, rồi mức đổ vào khuôn, chờ nguội, tháo ra, giũa sơ một chút nhẵn nhụi, nhúng vào chút cánh kiến, lắp vào đầu đuôi đạn là xong.

Thấy cách thức giản dị và hiệu quả, anh em nào cũng cố thâu lượm về những đuôi đạn mà mình đã bắn.

Bình Xuyên còn tổ chức cả một “tiểu ban” dọn dẹp chiến trường, khi tiếng súng giao phong đã yên, ra mặt để lượm vỏ đạn.

Đúng 15 ngày sau, đích thân Sáu Đối đưa Việt trở về với bộ đội An Điền.

Sau phần…giới thiệu dài đòng, Thạnh chăm chú nhìn Việt. Bầu không khí trong phòng yên lặng một cách dịu dàng.

Một người lên tiếng :

– Chúng tôi vô ý quá, chưa mời cô lấy một ly nước. Trời mưa chắc còn kéo dài, cô dùng cơm tối với chúng tôi.

Thạnh vui vẻ gật đầu :

– Chính tôi là người vô ý. Các anh đã tự giới thiệu cả rồi, còn tôi chỉ biết nói… bâng quơ

Thạnh cho biết mình thuộc gia đình giàu có tại Saigon. Rời ghế nhà trường vì chiến tranh nổi lên, Thạnh tản cư rồi theo Kháng Chiến, thích thú như một người đi du lịch vì biết thêm được nhiều nơi, nhiều phong cảnh.

– Bao nhiêu tháng qua, tôi đã tham dự trận nào đâu. Có nghe tiếng súng thì lại chính là tiếng súng tôi bắn bâng quơ giữa rừng khi buồn bực. Tôi biết các trận đánh giao phong qua những bản báo cáo đặt trên bàn của Khu trưởng Nguyễn Bình

– Thạnh mà cũng có khi buồn bực sao?

– Thú thực với anh, lúc đầu tôi hồn nhiên như cây rừng, cỏ nội, nhưng càng đụng chạm với họ, tôi muốn nói đụng chạm với Nguyễn Bình và bộ Tham Mưu khu 7, tôi thấy giá trị cá nhân của họ, đối với tôi, ngày một sút giảm. Họ không còn là “thần tượng kháng chiến” như tôi tưởng lúc đầu.

– Nhưng tại sao Thạnh lại “lọt” vào … văn phòng khu 7 ?

Thạnh nhẹ thở dài :

– Đó là sự tình cờ. Gia đình tôi tản cư về Tân Uyên, nơi quê ngoại tôi Khi nghe dân chúng xầm xì rằng Khu trưởng Nguyễn Bình đóng Tổng Hành Dinh tại xã Mỹ Lộc, Tân Uyên, gần ngay nơi gia đình tôi, nên tôi tò mò tới… coi cho biết con người được coi là “hùm xám Miền đông”.

Lúc đầu họ đón tiếp tôi niềm nở nhã nhặn nên tôi bỏ hẳn gia đình sống nơi văn phòng khu 7 để… tham gia kháng chiến.

Việt hỏi một câu rất ngây thơ:

– Nhưng họ đã làm gì khiến Thạnh phải bực bội ?

Thạnh hơi nhíu mày, nhưng đã quá bạo dạn và chịu ảnh hưởng sâu đậm Tây Phương… phá lên cười:

– Còn gì khác hơn nữa khi họ là đàn ông sống giữa rừng và tôi là con gái khoẻ mạnh, mới lớn lên.

– Ồ..như vậy..họ đã..

Thạnh trề môi “xí” một tiếng

– Không có “ồ”… như vậy, “họ đã” gì cả. Họ cố thuyết phực tôi rằng vấn đề sinh lý, thể xác là tầm thường, có gì đâu mà phải gìn giữ khó khăn ? Tôi cũng coi vấn đề đó là tầm thường nhưng tôi chỉ “cho” khi nào tôi muốn cho và cho ai hoàn toàn tùy theo ý tôi. Họ với tôi khác nhau chỉ ở điểm đó. Họ bực tức thì tôi cũng bực tức. Và mỗi khi khó chịu tôi nhẩy lên ngựa, phóng đi chơi, hôm nay tình cờ gặp mưa nên mới tới đây.

– Trước sự bướng bĩnh của Thạnh mà họ không có phản ứng quyết liệt gì sao ?

– Có chứ nhưng họ biết rõ rằng Nguyễn Bình thích tôi, yêu tôi, cưng chiều tôi nên họ đành cắn răng mà chịu. Tôi chỉ lọt vào tay họ khi tôi đã “cho” Nguyễn Bình và Nguyễn Bình đã chán tôi nhưng chuyện đó chắc còn lâu.

Giữa bữa cơm tối, Thạnh nói đùa nhưng giọng tha thiết và thành thực:

– Giá tôi được ở chung với các anh thì… vui biết bao nhiêu. A… tại sao Khu trưởng Nguyễn Bình lại gọi các anh là “bộ đội du côn” ? Tôi thấy các anh không… dao búa chút nào cả.

– Chúng tôi chỉ.. dao búa ngoài mặt trận, còn du côn vì không biết tuân lệnh bất cứ ai, trừ người chỉ huy trực tiếp của chúng tôi.

Chuông điện thoại reo vang khiến Thạnh một lần nữa ngạc nhiên.Việt đứng dậy nhắc ống lên nghe rồi đáp gọn :

– Chờ tôi một chút.

Việt cho Thạnh hay có một người cỡi ngựa dẫn tiểu đội võ trang còn phải đứng tại trạm gác. Họ cho biết được lệnh của Khu trưởng đi đón cô.

Thạnh nhăn mặt, nhưng cũng thẫn thờ đứng dậy.

Việt vội dùng điện thoại hạ lệnh :

– Cho họ vào.

Thạnh đã ra tới sân, ngước mắt nhìn trời xanh thẳm khi cơn giông tố đã qua. Con ngựa khôn ngoan không cần đợi lệnh chạy ngang tới trước mặt chủ trong khi đoàn người ngựa đi đón cũng đã tới sân biệt thự.

Thạnh bắt tay tất cả mọi người, hứa sẽ trở lại tham dự một trận giao phong, rồi nhẩy lên ngựa, như không thấy những kẻ đi đón mình, thúc cho ngựa phóng nước đại.

Viên tiểu đội trưởng đưa mắt lườm những chàng trai còn đứng trước thềm trước khi phóng ngựa đuổi theo “cô kỵ mã” giữa tiếng cười vang nhạo báng của những tên du côn trí thức này.

Đám du côn trí thức không thể nào lường trước được rằng chính tràng cười nhạo báng đó, sau này đã biến thành những tràng đại liên bắn vào nhau.

Thạnh hứa sẽ trở lại tham dự một trận chiến với anh em.

Nhiều trận đụng độ ác liệt, đôi khi kéo dài trọn ngày, đã xảy ra, nhưng anh em trong bộ đội An Điền vẫn thấy vắng bóng “cô kỵ mã” xinh đẹp

—>Xem tiếp

This entry was posted in 1.Hồi-ký - Bút-ký, 5.Tài-liệu - Biên-khảo, TRẦN KIM TRÚC: Tôi giết Nguyễn Bình. Bookmark the permalink.

3 Responses to TÔI GIẾT NGUYỄN BÌNH (Trần Kim Trúc)

  1. Lê Thy says:

    Xin chân thành cảm tạ bạn NQT độc giả BVCV đã gởi cho Lê Thy những sách:
    – Tôi giết Nguyễn Bình (Trần Kim Trúc)
    – Về R- hồi ký chiến trường viết về bí mật của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam (Kim Nhật)
    – và loạt sách viết về Tình báo chiến lược Hà Nội tại Dinh Độc Lập của Trần Trung Quân:
    * Gián Điệp Nhị Trùng
    * Cụm A22
    * Lái buôn tổng thống.

    Trân trọng
    Lê Thy

    Like

  2. NQT says:

    NQT rất vui khi thấy những cuốn sách này thay vì nằm trong thùng, thì nay được BVCV đăng cho mọi người cùng đọc. Bravo Lê Thy đã bỏ công đánh máy lại.

    Like

    • Lê Thy says:

      Lại xin gởi lời cám ơn độc giả NQT đã gởi thêm 5 quyển sách để cho LT không “thất nghiệp” từ đây tới cuối năm. Cũng may là xương cốt nhất là mấy ngón tay được trời thương nên không bị bệnh thấp khớp của người già vẫn còn thi triển “thập dương chỉ” trên bàn phím đánh máy.

      Một lần nữa vô cùng cảm tạ NQT.

      Trân trọng,
      Lê Thy

      Like

Ý kiến - Trả lời

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s